Tập 2

Chương 45

Chương 45

Thuyền trưởng nhìn Cao Đạo Sĩ như nhìn một kẻ điên.

“Ông... ông nói cái gì vậy? Mạng sống treo trên sợi tóc mà còn đòi mặc cả? Ông tưởng bọn chúng chỉ cướp mỗi gạo thôi sao?”

“Thế ta mới bảo. Muốn giữ gạo, giữ mạng thì phải trả giá tương xứng chứ.”

Cao Đạo Sĩ cười nhăn nhở, vẻ mặt gian manh không giấu giếm.

“Trả giá? Lũ cướp tràn lên thì các người cũng chết chùm, ở đó mà đòi hỏi! Đúng là điên hết thuốc chữa!”

“Khẹc khẹc! Điên à? Kẻ điên có làm được thế này không?”

Phựt!

Cao Đạo Sĩ chỉ tay về phía sợi dây neo to bằng bắp tay người lớn đang cuộn tròn trên sàn. Một tiếng nổ đanh gọn vang lên, sợi dây đứt lìa như bị dao sắc chém ngọt.

“Á!”

Thuyền trưởng kinh hãi. Đến lúc này ông ta mới nhận ra gã đạo sĩ nát rượu trước mặt là một cao thủ võ lâm. Xuất chỉ khí cách không mà cắt đứt dây neo to như vậy, bản lĩnh này tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

“Một mình ông... có xử hết bọn chúng được không?”

“Chà, ta già rồi, xương cốt yếu ớt lắm, chắc là không nổi đâu.”

“Thế thì nói làm quái gì!”

“Gớm, làm gì mà nóng tính thế? Ta có bảo ta làm một mình đâu?”

Cao Đạo Sĩ hất hàm về phía sau. Hứa Lan Châu và Huyết Tăng vẫn đang đứng đó, vẻ mặt dửng dưng.

Thuyền trưởng nhíu mày. Nhìn ả đàn bà lẳng lơ và gã sư già ủ rũ kia chẳng có chút nào đáng tin cậy.

Nhưng ông ta không còn sự lựa chọn nào khác.

“Được rồi! Nếu giữ được gạo và người an toàn, ta trả một trăm lượng bạc.”

“Thôi dẹp đi! Một trăm lượng thì bõ bèn gì?”

“Một trăm lượng là đủ cho một gia đình bốn người sống sung túc năm năm trời đấy!”

“Nhưng so với giá trị đống gạo trên tàu này thì chỉ là hạt cát.”

“Vậy... hai trăm lượng...”

“Năm trăm lượng! Không bớt một xu.”

“Quá đắt! Số tiền đó mua được ba phần mười số gạo trên tàu rồi!”

“Khẹc khẹc! Bỏ ra ba phần để cứu bảy phần còn lại và cả cái mạng già của ông, thế mà còn kêu đắt à? Quá rẻ ấy chứ.”

“Ư... Đồ... đồ gian thương hút máu...”

Thuyền trưởng run lên bần bật vì tức giận và xót của. Nhưng chiếc thuyền cướp đã áp sát sạt, chỉ còn cách chừng mười trượng. Lưỡi hái tử thần đã kề cổ. Ông ta buộc phải cắn răng gật đầu.

“Được... được rồi! Nếu đánh đuổi được chúng, ta trả năm trăm lượng!”

“Khẹc khẹc! Quyết định sáng suốt đấy.”

Cao Đạo Sĩ cười híp mắt, quay lại ra hiệu cho đồng bọn. Hứa Lan Châu hỏi:

“Được bao nhiêu?”

“Năm trăm lượng.”

“Xì! Bèo thế?”

“Thôi, coi như vừa kiếm tiền tiêu vặt vừa làm nóng người. Một mũi tên trúng hai đích mà.”

“Hai đích?”

“Muốn bán sức lao động thì phải quảng cáo chứ. Đây là cơ hội tốt để 'chào hàng' với tai mắt [note87779] của Thanh Thành và Nga Mi đấy.”

“Lão già ranh ma...”

Hứa Lan Châu bật cười khúc khích. Cao Đạo Sĩ quay sang Huyết Tăng, nháy mắt:

“Nào, sân khấu dựng xong rồi, lên diễn đi chứ?”

“Sao việc tay chân lúc nào cũng đến lượt bần tăng thế?”

“Còn phải hỏi à? Ngươi giỏi nhất món này mà.”

“A Di Đà Phật!”

“Nhanh cái chân lên, đừng để khách hàng chờ.”

