233-3xx

Chương 275 - Chân Tướng Của Ân Công (3)

Chương 275 - Chân Tướng Của Ân Công (3)

"Sư phụ."

Đang lúc tôi vò đầu bứt tai tính kế xem nên xuất hiện trước mặt Nam Cung Nhiên thế nào, thì Hồng Lâu Tiên thình lình bước tới. Nghe cái danh xưng đó, tôi giật thót mình dáo dác nhìn quanh, nhưng may thay chẳng có ai ở gần.

Bãi đất trống thưa thớt bóng người phía sau Lữ Ốc Khách Điếm.[note91352]

Hồng Lâu Tiên dường như đã cố tình che giấu khí tức để tìm đến tôi.

Nếu không, chắc ả đã kéo theo cả đám đông ồn ào xuất hiện rồi. Xét đến sự ái mộ mà ả đang tận hưởng ở Tây An này, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.

Dẫu trong mắt tôi ả có gớm ghiếc đến đâu, thì Đệ Nhất Mỹ Nhân Thiểm Tây vẫn cứ là Đệ Nhất Mỹ Nhân Thiểm Tây.

Đám đàn ông ùn ùn kéo đến chỉ mong được diện kiến dung nhan nữ nhân tu luyện Tiên Nữ Công lấy một lần làm sao mà ít cho được.

Hơn thế nữa, từ ngày giác ngộ được thiên hướng của bản thân, Hồng Lâu Tiên cứ thế ngang nhiên vác cái điệu bộ ngạo mạn, tận hưởng sự sùng bái của đám nam nhân mà tự tại sải bước khắp Tây An.

Nhưng nực cười ở chỗ, cái thái độ kiêu ngạo, thong dong ấy lại vô tình trở thành một thứ mị lực mới mẻ cuốn hút người dân chốn này.

Nào là nữ nhân quyến rũ độc nhất vô nhị chưa từng thấy ở Trung Nguyên, nào là chỉ cần chạm mắt thôi cũng thấy hoàng ân hạo đãng, muôn vàn lời xưng tụng cứ thế tuôn ra.

Và càng được nâng như nâng trứng bao nhiêu, thái độ của Hồng Lâu Tiên đối với tôi lại càng cung kính bấy nhiêu.

Dạo gần đây hễ gặp là ả gập người cúi chào sát rạp cơ mà.

Cứ nhìn lúc này mà xem.

Cái ả chẳng buồn che giấu khí chất bạo dâm của mình đang hành lễ với tôi.

"Sư phụ vẫn bình an chứ ạ. Đệ tử ngu muội xin tạ tội vì đã chậm trễ thỉnh an."

"Thôi dẹp đi. Cô cố tình làm thế đúng không?"

"Sư phụ đang nói chuyện gì vậy ạ?"

"Ta đã bảo là đừng có làm phiền ta rồi, cớ sao cứ bám riết lấy thế hả."

"Đó chẳng phải là bổn phận của đệ tử sao?"

"Bổn phận cái con khỉ. Thế thì đi mà lo liệu vụ của Nam Cung Nhiên đi!! Cái tên ngốc đó lại giở chứng đòi làm nam nhân tiếp rồi kìa!"

Cả ngày vắt óc suy nghĩ đến phát điên, bực dọc trong tôi bùng nổ.

"Dạ?"

"Rốt cuộc cô đã nói cái quái gì với Nam Cung Nhiên? Cô giở trò gì đúng không. Cô chắc chắn là thủ phạm!"

Hồng Lâu Tiên đăm chiêu ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ nghiêng đầu.

"Đệ tử chỉ đàm đạo về chuyện sở thích thôi mà?"

"Sở thích? Sở thích gì."

"Sở thích về người trong mộng của các thành viên Tiềm Long Hội ấy ạ. Tiềm Long Hội Chủ của chúng ta sẽ thích kiểu nam nhân thế nào, Mã Cương Tố có gu ra sao, nếu Thanh Nguyệt sư cô không phải giữ Ngũ Giới thì sẽ ưng ý ai, rồi sư phụ thì thích nữ nhân ngực lớn hay ngực nhỏ... đại loại thế."

"Mắc mớ gì lại đi bàn mấy chuyện đó?"

"Vì con người ta không thể dối gạt trái tim mình mà. Khi đàm đạo những chuyện đó với đệ tử, chẳng phải Nam Cung Gia Chủ cũng sẽ vô thức mường tượng ra hình bóng nam nhân lý tưởng của ngài ấy sao? Qua đó, há chẳng phải ngài ấy cũng sẽ khơi dậy chút tâm tư của một nữ nhi ư?"

"..."

