Cảnh tượng Đường Tố Lan bỏ mạng lại chợt ùa về trong tâm trí tôi.
Trận sinh tử chiến nổ ra sau sự truy sát dai dẳng của Truy Mệnh Quỷ.
Theo lời Đường Tố Lan, kết cục đó vô cùng bi thảm.
Bị đám tay sai của Truy Mệnh Quỷ bủa vây, cô ấy buộc phải gồng mình trong một trận chiến không thể né tránh.
Rồi khoảnh khắc Đường Tố Lan chớp được cơ hội duy nhất và cuối cùng - khóa chặt đôi tay của Thanh Nguyệt và tung một chỉ pháp thẳng vào mặt cô.[note90727]
Tôi vẫn nhớ như in những dòng chữ ấy.
Giây tiếp theo, Đường Tố Lan thét lên một tiếng kinh hoàng, và Thanh Nguyệt nhổ ngón tay của cô ra khỏi miệng.
Đó là ngày mà những ngón tay từng phóng ra vô số ám khí của Phi Thiên Phi bị cái miệng của Thanh Nguyệt cắn đứt.
'Tiền bối, kết thúc rồi sao?'
'Sao ngươi lại... như một con thú hoang thế này...!'
'Tất cả chúng ta đều là dã thú. Chỉ là mỗi người đang đeo một lớp mặt nạ khác nhau mà thôi.'
...Xóa bỏ mấy suy nghĩ đó đi.
Thanh Nguyệt đang đứng trước mặt tôi lúc này không phải là Truy Mệnh Quỷ - cô ấy là Thái Hà.
Dù bản chất là một nữ tăng phá giới sa ngã vẫn y nguyên, nhưng sa ngã theo cách này đối với tôi lại thoải mái và xinh đẹp hơn nhiều.
"Chưởng quầy."
Tiếng tim đập thình thịch này đến bao giờ mới chịu dứt đây.
Cứ mỗi lần cùng Thanh Nguyệt bước qua lằn ranh cấm kỵ, một sự run rẩy còn vượt xa cả cảm giác bội đức lại bám lấy tôi.
Một trạng thái phức tạp mà chẳng thể rạch ròi phân định là thích thú hay bài xích.
Có lẽ vì sắp sửa bước vào những hành vi nhục dục nên sự mong đợi và căng thẳng mới đan xen như vậy.
Hoặc cũng có thể do tôi vẫn chưa tài nào thích ứng nổi trước nhan sắc khuynh thành của cô ấy.
Thanh Nguyệt đứng lặng lẽ bên cửa sổ, dõi theo tôi. Sự căng thẳng của cô ấy lây lan sang cả tôi.
Vì tôi chưa hạ lệnh, nên cô ấy chỉ biết đứng chết trân đó với dáng vẻ sợ sệt.
"Lại đây."
Nghe tôi gọi, cô ấy khẽ khựng lại rồi chậm rãi tiến bước. Tôi cố gắng không đánh mắt đi chỗ khác.
Tôi ngồi trên ghế, chờ đợi cô.
Khi đã đến gần, Thanh Nguyệt rụt rè dò xét sắc mặt tôi rồi nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường.
"..."
"..."
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.
"...A."
Bắt gặp ánh nhìn kiên định của tôi, Thanh Nguyệt không nói một lời, lặng lẽ rời khỏi giường rồi quỳ gối xuống giữa hai chân tôi.
Một cảm giác ưu việt lướt qua tâm trí tôi.
Nhìn vị Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái đang ngoan ngoãn phục tùng mình dẫu chẳng cần một lời ra lệnh, tôi cảm thấy như đây là phần thưởng cho những nỗi sợ hãi mà bản thân đã phải cắn răng chịu đựng suốt thời gian qua.
Hơn hết, việc mọi thứ chỉ mới là sự khởi đầu càng khiến tôi thêm phần rạo rực.
Tôi luồn tay vuốt ve mái tóc mượt mà như lụa của Thanh Nguyệt, người vẫn đang bồn chồn bất an.
