Sau khi mở cửa sơn môn, Thanh Thành phái liên tục mở rộng quy mô.
Thế lực bành trướng, đệ tử mới ồ ạt nhập môn khiến không gian sinh hoạt trở nên chật chội.
Việc xây dựng thêm không khó.
Thanh Thành phái đã gây dựng được thế lực độc tôn tại Tứ Xuyên. Vô số đệ tử tục gia đang hoạt động bên ngoài sẵn sàng quyên góp những khoản tiền khổng lồ cho bản sơn.
Thanh Thành lớn mạnh thì họ cũng được hưởng lợi. Chẳng có lý do gì để tiếc tiền cả.
Nhờ đó, Thanh Thành phái phát triển như vũ bão, và các đệ tử tục gia cũng cùng nhau thịnh vượng.
Gần như mỗi sáng thức dậy lại thấy một tòa nhà mới mọc lên. Nhiều đến mức ngay cả đệ tử bản sơn cũng không thể nhớ hết tên các điện, các các mới xây.
Nhưng giữa những biến đổi gần như “khai thiên lập địa” ấy, vẫn có nơi không hề thay đổi.
Một trong số đó là Thượng Thanh Cung (上淸宮).
Thượng Thanh Cung là trái tim của Thanh Thành phái, nơi được canh gác nghiêm ngặt nhất. Mọi việc lớn nhỏ của môn phái đều được quyết định tại đây.
Hôm nay, Chưởng môn nhân Vũ Linh Chân Nhân và các trưởng lão lại tề tựu tại Thượng Thanh Cung.
Vũ Linh Chân Nhân đã ngoài bảy mươi. Nhưng nhìn bề ngoài, khó ai tin ông ta đã ở độ tuổi thất thập cổ lai hy. [note87605]
Dáng vẻ thoát tục, ánh mắt sâu thẳm cùng uy quyền toát ra một cách tự nhiên khiến ông ta trông chỉ như người mới ngoài năm mươi.
Các trưởng lão khác cũng vậy.
Nhờ tu luyện võ công thâm hậu của Thanh Thành, họ đều trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Người trông già nua nhất trong đám lại là Vũ Chấn Bình – người được mệnh danh là "Trí nang" [note87606] của Thanh Thành phái.
Xuất thân là đệ tử tục gia, võ công của ông ta kém nhất trong các trưởng lão. Vì thế dấu vết thời gian in hằn trên gương mặt ông ta rõ rệt hơn cả.
Vũ Linh Chân Nhân lên tiếng trước:
“Tình hình bên ngoài đã lắng xuống chưa?”
“Chiến dịch truy quét thích khách đang đi vào hồi kết ạ.”
“Lũ thích khách to gan dám nhắm vào bổn phái sao? Sư đệ thấy chuyện này có lý không?”
“Đương nhiên là vô lý. Khả năng cao là có kẻ giật dây.”
Ánh mắt Vũ Chấn Bình lóe lên tia sắc lạnh khi trả lời.
“Ngươi nghi ngờ ai?”
“Chưa có bằng chứng xác thực nên đệ chưa dám kết luận.”
“Nhưng chắc chắn không thể để yên được, đúng không?”
“Tất nhiên. Đệ đã cử đệ tử đi thu thập thông tin rồi.”
“Quả không hổ danh là Vũ sư đệ.”
Vũ Linh Chân Nhân mỉm cười hài lòng.
Lúc này, một lão nhân có khí thế trầm ổn lên tiếng:
“Bất kể kẻ nào đứng sau chuyện này, tuyệt đối không được tha thứ. Bổn phái đang đứng trước thời khắc then chốt. Nếu sẩy chân lúc này, việc khôi phục lại danh tiếng ngày xưa sẽ trở nên vô vọng. Phải nhổ cỏ tận gốc để chuyện này không bao giờ tái diễn.”
Người vừa nói là Nhị Trưởng Lão của Thanh Thành phái – Vũ Trịnh Chân Nhân.
