Tập 2

Chương 51

Chương 51

Căn phòng tiệc lộng lẫy ngập tràn mùi rượu và hương phấn.

Hơn hai mươi gã công tử anh tuấn, đều là những tài năng trẻ có máu mặt ở Tứ Xuyên, đang tụ tập tại đây.

Lý do duy nhất khiến những kẻ vốn dĩ cao ngạo này chịu ngồi chung một mâm: Vũ Tiên Hà.

Nàng ngồi ở vị trí chủ tọa, rực rỡ và kiêu sa như một đóa mẫu đơn vương giả.

Đám đàn ông xung quanh nhìn nàng với ánh mắt thèm khát, tựa hồ bầy ong say mật đang vo ve quanh đóa hoa duy nhất trong vườn.

Nhưng Vũ Tiên Hà không cam chịu làm một bông hoa thụ động chờ người đến hái.

‘Ta không phải là hoa. Ta là Ong Chúa. Và lũ này chỉ là những con ong thợ sinh ra để phục vụ ta.’

Cái biệt danh "Độc Mẫu Phong"  trong giang hồ không phải là hư danh.

Nàng là một nữ hoàng tẩm độc, dùng nhan sắc tuyệt mỹ và sự khôn khéo để xây dựng đế chế riêng.

Mục đích tối thượng của nàng rất rõ ràng: Phụng sự Nga Mi phái.

Bách Hoa Bang thực chất là cánh tay nối dài của Nga Mi.

Vũ Tiên Hà muốn thâu tóm toàn bộ nhân tài trẻ tuổi của Thành Đô vào cái gọi là Thanh Nguyệt Hội, biến họ thành công cụ để nâng cao vị thế của Nga Mi, đối trọng trực tiếp với sự bành trướng của Thanh Thành phái.

Và xa hơn nữa, tham vọng của nàng là trở thành chủ nhân tương lai của Nga Mi, bá chủ vùng đất Tứ Xuyên này.

Vũ Tiên Hà khéo léo che giấu dã tâm đó sau nụ cười ngọt ngào chết người:

“Tiên Hà vô cùng cảm kích vì các vị huynh đệ đã không quản ngại đường xa đến đây vì một nữ nhi yếu đuối như ta.”

“Vũ tiểu thư khách sáo quá! Chúng ta nào phải người ngoài.”

“Phải đấy! Chỉ cần tiểu thư lên tiếng, chúng ta sẵn sàng lên núi đao xuống biển lửa!”

Đám đàn ông nhao nhao thể hiện lòng trung thành, tranh nhau từng câu chữ để lấy lòng người đẹp.

Vũ Tiên Hà khẽ đổi tư thế ngồi. Nàng vắt chéo chân, tà váy xẻ cao vô tình trượt xuống, để lộ một phần bắp chân trắng muốt, thon thả.

Động tác nhỏ nhặt ấy lập tức khiến không gian chùng xuống.

Hàng chục cặp mắt dán chặt vào khoảng da thịt nõn nà đó như bị keo dính, tiếng nuốt nước bọt ừng ực vang lên trong cổ họng.

‘Hừ! Đàn ông tên nào cũng như nhau. Lũ động vật chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới.’

Nội tâm khinh bỉ tột độ, nhưng ngoài mặt nàng vẫn giữ nét mặt thánh thiện, giọng nói đượm vẻ ưu tư:

“Haizz... Dạo này Thanh Thành phái chèn ép Bách Hoa Bang quá đáng. Phận nữ nhi liễu yếu đào tơ, Tiên Hà thực sự lo sợ. May mà có các huynh ở đây, ta mới thấy yên lòng đôi chút.”

“Yên tâm! Thanh Thành phái có mạnh đến mấy cũng không dám làm càn ở Thành Đô đâu. Có chúng ta ở đây, kẻ nào dám đụng đến một sợi tóc của nàng, chúng ta sẽ liều mạng với hắn!”

Thành Đô từng là sân nhà của Đường Môn.

Nhưng từ khi Đường Môn sụp đổ, nơi đây trở thành vùng tranh chấp vô chủ. Các thế lực nhỏ như Thanh Minh Bang trỗi dậy, chia nhau cát cứ.

Vũ Tiên Hà đã khôn khéo lợi dụng khoảng trống quyền lực này để thao túng tất cả.

“À, lần họp mặt tới chắc Tiên Hà không tham gia được. Mong các huynh lượng thứ.”

“Sao vậy? Có chuyện gì nghiêm trọng sao?”

