233-3xx

Chương 236 - Hoàn Đan (6)

Chương 236 - Hoàn Đan (6)

Thanh Thành Sơn, chốn tọa lạc của Thanh Thành Phái.

Trước khi chính thức đặt chân lên ngọn núi uy linh ấy, chúng tôi đã ghé lại đôi chút ở ngôi làng nằm phủ phục ngay dưới chân núi.

"Tình cảnh này... e là tồi tệ hơn sức tưởng tượng."

Nam Cung Nhiên buông một câu cảm thán, thốt lên đúng cái suy nghĩ đang trĩu nặng trong tâm trí tất thảy chúng tôi lúc bấy giờ. Tôi cũng âm thầm đồng tình với nhận định đó.

Khung cảnh xơ xác của ngôi làng đập vào mắt khiến đến cả một kẻ chai sạn như tôi cũng phải ngỡ ngàng. Hiện hữu rành rành ngay trước mắt là những mái ngói thủng lỗ chỗ, lởm chởm như hàm răng mẻ. Thậm chí có vài bận, chúng tôi còn đi ngang qua những căn nhà hoang tàn đến mức chẳng còn lấy một cánh cửa che chắn.

Biển hiệu của tòa khách điếm xiêu vẹo như chực chờ rơi rụng theo từng cơn gió. Chẳng rõ hôm nay là ngày xui tháng hạn gì, mà tuyệt nhiên chẳng có mống thương nhân nào lai vãng. Chuồng gà rải rác khắp thôn, nhưng tịnh không thấy bóng dáng một con gia cầm nào, tựa như đã bị thú hoang hay ác bá vét sạch.

Dẫu nhóm chúng tôi đường hoàng sải bước ngay giữa trục đường chính, tịnh không một ai buồn cất nửa lời chào hỏi. Chẳng có ánh mắt né tránh e dè, cũng chẳng giấu đi sự cảnh giác thường tình. Dù rành rành ngay phía sau chúng tôi là thân xác ục ịch của gã Quân Bình đang bị trói gô, lê lết từng bước nài nỉ.

Lướt qua tầm mắt tôi chỉ là những khuôn mặt vô hồn, những cái bóng rỗng tuếch đang vật vờ đếm bước sinh tồn chứ chẳng mang sinh khí của người đang sống.

Nhưng thảm thương nhất, có lẽ là đám trẻ con.

Phần lớn chúng chỉ lầm lũi ngồi thu lu trên nền đất lạnh, dùng dăm ba hòn đá sắc cạnh cào cấu vẩn vơ xuống mặt đường. Cái vẻ hiếu động, nghịch ngợm hay tiếng la hét rộn rã vốn là đặc quyền của tuổi thơ đã bị tước đoạt sạch sẽ.

Vài đứa trẻ khẽ ngẩng đầu lén nhìn chúng tôi. Thế nhưng, đọng lại trong đáy mắt chúng không phải là tia sáng lấp lánh trong veo, mà là ánh nhìn mỏi mệt, cam chịu của những kẻ trưởng thành đang trầy trật bám víu lấy từng mảnh vụn của cuộc sống để kéo dài hơi tàn.

Đường Tố Lan cau mày cất giọng:

"Chưa từng nghe phong thanh tình cảnh nơi đây lại thê thảm đến nhường này... Lẽ nào Ma Giáo đã thò nanh vuốt tới đây rồi sao?"

Thanh Nguyệt khẽ lắc đầu:

"Ta chưa từng nhận được tình báo nào như vậy. Gần đây, địa hạt Tứ Xuyên vốn đã được dọn dẹ... à không, ý ta là vẫn luôn giữ được sự yên bình mà."

Yên bình cái nỗi gì. Chẳng phải chúng ta vừa tóm cổ được một tên mật thám của Ma Giáo ngay tại chốn này sao.

Dẫu những thành viên khác trong Tiềm Long Hội chưa tỏ tường ngọn ngành, nhưng tôi dám chắc gã Quân Bình này chính là đầu sỏ của vạn ác. Hắn đã vơ vét sạch sành sanh vật tư quanh khu vực Thanh Thành Sơn rồi tuồn về Tây Vực ư? Rốt cuộc là hắn đã tuồn đi thứ gì? Lương thực chăng?

Làm gì có chuyện đó. Giữa cái thời buổi loạn lạc khốn cùng này, kẻ nào lại ngu xuẩn tự tay dâng hiến chén cơm của mình cơ chứ. Chắc chắn đây không phải là một vụ cướp đoạt thông thường.

Đường Tố Lan lên tiếng giục:

"Nhanh chóng lên núi thôi. Gặp các võ nhân của Thanh Thành Phái hỏi rõ sự tình là sẽ có câu trả lời."