Ông ta được mệnh danh là Thanh Thành Đệ Nhất Kiếm (靑城第一劍).
Dù mưu lược của Vũ Chấn Bình có xuất sắc đến đâu, nếu không có võ lực cái thế của Vũ Trịnh Chân Nhân chống lưng, Thanh Thành phái không thể có được vị thế như ngày hôm nay.
Vũ Chấn Bình gật đầu đồng tình:
“Chắc chắn sẽ như vậy, Nhị sư huynh!”
“Sau Ma Thiên Đại Chiến, Thiếu Lâm, Võ Đang và Hoa Sơn nhờ tham chiến mà lấy lại được uy danh. Còn bổn phái vì không kịp mở cửa sơn môn tham chiến nên chỉ giữ được cái hư danh Tứ Xuyên Đệ Nhất Thế (四川第一世), thực lực thì đã tụt hậu so với họ một đoạn dài. Muốn đuổi kịp họ, chúng ta phải nỗ lực gấp bội. Nếu để mấy chuyện cỏn con này cản bước, ta chết cũng không còn mặt mũi nào gặp liệt tổ liệt tông.”
Các trưởng lão đều gật đầu tán thành lời Vũ Trịnh Chân Nhân.
Ma Thiên Đại Chiến diễn ra vài chục năm trước đã thay đổi hoàn toàn cục diện giang hồ.
Khi đó, giang hồ đứng trước nguy cơ bị Tân Ma Liên thôn tính.
Nếu không có một kỳ nhân tên là Lý Quách đứng ra thành lập Thiên Ý Minh (天意盟) để chống lại, có lẽ giang hồ đã rơi vào tay Thần Ma Liên.
Lúc bấy giờ, Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn, Thanh Thành và Nga Mi đều đang trong tình trạng phong tỏa sơn môn. Nhưng ba phái Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn đã quyết đoán mở cửa, gia nhập Thiên Ý Minh và lập công lớn. Ngược lại, Thanh Thành và Nga Mi vì quá thận trọng nên vẫn án binh bất động.
Sự khác biệt đó đã định đoạt số phận của năm đại môn phái.
Ba phái tham chiến được người đời ca tụng, lấy lại hào quang xưa. Còn Thanh Thành và Nga Mi thì chịu sự chỉ trích, ghẻ lạnh.
Dù sau đó họ đã mở cửa sơn môn, nhưng ánh mắt người đời nhìn họ vẫn đầy lạnh nhạt.
Họ cũng có nỗi khổ tâm riêng, nhưng không thể thay đổi định kiến của giang hồ.
Giờ đây, trong mắt người đời, Thanh Thành và Nga Mi không còn đứng ngang hàng với Thiếu Lâm, Võ Đang, Hoa Sơn nữa. Thực tế cũng chứng minh điều đó.
Nhân tài trong thiên hạ đều đổ xô về ba phái kia hơn là chọn Thanh Thành hay Nga Mi.
Dù gần đây Thanh Thành đang nỗ lực bành trướng để đuổi theo, nhưng khoảng cách vẫn còn rất lớn. Thậm chí có dấu hiệu ngày càng nới rộng.
Chính vì thế, cảm giác khủng hoảng trong nội bộ Thanh Thành là rất lớn.
“Các vị đừng lo. Nếu mọi việc diễn ra đúng kế hoạch, trong vòng mười năm nữa chúng ta chắc chắn sẽ đuổi kịp họ.”
“Nghe đệ nói vậy ta cũng yên tâm. Có đệ thật là may mắn cho bổn phái.”
“Sư huynh quá khen.”
“Đệ tài giỏi như vậy, chắc con trai đệ cũng không kém cạnh đâu nhỉ. Dạo này Quân Tường thế nào rồi? Lâu lắm không thấy nó xuất hiện.”
Nhắc đến con trai, sắc mặt Vũ Chấn Bình thoáng tối lại.
“Nó đang bế quan tu luyện để chuộc lỗi ạ.”
“Vậy sao?”
“Đệ xin lỗi.”
“Sao lại xin lỗi?”
