Sau khi xác nhận Cổ Độc đã yên vị trong cơ thể Độc Cô Chân Mặc, chúng tôi chia nhau ra đi mỗi người một ngả.
Dù sao thì cứ chằm chằm nhìn mặt nhau lâu cũng chẳng có ích lợi gì.
Cứ như vậy, chúng tôi đã tóm gọn được Độc Cô Chân Mặc.
Rõ ràng là một chiến công hiển hách, nhưng kỳ lạ thay, tôi lại chẳng cảm thấy chân thực chút nào.
Có lẽ vì Ma Giáo vẫn sừng sững tồn tại ở đó.
Thắng một trận chiến thì làm được gì, khi mà cuộc chiến vẫn chưa ngã ngũ?
Họa chăng phải đợi đến khi tin đồn Độc Cô Chân Mặc rời bỏ Ma Giáo lan truyền khắp võ lâm, hoặc tin hắn đã giết một tên Lục Thiên nào đó dội lại, thì lúc ấy tôi mới thực sự cảm nhận được mùi vị chiến thắng.
Giờ đây, chúng tôi đang hướng về Tây An.
Lăn lộn quá lâu rồi. Lần này chắc chắn cần một kỳ nghỉ dài hơi.
Tất nhiên, khi trở về tôi vẫn còn cả núi việc phải làm.
Phải xem xét tình hình của Nam Cung Nhiên, những "trò chơi" với Thanh Nguyệt, rồi cả sắc mặt của Đường Tố Lan nữa...
Nhưng quan trọng hơn cả, là phải đóng cọc giữ chỗ, tuyệt đối không để kẻ nào âm thầm nẫng tay trên chiến công của Tiềm Long Hội.
Tôi dự định mượn sức mạnh của Cái Bang và Hạ Ô Môn để phao tin chúng tôi đã xử lý Độc Cô Chân Mặc ra khắp giang hồ.
Ám sát Độc Cô Chân Mặc thì phải im hơi lặng tiếng ư?
Không hề. Dù sao thì Cổ Độc cũng đã cấy vào người hắn rồi, việc cần làm thì vẫn phải làm. Hắn có bị dồn vào bước đường cùng hơn nữa thì cũng chẳng phải việc của tôi.
Thà làm cho những tên Lục Thiên khác phải dè chừng Độc Cô Chân Mặc còn hơn.
Bên đó sẽ bất lợi hơn nhiều. Lũ chúng mày cũng thử nếm mùi mất ngủ như tao xem sao.
Cứ để bọn chúng tự cắn xé lẫn nhau, ta lấy cớ gì phải đi chống lưng cho Độc Cô Chân Mặc chứ?
.
.
.
"...Thế rồi sao?"
"Rõ ràng là kỳ lạ lắm đúng không?"
"Chuẩn luôn! Ta đã bảo là kỳ lạ mà."
Tôi và Mã Cương Tố đang xì xầm to nhỏ.
Đã sang ngày thứ năm kể từ lúc lên đường về Tây An.
Chúng tôi đang đứng từ xa đăm đăm nhìn Nam Cung Nhiên.
Chẳng hiểu bị gì, dạo này Nam Cung Nhiên lại siêng năng, xốc vác làm thay phần việc của tôi.
Nào là cho lừa ăn cỏ, khuân vác hành lý, rồi chẻ củi nhóm lửa.
Thế nhưng, điều tôi bàn tán với Mã Cương Tố không phải chuyện đó.
Vì cái bộ dạng bay vèo rồi cắm phập vào bức tường gạch đầy thảm hại của Nam Cung Nhiên ấn tượng quá, nên tôi đã thử nhờ Mã Cương Tố một việc.
Nhờ gã tỷ thí với Nam Cung Nhiên.
Kết quả là... Mã Cương Tố đã thắng.
"Chẳng tốn chút sức lực nào. Lúc đầu ta còn tưởng cậu ta đang cố tình nương tay cơ đấy."
"...Hà."
"Ngươi đừng có lo. Người trong giang hồ lúc mạnh lúc yếu là chuyện thường tình. Làm sao con người ta có thể cứ thế thẳng tiến mạnh lên mà không mảy may chao đảo chút nào được chứ."
"Thế mà nghe lọt lỗ tai được à? Mạnh lên thì là mạnh lên, làm quái gì có chuyện lại yếu đi."
"Tựu trung lại, đường kiếm xuất ra phụ thuộc vào tâm thế mà người đó ôm ấp. Chính vì vậy thứ tâm thế đó mới được gọi là sự giác ngộ.
