233-3xx

Chương 245 - Ngươi Là Ai? (4)

Chương 245 - Ngươi Là Ai? (4)

Thanh Nguyệt không biết phải giải thích thứ cảm xúc này là gì.

Cảm xúc ngay sau khi vừa làm một hành vi vô cùng mờ ám và đáng xấu hổ.

Vừa thấy ngượng ngùng về bản thân quá đỗi ti tiện, nhưng mặt khác lại cảm thấy vui sướng.

Đây là khoảnh khắc cô không thể nói với bất kỳ ai, và cũng chẳng hề muốn tiết lộ.

Thanh Nguyệt bước vào khách điếm.

Sau khi nhờ chủ quán mang nước tắm lên phòng, cô bước vào trong.

Đây là căn phòng dùng chung với Đường Tố Lan, nhưng có vẻ cô ả đã ra ngoài nên bên trong không có ai.

Một cảm giác kiệt sức dần bủa vây, Thanh Nguyệt chầm chậm ngả người xuống giường.

"...A."

Cảnh tượng ban nãy lại ùa về.

Hình ảnh Hàn Thụy Trấn chật vật trong khoái cảm hiện lên trong tâm trí cô.

Tiếng rên rỉ lạ lẫm ấy văng vẳng bên tai.

Khung cảnh đó lại một lần nữa làm rung chuyển trái tim Thanh Nguyệt.

Thành thực mà nói, sự kháng cự vẫn còn đọng lại.

Cô là một nữ tăng, tuyệt đối không được phép chìm đắm vào nhục dục. Chính bản thân cô cũng không dám tin vào cái bộ dạng hạ mình phục vụ nam nhân của mình.

Thế nhưng, chỉ vì đối phương là Hàn Thụy Trấn.

Chỉ vì đó là người đàn ông đã cứu rỗi cuộc đời cô.

...Cô lại muốn làm chuyện đó nữa. Lại muốn nhìn thấy Hàn Thụy Trấn cúi xuống nhìn mình với ánh mắt trân trọng.

Thanh Nguyệt vùi mặt vào giường, hai chân vung vẩy đạp đạp.

Nếu Vô Nguyệt Sư Thái mà nhìn thấy cái hành động thiếu đoan trang này, chắc chắn người sẽ trách phạt nặng nề.

...Nhưng, điều đó thì có ý nghĩa gì chứ?

Nếu biết cô đã ngậm lấy dương vật của đàn ông, chắc sư phụ sẽ ngất xỉu mất.

Thanh Nguyệt xốc lại tinh thần, ngồi thẳng dậy.

Khóe môi cô cứ bất giác cong lên.

Chẳng lẽ mình thực sự là một kẻ biến thái sao?

Rõ ràng đã làm cái trò đó mà sao lại mỉm cười cơ chứ. Rõ ràng đã bị lợi dụng hệt như một món đồ chơi.

Tuy nhiên, dù có cố suy nghĩ như vậy đi chăng nữa, thì những phản ứng của cơ thể cũng chẳng phải thứ mà cô có thể tự mình kiểm soát.

-Cốc cốc cốc.

Tiếng chủ quán gõ cửa vang lên, Thanh Nguyệt khẽ thở dài rồi đáp.

"Vào đi."

Chủ quán khệ nệ mang một chiếc bồn tắm bằng gỗ vào trước, sau đó liên tục xách nước nóng đổ vào.

Thứ thể hương nồng đậm của Hàn Thụy Trấn vương trên cơ thể dẫu không đáng ghét, nhưng cô vẫn phải tắm rửa.

Không thể cứ mang theo cái thứ mùi kỳ lạ này mà đi rông khắp nơi được.

Lại còn là một nữ tăng nữa chứ.

Hơn nữa lại còn là Đệ Tử Chân Truyền của Nga Mi Phái.

Quan trọng hơn, nếu cơ thể cứ phảng phất mùi hương của hắn, e rằng bản thân cô cũng không tài nào bình tĩnh nổi.

