Tập 2

Chương 28

Chương 28

Vũ Quân Tường bừng tỉnh vì một linh cảm tồi tệ.

Cảm giác như có ai đó đang dùng thìa cạo vào dây thần kinh, khó chịu vô cùng. Hắn chưa bao giờ phớt lờ trực giác của mình.

Vừa mở mắt, hắn nhìn ngay lên lỗ thông gió trên trần nhà. Dù không thấy gì bằng mắt thường, nhưng bản năng mách bảo có thứ gì đó đang ẩn nấp trong đó.

Vút!

Đúng lúc đó.

Hắn cảm thấy cổ họng bị siết chặt.

Hơi thở tắc nghẽn, cả người hắn bị kéo bổng lên không trung. Đồng thời, nắp thông gió vỡ tan, một bóng đen lao xuống.

Là Phiêu Nguyệt.

Trên tay hắn là sợi Ngân Ti đang siết chặt cổ Vũ Quân Tường.

Phiêu Nguyệt rơi xuống, Vũ Quân Tường bị kéo lên. Lực quán tính khiến hai người hoán đổi vị trí trong chớp mắt.

“Vũ sư huynh!”

Nữ nhân bán khỏa thân hét lên kinh hãi. Nhưng ngay lập tức, Phiêu Nguyệt tung cú đá vào bụng cô ta. Cô ta ngã gục xuống, nội tạng chấn động, thậm chí không kịp thét lên tiếng nào.

Phựt!

Giữa không trung, Vũ Quân Tường vung Thủ Đao [note87617] chém đứt sợi Ngân Ti trên đầu.

Bàn tay được bọc nội công của hắn sắc bén chẳng kém gì danh kiếm.

Ngân ti đang căng như dây đàn lập tức đứt rời, mềm oặt rơi xuống, Vũ Quân Tường thoát nạn.

Hắn giật phăng sợi dây còn quấn quanh cổ, quát lớn:

“Kẻ nào?”

Thay cho câu trả lời, Phiêu Nguyệt vơ lấy thanh kiếm dưới đất, lao vào tấn công.

Vút!

Mũi kiếm như tia chớp nhắm thẳng vào tử huyệt của Vũ Quân Tường.

Vũ Quân Tường dùng cạnh bàn tay gạt phăng lưỡi kiếm.

Keng!

Thanh kiếm sắc bén bị bật ngược trở lại.

Dù va chạm với lưỡi kiếm bằng tay không, tay Vũ Quân Tường không hề xây xước.

Đó là Tuyệt Ảnh Thủ (絶影手) – tuyệt kỹ bí truyền của Thanh Thành phái.

Vũ Quân Tường đã đạt đến cảnh giới "Trong tay không kiếm, trong lòng có kiếm".

Hắn cười khẩy:

“Một tên thích khách mà dám mò vào tận đây, gan to bằng trời đấy.”

Vũ Quân Tường lao tới, vung tay chém ra một luồng kình khí cuồn cuộn như mây, đánh thẳng vào Phiêu Nguyệt.

“Hự!”

Phiêu Nguyệt trượt lùi một đoạn dài, máu trào nơi khóe miệng. Chỉ một chiêu, hắn đã bị nội thương.

Vũ Quân Tường đắc ý tiến tới.

Bất ngờ, Phiêu Nguyệt đá văng một thanh đoản kiếm dưới chân.

Thanh đoản kiếm xé gió lao thẳng vào đầu Vũ Quân Tường.

“Hừ! Trò mèo…….”

Vũ Quân Tường thi triển Không Thủ Nhập Bạch Nhận [note87618], chụp gọn thanh đoản kiếm.

Dù ngắn hơn thanh kiếm hắn thường dùng, nhưng có vũ khí trong tay, hắn tự tin hơn hẳn.

Dù giỏi quyền cước, nhưng sở trường của hắn vẫn là kiếm pháp.

Độ dài ngắn của vũ khí không ảnh hưởng đến kiếm ý của hắn. Trình độ kiếm thuật của Vũ Quân Tường đã đạt mức thượng thừa.

Vù vù!

Hắn thi triển Thanh Vân Xích Hà Kiếm (靑雲赤霞劍). [note87619]

Cả hầm ngầm như bị nhuộm đỏ bởi ánh kiếm rực rỡ.

Phiêu Nguyệt cảm thấy cái chết đang cận kề.

Uy lực trong từng đường kiếm của Vũ Quân Tường quá lớn, vượt xa khả năng chịu đựng của hắn.

Phập! Phập! Phập!