Thật không hiểu sao đến cả tóc mà cũng không hề xơ cứng, lại có thể mềm mại đến nhường này.
Phảng phất trong không khí là hương thơm của da thịt hòa quyện cùng mùi hoa cỏ dịu nhẹ.
"...Muội tắm rửa rồi mới đến à?"
Thanh Nguyệt không dám chạm mắt tôi, chỉ khẽ gật đầu.
"Thế lỡ hôm nay ta không thuê phòng thì muội định làm sao."
"Thì, thì đằng nào tắm rửa cũng là việc phải làm hàng ngày mà... Với lại..."
"Với lại sao?"
"...Muội có niềm tin."
Không cần Thanh Nguyệt cho phép, tôi nâng nhẹ một lọn tóc của cô lên và ngửi. Tàn hương của sự sợ hãi vẫn còn thoang thoảng.
Truy Mệnh Quỷ mà lại biết sợ tôi sao.
Thật là một khoảnh khắc đáng kinh ngạc.
Nhưng cùng lúc đó, một suy nghĩ xẹt qua đầu tôi.
...Mình chưa tắm mà. Hồi sáng chỉ giội vài gáo nước qua loa là xong.
Tôi thoáng chần chừ, rồi cố tỏ ra đường hoàng đứng dậy khỏi ghế. Thanh Nguyệt hơi bối rối.
"Ta cũng đi tắm một lát đây."
"...Hả?"
"Đợi ta một chú-"
-Phập.
Thanh Nguyệt níu chặt lấy ống quần tôi.
"Kh... không sao đâu."
"Hôm nay ta đổ hơi nhiều mồ hôi-"
"-Muội, muội..."
Thanh Nguyệt vẫn kiên quyết không chịu buông tay.
"...Muội làm sao?"
"..."
Cô ấy chỉ đỏ bừng mặt. Trông không giống như đang nôn nóng vội vàng, nên trong đầu tôi chỉ nảy ra một khả năng khác.
Chẳng lẽ... không tắm lại tốt hơn sao?
Quào, con bé này đúng là...
"Ch-Chỉ vì là chưởng quầy nên mới vậy thôi...!"
Đọc vị được sự tinh tế qua nét mặt tôi, Thanh Nguyệt vội vã lấp liếm.
Tôi không đáp, chỉ ngồi lại xuống ghế và in một nụ hôn lên trán cô.
Khuôn mặt Thanh Nguyệt càng lúc càng đỏ ửng.
Không chần chừ thêm lời nào, tôi tháo lớp quần ngoài xuống.
Thanh Nguyệt chỉ dám cụp mắt nhìn chằm chằm xuống sàn nhà.
Vứt cả đồ lót sang một bên, tôi trút một hơi thở dài.
Quả nhiên, việc phơi bày phần nhạy cảm nhất của nam giới trước mặt người khác vẫn mang lại một sự ngượng ngùng khó tả.
Thế nhưng, tất cả những gì tôi khao khát đều nằm ngay phía sau ranh giới của sự ngượng ngùng ấy.
Bản thân tôi còn thấy xấu hổ nhường này, thì Thanh Nguyệt còn đến mức nào nữa?
Nghĩ đến việc mình vẫn còn bớt căng thẳng hơn cô ấy, tôi chợt thấy được an ủi phần nào.
Xúc cảm khi da thịt trần trụi chạm vào lớp đệm ghế thật lạ lẫm. Phơi bày tất thảy trước mặt một nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần như vậy cũng lạ lẫm không kém.
Nhưng nhờ có thái độ ngoan ngoãn của Thanh Nguyệt, tôi đã có thêm dũng khí.
Tựa hai tay lên tay vịn, tôi buông lời.
"Định ngồi im đó mãi sao?"
Cô ấy khẽ liếc mắt nhìn vào giữa hai chân tôi, rồi lại vội vã rũ mắt xuống. Tôi dùng một tay dịu dàng nâng cằm cô ấy hướng về phía mình.
