2
Grunbeld Ahlqvist giờ đây là chủ nhân của Hang Rồng Lửa. Sau khi trở thành một vị chỉ huy hiệp sĩ danh tiếng, anh được ban cho một điền trang tại Nordcapity giống như các quý tộc và tướng lĩnh khác, nhưng dạo gần đây anh hầu như không xuất hiện ở đó. Phần lớn thời gian, Grunbeld ở Hang Rồng Lửa hoặc Đền Dập Lửa.
Dọc theo tường trong của pháo đài Hang Rồng Lửa là một dãy công trình, bao gồm dinh thự dành cho sĩ quan cao cấp và khu ở của binh lính. Trong số đó có dinh thự thứ hai của Tướng Kirsten, chủ nhân tiền nhiệm của Hang Rồng Lửa. Ông đã chinh chiến nơi tiền tuyến trong cuộc chiến với Tudor suốt một thời gian dài, nhưng nhờ có Grunbeld, cuối cùng ông cũng có thể rút khỏi chiến trường. Giờ đây, ông dành hơn nửa năm ở Nordcapity hoặc tại Đền Dập Lửa.
Dẫu vậy, Kirsten vẫn không quên ghé thăm Hang Rồng Lửa để xem tình hình của Grunbeld dù không thường xuyên. Mỗi lần vị danh tướng này xuất hiện, toàn bộ nơi đây đều trở nên náo nhiệt. Các tướng sĩ và binh lính vốn đã phấn khích vì chiến thắng gần đây, liền tụ tập đông đảo để đón chào ông. Kirsten xuống ngựa và lớn tiếng khen ngợi binh sĩ.
“Trận vừa rồi đánh quá đẹp! Đến lúc để Tudor hiểu rằng chúng không thể nào vượt qua nơi này được nữa!”
“Ngài Tướng Kirsten.” Sigur, chỉ huy bộ binh, đứng trong hàng quân. Dáng vẻ hiên ngang của cô khiến cả nam lẫn nữ đều bị cuốn hút.
“Sigur à? Có vẻ cô ngày càng xuất sắc hơn rồi đấy.”
“Ngài quá khen. Tôi vẫn còn phải cố gắng nhiều.”
Kirsten và Sigur tiến vào tháp trung tâm cùng nhau, một công trình đá bốn mặt cao năm tầng với cầu thang đồ sộ xoắn kép như hai sợi xoắn ốc quấn lấy nhau ở giữa. Khi lên tới tầng cao nhất, họ thấy Grunbeld đang cởi trần và dùng khăn khô lau mồ hôi.
Việc huấn luyện của Grunbeld diễn ra trong căn phòng cao nhất của tháp. Đó là những bài tập khắc nghiệt, sử dụng những khối sắt và cột sắt nặng hơn bốn trăm cân. Grunbeld nâng chúng lên rồi vung vẩy cho đến khi toàn thân đẫm mồ hôi. Trong toàn Đại Công quốc Grant, không còn ai đủ sức làm bạn tập nên anh chỉ còn cách vật lộn với bò mộng hoặc gấu.
“Xin lỗi ngài. Tôi đang luyện tập dở.”
“Không sao. Là ta tự ý đến mà,” Kirsten đáp.
“Có chuyện gì khẩn cấp sao ạ?”
“Không, ta không gọi là khẩn cấp.” Kirsten nhăn mặt. “Cậu có nghe về chuỗi vụ giết người kỳ quái và tàn bạo ở Nordcapity không?”
“Tôi có nghe ạ,” Sigur trả lời. “Kẻ gây án đã chi rất nhiều tiền. Chắc hẳn là do một quý tộc có tiếng nào đó làm.”
“Hừm…”
“Nhìn vẻ mặt đó... Tướng Kirsten, có phải ngài đã đoán được là ai rồi không?”
“Sigur, cô nhạy bén quá.”
“Tôi xin lỗi vì đã tò mò.”
“Không sao.”
Lúc đó, Edvard cũng xuất hiện. “Ồ, Tướng Kirsten.”
