Tập 2

Chương 30

Chương 30

Mọi người thường nghĩ thích khách luôn hành động đơn độc. Nhưng đó là sai lầm chết người.

Để thực hiện một phi vụ ám sát, thích khách cần trải qua rất nhiều công đoạn.

Cần có người tiếp nhận ủy thác, có người thu thập thông tin, lại có người vạch sẵn đường rút lui và xâm nhập.

Để một thích khách ra tay, cần ít nhất bốn người hỗ trợ. Đó là con số tối thiểu.

Trung bình, một vụ ám sát cần hơn mười người phối hợp nhịp nhàng như một bộ máy.

Chính vì thế, những tổ chức sát thủ như Huyết Ảnh Đoàn mới có đất sống và phát triển rực rỡ đến vậy.

Trong hai trăm năm qua, giang hồ trải qua những biến động kinh thiên động địa như Huyết Thiên Đại Chiến hay Ma Thiên Đại Chiến. Các tổ chức sát thủ như Huyết Ảnh Đoàn đã lợi dụng sự hỗn loạn đó để bành trướng thế lực.

Qua hai cuộc đại chiến, họ ngày càng chuyên nghiệp và bài bản hơn.

Nếu Huyết Ảnh Đoàn còn nguyên vẹn, Phiêu Nguyệt chắc chắn sẽ nhận được sự hỗ trợ bài bản. Nhưng hắn không ngây thơ đến mức tin rằng tổ chức vẫn bình an vô sự.

Kẻ ủy thác là một tên cáo già tàn độc. Loại người đó, sao có thể để lại hậu họa?

Phiêu Nguyệt phải tự mình làm tất cả: Ám sát và Đào thoát.

Với một cơ thể đầy thương tích.

Con đường thoát thân hắn chọn là Mân Giang (岷江).

Mân Giang là con sông lớn chảy qua phía sau núi Thanh Thành, xuyên qua bồn địa Tứ Xuyên.

Sự trù phú của Tứ Xuyên có được là nhờ phù sa bồi đắp từ bốn con sông lớn bắt nguồn từ thượng nguồn, trong đó có Mân Giang.

Bốn con sông, nên vùng đất này mới có tên là Tứ Xuyên. Chúng kết nối với nhau qua vô số chi lưu, tạo thành mạng lưới chằng chịt khắp cả tỉnh.

Đó là lý do Phiêu Nguyệt chọn Mân Giang.

Ngược lại, các cao thủ Thanh Thành phái cũng thừa biết điều đó nên đã giăng sẵn " lưới " ở các ngả đường dẫn ra sông.

“Chết đi!”

Đám võ nhân phát hiện ra Phiêu Nguyệt liền lao vào tấn công.

Phiêu Nguyệt không ham đánh, chọn cách né tránh. Hắn chạy vòng một quãng xa để hướng về phía Mân Giang.

Phía xa có một bãi lau sậy rậm rạp.

Chỉ cần lẩn vào đó rồi nhảy xuống sông, dù có là thần thánh cũng khó mà tìm ra.

“Đừng hòng!”

Nhưng trước khi hắn kịp chạm vào bãi lau, một chiếc rìu khổng lồ xé gió bay tới.

Rầm!

Chiếc rìu to như thân người lớn bổ xuống ngay chỗ Phiêu Nguyệt vừa đứng.

Chậm một tích tắc thôi, hắn đã nát bấy như tương.

Huyết Long Liệp Phủ (血龍獵夫) – Triệu Bình Quảng.

Một cao thủ dùng rìu, tuyên bố chỉ cần một búa trong tay là thiên hạ vô địch.

Vừa nghe tin Vũ Quân Tường bị ám sát, gã tức tốc xách rìu chạy tới đây.

Gặp được Phiêu Nguyệt, gã vung rìu dốc toàn lực.

“Tên thích khách khốn kiếp dám ám sát Thanh Thành Cô Tinh. Ta sẽ băm vằm ngươi ra tế vong linh ngài ấy!”

Gã thực sự phẫn nộ.

Dù chẳng thân thiết gì với Vũ Quân Tường, nhưng cái chết của một kỳ tài gánh vác tương lai Thanh Thành dưới tay một tên thích khách hèn hạ khiến huyết dịch trong người gã sôi sục.

Không chỉ gã.