Đôi mắt Thanh Nguyệt mở to. Hàng mi chớp liên hồi, hơi thở cũng trở nên dồn dập. Mà hơi thở của tôi cũng đang gấp gáp chẳng kém.
Bây giờ, việc kìm nén đang dần trở nên khó khăn.
Nửa thân dưới nóng ran, râm ran như muốn run lên vì kích thích.
"Nhìn cho kỹ vào. Muội có lảng tránh thì nó cũng đâu biến mất."
"A, chuyện đó..."
"Muội mà cứ khép nép thế này thì ta cũng mất cả hứng."
Những lời lẽ thật kiêu ngạo. Nhưng đó là đặc quyền của một S. Tôi thừa biết khát khao của cô ấy cũng to lớn chẳng kém gì mình.
Trước lời đe dọa ấy, thái độ của Thanh Nguyệt dần thay đổi.
Đôi mắt mở to giờ đây đã trắng trợn rà soát giữa hai chân tôi.
Tôi vươn tay thêm một chút, mơn trớn đôi gò má của em.
Rồi, tôi luồn ngón tay cái vào trong miệng cô, kéo nhẹ khóe môi sang một bên.
"A, a ư?"
Tiếng phát âm không tròn chữ vang lên.
Nhưng tôi chỉ chăm chú quan sát bên trong khoang miệng của cô ấy.
Đỏ hồng, ướt át. Một luồng hơi ấm áp truyền đến. Cảm giác thật trơn trượt.
...Và hàm răng thì vô cùng sắc bén.
Tựa như răng của một loài dã thú ăn thịt, sắc bén như lưỡi dao cạo vậy.
Không phải tự nhiên mà cô ấy cắn đứt được ngón tay của Đường Tố Lan.
"...?"
Bị nắm lấy má, Thanh Nguyệt vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Tôi buông tay ra.
Ngay khoảnh khắc ấy, Thanh Nguyệt lấy hết dũng khí lên tiếng hỏi.
"Ch, chưởng quầy. Muội phải làm sao đây?"
"Nắm lấy nó đi."
Cô ấy định vươn tay phải ra, nhưng sực nhớ đó là bàn tay chai sạn vì luyện võ nên đổi sang vươn tay trái.
Bằng một cái chạm thật mềm mại, cô ấy bao trọn lấy nó.
"...Rồi sao nữa?"
Cô ấy có vẻ hoàn toàn mù tịt về mấy chuyện này.
Kiến thức của một con người sao có thể lệch lạc đến mức này cơ chứ?
Giết người thì thông thạo đến đỉnh điểm, nhưng cách làm thỏa mãn một nam nhân thì lại chẳng biết chút gì.
Sự ngại ngùng khi phải chỉ dạy từng li từng tí, hòa quyện cùng cảm giác mãn nguyện khi được trở thành người đầu tiên bước lên dải tuyết trắng tinh khôi mang tên cô ấy, cùng lúc dâng trào trong tôi.
"Nắm lấy... rồi..."
Định bảo cô ấy nắm lấy rồi di chuyển lên xuống, nhưng tôi chợt khựng lại.
Liệu có cần phải bắt đầu từ những thứ cơ bản ấy không? Thanh Nguyệt là "M" của tôi mà.
Cứ bắt cô ấy làm theo ý mình là được chứ gì?
Dù sao thì hành vi tôi muốn làm hôm nay cũng đã định sẵn trong đầu rồi.
Tôi quyết định sẽ trung thực hơn với dục vọng của mình.
Chẳng phải tôi đã kiểm tra khoang miệng ẩm ướt và nóng hổi của cô ấy rồi sao.
"...Không, liếm đi."
"Hả...??"
Tôi không thèm rút lại lời nói của mình.
"Dùng miệng sao...?"
"Không thích à?"
"Kh, không phải thế..."
Có vẻ như điều này thực sự quá đỗi lạ lẫm với cô. Tôi chậm rãi nhấm nháp từng phản ứng nhỏ nhất của cô ấy.