Không khí chùng xuống, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt đám công tử.

“Bổn sơn Nga Mi vừa phát lệnh triệu tập. Tình hình căng thẳng, toàn bộ đệ tử tục gia đều phải về bản sơn tập kết để chuẩn bị cho đại cục.”

“Ra là vậy...”

Cao Thành Nhạc, Thiếu bang chủ Thanh Minh Bang, kẻ si mê nàng nhất, sốt sắng hỏi:

“Chúng ta có thể đi cùng không?”

“Tiên Hà hiểu tấm lòng của các huynh, nhưng quy định môn phái nghiêm ngặt...”

Nàng bỏ lửng câu nói, đôi mắt long lanh như sắp khóc.

“Quy định là chết, người là sống! Ta, Cao Thành Nhạc, nguyện theo nàng lên Nga Mi sơn để bảo vệ nàng! Ta không yên tâm để nàng đi một mình giữa thời loạn lạc này.”

“Ta cũng đi! Nguyện dâng hiến mạng sống này cho Vũ tiểu thư!”

“Cả ta nữa!”

Cả đám nhao nhao hùa theo như một bầy thiêu thân lao vào lửa.

Vũ Tiên Hà nâng chén rượu lên môi, khẽ nhấp một ngụm để che đi nụ cười đắc thắng.

Cá đã cắn câu. Và lưỡi câu này đã móc sâu vào họng, không thể nào thoát ra được.

******************************************

Đêm muộn. Khách điếm vắng tanh.

Phiêu Nguyệt vẫn ngồi bên cửa sổ, nhấm nháp chút đồ ăn còn thừa. Không gian tĩnh lặng bao trùm lấy bóng lưng cô độc của hắn.

Hắn định đứng dậy ra về thì cầu thang gỗ đột nhiên rung lên bần bật.

Rầm rập!

Đám Thanh Nguyệt Hội rầm rộ kéo xuống từ tầng hai.

Vũ Tiên Hà đi giữa vòng vây hộ tống, gương mặt rạng rỡ, kiêu sa. Kế hoạch lôi kéo nhân lực cho Nga Mi đã thành công mỹ mãn ngoài mong đợi.

Đang bước đi trong men say chiến thắng, tận hưởng sự cung phụng của đám đàn ông, ánh mắt nàng chợt va phải một người.

Phiêu Nguyệt.

Hai ánh mắt chạm nhau giữa không trung tĩnh lặng.

Một bên là lửa dục vọng và tham vọng. Một bên là vực thẳm đen ngòm, vô cảm.

“A!”

Vũ Tiên Hà vô thức thốt lên.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến toàn thân nàng tê dại.

Vẻ đẹp ma mị và khí chất cô độc đến rợn người của hắn tỏa ra một hấp lực đen tối, cuốn chặt lấy nàng.

Lần đầu tiên trong đời, kẻ chuyên đi đánh  cắp trái tim đàn ông như nàng lại cảm thấy mình bị cướp mất hồn vía.

Nàng nhìn thấy trong đôi mắt đen thẳm của hắn dường như có một ánh đỏ kỳ dị lấp lóe.

Nó không đáng sợ, mà mê hoặc như viên hồng ngọc đẫm máu.

Bản năng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ.

Nàng muốn sở hữu đôi mắt đó.

Nàng muốn gã đàn ông này phải quỳ dưới chân nàng, nhìn nàng bằng ánh mắt si mê như những kẻ khác. 

Vũ Tiên Hà tách khỏi đám đông, bước về phía Phiêu Nguyệt như bị thôi miên.

“Vị công tử này trông lạ mặt quá. Tứ hải giai huynh đệ [note87801] , hay là chúng ta làm quen chút nhé? Ta là Vũ Tiên Hà của Bách Hoa Bang. Còn quý danh của công tử?”

Giọng nàng ngọt ngào như rót mật vào tai, đủ sức làm tan chảy trái tim đá.

Phiêu Nguyệt nhìn nàng, không chút dao động.

“Phiêu Nguyệt.”

“Phiêu công tử... Cái tên thật đẹp, tựa như vầng trăng trôi dạt. Ngài cũng là người trong giang hồ sao?”

“Tùy cô nghĩ.”

“Sao lại lạnh lùng thế? Chẳng lẽ có nỗi khổ tâm gì không tiện nói? Nếu được, Tiên Hà nguyện chia sẻ cùng ngài.”

“Cô có thói quen hỏi cung người lạ thế này à?”

“Dạ? Ý ngài là sao...”

