Vol EX: Vị Thần Chiến Tranh Dẫn Dắt Bởi Ba Chị Em (Đã Hoàn Thành)
Chương 3 (Phần 1-2-3)
1 Bình luận - Độ dài: 5,304 từ - Cập nhật:
Phần 1
Đêm kinh hoàng cuối cùng cũng đã kết thúc.
Buổi sáng đến sớm với những người lính... nhưng điều đó không có nghĩa là họ có thể thức dậy sớm một cách dễ dàng. Sau khi bị đánh thức bởi tiếng kèn inh ỏi của một gã ngốc vui tính nào đó, Quenser dụi mắt trên chiếc giường tầng sát trần của căn trại lính chật chội rồi lầm bầm chào buổi sáng với tấm poster khỏa thân khổ lớn dán ngay tầm tay trên trần nhà.
Khác với những sĩ quan như Frolaytia hay Elite như Công chúa, những binh sĩ và sinh viên chiến trường (kẻ gần như đang ăn bám) bị nhồi nhét cùng nhau vào ban đêm. Nam và nữ được chia tách riêng biệt, sau đó họ phải leo lên những chiếc giường xếp chồng lên nhau gần chạm trần. Mức độ thoải mái của nó thì hơn một chiếc võng nhưng vẫn kém xa một khách sạn con nhộng.
Cậu không có thời gian để tắm rửa thong thả. Quenser hoàn thành những bước chuẩn bị tối thiểu để trông cho ra dáng con người, rồi vơ lấy khẩu phần ăn trong ngày từ một trong những chiếc hộp chất đống ở nhà ăn. Cách sắp xếp cẩu thả đó có thể cho phép những kẻ tham ăn lén lấy nhiều hơn phần mình, nhưng vì chúng là những khối thực phẩm không mùi không vị, gợi liên tưởng đến xà phòng hoặc cục tẩy, nên chẳng có rắc rối nào như thế được báo cáo.
Đây là khu vực căn cứ bảo trì nằm gần bờ biển.
Hơn 100 phương tiện quân sự cỡ lớn đã được tập hợp lại. Ngay cả doanh trại của họ cũng được xây dựng trên nóc một phương tiện khổng lồ với ít nhất 30 hoặc 40 bánh xe.
"…"
Quenser ngồi trên bậc thang dẫn lên xe và gặm một góc khẩu phần ăn với gương mặt như thể đang đối mặt với ngày tận thế. Đúng lúc đó, cậu nhận ra Myonri, một đồng nghiệp đang lén lút quanh quẩn phía trước.
"Này, Myonri. Làm gì mà dậy sớm thế?… Đó là việt quất à?"
"Á!?"
Cô gái giật nảy mình, quay lại trong khi hai tay ôm chặt chiếc giỏ. Chiếc giỏ đầy ắp những quả mọng nhỏ chắc hẳn vừa được hái sáng nay vì vẫn còn dính những sợi dây leo và lá mỏng.
"K-không có gì hết? Chắc chắn là không có liên minh nào đang cố gắng làm bánh ngọt vì chán ngấy khẩu phần ăn vô vị đâu. Và tôi cũng chắc chắn là không định đi đun chúng để làm mứt đâu nhé!"
"Đợi đã! Trong khi tôi đang phải chạy trốn trên cái chiến trường địa ngục vào giữa đêm thì cô lại lẻn đi chọn nguyên liệu sao!? Không thể tha thứ được! Chia cho tôi một ít đi. Thật không thể tha thứ mà!"
"Oa oa! Phần của tôi lúc nào cũng bị hao hụt như thế này đây!"
Theo lời kể của Myonri đang rưng rưng nước mắt (có lẽ để đánh lạc hướng kẻ săn mồi), có một nhóm khá đông những người bất mãn với khẩu phần ăn nhạt nhẽo và nhiều cộng đồng ngầm đã được hình thành. Một số cố gắng lấy muối bằng cách đun nước biển, số khác cố làm bơ thực vật từ dầu hạt cây.
Không chỉ các sản phẩm hoàn thiện có vị ngon, chúng còn có thể được dùng để trao đổi các loại gia vị khác.
"Nghe đồn có những nhóm bí mật đang làm sốt mayonnaise hoặc nghiền nho để ủ rượu nữa đấy."
"Bóng tối của Vương Quốc Chính Thống đúng là sâu không thấy đáy mà! Tuyệt đối không thể tha thứ!"