Dù Thanh Nguyệt có mù mờ về chuyện nam nữ đến đâu, thì ít ra cô cũng thừa biết...
Đây là bộ phận để giải quyết nhu cầu sinh lý. Khi bị yêu cầu phải ngậm lấy nó, sự hoảng hốt là điều khó tránh khỏi.
Nhưng lúc này, tôi cảm tưởng như chỉ có việc nhìn thấy cô ấy ngậm lấy nó mới có thể làm dịu đi ngọn lửa dục vọng trong mình.
"Hay là dừng lại nhé?"
Thấy Thanh Nguyệt vẫn đứng hình, tôi lại buông lời thúc giục.
Đôi mi run rẩy, cô ấy vén lọn tóc sang một bên rồi khẽ nuốt khan.
Sau đó, khuôn mặt cô bắt đầu kề sát lại gần.
Tim tôi đập thình thịch. Cảm giác này hoàn toàn khác biệt so với khi ở cùng Đường Tố Lan.
Chính tôi cũng đang phải tự thử thách sức chịu đựng phi thường của bản thân.
Thanh Nguyệt khép mở đôi môi liên tục. Tôi có thể cảm nhận rõ sự do dự và giằng xé bên trong cô. Nhưng có vẻ đó không hẳn là sự chán ghét hay cự tuyệt.
Chỉ đơn thuần là một cảm giác ngượng ngùng và bỡ ngỡ.
Luồng hơi thở nóng hổi cứ liên tục phả vào, mơn man trêu đùa điểm nhạy cảm của tôi.
Rồi, cô ấy hít vào một hơi ngắn...
"...A."
Có lẽ nhờ một chút mùi cơ thể đặc trưng chăng.
Khóe môi mềm mại của cô đã chạm vào phần hạ bộ của tôi.
"...Ức."
Toàn thân tôi căng cứng.
Quả là một khung cảnh tàn bạo.
Một nữ tăng đủ sức khiến cả Trung Nguyên khiếp vía, nay lại đang nhún nhường, dâng hiến đôi môi cho phần nhạy cảm của tôi trong sự tủi nhục.
Thấy tôi phản ứng, khóe mắt Thanh Nguyệt khẽ dao động.
Chính cô ấy cũng đang rung động trước sự thỏa mãn của tôi.
Không màng đến khoái cảm của bản thân, mà lại lấy sự sung sướng của tôi làm niềm vui sướng. Quả thực là một "M" trời sinh.
Lấy thêm dũng khí, chiếc lưỡi ửng hồng trườn ra, lóng ngóng mút mát phần đỉnh một cách vụng về.
Cảm giác nóng bỏng và trơn ướt đó lan tỏa khiến não bộ tôi như đình trệ ngay lập tức.
Chỉ ngâm mình trong nước ấm thôi đã thấy dễ chịu rồi, đằng này thứ nhạy cảm nhất của nam giới lại được kích thích theo cách này...
"...Điên mất thôi."
Lời lẩm bẩm vô thức của tôi dường như đã làm Thanh Nguyệt bớt căng thẳng phần nào.
Dù còn vô cùng gượng gạo, nhưng cô ấy vẫn đang gắng sức mút mát như đang thưởng thức một viên kẹo ngọt.
Đang liếm láp phần đỉnh, cô ấy chợt ngước lên hỏi.
"P-Phần thân... có cần..."
"Ừ."
Thanh Nguyệt khẽ nâng cự vật của tôi lên, nghiêng đầu dùng lưỡi lướt dọc theo phần thân.
Cự vật của tôi cứ chốc chốc lại cọ xát vào khuôn mặt thanh tú của cô.
Cảm giác chinh phục dâng trào ngập lối.
Ý nghĩ rằng lát nữa thôi, từ khuôn mặt kiều diễm kia sẽ phảng phất thứ mùi tanh tưởi dơ bẩn của tôi, khiến tôi như phát cuồng.
"Có... sướng không?"
Đang làm thì Thanh Nguyệt ngừng lại, bồn chồn cất tiếng hỏi.
