2
Tại Đền Dập Lửa có một nữ tư tế trưởng cùng hàng chục nữ tư tế trẻ đang tu tập sinh sống. Ngoài ra còn có mười binh sĩ mà Grunbeld để lại. Một căn phòng nhìn ra khu hành lễ, Benedikte được đặt nằm nghỉ trên giường trong đó. Bên cạnh cô, Sigur đang gọt trái cây bằng dao và xếp những quả táo mọng nước gọn gàng lên một chiếc đĩa.
“Đừng lo, Grunbeld chắc chắn sẽ trở về an toàn như mọi lần. Cậu ấy không thể nỡ bỏ mặc cô lâu đâu, một ông anh cuồng em gái mà.”
“Cô sai rồi,” Benedikte lẩm bẩm.
“Sai á?”
“Trận này… không giống bất kỳ trận nào trước đây. Tôi đã thấy... một điều gì đó trong vận mệnh của anh ấy, liên quan đến rồng lửa.”
Benedikte nhớ lại hình ảnh thoáng thấy trong lời sấm. Lúc này cô bị ám ảnh bởi nó và trực giác trở nên tê liệt. Những điềm báo về tương lai của cô hoàn toàn khép lại. Có lẽ vì vậy mà cô không cảm nhận được sự thù địch đang áp sát.
Tiếng thét của các nữ tư tế vang lên.
Sigur bật dậy.
“Báo cáo!” một thuộc hạ chạy xộc vào.
“Chuyện gì xảy ra!?”
“Địch tập kích! Một nhóm không rõ danh tính đang tấn công! Hiện chúng tôi đang giao chiến với họ ngoài sân!”
“Bao nhiêu tên!?”
“Không rõ! Nhưng tôi ước chừng hơn một trăm!”
Ngay khoảnh khắc đó, đầu của người lính báo tin bị đập vỡ từ phía sau. Hộp sọ lõm xuống, thịt mặt sụp thẳng đứng. Kẻ ra tay đã xâm nhập căn phòng mà không bị phát hiện. Hắn mặc giáp bằng da thú đen, tay phải cầm chùy gai, tay trái cầm một thanh gạt kiếm có răng cưa. Sigur nhận ra kẻ địch: Mateusz, người làm việc cho Đại công tước Haakon. Hắn vốn là một viên chức dân sự giản đơn trợ giúp các công việc hành chính, nhưng rõ ràng còn có một mặt khác.
Sigur rút kiếm, đối diện Mateusz.
Đội quân do Edvard chỉ huy tràn vào Đền Dập Lửa. Chúng nhanh chóng quét sạch số binh sĩ canh giữ.
“Giết hết! Chúng là cái gai trong mắt công quốc!”
Binh lính đá đạp các nữ tư tế, xé toạc y phục, ép họ quỳ chống tay rồi tấn công từ phía sau. Chúng cưỡng bức và tra tấn nửa như trò tiêu khiển, rồi giết họ bằng cách treo cổ lên cây. Tuổi tác không thành vấn đề.
Trong số các nữ tư tế tập sự có một bé gái chín tuổi. Em gào khóc “Mẹ ơi! Mẹ ơi! Cứu mọi người!” khi bị xâm hại. Những nữ tư tế xinh đẹp co giật khủng khiếp khi bị treo và ngạt thở đến chết. Còn Edvard, gã cảm thấy mình không còn quan tâm nữa nên để mặc tất cả xảy ra.
Theo một cách nào đó… việc này khá là thú vị.
0 Bình luận