Đâu cần thiết phải cất công như vậy.

"Nếu tò mò thì cứ tra khảo ngay tại chốn này là xong chuyện mà."

"Hả?"

Một tay tôi ghì chặt dây cương lừa, thong thả cất bước tới rồi ngồi xổm xuống ngay trước mặt một gã ăn mày đang trân trân nhìn chúng tôi trước thềm khách điếm rách nát.

Lục lọi chiếc túi đựng tiền tiêu vặt mà Đường Tố Lan vừa phát cho, tôi ném cạch một đồng tiền kẽm xuống đất. Gã ăn mày Thanh Thành này trông bộ dạng còn hôi hám, nhớp nhúa gấp vạn lần đám cái bang ở Nga Mi. Tôi hất hàm hỏi:

"Này chú. Ngôi làng này dính phải tà ma ngoại đạo gì mà ra nông nỗi này vậy?"

"..."

Gã ăn mày tuyệt nhiên không thèm liếc xéo đồng tiền kẽm tôi vừa quăng ra, chỉ dán chặt ánh mắt sắc lẹm lườm tôi.

"Ây dà, một đồng tiền kẽm là đủ ấm bụng rồi, cớ sao chú lại trừng mắt lườm ta thế?"

"...Dạo này thời buổi khốn khó lắm. Bố thí thêm đi."

"Ăn mày Thanh Thành quả nhiên bủn xỉn nhỉ? So với ăn mày Nga Mi đúng là kém xa một bậc."

"Ngươi là người Nga Mi sao? Ăn mày cái kiểu gì mà ăn vận bảnh chọe thế kia?"

"Ta không phải ăn mày. Chỉ là ân nhân cưu mang ta là một gã ăn mày thôi."

"Xuất thân từ Nga Mi, ân sư lại là người Cái Bang. Vậy hóa ra ngươi chính là thằng nhãi ranh Hàn Thụy Trấn do Quách Đầu phân đà chủ nhặt về nuôi nấng đấy à. Cái thằng ranh con này. Nghe tiếng leng keng trong túi là biết thừa bên trong có ít nhất một đồng bạc trắng, vậy mà ki bo rặn ra có một đồng kẽm... Đợi ta gặp được Quách Đầu phân đà chủ, ta nhất định sẽ mách tội ngươi."

"Chú cứ việc mách. Chú nghĩ Quách Đầu đại ca sẽ bênh vực ta hay bênh vực chú?"

"Chậc."

"...Với lại, đây cũng chẳng phải tiền của ta. Chú có nhìn thấy vị tiểu thư xinh đẹp bệ vệ đứng đằng sau kia không. Tiền của cô ấy đấy, nên đừng có mắng ta ki bo."

Miệng thì trơn tuột vạch trần, nhưng tay tôi vẫn ngoan ngoãn móc thêm một đồng tiền kẽm nữa quăng cho gã.

Quay trở lại nhóm, tôi thuật lại rành rọt những thông tin vừa moi được.

"Xem chừng họ đang trong giai đoạn ráo riết chuẩn bị để nghênh chiến với đợt tập kích của Ma Giáo."

"Chuẩn bị nghênh chiến?"

"Vâng. Nghe bảo họ đã gom toàn bộ lương thực và tài sản có giá trị tống hết vào trong nội viện Thanh Thành Phái rồi. Thà gom về một mối liều mạng tử thủ, còn hơn là để tản mác rồi bị Ma Giáo cắn xé từng phần.

Nghe nói chưởng môn nhân của Thanh Thành Phái đã thề thốt rằng, hễ Ma Giáo ập đến, ông ta sẽ mở toang sơn môn để đón toàn bộ dân làng vào trong. Dẫu có phải bỏ mạng cũng kiên quyết bảo hộ đến cùng."

"Nói tóm lại là đang dốc toàn lực chuẩn bị thủ thành."

"Đại khái là vậy."

Đến lúc này, đảo mắt nhìn quanh một vòng, tôi mới thấm thía được lối sống tằn tiện đến mức cùng cực của người dân nơi đây. Việc họ phó mặc những mái nhà thủng lỗ chỗ cho mưa nắng, có lẽ là do sợ làm việc nặng nhọc sẽ tiêu hao thể lực, dẫn đến đói bụng chăng?.

Tôi xoay người, quắc mắt nhìn Quân Bình.

"Ngươi không có gì để trăng trối sao?"

"Trăng trối cái gì?"

"Tình cảnh Thanh Thành Sơn đã nát bét thế này rồi, rốt cuộc ngươi đã moi móc, vơ vét cái thứ vật tư gì đem đi hả?"