"Oa! Đừng có cố tình làm tôi xao nhãng nữa!"
Quenser không định đợi đến lúc mứt làm xong, cậu bốc vài quả việt quất rồi ăn sống, dùng vị chua hoàn hảo của chúng làm điểm nhấn cho những miếng ăn vô vị vốn đang bòn rút dần ý chí sống của mình.
"Khẩu vị của mỗi người khác nhau đến mức họ không thể chiều lòng tất cả được. Vì không muốn đồ ăn ảnh hưởng đến khả năng sẵn sàng chiến đấu, họ chọn một thứ mà ai cũng thấy... vô vị như nhau. Nhưng tôi cam đoan là cái lý luận đó cực kỳ có vấn đề."
"Ha ha... Nhưng gác chuyện mùi vị sang một bên thì mớ khẩu phần đó hữu dụng lắm đấy chứ. Đủ dinh dưỡng này, bảo quản lâu này, lại còn dễ mang theo nữa."
"Thật không? Tôi thấy trên mạng đồn rằng người ta lấy cơm thừa ở các nhà hàng, sấy khô thành bột rồi đem nấu lại bằng dầu chiên đã qua sử dụng đấy."
"Thôi nào, thôi nào. Chuyện đó làm sao mà có th... đợi đã..."
Myonri định nở một nụ cười để bác bỏ ý tưởng đó, nhưng rồi cô nhận ra mình chẳng có một chút căn cứ nào để phủ định nó cả. Có lẽ cảm nhận được việc đứng lộ liễu quá lâu sẽ khiến các binh sĩ khác chú ý đến giỏ việt quất và trấn lột sạch công sức của mình, cô vội vã chào tạm biệt rồi chuồn lẹ.
"Aizz..."
Quenser dùng cái đầu óc đang mụ mẫm của mình để ngẫm về việc mọi thứ ở đây yên bình đến lạ lùng ngay giữa lòng chiến trường, nhưng rồi...
"Chắc chắn đó chỉ là mấy lời đồn nhảm nhí kiểu burger làm từ sâu thôi, đúng không nhỉ?"
Cậu bắt đầu tự làm mình lo lắng rồi đấy.
Phần 2
Thực tế là, Tiểu đoàn Bảo trì Cơ động số 37 của Vương Quốc Chính Thống đang rơi vào một trạng thái tiến thoái lưỡng nan.
"Hả? Chúng ta không đợi để đấu tay đôi với Trinity Style nữa sao?"
Quenser hốt hoảng lên tiếng bên trong khu vực bảo trì Object. Bà lão bảo trì thở dài, nhưng bà không hề đụng tay vào Baby Magnum. Thay vào đó, bà đang chụp ảnh những mảnh vỡ còn sót lại của lũ robot nhỏ gọi là Dvergr và các tấm giáp rơi ra từ Trinity Style đêm qua.
"Đúng là Tổ Chức Tín Ngưỡng có lẽ đang muốn táp chúng ta một miếng, nhưng chúng đang thong thả sau khi tự giơ cờ trắng. Chúng sẽ muốn phục thù vì chúng ta đã làm chúng bị thương, và chúng cũng muốn bịt miệng cô nàng Elite kia nữa… Skuld Silent-Third phải không?"
Bà lão nói với vẻ không mấy quan tâm.
"Nhưng đó chỉ là điều chúng muốn thôi, chúng ta chẳng việc gì phải hùa theo cả. Chúng ta đã hoàn thành kế hoạch ban đầu là tấn công cánh đồng hoa nhằm chấm dứt việc sản xuất loại thuốc mới mà họ dùng để đào tạo Elite. Giờ chẳng còn lý do gì để nán lại đây. Duy trì một đơn vị quân đội tốn tiền thuế mỗi ngày đấy."
"Vậy sao chúng ta không rút lui luôn đi?"
"Bằng việc gây hư hại cho Trinity Style và ép nó phải rút lui, các cậu có vẻ đã làm lay động tâm trí của đám cấp trên đang ngồi nhàn rỗi ở những quốc gia an toàn. Họ đang phân vân không biết nên rút lui ngay lập tức hay cứ tiếp tục để tiêu diệt một Object thế hệ 2 trị giá 5 tỷ đô rồi nẫng tay trên công nghệ của nó."
"Còn một lý do nữa khiến chúng ta chưa thể di chuyển được."