Tôi gật đầu xác nhận. Rồi như không thể nhẫn nhịn thêm, tôi ra lệnh.
"Bây giờ ngậm lấy nó đi."
Thanh Nguyệt khẽ nuốt nước bọt.
Cô ấy vẫn đang giằng xé với dáng vẻ thuần khiết vô ngần.
"Thái Hà à."
Thái Hà ngập ngừng ngước nhìn tôi.
"Ngậm lấy nó đi."
Thú thật là tôi cũng đang đổ mồ hôi hột. Cái miệng này từng cắn đứt cả ngón tay người ta cơ mà?
...Mặc kệ nó đi. Chắc không sao đâu. Cứ tận hưởng cảm giác kích thích này đã.
Thái Hà ngoan ngoãn ngậm lấy thứ đó vào miệng.
Một luồng khoái cảm ập đến, dữ dội đến mức không thể đem so sánh với lúc nãy.
Phần đỉnh bị bủa vây bởi hơi nóng hầm hập, chiếc lưỡi mềm mại cứ liên tục mơn trớn trêu đùa-
"Hự..."
"Ch-chưởng quầy?"
Thấy tôi nhăn mặt, Thái Hà giật mình nhả ra, cuống cuồng lo lắng.
Tôi khẽ khàng nhắc nhở.
"...Răng... đừng để răng cạ vào được không?"
"Huynh đau à?"
"Đây là chỗ nhạy cảm mà, Thái Hà."
"Nh, nhưng cằm muội mỏi lắm."
Nhìn Thái Hà nhăn nhó, tôi chỉ buông một câu lạnh nhạt.
"...Thì sao?"
"..."
Như đã hiểu ý, Thái Hà lại ngoan ngoãn ngậm lấy nó. Răng của cô ấy không còn khiến tôi bị đau thêm lần nào nữa.
Tôi bắt đầu chỉ dạy cô ấy cách di chuyển lên xuống để mang lại khoái cảm.
Nghe vậy, Thái Hà mới dám ngậm sâu hơn, dùng đôi môi ướt át trượt dọc theo chiều dài cự vật, nhả ra rồi lại ngậm vào theo từng nhịp điệu.
Vẫn còn khá lóng ngóng, nên dù có cố ngậm sâu đến mấy cũng chỉ ngập được một nửa phần thân.
Tôi vẫn chưa dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
Kẻ mà tôi từng khiếp sợ nhất, giờ đây lại ngoan ngoãn hóa thành thứ đồ vật thuộc quyền sở hữu của tôi, dâng hiến tất thảy chỉ để phục vụ cho sự thỏa mãn của riêng tôi.
Bản tính bạo dâm bất chợt trỗi dậy, tôi đưa tay siết chặt lấy khuôn mặt của Thái Hà.
Thái Hà giật mình định rụt cổ lại, nhưng tôi giữ chặt không buông.
"Cố chịu một lát, rõ chưa?"
Và rồi, tôi bắt đầu dùng sức, ép khuôn mặt kiều diễm ấy áp sát vào giữa hai chân mình.
Cự vật của tôi từng chút, từng chút một tiến sâu hơn vào khoang miệng của cô.
Cảm giác khuôn miệng nhỏ hẹp bị nong rộng ra. Cảm giác xé toạc và tiến sâu vào trong cuống họng.
Đôi mắt hoảng hốt của Thái Hà đảo điên cuồng.
Từ trong khuôn miệng, tôi cũng cảm nhận rõ sự bàng hoàng tột độ của cô.
"Ục, ục", những tiếng rên rỉ tắc nghẹn vang lên.
Điều đó lại càng khiến máu điên trong tôi sục sôi hơn.
Rốt cuộc, tôi đã ép cô ấy phải ngậm trọn vẹn đến tận gốc rễ.
Xúc cảm khi thứ nhạy cảm ấy vượt qua cuống họng truyền đến thật rõ nét.
Chỉ khi cô ấy khẽ nôn khan một tiếng đầy khổ sở, tôi mới chịu buông tay.