Nhưng lòng dạ con người vốn như cây lau cây sậy, sáng nắng chiều mưa tối lâm râm, làm sao có thể vung ra mãi một đường kiếm giống nhau được?
Chỉ cần tìm ra con đường để mạnh lên thì đã coi như đi được nửa chặng đường rồi. Rồi sẽ khá lên thôi. Tâm tư một khi đã nảy mầm thì làm sao mất đi được?"
"...Nói cách khác, cậu ấy đột nhiên yếu đi là do đang ôm ấp cái tâm tư kỳ quái nào đó sao?"
"Bảo là tâm tư kỳ quái thì cũng không hẳn... Ây xì, ta cũng chịu thua thằng nhóc này. Ngươi tự đi mà hỏi cậu ta đi.
Với lại, chuyện này đâu đến lượt ngươi bận tâm. Phận làm hạ nhân thì lo mà vung dao phay cho tốt vào. Dao kiếm thực sự cứ để bọn ta lo. Thôi, ta đi chẻ thêm mớ củi đây. Ngươi lo nhóm lửa đi."
"..."
Mã Cương Tố nói đoạn liền cất bước bỏ đi.
Tôi thì vẫn cứ đăm đăm nhìn Nam Cung Nhiên.
Ừ, thực ra tôi cũng có chung suy nghĩ đó.
Nghĩa là nếu suy luận ra, chẳng phải Nam Cung Nhiên đã hạ quyết tâm tiếp tục sống dưới lớp vỏ bọc nam nhân sao?
Lập luận này hoàn toàn có cơ sở.
Vì hôm qua cô ấy đột nhiên cắt tỉa lại đầu tóc gọn gàng mà.
Mái tóc dài lòa xòa suốt thời gian qua nay đã được chải chuốt cẩn thận. Trông lại càng thêm phần nam tính.
Hơn thế nữa, suốt chặng đường rong ruổi bôn ba, tôi đã luôn cố gắng tạo cơ hội để Nam Cung Nhiên có thể cảm nhận cái đẹp.
Dãy núi, dòng sông, tán cây rậm rạp, những bông hoa, những cánh chim... Chuyến hành trình của chúng tôi ngập tràn những thứ rực rỡ nhường ấy.
Nam Cung Nhiên đã dần dà biết tận hưởng những điều đó, nhưng dạo gần đây, cô ấy lại bắt đầu cự tuyệt tất thảy.
Cứ như thể cảm xúc đã chết lặng. Hệt như một gã nam nhân khô khan, cứng nhắc.
Quan trọng nhất là, cô ấy còn chẳng thèm lọt tai lời tôi nói.
'Nhiên à, nhìn bông hoa kia kìa-'
'-Ngươi thích thì đi mà nhìn.'
Đúng là cứng đầu, cứng đầu như trâu!!
Cái tính cách tuyệt đối không bao giờ chịu khuất phục, nói cách khác, chính là sự bảo thủ, cố chấp y như trâu bò.
Dạo gần đây tôi mới thấm thía sâu sắc cái nết đó.
-Rào rào!
Đúng lúc đó, Nam Cung Nhiên thò mặt ra, thả một đống củi khô ngay trước mặt tôi.
Chẳng hề hay biết cõi lòng tôi đang sôi sùng sục, cô ấy lại nở một nụ cười rạng rỡ ngốc nghếch.
"Đang nhóm lửa đấy à?"
"...Cười tươi gớm."
"Hả?"
"Vết thương của cậu lành chưa đấy?"
"Haha, đừng lo. Chỉ sây sát ngoài da thôi."
"Sây sát cái đầu cậu, máu chảy lênh láng thế kia mà..."
"Là thật mà."
"Nghe bảo cậu vừa tỷ thí với Cương Tố à?"
"À, chắc cậu nghe lỏm được rồi nhỉ."
"...Nghe đâu bị hạ gục chóng vánh lắm? Rốt cuộc là thế quái nào."
Nam Cung Nhiên đăm đăm nhìn tôi một lát rồi đáp.
"...Haha, chắc ta sinh ra đã là một kẻ bất tài vô dụng rồi."
"Không..."
Đó có phải là câu trả lời mà ta mong muốn đâu?
"Thế nên!"
Nam Cung Nhiên đặt mông ngồi cái phịch xuống cạnh tôi. Rồi hồn nhiên khoác tay lên vai tôi.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt khá gần. Mang theo nụ cười, Nam Cung Nhiên cất lời.
