Vừa vào hầm ngầm, việc đầu tiên Phiêu Nguyệt làm là tìm đến nơi ở của Sở Như Nguyệt.
May mắn thay, ở đó vẫn còn thức ăn dự trữ sót lại.
Suốt chặng đường tẩu thoát vừa qua, Phiêu Nguyệt chưa từng có một bữa ăn tử tế. Cơn đói đã cào xé ruột gan hắn từ lâu. Hắn vớ lấy chút đồ ăn mà bọn trẻ từng nâng niu cất giữ, ngấu nghiến nhai.
Bịch! Bịch!
Tiếng các võ nhân bám dây thừng đáp xuống đáy hang vang lên liên hồi. Với họ, đó là những cú tiếp đất nhẹ nhàng, nhưng lọt vào tai Phiêu Nguyệt, chúng chẳng khác nào sấm động.
Ước chừng có hơn trăm tên đã xuống đây. Mặc kệ, hắn vẫn cắm cúi ăn.
Bao nhiêu kẻ xuống đây không quan trọng. Quan trọng là hắn phải lấp đầy cái dạ dày trống rỗng và hồi phục thể lực ngay lập tức.
Phiêu Nguyệt ăn đến khi no căng.
Cảm giác đói khát tan biến, hắn mới thấy mình thực sự đang sống.
“Phù!”
Hắn thở hắt ra một hơi rồi đứng dậy.
Mắt hắn chợt hoa lên, đầu óc choáng váng. Hắn đã mất quá nhiều máu.
Sở dĩ hắn cầm cự được đến giờ phút này hoàn toàn nhờ vào ý chí sắt đá muốn quay lại nơi này. Nếu không có một đích đến cụ thể, hắn đã gục ngã từ lâu.
Bảy năm ròng rã ở cái địa ngục này.
Hắn nhớ vị trí của từng hòn đá nhỏ, từng nhũ đá treo trên trần hang.
Việc hắn đến đây không phải ngẫu nhiên.
Cũng chẳng phải do đám võ nhân Thanh Thành hay Nga Mi tài giỏi gì mà đuổi kịp được hắn.
Tất cả đều nằm trong tính toán của Phiêu Nguyệt.
Chính hắn đã cố tình dụ bọn chúng xuống địa ngục này.
***************************
“Lục soát khu vực này!”
“Cẩn thận đấy!”
Tiếng thì thầm của đám võ nhân vang lên không xa. Bọn chúng nghĩ mình đang nói nhỏ, nhưng làm sao qua mặt được thính giác của Phiêu Nguyệt.
Hắn lặng lẽ tan vào bóng tối, ẩn mình như một bóng ma.
Ngay sau đó, nhóm đệ tử Nga Mi xuất hiện.
Bọn họ chia thành tốp năm người, tay lăm lăm ngọn đuốc, di chuyển thận trọng từng bước một.
“Nhìn này! Có vết tích vừa ăn uống.”
Một đệ tử đời thứ hai phát hiện ra chỗ Phiêu Nguyệt vừa ngồi, hét lên.
“Hắn chắc chắn ở quanh đây. Cảnh giác cao độ!”
"Hắn là thích khách đấy. Không biết hắn sẽ ám toán lúc nào đâu, đừng lơ là."
Mọi giác quan của bọn họ căng như dây đàn.
Nhưng ánh sáng từ ngọn đuốc quá hạn hẹp, chẳng thể xuyên thủng màn đêm dày đặc bao quanh.
Vừa bước ra khỏi vùng sáng của ngọn đuốc là một thế giới hoàn toàn mù mịt.
Dù có võ công cao cường đến đâu, bóng tối vô tận vẫn đủ sức gieo rắc nỗi sợ hãi nguyên thủy vào lòng người.
Bóng tối kích thích trí tưởng tượng, vẽ ra những viễn cảnh kinh hoàng. Dù cố giữ bình tĩnh, nhưng những suy nghĩ đen tối như dịch bệnh cứ len lỏi, gặm nhấm tâm trí họ.
“Hừ!”
Người đi cuối cùng tặc lưỡi, cố xua đi cảm giác bất an.
‘Hự!’
