233-3xx

Chương 262 - Cám Dỗ An Ủi (1)

Chương 262 - Cám Dỗ An Ủi (1)

Vạn Đắc đổ ập xuống bàn đánh sầm một tiếng, bất động hệt như một thân gỗ mục.

Gần như cùng lúc, toàn bộ khách điếm vỡ òa trong tiếng ồn ào huyên náo, tất thảy mọi người đều đồng loạt bật dậy.

Thanh Nguyệt rút kiếm, cất giọng đều đều nhẹ bẫng.

- Xoẹt!

“Kể từ lúc này, hễ ai manh động.”

Uy áp mà một Tuyệt Đỉnh Cao Thủ tỏa ra khiến tất cả cứng đờ.

“…Ta sẽ phế tứ chi kẻ đó. Dưới sự chứng giám của Đức Phật, ta xin thề. Bởi vì đồng đội của ta đang hiện diện trong khách điếm này nên ta nhạy cảm hơn đôi chút, mong các vị lượng thứ.”

Nghe vậy, chẳng một ai dám nhúc nhích.

Dường như mọi người đều hoảng hốt trước sát khí dị thường toát ra từ vị nữ tăng, nhưng tôi thì có vẻ đã dần quen với điều đó.

“Thế còn tiểu thư?”

Tôi vẫn duy trì cách xưng hô cẩn trọng. Bởi ở đây có quá nhiều tai mắt.

“Cô ấy đang siết chặt vòng vây bên ngoài. Gây náo loạn cũng chẳng có lợi ích gì đúng chứ?”

“Cô hiểu hết tình hình rồi à?”

“Ừ.”

Nếu làm rùm beng ở đây, kinh động đến đám cấp trên, chắc chắn bọn chúng sẽ cao chạy xa bay. Phải cố gắng thâu tóm bọn chúng trong êm đẹp nhất có thể, lôi cổ cả đám lên như xâu chuỗi cá khô.

Việc không muốn nổ ra một trận ẩu đả trong khách điếm lúc này cũng xuất phát từ lý do tương tự.

“Chưởng quầy, nhưng mà đừng bao giờ lặp lại cái trò—”

“—Chuyện đó để ra ngoài rồi nói.”

Gã đệ đệ của Vạn Đắc bá bá đang toát mồ hôi hột. Tôi vỗ vỗ vai gã rồi hỏi.

“…Sao lại ra nông nỗi này? Cảm giác bị phản bội cũng không đùa được đâu.”

“T-Tôi không hiểu ngài đang nói gì…”

“Hờ. Vẫn còn định chối cãi sao? Cứ nếm thử miếng bánh bao kia xem.”

Nghe vậy, Thanh Nguyệt lại gầm gừ đe dọa.

“Ăn đi.”

Tôi vội ngăn Thanh Nguyệt lại.

“Đ-Được rồi, ta chỉ nói vậy thôi, ý ta là…”

- RẦM!

Một tiếng động chát chúa vang lên từ phía cửa.

“Ối!”

Nam Cung Nhiên người đang chặn cửa bị hất văng ra.

Ngay sau đó, Mã Cương Tố lao vút vào trong. Trên tay gã lăm lăm một thanh chân kiếm sáng loáng.

Thanh Nguyệt cũng lập tức siết chặt chuôi kiếm.

Mã Cương Tố hét lớn:

“Thử động vào người dân trong làng xem!!”

Thanh Nguyệt điềm nhiên đón nhận lời đe dọa đó.

“Nếu ta động vào thì sao?”

“…Ta sẽ lấy mạng sống này ra để liều chết với ngươi.”

“Mã Cương Tố. Ngươi nhìn thấy rõ sự chênh lệch giữa chúng ta mà vẫn không thấu tỏ sao?”

“Ta biết chứ.”

“Vậy thì sự liều mạng của ngươi có ý nghĩa gì.”

“Tuy ta không thể lấy mạng ngươi, nhưng Chung Nam Phái sẽ thay ta trả thù.”

Nam Cung Nhiên lảo đảo đứng dậy.

“Mã Cương Tố.”

“…Nam Cung Nhiên, ta xin cậu. Xin hãy can ngăn đồng đội của cậu lại.”

