Vol EX: Vị Thần Chiến Tranh Dẫn Dắt Bởi Ba Chị Em (Đã Hoàn Thành)

Chương 4 (Phần 4-5-6-7)

Chương 4 (Phần 4-5-6-7)

Phần 4

Nhiệm vụ bắt đầu.

Trước khi Baby Magnum được xuất kích, Quenser, Heivia và toán bộ binh đã lên đường tiến vào vùng đất hoang nhuộm sắc cam trên những chiếc xe quân sự.

Tuy nhiên, đây không phải là những chiếc xe bọc thép thông thường. Dù không có vòi rồng lớn, còi hú hay thang cứu hộ, nhưng hình dáng vuông vức của chúng trông rất quen thuộc. Đó chính là những chiếc xe cứu hỏa kiểm soát thiệt hại của căn cứ bảo trì. Các binh sĩ bám chặt lấy nóc xe phẳng lì, thậm chí là đu bám cả hai bên sườn trông chẳng khác nào những đoàn tàu chở khách quá tải.

Quenser may mắn chiếm được một chỗ trên nóc, trong khi Heivia phải chật vật bám vào thành xe.

"Nực cười thật sự. Giờ chúng ta phải dùng cả xe cứu hỏa à? Chúng ta đi đánh trận chứ có phải đi cứu trợ thiên tai đâu."

"Khẩu pháo chính của Trinity Style có thể bắn ra hàng tấn đạn công-te-nơ. Thứ đó còn tệ hơn cả những chai bom xăng Molotov khổng lồ. Ngay cả ở vùng đất hoang này, đạn cháy hóa chất cũng sẽ khiến lửa lan rộng kinh khủng. Chúng ta cần mọi thứ có thể để không bị nướng chín."

"Đằng nào thì mấy cái mục tiêu lộ liễu này cũng sẽ bị bắn hạ ngay khi trận chiến bắt đầu thôi! Chúng sẽ bị đạn của Object thổi bay trước cả khi kịp làm gì, và chúng ta sẽ bị tung lên như một lon bia bị xóc mạnh vậy!"

Ngay khi Heivia đang nóng máu, chiếc xe cứu hỏa cán qua một tảng đá lớn. Con xe rung lắc dữ dội khiến gã quý tộc ngốc nghếch im bặt, có lẽ cậu ta vừa suýt ngã lộn nhào. Cậu ta lo lắng nhìn xuống dưới.

"Mà cái quái gì thế này? Đáng lẽ chúng ta phải dùng cái vũ khí khổng lồ kháng được cả bom hạt nhân kia làm lá chắn chứ, sao chúng ta lại ở phía trước? Nếu Trinity Style nã một phát đạn, chúng ta sẽ tan xác mất."

"Phải lạc quan lên chứ. Nếu có chết thì chúng ta cũng chẳng kịp cảm thấy đau đớn đâu. Cứ coi như tiết kiệm được tiền thuốc mê đi là vui ngay ấy mà."

Trong khi họ đang đấu khẩu, Frolaytia liên lạc qua bộ đàm.

"Trận chiến lần này đang diễn ra theo nhịp độ của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Chúng ta may mắn vì có con sông lớn ngăn cách, nhưng ta vẫn ở thế bất lợi trong việc dàn quân. Nói đơn giản là căn cứ bảo trì của chúng ta quá gần tiền tuyến. Ưu tiên hàng đầu của chúng là ám sát Skuld. Trinity Style dĩ nhiên sẽ lo việc đó, nhưng các cậu phải đảm bảo rằng chúng không lợi dụng sự náo loạn của gã khổng lồ đó để tung bộ binh vượt sông. Nếu chuyện đó xảy ra, các cậu phải chiến đấu. Bắn chúng hoặc đập chúng bằng xẻng cũng được, tôi không quan tâm. Tuyệt đối không để chúng lại gần."

"Trước đây Trinity Style vượt sông bằng cách nào vậy?"

"Chúng tôi không biết. Có thể chúng đã tạm thời chặn dòng hoặc xây cầu dã chiến."

Công việc của Quenser và những người khác là ẩn nấp trên chiến trường và quét hình ảnh Trinity Style theo thời gian thực. Bằng cách gửi dữ liệu đó cho Công chúa, cô ấy có thể định vị và bắn vào điểm yếu nhất.