"Mắc mớ gì ta phải thưa bẩm với mày? Thằng điên. Mày nghĩ ta bỏ tiền túi ra mua lương thực của lũ bần tiện này chắc? Mà chúng nó lấy đâu ra lương thực mà bán?

Tự dưng lôi một thương nhân chuyên làm ăn giao thương ở Thôn Vân Hà lên tận Thanh Thành sơn, bắt tao chứng kiến cái cảnh tượng thảm hại này rồi vặn vẹo hỏi có gì để nói không. Là tao đày đọa chúng nó ra nông nỗi này chắc?"

"Từ thuở nào cái mưu đồ cưỡng bức lại được bọc đường bằng hai chữ 'giao thương' cao sang thế hả."

"Dù sao đi nữa, lôi tao đi xem dăm ba cái cảnh này rồi tra khảo bằng mấy câu hỏi ngu xuẩn đó, đúng là nực cười. Phụt!"

"Thái độ của cái thằng chó này..."

-Cộp!

Tôi giáng một cú gõ nảy lửa xuống đỉnh đầu Quân Bình.

Cái cảm giác vung tay đánh lên đầu một kẻ lớn tuổi hơn mình quả thực vô cùng gượng gạo. Nhưng thú thật, cái thái độ xấc xược của gã làm tôi ngứa mắt không chịu nổi. Đã làm chó săn cho Ma Giáo mà còn dám phách lối...

Chỉ vì lũ chúng mày mà ta mới phải chịu đày đọa khổ sở thế này đây!

Vì tôi cố ý gõ cho đau điếng thay vì đánh chí mạng, nên Quân Bình cũng nhất thời choáng váng, ngớ người ra.

"...Hừ, tao nhất định sẽ báo thù, tao sẽ băm vằm mày ra làm mắm-"

-Chát!

Ngay tích tắc đó, xương hàm Quân Bình như lệch hẳn sang một bên. Thanh Nguyệt thậm chí chẳng buồn hạ cố liếc nhìn, chỉ hờ hững vung mu bàn tay tát quăng một cú thẳng vào mặt gã.

Một động tác tưởng chừng như hời hợt, lả lướt ấy lại ẩn chứa một luồng nội kình cuồng bạo và lực đạo kinh nhân. Đôi chân Quân Bình tức thì mất trụ, cả thân hình lảo đảo, loạng choạng múa may hệt như điệu vũ nực cười của một con bươm bướm gãy cánh.

"Ô... ố ố!"

Tôi cũng giật thót mình, vội vã đưa tay đỡ lấy tấm thân ục ịch đang chực ngã sấp mặt của gã.

Thanh Nguyệt tuyệt nhiên không mở miệng thanh minh lấy nửa lời. Đường Tố Lan cũng lảng mắt nhìn xa xăm, vờ như không thấy.

Chỉ còn lại tôi và Nam Cung Nhiên bốn mắt nhìn nhau trong sự ngượng ngùng, ái ngại tột độ.

"..."

"..."

Sống giữa bầy quái vật máu lạnh này, quả nhiên chỉ có những kẻ phàm phu tục tử mới có thể thấu hiểu nỗi khổ của nhau. Đứng trên lập trường của một S thì nhận định này nghe có vẻ sai sai, nhưng bạo lực có thể tuôn trào một cách tự nhiên và dửng dưng đến mức này sao?

Chà, nếu sau này Nam Cung Nhiên mà thức tỉnh, cất cánh bay cao, thì đến lúc đó tôi sẽ còn cô độc đến mức nào nữa đây.

...À không, lo xa quá rồi, trước mắt thì cô cứ lo mà cất cánh đi đã.

.

.

.

Đại môn của Thanh Thành Phái đóng chặt im lìm.

"Có vẻ như họ đã thiết lập Phong Môn rồi."

Đường Tố Lan khẽ thì thầm. Tôi chủ động sải bước lên phía trước, gõ mạnh vào cánh cửa gỗ dày cộm.

-Cốc cốc cốc!

"Có ai ở trong không!"

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên từ bên trong. Chốc lát sau, cánh cửa chỉ hé mở ra một kẽ hở bé xíu. Xuyên qua khoảng trống chật hẹp ấy, ánh mắt lấm lét của một nam nhân thò ra dò xét.

...Ấn tượng đầu tiên về Thanh Thành Phái. Đích thị là một lũ nhát cáy. Bảo sao sau này lại chịu chung một kết cục thê thảm.

Gã đàn ông vạm vỡ chỉ để lộ mỗi đôi mắt ấy cất tiếng hỏi:

"Các người là ai?"