“…Bọn chúng là Ma Giáo. Là những kẻ đã muốn đoạt mạng chúng ta.”

“Không phải Ma Giáo…!! Bọn họ chỉ… chỉ là…!!”

Mã Cương Tố run rẩy nói:

“…Bọn họ chỉ nhất thời u mê vì một nỗi sợ hãi kỳ lạ thôi!!

Vốn dĩ bọn họ không phải là những kẻ tàn độc có thể làm ra mấy chuyện ác ôn này!!

Cần phải có thời gian!!

Ta chắc chắn có thể giúp bọn họ lấy lại nhận thức!

A, nếu không thì xin hãy lấy cái mạng của ta ra để thế mạng. Ta xin cậu đấy.”

“Nếu giết ngươi thì Chung Nam Phái sẽ thay ngươi trả thù cơ mà?”

“Cái đó…!! Ý ta là… ức!!”

Ngay sau đó, như đang nói thay nỗi lòng của chúng tôi, Mã Cương Tố gào lên thảm thiết với những người có mặt trong khách điếm:

“Ta đã nói đi nói lại bao nhiêu lần rồi hả!!!”

Không ai dám hé răng nửa lời.

“Nếu đụng nhầm người thì sẽ rước họa vào thân!! Rằng người trong giang hồ đâu phải ai cũng như ta!! Giờ tính sao đây!!!

Chẳng phải tất cả đều đang đứng trước cửa tử rồi sao!!! Ma Giáo còn chưa thò mặt đến mà các người đã khiếp đảm đến mức mưu toan sát hại người khác, thế này không phải là cả đám hóa điên rồi thì là gì!!”

Từ trong đám đông, có người lắp bắp lên tiếng:

“Th-Thế thì phải làm sao! Bọn ta cũng phải tìm con đường sống chứ!”

“Đến nông nỗi này mà còn nghĩ đây là con đường sống sao? Muốn tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, giờ thì sắp bị Chính Phái chém rụng đầu rồi! Cái chết kề cận thế này mà còn không biết!!”

“Đối với bọn ta thì bên nào cũng là kẻ cầm kiếm đe dọa cả thôi! Đầu hàng trước kẻ đáng sợ hơn thì có gì sai chứ!”

Gã đó bật khóc, van xin:

“Bọn Ma Giáo đã hứa rồi mà! Chỉ cần quy thuận một lần, thì khi đại họa giáng xuống Chung Nam Sơn, bọn chúng sẽ tha mạng cho bọn ta!”

“Chẳng phải ta đã bảo các người hãy tin tưởng bọn ta sao!! Chung Nam Phái sẽ bảo vệ các người—”

“—Làm sao mà tin được những lời đó!!”

Lại một người nữa nức nở gào lên:

“Các người coi bọn ta là lũ ngu chắc? Võ Lâm Minh đã sụp đổ rồi! Một khi Ma Giáo tiến đánh Chung Nam Sơn, sẽ chẳng có bất kỳ ai đến ứng cứu bọn ta đâu!!

Nghe đồn Côn Lôn Phái cũng đang thoi thóp rồi! Thanh Thành Phái cũng có khá khẩm hơn đâu. Thậm chí cả Nam Cung Thế Gia cũng đã lụi bại rồi cơ mà! Để giữ mạng… bọn ta chỉ còn cách…”

“Là tin tưởng vào Ma Giáo sao?”

Lời thì thầm nhỏ nhẹ của vị Gia Chủ Nam Cung Thế Gia hệt như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến tất thảy bừng tỉnh.

Bởi lẽ ở chốn này, chẳng có ai từng nếm trải sự tàn khốc của Ma Giáo sâu sắc hơn Nam Cung Nhiên.

“Tất cả về đi.”

Tôi dõng dạc tuyên bố.

Thanh Nguyệt không mảy may phản ứng. Nam Cung Nhiên thì lộ rõ vẻ kinh ngạc.

Mã Cương Tố cũng cứng đờ người, chẳng nói nên lời.

Dù sao thì cũng không thể giết sạch bọn họ được. Tôi cũng chẳng có ý định đó.

