Tập 2

Chương 48

Chương 48

Cánh cửa khách điếm bật mở. Hai gã đàn ông bước vào, sải bước tiến thẳng đến bàn của Trương Vũ Lượng.

“Đoàn Chủ! Gì thế này? Hứa Lan Châu cũng đến rồi à?”

“Thằng gấu đần này! Đã bảo nhanh cái chân lên mà không nghe.”

“Mẹ kiếp!”

Hai kẻ vừa đi vừa cãi nhau chí chóe. Tuy đều trạc tuổi băm [note87796] nhưng ngoại hình lại đối lập một trời một vực: một kẻ to lớn sừng sững như gấu núi, kẻ còn lại sở hữu khuôn mặt lạnh lùng như băng.

Thấy vậy, Hứa Lan Châu hừ mũi khinh bỉ:

“Hừ! Đoàn Chủ triệu tập mà lề mề như rùa bò.”

“Im mồm! Mới có mấy ngày mà con ả này nhìn mỡ màng hơn rồi đấy.”

Gã khổng lồ quét mắt nhìn Hứa Lan Châu từ đầu đến chân. Ả chẳng những không giận mà còn ưỡn ngực ra khiêu khích:

“Sao? Đẹp không?”

“Cho không một cái nhé?”

“Xì! Đồ biến thái. Cho cũng chẳng biết đường mà ăn.”

Bị mỉa mai, gã khổng lồ không hề phật ý mà còn cười nhăn nhở:

“Trách ta được sao? Đứng trước đàn bà mà 'thằng nhỏ' không ngóc đầu lên nổi thì ta biết làm thế nào?”

“Thế nên mới đi tìm đực rựa mà thông chứ gì?”

“Khẹc khẹc!”

Gã khổng lồ cười dâm đãng. Hắn chính là Ngũ Lục Bá – một kẻ nổi tiếng với sở thích nam sắc bệnh hoạn.

Hứa Lan Châu quay sang nhìn gã mặt lạnh đi cùng Ngũ Lục Bá, người đã lặng lẽ ngồi xuống cạnh Trương Vũ Lượng từ lúc nào.

Hắn là Dương Vũ Đình, giữ chức vụ Phó Đoàn Chủ ngang hàng với Hứa Lan Châu.

Nếu Hứa Lan Châu dùng sự lả lơi để kết nối các thành viên, thì Dương Vũ Đình lại dùng sự lạnh lùng và lý trí sắc bén để duy trì kỷ luật của Hắc Vân Binh Đoàn.

Trương Vũ Lượng lên tiếng cắt ngang màn chào hỏi:

“Đường xa vất vả rồi. Mấy đứa kia đâu?”

“Đã chia nhỏ ra ở các khách điếm khác nhau để tránh gây chú ý rồi ạ.”

“Tốt. Nghe cho kỹ đây. Giai đoạn sắp tới rất quan trọng.”

Không khí trên bàn tiệc lập tức chùng xuống. Hắc Vân Binh Đoàn bình thường có thể vô tổ chức, bát nháo, nhưng một khi đã vào việc, kỷ luật thép của họ còn nghiêm ngặt hơn cả quân đội triều đình.

“Cao Đạo Sĩ.”

“Có thuộc hạ.”

“Ông phụ trách thu thập tin tức trong thành. Môn phái nào theo phe Nga Mi, môn phái nào ngả về Thanh Thành, phải nắm cho rõ.”

“Rõ.”

Trương Vũ Lượng quay sang Dương Vũ Đình:

“Dương Phó Đoàn Chủ, ngươi dẫn vài đứa đến Thanh Thành phái. Thăm dò xem bọn họ có ý định thuê người không và giá cả thế nào.”

“Tuân lệnh.”

“Lan Châu!”

“Dạ!”

“Cô đến Nga Mi phái. Việc còn lại không cần ta phải dạy chứ?”

“Đương nhiên rồi. Cứ để muội lo.”

“Nhớ là phải khéo léo. Hỏng việc là không xong với ta đâu.”

“Biết rồi mà, đại ca cứ lo bò trắng răng.”

“Được! Ngũ Lục Bá.”

“Có em, đại ca.”

“Ngươi đi theo giám sát Lan Châu. Nếu cô ta léng phéng làm hỏng việc, báo ngay cho ta.”