Điều đó có nghĩa là bộ binh không thể tập trung một chỗ. Họ phải tản ra tối đa, vì vậy các xe cứu hỏa hóa chất dừng lại rải rác để binh lính đi bộ tiến vào vùng hoang vu.

Quenser và đồng đội dừng lại bên một con sông rộng khoảng 100m.

Dưới ánh hoàng hôn rực cháy phản chiếu trên mặt nước, con sông trông không có vẻ gì là quá sâu. Tuy nhiên, bấy nhiêu đó vẫn đủ để làm tê liệt hệ thống đẩy tĩnh điện của Công chúa.

Khi xe cứu hỏa dừng lại ven sông, Quenser cùng một vài người khác leo xuống. Gần đó, một chiếc xe vận tải khổng lồ đang gấp gọn như đàn accordion bắt đầu vươn ra với những tiếng cơ khí rền vang.

Nó chậm rãi tạo thành một cây cầu đủ dài để một chiếc xe tải có thể vượt sông.

"Coi bộ bà chỉ huy bốc lửa đó đã chuẩn bị cho chúng ta một chuyến dã ngoại đầy phấn khởi khi gửi theo cả cái xe bắc cầu này đấy."

"Nhưng chúng ta chỉ có duy nhất một chiếc thôi, nên nếu nó bị phá hủy thì xác định là bơi về đấy."

Hai gã ngốc đứng nhìn những chiếc xe cứu hỏa băng qua cầu và mất hút phía bên kia sông. Vì trận chiến giữa các Object sẽ diễn ra với con sông làm ranh giới, họ cần thêm binh sĩ ở bờ bên kia để có thể quét dữ liệu của Trinity Style một cách chính xác nhất.

Và tất nhiên, đó là lãnh thổ của Tổ Chức Tín Ngưỡng.

"Cậu có thấy mấy khẩu súng trường mà đám tù binh dùng không? Chúng có cái hộp tiếp đạn dài ngoằng gắn dọc thân súng ấy. Với thứ đó, chúng có thể nã 200 phát liên tiếp mà không cần thay đạn. Nghĩ đến việc chạm trán với lũ đó thôi là tớ đã nổi hết da gà rồi."

"Ừ, bộ binh của chúng được gọi là berserker mà, đúng không? Nhưng không phải bà lão bảo trì đã nói là độ chụm đạn của chúng rất tệ và gần như vô dụng ở khoảng cách trên 300m sao?"

"Thế cậu nghĩ mình có thể dùng súng bắn tỉa để đẩy lùi chúng à? Đám đó đã bị xóa sách nỗi sợ hãi rồi, chúng sẽ cứ thế mà lù lù tiến tới, giẫm lên xác đồng đội mà leo lên thôi. Và chỉ cần chúng ta lọt vào tầm bắn, địa ngục sẽ mở cửa. Chúng sẽ xé xác chúng ta bằng loại đạn tăng cường có thể xuyên thủng cả giáp chống đạn."

Họ có thể dùng con sông như một rào cản tự nhiên để ngăn bước Trinity Style, nhưng nếu xe bắc cầu bị phá hủy, những binh sĩ đang xâm nhập sẽ không còn đường lui. Ý nghĩ về việc bị ra lệnh tiến vào lãnh thổ kẻ thù mà không thể đảm bảo việc trở về khiến họ không khỏi rùng mình.

"Tớ mừng là lần này vận may vẫn mỉm cười với chúng ta."

Quenser nhận xét.

"Rrrrrét... Cậu chắc về điều đó chứ, Quenser?"

Giọng Frolaytia vang lên qua bộ đàm.

"Trinity Style sẽ bị kẹt lại ở bờ sông, nên chính cái nơi các cậu đang đứng mới là nơi có mùi tử khí nồng nặc nhất đấy."

"Và đó là lý do tại sao đây là nơi tốt nhất để quan sát Trinity Style! Ôi dẹp đi! Tôi sẽ chôm thật nhiều công nghệ hái ra tiền từ cái đống kho báu di động đó! Phải, tôi thực sự đang rất may mắn! Nữ thần may mắn đang ở phe tôi!"

"Này, cái đồ lạc quan kia."

Heivia ngắt lời.

"Nếu thực sự muốn sống sót, cậu cần làm nhiều việc hơn là cầu nguyện đấy. Tớ sẽ đưa cho cậu một ít loa gây nhiễu, giúp bọn này lắp đặt chúng quanh đây đi."