Nếu tàn sát tất cả, chắc chắn sẽ không tránh khỏi cơn thịnh nộ của Chung Nam Phái. May mắn là tôi đã phần nào thấu hiểu được nguyên do đằng sau hành động của họ.

Hơn thế nữa, đây chính là con đường mà Nam Cung Nhiên đã từng bước đi.

Không biến những nơi mình đi qua thành Huyết Hải như bọn Ma Giáo, mà dùng sự bao dung và tha thứ để lan tỏa tầm ảnh hưởng.

…Dĩ nhiên, tôi thì chẳng có ý định bắt chước hoàn toàn như thế.

Đúng là tôi chẳng muốn đòi hỏi gì từ những người dân này, nhưng với Chung Nam Phái thì lại là chuyện khác. Bọn họ cũng phải chịu một phần trách nhiệm chứ?

Cứ đợi đấy. Ta sẽ càn quét kho báu của Chung Nam Phái.

Dù sao thì chỗ đó mới là mỏ vàng.

Dù sao đi nữa, tôi cũng bắt đầu vở kịch của mình. Tiềm Long Hội đang cần phải bành trướng thế lực.

“Tại hạ đây cũng không phải là người trong giang hồ. Tại hạ hoàn toàn thấu hiểu cớ sự gì đã dồn ép các vị đến bước đường này.

Chẳng lẽ các vị lại muốn làm ra những chuyện tày đình như thế sao? Chỉ trách bọn ta quá non kém, chưa đủ sức tạo dựng niềm tin cho các vị. Vậy nên, xin mọi người hãy quay về.”

“B-Bảo quay về sao…?”

“Chúng ta không phải Ma Giáo. Bọn ta sẽ lấy sự khoan dung để hóa giải hận thù. Nếu chúng ta cũng hành xử tàn độc như bọn Ma Giáo, thì chẳng phải cũng chỉ là ‘cùng một giuộc cầm kiếm’ như lời các vị nói sao?”

“…”

“Từ nay về sau, các vị muốn tin tưởng ai, quy thuận ai, ủng hộ ai, tất thảy đều do các vị tự định đoạt. Ngay từ đầu, những việc chúng ta làm vốn dĩ không mưu cầu tư lợi. Mục tiêu tối thượng của chúng ta là lật đổ Ma Giáo, tâm nguyện đó đến nay vẫn không hề lay chuyển.

Thế nên, chúng ta sẽ rộng lượng tha thứ cho các vị… nhưng đổi lại, xin đừng cản bước chúng ta nữa. Không cần phải giúp sức, nhưng tuyệt đối đừng ngáng chân. Chúng ta đến đây là để nhổ tận gốc rễ bè lũ Ma Giáo đang bám rễ tại Chung Nam Sơn.

Trong số những người đang hiện diện ở đây, ắt hẳn có vài kẻ là Ma Giáo đội lốt mặt nạ da người. Chỉ cần các vị chỉ điểm ra những kẻ có biểu hiện dị thường nhất, chúng ta sẽ thả những người còn lại. Đây là… ý chỉ của Đường Tố Lan tiểu thư, Tiềm Long Hội Chủ của chúng ta.”

Nhiêu đây chắc là đủ rồi nhỉ?

“Đa tạ… đa tạ ngài.”

“Ức, t-tôi đã phạm phải tội tày đình. Ch-Chỉ là tôi trót u mê nhất thời… do quá đỗi khiếp đảm…”

“Tiềm Long Hội Chủ… a a.”

Tôi gạt phăng những lời cảm tạ ủy mị của bọn họ.

“Thôi được rồi, mau chỉ điểm ra những kẻ mờ ám nhất đi. Chúng ta có thể tha thứ cho người dân trong làng, nhưng lũ Ma Giáo, lũ thích khách xâm nhập vào đây thì tuyệt đối không thể dung thứ.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, rồi những tiếng ồn ào bắt đầu vang lên.

“L-Là gã đó!”

“Không, ta đã thấy mười mươi! Chính là hắn!”

“Dạo gần đây chẳng phải ngươi cứ lảm nhảm mấy lời kỳ quái sao? Chắc chắn—”

“—Ngươi đang lảm nhảm cái gì thế! Lần đó là do ngươi quá ngu ngốc…”

Một màn đấu tố bất thình lình nổ ra.[note91010]

Hử? Thế này đâu đúng với dự tính?