...Gì đây, làm tốt phết nhỉ?

Lần nào cũng thấy lạ, rốt cuộc tại sao ả lại có năng lực thao túng giỏi đến thế.

"...Làm tốt lắm."

Nhận được lời khen, Hồng Lâu Tiên cười tươi rói.

"Đa tạ sư phụ."

"...Nhưng thế thì tại sao cô ấy lại ra nông nỗi này?"

.

.

.

Tôi trút một tiếng thở dài thườn thượt.

Chẳng hiểu sao cái cuộc đối thoại với Hồng Lâu Tiên dạo nọ lại bất chợt ùa về trong tâm trí.

Tôi thả mắt nhìn ra bên ngoài. Ánh hoàng hôn đang buông rủ.

Đưa tay gãi gãi cằm, tôi thầm nhủ.

Liệu hôm nay mình có sống sót qua khỏi kiếp nạn này không đây.

Liệu có thể nắn Nam Cung Nhiên quay về đúng quỹ đạo không.

Rốt cuộc phải bắt đầu sửa chữa từ đâu.

...Nhưng dẫu sao thì cũng phải thử nỗ lực một phen chứ?

Quan trọng hơn cả, tôi không thể khoanh tay đứng nhìn cái con nhãi cứng đầu này đập nát mọi công sức và tâm huyết của tôi thêm phút giây nào nữa.

Thú thực thì sợi dây lý trí của tôi cũng đã đứt phựt rồi.

******

Nam Cung Nhiên cúi xuống nhìn đôi bàn tay mình.

Đang run lên bần bật.

Ngay cả lúc đối mặt với Tam Phiên Trưởng, dường như cô cũng chẳng run rẩy đến thế này.

Nhưng cũng đành chịu thôi.

Bởi lẽ người cô sắp diện kiến chính là sự tồn tại đã cứu vớt cuộc đời cô.

Khi chẳng một ai chịu vươn tay cứu vớt.

Khi cả cõi Trung Nguyên đều lạnh lùng quay lưng.

Vào cái khoảnh khắc tuyệt vọng ấy, ngài là người duy nhất chìa tay ra.

Chẳng phải là một sự thương hại rẻ tiền hay thứ lòng tốt bao đồng xốc nổi.

Hàng đống kim ngân tài bảo đã được bày ra trước mắt cô.

Khối lượng tài sản khổng lồ ấy, tuyệt đối không phải là thứ có thể tiện tay ban phát với tâm thế dửng dưng.

Đâu chỉ có kim ngân tài bảo.

Ngay cả trân bảo của Tứ Xuyên Đường Gia, và linh dược của Thanh Thành Phái cũng được cất công tìm kiếm để gửi gắm cho một kẻ thảm hại như cô.

Sự tín nhiệm tuyệt đối của vị ân sư đã được truyền tải trọn vẹn qua những món bảo vật ấy.

Thậm chí ngay lúc Nam Cung Nhiên còn chẳng dám tin tưởng chính bản thân mình, thì đối phương đã dang tay trao trọn niềm tin.

Cái thứ cảm giác hàm ơn đó sâu sắc đến nhường nào, liệu có ai thấu?

Cái sự thật rằng bản thân không dám đặt niềm tin vào chính mình, nó bi thảm đến mức nào, liệu có ai hay?

Đến ta còn chẳng muốn đứng về phía ta, thì thử hỏi trên đời này còn ai nguyện ý tương trợ ta nữa.

...Vị ân sư này đã làm điều đó.

Chính vì lẽ đó, cô mới khao khát được diện kiến ngài đến phát điên.

.

.

.

Nam Cung Nhiên tìm gặp chưởng quầy, cất tiếng.

"Cho hỏi, bằng hữu của tại hạ có bao sập một gian thượng hạng ở đây..."

"A."

Chưởng quầy cúi gập người hành lễ rồi bắt đầu dẫn đường.

Căn phòng sang trọng nhất của khách điếm.

Nơi vị ân nhân hậu thuẫn đã định sẵn.

Thậm chí, đó cũng chính là căn phòng mà cô từng bước vào khi đối mặt với Tâm Ma Y Sư.

Nhưng chẳng sao cả.

Vấn đề nằm ở con người, chứ đâu phải tại căn phòng.

Khi dừng bước trước cửa, chưởng quầy lên tiếng.

"Bằng hữu của ngài đã đợi sẵn bên trong rồi ạ."

Trái tim Nam Cung Nhiên lại đập thình thịch liên hồi.

Hai lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Cô sắp sửa được diện kiến sự tồn tại mà mình mang ơn sâu nghĩa nặng.

...Lỡ ngài ấy gặp rồi thất vọng về mình thì sao?