Heivia đưa cho cậu một chiếc túi và các binh sĩ bắt đầu tản ra. Một khi trận chiến bắt đầu, chẳng ai muốn ở gần chiếc xe tải quân sự lộ liễu kia cả. Ngay cả tài xế và phi hành đoàn của xe bắc cầu cũng đã rời đi để tìm chỗ ẩn nấp.

Mạng sống của họ giờ đây phụ thuộc vào những chiếc loa gây nhiễu. Đó là những chiếc loa nhỏ chỉ nhỉnh hơn quả bóng chày một chút, đặt trên giá ba chân thấp và có thiết bị điều khiển từ xa không dây.

Họ rải các giá ba chân và đặt loa ở khoảng cách từ 50 đến 100m một chiếc, được sắp xếp theo kiểu ngẫu nhiên để đánh lạc hướng.

"Thật tình, sao họ không rải mấy thứ này từ trên không xuống như rải mìn cho rảnh nợ nhỉ?"

"Làm thế thì chúng sẽ đánh hơi ra âm mưu của ta ngay lập tức."

Trên vùng đất hoang nhuộm màu hoàng hôn cam cháy này không có tháp đồng hồ, nên một thứ khác sẽ phải báo hiệu cho thời khắc bắt đầu.

"Chúng đến rồi kìa."

Heivia nói sau khi họ đã lắp đặt xong những chiếc loa gây nhiễu cuối cùng.

Một bên là Baby Magnum đang tiến lại từ phía sau họ.

Và bên kia là thứ đang lù lù xuất hiện ở bờ bên kia sông.

Giờ đây, khi nó đã lộ diện, mạng sống của họ hoàn toàn phụ thuộc vào những chiếc loa gây nhiễu. Những chiếc loa đó phát ra tiếng côn trùng kêu râm ran để che lấp tiếng thở, tiếng sụn khớp và tiếng cử động của binh lính.

Che lấp khỏi cái gì?

Câu trả lời rất đơn giản.

Hệ thống cảm biến âm thanh chống bộ binh của Object.

Giống như một chiếc đèn trang trí cách điệu, thiết bị đẩy của gã khổng lồ có hình dạng tựa như biểu tượng mitsudomoe của Quốc Đảo, với khẩu pháo chính và hộp tiếp đạn khổng lồ ở hai bên trái phải được kết nối bằng một dây đai truyền động.

Quenser nhìn chằm chằm vào hình dáng hùng vĩ đó mà chẳng thèm dùng đến ống nhòm.

"Lại gặp nhau rồi, Trinity Style!"

Phần 5

Đó là một màn trao đổi hỏa lực khủng khiếp ngay từ phát bắn đầu tiên.

"!???"

Quenser và Heivia vứt bỏ tất cả  mà lao mình xuống vùng đất hoang màu cam. Baby Magnum và Trinity Style liên tục nã đạn vào nhau từ khoảng cách vài cây số.

Nhìn từ xa, nó có thể giống như một buổi trình diễn ánh sáng

Cả hai dùng pháo plasma, chùm tia laser, railgun và coilgun.

Nhưng với những người có mặt tại đó, chúng là những ngón tay của tử thần.

Chỉ cần bị chạm nhẹ, mạng sống sẽ tan biến. Những luồng sóng xung kích điên cuồng khiến họ cảm giác như tuổi thọ mình bị mài mòn đi.

Ngay khi một binh sĩ hoảng loạn nhảy ra khỏi ghế lái của xe cứu hỏa, một tia laser đã xuyên thủng nó.

Chiếc xe bắc cầu dài 100m bắc qua sông bị nung chảy hơn là bị vỡ nát khi trúng đạn.

"Làm sao mà làm ăn gì được trong cái cảnh này đây, khốn khiếp thậtttt!?"

"Ít nhất chúng ta không phải là đám lính Tổ Chức Tín Ngưỡng ở bờ bên kia. Có vẻ bọn chúng cũng đang định vượt sông, nhưng Killer Squall của Công chúa đã tiễn cả lũ lên đường rồi."

Killer Squall là vũ khí laser có hình dạng như ống kính cung thiên văn, một loại vũ khí chống bộ binh tàn bạo ít thấy trên các Object hiện đại. Nó bắn ra hơn 100 tia laser cùng lúc, tản ra như một cơn mưa rào để làm bốc hơi những người đang tiến tới. Các Object thế hệ 1 như Baby Magnum được xây dựng dựa trên khái niệm đa nhiệm: chống Object, chống căn cứ, chống xe cộ, tàu chiến, máy bay và cả bộ binh.