Hầu hết các võ nhân tham gia Thiên La Địa Võng đều mang tâm trạng đó.

Vù vù!

Chiếc rìu khổng lồ quay vòng trên không, tạo ra tiếng rít ghê rợn.

Phiêu Nguyệt không dám đỡ, chỉ biết né tránh. Nhưng ngay lúc đó, một thứ vũ khí vô hình nhắm thẳng vào tử huyệt của hắn.

Theo bản năng, Phiêu Nguyệt cúi thấp đầu. Một luồng kình phong sắc lẹm lướt qua lưng và tóc hắn.

Một mảng tóc bị cắt trụi, áo sau lưng rách toạc, lộ ra da thịt rớm máu.

‘Cước câu?’

Thứ tấn công hắn là một sợi dây câu mảnh đến mức mắt thường không thể nhìn thấy.

Chủ nhân của nó là một lão già ngoài sáu mươi, ăn mặc như ngư ông.

Đó là Mân Giang Ngư Ông (岷江漁翁) – Tiêu Thái Minh.

Vũ khí của lão là Long Cần Thao (龍竿操). Cần câu thì bình thường, nhưng dây câu được làm từ Thiên Tằm Ti (天蠶絲).

Thiên Tằm Ti mảnh như vô hình nhưng sắc bén hơn cả danh kiếm.

Triệu Bình Quảng và Tiêu Thái Minh là Vong Niên Hữu. [note87630]

Một kẻ dùng rìu tấn công tầm gần, một kẻ dùng cần câu đánh tầm xa.

Sự phối hợp của họ hoàn hảo đến mức đáng sợ.

Phiêu Nguyệt nhận ra nếu không hạ gục hai kẻ này, hắn đừng hòng xuống được sông.

Hắn lao thẳng về phía Tiêu Thái Minh.

“Hừ! Ngu ngốc. Một tên thích khách nhãi nhép mà đòi……”

Vút!

Tiêu Thái Minh cười khẩy, thu cần về. Sợi dây câu vòng lại, nhắm thẳng vào gáy Phiêu Nguyệt.

Lưỡi câu sắc bén, một khi đã móc vào thì đừng mong gỡ ra.

Phiêu Nguyệt biết rõ điều đó.

Nhưng hắn vẫn lao tới không chút do dự.

Kinh nghiệm và công lực chênh lệch một trời một vực. Nhưng hắn biết, đây là cơ hội duy nhất.

Giác quan của Phiêu Nguyệt căng ra hết mức.

Thị giác, thính giác, khứu giác vượt qua giới hạn con người, cảm nhận từng rung động nhỏ nhất trong không khí.

Đường đi của sợi dây câu hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn.

Phiêu Nguyệt đưa tay ra.

Ngón cái và ngón trỏ kẹp chặt lấy sợi dây cước.

Phựt!

“Thằng ngu!”

Tiêu Thái Minh giật mạnh cần câu.

Dây câu làm bằng Thiên Tằm Ti, khi truyền nội công vào sẽ sắc bén vô cùng.

Cắt đứt da thịt con người dễ như thái đậu phụ.

Lão tin chắc ngón tay Phiêu Nguyệt sẽ lìa ra. Nhưng không, hai ngón tay kẹp dây câu vẫn nguyên vẹn.

“Cái gì?”

Tiêu Thái Minh trợn tròn mắt kinh ngạc.

Chuyện này nằm ngoài sức tưởng tượng của lão.

Nội công của Phiêu Nguyệt làm sao so được với lão? Lại còn cộng thêm sự sắc bén của Thiên Tằm Ti, lẽ ra tay hắn phải đứt lìa mới đúng.

Lý do tay hắn vẫn còn nguyên là vì hắn đã dồn toàn bộ nội công vào hai ngón tay đó.

Vấn đề nằm ở sự hiệu quả.

Nội công của hắn không thâm hậu bằng các lão tiền bối, nhưng khả năng kiểm soát và vận dụng tinh tế thì vượt xa.

Phiêu Nguyệt sở hữu những giác quan nhạy bén hơn người.

Sống sót trong bóng tối địa ngục đã tôi luyện các giác quan của hắn đến mức siêu phàm.

Khi Tiêu Thái Minh kéo dây, hắn lao theo. Khi lão giật dây, hắn nương theo lực đó mà di chuyển nhẹ nhàng như một hồn ma bám trên sợi cước.