"...Phà!"
Đưa cự vật dài thô ra, giữa đôi môi cô ấy và hạ bộ của tôi kéo theo một sợi chỉ nhầy nhụa đan xen giữa dịch vị và tà dâm.
"Hà... hà..."
Cô ấy hổn hển lấy hơi, cái dáng vẻ ấy sao lại mỹ miều đến cạn lời.
Nơi khóe mắt đọng lại những giọt lệ.
Tôi nhìn cô bằng ánh mắt say đắm hệt như đang chiêm ngưỡng thứ bảo vật trân quý nhất trên cõi đời này.
Thái Hà nhìn tôi với vẻ mặt còn vương nét hoảng loạn, nhưng khi bắt gặp biểu cảm của tôi, đôi gò má cô lại ửng hồng rồi e ấp cúi đầu.
Dù tôi đã đày đọa cô theo đúng dục vọng của mình, nhưng chính cô ấy cũng đang đắm chìm trong sự sung sướng.
"...Chưởng quầy. Hôm nay huynh tuấn tú lắm."
"Đột nhiên sao lại khen thế?"
"...Lúc nào muội cũng nghĩ vậy."
Chẳng phải trước đây cô bảo tôi xấu xí thảm hại sao?
Nhưng vào khoảnh khắc này, điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Dù thừa biết đó là lời chót lưỡi đầu môi, nhưng chính thái độ phục tùng của Thái Hà đã khiến tôi u mê mà tin vào lời nói dối ấy.
Có lẽ để làm hài lòng người đàn ông mà cô ấy cho là quyến rũ trong mắt mình, cô lại tiếp tục ngoan ngoãn ngậm lấy tôi.
Có lẽ đã quen dần hơn với nhịp điệu, nên những âm thanh ướt át, dâm đãng bắt đầu lấp đầy căn phòng tĩnh mịch.
Đó là âm thanh do chính tay Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi phái tạo ra, khi đang hạ mình phục vụ một gã chưởng quầy xưởng thuộc da nghèo hèn.
Thứ âm thanh được nhào nặn ra chỉ để phục vụ cho một kẻ chẳng khác nào tên ăn mày cái bang là tôi đây.
Chẳng hiểu do khao khát muốn đẩy cảm giác bề trên lên một tầm cao mới hay sao.
Tôi dạng hai chân ra, vắt hai tay lên thành ghế.
"...Hà."
Tận hưởng thứ khoái cảm muốn phát điên ấy, tôi ngạo nghễ ngửa cổ nhìn trần nhà.
Đối với một người đang dốc sức phục vụ tôi như Thái Hà, đây quả là một tư thế vô cùng nhục nhã.
Chẳng giống như đang ân ái với kỹ nữ, đây là một tư thế ích kỷ đến mức cắt đứt mọi sự giao cảm tối thiểu.
Thế nhưng, sự phục vụ lóng ngóng giữa hai chân tôi vẫn không hề dừng lại.
Cô ấy dường như đã vứt bỏ cả lòng tự tôn cá nhân chỉ để chiều chuộng tôi.
Thành thật mà nói, kỹ năng của cô ấy vẫn chưa hoàn hảo.
Cách uốn lưỡi còn gượng gạo, và thỉnh thoảng răng vẫn cạ vào.
Nhưng chính thái độ phục tùng vô điều kiện đó lại mang đến cho tôi niềm hoan hỉ tột bậc.
Tôi cúi xuống nhìn Thái Hà.
Dường như đã chực chờ cái nhìn của tôi từ lâu, cô ấy cũng đang say đắm ngước nhìn lại.
"...Hôm nay muội cũng là người xinh đẹp nhất, Thái Hà à."
"Phà... hà ư... hà..."
Đặt tay lên đùi trần của tôi, Thái Hà dùng lưỡi để tiếp tục công việc.
"Muội định tính sao đây? Là nữ tăng mà lại đi hầu hạ đàn ông, thấy sướng lắm à? Bị vấy bẩn đến mức này cũng không sao ư?"