Các thế hệ 2 tập trung chuyên biệt vào một lĩnh vực có thể rất đáng sợ, nhưng chính những thế hệ 1 cũ kỹ mới là thứ khiến cổ họng đám lính bộ binh nhỏ bé khô khốc vì kinh hãi.

"Này, có chuyện gì thế? Công chúa vừa bắn vừa lùi lại kìa. Cô ấy định bỏ rơi chúng ta à!?"

"Cậu quên chiến thuật rồi à, Heivia? Urd thích đánh xa, Verdandi thích đánh gần. Khi con sông chặn đường và Công chúa lùi lại, chúng sẽ buộc phải dùng hình thái của Urd. Chúng ta đang giới hạn lựa chọn của chúng trước khi thổi bay chúng."

Mục đích chính của Trinity Style lúc này là ngăn chặn Vương Quốc Chính Thống rút quân. Nếu Trinity Style không cắn câu mà chỉ gườm nhau từ xa, Công chúa sẽ nằm ngoài tầm đánh của nó, nhưng thế cũng ổn.

Nếu họ có thể câu giờ, họ sẽ hoàn tất được công tác chuẩn bị rút lui.

Và điều đó đồng nghĩa với việc khả năng Skuld trốn thoát sẽ cao hơn.

Vì vậy, Trinity Style buộc phải hành động gấp gáp.

Nó sẽ tiếp cận sát bờ sông nhất có thể.

Xét về ngắn hạn, điều này rõ ràng là bất lợi cho nó, nhưng đó lại mở ra cơ hội tiêu diệt Công chúa. Urd sẽ bị buộc phải chiến đấu với tâm thế đó.

Hoặc ít nhất, họ đã nghĩ như vậy.

Họ đã sai lầm hoàn toàn.

Một khoảnh khắc sau, một điều không tưởng đã xảy ra.

Khối thép nặng 200000 tấn đó vọt lên như thể đang nhảy qua con sông.

Quenser nín thở dưới đất, phải mất một lúc cậu mới hiểu nổi chuyện gì vừa diễn ra.

Đầu tiên, khẩu pháo chính kiểu thang máy không gian laser đặt ngang của Trinity Style chúc thẳng xuống dưới. Với một tiếng gầm đinh tai nhức óc, nó nã một thứ gì đó xuống mặt đất.

Nhưng nó không dùng lực giật của phát bắn đó để nhảy.

Thay vì một đợt sóng nhiệt hay sóng xung kích, một loại chất lỏng kết dính lạ lùng bắn ra từ vụ nổ. Nó cứng lại chỉ trong vài giây, tạo thành một con dốc khổng lồ hướng lên trên làm bằng nhựa.

Chiếc Trinity Style lao lên đó với tốc độ tối đa.

Nó đã sử dụng một cái dốc.

Và bấy nhiêu đó là đủ để tạo ra một cú nhảy mạnh mẽ băng qua con sông.

"Oa, oa, oa, oa, oa, oaaaa!?"

"Đang giỡn mặt nhau đấy à??"

Hai gã ngốc bật dậy và chạy bán sống bán chết khỏi điểm rơi dự kiến của nó.

Chiếc Trinity Style đáng lẽ phải hạ cánh cách đó ít nhất 100m, nhưng cùng với một tiếng nổ lách tách xé toạc không gian, những tia lửa màu xanh trắng bắn tung tóe khắp mọi hướng. Hai gã ngốc ngã nhào xuống đất phần lớn là do sợ hãi hơn là thực sự bị trúng thứ gì đó. Lượng tĩnh điện khổng lồ dùng để nâng khối lượng 200000 tấn đã phản ứng với các chất đẩy rải rác trên mặt đất. Nó biến không khí thành ozone, thiêu rụi mặt đất và suýt chút nữa đã thổi bay cả Quenser lẫn Heivia.

Chiếc Trinity Style chẳng mảy may quan tâm đến bọn họ.

Nó tăng tốc lao thẳng về phía Baby Magnum.

Và Công chúa đã bị bất ngờ trước diễn biến không lường trước này.

"Cô không thể lùi thêm nữa đâu, Công chúa!"

Frolaytia cảnh báo.