“Thằng bé đó……”
“Ở tuổi đó, nam nhi huyết khí phương cương là chuyện thường tình. Đệ đã giải quyết êm thấm rồi thì không cần phải tự trách nữa. Sau này dạy bảo nó cẩn thận là được.”
Vũ Trịnh Chân Nhân nói với vẻ bao dung.
“Đệ sẽ quản lý nó nghiêm khắc hơn.”
“Vậy là tốt rồi. Dù sao đi nữa, tài năng của nó là thật. Nếu được bồi dưỡng tốt, nó tuyệt đối không thua kém hậu duệ của ba phái kia đâu.”
Các trưởng lão đều gật đầu xác nhận lời Vũ Trịnh Chân Nhân.
“Đệ nói đã chấp nhận lời cầu hôn của Nga Mi phải không?”
Lần này người hỏi là Chưởng môn nhân Vũ Linh Chân Nhân.
Vũ Chấn Bình đáp với vẻ cung kính:
“Vâng, sự việc đã đi đến bước đó rồi ạ.”
“Kết thông gia với Nga Mi cũng không tệ. Nghe nói đối phương là tiểu đệ tử của Cửu Họa Sư Thái?”
“Vâng, đúng vậy ạ.”
“Ta nghe đồn cô nương đó tài sắc vẹn toàn. Nếu đúng như vậy thì cũng xứng đôi với Quân Tường nhà ta.”
“Đệ cũng nghĩ vậy.”
“Thế sao mặt đệ lại bí xị ra thế?”
“Đệ vẫn thấy hơi lấn cấn.”
“Là vì Cửu Họa Sư Thái sao?”
“Vâng!”
Nhắc đến cái tên Cửu Họa Sư Thái, các trưởng lão đồng loạt nhíu mày.
Có những kẻ chỉ nghe tên thôi đã thấy khó chịu. Cửu Họa Sư Thái chính là loại người đó.
Nga Mi cũng giống Thanh Thành, bị tụt hậu vì giải phong môn muộn. Thậm chí tình cảnh của họ còn thê thảm hơn, thua xa cả Thanh Thành chứ đừng nói đến Tam Đại Môn Phái.
Vì thế, họ đang điên cuồng tìm cách đuổi kịp Thanh Thành. Sự ám ảnh và thủ đoạn của Cửu Họa Sư Thái khiến các trưởng lão Thanh Thành cảm thấy bất an.
“Dù sao thì, nếu Quân Tường lấy đệ tử của bà ta, chúng ta sẽ phải nhượng bộ nhiều thứ đấy.”
“Haizz! Đó mới là vấn đề. Sơ sẩy một chút là bị bà ta nuốt chửng ngay. Chính vì thế đệ mới từ chối suốt thời gian qua……”
“Biết sao được. Ở cái đất Tứ Xuyên này, không thể cứ đối đầu mãi. Dù sao đệ cũng phải để mắt kỹ đến Quân Tường.”
“Đệ sẽ lưu ý.”
“Quân Tường là hy vọng duy nhất để Thanh Thành bắt kịp ba phái kia. Tuyệt đối đừng quên điều đó.”
Cuộc họp kết thúc sau lời nhắc nhở của Vũ Trịnh Chân Nhân.
***
Minh Nguyệt Điện là một tòa điện cổ kính, gắn liền với lịch sử Thanh Thành phái.
Tuy quy mô không lớn, nhưng được tường cao ngăn cách, lại có nơi bế quan dưới lòng đất, nên nơi đây thường được dành cho những kỳ tài kiệt xuất nhất của môn phái.
Những chủ nhân trước đây của Minh Nguyệt Điện đều là những nhân vật lẫy lừng trong lịch sử Thanh Thành.
Việc giao Minh Nguyệt Điện cho Vũ Quân Tường chứng tỏ sự kỳ vọng của môn phái đặt vào hắn lớn đến nhường nào.
Phiêu Nguyệt lặng lẽ quan sát Minh Nguyệt Điện.