Đột nhiên, hắn trợn ngược mắt, cơn đau ập đến nơi cổ họng.
Một thứ gì đó sắc lẹm, mảnh như tơ đang siết chặt lấy cổ hắn.
Hắn định hét lên nhưng thanh quản đã bị chèn ép, không thốt nên lời. Bóng lưng đồng đội ngay trước mặt nhưng xa vời vợi.
Hắn vươn tay định níu lấy vai người phía trước. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cả người hắn bị nhấc bổng lên không trung nhẹ như nhổ một củ cải.
Những người đi trước hoàn toàn không hay biết.
Kẻ ra tay là Phiêu Nguyệt.
Trên tay hắn là sợi Thiên Tằm Ti chết chóc.
Tên võ nhân bị siết cổ đã tắt thở từ lúc nào. Phiêu Nguyệt giấu xác hắn vào góc khuất, rồi thản nhiên bước theo nhóm người phía trước.
Như thể hắn là một thành viên trong nhóm.
Những kẻ đi đầu vẫn không hề hay biết sự tráo đổi chết người này.
Phiêu Nguyệt điều chỉnh nhịp thở, bắt chước dáng đi, hòa nhập hoàn toàn vào bọn chúng. Sự hiện diện của hắn tự nhiên đến mức đám đệ tử Nga Mi không mảy may nghi ngờ.
“Này……”
Tên đi ngay phía trước chợt nhớ ra điều gì, vô tình quay đầu lại định nói chuyện. Hắn trợn tròn mắt kinh hoàng.
Kẻ đi sau hắn không phải đồng môn, mà là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.
“Ngươi?”
Phập!
Hắn không kịp nói hết câu.
Thanh kiếm trên tay Phiêu Nguyệt – chiến lợi phẩm từ kẻ vừa chết – đã xuyên thủng họng gã.
“Cái gì?”
Đám người còn lại giật mình quay lại. Nhưng thứ duy nhất đập vào mắt chúng là cảnh tượng đồng đội ngã gục, máu phun xối xả từ cổ.
Còn tên sát nhân đã biến mất.
Hắn tan biến vào bóng tối như chưa từng tồn tại.
“Tên khốn!”
Họ vung kiếm chém loạn xạ vào bóng đêm. Nhưng chỉ chém vào hư không.
“Á!”
Kẻ đi đầu hét lên một tiếng rồi đánh rơi ngọn đuốc. Phiêu Nguyệt đã vòng ra sau lưng và cắt cổ hắn.
Nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trên mặt những kẻ còn lại.
Chỉ trong nháy mắt, ba đồng đội đã ngã xuống mà chúng còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ưm!”
Lại một tiếng kêu thảm thiết.
Thêm một người nữa ngã xuống dưới lưỡi hái tử thần của Phiêu Nguyệt.
Kẻ sống sót cuối cùng gào lên trong tuyệt vọng:
"Ra đây! Thằng chó thích khách hèn hạ! Đừng có trốn chui trốn nhủi mà đánh lén nữa!"
Hắn múa kiếm điên cuồng xung quanh.
Hắn sợ Phiêu Nguyệt sẽ áp sát bất cứ lúc nào.
Những đường kiếm loạn xạ xé gió trong vô vọng.
Phiêu Nguyệt đứng trong bóng tối, lạnh lùng quan sát.
Nhìn tên võ nhân đang hoảng loạn múa kiếm bên cạnh ngọn đuốc rơi dưới đất, hắn thấy thật thảm hại.
“Ra đây! Ra ngay!”
Hắn gào thét khản cả cổ.
Hắn sắp phát điên rồi.
Phải nhìn thấy địch thủ thì mới đánh được chứ. Đằng này bóng tối đen đặc vây quanh, chẳng biết kẻ địch đang ở đâu.
Ngọn đuốc dưới đất đã cháy hết nhiên liệu, ánh lửa bắt đầu lụi tàn.
"Kh... Không! Đừng!"
Tuyệt vọng bao trùm lấy khuôn mặt gã võ nhân.
Ngọn đuốc leo lét kia là sợi dây sinh mệnh duy nhất của hắn. Một kẻ ngu cũng biết điều gì sẽ xảy ra khi ánh sáng tắt.