Trong nháy mắt, trên người Phiêu Nguyệt xuất hiện ba vết thương.

Không vết nào là nhẹ cả.

“Hự!”

Phiêu Nguyệt lảo đảo, nhưng vẫn cắn răng trụ vững.

Vũ Quân Tường bồi thêm một chuỗi liên hoàn kiếm.

Phiêu Nguyệt né tránh trong gang tấc, mồ hôi lạnh toát ra như tắm.

“Khá đấy.”

Mắt Vũ Quân Tường lóe lên tia tàn nhẫn.

Hắn vờn Phiêu Nguyệt như mèo vờn chuột. Kiếm khí sắc lẹm liên tục để lại những vết thương rướm máu trên người Phiêu Nguyệt.

Vũ Quân Tường đang rất bực bội vì bị cấm túc.

Dù có mỹ nữ hầu hạ, hắn vẫn thấy nhàm chán.

Từ nhỏ hắn đã bộc lộ tư chất hơn người.

Ngộ tính siêu phàm giúp hắn học võ công dễ như ăn kẹo.

Các bậc tiền bối tranh nhau truyền thụ tuyệt kỹ cho hắn.

Có lẽ từ đó, hắn bắt đầu thấy chán võ công.

Thứ người khác mất cả năm để lĩnh hội, hắn chỉ cần một tháng. Dễ dàng quá hóa nhàm chán. Hắn bắt đầu tìm niềm vui ở đàn bà.

Nhiều nữ nhân ngưỡng mộ hắn.

Hắn cũng đang tuổi xuân phơi phới nên chẳng từ chối ai. Nếu chỉ dừng lại ở sự đồng thuận thì đã chẳng có chuyện gì.

Rắc rối nảy sinh khi hắn cưỡng bức một cô gái trong lúc say rượu.

Cô gái đó quá đẹp khiến hắn mất kiểm soát, biến thành cầm thú.

Cô gái tủi nhục tự vẫn, gia đình tan nát.

Vũ Chấn Bình phải vất vả lắm mới dập tắt được vụ bê bối, và phạt Vũ Quân Tường bế quan một năm.

Hắn biết mình sai, nhưng phạt cấm túc một năm với hắn là quá nặng nề.

Hắn đầy ắp bất mãn trong lòng. Dù có giải tỏa bằng xác thịt nữ nhân, ngọn lửa giận dữ vẫn âm ỉ cháy. Và sự xuất hiện của tên thích khách này là cái cớ hoàn hảo để hắn xả giận.

“Là lão già đó thuê ngươi đến à?”

Vũ Quân Tường lầm tưởng Phiêu Nguyệt là người do lão già nhà kia thuê đến trả thù.. Ông ta là một phú hào có tiếng trong vùng, đủ sức thuê vài tên thích khách.

Phiêu Nguyệt vẫn im lặng.

Thái độ đó càng chọc điên Vũ Quân Tường.

Hắn trút hết giận dữ vào đường kiếm.

Vút! Vút!

Kiếm Ảnh bao trùm toàn bộ không gian.

Lúc này Phiêu Nguyệt mới thấm thía sự đáng sợ của Vũ Quân Tường.

Kiếm Khí từ thanh đoản kiếm phát ra dài tới ba thước. May mà hắn dùng đoản kiếm, nếu là trường kiếm, đầu Phiêu Nguyệt đã lìa khỏi cổ từ lâu.

Đó cũng là lý do Phiêu Nguyệt cố tình đá thanh đoản kiếm cho hắn.

Phiêu Nguyệt không dám đỡ đòn trực diện, phải dùng chiêu Lãn Lư Đả Cổn (懶驢打滾)  [note87620] lăn lê bò toài dưới đất mới né được.

“Chết đi!”

Vũ Quân Tường ép sát, tung đòn quyết định.

Phiêu Nguyệt đá văng một thanh kiếm khác lên đỡ.

Keng!

Thanh kiếm bị đoản kiếm của Vũ Quân Tường đánh bật ra.

Phiêu Nguyệt chộp lấy thanh kiếm đang bay giữa không trung, vung lên.

“Nực cười! Dám dùng kiếm của ta để đánh ta?”

Vũ Quân Tường giận tím mặt, đổi chiêu.

Hắn thi triển Thất Thập Nhị Ba Kiếm (七十二波劍) – một trong những tuyệt kỹ trấn phái của Thanh Thành.

Kiếm thế liên miên như sóng, dội tràn bảy mươi hai lượt.