Sau khi đã chuẩn bị xong nước tắm, cô định khóa cửa lại thì cảm nhận được có người tới.

Thanh Nguyệt đứng đợi một lát, Đường Tố Lan bước vào.

"...Nguyệt à, muội ở đây sao. Đang chuẩn bị tắm à?"

"Vâng."

"Ta chạy đôn chạy đáo khắp nơi nên khá mệt, muội tắm thì ta nghỉ ngơi trong phòng một lát có được không?"

"..."

Hôm nay, đáng ngạc nhiên là cô không hề có chút cảm xúc nào với Đường Tố Lan.

Sự đáng ghét, sự khó chịu mọi khi đều tan biến sạch.

Sự tồn tại của Đường Tố Lan đối với Thanh Nguyệt giờ đây chẳng còn một chút đe dọa nào.

Ta thậm chí đã làm tới bước đó với chưởng quầy rồi cơ mà?

Đúng vậy, kẻ nhảy vào sau thì làm sao thắng nổi người đã đi trước một bước?

Chưởng quầy là do ta tìm thấy. Thế nên huynh ấy là của ta. Không phải của tỷ.

Là bảo vật duy nhất của ta. Và Hàn Thụy Trấn cũng đã ôm lấy ta.

Thanh Nguyệt mỉm cười đáp:

"Tùy tỷ thôi."

"...Trông muội có vẻ vui nhỉ?"

"Cũng có chuyện đáng vui ạ. Tiền bối có việc gì sao? Trông tỷ có vẻ không vui."

"Chỉ là hơi mệt thôi. Ta vừa đi triệu tập cho Tiềm Long Hội về. Không biết sẽ có bao nhiêu người đến nữa. Còn muội thì có chuyện gì?"

"Muội kể nhé?" Bằng một sự ưu việt kỳ lạ, Thanh Nguyệt vặn lại.

Trái tim đập thình thịch vì khao khát được khoe khoang. Cô cũng muốn nhìn thấy biểu cảm sụp đổ của Đường Tố Lan.

Muốn đóng cộp một cái dấu mộc để cô ả vĩnh viễn không bao giờ dám nhòm ngó nữa.

"Ừ. Nên ta mới hỏi mà?"

"...Không ạ. Thực ra cũng chẳng có gì to tát."

Nhưng cô không thể làm thế được.

Hiện tại Đường Tố Lan vẫn là một công cụ hữu dụng của Hàn Thụy Trấn. Để Tiềm Long Hội chạm tới mục tiêu, bắt buộc phải có Đường Tố Lan.

"Muội đi tắm đây."

"Tùy muội."

Thanh Nguyệt cởi bỏ võ phục.

Sau đó chầm chậm ngâm mình vào bồn nước.

Cô hắt nước ấm lên mặt vài lần, rồi súc miệng.

Cô chợt cảm nhận được ánh nhìn của Đường Tố Lan.

Thanh Nguyệt ngoái đầu lại.

"..."

"..."

Ánh mắt của Đường Tố Lan đang ghim chặt vào Thủ Cung Sa của Thanh Nguyệt.

Hình hoa sen vẫn in hằn đỏ chót.

Bầu không khí ngượng ngùng kỳ lạ luẩn quẩn trong không gian, rồi Đường Tố Lan đứng dậy.

"Ta ra ngoài dạo thêm một vòng đây."

Nói đoạn, cô ả rời đi.

Cứ như thể, mục đích ngay từ đầu của cô ả chỉ là để kiểm tra Thủ Cung Sa vậy.

******

"...Không ngờ ngài lại ở đây."

Nam Cung Nhiên đối mặt với Môn Chủ Hạ Ô Môn. Hôm nay ông ta vẫn đeo chiếc mặt nạ nửa mặt kỳ dị ấy.