"Căn cứ bảo trì đang ở gần tiền tuyến hơn thường lệ. Lùi thêm nữa là căn cứ sẽ nằm trong tầm bắn của nó đấy!"

"Khư… đã hiểu!"

Công chúa vốn đang dần lùi lại, nhưng hành động của cô đột ngột thay đổi. Cô tiến lên phía trước để nghênh chiến với Trinity Style.

Heivia hét lên khi đang run rẩy dưới đất với mồ hôi nhễ nhại vì khó chịu.

"Chuyện này đáng lẽ không được xảy ra! Thế này thì Công chúa gặp bất lợi về địa hình rồi! Giờ chúng có thể hoán đổi liên tục giữa Urd và Verdandi! Cái thứ đó vốn đã là một hộp đen khó lường rồi, giờ thì tỉ lệ thắng của chúng ta đang rớt thảm hại!"

"Nhưng chúng ta đâu thể bảo chúng dừng lại được. Heivia, giữ thiết bị quan sát tập trung vào Trinity Style đi. Chúng ta cần biết đó là Urd hay Verdandi, cấu trúc của Object đó ra sao, và lớp giáp chỗ nào là mỏng nhất. Chúng ta phải gửi toàn bộ dữ liệu đó cho Công chúa theo thời gian thực! Nhanh lên!"

"Cái gì? Này, đợi đã! Cậu định đi đâu đấy!?"

Quenser không trả lời, cậu lầm lũi tiến về phía một chiếc xe cứu hỏa hóa chất vừa lật nghiêng gần đó. Trong số những phương tiện quân sự đang tập trung lại, một chiếc đã bị tia laser bắn trúng, nhưng những chiếc còn lại vẫn ổn. Cậu miết ngón tay dọc theo sườn xe, cậu hồi tưởng lại cấu trúc của nó trước khi lôi khối thuốc nổ Hand Axe từ trong ba lô ra. Cậu cắm kíp nổ vào khối thuốc nổ như đất sét đó, dán chặt nó vào chiếc xe cứu hỏa đang lật nhào và kích nổ.

Trong khi đó, hai gã khổng lồ vẫn tiếp tục cuộc đấu súng ở khoảng cách ngắn ngay gần đó.

Giờ đây, Baby Magnum và Trinity Style chỉ còn cách nhau chưa đầy 1km. Trong một trận chiến Object, khoảng cách đó chẳng khác nào một cuộc ẩu đả giáp lá cà với hai cái trán tì chặt vào nhau. Trinity Style di chuyển cực nhanh về mọi hướng để làm Công chúa rối mắt. Vừa thực hiện những bước tiến lùi hay trái phải chớp nhoáng, nó vừa thỉnh thoảng nã một phát đạn công-te-nơ đầy axit sulfuric hoặc nitơ lỏng. Ngay cả khi không trúng đích, chúng vẫn tạo ra những đầm lầy độc hại hạn chế khả năng di chuyển của Công chúa, đôi khi hơi gas bốc lên còn làm hỏng lớp giáp hoặc các cảm biến của cô. Nó cũng sử dụng những con dốc làm từ loại nhựa đặc biệt. Những con dốc này mang lại cho Trinity Style một trục di chuyển mới bên cạnh chuyển động ngang 360 độ vốn có.

"Chúng ta phải làm gì đây? Làm cái quái gì bây giờ!? Công chúa mà thua là hết đời, nhưng tớ chẳng nghĩ ra cách nào để giúp cả! Còn Quenser, cậu đang lôi cái thứ quỷ gì ra thế!?"

"Baking soda."

Cậu sinh viên lôi ra vài chiếc bình từ xe cứu hỏa hóa chất. Chúng có kích cỡ tương đương với những thùng chứa bia công nghiệp.

"Đây là chất tạo bọt dùng trong bình chữa cháy hóa chất. Trộn nó với đường rồi đặt trên lửa là cậu có thể làm kẹo đường đấy."

"Thế thì có ích gì chứ? Cái thứ kia là 200000 tấn thép và ngay cả bom hạt nhân cũng chẳng dừng được nó. Thứ này chẳng giúp ích được gì đâu!"

"Cứ chờ xem. Quan trọng hơn này Heivia, kiểm tra bản đồ trên thiết bị cầm tay của cậu đi. Chú ý đặc biệt vào mấy con dốc mà Trinity Style đang tạo ra ấy."

"?"