Công chúa, nàng Elite chắc hẳn chẳng có việc gì tốt hơn để làm nên đã lững thững bước đến chỗ họ. Đôi mắt không cảm xúc của cô quan sát đống đổ nát được xếp hàng dài như hiện trường một vụ điều tra tai nạn máy bay.
"Ngay cả trong điều kiện bình thường, chúng ta cũng phải lo bị tấn công khi đang rút quân, nhưng giờ chúng ta lại có thêm quá nhiều người."
Công chúa nói.
"Việc rút lui sẽ tốn thời gian, nên cứ đứng chờ thế này rất nguy hiểm."
"Phải, Trinity Style đã bỏ chạy, nhưng đám lính của Tổ Chức Tín Ngưỡng thì bị bỏ lại trên chiến trường."
Quenser bồi thêm.
"Chúng ta đã bắt tất cả bọn chúng làm tù binh rồi, đúng không?"
"Frolaytia chẳng vui vẻ gì về chuyện đó đâu."
Bà lão bảo trì nói.
"Ngay cả tù binh chiến tranh cũng cần quần áo, thức ăn và chỗ ở, và tất cả đều tốn tiền. Con bé còn đang phàn nàn rằng chẳng cần phải phát triển vũ khí mới để kết thúc chiến tranh làm gì. Chỉ cần bắt một tỷ dân của mình đầu hàng kẻ thù là đủ để gây áp lực tài chính khiến đối phương sụp đổ rồi."
"Đợi đã. Chuyện đó không có nghĩa là khẩu phần ăn của chúng ta sẽ tệ hơn nữa đấy chứ? Cháu không chắc mình muốn chứng kiến xem nó có thể tệ đến mức nào đâu."
Công chúa ngước nhìn Quenser trong khi cô ngồi xổm xuống và chọc vào đống đổ nát.
"Nhưng những thứ đó ngon mà."
Cô nói một cách ngây thơ.
"Chúng giống như một món quà đặc biệt vậy."
"Cái quái gì thế!? Cô thuộc tuýp người nghĩ đồ ăn bệnh viện là thứ gì đó đặc biệt à!? Cô có tủ lạnh và lò vi sóng trong buồng lái, nên cô chẳng hiểu gì về nỗi khổ của chúng tôi đâu!"
"Tôi chán ngấy pizza và burger rồi. Hương vị của chúng chẳng có gì bất ngờ cả..."
"Kíiiiiii!"
"Dừng lại đi chàng trai. Giận quá mất khôn cũng không phải là lý do để cậu thoát y đâu."
Dù sao đi nữa, toàn bộ tiểu đoàn chẳng có việc gì làm cho đến khi mệnh lệnh tiếp theo được ban xuống. Và ngay cả khi họ phải rút lui, điều đó cũng không thể diễn ra nhanh chóng do số lượng tù binh của Tổ Chức Tín Ngưỡng đã làm quân số tăng vọt.
(Chà, mình cũng chẳng quan tâm lắm, miễn là mình có thể nghiên cứu Object ở đây.)
Đúng lúc đó, một bản truyền tin từ Frolaytia truyền đến máy tính bảng của bà lão.
"Việc phân tích lũ Dvergr đó có tiến triển gì không?"
"Công nghệ riêng lẻ thì chẳng có gì đặc biệt. Nhìn chúng giống như mấy thứ dùng cho trạm vũ trụ hay xe tự hành trên Sao Hỏa hơn là dùng trong quân sự."
Bà lão liếc nhìn đống robot nát bét.
"Vấn đề nằm ở công nghệ liên kết chúng lại để tạo thành một khối đặc nặng 200000 tấn cao 50m kìa. Chịu chết, tôi chẳng rõ chúng dùng quy luật gì. Chỉ mấy cái xác vụn này thì không đủ. Tôi cần kha khá mẫu vật ‘còn sống’ thì mới biết nên bắt đầu từ đâu."
"Vậy là giống như sự khác biệt giữa lõi bút chì và ống nano carbon dù cả hai đều là carbon sao?"
"Mừng là cô hiểu đấy. Đội mô phỏng điện tử đang sướng run người vì sắp được tái tạo kỹ thuật số thứ này, nhưng để xem họ có làm nên trò trống gì không."
"Vậy nghĩa là Quenser đang phí thời gian ở đằng đó rồi, đúng không? Bà cho cậu ta sang đây được không? Tôi nghĩ mình có một bài học quan trọng hơn cho cậu ta đây."