Dẫu cô đã từng nhìn thấy khuôn mặt thật bên dưới, nhưng có vẻ ông ta vẫn đeo nó như một thói quen.

Tầng cao nhất của một khách điếm sang trọng, nơi có thể thu trọn toàn cảnh Tây An Thành vào tầm mắt.

Ánh hoàng hôn hắt vào căn phòng làm những hạt bụi bay lơ lửng hóa thành màu vàng lấp lánh.

Nam Cung Nhiên hỏi:

"Chẳng lẽ ngài bám theo ta đến tận đây sao?"

Môn Chủ Hạ Ô Môn bật cười khan.

"Không phải ta bám theo ngươi, mà là ngươi tự tìm đến ta. Lúc không có việc gì, ta thường lưu lại Tây An."

"...A."

Nam Cung Nhiên cố nén sự ngượng ngùng.

Môn Chủ Hạ Ô Môn cũng không vặn vẹo thêm.

"Vậy thì?"

Ông ta hỏi lý do cô tìm đến.

Nam Cung Nhiên cẩn trọng đáp:

"...Ta muốn được gặp lại vị Tâm Ma Y Sư đó."

"Ý ngươi là muốn ta gọi Tâm Ma Y Sư đến tận Tây An này sao?"

"Nếu có thể thì tốt. Nếu ngài ấy ở quanh đây, ta sẽ đích thân tìm đến."

"Tên nhóc xấc xược. Chúng ta làm sao có thể cho phép chuyện đó. Ngươi là kẻ đang nhăm nhe làm hại y sư cơ mà."

"...Lúc trước thì vậy, nhưng nay ta cũng định sẽ kìm nén cảm xúc của mình. Ta sẽ nhẫn nhịn cho đến khi tâm ma được hóa giải hoàn toàn."

"Bảo ta tin lời đó sao?"

"Bằng hữu của ta suýt chết ngay trước mắt ta. So với sự tuyệt vọng đó thì những thứ khác chẳng đáng là bao.

Dẫu việc báo thù cho gia tộc và sư phụ trước mắt còn gian nan, nhưng chí ít ta cũng phải đủ sức bảo vệ được bằng hữu của mình chứ.

Quan trọng hơn, chính sư thúc đã nói nếu ta trưởng thành thì sẽ tự nhiên biết được danh tính của y sư cơ mà."

"...Bây giờ ngươi gọi hai tiếng sư thúc trơn tru quá nhỉ."

"Khó mà chắc chắn ta sẽ lưu lại Tây An bao lâu. Nhưng có lẽ ta sẽ lấy Tây An làm căn cứ mà lui tới thường xuyên.

Thế nên xin ngài hãy nhắn với y sư một lần ghé qua Tây An. Tán Công Độc ta cũng sẽ uống."

Từng lời thốt ra cứ như đang nhả ra từng cây kim độc.

Nhục nhã làm sao. Tự bản thân mình lại chủ động dâng xác đi chuốc lấy cái sự đối xử ấy thêm một lần nữa.

Nhưng cô bắt buộc phải nhẫn nhịn.

Hình bóng Hàn Thụy Trấn, một người yếu đuối hơn cô, đứng lên chắn trước mặt bảo vệ cô vẫn còn in hằn rõ nét trong tâm trí.

Sự bất lực, nỗi hổ thẹn trào dâng lúc đó.

Và cả lòng biết ơn cùng sự rung động trước Hàn Thụy Trấn.

...Hơn hết, sự mặc cảm tồi tệ mà cô trót cảm thấy trước người bằng hữu tuyệt vời ấy...

Cô không bao giờ muốn nếm trải lại nữa.

Cho dù mất vài ngày, Nam Cung Nhiên vẫn dự định sẽ chờ đợi. Khoảng vài tháng nữa chắc sẽ gặp được thôi.

Nam Cung Nhiên ôm quyền chào Môn Chủ Hạ Ô Môn.