Đó là một hành động dại dột khi đối đầu với các cảm biến của Object, nhưng Quenser vẫn cúi thấp người và chạy dọc theo vùng đất hoang đang rực cháy sắc cam. Cậu may mắn khi chiếc Object thế hệ 2 này không được chế tạo chuyên biệt để chống bộ binh, và các cảm biến âm thanh của nó cũng kém chính xác hơn giữa hàng loạt vụ nổ. Cậu cảm thấy lồng ngực thắt lại khi những làn sóng xung kích râm ran chạm vào da và một mùi hóa chất kỳ lạ đốt cháy mũi mình, nhưng cậu vẫn cố gắng tiếp cận khu vực chiến sự ác liệt nhất.

"Heivia, cậu là chuyên viên phân tích ra-đa đúng không? Thử dự đoán xem Trinity Style sẽ đặt các con dốc tiếp theo ở đâu dựa trên vị trí của chúng trên bản đồ. Chúng ta sẽ đến đó trước nó."

"Được thôi, nhưng sau đó thì sao!? Đây không phải là đối thủ mà chúng ta có thể làm cho vấp ngã đâu!"

"Đừng chắc chắn thế."

Quenser nhe răng cười và dán một ít Hand Axe vào bình bakinng soda mà cậu mang theo.

"Những con dốc đó có lẽ được làm từ cyanoacrylate. Cậu có thể biết nó dưới cái tên keo dán sắt. Bản thân nó dùng để dán mọi thứ, nhưng nếu trộn thêm một ít baking soda, nó sẽ nở ra và cứng lại thành nhựa. Người ta hay dùng mẹo này khi làm mô hình và tiểu cảnh, tớ có quen một người mê món đó ở trường tại quốc gia an toàn của tớ."

"Baking soda? Đợi đã, ý cậu là...?"

"Nó có lẽ đang giải phóng một lượng cyanoacrylate và baking spda đã được tính toán kỹ lưỡng từ những công-te-nơ đó. Giống như việc tạo ra một hình tròn hoàn hảo với pháo hoa vậy. Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta ném thêm baking soda của mình vào hỗn hợp đó ngay sau khi nó được bắn xuống đất nhưng trước khi nó kịp cứng lại hoàn toàn? Thiết kế đã tính toán của chúng sẽ đổ bể, và chúng sẽ phải đối mặt với một đống phế phẩm méo mó. Nếu nó cố tình leo lên đó, nó sẽ bị trượt chân và mọi chuyện sẽ kết thúc!"

Heivia so sánh các điểm trống trên bản đồ với khoảng cách và vị trí của Công chúa, và đã thành công trong việc dự đoán nơi Trinity Style có khả năng sẽ đặt một con dốc.

Quenser ném bình baking soda về phía đó.

Rồi họ chờ đợi, trong khi ngón tay cậu đặt sẵn trên nút kích nổ không dây của bộ đàm.

Và…

Và…

Và…

Phần 7

Liệu Trinity Style có nhận ra âm mưu của Quenser và Heivia hay không?

Dù câu trả lời là gì đi nữa, thì một khoảnh khắc sau, mọi chuyện đã xoay chuyển.

"Cái...?"

Quenser chết lặng.

Hai Object vốn đã đang kịch chiến ở khoảng cách chỉ 1km, nhưng Trinity Style còn áp sát mãnh liệt hơn nữa. Không để phí một phát bắn nào, nó lách qua 7 họng pháo chính của Công chúa một cách chính xác và lao thẳng về phía trước.

Nó đã đến rất gần.

Cực kỳ gần.

Khoảng cách giữa chúng giờ chỉ còn khoảng 10m. Không, có lẽ chỉ là vài mét ngắn ngủi.

"!?"

Baby Magnum cố gắng dùng lực đẩy để thoát ra khỏi đó.

Cùng lúc đó, khẩu pháo chính của Trinity Style biến hình. Quá trình này diễn ra hệt như cách các cổ động viên bóng chày lật ngược những tấm bảng màu để tạo ra một thông điệp hoàn toàn mới. Khẩu pháo chính di chuyển từ bên hông ra phía trước. Hộp tiếp đạn tách làm đôi, gắn vào phía trên bên trái và bên phải của thân máy hình cầu để đóng vai trò như các bộ cân bằng.

Một tia sáng chói lòa thiêu cháy thị giác của tất cả những ai đang quan sát.

"Cái gì!?"