(Gì đây, gì đây? Có phải ngài Frolaytia tóc bạc ngực khủng định nới lỏng cổ áo để dạy cho mình mấy bài học ‘người lớn’ không!? Ô-ôi không! Mình phải chắc chắn rằng ngài ấy có đeo kính khi ở chế độ giáo viên mới được!)
Quenser bắt đầu dỏng tai lên nghe ngóng, nhưng lời giải thích của Frolaytia lại rẽ sang hướng khác.
"Giờ cô ta đã có một đêm để hồi phục sức lực, tôi nghĩ đã đến lúc bắt đầu thẩm vấn Skuld, Elite của Tổ Chức Tín Ngưỡng. Nếu cậu quan tâm đến công nghệ của kẻ thù, thì đến mà xem, Quenser."
Phần 3
Quenser rời khu bảo trì Object và bắt đầu đi về phía một tòa nhà khác, nhưng trên đường đi, cậu bắt gặp một chiếc xe đang gặp rắc rối với động cơ.
"Vụ gì đây, Heivia? Xe chết máy ngay trong căn cứ à?"
"Arg, im đi… Khốn kiếp, tớ không thể tin được!? Lại nữa à!? Tớ đã mở nắp ca-pô và xử lý xong xuôi rồi mà!"
"Lạ nhỉ. Có ai đó lơ là việc bảo trì à?"
Cậu liếc vào bên trong nắp ca-pô và thấy thứ gì đó như hơi nước trắng bốc lên từ bên trong.
"Không, là lũ côn trùng."
Giọng Heivia đầy vẻ kinh tởm.
"Tớ không biết chúng chui vào bằng cách nào, nhưng chắc chúng nghĩ cái lưới tản nhiệt tối tăm và chật hẹp là cái giường hoàn hảo. Cậu biết cái cảm giác khi lật một tảng đá nặng lên và thấy cả tấn bọ dưới đó không? Chà, chúng đang làm loạn cái động cơ và bị nướng cháy khét lẹt trên đó đây."
"Gớm quá."
"Và điều đó có nghĩa là tớ phải dùng bàn chải để cạo sạch lũ côn trùng bị cháy dính vào đường ống và mấy thứ khác. Chiến trường Thử nghiệm Madagascar nên xuống địa ngục đi cho rảnh nợ. Mấy con bọ kỳ quái này có mặt ở khắp mọi nơi."
"Chà, Heivia, ngài Frolaytia gọi tớ đến để hỗ trợ thẩm vấn Skuld, nên gặp lại cậu sau nhé!"
"Đồ tồi tệ máu lạnh! Mà thẩm vấn một cô gái là sao!? Có cảnh nóng bỏng không? Và cậu định tiến xa đến mức nào? Có phải là màn một đối một giữa vị chỉ huy ngực khủng trong bộ đồ da bó sát và Skuld bị bịt miệng bằng bóng không!? Với tư cách là mẹ của cậu, tớ không thể cho phép kiểu điều tra đóng cửa đó diễn ra được!"
Vì gã bạn tồi không ngừng lải nhải, Quenser giơ ngón tay thối lên và tiếp tục tiến đến cơ sở nơi Frolaytia và Skuld đang chờ đợi.
Khu doanh trại giam giữ vốn thường được dùng để nhốt những binh lính mắc sai lầm, nó thường ngốn chi phí bảo trì mà chẳng mấy khi được dùng tới, nhưng vấn đề là đôi khi nó lại không thể thiếu. Đó có lẽ là lý do tại sao Frolaytia trông có vẻ đang khó ở khi cô tựa lưng vào tường với hai tay khoanh trước ngực.
"Sẵn sàng chưa?"
Cô hỏi.
"Chà, tôi chỉ đứng xem thôi mà, nên tôi sẵn sàng khi ngài sẵn sàng. Nơi này thực sự chật kín người của Tổ Chức Tín Ngưỡng nhỉ?"
"Có 203 người bao gồm cả Elite đó, nên nó giống như một ngôi trường nhỏ vậy. Tầng dưới có các phòng giam tập thể và tầng trên có các phòng giam cá nhân."
Vẫn tựa lưng vào tường, Frolaytia hất cằm về phía một hành lang bị chặn bởi các thanh sắt và cửa ở một vài điểm. Một bên tường là dãy cửa có lỗ quan sát, bên tường kia là dãy cửa sổ được che bằng lưới thép dày. Những bảng chỉ dẫn sơn trên tường và sàn nhà cho thấy có một cầu thang ở phía cuối.