"Việc ta cần nhờ Hạo Môn chỉ đến đây thôi. Sư thúc, ta xin phép đi trước."

"...Đứng lại đó."

Môn Chủ Hạ Ô Môn nhẹ nhàng gọi Nam Cung Nhiên đang định rời đi.

Chậm rãi nhấp một ngụm trà, ông ta trầm giọng đáp:

"Y sư hiện cũng đang ở Tây An."

Trái tim Nam Cung Nhiên rơi đánh thịch một cái.

Cô còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, vậy mà lịch trình lại bị đẩy lên sớm hơn.

"Lúc ta về Tây An đã rước ngài ấy theo. Không biết ngài ấy có muốn gặp lại tên nhóc ngươi không, nhưng ta sẽ thử hỏi xem sao. Sẽ không tốn đến vài tháng đâu, lo mà chuẩn bị đi."

"..."

"...Trả lời sao?"

Nam Cung Nhiên nuốt khan. Cô chắp tay đáp:

"Vâng."

Dẫu đã bước ra khỏi khách điếm, nhưng sự run rẩy trong lồng ngực vẫn không sao lắng xuống.

Những chuyện xảy ra trong căn phòng đó cứ tua đi tua lại trong đầu, cô tự tưởng tượng ra những chuyện sắp sửa phải hứng chịu khiến nỗi bất an ngày một phình to.

Một kẻ cả đời phải sống trong lốt đàn ông như cô... lại một lần nữa sắp bị lôi đi kéo về làm đàn bà.

Nếu phụ thân biết chuyện này, ngài sẽ mắng mỏ ra sao. Sư phụ sẽ trưng ra biểu cảm gì.

...Cả Hàn Thụy Trấn nữa?

Một hành vi không thể ngẩng cao đầu trước bất kỳ ai.

"...Hà."

Ghét vô cùng.

Thế nhưng, cô không hiểu sao tim mình lại đập nhanh đến vậy.

Nam Cung Nhiên cố sức rũ bỏ mọi cảm xúc.

.

.

.

Ngày mai.

Đó là câu trả lời Nam Cung Nhiên nhận được vào ngày hôm sau.

Hôm nay lại gây gổ ở khách điếm và đánh gục vài gã đàn ông ngay trước mặt Hàn Thụy Trấn.

Câu trả lời gửi đến cho người đang phải gồng mình chứng minh bản thân qua từng ngày như cô.

Là ngày mai.

Tâm Ma Y Sư đã đồng ý sẽ gặp cô ngay lập tức vào ngày mai.

Câu trả lời tức thì ấy lại dội đến như một nỗi nhục nhã đối với Nam Cung Nhiên.

Cứ như thể đó là phản ứng háo hức của một kẻ thích thú trước sự thống khổ của cô.

Phải chi cô có thể vận nội công... thì cô đã đấm gục hắn giống như đám đàn ông cô từng hạ gục ở khách điếm.

Không thể làm thế, cô lại sắp phải bị hắn khống chế và đùa bỡn thêm lần nữa.

Sự thật đó cay đắng đến mức khó mà gượng nổi.

....Thế nhưng, tại sao tim cô cứ mãi đập liên hồi thế này?

Trong căn phòng vắng bóng Hàn Thụy Trấn, Nam Cung Nhiên chốt chặt cửa, ngâm mình trong bồn tắm.

Cô rũ mắt nhìn xuống khuôn ngực đang bồng bềnh nổi trên mặt nước của mình.

"..."

Suốt thời gian uống Thanh Linh Đan, sự thay đổi không chỉ dừng lại ở mỗi làn da.

Trước mắt thì, ngực cô không hề to lên chút nào. Chắc chắn là không hề thay đổi.

Kích thước ngực hoàn toàn giữ nguyên.

Riêng điều này thì cô dám chắc chắn.

Vốn dĩ đây là bộ phận mà cô chán ghét nhất trên cơ thể, nên cô rành rẽ hơn bất cứ ai.

