Web Novel

Chapter 3: Độc Chiếm Nàng Mèo Tối Thượng

Chapter 3: Độc Chiếm Nàng Mèo Tối Thượng

Có một chủng tộc được mệnh danh là Chủng tộc Tối Thượng.

Đây là những chủng tộc sở hữu sức mạnh ngang bằng… thậm chí vượt trội so với mạo hiểm giả hạng S.

Long Tộc.

Tinh Linh Tộc.

Thần Tộc.

Thế giới này tồn tại vô số Chủng tộc Tối Thượng…

Nhưng trong số đó, hiếm gặp nhất chính là Mão Linh Tộc.

Nghe cái tên là dễ lầm tưởng họ là linh hồn mèo — nhưng không hề. Họ là một chủng tộc riêng biệt, được gọi là Mão Linh Tộc.

Ngoại hình giống như gắn tai mèo và đuôi mèo lên người.

Toàn bộ chủng tộc có tính cách vui tươi, thân thiện với con người.

Họ đáng yêu đến mức khó tin khi được gọi là Chủng tộc Tối Thượng, từng có thời kỳ được sùng bái như thần tượng.

Tuy nhiên, tiềm năng của Mão Linh Tộc lại kinh khủng đến đáng sợ.

Họ có thể rạch đất bằng tay không, nhảy lên tận mây xanh không cần công cụ, di chuyển vượt tốc độ âm thanh.

Có vẻ vì không sử dụng được ma pháp nên thể năng của họ đã tiến hóa đến cực hạn, đồn rằng nếu chỉ đấu tay đôi, họ thậm chí có thể hạ gục cả Ma Vương.

Tuy vậy, do ảnh hưởng của những cuộc chiến tranh trong quá khứ, số lượng cá thể đã suy giảm nghiêm trọng.

Nghe nói hiện nay họ đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng, việc nhìn thấy họ trở nên vô cùng hiếm hoi.

Hiếm đến mức người ta đồn rằng gặp được họ là điềm báo may mắn sắp tới.

Một cô gái thuộc Mão Linh Tộc như vậy đang ở trước mặt tôi.

“Hamuhamuhamu! Amu! Amu! Pakupakupakupaku, gokun! “

Cô gái Mão Linh Tộc đang ăn phần lương khô dự trữ tôi mang theo.

Cô ăn hết sức.

Cô ăn chăm chú đến mức như thể không còn gì khác quan trọng hơn.

Nghe kể thì có vẻ cô đã kiệt sức vì đói, nằm bất tỉnh.

Cũng dễ hiểu.

Một Mão Linh Tộc chính hiệu thì không thể nào bị dồn vào đường cùng bởi thứ như Killer Tiger được.

“Puhhaa!!! “

Sau khi ăn sạch phần lương khô của tôi, cô gái Mão Linh Tộc cười toe toét, dường như cuối cùng cũng thỏa mãn.

…Nhìn kỹ thì cô ấy cực kỳ dễ thương.

Mái tóc mượt mà, óng ả như được bện từ ánh sáng.

Đôi mắt màu xanh lục lấp lánh như ngọc quý.

Nếu không có tai mèo và đuôi, nói cô là công chúa của nước nào đó cũng đủ thuyết phục.

“Cậu thấy đỡ hơn chưa? “

“Ừm! Cảm ơn nhé~ Cậu cứu mình đấy… Mình cứ tưởng sắp chết đến nơi rồi. “

“Cậu nói quá lên rồi. “

“Không hề quá đâu! Mình đã mấy ngày không ăn không uống, tưởng đâu thấy ông bà nội trên thiên đường đang vẫy tay bên kia sông rồi.”

Hóa ra là tình huống khá nghiêm trọng.

Thật tốt vì tôi đã cứu cô ấy kịp thời.

“À, đúng rồi, mình chưa giới thiệu! Cậu là ân nhân cứu mạng mà mình lại thế, xin lỗi nhé. Mình là Kanade. Như cậu thấy đấy, là một cô gái thuộc Mão Linh Tộc đây♪”

“Còn tôi là Rein Shroud. Một gã… sắp trở thành mạo hiểm giả. “

“Sắp trở thành? “

“Tôi đang trong quá trình thi. Và rồi tôi tìm thấy cậu trong lúc đó. “

“Mình muốn cậu gọi mình là Kanade, chứ không phải ‘cậu’ đâu♪”

“Vậy cậu cũng gọi tôi là Rein đi. “

“Ừm! Rất vui được gặp cậu, Rein♪”

Đây là khoảnh khắc định mệnh lúc tôi gặp Kanade… Là bước khởi đầu cho mối gắn kết không thể tách rời giữa hai kẻ xa lạ.

“Hê~ Vậy là Rein đã từng ở trong nhóm Anh Hùng à. “

Khi tôi định quay về thị trấn, Kanade bỗng nói muốn đi cùng.

Không có vấn đề gì nên tôi đồng ý để cô ấy đi cùng.

Trên đường đi…

Tôi đã kể cho Kanade nghe về những sự kiện xảy ra với bản thân gần đây.

Vốn dĩ đó là những ký ức tồi tệ đến mức chẳng muốn nhớ lại…

Có lẽ do tính cách tươi sáng của Kanade, đến khi nhận ra thì tôi đã kể hết mọi chuyện.

“Muu~”

Kanade nhăn mặt ra vẻ không hài lòng.