“Sao lại bắt em đi với con ả này...”

“Đây là mệnh lệnh.”

“Vâng... Tuân lệnh.”

Ngũ Lục Bá xụ mặt, trong khi Hứa Lan Châu lườm Trương Vũ Lượng cháy mắt:

“Sao không để Huyết Tăng đi cùng muội? Đi với thằng biến thái này chán chết.”

“Huyết Tăng có việc khác. Cấm cãi.”

“Xì! Biết rồi.”

Trong Hắc Vân Binh Đoàn, lệnh của Trương Vũ Lượng là thánh chỉ. Dù ngông cuồng đến đâu, Hứa Lan Châu cũng không dám trái lời.

Phân công xong xuôi, Trương Vũ Lượng mỉm cười hỏi:

“Trên đường đến đây có chuyện gì vui không? Có gặp nhân vật nào đáng chú ý không?”

“Biến số thì không chắc, nhưng có gặp một tên nhóc khá thú vị.”

“Là ai vậy?”

Cao Đạo Sĩ kể lại:

“Tên là Phiêu Nguyệt. Một gã đàn ông mà nhan sắc còn diễm lệ hơn cả Lan Châu.”

“Ồ? Có nhân vật như thế sao?”

“Đến Lan Châu giở thói lẳng lơ ra mà hắn cũng trơ như đá.”

“Này! Ai lẳng lơ? Là ta chưa tung hết chiêu thôi nhé!”

Hứa Lan Châu cãi cố, nhưng Cao Đạo Sĩ lờ đi, nói tiếp:

“Ngoại hình rất nổi bật, võ công xem chừng cũng không tầm thường.”

“Ông đã thấy hắn ra tay chưa?”

“Chưa. Nhưng hắn nhìn Huyết Tăng tàn sát cả thuyền thủy tặc mà mặt không đổi sắc. Nếu không có bản lĩnh kinh người thì không thể giữ được cái đầu lạnh như thế trước cảnh máu me be bét được.”

“Lai lịch thế nào?”

“Chịu chết. Lan Châu bám riết lấy hắn mà chẳng moi được nửa chữ.”

“Khá khen cho tâm tính vững vàng. Lan Châu tuy tính khí dở hơi nhưng nhan sắc thì không đùa được, thế mà không xiêu lòng sao?”

“Ai dở hơi hả? Mấy lão già này chán sống rồi phải không?”

Hứa Lan Châu gào lên nhưng chẳng ai quan tâm.

“Hắn cũng vào Thành Đô à?”

“Chắc hôm nay hoặc mai là tới thôi.”

“Được rồi. Để khi nào gặp ta sẽ tự đánh giá.”

Trương Vũ Lượng gật đầu. Hắn tin vào trực giác của Cao Đạo Sĩ, bởi Hắc Vân Binh Đoàn tồn tại được đến ngày hôm nay là nhờ sự cẩn trọng đó.

Đột nhiên, Ngũ Lục Bá chen vào, mắt sáng rực lên:

“Đàn ông mà đẹp thế thật à?”

Nhìn đôi mắt đỏ ngầu dục vọng của hắn, ai cũng hiểu hắn đang nghĩ gì. Hứa Lan Châu đập bàn đứng dậy:

“Thằng biến thái kia! Hắn là của bà! Bà xí trước rồi!”

“Khẹc khẹc! Ai nhanh tay người đấy được chứ.”

“Mày muốn chiến à?”

“Sợ gì mà không chiến?”

Ngũ Lục Bá cũng đứng dậy, trừng mắt nhìn Hứa Lan Châu. Cao Đạo Sĩ và Huyết Tăng thở dài ngán ngẩm, cái nhóm này đúng là không lúc nào yên ổn.

Trương Vũ Lượng hỏi lại lần nữa:

“Tên hắn là gì?”

“Phiêu Nguyệt.”

******************************************

Mặt trời đứng bóng, Phiêu Nguyệt mới đủng đỉnh xuống tầng một khách điếm.

Lúc này, các thương đoàn và tiêu cục đã rời đi từ sớm nên quán vắng tanh.

Thấy Phiêu Nguyệt xuất hiện, chủ quán giật mình thon thót, mồ hôi vã ra như tắm.