Các phòng giam sau chấn song ban đầu là phòng đơn, nhưng họ không còn cách nào khác là phải nhét tới 10 người vào mỗi phòng. Dù có máy điều hòa, họ vẫn phải dùng chung chăn và nhà vệ sinh, nên đó không hẳn là một không gian sống thoải mái.
"Skuld có phòng giam riêng, nhưng những người khác đều bị nhốt chung với nhau. Tất nhiên, việc xin kinh phí để mở rộng khu giam giữ sẽ là một nỗi hổ thẹn đối với đơn vị chúng ta."
Frolaytia mở một cánh cửa gần đó.
Thay vì vào phòng thẩm vấn của Skuld, đó là phòng bên cạnh. Một bức tường là gương một chiều, phần còn lại của căn phòng chứa đầy màn hình phẳng và thiết bị phân tích. Hai binh sĩ có vẻ ngoài mọt sách đã ở sẵn trong đó. Họ có thể là chuyên gia xác định độ trung thực của lời khai dựa trên biểu cảm và chuyển động mắt của người nói.
Căn phòng bên kia tấm gương đặc biệt được bố trí một chiếc bàn và hai chiếc ghế, hệt như một cảnh phim hình sự. Tuy nhiên, toàn bộ nội thất đều được bắt vít chặt xuống sàn, và cô gái ngồi trên ghế đang bị khóa tay vào mặt bàn.
Đó là Skuld.
Cô là Elite của Trinity Style. Hay đúng hơn, là một trong số những Elite của nó.
Ngồi đối diện với cô là một nữ thẩm vấn viên có vẻ đến từ bộ phận tình báo. Người phụ nữ này mặc quân phục chỉnh tề đúng quy chuẩn theo một cách rất khác với Frolaytia. Cô ấy có mái tóc đen dài, cặp kính gọng mỏng và một vòng một khủng.
"Chà, mình phải cẩn thận mới được. Nếu không mình sẽ lỡ mồm gọi cô ấy là ‘Lớp trưởng’ mất."
"Quenser, hệ thống liên lạc nội bộ đang bật đấy."
Cậu ta lập tức ho khụ khụ để chữa ngượng, nhưng người phụ nữ đeo kính đang đỏ mặt bên kia tấm gương một chiều không thể ngăn bờ vai mình run lên.
Frolaytia thản nhiên nói vào chiếc micro đặt trên đống thiết bị.
"Xin lỗi vì đã dập tắt sự hưng phấn của cô như vậy, thiếu úy Elfily, nhưng nhiệm vụ là nhiệm vụ. Làm ơn bắt đầu đi."
"Rõ… Nào, chúng ta thử lại lần nữa nhé. Rất vui được gặp cô. Tên tôi là Elfily Classic. Tôi thuộc bộ phận tình báo của tiểu đoàn 37, quân hàm thiếu úy. Tôi được giao nhiệm vụ phụ trách cuộc thẩm vấn cô."
"…"
"Bây giờ là vài đòn dạm hỏi. Chúng ta bắt đầu với những gì được luật pháp quốc tế bảo vệ nhé? Tên và đơn vị công tác của cô là gì?… Tiết lộ điều đó không bị coi là phản quốc đâu."
Sau phần tên tuổi, cuộc đối thoại tiếp tục xoay quanh nhóm máu, nơi sinh, chiều cao và cân nặng. Tất cả đều là thông tin cá nhân, nhưng chúng được thiết kế để dần dần đào sâu vào sự riêng tư và những nỗi mặc cảm của đối tượng. Các câu hỏi lúc thì dịu dàng, lúc lại thô lỗ. Sự biến hóa khôn lường khiến Quenser không thể hiểu nổi mục đích thực sự của chúng là gì.
"Cô ấy gọi đó là những đòn dạm hỏi, nhớ chứ?"
Frolaytia nhận xét.
"Chúng ta đang quan sát phản ứng của cô gái đó."
"?"
"Căn phòng này chứa đống thiết bị trị giá 2 triệu euro, và chúng không phải để trang trí đâu. Chúng ta đang theo dõi nhiệt độ cơ thể, sự bài tiết mồ hôi, chuyển động mắt, độ căng cơ mặt, sự thay đổi nhịp thở, và thực sự là bất kỳ phản ứng nào mà con người tạo ra khi nói dối. Tuy nhiên, một chuyên gia có thể đánh lừa tất cả những thứ đó, nên chúng ta cần tinh chỉnh thiết bị càng nhiều càng tốt trước khi đi vào những câu hỏi thực sự quan trọng."
