Phiêu Nguyệt mở mắt.
Vẫn là hố rắn ẩm ướt và tối tăm ấy.
Cơ thể hắn vẫn sưng phù, biến dạng vì độc. Tứ chi tê liệt, không thể cử động dù chỉ một ngón tay.
Nhưng trong cái rủi có cái may: Lũ rắn đã ngừng tấn công.
Kể từ khi hắn bắt chước nhịp thở của chúng, lũ bò sát máu lạnh này dường như đã coi hắn là đồng loại. Một con rắn khổng lồ mang hình hài con người.
Nằm bất động giữa bầy rắn, Phiêu Nguyệt bắt đầu suy nghĩ. Một ý tưởng điên rồ nảy ra trong đầu hắn:
‘Liệu có thể dung hợp Xà Tức [note87666] vào Phân Lôi Tâm Pháp không?’
Một ý tưởng điên rồ. Nhưng không phải là không thể.
Yếu quyết của Phân Lôi Tâm Pháp nằm ở Tâm Tốc. Tốc độ của tâm trí quyết định phản xạ của cơ thể. Nếu hòa quyện được sự tĩnh lặng chết chóc của loài rắn vào đó, biết đâu sẽ tìm ra một con đường sống mới.
Phiêu Nguyệt chìm vào suy tưởng.
Cơ thể bất động, thứ duy nhất hoạt động là bộ não. Hắn suy luận, tính toán, mô phỏng và thử nghiệm hàng ngàn lần trong tâm trí.
Hắn thiền trong cơn mê sảng. Tỉnh dậy lại tiếp tục suy nghĩ. Cứ thế, hắn bắt đầu trộn lẫn hai loại hô hấp vào nhau.
Tâm vận Phân Lôi, Thân hành Xà Tức.
Ban đầu, hai thứ ấy xung khắc nhau như nước với lửa. Nhưng Phiêu Nguyệt không bỏ cuộc. Hắn kiên trì nhào nặn, dung hợp từng chút một. Dần dần, ranh giới mờ đi. Giống như mực tàu nhỏ vào chậu nước trong, lan tỏa, hòa quyện, và biến đổi.
Hắn đang đi ngược lại mọi nguyên lý võ học chính thống. Nếu Vũ Trịnh Chân Nhân nhìn thấy cảnh này, chắc chắn lão sẽ chửi hắn là thằng điên muốn tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng chính vì không biết, không bị trói buộc bởi những giáo điều cổ hủ, hắn mới dám phá vỡ mọi giới hạn.
Hắn là một tờ giấy trắng bị nhuộm đen bởi hoàn cảnh. Không có quy tắc, chỉ có mục đích.
Hắn đặt tên cho nó là Phân Lôi Xà Hồn Tâm Pháp (分雷蛇魂心法).
Thứ tâm pháp sinh ra từ hố rắn, chuyên dùng để chế ngự và hấp thụ kịch độc. Càng vận công, độc tố càng hòa hợp với nội lực của hắn.
Nhưng nội lực không thể thay thế thức ăn. Cơn đói cồn cào ập đến, xâu xé dạ dày hắn.
Phiêu Nguyệt khó nhọc cử động ngón tay.
Xoạt!
Sự chuyển động đột ngột khiến bầy rắn kinh động. Bản năng săn mồi trỗi dậy, chúng lao vào cắn xé.
Phiêu Nguyệt không chống cự. Hắn mặc kệ nanh độc cắm vào da thịt, thản nhiên đón nhận độc tố như đón nhận cơn mưa rào.
Hắn vươn tay, chộp lấy một con rắn gần nhất.
Con rắn nhỏ quay lại cắn phập vào mu bàn tay hắn. Phiêu Nguyệt há miệng, cắn đứt đầu nó.
Rộp!
Đầu con rắn nát bấy trong miệng hắn.
Máu tanh nồng và thịt sống trôi xuống cổ họng.
Đã bao lâu rồi hắn mới được ăn? Hắn không quan tâm.
Ghê tởm ư? Không.
Ở cái hố này, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là chân lý. Lũ rắn ăn nhau để sống. Hắn ăn rắn để tồn tại. Đó không phải tội ác, đó là sinh tồn.
Nuốt trọn con mồi, dinh dưỡng và máu nóng lan tỏa khắp tứ chi. Kết hợp với Phân Lôi Xà Hồn Tâm Pháp, cơ thể sưng tấy của hắn bắt đầu xẹp xuống với tốc độ kinh hoàng.
Độc tố trong người không bị đẩy ra ngoài, mà bị trung hòa, bị nuốt chửng, trở thành một phần của máu thịt hắn.
