Phiêu Nguyệt cực kỳ hài lòng với U Linh Chủy.
Không đơn thuần vì nó có thể ẩn giấu hoàn hảo sau lớp thắt lưng, mà còn bởi cảm giác tuyệt vời khi cầm nó trên tay.
Nó vừa vặn, thân thuộc như thể một phần xương thịt đã tách rời nay được gắn lại.
Trên lòng bàn tay trắng muốt, thanh phi đao nhỏ bé xoay tròn đầy mê hoặc.
Chỉ cần một rung động nhỏ nhất của cơ bắp, hắn đã có thể điều khiển nó múa lượn tùy ý.
Đối với sát thủ, cảm giác tay chính là sinh mạng.
Đôi tay Phiêu Nguyệt nhạy cảm đến mức cực đoan. Hắn cảm nhận được từng thớ thép lạnh lẽo, từng sự thay đổi trọng lượng nhỏ nhất của lưỡi dao khi lướt trong không khí.
Đến chiều tà, thanh phi đao dường như đã biến thành một sinh vật sống, trườn bò uyển chuyển trên ngón tay hắn.
Khi đạt đến cảnh giới giao hòa này, Phiêu Nguyệt chợt nảy ra một ý tưởng điên rồ:
‘Nếu kết hợp Thu Hồn Ti vào chuôi dao thì sao?’
Kết hợp khả năng sát thương tầm xa của ám khí với sự linh hoạt quỷ khốc thần sầu của Ti Khí. Biến hóa sẽ là vô cùng tận.
‘Thử xem.’
Ưu điểm lớn nhất của Phiêu Nguyệt là sự quyết đoán. Không bao giờ do dự.
Nghĩ là làm. Hậu quả tính sau.
Hắn vận khí, một sợi Thu Hồn Ti vô hình phóng ra từ đầu ngón trỏ, quấn chặt lấy khuyên tròn ở chuôi dao.
Phựt!
Chỉ vừa khẽ động, sợi Ti Khí đã đứt phăng. Nó không chịu nổi trọng lượng của phi đao kim loại.
Nội khí phản phệ, trào ngược trong kinh mạch như nước lũ vỡ đê.
Phiêu Nguyệt nhíu mày, cắn răng đè nén cơn đau buốt óc, rồi lại tiếp tục phóng tơ.
Phựt!
Lại đứt. Sắc mặt hắn trắng bệch vì nội thương tích tụ.
Người thường nếu liều mạng như vậy, nhẹ thì hộc máu, nặng thì tẩu hỏa nhập ma mà chết.
Nhưng Phiêu Nguyệt thì khác. Kinh mạch hắn dẻo dai và quỷ dị như loài rắn, có thể chịu đựng được những xung chấn mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Hắn vừa đi vừa luyện.
Thất bại, rồi lại thử lại. Một vòng lặp đau đớn và kiên trì.
Từ một khắc, rồi đến một canh giờ trôi qua.
Cuối cùng, sự cố chấp của hắn cũng được đền đáp. Thanh U Linh Chủy đã chịu ngoan ngoãn treo lơ lửng trên sợi Ti Khí, lắc lư qua lại theo nhịp bước chân hắn như một con lắc đồng hồ chết chóc.
Tuy sợi tơ vẫn còn run rẩy thiếu ổn định, nhưng nó đã thành hình.
Phiêu Nguyệt thu tơ về, khóe môi nhếch lên một nụ cười hài lòng dù khuôn mặt đã phờ phạc đi nhiều.
Hiện tại hắn chỉ mới điều khiển được một cái. Nhưng tương lai, khi công lực thâm hậu hơn, hắn sẽ điều khiển mười cái U Linh Chủy cùng lúc bằng mười đầu ngón tay.
Đến lúc đó, hắn sẽ tạo ra một cơn mưa dao, một vũ điệu tử thần thực sự.
******************************************
Ngẩng đầu nhìn về phía chân trời, một tòa thành trì đồ sộ dần hiện ra trong tầm mắt hắn.
Thành Đô.
Quy mô vĩ đại của nó khiến bất cứ ai lần đầu chiêm ngưỡng cũng phải choáng ngợp.
Bức tường thành cao ngất ngưởng, trải dài tít tắp như con rồng đá khổng lồ đang cuộn mình ngủ say.
Phiêu Nguyệt đứng lặng một lúc, gạt bỏ mọi tạp niệm trong đầu, rồi cất bước tiến vào thành.
Bên trong tường thành thậm chí còn hoành tráng hơn vẻ bề ngoài hào nhoáng của nó.
Đại lộ rộng thênh thang, xe ngựa đi lại như mắc cửi. Dòng người cuồn cuộn, tiếng rao hàng, tiếng cười nói náo nhiệt vang động cả một vùng trời.
Tuy nhiên, với các giác quan nhạy bén của mình, Phiêu Nguyệt nhận ra ẩn sau lớp vỏ phồn hoa đó là những đợt sóng ngầm căng thẳng.