Đường Tố Lan lập tức tiến lên thay tôi đáp lời:

"Tiền bối. Chúng ta đến để diện kiến chưởng môn nhân. Xin hãy mở cửa."

Nghe giọng nói kiêu kỳ ấy, gã đàn ông giật bắn mình, vội vã kéo toang cánh cửa. Cánh cửa vốn khép kín bưng tựa thành đồng vách sắt, nay lại vội vã mở toang thênh thang chỉ nhờ sức nặng của một cái tên.

"Ơ? Ơ...! Tố Lan đấy à. V-Vào đi, mau vào đi. Quang Diên[note90701]! Nhanh đi bẩm báo với chưởng môn nhân là có khách quý giá lâm!"

Nam nhân ra đón tiếp chúng tôi mang một vẻ ngoài nhỉnh hơn chúng tôi vài tuổi. Hắn đưa mắt lướt một vòng qua nhóm người, rồi muộn màng chắp tay thi lễ theo đúng quy củ giang hồ.

"Tại hạ là Nhất Thế Đệ Tử của Thanh Thành Phái, Tống Hiền Bá[note90700]. Còn những vị đây là..."

"Tiền bối. Lát nữa vào trong ta sẽ giới thiệu mọi người một lượt luôn nhé."

"...Phải rồi, là do ta quá nóng vội. À, mọi người mau vào trong đi."

Men theo sự dẫn đường của Tống Hiền Bá, chúng tôi chính thức bước qua sơn môn. Nghe thấy tiếng động ồn ào, các võ nhân của Thanh Thành Phái bắt đầu lục tục kéo đến bủa vây tụ tập. Chắc do bị giam lỏng trong nội viện cuồng chân cuồng tay quá nên hễ có biến là lại bâu vào đông đúc thế này chăng.

Đứng dưới hàng chục con mắt tò mò soi mói một lúc lâu, từ đằng xa, một lão nhân với tấm lưng thẳng tắp tựa tùng bách, toàn thân tỏa ra thứ uy áp ngút ngàn chậm rãi bước tới.

Dẫu khí thế lẫm liệt là thế, nhưng gò má lão lại hốc hác, da bọc xương thấy rõ. Rành rành là vị chưởng môn này cũng đang đồng cam cộng khổ, chia sớt cái đói với dân làng dưới kia.

Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan và Nam Cung Nhiên đồng loạt sải bước lên trước tôi, trịnh trọng chắp tay bái lễ. Tôi lúng túng đứng rụt lại phía sau, ngó nghiêng học lỏm rồi cũng gượng gạo chắp tay thi lễ theo. Chắc hẳn lão nhân kia chính là chưởng môn nhân của Thanh Thành Phái.

Thế nhưng, dẫu chúng tôi đã giữ nguyên tư thế bái lễ một lúc lâu, vị chưởng môn nhân kia vẫn tuyệt nhiên không cất lời đáp trả. Sợ mình phạm phải quy củ gì đó, tôi he hé mắt lén nhìn lên.

Ánh mắt của chưởng môn nhân Thanh Thành Phái hoàn toàn không ngó ngàng gì đến chúng tôi, mà đang dán chặt vào Quân Bình. Trên khuôn mặt lão còn thấp thoáng vẻ sững sờ, kinh ngạc tột độ. Thái độ đó rành rành là phản ứng của những kẻ đã từng quen biết nhau.

Ái chà.

Linh cảm của tôi bắt đầu gióng lên hồi chuông cảnh báo.

...Quả nhiên sự vụ rắc rối to rồi đây? Lẽ nào chúng ta đã tự chui đầu vào rọ?

Mãi một lúc lâu sau, chưởng môn nhân Thanh Thành Phái mới chịu thu liễm thần sắc mà mở lời.

"Các vị đã cất công lặn lội đường xa đến đây. Tố Lan thì ta đã gặp gỡ nhiều lần nên không lạ... vị đứng sau chắc hẳn là Thanh Nguyệt rồi."

"Ngài biết rõ về vãn bối sao?"

"Xuất thân từ phái Nga Mi, tuổi đời còn trẻ mà đã đạt đến cảnh giới cao thủ thượng thừa nhường này, ngoài cô ra thì làm gì còn ai khác."

Tiếp đó, ánh mắt lão dời sang Nam Cung Nhiên. Lão lướt nhìn y phục lụa là của cậu ta một lượt rồi lên tiếng dò hỏi.

"...Nếu lão phu đoán sai thì xin lượng thứ, ngài có phải là Nam Cung Gia Chủ không?"

"Chính xác. Lần đầu bái kiến chưởng môn nhân."