“Giờ thì cả cậu cũng tới rồi à, Edvard.” Bộ ba Edvard, Sigur và Grunbeld cuối cùng cũng tụ họp đầy đủ, cùng với Kirsten là ân nhân của họ.
“Ba đứa cô cậu trông như anh em ruột vậy.” Kirsten mỉm cười trìu mến. Sigur thoáng liếc Grunbeld với vẻ ngượng ngùng. Edvard thì nhìn qua nhìn lại giữa hai người.
“À, thực ra mẹ tôi nói bà muốn đến thăm Hang Rồng Lửa. Để chúc mừng chiến thắng ạ.”
“Ồ.” Kirsten tròn mắt kinh ngạc. “Nếu Đại công nương đến đây thì tinh thần binh sĩ sẽ được nâng cao, nhưng mà…”
“Tôi sẽ chuẩn bị tiếp đón,” Grunbeld nói, gương mặt không biểu lộ cảm xúc.
Edvard vội xua tay. “Âm thầm thôi, cải trang kín đáo.”
“Việc đón tiếp Đại công nương rất quan trọng, nhưng chúng ta cũng đã lâu không tụ họp đủ mặt, lại còn có cả ngài Tướng Kirsten ở đây.” Sigur vỗ mạnh lên vai Grunbeld và Edvard. “Uống rượu nào.”
“Rượu là thứ khó hiểu,” Grunbeld nói. “Vị thì dở, mà sao người ta lại say được thứ đó?”
“Với cậu thì nó giống như nước lã thôi.” Edvard cười gượng.
Bữa tối, họ mổ một con lợn rừng bắt được trong khu rừng gần đó. Riêng Grunbeld có thể dễ dàng ăn hết một hoặc hai cái đùi, thậm chí nhai luôn cả những khúc xương dày. Kirsten thì trái ngược hoàn toàn với Grunbeld, ông rất dễ say. Những chiến binh to lớn, lẫy lừng không phải lúc nào cũng tửu lượng cao. Khi đã ngà ngà, Kirsten bắt đầu trêu chọc Grunbeld.
“Này nhóc, xét theo một nghĩa nào đó thì cậu là con trai ta đấy…! Gọi ta là cha đi chứ?”
“Tướng Kirsten, ngài say rồi.”
“Thấy chưa, khách sáo quá! Gọi ta là Cha đi, đừng gọi Tướng nữa!”
“Nhưng mà…”
Sigur và Edvard rời khỏi phòng ăn. Khi Kirsten đã say thì tốt nhất là để ông ở riêng với Grunbeld. Đó là lúc Kirsten vui vẻ nhất. Hai người bước ra đài quan sát trên đỉnh tháp. Đêm đã hoàn toàn buông xuống. Hai bên Hang Rồng Lửa là núi non khiến bầu trời trông như bị chia cắt. Dưới sân pháo đài, binh lính tụ tập quanh lửa trại mở tiệc uống rượu.
Đó đều là thuộc hạ của Grunbeld, Edvard và Sigur... những binh sĩ ưu tú được chính họ huấn luyện.
“Sigur,” Edvard gọi, dường như không vì lý do gì… mà cũng không hẳn là không có lý do. Anh không tìm ra lời để nói tiếp. Edvard và Sigur đã là bạn từ thuở nhỏ trước khi gặp Grunbeld. Trước khi bị Tudor bắt, cha mẹ hai người hẳn đã từng mơ hồ nghĩ đến chuyện đính ước cho họ. Cuộc gặp gỡ với Grunbeld, cuộc hôn nhân của Fulda, chiến tranh... quá nhiều yếu tố đã khiến ý định đó bị treo lơ lửng.
“Sao vậy?”
“Không có gì.” Dĩ nhiên là không phải không có gì. Em ngày càng xinh đẹp hơn, Sigur... đó mới là điều anh thật sự muốn nói, nhưng không tài nào thốt ra được. Anh thấy ra chiến trường giết người còn dễ hơn nhiều.
Sigur mỉm cười. “Ngài tướng ấy đúng là rất yêu quý Grunbeld.”
“Ừ.” Edvard nhăn mặt khó chịu, rất khẽ để Sigur không nhận ra. “Cứ như là cha con thật vậy.”