Không, đừng nghĩ ngợi mông lung nữa.

Dẫu có thất vọng thì cũng đành chịu thôi.

Việc đó cũng đâu có xóa nhòa đi món nợ ân tình mà mình đã trót nhận từ đối phương.

Cô đến đây với tâm thế sẽ phụng dưỡng, tôn thờ ngài ấy như một vị ân sư đến trọn đời trọn kiếp.

Một trong hai người quan trọng nhất đối với cuộc đời cô.

Bằng đôi bàn tay run rẩy, Nam Cung Nhiên đẩy cửa bước vào trong.

-Cạch.

Quả nhiên là một căn phòng u tối.

Mọi cánh cửa sổ đều đóng kín mít khiến không gian càng thêm phần tăm tối.

Phải chăng đây là chủ ý của ân công?

Nhớ lại thái độ luôn cự tuyệt những lời thỉnh cầu gặp mặt trước đây, biết đâu ngài ấy mang một diện mạo vô cùng xấu xí cũng nên.

Dẫu có là vậy thì, cô cũng chẳng mảy may bận tâm.

"..."

Nam Cung Nhiên chớp chớp mắt, cố gắng làm quen với bóng tối.

Thành thực mà nói, bầu không khí này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của cô, khiến sự căng thẳng càng bị đẩy lên tột độ.

Xa xa phía trước, một tấm mành trúc thả dài từ trần nhà xuống.

Lấp ló sau bức màn che ấy, một luồng nhân khí khẽ tỏa ra.

"...Ân công?"

Nam Cung Nhiên cất tiếng gọi ngài ấy bằng chất giọng run rẩy.

-Soạt.

Âm thanh người kia chuyển động chỗ ngồi.

Ngay sau đó, một chất giọng trầm ấm vọng lại.

Một thanh âm nghe có vẻ trẻ trung hơn so với những gì cô mường tượng.

"...Nam Cung Gia Chủ. Thật hân hạnh được gặp mặt."

"..."

Khoảnh khắc chất giọng ấy vang lên, lòng hàm ơn cuộn trào khiến khóe mi cô cay xè.

Cô thực sự cảm nhận được rằng, sự tồn tại đặt trọn niềm tin vào cô là có thật trên cõi đời này.

Nam Cung Nhiên cắn chặt môi, cố nén những giọt nước mắt chực trào.

Thân nam nhi đại trượng phu làm sao có thể sụt sùi khóc lóc thảm hại được.

Nam Cung Nhiên lập tức quỳ sụp xuống.

"Ân công, xin hãy nhận của tại hạ một vái."

Rồi chẳng đợi đối phương kịp can ngăn, cô gập người khấu đầu tạ lễ.

"Cõi lòng tại hạ lúc này, ân công chắc chắn sẽ không thấu tỏ hết được đâu. Trong cái thời khắc mất đi toàn bộ hy vọng, bàn tay cứu rỗi ngài đã chìa ra, tại hạ vĩnh viễn khắc cốt ghi tâm.

Việc tại hạ có thể ngẩng cao đầu hoạt động trong Tiềm Long Hội, tất thảy đều là nhờ hồng ân của ngài. Đa tạ ngài."

"...Không có gì đâu. Xin hãy ngẩng đầu lên. Chúng ta còn rất nhiều chuyện để hàn huyên."

"Vâng... vâng ạ."

Nam Cung Nhiên chậm rãi đứng dậy.

Thấy vậy, vị ân nhân hậu thuẫn liền cất lời.

"Ngay phía trước ngài là một chiếc kỷ trà nhỏ. Ta đã rót sẵn một chén trà rồi. Mời ngài dùng."

"..."

Chẳng mảy may thắc mắc, Nam Cung Nhiên ngoan ngoãn tiến về phía chiếc kỷ trà đặt giữa phòng.

Ngồi xuống, cô dè dặt đưa ra lời thỉnh cầu với vị ân nhân đang khuất sau mành trúc.

"...Ân công, xin ngài hãy cùng đối ẩm."

"Haha, ta cũng đang có ý định đó đây. Nhưng đâu cần phải vội vã làm gì cơ chứ. Vạn sự trên đời đều có tuần tự của nó mà."

-Soạt.

Âm thanh thưởng trà của ân nhân vọng lại từ phía sau mành trúc.

Nam Cung Nhiên cũng nâng chén trà trước mặt lên.

"...?"

Một mùi hương thân thuộc đến kỳ lạ.

Dẫu vậy, cô vẫn chậm rãi nhấp một ngụm.

"Trà có vừa miệng ngài không? Tự tay ta pha đấy, chẳng hay có hợp khẩu vị Gia Chủ."