"Ý cậu là chán ghét việc phải làm bằng hữu với một tên bất tài như ta chứ gì?"
"...Ta đâu có ý đó."
"Haha, ta biết mà, cái thằng này. Cậu đâu phải loại người như thế."
Nam Cung Nhiên buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"...Chỉ cần thế này thôi là đủ rồi đúng không."
"Cái gì?"
"À, không có gì. Mau chóng trở về Tây An rồi đi nhâm nhi chén rượu đi."
Về khoản đó thì tôi cũng đồng tình.
Tôi trút một hơi thở dài.
Suốt năm ngày qua, à không, kể từ cái khoảnh khắc Nam Cung Nhiên bắt đầu giở chứng kỳ lạ, ngẫm lại mới thấy.
Sợi dây liên kết dưới danh nghĩa "người bằng hữu Hàn Thụy Trấn" đã đứt phựt rồi.
Nói không lọt tai nữa. Dẫu có cố gắng uốn nắn, dẫn dắt cô ấy trở về bản ngã nữ nhân thì cô ấy vẫn kiên quyết cự tuyệt.
Việc can thiệp dưới lớp vỏ bọc bằng hữu Hàn Thụy Trấn, thôi đành bỏ cuộc vậy.
Chẳng phải vẫn còn con đường khác sao?
Chúng tôi phải mau chóng quay trở về Tây An.
Đã đến lúc tôi lại xuất hiện trước mặt cô ấy với tư cách là Tâm Ma Y Sư.
.
.
.
Ròng rã thêm mười ngày trời, rốt cuộc chúng tôi cũng đặt chân đến Tây An.
Vệ Xương đại ca truyền đạt lại ý nguyện của Nam Cung Nhiên cho tôi.
"...Dạ??"
Tôi chộp lấy hai vai Vệ Xương, trợn trừng mắt nhìn huynh ấy.
Vệ Xương đại ca vừa quệt mồ hôi lạnh vừa ấp úng đáp.
"Thì... đ-đệ xem, cái này đâu phải chuyện đại ca có quyền định đoạt? Đó chắc chắn là ý chỉ kiên định của Nam Cung Gia Chủ."
"C-Cậu ấy thực sự nói thế sao? Tại sao chứ??"
"L-Lý do thì huynh chịu. Huynh chỉ làm tròn bổn phận truyền đạt lại thôi. Nam Cung Gia Chủ bảo rằng..."
Tôi dán chặt mắt vào miệng Vệ Xương đại ca.
Thời gian như ngưng trệ.
"Sẽ không bao giờ diện kiến Tâm Ma Y Sư thêm lần nào nữa."
Đứt phựt, cứ thế sợi dây liên kết thứ hai cũng tan tành mây khói.
Không gặp Tâm Ma Y Sư nữa sao?
Thế thì ta phải làm sao đây?
"...Ơ kìa?"
Rốt cuộc thì mọi chuyện đang trôi dạt về cái phương trời quái quỷ nào thế này?
******
Hôm nay cô lại tiếp tục đuổi cổ tên Hạ Ô Môn đồ đến tìm.
Một kẻ dai như đỉa, ngày nào cũng vác mặt tới ba lần chẳng biết chán.
"Chẳng phải ta đã bảo là không đi sao."
"Nh-Nhưng mà... Tâm Ma Y Sư ngài ấy bảo quãng thời gian sắp tới mới là quan trọng nhất-"
"-Hà, từ bao giờ mà hắn lại bận tâm đến ta như thế? Về truyền đạt lại với hắn, ta vẫn chưa quên cái thề sẽ băm vằm hắn nếu biết được danh tính đâu. Thế nên, nhân lúc ta còn đang nhượng bộ, thì liệu hồn mà trốn cho kỹ vào!"
"..."
Càng chấp nhận vỏ bọc nam nhân bao nhiêu, thì nỗi nhục nhã phải hứng chịu từ Tâm Ma Y Sư ngày hôm đó lại càng hiển hiện sống động bấy nhiêu.
Thế nhưng, dường như Tâm Ma Y Sư đã quên béng chuyện đó, hắn vẫn cố chấp truy lùng cô.
Hắn càng làm vậy, Nam Cung Nhiên lại càng lạnh lùng làm ngơ.
Suy cho cùng, điều mà y sư muốn khai sáng cho cô chính là cuộc đời của một nữ nhân.