Cơ thể hắn hoàn toàn bình phục, trở về trạng thái ban đầu, thậm chí còn tinh thuần hơn.
Bản năng của loài rắn đã ngấm vào hắn. Hắn săn mồi khi đói, ngủ khi no, lạnh lùng và tàn nhẫn.
Dù đã đủ sức leo lên, Phiêu Nguyệt vẫn nán lại dưới hố.
Hắn nhận ra mình còn quá nhiều thứ để học từ những "sư phụ" không chân này. Cơ thể tối ưu cho việc giết chóc, giác quan siêu việt, sự kiên nhẫn vô hạn. Hắn muốn học tất cả.
Quan sát chúng, Phiêu Nguyệt phát hiện ra bí mật về đôi mắt rắn.
Con ngươi dựng đứng của chúng nhìn thấy những thứ mà con người không thấy. Chúng không nhìn hình dáng, chúng nhìn nhiệt độ.
Khi vận dụng Phân Lôi Xà Hồn Tâm Pháp, thế giới trong mắt Phiêu Nguyệt thay đổi.
Mọi thứ chìm trong bóng tối bỗng hiện lên rõ mồn một qua các mảng màu nhiệt độ. Đó là Xà Nhãn (蛇眼).
Nhìn xuyên màn đêm, cảm nhận sự sống qua thân nhiệt. Tầm nhìn mở rộng đồng nghĩa với giác quan được nâng lên một tầm cao mới.
Phiêu Nguyệt mở to đôi mắt đỏ ngầu, hoàn toàn hòa làm một với bầy rắn.
******************************************
Không biết bao lâu đã trôi qua.
Trong bóng tối vĩnh cửu này, khái niệm thời gian là vô nghĩa. Chỉ có mái tóc và bộ râu dài thượt cho thấy hắn đã ở đây rất lâu.
“Phù...”
Phiêu Nguyệt khẽ thở hắt ra, vươn vai đứng dậy.
Lũ rắn hoảng loạn dạt ra xa. Nhưng hắn không quan tâm nữa.
Cơ thể hắn đã đạt đến trạng thái hoàn hảo. Sức mạnh tràn trề trong từng thớ thịt. Vết thương cũ đã lành lặn không tì vết.
Hắn bắt đầu di chuyển.
Ban đầu còn gượng gạo, nhưng chỉ lát sau, hắn đã lướt đi giữa bầy rắn một cách uyển chuyển. Không dùng tay chân, cơ thể hắn uốn lượn hệt như một con thuỷ quái đang bơi trong nước.
Hắn trườn lên vách đá dựng đứng, thoát khỏi hố rắn.
“Hà...”
Phiêu Nguyệt hít sâu một hơi không khí bên trên.
Ở dưới kia, không khí đặc quánh mùi xú uế, và hắn phải duy trì tâm pháp liên tục để sống sót. Giờ mới là lúc thực sự được thở.
Hắn chống tay, leo lên sàn đá lạnh lẽo.
Cảm giác đứng bằng hai chân thật lạ lẫm, như thể đôi chân này không phải của mình. Nhưng hắn thích nghi rất nhanh.
Xung quanh vắng lặng như tờ.
Khu vực của Huyết Ảnh Đoàn vẫn hoang tàn như cũ. Không có ánh đuốc, không có tiếng người. Chỉ có bóng tối và sự tĩnh lặng chết chóc.
Thanh Thành phái và Nga Mi phái đã rút đi từ lâu.
"Lại một mình."
Giọng nói khàn đặc của hắn vang vọng trong không gian trống rỗng.
Cô độc, nhưng không cô đơn. Có lẽ cái cảm xúc xa xỉ ấy đã chết theo con người cũ của hắn rồi.
Phiêu Nguyệt ngồi lên tảng đá, nhìn lên miệng hang hun hút. Sợi dây thừng đã bị thu hồi. Lối ra duy nhất đã bị chặn đứng.
Hắn không thất vọng. Hắn đã đoán trước được điều này. Với võ công hiện tại, hắn chưa thể phi thân lên đó được.
“Phải mạnh hơn nữa.”
Trận chiến với Vũ Trịnh Chân Nhân là một bài học đắt giá. Hắn quá yếu. Sự chênh lệch quá lớn.
Nếu đánh lén, hắn có thể giết được lão. Nhưng cơ hội đó mong manh như ngàn cân treo sợi tóc.
Hắn phải mạnh đến mức có thể đường hoàng đối mặt và nghiền nát lão.
Phiêu Nguyệt biết mình phải làm gì.
“Phải tận dụng tất cả những gì đang có.”