Nụ cười trên môi Vũ Tiên Hà cứng lại.

Thái độ thờ ơ, thậm chí là xua đuổi của Phiêu Nguyệt khiến nàng sững sờ.

Ở cái đất Thành Đô này, chưa từng có gã đàn ông nào dám từ chối sự tiếp cận của nàng, chứ đừng nói là dùng giọng điệu khinh khỉnh đó.

Sự im lặng bao trùm khách điếm. Đám Thanh Nguyệt Hội ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng chuyển sang giận dữ.

Cao Thành Nhạc, kẻ đang đứng ngay cạnh Vũ Tiên Hà, nãy giờ máu đã sôi lên sùng sục vì ghen.

Thấy nữ thần của mình bị một thằng ất ơ coi thường, gã gầm lên:

“Thằng ranh con! Ngươi  ăn nói kiểu gì đấy? Xin lỗi Vũ tiểu thư ngay!”

Ghen tuông làm gã mờ mắt. Vũ Tiên Hà chưa bao giờ chủ động bắt chuyện với gã ân cần như thế, vậy mà lại sán đến làm quen với thằng này. Đã thế thằng kia còn dám chảnh chọe.

Phiêu Nguyệt liếc mắt nhìn gã, thản nhiên hỏi:

“Xin lỗi? Vì cái gì?”

“Vì thái độ lồi lõm của ngươi! Quỳ xuống dập đầu xin lỗi nàng ngay, không thì đừng trách ta ác.”

“Ác thì làm gì?”

“Ngươi...”

“Mê gái thì cũng phải mở mắt ra mà nhìn cho kỹ. Đừng có sủa bậy bạ làm ồn ào chỗ người ta ăn uống.”

“Ngươi dám sỉ nhục ta à? Chết đi!”

Cơn giận bùng nổ, Cao Thành Nhạc không còn giữ được bình tĩnh.

Soạt!

Tiếng kim loại rít lên chói tai. Gã rút kiếm, chém thẳng một đường tàn độc vào cổ Phiêu Nguyệt.

“Dừng tay! Cao huynh!”

Đám bằng hữu hét lên kinh hãi.

Cao Thành Nhạc nổi tiếng nóng tính và ra tay tàn độc bậc nhất trong đám trẻ. Nhát kiếm này chứa đầy nội lực, chém xuống thì đầu Phiêu Nguyệt chắc chắn lìa khỏi cổ.

Vũ Tiên Hà cũng giật mình, nhưng nàng không ngăn cản. Nàng muốn xem gã đàn ông kiêu ngạo này có bản lĩnh gì.

Vút!

Mọi người nhắm tịt mắt, không dám nhìn cảnh đầu rơi máu chảy.

Nhưng không có tiếng thét thảm thiết nào vang lên.

Khi họ mở mắt ra, tất cả đều chết lặng.

Lưỡi kiếm sắc lẹm của Cao Thành Nhạc đang dừng lại ngay trước mắt trái Phiêu Nguyệt.

Chính xác là cách đúng một đốt ngón tay.

Cao Thành Nhạc không hề nương tay. Gã đã chém hết lực, sát khí đằng đằng.

Nhưng Phiêu Nguyệt đã lùi lại.

Hắn lùi lại đúng một khoảng cách tối thiểu để tránh nhát chém. Không thừa một li, không thiếu một hào.

Đôi mắt hắn vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào mũi kiếm lạnh lẽo mà không hề chớp mắt.

“Thằng khốn khiếp!”

Cao Thành Nhạc điên tiết, tiếp tục múa kiếm tấn công.

Lôi Phong Kiếm Pháp (雷風劍法) – tuyệt kỹ trấn phái của Thanh Minh Bang được tung ra.

Kiếm khí rít lên như gió lốc, chiêu nào cũng là sát chiêu đoạt mạng nhắm vào tử huyệt đối phương.

Vút! Vút! Vút!

Nhưng kỳ lạ thay, dù gã chém nhanh cỡ nào, biến chiêu hiểm hóc ra sao, mũi kiếm vẫn không thể chạm vào vạt áo Phiêu Nguyệt.

Nó luôn dừng lại cách mục tiêu đúng một đốt ngón tay.

Gã tiến một bước, Phiêu Nguyệt lùi một bước. Gã thu chiêu, Phiêu Nguyệt lại tiến lên.

Như thể Phiêu Nguyệt là cái bóng dính chặt vào mũi kiếm của gã.

Một màn trình diễn quỷ dị.

“Trời ơi!”