Còn Nam Cung Nhiên thì đã hạ quyết tâm cuối cùng. Sống cuộc đời của một nam tử hán.
Nói cách khác, cô không còn bất kỳ lý do gì để gặp lại Tâm Ma Y Sư nữa.
Nam Cung Nhiên rũ bỏ mớ tạp niệm, dạo bước trên đường phố Tây An.
Cô có thể cảm nhận rõ rệt vị thế của Tiềm Long Hội đang vươn lên từng ngày.
Đi đến đâu ở Tây An, Nam Cung Nhiên cũng nghe thấy người ta ca tụng cái tên Đường Tố Lan.
...Vậy là đủ rồi.
Nam Cung Nhiên vô thức thầm nghĩ.
Mình thì làm nên trò trống gì chứ? Đừng ôm ấp mấy cái mộng tưởng viển vông nữa.
Mình không cần phải nhúng tay vào... bởi đằng nào thì vị Đường Tố Lan vĩ đại kia cũng sẽ cáng đáng tất thảy.
Và sau khi gặt hái thành công, cô ta sẽ ngang nhiên chiếm đoạt Hàn Thụy Trấn.
"..."
Nam Cung Nhiên nhắm nghiền mắt, một lần nữa gắng sức đè bẹp sự tự ti nhớp nháp đang chực chờ trỗi dậy.
Cô tuyệt đối không được phép trút mớ cảm xúc tiêu cực này lên đầu Đường Tố Lan.
Đường Tố Lan có lỗi lầm gì chứ?
Chỉ đơn thuần vì cô ta là một sự tồn tại quá đỗi xuất chúng mà thôi.
Thậm chí, Đường Tố Lan còn là người đã ra tay tương trợ cô.
Là nhịp cầu duy nhất kết nối cô với vị ân nhân hậu thuẫn.
Làm sao cô có thể trút sự xấu xí của bản thân lên Đường Tố Lan được. Vậy nên, cô buộc phải chôn vùi thứ cảm xúc này xuống.
"Phù."
Cô đã đưa ra sự lựa chọn.
Tiếp tục sống như một nam nhân. Tìm kiếm một con đường khác để trở nên cường đại.
Kế thừa huyết mạch của gia tộc.
Và ở lại bên cạnh Hàn Thụy Trấn.
"..."
Thế nhưng đồng thời, chẳng phải cõi lòng cô hoàn toàn thanh thản, không chút vướng bận.
Việc lựa chọn một con đường chông gai hơn để rửa hận cho gia tộc và ân sư, và trên hết, cái cảm giác như đang phản bội lại sự kỳ vọng của vị ân nhân hậu thuẫn, khiến cô day dứt khôn nguôi.
Chính vì lẽ đó, hôm nay Nam Cung Nhiên đã chấp bút viết một lá thư gửi cho ân nhân.
Nhưng rắc rối nằm ở chỗ, Đường Tố Lan lúc này đang bận rộn đến mức quá tải.
Vô số kẻ nườm nượp kéo đến để vặn hỏi về chuyện của Độc Cô Chân Mặc.
Kẻ thì là thương nhân đến hứa hẹn hậu thuẫn.
Kẻ thì là cao tăng Thiếu Lâm đến để xác minh thực hư.
Kẻ thì là hiệp khách đến xin được gia nhập Tiềm Long Hội.
Thậm chí có kẻ còn trơ trẽn đến mức công khai ngỏ lời cầu hôn với Đường Tố Lan.
Trong bối cảnh xô bồ ấy, việc Nam Cung Nhiên muốn diện kiến Đường Tố Lan là vô cùng khó khăn.
Dẫu vậy, cô vẫn phải muối mặt đến tìm.
.
.
.
"Đường tiểu thư."
Bị chôn vùi giữa mớ giấy tờ chất cao như núi, Đường Tố Lan ngẩng đầu lên.
Chiếc khuyên tai lấp lánh đung đưa.
"...Gia Chủ."
"Trông cô có vẻ bận rộn nhỉ."
"Như ngài thấy đấy."
"Nghỉ ngơi chút đi. Cũng phải giữ gìn sức khỏe chứ."
"Cảm tạ sự quan tâm của ngài. Vậy, ngài tìm ta có việc gì...?"
"À."
Nam Cung Nhiên lóng ngóng rút lá thư ra. Một bức thư đong đầy tất thảy chân tình của cô.
Nam Cung Nhiên dè dặt mở lời.