Khi những câu hỏi nhàm chán(?) tiếp diễn, Quenser cuối cùng cũng nghe thấy một chủ đề mà cậu quan tâm.
"Tôi muốn hỏi về Trinity Style."
"Cô định tiêm thứ gì đó vào người tôi nếu tôi không nói à? Ồ, nhưng tôi nghe nói dùng niêm mạc mũi đang là xu hướng mới nhất đấy. Dù sao thì nó cũng ít để lại dấu vết hơn."
"Chiếc Object đang được nhắc tới sử dụng cùng lúc 3 Elite. Tôi có báo cáo nói rằng chính cô đã thừa nhận điều đó, vậy việc giữ kín miệng lúc này liệu có ích gì cho cô không?"
"Tên khốn miệng rộng đó…"
Dù qua tấm gương một chiều, giọng nói trầm thấp của Skuld vẫn khiến tim Quenser hẫng một nhịp. Điều đó là không thể, nhưng cậu vẫn cảm thấy như cô đang nhìn thẳng vào mình.
Trong khi đó, cô nàng lớp trưởng... à không, vị thiếu úy đeo kính tiếp tục lên tiếng.
"Chuyện này không chỉ liên quan đến cuộc điều tra công nghệ hay hiểu biết về năng lực kẻ thù của chúng tôi, mà còn liên quan đến chính sự an toàn của cô nữa. Giá trị của cô đối với Tổ Chức Tín Ngưỡng sẽ cho chúng tôi biết khả năng họ nhắm mục tiêu vào cô khi cô đang bị giam giữ tại đây là bao nhiêu. Nếu không hiểu rõ điều đó, chúng tôi không thể tiến tới giai đoạn tiếp theo. Điều đó vẫn đúng dù cô muốn quay về với Tổ Chức Tín Ngưỡng hay muốn đào tẩu sang Vương Quốc Chính Thống."
"…"
Skuld im lặng một hồi lâu, nhưng cuối cùng cô cũng làm rung xích của chiếc còng đang khóa tay mình trên mặt bàn. Cô đan các ngón tay vào nhau và chậm rãi cung cấp thông tin được yêu cầu.
"Norn của chúng tôi luôn sử dụng 3 Elite. Các Elite là tôi, Skuld cùng với Verdandi và Urd. Cô biết những cái tên đó bắt nguồn từ đâu rồi chứ?"
"Ba vị nữ thần trong thần thoại Bắc Âu. Họ là những nữ thần định mệnh hoặc thời gian."
"Chúng tôi không chỉ làm việc cùng nhau, mà chúng tôi thực sự là chị em ruột. Và đó là lý do tại sao tôi không nghĩ rằng họ sẽ nương tay đâu."
"Ý cô là sao?"
"Cô nghĩ rằng chỉ vì là chị em mà chúng tôi hòa thuận sao? Một khi nỗi thất vọng bắt đầu lan rộng, lòng thù hận gia đình sẽ bén rễ. Đầu óc họ sẽ sôi sục vì giận dữ khi nói về việc tôi là một vết nhơ trên danh tiếng của dòng họ."
"Cô muốn nói rằng họ sẽ không coi cô là thứ có thể bỏ đi và để cô lại đây chỉ vì họ có nhiều Elite?"
"Họ sẽ đuổi theo tôi để trả thù. Tôi cam đoan 100% là như vậy."
Skuld lắc đầu đầy ngán ngẩm.
"Như cô đã biết, thiết kế và thông số kỹ thuật của Norn có thể thay đổi. Điều đó làm thay đổi ai là Elite chính của Object… Chế độ chiến đấu vừa rồi là của Urd, nhưng nếu Verdandi tiếp quản, đặc tính của Object sẽ hoàn toàn thay đổi. Những gì các người đã làm lần trước sẽ không hiệu quả nữa đâu."
Frolaytia nói mà không dùng micrô.
"Điều đó cũng có nghĩa là Verdandi là quân bài duy nhất còn lại trong tay áo của chúng. Chúng ta không biết chế độ của Skuld là gì, nhưng chúng không thể sử dụng nó khi cô ta ở đây. Có lẽ sẽ an toàn hơn nếu ta chủ động tấn công và ép đối phương lộ quân bài đó ra."
