Rời khỏi Ba Đường, Phiêu Nguyệt độc hành trên quan đạo hướng về phía Đông.
Mọi ngả đường ở Tứ Xuyên đều quy về Thành Đô – trái tim của vùng đất này, nơi hội tụ mọi tinh hoa và quyền lực. Đích đến của Phiêu Nguyệt chính là nơi đó.
Hắn cần đến Thành Đô để nắm bắt tình hình của Thanh Thành phái và Nga Mi phái. Đã bảy năm trôi qua, nhưng ngọn lửa thâm thù chưa bao giờ tắt trong lòng hắn.
Thực ra, hắn hoàn toàn có thể chọn một nơi hẻo lánh để sống ẩn dật. Bảy năm là khoảng thời gian đủ dài để thế gian quên đi một cái tên. Phiêu Nguyệt đã chết trong mắt người đời. Nếu cứ im lặng mà sống, hắn sẽ có được sự bình yên.
Nhưng Phiêu Nguyệt không làm được.
Thế gian có thể quên hắn, nhưng hắn tuyệt đối không bao giờ quên những gì thế gian đã làm với mình.
Mười bốn năm bị giam cầm trong bóng tối, sống kiếp không bằng súc vật. Quá khứ đẫm máu ấy đã khắc sâu vào xương tủy, không thể rũ bỏ. Hắn hiểu rõ hơn ai hết, nếu không thanh toán sòng phẳng món nợ quá khứ, hắn sẽ vĩnh viễn không thể bước tiếp.
Hơn nữa, bản tính của Phiêu Nguyệt là kẻ có thù tất báo.
Huyết Ảnh Đoàn đã tan thành mây khói, nhưng kẻ khởi nguồn mọi bi kịch – Nga Mi phái – vẫn đang sống khỏe mạnh, ngạo nghễ trên đỉnh cao danh vọng. Lợi dụng người khác làm công cụ giết chóc rồi phủi tay hưởng thái bình? Phiêu Nguyệt tuyệt đối không chấp nhận.
Tuyết Hương và đám kỹ nữ ở Hồng Thiên Lâu kiến thức hạn hẹp, Ba Đường lại là vùng biên viễn nên thông tin mù mờ. Đó là lý do chỉ sau sáu ngày, hắn quyết định rời đi, tiến thẳng vào hang ổ của kẻ thù.
Phiêu Nguyệt không vội.
Hắn thong dong tản bộ, thu vào tầm mắt từng ngọn cỏ, nhành cây. Hắn muốn cảm nhận trọn vẹn hình hài của thế giới này sau bao năm xa cách.
Đi được một quãng, bụng bắt đầu réo. Hắn chọn một chỗ sạch sẽ, mở tay nải ra. Bên trong là hộp cơm do đầu bếp Hồng Thiên Lâu chuẩn bị, kèm theo xấp ngân phiếu ba mươi lượng và vài đồng tiền lẻ.
Có lẽ là Kim Thời Nghiên đã lén bỏ vào làm lộ phí cho hắn.
Phiêu Nguyệt không rõ giá trị của ba mươi lượng bạc lớn đến đâu. Mười bốn năm chui rúc dưới lòng đất khiến khái niệm tiền bạc với hắn trở nên xa lạ. Hắn mân mê tờ ngân phiếu một chút rồi cất vào ngực áo, bắt đầu ăn.
Hương vị tuyệt hảo. Dù chỉ là món ăn đường xa đơn giản nhưng vẫn đậm đà, tinh tế.
Khi nhai nuốt những món ngon này, hắn mới thực sự cảm thấy mình là con người. Những ngày tháng trong hầm ngầm, khi phải nuốt sống thịt rắn tanh tưởi để tồn tại, hắn tưởng chừng mình cũng đã hóa thành loài bò sát máu lạnh ấy.
Cảm giác hạt cơm mềm mại tan trong miệng nhắc nhở hắn rằng hắn vẫn đang sống.
Phiêu Nguyệt ăn chậm rãi, nhấm nháp từng chút một. Chợt, một cơn gió lướt qua.
Thứ gió mang hương vị của tự do, nhưng cũng ẩn chứa vô vàn thông tin.
“Sắp mưa rồi.”
Hơi ẩm nặng nề trong gió báo hiệu một cơn mưa lớn sắp ập đến.
Phiêu Nguyệt thu dọn đồ đạc, đứng dậy. Đưa mắt tìm chỗ trú ẩn, hắn thấy một ngôi Quan Đế Miếu [note87740] nằm trơ trọi phía xa.