“Sao thế? “

“Đuổi Rein đi sao? Cái tên Anh Hùng đó không thể tha thứ được! Rein tốt thế này cơ mà. “

“…Cậu tức giận vì tôi sao? “

“Đương nhiên rồi! “

Kanade quả là một cô gái tốt bụng.

Tức giận vì tôi dù mới vừa gặp… không phải chuyện dễ làm.

“Ừm, cũng đành thôi. Sự thật là tôi đã trở thành gánh nặng mà. “

“Nyau~ …Nhưng nhưng, mình vẫn thấy không thoải mái chút nào! “

“Cảm ơn nhé, đã tức giận vì tôi. Nhưng giờ tôi thấy ổn rồi. Nếu cứ ở lại nhóm đó, chắc chắn tôi cũng chẳng gặp điều gì tốt đẹp. Nghĩ như vậy thì việc rời đi ngược lại là tốt. “

“Ưm… Nếu Rein không bận tâm thì mình cũng không bận tâm nữa! “

“Cô bé ngoan quá. “

“Nyafuu~”

Tôi vô thức xoa đầu Kanade.

Nhưng Kanade không tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn nheo mắt lại như đang thấy rất dễ chịu.

“À, nhưng nhưng, cho mình sửa lại một điều nhé? Rein không phải kẻ vô dụng đâu. Ngược lại, cậu rất mạnh mẽ đấy. “

“Cảm ơn cậu đã an ủi. “

“Không phải an ủi đâu! Mình nói thật lòng đó? “

“Cậu nói thế thì… Sức mạnh của tôi có là gì đâu? Tôi là Thuần Dưỡng Sư, chỉ biết sử dụng động vật thôi mà…”

“Chính vì thế mới đáng nể. Tài năng Thuần Dưỡng Sư của Rein cực kỳ xuất chúng đấy. “

“Sao cậu có thể nói vậy được? “

“Vì Rein có lẽ… có thể kết ước với mình. “

“Hả? “

Nghe điều bất ngờ, tôi vô thức dừng bước.

Kanade nhìn tôi đang ngơ ngác, mỉm cười.

“Nên nói thế nào nhỉ? Khi nhìn thấy Rein, mình cảm thấy một luồng điện ‘bzzzt’ chạy khắp cơ thể. Và rồi mình nghĩ: ‘Chắc Rein có thể sử dụng mình’. Trên toàn thế giới, chỉ một số ít người có thể sử dụng được Mão Linh Tộc bọn tớ đấy? Vì vậy, Rein là một người rất đáng nể. “

“Cậu nói vậy thì…”

Tôi không có cảm nhận thực tế.

Sử dụng Mão Linh Tộc à?

Tôi chưa từng nghĩ đến chuyện đó…

“Cậu muốn sử dụng mình không? “

“Hả? Được không? Nhưng tôi không biết có làm được không…”

“Với Rein thì được mà♪ Mình cũng tò mò, thử đi? “

“…!”

Nếu có thể sử dụng Chủng tộc Tối Thượng, không gì đáng tin cậy hơn.

Tuy nhiên, hơn cả tính toán đó…

Tôi muốn thân thiết hơn với Kanade.

Tôi muốn trở nên thân thiết bằng cách kết ước.

Vì vậy…

“Được rồi, thử xem sao. “

“Ừm♪ Đúng là Rein. Mình sẽ cổ vũ cho cậu! “

“Vậy… cậu có thể ngồi yên ở đó không? “

“Chỉ cần ngồi yên thôi á? “

“Ừ. Mọi việc để tôi lo. “

Tôi cắn ngón tay cái cho chảy máu.

Dùng máu đó, vẽ một pháp trận đặc biệt chỉ Thuần Dưỡng Sư mới dùng được lên lòng bàn tay.

Tôi giơ lòng bàn tay hướng về phía Kanade.

“…Ta là Rein Shroud. Kết nối giao ước mới, tạo nên nhân duyên nơi đây. Lời thề trong tim, hi vọng trong lòng, sức mạnh trong tay. Hãy trả lời. Danh ngươi là gì? “

Lúc này, nếu Kanade trả lời tên của mình, giao ước sẽ thành lập.

Nếu không…

“…Kanade…”

Bất chấp sự lo lắng, Kanade đã nói tên mình.

Pháp trận vẽ bằng máu phát sáng.

Ánh sáng tràn ngập…

Rồi thẩm thấu vào cơ thể Kanade.

“…Nya? Thế là xong rồi á? “

“Ừ… Giao ước đã thành. Nè, nhìn lòng bàn tay cậu xem. “

“Ô… ô? Hình như có một hoa văn kỳ lạ. “

“Đó là bằng chứng giao ước kết nối tôi và Kanade. Vậy là… tôi đã kết ước với Kanade rồi. “

“Vậy à. ĐÂY chính là bằng chứng cho sợi dây liên kết giữa mình và Rein♪ Ehehe, vui quá♪”

“Sợi dây liên kết…”

“Ơ, không phải à? “

“…Không, cậu nói đúng đấy. Đó là bằng chứng cho sợi dây liên kết giữa tôi và Kanade. “

“Ừm♪ Từ giờ mong được cậu giúp đỡ, Rein♪”

“Tôi cũng vậy. “

Và như thế…

Tôi đã vô tình trở thành người sử hữu người của Chủng tộc Tối Thượng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!