Vụ ẩu đả đêm qua đã khiến ông ta khiếp đảm, bởi Cửu Chấn Tiêu Cục coi như xong đời: bốn tiêu đầu chủ lực, kẻ thì mù, kẻ thì tàn phế.

Tổng tiêu đầu Cửu Chấn Tiêu Cục đến nơi, nhìn thảm cảnh của đàn em mà mặt cắt không còn giọt máu, không dám hé răng đòi báo thù nửa lời mà chỉ lặng lẽ cho người cáng thương binh về chạy chữa.

Gã biết, dây vào kẻ đã gây ra chuyện này chẳng khác nào tự sát.

Phiêu Nguyệt tiến lại quầy.

“Đ... Đại hiệp!”

Chủ quán run rẩy cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp nhưng tàn độc ấy.

“Ở đây ai là người nắm rõ tình hình nội bộ Tứ Xuyên nhất?”

“Nội bộ... ý ngài là chuyện giữa các môn phái ạ?”

“Phải.”

“À... Nếu vậy ngài nên đến Phố Lò Rèn.”

“Phố Lò Rèn?”

“Ra khỏi cửa rẽ trái, đi thẳng là tới. Ở cuối phố có phân đà của Hỏa Long Phường (火龍房). Ngài cứ đến đó.”

“Hỏa Long Phường?”

“Đó là môn phái do các thợ rèn và nghệ nhân ở Tứ Xuyên lập ra. Họ giao dịch vũ khí với tất cả các môn phái nên tin tức cực kỳ linh thông. Ngài cứ vào mua đại món vũ khí gì đó rồi hỏi chuyện, họ sẽ nói thôi.”

Phiêu Nguyệt gật đầu, đi theo chỉ dẫn của chủ quán.

Keng! Keng!

Mới sáng sớm mà Phố Lò Rèn đã ồn ào tiếng búa đe. Phiêu Nguyệt đứng giữa phố, lắng nghe âm thanh hỗn tạp ấy – đây là lần đầu tiên hắn thấy cảnh tượng này.

Giữa muôn vàn tạp âm hỗn loạn, nơi thì tiếng búa đục ngầu, nơi lại quá nhẹ hẫng, thính giác siêu phàm của Phiêu Nguyệt bất chợt bắt được một âm thanh khác biệt.

Tang! Tang!

Một tiếng kim loại trong trẻo, vang vọng.

Phiêu Nguyệt lần theo âm thanh đó, không khó để nhận ra nó phát ra từ phân đà Hỏa Long Phường nằm ở cuối phố.

Hắn đẩy cửa bước vào, hơi nóng hầm hập lập tức phả vào mặt.

Trước lò rèn, một thanh niên trẻ tuổi đang mải miết quai búa vào khối sắt nung đỏ, tập trung đến mức không nhận ra có người bước vào. Phiêu Nguyệt khoanh tay đứng nhìn.

Keng! Keng!

Nhát búa dứt khoát, uy lực, khiến khối sắt biến hình sau mỗi cú đập.

Đúng lúc đó, cửa sau bật mở. Một gã đàn ông để râu dê lao ra, mắt long lên sòng sọc:

“Thằng ranh con! Ai cho mày cầm búa hả? Tao đã bảo bao nhiêu lần rồi?”

Bốp!

Gã tung cước đạp ngã người thanh niên. Cậu trai trẻ ngã lăn ra đất, không kịp kêu một tiếng.

“Thứ tạp chủng! Tao đã cấm mày đụng vào búa cơ mà! Mày chỉ được làm việc vặt thôi, nghe chưa?”

Gã râu dê lao vào đấm đá túi bụi. Người thanh niên cuộn tròn người chịu trận, không kêu van nửa lời, nhưng ánh mắt lấp lánh vẻ oán độc.

“Hộc... hộc! Thằng chó này lì thật, đánh thế mà không rên một tiếng.”

Đánh chán tay, gã râu dê mới chịu dừng lại, thở hồng hộc. Người thanh niên lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên quần áo.

“Từ giờ cấm mày bén mảng lên đây. Cút xuống dưới làm việc vặt đi! Khi nào tao gọi mới được lên.”

Thanh niên cúi đầu chào rồi lẳng lặng đi vào trong.

“Cái thứ ôn thần! Không hiểu sao Đà Chủ lại nhận nuôi nó...”