Ngôi miếu đã bị bỏ hoang từ lâu, mái ngói sụp đổ một nửa, tường vách rêu phong. Nhưng chừng đó là đủ để che mưa qua đêm.
Hắn vừa bước vào miếu chưa được bao lâu thì trời đổ nước.
Rào rào!
Mưa trút xuống xối xả. Những hạt mưa nặng trịch gõ liên hồi lên mái ngói vỡ. Phiêu Nguyệt dựa lưng vào cột gỗ mục, lặng lẽ ngắm màn mưa. Đã bao lâu rồi hắn mới thấy một cơn mưa sảng khoái đến thế?
“Tốt thật!”
Hắn lẩm bẩm. Điều tuyệt vời nhất khi trở lại thế gian chính là cảm nhận được sự "biến đổi". Dưới hầm ngầm, mọi thứ là vĩnh cửu và bất biến. Nhưng ở đây, mỗi khoảnh khắc đều mang một màu sắc khác biệt.
Đúng lúc đó.
Bì bõm! Bì bõm!
Tiếng bước chân vội vã đạp lên vũng nước phá vỡ sự tĩnh lặng. Có người đang đội mưa đi tới.
Một lúc sau, ba bóng người ướt sũng lao vào cửa miếu.
“Chết tiệt! Cái quái gì thế này? Ướt như chuột lột rồi!”
“Đã bảo đi nhanh lên mà không nghe. Con ranh này, tại ngươi lề mề trang điểm nên mới ra nông nỗi này đấy!”
“A Di Đà Phật! Tìm được Quan Đế Miếu là may rồi, hai vị thí chủ bớt nóng.”
Một tổ hợp kỳ quặc: Một nữ nhân lẳng lơ khoảng hai mươi lăm tuổi, một lão đạo sĩ ngoài sáu mươi và một gã tăng nhân trung niên.
Vừa vào đến nơi, nữ nhân vén tà áo ướt sũng lên, hét vào mặt lão đạo sĩ:
“Nhìn đi! Ướt đến tận đồ lót rồi này! Lão già họ Cao kia, tính sao đây?”
“Liên quan quái gì đến ta? Áo ngươi ướt thì kệ xác ngươi chứ!”
“Sao không liên quan? Chẳng phải do ông dẫn đường sai nên mới lạc vào chốn khỉ ho cò gáy này à?”
“Tiên sư nhà nó!”
Trước cái lý lẽ ngang ngược của ả, lão đạo sĩ chỉ biết quay mặt đi chửi thề. Gã tăng nhân trung niên lắc đầu ngán ngẩm:
“A Di Đà Phật! Thế Tôn đại từ đại bi, sao Người lại thử thách con thế này? Giữa biển người mênh mông sao lại bắt con đồng hành cùng cặp oan gia này cơ chứ?”
“Này hòa thượng thối! Đừng có giả bộ thanh cao. Ông cũng chẳng tốt đẹp gì đâu.”
Mục tiêu công kích của nữ nhân chuyển sang gã tăng nhân. Hắn chỉ biết nhắm mắt làm ngơ. Thấy vậy, nụ cười đắc thắng mới nở trên môi ả.
“Hừ! Biết điều đấy.”
Nữ nhân chống tay lên hông, ưỡn ngực đầy kiêu hãnh. Phải thừa nhận, ả rất biết cách khoe ra sự gợi cảm của mình. Bộ y phục ướt sũng dính chặt vào da thịt, làm lộ rõ những đường cong nóng bỏng và khe ngực sâu hun hút.
Đôi mắt ả đảo quanh ngôi miếu rồi sáng rực lên khi nhìn thấy Phiêu Nguyệt đang ngồi trong góc tối.
“Ô kìa? Có khách đến trước rồi.”
Lão đạo sĩ và gã tăng nhân cũng quay lại nhìn theo.
“Trời ơi! Một công tử tuấn tú quá đỗi! Vào rừng tránh mưa mà vớ được cực phẩm thế này.”
“Đó là nhờ phúc của ta đi lạc đường đấy. Ngươi phải cảm tạ ta mới đúng.”
“Im đi lão già!”
Ba kẻ ồn ào này dường như không biết giữ trật tự là gì. Nữ nhân uốn éo tiến lại gần Phiêu Nguyệt, giọng ngọt xớt:
“Chào công tử anh tuấn. Cùng trú mưa dưới một mái nhà âu cũng là cái duyên. Ta là Hứa Lan Châu. Còn chàng tên gì?”