Đây không phải kiếm pháp mạnh nhất của Thanh Thành, nhưng là bộ kiếm pháp Vũ Quân Tường thành thạo nhất.

Hắn luyện nó từ nhỏ, nhắm mắt cũng đánh được.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Kiếm Khí ập đến như bão tố.

Phiêu Nguyệt như con thuyền nhỏ trước cơn sóng dữ, sắp bị nuốt chửng.

Hắn vội nấp sau lưng cô gái đang nằm bất tỉnh.

“Cút ra!”

Vũ Quân Tường không ngần ngại đá bay người tình vừa ân ái lúc nãy. Cô gái văng vào tường, bất động.

Hành động tàn nhẫn đó khiến Vũ Quân Tường phân tâm trong tích tắc.

Đó là cơ hội Phiêu Nguyệt chờ đợi.

Mắt hắn lóe lên Xích Quang.

Hắn vung kiếm vào khoảng không vô định, như thể đã tuyệt vọng buông xuôi.

Vũ Quân Tường nhếch mép cười khẩy.

“Ngu ngốc……”

Keng!

Điều không tưởng đã xảy ra.

Đường kiếm cuồng bạo của Vũ Quân Tường bị chặn đứng.

“Cái gì?”

Vũ Quân Tường cho là ăn may, tiếp tục tấn công.

Keng!

Lại bị chặn đứng.

Phiêu Nguyệt như đọc được suy nghĩ của hắn, chặn đứng mọi đường kiếm ngay từ trong trứng nước.

Sự thật đúng là như vậy.

Thất Thập Nhị Ba Kiếm chính là Vô Danh Kiếm Phổ mà lũ trẻ bị bắt luyện trong hầm ngầm.

Ba đứa luyện bộ này, hai đứa chết, chỉ còn Phiêu Nguyệt sống sót.

Để sống sót, Phiêu Nguyệt đã nghiên cứu nó đến mức ám ảnh. Hắn hiểu rõ điểm mạnh yếu của nó hơn bất kỳ ai.

Dù không luyện thành thạo bằng Vũ Quân Tường, nhưng về khả năng phá giải nó, hắn là bậc thầy.

Với Vũ Quân Tường, đó chỉ là một bài quyền quen thuộc. Với Phiêu Nguyệt, đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.

Vút!

Phiêu Nguyệt đâm kiếm.

Một cú đâm bình thường theo cảm tính. Nhưng tốc độ và góc độ vượt qua mọi dự tính của Vũ Quân Tường.

Tâm Tốc (心速).

BPlrLnj.png

Tốc độ của tâm trí điều khiển cơ thể.

Đòn đánh đặt cược cả sinh mạng của Phiêu Nguyệt.

Được ăn cả, ngã về không.

Phập!

Lưỡi kiếm xuyên qua lồng ngực.

Kiếm của Phiêu Nguyệt đã cắm ngập vào tim Vũ Quân Tường.

“Ặc!”

Vũ Quân Tường phun một ngụm máu tươi đầy mặt Phiêu Nguyệt.

“Sao… ngươi biết… Thất Thập Nhị Ba Kiếm?”

Phiêu Nguyệt không nhận ra, nhưng đòn thế hắn vừa tung ra chính là một chiêu thức biến dị của Thất Thập Nhị Ba Kiếm.

Dùng chính Thất Thập Nhị Ba Kiếm để phá Thất Thập Nhị Ba Kiếm.

Vũ Quân Tường đã nhận ra điều đó trước khi chết.

Phiêu Nguyệt không trả lời.

Hắn không còn sức để mở miệng.

Chỉ cần lơ là một chút, hắn sẽ gục ngay lập tức.

Hắn đã dồn toàn lực vào khoảnh khắc này.

Mấu chốt là ép Vũ Quân Tường dùng Thất Thập Nhị Ba Kiếm. Nhất Kiếm từng nói, Vô Danh Kiếm Phổ đó là võ công của mục tiêu.

Nếu Vũ Quân Tường dùng nó, Phiêu Nguyệt có cơ hội thắng. Vì thế hắn liều mạng câu giờ, khiêu khích để hắn ta tung ra sở trường.

Lần đầu tiên hắn dùng Tâm Tốc trong thực chiến.

Một canh bạc sinh tử.

Hắn thắng, nhưng cái giá phải trả là những vết thương chí mạng.

Hắn phải rời khỏi đây ngay lập tức.

Phiêu Nguyệt liếc nhìn cô gái.

Cô ta vẫn bất tỉnh nhân sự.

Hắn trèo qua lỗ thông gió, thoát khỏi hầm ngầm.