"Một tia laser!"

Đó không phải là ánh sáng của laser. Đó là ánh sáng tạo ra khi tia laser đốt cháy bụi bẩn và các tạp chất lơ lửng trong không khí. Thay vì dùng laser bắn vào đáy vỏ công-te-nơ để làm giãn nở không khí và đẩy đạn đi, Object này giờ đây đơn giản là khai hỏa trực tiếp vũ khí quang học công suất cực cao đó. Quenser cảm thấy một luồng khí lạnh toát chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy cảnh tượng ấy.

"Nghĩa là... chúng đã hoán đổi?"

Không.

Cảm giác tê dại đó chính là cái chạm của tử thần.

"Chúng đã chuyển từ Urd đánh xa sang Verdandi đánh gần sao!?"

Mọi chuyện diễn ra chưa đầy một tích tắc, nhưng lại có quá nhiều biến cố ập đến.

Tia laser đầu tiên nung chảy rìa giáp của Công chúa khi cô vừa kịp né tránh trong gang tấc. Nhưng đó chỉ là đòn dàn xếp dẫn đến sự hủy diệt. Sau khi bị ép phải né tránh đột ngột, Baby Magnum bị văng đi theo quán tính và mất khả năng phản ứng trong một phần nhỏ của giây. Trinity Style tận dụng khoảnh khắc đó để điều chỉnh vị trí, vòng ra phía hông của Baby Magnum.

Ở vị trí này, pháo chính của nó có thể bắn trúng Công chúa, nhưng pháo của cô thì không thể chạm tới nó.

Một đòn tấn công chắc thắng không phải lúc nào cũng ám chỉ hỏa lực phi thường hay phương thức kỳ lạ.

Đôi khi, nó đơn giản là việc chiếm được vị trí đảm bảo đòn đánh tiếp theo chắc chắn sẽ trúng mục tiêu.

Đó là lời tuyên bố chiếu tướng.

Nó đã thiết lập được một tình thế lý tưởng.

Và đòn tấn công chắc thắng đó hiện thân dưới dạng tia laser thứ 2, đẩy Vương Quốc Chính Thống vào nỗi tuyệt vọng tột cùng.

Thế giới tràn ngập ánh sáng.

Âm thanh đã vượt quá giới hạn cảm nhận của các giác quan.

Nhiệt lượng cực đại nung cháy Baby Magnum bị tán xạ ra mọi hướng. Không khí giãn nở dữ dội và bức tường vô hình đó đập thẳng vào nhóm của Quenser. Cậu không còn nhìn thấy Heivia dù cậu ta vừa mới đứng ngay cạnh mình. Cậu chỉ cảm thấy một cảm giác bồng bềnh kỳ lạ, nhưng không biết mình đang bay lên hay đang rơi xuống. Cậu đã mất sạch cảm giác về phương hướng và thậm chí là cả trọng lực.

Mọi chuyện dường như chỉ diễn ra trong một tích tắc, nhưng cũng có vẻ như đã kéo dài tới nửa phút.

Ngay cả cảm giác về thời gian của cậu cũng không còn, và có lẽ cậu đã nhìn thấy những thước phim cuộc đời mình lướt qua trước mắt.

Dù sao đi nữa, khi tâm trí dần hồi phục, cậu nhận ra mình đang nằm ngửa một cách thảm hại.

"Ư... hự...!"

Toàn bộ khu vực nồng nặc mùi hóa chất. Cổ họng cậu bỏng rát. Một cơn đau nhói tiếp tục đâm sâu vào tận nhãn cầu.

Nhưng những điều đó chẳng còn quan trọng với cậu nữa.

Khi cậu lắc cái đầu đang trống rỗng để gượng dậy, cậu cảm tưởng như hơi thở mình sắp ngừng lại.

Cậu nhìn thấy Baby Magnum.

Khối thép 200000 tấn ấy cao hơn 50m.

Hỏa lực và lớp giáp áp đảo của Object thế hệ 1 đó là thứ đã đặt dấu chấm hết cho kỷ nguyên hạt nhân.

Nó là biểu tượng của chiến tranh, là thước đo mà cả kẻ thù lẫn đồng minh dùng để định đoạt kẻ thắng người thua.

Nhưng giờ đây, nó trông như thể một bông hoa khổng lồ vừa nở rộ.

Nửa bên phải của nó đã bị thổi bay, nung chảy và xé toạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!