Dù đây là lần đầu tiên nhìn thấy bản gốc, nhưng hắn không hề thấy xa lạ vì đã sống trong bản sao của nó dưới lòng đất suốt bảy năm.
Dù cổng vào có Tam Thế Đệ Tử canh gác, nhưng Phiêu Nguyệt biết thừa cả chục cách để lẻn vào trong.
Ngoài đệ tử Thanh Thành, không ai hiểu rõ nơi này hơn hắn. Thậm chí ngay cả đệ tử Thanh Thành cũng chưa chắc rành rẽ bằng hắn.
Phiêu Nguyệt men theo tường bao, nhẹ nhàng nhảy lên một góc khuất.
Trên tường bao của Minh Nguyệt Điện có lợp mái ngói rất nghệ thuật. Đây là kiến trúc cổ, các điện các xây sau này không có.
Phiêu Nguyệt luồn người vào khoảng trống giữa tường và mái ngói.
Bình thường bên trong mái ngói sẽ được lấp đầy đất, nhưng qua thời gian lâu đời, lớp đất đã trôi đi hết, để lại khoảng trống rỗng.
Ở bản sao dưới hầm ngầm cũng vậy.
Dưới đó là do xây dựng vội vàng nên không lấp đất, nhưng Phiêu Nguyệt đoán rằng bản gốc trên này cũng sẽ có tình trạng tương tự do thời gian bào mòn. Và hắn đã đoán đúng.
Phiêu Nguyệt bò trong khoảng trống chật hẹp đó, tiến sát đến Minh Nguyệt Điện.
Hắn cảm nhận được có người đi lại phía dưới bức tường. Nhưng họ không thể nào phát hiện ra hắn.
Phiêu Nguyệt vận Quy Tức Đại Pháp, giấu kín hơi thở. Dù có biết trước để đề phòng thì cũng khó mà phát hiện ra hắn, huống chi là không biết gì.
Trong lúc nín thở di chuyển, hắn nghe thấy tiếng xì xào của đám môn vệ bên dưới.
“Vũ sư huynh lại đưa nữ nhân vào trong à?”
“Suỵt! Bé cái mồm thôi.”
“Lấy cớ bế quan tu luyện để ôm ấp nữ nhân. Gan to thật. Lần này là ai thế? Đệ tử tục gia à?”
“Ơ hay! Bảo im rồi mà. Muốn bị phạt hay sao mà cứ bô bô cái mồm thế.”
“Chết tiệt!”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi mang lại cho Phiêu Nguyệt thông tin quý giá.
‘Hắn lén lút đưa nữ nhân vào?’
Thanh Thành phái vốn là đạo môn.
Dù gần đây đã "thế tục hóa" nhiều, nhưng gốc rễ vẫn là Đạo môn.
Việc đưa phụ nữ vào đạo quán để hành lạc là điều cấm kỵ. Vậy mà Vũ Quân Tường lại dám làm chuyện đó ngay tại nơi linh thiêng này.
Nghe Đạo Chân nói hắn được mọi người ngưỡng mộ, xem ra thực tế khác xa lời đồn.
‘Ở đâu chẳng có kẻ đạo đức giả.’
Chuyện xấu của Thanh Thành lại là chuyện tốt cho Phiêu Nguyệt.
Xác nhận xung quanh không có ai, Phiêu Nguyệt nhẹ nhàng đáp xuống mái nhà của Minh Nguyệt Điện.
Không một tiếng động.
Trời đã tối hẳn.
Bóng đêm bao trùm vạn vật.
Với người khác, bóng đêm là trở ngại, nhưng với Phiêu Nguyệt, nó là vũ khí.
Hắn hòa tan hoàn toàn vào bóng tối.
Phiêu Nguyệt gỡ nhẹ viên ngói, chui vào bên trong trần nhà.
Hắn bò bằng bốn chân như một con thú hoang, nhưng tuyệt nhiên không phát ra tiếng động nào.
Hắn nhìn qua khe hở xuống bên dưới điện. Không thấy bóng dáng Vũ Quân Tường đâu.