Tiêu Thái Minh đã giết vô số cao thủ bằng Long Cần Thao, nhưng chưa từng gặp quái thai nào như thế này.

“Thằng nhãi!”

Triệu Bình Quảng thấy bạn thất thế, vung rìu bổ vào eo Phiêu Nguyệt.

Đúng lúc đó, Phiêu Nguyệt buông tay khỏi dây câu, phóng người về phía trước.

Thân pháp nhanh như điện xẹt, hắn lao vào lòng Tiêu Thái Minh.

“Đừng hòng!”

Tiêu Thái Minh vội dùng cán cần câu đỡ đòn. Nhưng chưa kịp chạm vào, Phiêu Nguyệt đã dùng chưởng lực đẩy nhẹ cán cần đi chệch hướng.

Tiêu Thái Minh mất đà loạng choạng. Không bỏ lỡ cơ hội, bàn tay Phiêu Nguyệt như một lưỡi dao sắc lẹm chém thẳng vào yết hầu lão.

Hắn dùng tay không thi triển Thất Thập Nhị Ba Kiếm.

Sau lời khuyên của Sở Như Nguyệt, Phiêu Nguyệt đã tập trung tu luyện Thủ Công . Và hắn đã đạt được thành tựu.

Hắn có thể truyền nội khí vào ngón tay và cạnh bàn tay tùy ý.

Kết quả hiện ra ngay trước mắt.

Cú chặt tay của Phiêu Nguyệt cắt đứt khí quản Tiêu Thái Minh. Lão hộc máu ngã gục.

“Thái Minh!”

Triệu Bình Quảng gào lên đau đớn. Gã không thể tin người bạn tri kỷ lại chết thảm ngay trước mắt mình.

Phiêu Nguyệt phớt lờ gã.

Không có thời gian dây dưa.

Hắn chộp lấy cây Long Cần Thao của Tiêu Thái Minh rồi nhảy ùm xuống Mân Giang.

Ùm!

Bóng hắn biến mất dưới làn nước đục ngầu.

“Tên khốn kiếp!”

Tiếng gào thét của Triệu Bình Quảng vang vọng cả khúc sông.

“Tên đó nhảy xuống sông rồi!”

“Đuổi theo mau!”

Đám võ nhân đến sau vội vàng nhảy xuống sông truy đuổi.

Triệu Bình Quảng ôm xác bằng hữu, nghiến răng thề độc:

“Ta tuyệt đối không tha cho ngươi!”

******

Thanh Thành phái lập ra một đội truy sát hơn trăm người để săn lùng Phiêu Nguyệt. Những người còn lại cũng không ngồi yên, họ liên lạc với các môn phái khác để siết chặt vòng vây Thiên La Địa Võng.

Đội truy sát do Vũ Trịnh Chân Nhân và đệ tử Thanh Minh dẫn đầu.

Nếu Vũ Trịnh Chân Nhân là đệ nhất cao thủ Thanh Thành, thì Thanh Minh là kẻ mạnh nhất trong đám Nhất Thế Đệ Tử.

Dù bị hào quang của Vũ Quân Tường che mờ, nhưng thực lực của Thanh Minh vẫn nằm trong ba người mạnh nhất của thế hệ trẻ.

Ngoài võ công, Thanh Minh còn có một biệt tài là Săn Bắn.

Trước khi nhập môn, hắn sống cùng cha là một thợ săn lão luyện. Hắn học được kỹ năng theo dấu và săn mồi từ tấm bé.

Khả năng đọc vị con mồi của hắn khiến những thợ săn chuyên nghiệp cũng phải ngả mũ. Nhờ tài năng đó, hắn lọt vào mắt xanh của Vũ Trịnh Chân Nhân và được thu nhận làm đệ tử.

Biết rõ khả năng của đệ tử, Vũ Trịnh Chân Nhân giao cho hắn trọng trách dẫn đường.

Thanh Minh xem xét dấu vết trên mặt đất rồi nói:

“Tên này không phải dạng vừa. Đang bị truy đuổi mà vẫn rất bình tĩnh và to gan.”

“Nếu không thế thì sao dám ám sát Quân Tường. Có tìm được không?”

“Chắc chắn được ạ.”

Thanh Minh tự tin đáp.

Đã hơn mười năm không đi săn, nhưng bản năng trong hắn vẫn còn nguyên vẹn.