Cao Đạo Sĩ xua tay như đuổi tà. Huyết Tăng thở dài sườn sượt, quay đầu nhìn chiếc thuyền cướp đang lao tới.

Lũ thủy tặc đã áp sát mạn tàu, lăm lăm vũ khí chuẩn bị nhảy sang tàn sát.

“A Di Đà Phật! Đại từ đại bi Thế Tôn, xin hãy tha thứ cho đệ tử ngu muội này vì sắp phải phạm giới sát sinh.”

Vút!

Dứt lời, Huyết Tăng cầm thiền trượng phóng vút lên không trung.

Thân hình to lớn của gã lộn một vòng trên không rồi lao thẳng xuống thuyền địch như một tảng thiên thạch.

Rầm!

Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên. Con thuyền cướp chòng chành dữ dội như muốn lật úp.

“Á!”

“Cái... cái quái gì thế?”

Đám thủy tặc ngã dúi dụi. Chúng lồm cồm bò dậy, kinh hãi nhìn gã sư già vừa từ trên trời rơi xuống.

“Lão trọc này ở đâu ra vậy?”

“Cẩn thận! Hắn không phải dạng vừa đâu!”

Đám cướp thận trọng vây quanh Huyết Tăng.

“Hát!”

Keng!

Huyết Tăng nện mạnh thiền trượng xuống sàn tàu.

Con thuyền lại rung chuyển dữ dội như gặp động đất. Lần này lũ cướp đã đề phòng nên trụ vững được. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu.

Bùm!

Sàn gỗ nơi thiền trượng nện xuống nổ tung, nước sông phun lên xối xả như vòi rồng. Huyết Tăng đã đục thủng đáy thuyền chỉ bằng một đòn.

Lũ cướp điên tiết lao vào.

“Giết nó!”

“Băm vằm lão trọc này ra!”

Huyết Tăng bình thản dang rộng bàn tay, tung chưởng về phía trước.

Bộp!

“Hự!”

“Á!”

Một luồng chưởng lực cương mãnh quét ngang, hất văng đám cướp xuống sông.

Những kẻ trúng chưởng chết ngay tức khắc, xác trôi lềnh bềnh trên mặt nước.

“Đồ sư hổ mang!”

“Xông lên! Giết!”

Thấy đồng bọn bỏ mạng, lũ cướp càng thêm hung hãn, lao vào như thiêu thân. Đáp lại chúng là cây Thiền Trượng tử thần.

Rắc!

“Hộc!”

Tiếng xương gãy giòn tan hòa lẫn tiếng hộc máu. Hai tên cướp bị thiền trượng quét trúng bay vèo đi như diều đứt dây, ngực nát bấy.

Huyết Tăng ra tay tàn độc vô cùng. Chiêu thức nào cũng chứa đầy sát khí, nhắm vào chỗ hiểm.

Dù trong đám cướp có kẻ biết võ công, nhưng đứng trước sức mạnh áp đảo của Huyết Tăng, chúng chẳng khác nào trứng chọi đá.

Dùng tay đỡ thì tay gãy, dùng kiếm đỡ thì kiếm gãy, người vong. Sức phá hoại khủng khiếp khiến người xem phải rùng mình.

Trên tàu buôn, Hứa Lan Châu dựa người vào lan can, nhếch mép cười:

“Đúng là miệng nam mô bụng bồ dao găm. Sát sinh còn nhiều hơn cả đồ tể.”

“Thế mới gọi là Huyết Tăng. Hắn nghiện mùi máu tanh hơn cả rượu thịt đấy.”

Cao Đạo Sĩ phe phẩy tay áo quạt mát, vẻ mặt thảnh thơi như đang xem kịch. Không mảy may lo lắng.

Họ quá hiểu thực lực của Huyết Tăng. Tên hòa thượng điên này bình thường thì lù đù, nhưng hễ động thủ là tàn bạo không ai bằng.

Nạn nhân của hắn may mắn thì trọng thương tàn phế, xui xẻo thì nát thây.

Nhìn thảm cảnh dưới sông, đám thủy thủ và hành khách trên tàu buôn nhắm tịt mắt, không dám nhìn.

Vừa nãy họ còn sợ bị cướp giết, giờ họ lại thấy thương hại cho lũ cướp.

Những cái xác méo mó, chân tay vặn vẹo, xương trắng lòi ra khỏi thịt... Cảnh tượng như địa ngục trần gian.

Thuyền trưởng mặt cắt không còn giọt máu, nhìn Cao Đạo Sĩ và Hứa Lan Châu đang cười nói vui vẻ bên cạnh mà thấy lạnh sống lưng.