Giờ là cuộc đua với thời gian.

Phải rời xa Thanh Thành phái trước khi bị phát hiện.

***

Thanh Nhất, là Đường chủ Dược Thiện Đường.

Tuy võ công không bằng Đại sư huynh Thanh Diệp hay Nhị sư huynh Thanh Minh, cũng chẳng sánh được với Vũ Quân Tường, nhưng y thuật của ông ta rất cao siêu, được mọi người kính trọng.

Thanh Nhất nhíu mày nhìn đệ tử Chân Quang.

“Ngươi nói cái gì? Đạo Chân đang ở trong nội viện? Chẳng phải nó đi thu gom dược liệu ở các đạo quán rồi sao?”

“Đệ tử cũng nghĩ vậy ạ……”

Chân Quang bối rối.

Chính hắn phái Đạo Chân đi. Nhưng giờ lại nghe tin Đạo Chân đã quay lại.

Nhiều người xác nhận đã nhìn thấy cậu ta.

Chân Quang đi tìm khắp nơi nhưng không thấy tăm hơi đâu.

“Kỳ quái.” Thanh Nhất nhíu mày. “Nó không chỉ dám trái lệnh ta, còn dám lảng vảng trong nội viện?”

“Đệ tử cũng thấy lạ, tìm mãi không thấy đâu.”

“Hay là nhìn nhầm?”

“Nhiều người nhìn thấy lắm ạ.”

“Lần cuối nhìn thấy nó ở đâu?”

“Gần Minh Nguyệt Điện.”

“Đi xem sao.”

“Vâng!”

Hai người đến Minh Nguyệt Điện.

Thanh Nhất hỏi tên lính gác:

“Có thấy Đạo Chân đâu không?”

“Hắn vừa lảng vảng quanh đây ạ.”

“Thật à?”

“Vâng! Có chuyện gì không ạ?”

Thanh Nhất không trả lời, mày nhíu chặt hơn.

Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành.

Đạo Chân tự ý quay về đã lạ, lại còn lảng vảng quanh Minh Nguyệt Điện. Chắc chắn có uẩn khúc.

Thanh Nhất nhìn vào Minh Nguyệt Điện.

“Quân Tường sư đệ có ở trong không?”

“Có ạ! Ngài ấy đang bế quan.”

“Vào báo là ta muốn gặp.”

“Chuyện này……”

Thấy tên lính gác ngập ngừng, sắc mặt Thanh Nhất sa sầm.

“Lại lôi gái vào trong đấy à?”

“Xin lỗi ngài.”

Tên lính gác cúi đầu nhận lỗi.

Hắn không dám nói dối Thanh Nhất.

“Ta tự vào.”

Thanh Nhất đẩy tên lính gác ra, xông thẳng vào trong. Tên lính gác không dám cản.

“Tiêu đời rồi!”

Hắn lật đật chạy theo, chuẩn bị tinh thần hứng chịu cơn thịnh nộ.

Vào trong điện, Thanh Nhất nhanh chóng tìm ra lối xuống hầm ngầm.

Ầm ầm!

Cơ quan khởi động, cửa hầm mở ra.

Thanh Nhất, Chân Quang và tên lính gác đi xuống. Đập vào mắt họ là thi thể đẫm máu của Vũ Quân Tường.

“Cái gì? Sư đệ!”

Thanh Nhất hoảng hốt lao tới kiểm tra. Nhưng Vũ Quân Tường đã chết từ lâu.

“Kẻ nào dám giết sư đệ ta!”

Tiếng gầm giận dữ của Thanh Nhất rung chuyển cả hầm ngầm.

Chân Quang hiểu ra vấn đề, lập tức chạy về phía Thượng Thanh Cung hét lớn:

“Có thích khách! Thích khách giết Quân Tường sư thúc rồi!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
đòn mà sử dụng bàn tay chém xuống
đòn mà sử dụng bàn tay chém xuống
[Lên trên]
Tay không bắt đao/kiếm
Tay không bắt đao/kiếm
[Lên trên]
靑雲 (Thanh Vân): mây xanh 赤霞 (Xích Hà): ráng đỏ / mây chiều đỏ
靑雲 (Thanh Vân): mây xanh 赤霞 (Xích Hà): ráng đỏ / mây chiều đỏ
[Lên trên]
thân pháp lăn sát đất, thô kệch nhưng cực thực dụng để tránh sát chiêu.
thân pháp lăn sát đất, thô kệch nhưng cực thực dụng để tránh sát chiêu.