"Người dạy muội rằng bị vấy bẩn cũng không sao chính là chưởng quầy mà.
Với lại, đây không phải là hầu hạ một gã đàn ông... hà ư... phà, là chưởng quầy.
Nếu là vì người duy nhất thấu hiểu muội... hà ư..."
"Điên mất thôi, thật sự."
Người duy nhất thấu hiểu ư.
Tôi thừa biết khoảnh khắc này sẽ đem lại sự sung sướng, nhưng không ngờ lại đến mức ngây ngất thế này.
Hóa ra phía sau lớp vỏ bọc dũng khí mà tôi phải vắt kiệt để đối mặt, lại ẩn giấu một khung cảnh kích thích nhường này.
Quả là một trải nghiệm nguy hiểm hơn những gì tôi từng mường tượng.
Tôi sẽ vĩnh biễn không bao giờ có thể quay trở lại là bản ngã của trước kia nữa.
"Sau này ta sẽ trói tay và bịt mắt muội lại đấy. Đây mới là lần đầu, nên cố mà làm quen đi."
"...Vâng."
Cứ để cô ấy phục vụ một lúc lâu, tôi tóm lấy phần tóc sau gáy Thái Hà, túm gọn lại như một chiếc tay cầm.
Chiếc cổ mảnh mai lộ ra thật mê người.
Cảm thấy hưng phấn khi nhìn thấy sự yếu ớt của người khác, phải chăng đó là bản năng cố hữu của đàn ông.
Từ chiếc cổ thanh tú, cho đến hõm nách... chỉ cần lướt qua là một luồng xung động khó tả lại trỗi dậy, kích thích từng nơ-ron thần kinh.
Tôi đứng hẳn dậy.
"Muội thả lỏng cổ ra xem nào?"
Cổ Thái Hà ngoan ngoãn buông lơi.
Nắm chặt mái tóc cô, tôi nhẹ nhàng ấn cự vật của mình tiến sâu vào, rồi lại rút ra theo nhịp điệu.
Chiếc đầu nhỏ bé của cô vô lực đong đưa theo từng cú nhấp.
Khi tiến vào sâu nhất, chóp mũi cao vút của cô cọ xát vào vùng bụng dưới của tôi. Chính điều đó lại càng làm tăng thêm sự hưng phấn kỳ lạ.
Dáng vẻ cam chịu, không một chút phản kháng.
Khuôn mặt của một con người bằng xương bằng thịt, nay lại bị tôi biến thành một thứ đồ chơi tình dục không hơn không kém. Dám cá là mọi ngóc ngách của khung cảnh này đều sẽ bị khắc sâu vào tâm trí của cô ấy.
Cảm giác muốn phóng thích dồn dập ập tới.
Sắp ra rồi. Nhìn nét mặt nhăn nhó của tôi, dường như Thái Hà cũng đoán được điều sắp xảy ra.
Tôi rũ mắt nhìn xuống người con gái đang ngấn lệ vì những lần nôn khan khổ sở ban nãy.
Không hiểu sao, ánh mắt ngoái lên nhìn tôi lúc này của cô lại cuốn hút và mị hoặc đến thế.
Khoảnh khắc này đây, tôi có cảm giác mình đã thực sự thống trị cô ấy một cách tuyệt đối.
...Có nên bắn thẳng vào miệng cô ấy không?
Nhận lấy ngần ấy dương khí, liệu Thủ Cung Sa của cô ấy có an toàn không?
Mẹ kiếp, mặc kệ. Bây giờ tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nhiều.
Một tay tôi ghì chặt gáy, tay kia bóp lấy cằm.
"Khứơc!"
Và rồi, tôi đâm sâu đến kịch kim, không chút xót thương mà trút cạn tinh hoa vào sâu trong khoang miệng cô ấy.
Tôi có thể cảm nhận rõ thứ dung dịch đặc quánh đang tuôn trào, từng nhịp từng nhịp giải phóng khỏi cơ thể mình.