Hứa Lan Châu chợt nhớ ra điều gì, vỗ tay cái bộp:

“Chết cha! Quên mất chàng ca ca đẹp trai ấy. Không biết chàng có sợ quá mà ngất xỉu không nhỉ? Biết thế bảo lão trọc nương tay chút.”

Cao Đạo Sĩ cười khẩy:

“Ngươi nhìn xem cái mặt đó có giống đang sợ không?”

Hứa Lan Châu nhìn theo hướng tay chỉ của lão.

Phiêu Nguyệt đang ngồi vắt vẻo trên lan can, đôi mắt dửng dưng nhìn Huyết Tăng tàn sát lũ cướp như nhìn người ta mổ gà. Không một chút sợ hãi, không một chút ghê tởm.

“Tên này... không phải loại tầm thường. Phải kinh qua bao nhiêu Thi Sơn Huyết Hải mới có được ánh mắt vô cảm đến thế chứ?”

“Rốt cuộc hắn chui từ cái lỗ nào ra vậy? Cao thủ Tứ Xuyên chúng ta đều nắm rõ cả rồi mà.”

“Không phải tất cả đâu. Ngươi moi được gì chưa?”

“Chưa!”

“Vô dụng! Mang tiếng là Huyết Tri Chu quyến rũ đàn ông mà lại bó tay trước một thằng ranh con à?”

“Hừ! Lão thì biết cái gì. Hắn như một bức tường đá ấy. Rõ ràng là cho mình lại gần, nhưng tâm tư thì đóng kín mít, không sao len vào được.”

Hứa Lan Châu cắn móng tay, vẻ bực bội. Cao Đạo Sĩ tặc lưỡi:

“Dù sao thì cũng phải điều tra cho ra ngô ra khoai. Đừng để phát sinh biến số, Đoan chủ sẽ không vui đâu.”

“Biết rồi! Bà đây chưa ngán thằng đàn ông nào bao giờ. Sớm muộn gì hắn cũng phải khai hết ra thôi. Cứ chờ đấy.”

Đúng lúc đó.

Rầm!

Một tiếng nổ long trời lở đất vang lên. Sau đó là sự im lặng chết chóc.

Trên chiếc thuyền cướp giờ chỉ còn trơ trọi mỗi Huyết Tăng đứng sừng sững. Toàn bộ lũ cướp, kể cả tên cầm đầu, đều đã làm mồi cho hà bá.

Tên đầu têu tuy có chút võ nghệ nhưng cũng không chịu nổi ba chiêu của Huyết Tăng, bị đánh nát người, chìm nghỉm không sủi tăm.

Huyết Tăng đạp mạnh chân, bay vút trở lại tàu buôn. Ngay khi gã rời đi, chiếc thuyền cướp vỡ nát từ từ chìm xuống đáy sông.

Hành khách nhìn Huyết Tăng với ánh mắt khiếp đảm tột độ. Nhưng gã dường như đã quá quen với những ánh nhìn như thế, mặt vẫn trơ ra như tượng đá.

“Làm tốt lắm, lão trọc!”

“A Di Đà Phật! Lần sau thí chủ làm ơn bảo Hứa thí chủ ra tay. Bần tăng mệt lắm rồi.”

“Sai con điên đó á? Nó không chửi ta vuốt mặt không kịp là may rồi. Khẹc khẹc!”

Cao Đạo Sĩ cười hề hề rồi quay sang thuyền trưởng đang run như cầy sấy.

“Nào, xong việc rồi. Tiền trao cháo múc chứ nhỉ?”

“Đ... Đây! Của các vị đây!”

Thuyền trưởng vội vàng dâng túi bạc năm trăm lượng bằng cả hai tay. Rõ ràng thuê ba người nhưng chỉ có một người làm, ông ta cũng chẳng dám ho he nửa lời.

Một gã hòa thượng đã kinh khủng thế này, hai kẻ còn lại chắc chắn còn quái vật hơn.

“Làm ăn sòng phẳng, tốt!”

Cao Đạo Sĩ tung tung túi bạc, đi về phía Huyết Tăng. Chợt nhận ra thiếu thiếu gì đó.

“Ủa? Con ả kia đâu rồi?”

Huyết Tăng hất hàm về phía Phiêu Nguyệt. Hứa Lan Châu lại đang dính chặt lấy Phiêu Nguyệt như sam. Hắn thì bơ đi, còn ả thì cứ liến thoắng.