.

.

.

Mãi đến chập tối, mọi chuyện mới tạm lắng xuống.

Những kẻ bị tố cáo nhiều nhất vì những hành vi quái gở bị lôi ra, sau những màn véo má, giật mặt liên tục.

Vài kẻ thực sự bị lột tung lớp mặt nạ da người, nhưng cũng có vài kẻ thì không.

Đúng như dự liệu, lớp da mặt của Vạn Đắc bá bá bị bóc trần. Bên dưới là một gã đàn ông mang dáng vẻ hoàn toàn xa lạ. Gã đệ đệ của lão cũng chẳng ngoại lệ.

Hôm nay đến đây thôi, cố moi móc thêm cũng chẳng ích gì, nên ngoài sáu tên Ma Giáo ngụy trang mặt nạ da người, số còn lại đều được thả cho về nhà.

Lũ Ma Giáo bị tóm gọn đều bị nhốt dưới tầng hầm khách điếm. Bởi vì còn cả một quá trình thẩm vấn đang chờ đợi.

Đường Tố Lan đã quay về để lấy thuốc giải cho Hồng Lâu Tiên.

Quả thực tôi hơi sững sờ. Hồng Lâu Tiên lại sẵn sàng nốc độc dược vì tôi sao?

…Nhưng sự thành tâm đó cũng khiến tôi ớn lạnh.

Rốt cuộc ả thèm khát có được một “bé M” của riêng mình đến mức nào cơ chứ?

Nam Cung Nhiên thì ở lại chăm sóc Mã Cương Tố.

Nhìn thấy lớp da mặt thật sự của Vạn Đắc bá bá, Mã Cương Tố bàng hoàng tột độ, gã gục xuống khóc lóc thảm thiết một hồi lâu. Hệt như một người dẫu đã lờ mờ đoán được sự thật, nhưng khi tận mắt chứng kiến mới thực sự sụp đổ.

Nam Cung Nhiên dìu gã trở lại Chung Nam Phái.

Và thế là chỉ còn lại tôi và Thanh Nguyệt.

Giờ là lúc đối mặt với chướng ngại gian nan nhất.

“…Muội ổn chứ?”

“Ta đã nói rồi, chưởng quầy đừng hòng xen vào.”

“Nhưng… nhưng mà…”

“Nín.”

“…”

Thanh Nguyệt cứ đứng ngồi không yên, bám sát gót tôi.

Sau khi tiễn mọi người rời đi, chúng tôi đang trên đường bước xuống tầng hầm. Quá trình thẩm vấn. Trong số chúng tôi, ai là kẻ lão luyện nhất trong việc này?

Chẳng cần ai phải xướng tên, đó chính là Thanh Nguyệt.

Thế nhưng, chính tôi lại là người ra sức ngăn cản những đòn roi bạo lực của Thanh Nguyệt. Đồng nghĩa với việc, phải có người gánh vác thay trọng trách mà cô ấy vốn đảm nhiệm.

…Hiển nhiên kẻ đó phải là tôi. Hết cách rồi mà?

Ta phải tự thân bảo vệ “bé M” của mình chứ.

Và giờ đây, tôi phải tự tay tra tấn con người.

“…”

“Chưởng quầy… ta thực sự làm được mà…”

“Hờ. Đã bảo cứ đứng yên xem đi cơ mà?”

Cố gồng mình ra vẻ cứng rắn, nhưng đôi tay tôi lại run lên bần bật.

Chẳng phải chú Quách Đầu vẫn luôn răn dạy điều đó sao. Việc phải làm thì nhất định phải làm.

Tôi bước những bước nặng trĩu vào tầng hầm.

“Vạn Đắc bá bá. À không… giờ ta cũng chẳng biết tên ngươi là gì nữa.”

“…”

“Ta đã rõ ngọn ngành mọi chuyện rồi, nên tốt nhất chúng ta cứ sòng phẳng khai báo mọi thứ cho êm đẹp, đỡ phải đổ máu vô ích thì ta cảm tạ lắm. Vạn Trùng Mưu Chủ đang trốn ở đâu?”

Ánh mắt tên Ma Giáo khẽ dao động rồi lập tức sụp xuống.