Nếu chỉ nhìn bề ngoài, dường như chỉ có những thay đổi mà cô hằng mong ước mới diễn ra.

...Nhưng dáng ngực, nó đang dần trở nên đẹp hơn.

"...Ức."

Chẳng biết đằng nào mới nhục nhã hơn đằng nào nữa.

Việc nó to ra thì kinh tởm hơn, hay việc nó đang dần được định hình thành một khuôn ngực đẹp đẽ như bây giờ thì tuyệt vọng hơn.

Ở bên ngoài, cô luôn phô trương sự nam tính và lao vào những cuộc ẩu đả, vậy mà khi trút bỏ y phục, cô lại mang một bộ ngực hình giọt nước xinh xắn và trắng ngần thế này.

Chỉ thấy xấu hổ đến mức không chịu nổi.

Nam Cung Nhiên ôm đầu. Đột nhiên cô lại muốn khóc.

Nam Cung Nhiên trầy trật một hồi lâu mới rửa sạch mồ hôi trên người, lau khô, rồi vội vã vơ lấy quần áo mặc vào.

Đúng lúc cô đang quấn băng ép, cài khuy áo và điều hòa nhịp thở... thì có tiếng gõ cửa vang lên.

"Ai đó?"

'...Gia Chủ. Là ta đây.'

Là Đường Tố Lan.

Nam Cung Nhiên soi lại bộ dạng của mình một lần nữa rồi mới mở cửa.

"Có chuyện gì sao?"

"Tiêu cục vừa mới tìm đến. Là thư gửi cho Gia Chủ và ta."

Đường Tố Lan đưa một bức thư nhỏ cho Nam Cung Nhiên.

Mắt Nam Cung Nhiên mở to.

"Chẳng lẽ..."

"Chắc là 'Người Hậu Thuẫn' gửi đấy. Và cả cái này nữa."

Đường Tố Lan đưa thêm một chiếc túi nhỏ.

"Đây là gì?"

"Có vẻ là đan dược, nhưng ta cũng không chắc."

"...Đan dược?"

"Ta chuyển xong rồi nhé."

Đường Tố Lan quay người định đi.

Chợt cảm nhận được điều gì đó, Nam Cung Nhiên liền gọi giật lại.

"Tiểu thư?"

"Sao thế?"

"...Ngài có chuyện gì không vui sao?"

"Cảm ơn vì đã lo lắng cho ta. Nhưng không phải vậy đâu."

Rồi Đường Tố Lan rời đi.

Nam Cung Nhiên dẹp sự lo lắng sang một bên và đóng sầm cửa lại.

Cô dùng đôi tay hơi run rẩy mở lá thư ra.

"...A."

Đúng là của Người Hậu Thuẫn.[note90731]

******

~

Lâu rồi không gặp.

Thời gian qua hoàn cảnh không mấy thuận lợi nên ta không thể giúp đỡ được gì, trước tiên ta xin lỗi vì chuyện đó.

Ta nghe nói dạo này Nam Cung Gia Chủ cũng trải qua những chuỗi ngày vô cùng bận rộn.

Ta cũng đã nghe kể về những chiến công ở Thanh Thành Sơn, quả thực rất đáng ngưỡng mộ.

Dù chắc chắn là sự việc không hề bằng phẳng như vẻ bề ngoài.

Ta hiểu rõ, một khi Gia Chủ rời bỏ gia tộc để tung hoành giang hồ, ắt sẽ hứng chịu bao lời chỉ trích từ thế nhân.

Nhưng bọn họ thì làm sao mà hiểu thấu được cơ chứ.

Đôi mắt của bọn họ vĩnh viễn không thể thấy được rằng Nam Cung Gia Chủ cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt.

Dáng vẻ nhẫn nhịn đau khổ và phấn đấu không ngừng của Gia Chủ cũng là một tấm gương sáng giá đối với ta.