Người đi đường mặt mày âu lo, ai nấy đều vội vã. Số lượng võ nhân mang binh khí xuất hiện trên phố nhiều bất thường.
Hơi thở của cuộc chiến giữa Thanh Thành và Nga Mi dường như đã lan đến tận nơi này, phủ lên kinh thành một lớp sương mù ngột ngạt.
Phiêu Nguyệt chọn một khách điếm lớn và đông khách nhất để bước vào. Nơi nguy hiểm nhất đôi khi lại là nơi an toàn nhất.
“Uầy! Nhìn kìa, tên thiếu niên kia đẹp quá!”
“Đàn ông con trai mà mặt hoa da phấn thế kia sao?”
Vừa bước qua ngưỡng cửa, mọi ánh mắt trong quán lập tức đổ dồn về phía hắn như bị nam châm hút lấy.
Phiêu Nguyệt phớt lờ tất cả, điềm nhiên tìm một chỗ trống bên cửa sổ ngồi xuống.
Thay vì tiểu nhị, một bà chủ quán béo tốt, phốp pháp đích thân hớn hở chạy ra đón tiếp.
“Ái chà chà! Khách quan muốn dùng gì ạ?”
Ánh mắt bà ta dán chặt lên người Phiêu Nguyệt như muốn nuốt chửng lấy hắn. Hai mươi năm buôn bán ở cái đất này, bà chưa từng thấy gã đàn ông nào "ngon" và lạ lùng đến thế.
“Ta muốn nghỉ lại vài ngày. Còn phòng không?”
“Còn chứ! Phòng thượng hạng, rộng rãi sạch sẽ nhất quán.
Bình thường giá năm lượng, nhưng với khách quan tuấn tú đây thì ta chỉ lấy ba lượng thôi. Hô hô!”
Bà chủ cười tít mắt, thân hình phốp pháp rung lên bần bật. Trai đẹp thế này thì lỗ vốn bà cũng cam lòng.
“Được. Cho ta đồ ăn trước.”
“Có ngay, có ngay! Khách quan chờ một chút nhé, ta sẽ bảo đầu bếp làm ngay.”
Bà chủ lắc mông đi vào bếp, để lại đám thực khách bàn tán xôn xao.
“Khiếp thật! Mụ chủ quán mê trai đến mờ mắt rồi.”
“Cũng phải thôi, công nhận thằng đó đẹp thật. Ta mà là đàn bà chắc cũng xin chết dưới chân hắn.”
Phiêu Nguyệt lờ đi những lời xì xào, hướng mắt ra cửa sổ, ngắm nhìn phố phường bắt đầu lên đèn.
Những chiếc đèn lồng đỏ rực rỡ đung đưa trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa phồn hoa vừa ma mị.
Đồ ăn được mang lên rất nhanh. Bà chủ quán lăng xăng phục vụ, thỉnh thoảng lại liếc mắt đưa tình, nhưng Phiêu Nguyệt vẫn giữ thái độ dửng dưng.
Hắn ăn chậm rãi. Thịt lợn xào, cơm trắng, canh rau. Đơn giản nhưng ngon miệng.
Đang ăn thì bên ngoài bỗng ồn ào hẳn lên.
“Kìa! Là Vũ Tiên Hà tiểu thư!”
“Cả Cao Thành Nhạc thiếu hiệp của Thanh Minh Bang [note87798] nữa.”
“Hôm nay là ngày họp mặt của Thanh Nguyệt Hội (靑月會) sao?”
Cánh cửa mở toang, một đám người hào nhoáng bước vào khách điếm.
Dẫn đầu là một tuyệt sắc giai nhân, được vây quanh bởi ba gã đàn ông anh tuấn như những vệ tinh xoay quanh mặt trời.
Cô gái đẹp tựa một đóa mẫu đơn kiêu sa, rực rỡ và đầy quyền uy.
Làn da trắng như tuyết, môi đỏ như son, từng lớp lụa là gấm vóc khoác trên người càng tôn lên thân hình hoàn hảo đến từng đường nét.
Đám đông trong quán ngẩn ngơ ngắm nhìn, hồn xiêu phách lạc.
“Quả nhiên là Vũ Tiên Hà. Danh bất hư truyền, đệ nhất mỹ nhân Thành Đô có khác. Nhan sắc này so với Long Tuyết Lan của Nga Mi cũng kẻ tám lạng người nửa cân.”
“Hèn gì đám công tử bột kia cứ bám riết lấy nàng ta không rời nửa bước.”
Vũ Tiên Hà bước đi uyển chuyển, cằm hơi hếch lên đầy kiêu hãnh.
Nàng tận hưởng sự chú ý này như hít thở không khí. Với nàng, việc được đám đông sùng bái, thèm khát là lẽ đương nhiên.