Nhưng tiếng gào thét của hắn không ngăn được quy luật tự nhiên.
Xèo!
Ngọn đuốc tắt ngấm.
Cộp! Cộp!
Tiếng bước chân vang lên.
Là tiếng bước chân của Phiêu Nguyệt.
Giờ đây hắn không thèm giấu giếm sự hiện diện, cũng chẳng buồn che đậy hơi thở.
Ấy vậy mà tên võ nhân kia vẫn không xác định được vị trí của hắn.
Tiếng bước chân va vào vách đá, vọng lại từ tứ phía, tạo thành một mê hồn trận âm thanh.
Trong bóng tối này, Tiêu Nguyệt là kẻ săn mồi hoàn hảo.
Bên ngoài, hắn là con mồi bị Thiên La Địa Võng truy đuổi. Nhưng ở đây, vị thế đã đảo ngược hoàn toàn.
"Đồ thích khách rác rưởi... Hộc! Hộc!"
Tên võ nhân thở hồng hộc.
Chỉ múa kiếm một lúc mà hắn đã kiệt sức. Nỗi sợ hãi đã đốt cháy thể lực của hắn nhanh chóng.
Hắn chớp mắt liên tục.
Mồ hôi chảy vào mắt cay xè.
Hắn đưa tay dụi mắt, rồi mở to hết cỡ.
Một khuôn mặt lạnh băng xuất hiện ngay trước mũi hắn.
Phiêu Nguyệt hiện ra bất thình lình như một u hồn.
Đôi mắt hắn không gợn chút cảm xúc, nhìn sâu vào mắt kẻ đối diện.
‘Rắn?’
Hắn rùng mình, liên tưởng đến loài rắn độc.
Hắn tê liệt như bị trúng tà thuật. Rõ ràng chỉ cần vung kiếm đâm tới là xong, nhưng tay chân hắn cứng đờ, không tuân theo sự điều khiển của não bộ.
Hắn bị khí thế của Phiêu Nguyệt áp chế hoàn toàn.
'Ư... Kh... Không...'
Phập!
Một cảm giác nóng rực truyền đến từ bụng dưới.
Cơn đau thấu trời lan ra toàn thân.
Thanh kiếm của Phiêu Nguyệt đã cắm ngập vào bụng hắn.
“Hự… ự…”
Hắn hộc máu, ngã khuỵu xuống.
Phiêu Nguyệt nhìn kẻ đang hấp hối dưới chân, lạnh lùng nói:
"Thế giới bên ngoài có thể do các ngươi cai trị, nhưng ở chốn này, ta mới là chủ nhân."
Giờ hắn sẽ cho chúng thấy.
Chủ nhân nơi này là tồn tại đáng sợ như thế nào.
Và hắn có thể làm được những gì.
***************************
“Chết tiệt!”
Thanh Minh soi đuốc tìm kiếm dấu vết. Nhưng chẳng thấy dấu chân nào của Phiêu Nguyệt.
Truy dấu vết trong bóng tối thế này gần như là nhiệm vụ bất khả thi.
Huống hồ hơn hai trăm người đã tràn xuống đây, dấu vết hỗn loạn chồng chéo lên nhau.
Muốn tìm ra dấu chân riêng biệt của Phiêu Nguyệt chẳng khác nào mò kim đáy bể.
'Nguy hiểm! Đây là lãnh địa của hắn.'
Trước khi vào đây, Phiêu Nguyệt chỉ là con thú bị dồn vào đường cùng. Dù nanh vuốt có sắc bén đến đâu cũng không thể chống lại hàng trăm, hàng ngàn cao thủ.
Hắn có thể dùng mưu mẹo để thoát hiểm vài lần, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Một mình hắn không thể chống lại cả thế giới.
Nhưng ở đây thì khác.
Đây là lãnh địa của Phiêu Nguyệt.
Ngay khi bước chân vào khoảng không này, Thanh Minh đã cảm nhận được.
Cái mùi đặc trưng không thể hình thành trong ngày một ngày hai.
'Hắn đã sống ở đây. Ít nhất là vài năm.'
Da gà nổi khắp người Thanh Minh.