“Phiêu Nguyệt!”
“Cái tên nghe mới thoát tục làm sao!”
Thấy đôi mắt Hứa Lan Châu sáng lên như mèo thấy mỡ, lão đạo sĩ – Cao Đạo Sĩ – lắc đầu ngao ngán:
“Con ả này lại lên cơn rồi. Cứ thấy trai đẹp là tớn cả lên.”
“Nhưng công nhận thằng nhãi này đẹp thật. Đàn ông con trai mà nhìn vào còn thấy mê.”
Miệng thì chửi đổng nhưng Cao Đạo Sĩ không giấu được vẻ kinh ngạc. Kẻ trước mặt không chỉ đẹp mã, mà còn toát lên một khí chất ma mị khó tả.
Ả sán lại gần, đong đưa hỏi:
“Công tử định đi đâu thế?”
“Thành Đô!”
“Ôi chao! Trùng hợp quá! Bọn ta cũng đến Thành Đô này. Hay là chúng ta kết bạn đồng hành đi?”
Hứa Lan Châu nháy mắt đầy ẩn ý. Cao Đạo Sĩ làm bộ muốn nôn ọe, nhưng vẫn vẫy tay gọi hai người kia lại chào hỏi.
“Nghe cho rõ đây. Công tử đẹp trai này là Phiêu Nguyệt. Còn lão già này là Cao Đạo Sĩ. Gã hòa thượng thối này là Huyết Tăng.”
“Hân hạnh! Cứ gọi ta là Cao Đạo Sĩ.”
“A Di Đà Phật! Bần tăng là Huyết Tăng.”
Cả hai chắp tay chào xã giao. Phiêu Nguyệt nhìn chằm chằm vào mặt họ một lúc rồi mới đáp lại gọn lỏn.
“Chẳng hay sư môn của Phiêu thiếu hiệp ở đâu?” Cao Đạo Sĩ nheo mắt hỏi.
“Không có!”
“Không có sư môn?”
Cao Đạo Sĩ soi xét Phiêu Nguyệt. Cơ thể trơn láng, không có cơ bắp của võ giả, nhìn như thư sinh. Nhưng lão biết mình không thể nhìn thấu thực lực của tên thanh niên này.
Một kẻ không có sư môn, độc hành giữa rừng núi, đối mặt với ba kẻ lạ mặt có vũ khí mà vẫn bình thản như không? Hắn chắc chắn phải rất tự tin vào bản lĩnh của mình.
‘Thú vị! Xem ra vớ được một nhân vật hay ho rồi đây.’
“Gớm! Làm gì mà lạnh lùng thế. Kết bạn đi mà. Đường xa vạn dặm, có bạn đồng hành cho đỡ buồn.”
Cao Đạo Sĩ cười hề hề, mặt dày ngồi phịch xuống cạnh Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt vẫn giữ nguyên nét mặt vô cảm, ánh mắt quét qua ba người.
Hứa Lan Châu sử dụng roi da quấn quanh eo. Cao Đạo Sĩ đeo kiếm. Huyết Tăng cầm thiền trượng.
Ba người, ba loại binh khí. Cách họ chọn vị trí ngồi xung quanh hắn lại vô tình tạo thành một thế gọng kìm hoàn hảo. Công thủ toàn diện, hỗ trợ lẫn nhau.
‘Hứa Lan Châu là trung tâm.’
Thoạt nhìn ba người ngang hàng, nhưng Hứa Lan Châu mới là kẻ nắm quyền chủ động. Một nhóm ô hợp nhưng lại có kỷ luật thép.
‘Có kẻ đứng sau thao túng bọn họ. Một kẻ đủ mạnh để khiến những con ngựa bất kham này phải cúi đầu.’
Phiêu Nguyệt cảm thấy hứng thú. Đích đến của họ cũng là Thành Đô. Đi cùng họ, tự nhiên sẽ biết kẻ đứng sau là ai. Hơn nữa, đi cùng một nhóm người ồn ào thế này cũng là vỏ bọc tốt để che giấu thân phận.
Hứa Lan Châu lại ríu rít:
“Sao nào công tử? Đi cùng bọn ta nhé? Ta hứa sẽ chăm sóc chàng thật kỹ.”
“Được. Đi cùng đi.”
“Hả? Thật á?”
Câu trả lời dứt khoát của Phiêu Nguyệt khiến Hứa Lan Châu chớp mắt ngỡ ngàng. Ả không ngờ hắn đồng ý nhanh đến thế.
0 Bình luận