Gã râu dê lầm bầm chửi rủa, rồi chợt nhận ra có khách liền đổi giọng:

“Ái chà! Có khách quý mà không biết, thất lễ quá. Ngài muốn mua gì ạ?”

“Cậu ta làm gì sai sao?”

“Cậu ta? À, ý ngài là thằng Đường Sở Truy ấy hả?”

“Đường Sở Truy?”

“Vâng. Nghe đồn nó là hậu duệ của Đường Môn. Cứ lén lút cầm búa học nghề nên tôi phải dạy dỗ lại.”

“Hậu duệ Đường Môn thì không được cầm búa sao?”

“Ngài là người ở xa mới đến phải không?”

“Thì sao?”

“Hèn gì ngài không biết. Đường Môn bị diệt vong vì theo phe Ma Giáo, ngài biết chứ? Bị Cổ Kim Đệ Nhất Nhân phong tỏa sơn môn, rồi lụi tàn dần.

Trong mắt võ lâm Tứ Xuyên, Đường Môn là kẻ phản bội, nên không ai dám truyền nghề rèn đúc hay võ công cho người của Đường Môn cả. Sợ nuôi ong tay áo, lỡ chúng quật khởi trở lại thì khốn.”

Chỉ vì mang họ Đường mà bị ghẻ lạnh. Nếu tin đồn là hậu duệ Đường Môn lan ra, Hỏa Long Phường chứa chấp nó cũng gặp rắc rối to.

Thực ra chẳng ai kiểm chứng được Đường Sở Truy có phải người Đường Môn thật hay không, bởi đã hai trăm năm trôi qua, dòng dõi đó chắc đã tuyệt diệt từ lâu.

Thực chất, gã râu dê này là Phó Đà Chủ của phân đà, việc hắn đánh đập Đường Tiểu Thu chẳng qua chỉ là cái cớ để trút giận cho trận thua bạc tối qua. Ở Tứ Xuyên này, hành hạ người Đường Môn được coi là "hợp pháp".

“ [Tội tổ tông] bắt con cháu gánh chịu sao?”

“Ai bảo ngày xưa theo Ma Giáo làm chi? Tự làm tự chịu thôi. À mà ngài muốn mua gì?”

“Phi đao.”

“Ồ! Ám khí ném à? Mời ngài qua bên này, hàng tốt đều ở đây cả.”

Tên Phó Đà Chủ này mồm mép tép nhảy, dẫn Phiêu Nguyệt đến quầy trưng bày, miệng liến thoắng không ngừng:

“Vũ khí của Hỏa Long Phường chúng tôi là số một Tứ Xuyên đấy. Ngài mua không hối hận đâu.”

“Dạo này đắt hàng chứ?”

“Hì hì! Từ lúc Thanh Thành và Nga Mi đánh nhau to, đơn hàng tăng gấp đôi. Thiên hạ đại loạn nhưng chúng tôi lại kiếm bộn tiền, thợ rèn làm ngày làm đêm không hết việc.”

Hắn thao thao bất tuyệt khoe khoang.

Phiêu Nguyệt im lặng lắng nghe. Qua lời khoe khoang của gã, Phiêu Nguyệt lọc ra được vô số thông tin quý giá: Môn phái nào đặt vũ khí gì, số lượng bao nhiêu, phe nào đang chuẩn bị cho trận chiến lớn... Đó chính là những gì hắn cần.

“Phi đao ở đây cả. Ngài cứ chọn tự nhiên.”

Trên kệ bày la liệt các loại phi đao. Phiêu Nguyệt cầm lên xem xét, thấy chất lượng cũng thường, không có gì đặc sắc. Thực ra hắn đâu cần mua phi đao, thứ hắn mua là tin tức.

Phiêu Nguyệt chọn đại hai con dao trông được mắt nhất. Giá đắt cắt cổ, đúng là "danh tiếng" Hỏa Long Phường, nhưng Phiêu Nguyệt không mặc cả, trả tiền sòng phẳng.

Nhìn bóng lưng Phiêu Nguyệt rời đi, tên Phó Đà Chủ hí hửng vì vớ được con gà béo.

“Con gà này đẹp mã thật. Ước gì mình có cái mặt đó một ngày để đi lừa tình thiên hạ.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
30 tuổi, tam tuần
30 tuổi, tam tuần