Cuối cùng, ánh mắt lão già mới dừng lại ở tôi.

"Ưm... ừm? Hừm."

Phải chăng do đứng lọt thỏm giữa thứ khí tức áp đảo của Đường Tố Lan và Thanh Nguyệt nên tôi trông quá đỗi lạc quẻ? Lão ta lộ vẻ ngạc nhiên, rồi lại nhíu mày hoài nghi... cuối cùng tuột miệng hỏi thẳng.

"Còn vị này là ai?"

Đường Tố Lan lập tức chen ngang:

"...Là hạ nhân của ta."

Sự tò mò, hứng thú vừa nhen nhóm trong mắt đám võ nhân Thanh Thành tức thì bay biến sạch sẽ. Chưởng môn nhân vuốt vuốt chòm râu bạc, tiếp tục vặn vẹo.

"Cái đứa tì nữ hay lẽo đẽo theo hầu hạ cô đâu rồi?"

"Vãn bối đã đổi vị trí cho tên hạ nhân này. Dù sao thì trong công cuộc hoàn thành đại nghiệp của chúng ta, thể lực của nam nhân vẫn phù hợp hơn là nữ nhân..."

"Đại nghiệp?"

"Chuyện đó vãn bối sẽ thưa chuyện cặn kẽ sau. Còn trước mắt..."

Bắt được ánh mắt ra hiệu lạnh tanh của Đường Tố Lan, tôi liền thô bạo lôi cổ Quân Bình lên, giao nộp cho Nhất Thế Đệ Tử Tống Hiền Bá.

Đến tận giây phút này, tôi vẫn chưa thể moi ra được thông tin rốt cuộc cái gã Quân Bình này đang cắn răng phục vụ cho thế lực nào.

Đường Tố Lan dõng dạc tuyên bố:

"Đây là kẻ đã cả gan mưu sát và rắp tâm làm chuyện đồi bại với nhóm chúng ta ở Thôn Vân Hà. Về phần xử trí gã nam nhân này, xin tuân theo quyết định của chưởng môn nhân."

Chưởng môn nhân không hề lộ ra một tia kinh ngạc, chỉ nặng nề nhắm nghiền hai mắt lại. Tôi còn tinh ý nhận ra lão khẽ cắn chặt hàm răng dưới. Trầm ngâm một lát, lão buông lời phán quyết:

"...Trước mắt, cứ tống hắn vào ngục đã."

Sự lấp liếm sờ sờ ra đó khiến tôi không thể nhẫn nhịn thêm, bèn đánh bạo lên tiếng phản bác:

"Chưởng môn nhân. Kẻ này đã mưu hại tiểu thư nhà ta, Thanh Nguyệt sư cô và cả Nam Cung Gia Chủ đấy ạ. Cớ sao chỉ nhốt vào ngục cho qua chuyện?"

"Tất nhiên sự việc sẽ không dừng lại ở đó. Lão phu chỉ cần thêm chút thời gian để cân nhắc xem nên giáng xuống hình phạt nặng nề cỡ nào cho đích đáng. Mang hắn đi."

Có mùi. Mùi mờ ám nồng nặc.

Rõ ràng trong nguyên tác, vị chưởng môn nhân này cũng đã liều mạng tử thủ rồi chết thảm dưới gót giày Ma Giáo, chứng tỏ lão không hoàn toàn là thứ cặn bã bán mình cầu vinh.

Nhìn cái bộ dạng da bọc xương kia thì đủ biết lão cũng đang dốc sức chống chọi. Thế nhưng, vẫn có một mắt xích nào đó sai lệch bóp méo vạn sự ở đây.

"..."

...Cơ mà đó đâu phải việc của mình? Kệ xác nhà mấy người, cứ ói Hoàn Đan ra đây rồi tôi cút.

Tôi đâu phải là quan phủ rảnh rỗi đi phá án, hơi sức đâu mà bận tâm đến mớ bòng bong ân oán của nhà bọn họ. Mục tiêu tối thượng của tôi hiện tại chỉ có một: 'Nuôi dưỡng Nam Cung Nhiên'. [note90706]Cứ bám sát lấy mục tiêu đó mà xúc tiến thôi.

Dường như Đường Tố Lan cũng đọc thấu cái nhún vai trong suy nghĩ của tôi nên lập tức chuyển hướng thẳng vào vấn đề chính.

"Chưởng môn nhân. Chúng ta có việc cần thỉnh cầu. Và cũng nhân cơ hội này, ta sẽ giãi bày lý do chúng ta cất công đến đây."

"Được. Chúng ta vào trong đàm đạo."