"Không, không hẳn đâu."
Quenser phản xạ đáp lại.
"Chúng ta không thể tin hoàn toàn vào những gì Skuld nói. Có thể lần trước chính là chế độ của Skuld, điều đó có nghĩa là chúng vẫn còn cả hai chế độ của Urd và Verdandi để dự phòng. Cũng có khả năng cả 3 chị em đều có thể sử dụng cả 3 chế độ và họ chỉ sử dụng chế độ của riêng mình tốt hơn những người khác thôi. Nếu vậy, đó là 3 loại Object nhân với ba người, tạo ra tổng cộng 9 kiểu chiến đấu. Dù mất đi một người, họ vẫn còn 6 kiểu chiến đấu nữa."
"Có lẽ vậy. Thêm vào đó, chúng ta không có gì đảm bảo mỗi chị em chỉ có một chế độ. Nếu mỗi người có 3 hoặc 4, sự kết hợp các quân bài sẽ tăng lên vô hạn."
"Các chị tôi sẽ giết tôi."
Skuld nói trong phòng thẩm vấn.
Giọng nói khàn khàn, đầy vẻ cam chịu ấy nghe thật lạc lõng khi phát ra từ một cô gái trẻ như vậy.
"Họ sẽ đến giết tôi bằng mọi giá. Đối với Norn, định mệnh là tuyệt đối, vì vậy, họ thực lòng tin rằng việc làm hỏng kế hoạch chiến thắng là một sự vi phạm chuẩn mực đạo đức. Đó là lý do họ sẽ giết tôi."
"Chúng tôi nghe nói Tổ Chức Tín Ngưỡng đã phát triển một quy trình độc đáo để biến niềm tin thành tinh thần chiến đấu. Đó là thứ này sao?"
"Cô đã nghe thấy thuật ngữ ‘Berserker’ bao giờ chưa?"
"Chẳng phải thuật ngữ đó chủ yếu ám chỉ phương pháp làm tê liệt nỗi sợ hãi của bộ binh trước khi thực hiện một cuộc xung kích sao?"
"Cơ chế của nó dựa trên sự cuồng loạn tập thể. Giống như cách nhiệt huyết của một ngôi sao nhạc rock lan tỏa đến khán giả trong một buổi hòa nhạc vậy. Chúng tôi đóng vai trò là bộ khuếch đại để thúc đẩy hiệu ứng Berserker. Nhiệt huyết của chúng tôi càng lớn, sự điên cuồng của những chiến binh càng cao. Bầu không khí đó sau đó được truyền ngược lại cho chúng tôi, tạo ra một sự bùng nổ cảm xúc thậm chí còn lớn hơn. Rồi quá trình đó cứ thế lặp lại."
"Trong trường hợp đó…"
"Khu căn cứ của chúng tôi có lẽ đang ngập tràn những tiếng hống chiến trận ngay lúc này. Họ sẽ gào thét đòi lấy đầu kẻ phản bội. Điều mà các chị tôi ghét nhất là để cho ngọn lửa này nguội đi. Họ sẽ giữ cho cỗ máy đó hoạt động bằng mọi giá."
"…"
Đó không phải là một cuộc trò chuyện dễ chịu gì.
Quenser quyết định hỏi Frolaytia một câu:
"Chuyện gì sẽ xảy ra với Skuld?"
"Điều đó tùy thuộc vào việc cô ta muốn gì và cấp trên sẵn lòng cho phép điều gì. Có khả năng cô ta sẽ đào tẩu sang phe chúng ta, hoặc cô ta có thể bị ném trả lại cho Tổ Chức Tín Ngưỡng. Cô ta cũng có thể bị coi là con tin và được sử dụng trong một cuộc trao đổi tù binh để giải quyết một số vấn đề ngoại giao rắc rối nào đó."
Những gì cô nói nghe có vẻ đơn giản, nhưng không hề có chút cảm xúc nào trong giọng nói của Frolaytia.
Sau đó, cô chuyển chủ đề.
"Dù sao thì, đó là tất cả những gì chúng ta có thể hỏi về cá nhân cô ta. Quenser, nếu cậu có bất kỳ câu hỏi nào về Trinity Style, hãy nói với Elfily qua hệ thống liên lạc của cô ấy. Nếu cô ấy đang vui, cô ấy sẽ hỏi giúp."
"Ư-ừm, vậy thì…"
Quenser suy nghĩ một lát trước khi thực hiện.