Chắc hẳn cánh đàn ông đều hiểu, dù là tinh dịch của chính mình thì việc bị dính vào người cũng là một cảm giác chẳng mấy dễ chịu.
Thế mà tôi lại đang tàn nhẫn ép Thái Hà phải nuốt trọn nó, không cho cô ấy một cơ hội kháng cự.
Còn có thứ gì vừa rác rưởi, vừa đạo đức giả, nhưng lại mang đến khoái cảm ngất ngây đến thế này không?
Phải đến khi cơn cực khoái đỉnh điểm của đời người qua đi, sự hưng phấn mới dần lắng xuống, trả lại cho tôi chút tỉnh táo cuối cùng.
Tôi từ từ rút cự vật ra khỏi khuôn miệng trơn tuột của cô ấy.
"...Khụ khụ! Khụ..."
Thái Hà sặc sụa ho khan.
Cô ấy có vẻ đang vô cùng hoảng loạn.
Tôi vội vàng vơ lấy chiếc khăn bên cạnh, luống cuống dọn dẹp tàn cuộc.
"Xin, xin lỗi muội. Sợ lắm đúng không? Còn, còn dư bao nhiêu thì muội nhổ ra đi."
Vừa nãy còn bị dục vọng thao túng, giờ tỉnh lại tôi mới bàng hoàng nhận ra mình đã làm quá trớn đến mức nào.
Dù là "M" của mình thì cũng phải biết chừng mực mà chăm sóc chứ. Lần đầu tiên mà làm căng quá rồi.
Thái Hà nhổ nốt phần dịch trắng đục còn sót lại vào chiếc khăn.
"...Đắng quá..."
"X-Xin lỗi muội."
Tôi dùng chiếc khăn ấy nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt vương trên khóe mi cô.
"A."
Chợt nhớ ra điều gì đó, Thái Hà vội vàng xắn tay áo lên.
Trên bắp tay trắng ngần, hiện rõ một vết bớt hình hoa sen.
Là Thủ Cung Sa.
Thái Hà và tôi chạm mắt nhau.
Tia sáng của sự bội đức vừa xẹt qua đáy mắt cô ấy.
Chúng tôi nín thở, bồn chồn chờ đợi.
...Không có bất kỳ sự thay đổi nào.
Xem ra việc nuốt tinh dịch vẫn chưa đủ đô để làm Thủ Cung Sa biến mất.
Thái Hà nở một nụ cười.
Một nụ cười ngây thơ, thuần khiết đến mức hoàn toàn lạc lõng với cảnh tượng nhục dục và dâm đãng đang hiện hữu.
"...Sau này muội sẽ thường xuyên làm cho huynh nhé, chưởng quầy."
Một bức tường vô hình ngăn cách giữa chúng tôi vừa chính thức bị đập bỏ.
...Điên mất thôi.
Tôi ôm ghì lấy khuôn mặt Thái Hà vào lòng.
Thái Hà cũng bất ngờ, khẽ hít vào một ngụm khí lạnh rồi vòng tay ôm siết lấy tôi, chặt đến mức tưởng chừng như muốn nghiền nát thân can này.
Thật không hiểu sao hôm nay cô ấy lại xinh đẹp, kiều diễm đến nhường này.
"...Hà."
Nằm gọn trong vòng tay tôi, Thái Hà khẽ trút một tiếng thở dài.
"Đột nhiên muội thấy sợ quá."
"...Sợ chuyện gì?"
"Chưởng quầy... đã trở thành một người mang ý nghĩa quá đỗi to lớn đối với cuộc đời muội."
Tôi vẫn ôm chặt lấy cô ấy, nhẹ nhàng đáp.
"Có lý do gì để muội phải sợ ch-"
"-Đừng phản bội muội nhé?"
Đột nhiên, dưới hạ bộ của tôi khẽ sun lại một nhịp.
Cố nén cái nuốt khan chực chờ nơi cổ họng, tôi rành rọt đáp lời.
"...Không, ta tuyệt đối sẽ không phản bội muội."
9 Bình luận