Khi chưởng môn nhân vừa xoay người cất bước, Thanh Nguyệt, Đường Tố Lan và Nam Cung Nhiên đồng loạt nhấc chân theo sau. Tôi cũng điền nhiên nối gót.

"Hửm?"

Cảm nhận được sự hiện diện phía sau, chưởng môn nhân khựng lại, nhíu mày vặn hỏi.

"Nhà ngươi lết theo làm gì?"

"Dạ?"

Tôi đứng khựng lại, vẻ mặt sượng sùng thấy rõ. Chưởng môn nhân quay sang chất vấn Đường Tố Lan.

"Tố Lan à. Tên hạ nhân đó có bắt buộc phải tham dự vào cuộc đàm đạo của chúng ta không?"

"...Vâng, ta muốn hắn ta cùng tham gia."

"Lý do là gì?"

"Hắn ta cũng là một thành viên chủ chốt của chúng ta..."

"Trong mắt lão phu, hắn ta hoàn toàn không mang nửa điểm dáng dấp của một võ nhân. Lẽ nào có điều gì uẩn khúc mà lão phu chưa nhìn thấu?"

"Không ạ. Thụy Trấn không phải là võ nhân."

"Vậy hắn là mưu sĩ sao?"

"Cũng không phải mưu sĩ."

"Vậy thì vĩnh viễn không có tư cách để bước vào."

Bờ môi Thanh Nguyệt bặm chặt, một ngọn lửa cuồng nộ âm ỉ chực chờ bùng phát. Sợ rằng cô ấy sẽ đánh mất lý trí mà lao tới vặn gãy cổ chưởng môn nhân Thanh Thành Phái, tôi vội vã lên tiếng giải vây.

"Tiểu thư cứ vào trong đi, tôi ở ngoài này lo liệu cho con lừa là được rồi."

Đến lúc này, nét mặt căng cứng, hầm hực của ba nữ nhân mới chịu giãn ra đôi chút. Tôi nhanh chóng quay lưng rảo bước, cốt để tẩu thoát trước khi một tia lửa điện kỳ quái nào đó bùng nổ giữa họ.

.

.

.

Vừa thong dong dạo bước quanh sơn môn, đầu óc tôi vừa bận rộn xâu chuỗi lại những suy tính về thân phận của Quân Bình, về kết cục bi thảm của Thanh Thành Phái trong nguyên tác, và cả cái thái độ mờ ám rành rành của vị chưởng môn nhân ban nãy.

Đám nam đệ tử nhàn nhã đá văng những hòn sỏi lăn lóc trên khoảnh sân. Vài nữ đệ tử đứng túm tụm, rôm rả trò chuyện cười đùa cùng các sư huynh đệ.

Một không gian thanh bình, êm ả đến mức trào phúng khi đặt cạnh khung cảnh thê lương, đứt ruột ở ngôi làng dưới chân núi.

Thế này mà coi được sao... Tôi thầm rủa xả trong bụng, nhưng rồi lại chép miệng tặc lưỡi. Chuyện nhà người ta, mình xía mũi vào làm gì cho rước họa.

Quả đúng như lời gã ăn mày ban nãy rỉ tai, bên trong Thanh Thành Phái chất đống cơ man nào là hành lý, vật tư. Dọc các dãy hành lang, vô số gian phòng mở toang cánh cửa, bên trong chất kín ắp các loại hàng hóa, nhu yếu phẩm tựa như một nhà kho khổng lồ vĩ đại.

Phòng ốc bị nhồi nhét chật ních thế này, không biết đêm nay có nài nỉ xin được chốn tá túc không đây.

"Chú đang nhìn trộm cái gì thế?"

"Á, giật cả mình."

Định thần lại, tôi thấy một thiếu nữ vắt mũi chưa sạch, trạc tuổi Hồng Hoa đang khoanh tay đứng lù lù ngay sát bên cạnh.

"Nhóc là ai?"

"Thế còn chú là ai?"

"Khách đến bái phỏng."[note90707]

"Cháu là đệ tử bản môn. Chú đang nhìn cái gì thế?"

"Đang ngắm nghía đống hành lý kia thôi."

"Đó là tài sản trân quý của dân làng đấy. Chú không được phép táy máy đụng vào đâu."

"Đồ đạc quý giá mà cứ để tơ hơ tênh hênh thế này sao? Lỡ có kẻ nào nảy sinh lòng tham trộm mất thì sao."

Thiếu nữ nghe vậy liền bật cười khúc khích như thể tôi vừa kể một câu chuyện tiếu lâm ngốc nghếch nhất trần đời.

"Xì. Ở cái chốn này thì ai thèm rỗi hơi đi trộm cắp chứ? Ăn trộm xong cũng có làm được trò trống gì đâu."