Thay vì lo lắng, hắn lại thấy hưng phấn.

‘Quân Tường chết rồi, đây là cơ hội của ta.’

Thanh Minh là kẻ đầy tham vọng. Nhưng cái bóng của Vũ Quân Tường và Đại sư huynh Thanh Diệp quá lớn khiến hắn không có đất dụng võ.

Vũ Quân Tường được các bô lão cưng chiều, Thanh Diệp được lòng đồng môn. Hắn bị kẹt ở giữa.

Nhưng giờ thời thế đã thay đổi.

Hắn quyết không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một này.

“Đi thôi! Bắt hắn về tế vong linh Quân Tường.”

“Rõ!”

Thanh Minh lao đi trước.

Hắn vận dụng mọi kỹ năng săn bắn để lần theo dấu vết Phiêu Nguyệt.

Dù Phiêu Nguyệt rất cẩn trọng, nhưng lưới trời lồng lộng, muốn thoát mà không để lại dấu vết là điều không thể.

Phiêu Nguyệt đã trải qua vài trận chiến, dùng mưu kế thoát thân, nhưng mỗi lần như thế đều để lại manh mối.

Và Thanh Minh đánh hơi thấy tất cả.

“Hắn đổi hướng ở đây.”

“Hướng này đi về đâu?”

“Về Đan Ba (丹巴). Đi tiếp về phía Tây Đan Ba là vùng cao nguyên.”

“Thằng ranh ma mãnh thật. Những kẻ khác tìm đường trốn khỏi Tứ Xuyên thì chết sạch, còn nó lại chạy ngược vào sâu trong nội địa.”

“Vâng! Nếu hắn định trốn vào cao nguyên phía Tây thì phải bắt hắn trước khi đến đó. Núi non ở đó hiểm trở trùng điệp, nếu hắn chui vào đó thì mò kim đáy bể cũng không ra.”

Vũ Trịnh Chân Nhân gật đầu đồng tình.

Tứ Xuyên là một bồn địa khổng lồ.

Bao quanh vùng đồng bằng màu mỡ nuôi sống hàng triệu người là những dãy núi cao chọc trời như bức tường thành vĩ đại.

Đặc biệt là vùng cao nguyên phía Tây, rừng thiêng nước độc, núi non hiểm trở. Ban ngày mà tối như đêm, người lạ vào đó chắc chắn sẽ lạc đường và chết đói.

Vũ Trịnh Chân Nhân ra lệnh cho đệ tử:

“Truyền lệnh cho các môn phái trong Thiên La Địa Võng. Mục tiêu đang hướng về cao nguyên phía Tây, tập trung lực lượng về đó. Đặc biệt các môn phái trấn giữ hướng đó phải đề cao cảnh giác.”

“Tuân lệnh!”

Đệ tử mang cái hộp lớn sau lưng xuống.

Bên trong là hàng chục con bồ câu đưa thư được huấn luyện kỹ càng.

Hắn thả vài con bay đi bốn phương tám hướng, mang theo mệnh lệnh của Vũ Trịnh Chân Nhân.

Khi đội truy sát vừa nghỉ ngơi xong chuẩn bị lên đường thì một con Xích Ưng xuất hiện trên bầu trời.

Nó lượn vài vòng rồi lao xuống đậu trên tay đệ tử phụ trách tin tức.

Người đệ tử gỡ bức thư ở chân chim ưng, đưa cho Vũ Trịnh Chân Nhân.

“Thư của Nga Mi phái ạ.”

“Nga Mi?”

Vũ Trịnh Chân Nhân vội mở ra đọc.

“Sao Nga Mi lại gửi thư lúc này ạ, sư phụ?”

“Bọn họ cũng muốn tham gia Thiên La Địa Võng.”

“Nga Mi ư? Bọn họ có ý đồ gì……”

Thanh Minh nhíu mày.

Hắn vốn chẳng ưa gì Nga Mi.

Vũ Trịnh Chân Nhân bóp nát bức thư trong tay:

“Ý đồ gì không quan trọng. Quan trọng là chúng ta có thêm quân cờ để sử dụng. Bằng mọi giá phải bắt được tên khốn đó và cho hắn nếm mùi địa ngục.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tri kỷ, bạn thân lâu năm
tri kỷ, bạn thân lâu năm