"...Chuyện là, phiền cô chuyển cái này đến cho ân nhân giúp ta. Cả vụ của Tam Phiên Trưởng, rồi vụ của Độc Cô Chân Mặc... Ta có rất nhiều chuyện muốn giãi bày với ngài ấy."
"...Đằng nào tin đồn cũng lan truyền khắp nơi rồi, chắc chắn ngài ấy cũng nắm được thôi."
"À, ta biết chứ. Nhưng ngoài mấy chuyện đó ra thì-"
"-Gia Chủ."
Đúng lúc đó, Đường Tố Lan lạnh lùng cắt ngang lời Nam Cung Nhiên.
"Thành thật xin lỗi, nhưng từ nay về sau, ta không có ý định làm người đưa thư truyền tin cho ngài và ân nhân nữa đâu."
"...?"
"Chiều ngược lại cũng vậy. Chẳng biết từ bao giờ mà lòng tốt của ta lại bị coi là một điều hiển nhiên. Nếu biết trước thế này, ngay từ đầu ta đã chẳng thèm nhúng tay vào. Ta đâu phải là tiêu sư đưa thư."
"C-Cái đó..."
"Thay vào đó, ta sẽ dặn dò trước với vị ân nhân kia. Rằng hai người hãy tự tìm một kênh liên lạc khác chứ đừng cậy nhờ ta nữa. Giờ ta quá bận rộn để có thể hao tâm tổn trí vì mấy chuyện vặt vãnh này."
"..."
Chắc chắn cô ta không nói dối. Bởi lẽ nếu phải điểm mặt gọi tên nhân vật bận rộn nhất đất Tây An này, thì chắc chắn đó là Đường Tố Lan.
-Roạt...
Tự dưng cô cảm thấy bức thư cầm trên tay trở nên thảm hại, rẻ mạt đến lạ.
Người nữ nhân vĩ đại kia đang phải thức trắng đêm để lèo lái vận mệnh của Tiềm Long Hội, còn bản thân cô lại cứ lóng ngóng, loay hoay chỉ vì muốn gửi một bức thư.
Việc Hàn Thụy Trấn xiêu lòng trước Đường Tố Lan âu cũng là điều dễ hiểu.
"...Ta xin phép."
"Vâng."
.
.
.
Lủi thủi quay về Lữ Quán Lữ Ốc[note91291], đập vào mắt cô là cảnh Hàn Thụy Trấn đang ngồi nốc rượu giữa ban ngày ban mặt.
Trước mặt cậu ấy là Mã Cương Tố.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt Hàn Thụy Trấn, Nam Cung Nhiên đã cảm thấy tâm hồn bình yên đến lạ.
Hội những kẻ ngốc nghếch chỉ cần chạm mặt thôi cũng thấy thân thương.
Phái nữ của Tiềm Long Hội thì ai nấy đều xuất chúng, cao cao tại thượng, trong khi đám nam nhân lại mang một vẻ thô kệch, xuề xòa. Bầu không khí ấy mang lại cho cô sự thoải mái.
Mỉm cười, Nam Cung Nhiên sải bước tiến lại gần Hàn Thụy Trấn.
"Ban ngày ban mặt đã nốc rượu rồi à?"
"..."
Hàn Thụy Trấn ngước nhìn Nam Cung Nhiên, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Một tiếng thở dài não nề như muốn sập cả sàn nhà.
Nam Cung Nhiên kéo ghế, chễm chệ ngồi phịch xuống ngay cạnh Hàn Thụy Trấn.
Cô ngả lưng với một tư thế vô cùng ngông nghênh. Dang rộng hai tay gác lên thành ghế của Hàn Thụy Trấn, hai chân cũng dạng ra vô cùng tự nhiên, bệ vệ.
"Hàaaa."
Hàn Thụy Trấn lại tiếp tục thở dài.
"Tên này bị sao thế?"
Nam Cung Nhiên tò mò quay sang hỏi Mã Cương Tố.
Mã Cương Tố chỉ nhún vai cái rụp.
"Ai mà biết."
Tiểu nhị vừa mang chén ra, Nam Cung Nhiên lập tức rót rượu cho mình.
Rồi cô cũng bắt chước Hàn Thụy Trấn, thở hắt ra một hơi.
"Ta cũng... ây dà. Vừa đụng chuyện không vui nên cũng thèm nốc một chén."
"Chuyện gì." Hàn Thụy Trấn dùng đôi mắt rũ rượi, vô hồn nhìn cô cất tiếng hỏi.