"Vâng. Do chính tay ân công pha nên hương vị càng thêm muôn phần tuyệt hảo."

"Thế thì tốt quá. Nghe bảo đây là trà được hái từ độ chớm xuân."

"Ân công quả là bậc đa tài đa nghệ. Ngắm nét chữ rồng bay phượng múa trong thư, tại hạ đã không ít lần trầm trồ thán phục ngài đích thị là một bậc danh bút."

Cô khơi mào bằng một lời tán dương nhẹ nhàng.

Đáp lại, ân nhân khẽ bật cười.

"Haha, ta đã phải chịu đòn roi cắn răng học từ một người hệt như phụ thân mình đấy."

"Đâu phải cứ chịu đòn roi là thành tài được đâu. Ngài nhìn tại hạ mà xem, được phụ thân rèn giũa nghiêm khắc nhường ấy mà rốt cuộc cũng chỉ đến cái bộ dạng thảm hại này."

"Xin Gia Chủ đừng tự hạ thấp bản thân như thế. Chẳng phải ngài đang gặt hái được vô vàn thành tựu đó sao? Nghe hung tin ngài hạ gục Tam Phiên Trưởng, e là trên đời này chẳng có ai kinh ngạc hơn ta đâu."

"...Haha."

Được chính miệng ngài ấy ngợi khen, lồng ngực cô như muốn nổ tung vì hạnh phúc.

Nam Cung Nhiên thầm cảm tạ trời đất vì cái quyết định liều mạng giao phong với Tam Phiên Trưởng ngày hôm đó.

"Dạo gần đây ngài có vướng bận chuyện gì không."

Ân nhân ân cần thăm hỏi.

"Vâng, nhờ hồng phúc của ngài..."

Ngập ngừng đôi chút, cô đành thành thật bộc bạch.

"...Chỉ là dạo này tại hạ hay bị mất ngủ."

"Nguyên cớ là do đâu?"

"Tại hạ đang loay hoay, trăn trở trong việc tiếp nhận một vài tầng giác ngộ mới."

"Đó là tầng giác ngộ về điều gì?"

"...Đều là những suy nghĩ thảm hại, hổ thẹn không dám tỏ bày."

Ân nhân cũng ý tứ không gặng hỏi thêm.

Tiếng nhấp trà khẽ khàng lại vang lên thay cho câu trả lời.

Nam Cung Nhiên cũng nâng chén, uống cạn ngụm trà.

Những câu chuyện phiếm tầm phào cứ thế qua lại.

Khi bầu không khí đã dần trở nên bớt căng thẳng, Nam Cung Nhiên mới rụt rè buông lời thắc mắc vẫn luôn đau đáu trong lòng bấy lâu nay.

"Ân công."

"Ta đang nghe đây."

"...Cớ sao ngài lại dang tay cứu vớt tại hạ?"

Âm điệu của cô chùng xuống.

So với việc hỏi đối phương, nó nghe giống như một lời tự oán trách bản thân hơn.

"Tại hạ vẫn luôn tò mò. Tại hạ tư chất đã kém cỏi, lại còn chậm chạp, tối dạ. Người đời vẫn luôn bêu rếu tại hạ là một kẻ bất tài vô dụng."

"Chốn Trung Nguyên rộng lớn này thiếu gì những bậc kỳ tài được trời xanh mến mộ. Kẻ xuất chúng hơn tại hạ cũng nhiều đếm không xuể.

Phi Thiên Phụng Đường Tố Lan tiểu thư là một minh chứng, Thiên Niên Hoa Thanh Nguyệt sư cô cũng vậy. Cớ sao ngài không lựa chọn bọn họ, mà lại trao trọn niềm tin cho một kẻ như tại hạ?"

Ân nhân hậu thuẫn vẫn giữ im lặng.

Sự im lặng ấy khiến Nam Cung Nhiên chột dạ, đành tự mình lấp liếm.

"Haha, chắc hẳn ngài không nhằm vào tại hạ, mà là muốn chống lưng cho Nam Cung Thế Gia đúng không. Nhưng dẫu có là vậy, thì việc gì phải nhọc công bồi dưỡng tại hạ..."

"-Có vẻ như Gia Chủ đã quên mất lời hứa hẹn của ta rồi thì phải?"

"Dạ?"

"Nguyên cớ ta dốc sức hậu thuẫn cho ngài, chẳng phải ta đã bộc bạch hết rồi sao."

Bộc bạch rồi sao?

"-Rằng Gia Chủ, một ngày nào đó, chắc chắn sẽ quật khởi trở thành Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân, ta đã chẳng từng quả quyết như thế sao?"