Cao Đạo Sĩ cau mày:

“Bảo nó đi quyến rũ thằng kia, sao ta có cảm giác nó đang bị thằng kia quyến rũ thế nhỉ?”

Cái dáng vẻ uốn éo, lả lơi kia trông thật ngứa mắt và... đáng lo.

Bỏ ngoài tai mọi sự đời, Hứa Lan Châu khoác tay Phiêu Nguyệt thì thầm:

“Đến Thành Đô huynh có chỗ ở chưa? Hay là về ở cùng bọn muội cho vui?”

“Thôi.”

“Sao thế? Sợ lão trọc kia à? Nhìn thế thôi chứ hiền khô ấy mà.”

“Ta thích ở một mình.”

“Lạ lùng ghê. Tuyệt Sắc Giai nhân mời gọi thế này mà nỡ lòng từ chối sao?”

“Đẹp thì có đẹp. Nhưng ta không có sở thích ôm hoa hồng đầy gai, lại còn tẩm độc.”

Câu nói thản nhiên của Phiêu Nguyệt khiến nụ cười trên môi Hứa Lan Châu cứng lại trong tích tắc. Nhưng ả nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi rói:

“Chà! Vậy là huynh thừa nhận muội đẹp rồi nhé.”

“Thì cái vỏ bọc đẹp thật mà.”

“Ác miệng quá đi! Người ta đau lòng đấy.”

Hứa Lan Châu ôm ngực giả vờ tổn thương. Nhưng đáp lại ả vẫn là ánh mắt lạnh băng của Phiêu Nguyệt.

Màn trình diễn vừa rồi của Huyết Tăng rất ấn tượng. Dù đối thủ  có yếu, nhưng sức phá hoại của gã là không thể phủ nhận. Và chắc chắn Cao Đạo Sĩ cùng Hứa Lan Châu cũng không kém cạnh.

Ba cao thủ như vậy cùng đến Thành Đô vào thời điểm này. Không thể là trùng hợp.

‘Vấn đề là mục đích của họ...’

Phiêu Nguyệt liếc nhìn Huyết Tăng. Trong ba người, gã này ít nói và mờ nhạt nhất.

Nhưng khi cần động thủ, hai kẻ kia lại đẩy gã ra mặt. Có vẻ như họ cố tình làm to chuyện. Một màn phô trương thanh thế.

‘Diễn cho ai xem? Và họ được lợi gì?’

Phiêu Nguyệt quan sát kỹ Hứa Lan Châu.

Bộ đồ hở hang của ả phô bày ra rất nhiều da thịt. Và trên làn da trắng nõn ấy, hắn nhìn thấy những vết sẹo. Những vết sẹo dài, cũ kỹ vắt ngang qua bầu ngực căng tròn, qua cánh tay thon thả.

Đó là những vết thương chí mạng. Người thường dính phải chắc chắn đã chết. Không phải vết thương do luyện công, mà là dấu ấn của những trận Sinh Tử Quyết.

Giang hồ hiểm ác, nhưng để chằng chịt sẹo đến mức này thì chỉ có một loại người. Kẻ chủ động lao vào những nơi chết chóc nhất.

‘Lãng khách [note87778]  đánh thuê. Chúng đang chào hàng. Màn tàn sát vừa rồi là để định giá cho sức mạnh của chúng với những khách hàng tiềm năng ở Thành Đô.’

Lũ thủy tặc xui xẻo chỉ là vật tế thần để chúng nâng giá bản thân.

‘Thành Đô đang có biến động lớn đến mức cần thuê những kẻ bán mạng này sao?’

Phiêu Nguyệt cảm thấy thú vị. Thành Đô là sân nhà của Thanh Thành và Nga Mi. Bình thường, hai ông lớn này sẽ không đời nào để những kẻ ngoại đạo lộng hành hay để xảy ra những cuộc chiến cần đến lính đánh thuê.

Trừ khi... Thanh Thành và Nga Mi đang suy yếu hoặc rối ren đến mức không kiểm soát được tình hình.

Có lẽ, hạt giống hận thù hắn gieo rắc bảy năm trước giờ đã đâm chồi nảy lộc, biến thành một cái cây độc dược khổng lồ.

Phiêu Nguyệt mỉm cười.

Hứa Lan Châu ngẩn người nhìn nụ cười ấy. Đẹp đến ma mị. Nhưng cũng lạnh lẽo đến mức khiến ả rùng mình ớn lạnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
lính đánh thuê
lính đánh thuê
[Lên trên]
tình báo
tình báo