"Thì đó, chẳng phải ta từng kể về vị ân nhân hậu thuẫn của mình sao. Người mà ta đã mang nợ ân cứu mạng ấy."
"...Thì sao."
"Vốn dĩ sợi dây liên kết giữa ta và ngài ấy đã vô cùng mỏng manh, nay lại càng thêm mờ mịt. Đành rằng ta biết đến ngài ấy là thông qua sự chắp nối của Đường tiểu thư, nhưng mà..."
Mã Cương Tố buông lời chốt hạ.
"Chắc do Tiềm Long Hội Chủ nhà chúng ta dạo này bù đầu bù cổ quá nên đường dây liên lạc bị đứt đoạn chứ gì. Cậu cũng to gan thật đấy, dám cả gan chọc ngoáy Hội Chủ lúc cô ấy đang bận ngập mặt sao?"
"Ahaha... Ngươi nói đúng. Giờ đến một lá thư giãi bày tâm can cũng chẳng biết làm cách nào để gửi đi đây."
Nam Cung Nhiên vẫy vẫy bức thư trên tay.
Hàn Thụy Trấn đăm đăm nhìn bức thư đó.
"Tiểu thư bảo sẽ không làm người đưa thư nữa sao? Sao thế."
"Bảo là bản thân đâu phải là tiêu sư?"
"...Ngẫm lại cũng phải."
Hàn Thụy Trấn khẽ vuốt môi một cái.
"Trong đó chứa đựng tâm tư của cậu sao?"
"...Sao nãy giờ cậu lại quan tâm thái quá đến bức thư của ta vậy?"
Thế nhưng Hàn Thụy Trấn chỉ dán chặt mắt vào lá thư đó.
Rồi cậu ấy chậm rãi cất lời.
"Nhiên à."
"...Sao?"
"Cái thằng này, giả sử như ân nhân hậu thuẫn có chuyện nhờ cậy, cậu sẽ tính sao."
"...Chỉ cần ta còn thở thì nhất định sẽ hoàn thành."
"Bất cứ chuyện gì?"
"Bất cứ chuyện gì."
"Tại sao?"
"Cậu không hiểu được đâu. Chẳng qua là ta mang nợ ân tình quá lớn."
"Ý là, lời của ta thì cậu cứ ngoan cố chối bay chối biến, còn lời của ân nhân thì cậu sẽ vâng lời tăm tắp đúng không?"
"Cậu mà sánh ngang được với ân nhân sao? Quan trọng hơn, ân nhân tuyệt đối sẽ chẳng bao giờ đưa ra mấy cái yêu cầu ủy mị ẻo lả kiểu ngắm hoa ngắm cỏ như cậu đâu."
"...Vậy sao."
Sau một thoáng đắn đo, Hàn Thụy Trấn buông lời.
"Nói thật thì, ta biết ân nhân là ai đấy."
"..."
Phải mất một khoảng thời gian khá dài để câu nói đó ghim chặt vào não Nam Cung Nhiên.
-Xoảng!!
Nam Cung Nhiên bật phắt dậy, chộp lấy hai vai Hàn Thụy Trấn.
"C-Cái gì cơ??"
"T-Ta theo hầu hạ tiểu thư nhà ta bao nhiêu lâu nay, chẳng lẽ lại không biết."
"Rõ ràng dạo nọ cậu bảo không biết mà!"
"V-Vì không thể khai tên ra nên ta đành phải nói dối là không biết chứ sao. Thế nên ta mới phải giữ bí mật. Nhưng nếu cậu tin tưởng ta, thì cái vụ chuyển thư này ta sẽ lo liệu."
"..."
"Vì thấy cậu sùng bái ân nhân đến vậy nên ta mới nói ra đấy. Tiểu thư thì bận rộn ngập mặt, chứ ta thì rảnh rỗi mà."
Nam Cung Nhiên nhìn xoáy vào mắt Hàn Thụy Trấn. Cô nghiêm túc chất vấn.
"Cậu không lừa ta đấy chứ? Cậu thực sự có thể chuyển tận tay cho ngài ấy sao?"
"Ta hứa."
Nam Cung Nhiên cẩn trọng giao lá thư ra.
Vừa định trao thì một ý nghĩ xẹt qua đầu, cô vội nói.
"K-Khoan đã. Ta viết thêm vài lá nữa có được không? Thời gian qua có bao nhiêu chuyện ta muốn giãi bày."
"Cứ thoải mái viết đi. Ta đợi."
7 Bình luận
ngon
ngon