Hắn là chúa tể của "vương quốc" ngầm này. Thức ăn có lũ rắn lo. Việc của hắn là tu luyện.
Phiêu Nguyệt đi về phía bãi chiến trường năm xưa. Nơi hắn từng tàn sát các đệ tử Nga Mi.
Xác chết vẫn còn đó, nhưng chỉ còn là những bộ xương khô bọc trong y phục rách nát. Thịt da đã bị côn trùng và lũ chuột rỉa sạch.
Phiêu Nguyệt lạnh lùng lục soát từng cái xác.
Không chút ghê sợ, hắn lật tung những bộ xương khô. Cuối cùng, vận may cũng mỉm cười.
Hắn tìm thấy một cuốn bí kíp trên xác của một tên đệ tử tên Công Vân.
Phiêu Tuyết Xuyên Vân Chưởng (飄雪穿雲掌). [note87665]
Tuy chỉ là bản chép tay, nhưng đây là chưởng pháp trấn phái uy lực vô song của Nga Mi.
Công Vân là đệ tử đời thứ hai, trộm mang theo bản chép tay này để lén tu luyện, không ngờ lại bỏ mạng tại đây, dâng tặng bí kíp cho kẻ thù.
“Vận may đến thì cản không nổi.”
Phiêu Nguyệt nhếch mép.
Hắn đã có Thất Thập Nhị Ba Kiếm của Thanh Thành, Sát pháp của Huyết Ảnh Đoàn, và giờ là Phiêu Tuyết Xuyên Vân Chưởng của Nga Mi.
Một bộ sưu tập hổ lốn nhưng chết chóc.
Hắn quyết định sẽ tu luyện đến cùng cực tại nơi này.
Dung hợp ba loại võ công có đặc tính hoàn toàn trái ngược nhau: Kiếm Pháp chính tông, Chưởng Pháp cương mãnh và Sát Pháp tàn độc.
Một việc không tưởng. Nhưng Phiêu Nguyệt tin mình làm được.
Bởi hắn đã tạo ra Phân Lôi Xà Hồn Tâm Pháp từ con số không. Hắn có tài năng, có sự kiên trì và quan trọng nhất: Hắn không sợ chết.
Phiêu Nguyệt ngồi xuống bên cạnh đống xương trắng, bắt đầu nghiền ngẫm bí kíp.
Thời gian lại trôi đi trong vô định.
******************************************
Một bóng đen nhỏ xíu lướt vào không gian ngầm. Là một con dơi.
Nó treo mình trên trần hang, đôi tai to quá khổ rung động liên hồi.
Nó dùng sóng âm để vẽ lại bản đồ của không gian tối tăm này. Sau khi định vị, nó bay thẳng về phía sâu nhất của hầm ngầm.
Nó lách qua những mũi nhọn thạch nhũ, bay qua những dãy hành lang dài hun hút.
Mục tiêu của nó là căn phòng chứa hố rắn.
Xì xì!
Tiếng rắn rít. Món ăn ưa thích của nó.
Con dơi bay lượn trên miệng hố rắn khổng lồ. Nó tia thấy một con rắn nhỏ, mỏng manh như sợi chỉ.
Nó lao xuống không một tiếng động. Một cú bổ nhào hoàn hảo.
Nhưng ngay khi nó sắp chạm vào con mồi... Một bàn tay trắng toát, nhợt nhạt như xác chết bất thần vươn ra từ biển rắn.
Con dơi, vốn cực kỳ nhạy cảm với sự thay đổi của luồng khí, lại hoàn toàn không nhận ra sự tồn tại của bàn tay đó.
Không sát khí. Không tiếng động. Thậm chí không làm xao động không khí.
Phập!
Bàn tay đó tóm gọn con dơi trong nháy mắt.
Đến lúc bị bóp chặt, con dơi mới giãy giụa điên cuồng, rít lên chói tai. Nhưng đã quá muộn.
Chủ nhân của bàn tay từ từ đứng dậy giữa bầy rắn.
Lũ rắn dạt ra xa như gặp phải thiên địch.
Một người đàn ông trần truồng.
Tóc đen dài chấm thắt lưng, râu ria rậm rạp che kín ngực.
Làn da hắn trắng bệch, không chút tì vết. Cơ bắp không cuồn cuộn mà thon gọn, săn chắc một cách kỳ lạ, trông hắn trơn tuột và nguy hiểm như một con rắn vừa lột xác.
Trong bóng tối, đôi mắt hắn rực lên ánh đỏ quỷ dị.
Phiêu Nguyệt nhìn con dơi đang giãy chết trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc:
“Vậy là... lối ra đã mở.”
0 Bình luận