‘Chắc là ở dưới hầm ngầm.’
Phiêu Nguyệt không hề nao núng.
Hắn biết thừa ở đây có hầm ngầm.
Vấn đề là làm sao mở lối vào. Nếu kích hoạt cơ quan để mở cửa, Vũ Quân Tường bên dưới sẽ biết ngay.
Phiêu Nguyệt chọn cách khác.
Hệ thống thông gió. Hầm ngầm bắt buộc phải có lỗ thông hơi. Có khi ngay cả người của Thanh Thành cũng chẳng biết vị trí của nó.
Những thứ như thế này thường được giấu rất kỹ.
Phiêu Nguyệt tìm thấy một không gian bí mật sau cây cột lớn. Chính là lỗ thông gió.
Hắn cẩn thận tháo nắp, chui vào trong.
Vẫn duy trì Quy Tức Đại Pháp, hắn di chuyển chậm rãi từng chút một để không gây ra tiếng động.
Cuối cùng, hắn cũng đến được phía trên võ đài ngầm.
Lỗ thông gió nằm ngay trên trần của võ đài.
Phiêu Nguyệt ghé mắt nhìn xuống.
Bên dưới, một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ đang nằm cởi trần. Bên cạnh hắn là một cô gái bán khỏa thân đang rúc vào lòng.
‘Vũ Quân Tường!’
Không hổ danh là kỳ tài Thanh Thành, cơ bắp hắn săn chắc, cuồn cuộn sức mạnh. Những thớ thịt rắn rỏi gợi nhớ đến Tuyết Báo (雪豹) dũng mãnh trên núi cao. Lòng bàn tay và lưng hắn đầy những vết chai sạn do khổ luyện.
Dù đang ôm ấp mỹ nhân và ngủ say, nhưng tư thế của hắn không hề có sơ hở.
Cảm giác như chỉ cần một tác động nhỏ, hắn sẽ bật dậy phản công ngay lập tức.
Hắn giống như một thanh kiếm sắc bén đang nằm trong vỏ.
Phiêu Nguyệt rùng mình.
Đây là lần đầu tiên hắn tận mắt chứng kiến một cao thủ ở đẳng cấp này.
Lúc gặp Cừu Châu Dương hắn cũng thấy sợ, nhưng lần này cảm giác hoàn toàn khác.
Vũ Quân Tường toát ra khí thế vững chãi của một kẻ được đào tạo bài bản, chính tông.
Đó là thứ khí chất mà những kẻ chỉ biết kỹ năng giết người như thích khách không bao giờ có được.
Nhưng Phiêu Nguyệt không hề e sợ.
‘Hắn cũng là con người. Bị điểm tử huyệt hay bị đâm vào tim thì cũng chết như ai thôi.’
Phiêu Nguyệt quan sát võ đài.
Vũ khí vứt lung tung khắp nơi.
Đặc biệt là kiếm, đủ loại từ trường kiếm, đoản kiếm đến trảm mã kiếm... chứng tỏ hắn chuyên tu kiếm pháp.
Phiêu Nguyệt ghi nhớ mọi chi tiết vào đầu.
Bức tranh toàn cảnh về vụ ám sát dần hiện ra trong tâm trí hắn.
Khi kế hoạch đã hoàn chỉnh, Phiêu Nguyệt rút từ trong người ra một cuộn dây mảnh. Đó là Ngân Ti (銀紗) – vũ khí Huyết Ảnh Đoàn cấp cho.
Hắn thắt một vòng thòng lọng, thả từ từ qua lỗ thông gió xuống dưới.
Chiếc thòng lọng bạc lấp lánh hạ dần xuống ngay phía trên mặt Vũ Quân Tường.
Đúng lúc đó.
Vũ Quân Tường đang ngủ say bỗng mở choàng mắt.
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào vị trí Phiêu Nguyệt đang ẩn nấp.
‘Bị lộ rồi!’
Ngay khoảnh khắc đó, Phiêu Nguyệt giật mạnh Ngân Ti.
Vút!
0 Bình luận