Vậy sao?

Ngẫm ra cũng phải. Với những người quanh năm suốt tháng bị giam lỏng ở cái xó này, ăn cắp xong cũng chỉ giấu giếm loanh quanh trong sơn môn, chẳng mang đi tiêu thụ hay hoán đổi được, thế thì trộm làm gì cho nhọc thân.

Nghĩ kỹ lại, mớ đồ đạc này vốn dĩ đã bị cướp đoạt trắng trợn từ tay dân làng rồi còn gì. Nếu trả lại cho chủ cũ thì may ra mới gọi là có ý nghĩa cống hiến.

Tôi gật gù ra chiều đã thủng, rồi xoay người tiến về phía con lừa. Thiếu nữ kia vẫn cứ lẵng nhẵng tò tò bám gót theo sau.

"...Đi theo ta làm gì?"

"Đây là nhà của cháu mà, chú. Cháu đâu có đi theo chú, là chú đang tự tiện đi lại trong nhà cháu đấy chứ."

"...Cũng có lý."

Cái nết lanh mồm lanh miệng, trả treo nhem nhẻm này sao giống Hồng Hoa thế nhỉ. Bộ môn phái nào cũng phải đúc ra một đứa trẻ ranh ma thế này làm đặc sản hay sao?

Tôi cẩn thận dỡ toàn bộ hành trang trĩu nặng trên lưng con lừa xuống, rồi vuốt ve bộ lông bờm mướt mồ hôi của nó. Đã vất vả thồ hàng còng lưng suốt chặng đường dài, tôi ưu ái vỗ vỗ lên cái mông nục nịch của nó vài cái an ủi.

"Chú từ đâu tới vậy?"

"Từ Thành Đô."

"Xa lắm đúng không?"

"Cứ lết mãi rồi cũng sẽ đến nơi thôi."

"Nhưng mà Thanh Nguyệt sư cô là người của Nga Mi Phái cơ mà. Sao sư cô cũng lặn lội từ Thành Đô lên đây?"

"...Sao nhóc hỏi dai thế. Từ giờ chỉ được hỏi những chuyện trọng tâm thôi, hiểu chưa?"

"Vậy thì chuyện trọng tâm nhất đây. Mấy người đến chốn này làm gì?"

"Đến để xin xỏ chút viện trợ."

"Viện trợ gì cơ?"

"Nếu có cao nhân nào chịu gia nhập hội của chúng ta thì tuyệt nhất... bằng không thì xin chút lương thực lót dạ, hoặc bòn rút vài cuốn bí kíp, dăm thanh danh kiếm chẳng hạn, tóm lại là nhiều thứ lắm."

"Mắc mớ gì chúng cháu phải bố thí cho chú mấy thứ đó?"

"...Trẻ con vắt mũi chưa sạch thì biết gì. Đương nhiên là phải cho chứ, chúng ta đang đứng ra gánh vác cái trọng trách tày đình mà đáng lý Thanh Thành Phái các người phải gánh cơ mà."

"Trọng trách gì thế?"

"Ầy. Đã bảo trẻ ranh thì đừng tò mò chuyện người lớn."

Nhắc mới nhớ.

Dẫu tôi đã biết tỏng cái tin đồn Thanh Thành Phái là cái lò luyện Hoàn Đan trứ danh thiên hạ, nhưng công dụng thần sầu thực sự của nó thì tôi vẫn còn lơ mơ như bò đeo nơ. Tôi đâu phải là kỳ tài giang hồ, làm sao rành rẽ mấy cái thứ bí thuật thâm sâu đó được?

Thực ra, nếu cắc cớ bắt bẻ, thì đến cả thứ linh dược danh chấn giang hồ của Thiếu Lâm là Đại Hoàn Đan, tôi cũng có tỏ tường chính xác nó có tác dụng mốc meo gì đâu. Nhưng cái thứ linh dược mà các thành viên Tiềm Long Hội sắp tới phải nốc thay cơm chính là Hoàn Đan của Thanh Thành Phái.

Sẵn tiện có con ranh mỏ nhọn ở đây, tôi bèn tranh thủ giăng bẫy khai thác thông tin.

"Nhóc con."

"Cháu không phải nhóc con."

"Ta nghe giang hồ đồn thổi Thanh Thành Phái có một loại đan dược vô cùng vi diệu. Nhóc có biết tên nó là gì không?"

"Thanh Yên Ngọc Hoàn (靑煙玉丸)[note90702] á?"

"Suỵt... là nó à? Trong môn phái có dự trữ nhiều thứ đó không?"