"Elfily, nếu có cơ hội, cô có thể hỏi về chuyện này không? Trinity Style được cấu thành từ một bầy robot nhỏ, vậy tại sao họ lại cứ phải cố định vào việc tạo ra một Object khổng lồ? Nếu họ có dư robot, họ đáng lẽ phải tạo ra được một cái thứ hai y hệt chứ. Nếu là vấn đề về lò phản ứng, họ luôn có thể lắp một cái nguyên mẫu vào. Chỉ cần làm mỏng lớp giáp đi một chút là họ có thể sử dụng hai cái cùng lúc rồi."
Bên kia gương, người phụ nữ đeo kính thản nhiên thay đổi luồng câu chuyện.
"Cô Skuld, tôi có một câu hỏi liên quan đôi chút đến mối quan hệ của cô với các chị gái. Trinity Style được cấu thành từ những robot nhỏ…"
"Ồ? Tôi cứ tưởng cô ấy vẫn còn giận về những gì cậu nói lúc đầu, nhưng có vẻ cô ấy thực sự thích cậu đấy, Quenser. Có lẽ cô nàng Lớp trưởng đó có cảm tình với mấy gương mặt búng ra sữa chăng."
"Ngài Frolaytia, hệ thống liên lạc vẫn đang bật đấy ạ."
Frolaytia bắt đầu ho khụ khụ, nhưng đã quá muộn. Mọi chuyện bắt đầu trở nên không rõ ràng rằng họ đang theo dõi cuộc thẩm vấn Skuld hay đang tận hưởng vẻ xấu hổ của vị thiếu úy Lớp trưởng ngực khủng kia.
Dù sao thì, Skuld cũng đã trả lời câu hỏi được đưa ra.
"Object chỉ có ý nghĩa khi nó là một Object."
"Ý cô là sao?"
"Cô không hiểu à? Đúng là chúng tôi có thể chế tạo đủ thứ với các Dvergr. Chúng tôi có thể tạo ra số lượng lớn nếu chúng chỉ ở cấp độ xe tăng hay xe bọc thép, nhưng điều đó vô nghĩa. Sẽ chẳng ai sợ hãi những thứ đó cả. Trận chiến bắt đầu trước cả khi vũ khí được sử dụng. Chỉ có vũ khí hạng 2 mới không gieo rắc nỗi sợ hãi vào tim kẻ thù trước khi nó được khai hỏa. Đó là lý do tại sao chúng tôi không quan tâm đến bất cứ thứ gì ngoài một Object mạnh mẽ nhất. Nếu chúng tôi hạ thấp thông số kỹ thuật để chia nó thành 2 hoặc 3 cái, kẻ thù sẽ chỉ đơn giản là tiêu diệt từng cái một."
Đó thực sự là một khía cạnh của cái gọi là chiến tranh sạch mà các cường quốc luôn rêu rao.
Nói rằng phải thử mới biết là chưa đủ.
Khi đối đầu với các vũ khí thông thường như xe tăng hay máy bay chiến đấu, cách tốt nhất là đảm bảo kẻ thù thậm chí còn không bao giờ dám có ý định sử dụng chúng để chống lại bạn. Còn khi đối đầu với một Object khác, bạn phải khiến đối phương hiểu rằng thông số kỹ thuật của chúng kém xa một cách vô vọng ngay cả trước khi trận chiến bắt đầu. Điều đó ngăn chặn các cuộc chiến kéo dài, giữ cho chúng sạch sẽ và duy trì hòa bình thế giới.
Đó chính là xu thế hiện đại.
Và đó cũng chính là lý do tại sao Skuld đi đến kết luận của mình.
"Các chị tôi sẽ giết tôi."
Cô đã quay trở lại với khẳng định ban đầu.
Mối nguy hiểm mà cô cảm nhận được cuối cùng cũng đã lộ diện rõ ràng.
"Norn phải là kẻ mạnh nhất. Mọi thứ khác đều phải bị hy sinh nếu điều đó có nghĩa là duy trì vị thế đặc biệt của nó ở đỉnh cao. Việc một Elite bị bắt sống sẽ làm hoen ố ‘huyền thoại’ đó. Đó là lý do tại sao Urd và Verdandi sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để vực dậy huyền thoại ấy. Việc đầu tiên họ cần làm là tạo ra một bể máu từ chính kẻ đã làm tổn hại đến danh hiệu mạnh nhất của Norn."
1 Bình luận