“Chuyện quái quỷ gì thế này?”

Đám cao thủ Thanh Nguyệt Hội há hốc mồm, mồ hôi lạnh toát ra.

Họ đều là người trong nghề, nên hiểu rõ điều này đáng sợ thế nào.

Giữ khoảng cách an toàn với đối thủ thì dễ, nhưng giữ "Khoảng cách tử thần"  liên tục trong lúc đối thủ tấn công điên cuồng là điều không tưởng.

Chỉ cần sai một nhịp thở, một tích tắc lơ là, Phiêu Nguyệt sẽ chết không toàn thây.

Nhưng hắn vẫn điềm nhiên như đang đi dạo. Hắn không chỉ né tránh, hắn đang Đồng Điệu.

Nhờ khả năng cảm giác siêu phàm, hắn đồng bộ hóa nhịp thở và chuyển động của mình với đối thủ.

Hắn đọc được độ dài sải tay, tầm với của kiếm, và giới hạn tốc độ của Cao Thành Nhạc. Hắn biết trước gã sẽ chém vào đâu trước khi gã kịp phát lực.

Đây không phải là chiến đấu. Đây là sự trêu đùa của tử thần.

“Chết đi! Chết đi cho ta! Sao ngươi không chết?!”

Cao Thành Nhạc gào thét trong tuyệt vọng. Gã cảm thấy như mình đang đánh nhau với một con ma, một làn khói hư ảo không thể nắm bắt.

“Tà thuật! Ngươi dùng tà thuật!”

Gã không chấp nhận sự thật là mình yếu kém hơn. Gã là thiên tài của Thanh Minh Bang, sao có thể bị một kẻ vô danh vờn như mèo vờn chuột thế này?

“Hộc... hộc!”

Cao Thành Nhạc thở hồng hộc, mồ hôi vã ra như tắm, tay cầm kiếm đã bắt đầu run rẩy. Gã đã kiệt sức vì tấn công vô vọng.

Phiêu Nguyệt nhìn gã, đôi mắt vô cảm ánh lên vẻ thương hại:

“Đến giới hạn rồi à? Chán thật.”

“Ng... Ngươi nói cái gì...”

Cao Thành Nhạc nghiến răng, cố vận chút sức tàn vung kiếm lần cuối, một đòn quyết tử nhắm thẳng tim Phiêu Nguyệt.

Nhưng lần này, Phiêu Nguyệt không lùi.

Cơ thể hắn đột ngột uốn lượn kỳ dị như một con rắn không xương, luồn qua đường kiếm một cách khó tin, áp sát vào lồng ngực Cao Thành Nhạc.

Xà Hành Bộ (蛇行步).  [note87802]

Khoảng cách bị xóa bỏ trong nháy mắt.

“Hả?”

Cao Thành Nhạc trợn tròn mắt kinh hoàng. Gã nhìn thấy khuôn mặt đẹp như tượng tạc của Phiêu Nguyệt ngay trước mặt mình, và nụ cười lạnh lẽo trên môi hắn.

Bốp!

Chưởng của Phiêu Nguyệt vỗ nhẹ vào cằm gã.

Nhìn thì nhẹ nhàng như phủi bụi, nhưng đó là một đòn sấm sét. Một luồng kình lực chấn động cực mạnh xuyên qua xương hàm, đánh thẳng lên não bộ.

Mắt Cao Thành Nhạc trắng dã, não gã bị rung lắc dữ dội. Gã đổ gục xuống sàn như cây chuối bị đốn gốc.

Bất tỉnh nhân sự ngay tức khắc.

“Cao huynh!”

“Giết hắn! Cứu người!”

Thấy thủ lĩnh bị đánh bại, đám Thanh Nguyệt Hội hoảng loạn, gầm lên giận dữ rồi lao vào tấn công Phiêu Nguyệt để giải vây.

Hơn mười lưỡi kiếm cùng lúc hướng về phía hắn.

Phiêu Nguyệt đứng giữa vòng vây, tay phải khẽ đặt lên thắt lưng.

Đôi mắt hắn rực lên ánh đỏ tà dị.

Vút!

Từ thắt lưng Phiêu Nguyệt, mười mấy vệt sáng bạc tóe ra như pháo hoa chết chóc, xé toạc màn đêm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
ý nói mọi người đều là đồng đạo, huynh đệ
ý nói mọi người đều là đồng đạo, huynh đệ
[Lên trên]
Bộ Pháp - cách di chuyển
Bộ Pháp - cách di chuyển