Trong tích tắc, Nam Cung Nhiên bàng hoàng như bị một thanh mộc kiếm gõ mạnh vào đầu.

Rõ ràng cô đã từng nghe những lời lẽ ngông cuồng này.

Nhưng dĩ nhiên, cô chỉ coi đó là những lời động viên sáo rỗng, khách sáo mà thôi.

"..."

Nhưng xem ra cô đã nhầm.

Ngài ấy thực sự đã đặt cược toàn bộ niềm tin vào lời nói đó.

"A... Không đâu ạ. Tại hạ nào có cái kỳ tài đó..."

"Ngài lầm rồi. Gia Chủ chắc chắn sẽ đoạt lấy danh xưng Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân. Dẫu cho chính bản thân Gia Chủ còn đang ngờ vực, thì ta lại thấu tỏ điều đó.

Đối với một bậc Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân tương lai, thử hỏi ta còn tiếc rẻ cái gì nữa? Phụng sự cho ngài, đối với ta, là một niềm vinh hạnh tột đỉnh."

Những lời kỳ vọng đè nặng lên vai tựa núi non khi được thốt ra từ miệng phụ thân, giờ đây lại chẳng mảy may mang đến cho cô chút áp lực nào.

Trái lại, cô còn cảm nhận được một sự chống lưng vững chãi, một niềm tin vô bờ bến đang dốc sức đẩy cô tiến về phía trước.

Vị ân nhân đùa giỡn phá vỡ bầu không khí.

"Haha, không khí có vẻ hơi trầm lắng rồi nhỉ. Gia Chủ à, duyên phận run rủi cho chúng ta chạm mặt nhau tại đây, kỳ thực ta có một chuyện muốn thỉnh cầu. Đợi đến lúc ngài xưng bá thiên hạ rồi mới nhờ vả thì e là cái giá phải trả đắt đỏ lắm, chi bằng tranh thủ ngay lúc này, ngài thấy sao?"

Dẫu biết đối phương chỉ đang bâng quơ đùa giỡn, Nam Cung Nhiên vẫn ngoan ngoãn cúi gập đầu, cố giấu nhẹm đi khóe mi đang cay xè.

Cô đáp lại bằng một giọng điệu trang trọng tuyệt đối.

"Xin ân công cứ tự nhiên căn dặn."

"A, trước tiên cho ta hỏi. Ngài đã uống cạn chén trà chưa?"

"Dạ? À... rồi ạ."

"Ừm."

-Sột soạt...

Vị ân nhân chậm rãi đứng dậy.

Một luồng áp lực khổng lồ tỏa ra từ cái bóng người cao lớn ấy.

Đứng lấp ló sau mành trúc, hắn lúi húi sờ soạng thứ gì đó, rồi bất thình lình ném tuệch một vật xuống đất.

-Bộp.

Vật thể nọ rơi lăn lóc ngay trước mặt Nam Cung Nhiên.

"...Ơ?"

"Mặc nó vào giúp ta được chứ?"

Đầu óc Nam Cung Nhiên trống rỗng, không tài nào lý giải nổi thứ vừa xuất hiện trước tầm mắt.

Vật đó là cái quái gì thì cô nhìn thoáng qua đã nhận ra ngay, nhưng tại sao cái thứ tởm lợm ấy lại hiện diện ở chốn này thì cô hoàn toàn mù tịt.

Đó là một bộ nội y dành cho nữ giới.

"Trò này là sao..."

-Xoạt...

Liền đó, tấm mành trúc bị vén lên, một gã nam nhân với vóc dáng đồ sộ sừng sững bước ra.

"Nam Cung Nhiên."

"Hả...?"

Nam Cung Nhiên thấy cổ họng nghẹn ứ, nghẹt thở không thốt nên lời.

Ngự trị trên khuôn mặt của vị ân nhân hậu thuẫn mà bấy lâu nay cô hằng ao ước được diện kiến...

Lại chình ình cái chiếc mặt nạ đầy ám ảnh và đáng hận kia.

Chưa kịp định thần lại xem cái kịch bản quái quỷ gì đang diễn ra, thì gã đàn ông nọ đã chuyển sang một chất giọng cộc cằn, bực dọc vặn hỏi.

"Ta đã nài nỉ cầu xin một cuộc gặp gỡ đến mức rát cả cổ, cớ sao ngài lại cứ ngoan cố lẩn tránh ta hả?"

Tâm Ma Y Sư đã xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
khách điếm chỉ chỗ để ở, để ăn, nên dùng chung đc
khách điếm chỉ chỗ để ở, để ăn, nên dùng chung đc