Sự thật rằng ngay cả khi bị truy sát gắt gao, Phiêu Nguyệt vẫn bình tĩnh dụ bọn họ vào đây khiến hắn rùng mình.
Hắn không tẩu thoát trong hoảng loạn.
‘Hắn có mục đích rõ ràng. Hắn muốn biến nơi này thành mồ chôn chúng ta.’
Nếu là Thanh Minh, liệu hắn có làm được thế không?
Chạy trốn thì dễ. Nhưng dám dụ cả ngàn kẻ địch vào hang ổ của mình trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc thì quả là điên rồ.
Thường người ta sẽ chọn cách cắt đuôi và ẩn nấp. Nhưng Phiêu Nguyệt lại chọn cách kéo tất cả vào nơi hắn am hiểu nhất.
‘Hắn định chơi tất tay. Hắn muốn tận dụng lợi thế sân nhà để tiêu diệt tất cả.’
Càng nghĩ về tên thích khách này, nỗi sợ hãi càng lớn dần trong lòng Thanh Minh.
Vấn đề không nằm ở võ công cao hay thấp.
Cao thủ võ lâm nhiều như lá rụng mùa thu.
Chỉ riêng phái Thanh Thành cũng có hàng chục người đủ sức áp đảo Phiêu Nguyệt về mặt võ lực.
Nhưng không ai trong số họ có sự lỳ lợm, tàn nhẫn và kiên nhẫn khủng khiếp như hắn.
Thanh Minh dự cảm sẽ có nhiều người phải bỏ mạng tại đây.
'Phải là ta. Ta phải là người bắt được hắn. Chỉ cần bắt được hắn, vị thế của ta trong phái Thanh Thành sẽ tăng vọt.'
Nỗi sợ biến thành sự phấn khích.
Biệt danh Kiếm Huyết Lang – con sói khát máu của hắn không phải hư danh.
Nếu Phiêu Nguyệt là kẻ điên, thì Thanh Minh cũng là một gã cuồng sát không kém cạnh ai.
"Từ giờ tất cả đi sát theo ta. Hai người một nhóm, liên tục kiểm tra vị trí của nhau. Chỉ cần lộ ra một kẽ hở nhỏ, hắn sẽ lao vào xé xác các ngươi ngay."
“Rõ!”
“Tuân lệnh!”
Đệ tử Thanh Thành đáp lời, mặt căng thẳng tột độ.
Dù áp đảo về quân số và thực lực, nhưng bóng tối vô tận đang đè nặng lên tâm lý họ.
Thanh Minh biết rõ điều đó, nhưng hắn cũng chẳng còn cách nào khác.
Nỗi sợ bóng tối và những điều chưa biết là bản năng của con người.
‘Phải chấp nhận hy sinh để bắt hắn càng nhanh càng tốt.’
Thanh Minh siết chặt kiếm, thận trọng bước đi.
Cạch!
Đột nhiên có tiếng kim loại va chạm khẽ dưới chân.
Mặt Thanh Minh biến sắc.
"Bẫy! Nằm xuống!"
Vút! Vút! Vút!
Hàng loạt mũi tên từ hai bên vách đá bắn ra như mưa rào.
“Á!”
“Chết tiệt!”
Đệ tử Thanh Thành vội vàng bung Kiếm Mạc [note87650] , xé toạc màn đêm để gạt phăng những mũi tên đang lao đến.
Không hổ danh là đệ tử danh môn chính phái, họ cản phá được hầu hết mũi tên. Vài người bị thương nhưng không ai mất mạng.
Tuy nhiên, an tâm lúc này là quá sớm.
Mưa tên chỉ là màn dạo đầu.
Két! Két!
Tiếng cơ quan vận hành vang lên ầm ầm đầy chết chóc. Ám khí bắn ra tứ phía, hầm chông, bẫy rập đồng loạt kích hoạt.
“Cẩn thận!”
Thanh Minh vừa múa kiếm vừa gào lên. Nhưng hắn không biết rằng, đây mới thực sự là bắt đầu.
Cỗ máy địa ngục đã nuốt chửng máu của lũ trẻ suốt bảy năm ròng rã, nay đã được Phiêu Nguyệt đánh thức để nghênh đón những vị khách không mời.
0 Bình luận