Gã chọn cách cạy miệng không nói.

“…Hầy.”

Mọi chuyện bắt đầu trở nên khó nhằn rồi đây.

*****

Quả nhiên, hắn không phải là kẻ thích thú với bạo lực.

Nghe có vẻ đầy rẫy mâu thuẫn, nhưng đó lại là chân lý.

Một kẻ thường xuyên ban phát cho cô những trận bạo hành và nỗi nhục nhã vô tận - chủ nhân của cô, kỳ thực lại chán ghét việc tra tấn và giết người đến tột cùng.

— Ào! Ào!!

Hàn Thụy Trấn đang gột rửa thân thể bên dòng suối nhỏ lân cận Chung Nam Sơn. Như thể đang muốn gột sạch mọi tội lỗi.

Rõ ràng phương thức tra tấn của hắn vô cùng nhân đạo. Chẳng có giọt máu nào chảy ra. Bởi hắn chủ yếu dùng nhục hình bằng nước.[note90963]

Dẫu vậy, Hàn Thụy Trấn vẫn điên cuồng kỳ cọ, thanh tẩy cơ thể.

Thanh Nguyệt chầm chậm tiến lại gần hắn.

Nhờ một tay hắn đứng ra cáng đáng mà bàn tay cô không hề vương một giọt máu. Cô thấy tội lỗi vô cùng.

Giá như cô không phải là một con ác quỷ khát máu, liệu mọi chuyện có suôn sẻ hơn không? Liệu hắn có phải cắn răng gồng mình ngăn cản cô như thế không?

Hàn Thụy Trấn thừa biết, một khi cô đã thấy máu thì sẽ chẳng tài nào kiềm chế nổi sát tâm. Chính vì lẽ đó mà hắn mới phải nỗ lực đến nhường này.

Cô nhìn đăm đăm vào Hàn Thụy Trấn, người đã vì cô mà phải làm những việc dơ bẩn ngày hôm nay.

Phát hiện ra Thanh Nguyệt đang rụt rè đứng cạnh dòng suối, Hàn Thụy Trấn khẽ bật cười.

“Thái Hà à, giãn cơ mặt ra đi. Đâu có khó khăn gì đâu.”

“…”

“Muội nghĩ ta đi rủ lòng thương hại mấy con quái vật đội lốt người đó chắc? Ta hoàn toàn ổn, nên đừng có ném cho ta cái ánh mắt thương xót đó nữa.

Ngay từ đầu đã chẳng có giọt máu nào đổ xuống cơ mà. Vô cùng nhân đạo đấy nhé.”

Dối trá.

Dẫu có là phường đáng chết đi chăng nữa, thì Hàn Thụy Trấn vẫn luôn tâm niệm rằng không nên tước đoạt mạng sống của người khác.

Đó không phải là một thứ tư tưởng sáo rỗng mà hắn theo đuổi. Chỉ là, dù lý trí mách bảo rằng những kẻ đó đáng phải chết, nhưng phần lương tri sâu thẳm trong hắn lại cự tuyệt việc phải chứng kiến cảnh tượng mạng người bị tước đoạt.

Hắn thô bạo, nhưng cũng rất đỗi ấm áp. Thanh Nguyệt hiểu điều đó hơn ai hết.

Cô khẽ cắn chặt môi.

Cô khao khát được xoa dịu hắn đến mức phát điên.

Nhưng cô cũng biết, tuyệt đối không được đối xử với hắn một cách yếu mềm, tùy tiện. Bởi đó chính là cốt lõi trong mối quan hệ giữa cô và hắn.

Thế nên…

— Rào…

Thái Hà chầm chậm lội xuống dòng suối.

Dưới ánh trăng tỏ, Hàn Thụy Trấn cứng đờ người, trân trối nhìn từng hành động của Thái Hà.

Rào, rào…

Cô rẽ nước, từng bước tiến lại gần hắn.

Chẳng màng đến y phục đang sũng nước. Cũng chẳng bận tâm liệu có ánh mắt nào đang rình rập hay không. Trong đôi mắt cô lúc này chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng Hàn Thụy Trấn.

Nước đã dâng lên ngập ngang đùi.