"Dạ không. Thanh Yên Ngọc Hoàn giờ chỉ còn vỏn vẹn hai viên thôi. Phải mất ròng rã mười năm mới luyện thành một viên đấy."

"Thế thì trật lất rồi. Nghe đồn cái loại đan dược ta tìm được bào chế với số lượng khổng lồ cơ mà."

"Thanh Linh Đan (靑靈丹) sao?"

"À, chuẩn bài rồi. Thanh Linh Đan? Loại này chắc trong kho ứ hự lắm đúng không?"

"Vâng. Có phải ý chú là loại đan dược mà cứ cách nửa năm các vị sư phụ lại phải nuốt một viên đúng không?"

"Chính xác, là nó đấy... nhưng mà tích trữ số lượng lớn thế sao lại chỉ nốc có ngần ấy?"

"Hàng dẫu nhiều thì cũng đâu thể đem ra phung phí vô tội vạ được."

"Vậy à? Tóm lại thì, công hiệu của nó có bá đạo không?"

Tôi đang tính toán nhồi nhét thứ đan dược này cho Nam Cung Nhiên nốc hết mà. Dẫu không rành rẽ về võ công, nhưng ít ra tôi cũng phải kiểm định chất lượng sản phẩm kỹ càng trước khi đưa vào thực nghiệm chứ.

Nhất là sau chuỗi sự kiện điên rồ dạo gần đây, khi những lựa chọn tưởng chừng nhỏ nhặt lại kéo theo hệ lụy khôn lường như quả cầu tuyết lăn, tôi càng phải cẩn trọng hơn bao giờ hết.

"Cháu cũng mù tịt. Cháu đã bao giờ được nếm thử đâu."

"Chẳng lẽ nhóc chưa từng vểnh tai nghe đám sư phụ bàn tán về nó sao?"

"Chú ơi, cho cháu cưỡi con lừa này một vòng đi."

Tôi tặc lưỡi, nhấc bổng cô bé lên rồi đặt ngồi vắt vẻo trên lưng lừa, đung đưa dỗ dành để moi nốt thông tin. Đang trong giờ nghỉ xả hơi mà lại bị lôi ra làm thú cưỡi, con lừa quắc mắt lườm tôi đầy uất hận, nhưng tôi bơ đẹp.

Dắt con lừa thong dong đi vòng vòng quanh sân, nụ cười rạng rỡ bắt đầu bung nở trên khuôn mặt cô bé. Đó là nụ cười ngây thơ, hồn nhiên không gợn chút âu lo của một đứa trẻ, thứ nụ cười mà tôi hoàn toàn không thể nhìn ra ở những đứa trẻ dưới ngôi làng điêu tàn kia.

"Hê hê, vui quá đi mất."

"Thế nào, não đã nảy số nhớ ra mấy lời sư phụ nói chưa? Công dụng của đan dược đó thần thánh ra sao?"

Cô bé đặt ngón tay trỏ nhỏ xíu lên môi, đăm chiêu lục lọi ký ức rồi đáp:

"Ưm. Cảm giác như nội khí trở nên tinh thuần, thông suốt hơn hẳn? Đại loại là thế..."

"Ồ, quá xịn."

"Lại còn bảo là tích tụ thêm được lượng nội khí khổng lồ nữa..."

"Đỉnh của chóp."

A!

Cô bé đập nắm đấm cái bộp vào lòng bàn tay như vừa giác ngộ ra điều gì đó, rồi vẫy vẫy tay ra hiệu cho tôi ghé sát lại gần. Khi tôi kề tai vào, cô bé rướn người, lấy tay che miệng, thì thầm một cách cực kỳ mờ ám và bí hiểm.

Tôi nín thở dỏng tai lắng nghe.

"Cái này đáng lý cháu không được nghe đâu... nhưng cháu đã lén nghe trộm đấy. Ưm... bọn họ bảo là, uống đan dược đó vào, nam nhân sẽ càng thêm nam tính... còn nữ nhân sẽ càng thêm nữ tính đấy!"

"...Càng thêm nữ tính sao?"

"...Nghe bảo là ngực sẽ nảy nở to lên đấy ạ?

Cháu thì ghét cay ghét đắng cái tác dụng phụ đó lắm."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
송현백 - Song Hyeon Baek
송현백 - Song Hyeon Baek
[Lên trên]
광연 - Gwang Yeon
광연 - Gwang Yeon
[Lên trên]
nghĩa đen : viên ngọc quý tỏa sương xanh
nghĩa đen : viên ngọc quý tỏa sương xanh
[Lên trên]
nuôi vk
nuôi vk
[Lên trên]
kiểu cúng hương hỏa
kiểu cúng hương hỏa