Đám đàn ông đi cùng nàng, trong đó có Cao Thành Nhạc – Thiếu bang chủ Thanh Minh Bang – nhìn nàng với ánh mắt si mê cuồng dại, sẵn sàng quỳ xuống liếm giày cho nàng nếu được yêu cầu.
Họ lập ra cái gọi là Thanh Nguyệt Hội, thực chất chỉ để được ở gần nàng, tranh giành một cái liếc mắt của người đẹp.
Hôm nay họ bao trọn tầng hai khách điếm để họp mặt.
Vũ Tiên Hà lướt ánh mắt kiêu kỳ qua đám đông tầm thường, rồi chợt khựng lại.
Ánh mắt nàng vô tình va phải Phiêu Nguyệt đang ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ.
Một gã đàn ông đẹp đến mức khiến chính nàng, một đại mỹ nhân, cũng phải trỗi dậy lòng ghen tị.
Nhưng điều khiến nàng sững sờ không phải là nhan sắc đó, mà là đôi mắt hắn.
Lạnh lùng, vô cảm, trống rỗng.
Trong đôi mắt ấy không hề có sự sùng bái hay thèm khát dành cho nàng như bao kẻ khác. Hắn nhìn nàng như nhìn một hòn đá, một cái cây ven đường.
Lần đầu tiên trong đời, Vũ Tiên Hà cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng, xuyên thấu tâm can.
Nàng nhíu mày, cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng.
“Tiên Hà? Nàng sao vậy?”
Cao Thành Nhạc nhạy bén nhận ra sự thay đổi của người đẹp, lo lắng hỏi.
“Không có gì. Hơi chóng mặt chút thôi.”
“Hay là hủy buổi họp hôm nay nhé? Ta đưa nàng về nghỉ ngơi.”
“Không cần. Ta ổn rồi. Cảm ơn chàng.”
Vũ Tiên Hà mỉm cười dịu dàng với Cao Thành Nhạc. Gã sướng rơn người, trong khi hai tên còn lại ghen nổ mắt.
Nàng là bậc thầy trong việc điều khiển đàn ông, khiến họ xoay quanh ngón tay mình như những con rối gỗ.
Nàng tiếp tục bước lên lầu, dáng điệu vẫn kiêu sa như cũ.
Nhưng Cao Thành Nhạc thì nán lại một chút. Gã trừng mắt nhìn về phía Phiêu Nguyệt.
Gã không mù. Gã đã thấy ánh mắt của Vũ Tiên Hà dừng lại ở đâu.
Ngọn lửa ghen tuông bùng lên dữ dội trong lòng gã Thiếu bang chủ.
Gã ghét cái mặt đẹp trai đến ma quái đó. Gã ghét việc nữ thần của gã để tâm đến một thằng ất ơ vô danh tiểu tốt.
‘Khá lắm, ranh con. Ngươi chán sống rồi.’
Gã ném cho Phiêu Nguyệt một cái nhìn đầy sát khí cảnh cáo rồi mới quay lưng bước đi.
Thực khách xung quanh thấy vậy liền vội vã quay mặt đi, không dám nhìn Phiêu Nguyệt nữa, sợ bị vạ lây.
Thanh Minh Bang là một trong Tứ Bang hùng mạnh trấn giữ ngoại ô Thành Đô. Đắc tội với Cao Thành Nhạc ở đây chẳng khác nào tự đào hố chôn mình.
Một ông chú trung niên tốt bụng ngồi bàn bên cạnh lén lút thì thầm với Phiêu Nguyệt:
“Này cậu em! Nếu không phải người ở đây thì thu xếp đi ngay đi.”
“...”
“Ta khuyên thật lòng đấy. Rời khỏi thành ngay trong đêm nay đi. Cậu chọc giận Cao Thành Nhạc rồi.”
“Tại sao?”
“Hắn là Thiếu bang chủ Thanh Minh Bang, tính tình ghen tuông bệnh hoạn lắm. Hắn coi Vũ tiểu thư là vật sở hữu, không cho phép nàng nhìn bất cứ gã đàn ông nào khác đâu.”
“Ta có quan tâm đến ả ta đâu? Là ả tự nhìn ta đấy chứ.”
“Quan trọng là ả ta đã nhìn cậu! Thế là đủ lý do để cậu chết rồi.”
“Cô ta là ai mà ghê gớm vậy?”
“Cậu không biết thật à? Độc Mẫu Phong (毒母蜂) [note87799] - Vũ Tiên Hà! Nàng ta là Tiểu Bang Chủ [note87799] của Bách Hoa Bang.
Mà Bách Hoa Bang chính là chi nhánh ngoại môn của Nga Mi phái đấy.”
“Nga Mi phái?”
Đôi đũa trên tay Phiêu Nguyệt khựng lại.
Khóe môi hắn từ từ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.
“Bắt đầu thú vị rồi đây.”
0 Bình luận