— Soạt…

Đến khi áp sát, Thái Hà sà vào lòng hắn. Cô vòng tay ôm ghì lấy hắn thật chặt.

Đó là cách cô làm nũng, và cũng là cách cô trao đi sự xoa dịu.

…Và lần đầu tiên trong đời, Thái Hà cảm thấy hối hận vì những tháng ngày nhuốm máu trong quá khứ.

Cô căm ghét thứ máu tươi vấy bẩn trên đôi tay mình.

Ánh mắt Hàn Thụy Trấn chầm chậm dịu lại.

Nụ cười trên môi hắn cũng dần phai nhạt. Nỗi đau giấu kín bắt đầu hiển hiện.

Thái Hà úp mặt vào lồng ngực hắn, khẽ ngước mắt lên thu trọn từng đường nét của hắn vào tầm mắt.

Sao trên đời lại có người đáng yêu đến thế này? Và sao lại khiến người ta xót xa đến thế?

Nhìn hắn chật vật, trái tim Thanh Nguyệt như bị ai bóp nghẹt.

Đây mới chính là con người. Một con người mang trái tim đập rộn ràng, ấm áp. Cô khát khao được trở thành một người giống như hắn.

Thế nên, dẫu hắn không bắt ép, cô cũng tuyệt đối không bao giờ muốn nhúng chàm đôi bàn tay này thêm nữa.

“Đó là cái gì?”

Hàn Thụy Trấn hất cằm về phía hông Thanh Nguyệt, cất tiếng hỏi. Nơi đó lủng lẳng một nậm rượu.

“À.”

Rời khỏi vòng tay Hàn Thụy Trấn, cô nhanh chóng nhớ lại những gì mình sắp sửa phải làm, cố gắng trấn an nhịp tim đang loạn nhịp.

Dẫu đã phơi bày trước mặt hắn vô vàn bộ dạng đáng xấu hổ, nhưng mỗi lần như thế này, cô vẫn không khỏi run rẩy.

Cô khẽ nuốt nước bọt.

Nhỡ huynh ấy chán ghét thì sao?

Nhỡ huynh ấy khiếp đảm thì sao?

…Nhưng mà, cứ làm thử xem sao.

“Là rượu đấy, chưởng quầy. Lâu lắm rồi ngài không uống đúng không? Hôm nay uống một chút đi. Huynh thực sự vất vả rồi.”

“Được, chúng ta lên bờ…”

Thế nhưng, Hàn Thụy Trấn bỗng nhiên nín bặt.

Thanh Nguyệt cảm nhận được một khoái cảm đê mê xen lẫn sự nhục nhã, khi bắt gặp ánh nhìn dục vọng rực cháy trong mắt hắn.

Cô khẽ kéo trễ cổ áo, rót từng dòng rượu nồng lên xương quai xanh.

Cô cũng chẳng ngờ bản thân lại có thể làm ra cái trò điên rồ này. Dù mang danh là nữ tăng, là một tỳ kheo ni. Thế mà lại đang biến mình thành chén rượu hầu hạ cho một gã nam nhân.

Đây chính là cách cô chuộc lỗi.

“…Uống đi.”

Cô đăm đăm nhìn ánh mắt Hàn Thụy Trấn đang ngày một nguy hiểm.

Sợ hãi lắm chứ. Nhưng cô không hề chùn bước.

Bởi sâu thẳm bên trong, cô cũng khao khát được hắn mơn trớn, liếm láp cơ thể mình.

“…Chưởng quầy, uống đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tức là dìm nước, xối nước khi để tấm khăn lên mặt, nước thấm vào gây khó thở và tràn vào mắt mũi miệng và cực kỳ đau đớn. Được kiểm nghiệm bằng nghiệp vụ các anh CIA ở Mẽo rồi - hồi chiến tranh chống khủng bố
tức là dìm nước, xối nước khi để tấm khăn lên mặt, nước thấm vào gây khó thở và tràn vào mắt mũi miệng và cực kỳ đau đớn. Được kiểm nghiệm bằng nghiệp vụ các anh CIA ở Mẽo rồi - hồi chiến tranh chống khủng bố
[Lên trên]
nguyên tác để là săn phù thủy
nguyên tác để là săn phù thủy