Lý do ta ủng hộ Nam Cung Thế Gia có lẽ cũng xuất phát từ đây.

Có ai ở vị trí của Gia Chủ mà lại có thể hành động được như Gia Chủ chứ. Ta xin gửi lời tán dương đến tinh thần quật cường ấy.

Khi nghe về cuộc chiến ở Thanh Thành Sơn, ta chợt nhớ đến một bảo vật mà bản thân đã lãng quên từ lâu.

Ta xin gửi tặng ngài Thanh Yên Ngọc Hoàn. Đây là thần đan của Thanh Thành Phái mà ta nhận được từ một vị võ nhân Thanh Thành từ xa xưa.

Nó không phải vật ta nên giữ.

Xin Nam Cung Gia Chủ hãy dùng nó.

Xin đừng nhường lại cho những người đồng đội xuất chúng xung quanh ngài.

Đây là điều duy nhất ta mong cầu.

Mong rằng ngài sẽ lấy nó làm nền tảng để trưởng thành, góp phần đạt được mục tiêu ngài hằng ấp ủ.

Ta sẽ luôn sát cánh ủng hộ cho đến ngày ý chí kiên định muốn lật đổ Ma Giáo ấy được hoàn thành.

~

*****

"..."

Nam Cung Nhiên phải cố kìm nén nước mắt.

Chỉ riêng việc có một người trên đời hiểu thấu sự vất vả của mình thôi cũng đủ khiến cô cảm thấy được an ủi rồi.

Nam Cung Nhiên rũ mắt nhìn chiếc túi đang cầm trên tay.

Quả thực cảm nhận được thứ linh khí linh thiêng, không ngờ lại là thần đan của Thanh Thành Phái.

"...Ức."

...Rốt cuộc mình phải báo đáp món nợ này thế nào đây?

Phải đón nhận tấm lòng này ra sao đây?

Người Hậu Thuẫn chắc chắn là một người phi phàm. Chỉ riêng việc có trong tay Thanh Yên Ngọc Hoàn đã chứng minh cho điều đó rồi.

Một người như vậy lại vì cô mà dốc hết tài sản gửi đến, và việc hoàn cảnh của ngài ấy trở nên khó khăn...

Mang đến cho cô một cảm giác đan xen giữa tội lỗi và lòng biết ơn.

"Hà."

Nam Cung Nhiên rốt cuộc cũng không kìm nén được cõi lòng, cô tìm đến Đường Tố Lan mượn giấy mực.

Sau đó cắm cúi viết thư hồi đáp.

Bức thư viết xong được cô trao cho Đường Tố Lan với vẻ mặt kiên định.

Đường Tố Lan tỏ ra khó xử.

"Ta đã nói rồi, ta..."

"-Ta không yêu cầu ngài nói cho ta biết đối phương là ai."

Nam Cung Nhiên cắt ngang lời.

"Chỉ cần gửi thứ này đi giúp ta thôi. Tiểu thư, chẳng phải tiểu thư vẫn nợ ta một ân tình sao? Về chuyện hôn sự dạo trước..."

"..."

"Hãy gửi nó đi. Xin ngài đấy."

Đường Tố Lan đành gật đầu.

Phải đến khi bức thư được gửi đi, Nam Cung Nhiên mới xốc lại được tinh thần.

Vì một Người Hậu Thuẫn luôn một lòng tin tưởng mình như vậy, có chuyện gì mà cô không dám làm chứ.

Vì để bảo vệ một người bạn tri kỷ như Hàn Thụy Trấn, có khó khăn gì mà cô phải e sợ chứ.

...Chút nhục nhã do Tâm Ma Y Sư gieo rắc, cô hoàn toàn có thể chịu đựng được.

Ngày hôm sau, cô tìm đến Tâm Ma Y Sư.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
mấy chương cũ mình để là ân nhân, mà nay check thấy này đúng hơn
mấy chương cũ mình để là ân nhân, mà nay check thấy này đúng hơn