“À, có chuyện này phải nói nếu không ta ngất đi mất,” Tướng Kirsten lên tiếng.
“Chuyện gì vậy ạ?” Grunbeld hỏi.
“Ta đưa Benedikte theo. Con bé đang nói chuyện với mấy con ngựa trong chuồng hay gì đó.”
“Cô ấy… Xin phép ngài một chút, Tướng Kirsten.”
“Không sao. Ta ổn mà.” Một khi Kirsten đã uống rượu thì rất khó rời đi, nên Grunbeld vội vàng hướng về phía chuồng ngựa.
Bên cạnh bãi tập cưỡi ngựa là một tòa nhà phẳng rộng lớn, chuồng nuôi hàng trăm chiến mã. Ở đó có hệ thống dẫn nước đơn giản nối với giếng, cùng một dãy kho gạch để chứa cỏ khô, cỏ tươi, thức ăn và ngũ cốc.
Khi Grunbeld nhìn vào trong chuồng, bàn tay Benedikte đang chải lông trên mông một con ngựa chợt dừng lại.
“Anh to thế nên bước chân dễ nhận ra lắm,” cô nói. Chải xong, Benedikte tiến tới và ôm chầm lấy Grunbeld bằng đôi tay ướt. Trên người cô thoang thoảng mùi cỏ và phân ngựa, nhưng hoàn toàn không khó chịu.
“Con Rồng Lửa quét sạch cả vạn quân địch mà lại ngoan ngoãn như cừu non trước mặt nữ tư tế.” Những binh sĩ chứng kiến cảnh đó không ngần ngại buông lời trêu chọc.
“Nhìn kìa, anh ta nâng niu cô ấy như đồ dễ vỡ. Dù cô ấy nghịch ngợm đến thế.”
“Đúng là nữ tư tế của Hỏa Long. Không ai giỏi trấn an rồng bằng cô ấy.”
Edvard gọi mấy binh sĩ đang trêu Grunbeld và Benedikte. “Mấy người tụ tập ở đây làm gì thế?”
“X-xin thứ lỗi, thưa ngài!” Binh sĩ lập tức tản ra.
“Tôi hiểu vì sao họ muốn trêu. Anh ấy giống như một con gấu không biết phải làm gì với một chú mèo con hiếu động. Vừa buồn cười, vừa cảm động.”
“Thô lỗ thật,” Sigur nói rồi huých Edvard một cái.
“Chuẩn.”
Grunbeld quay lại, Benedikte vẫn treo lủng lẳng trên cổ anh. Edvard và Sigur không kìm được tiếng cười.
“Cảm ơn hai người đã luôn chăm sóc cho anh trai to xác của tôi, Edvard, Sigur,” Benedikte nói. “Anh ấy là người liều lĩnh. Xin hãy bảo vệ anh ấy.”
“Cô nói gì thế?” Edvard nói đầy tự hào cứ như đang nói về chính bản thân. “Trên chiến trường, cậu ta đúng là một Hỏa Long thực thụ. Nếu để mặc, cậu ta có thể tự mình quét sạch quân địch. Sự cuồng nhiệt của Grunbeld khiến binh sĩ hăng hái hơn. Cậu ấy là kẻ bất khả chiến bại.”

Benedikte mù lòa “nhìn” năng lượng của Edvard. Nó hiện ra như sắc vàng rực và xanh lục của tình huynh đệ cùng lấp lánh, nhưng…
“Cùng lắm thì tôi cũng chỉ giống như một con chuột chí chóe báo tin vào tai Hỏa Long thôi, kiểu em dâu khó ưa ấy mà.” Edvard tự giễu mình. Đằng sau sắc vàng và xanh ấm áp ấy, Benedikte còn thấy trong tâm trí một màu xanh hải quân sẫm, mờ nhạt, lập lòe như đốm lửa ma trơi.
“Không phải vậy.” Grunbeld không nhận ra sự tự giễu của Edvard, chỉ nói với vẻ nặng nề và gương mặt nghiêm nghị.
“Cậu là… cậu là bộ não của Đội Kỵ sĩ Rồng Lửa và Bộ binh Hạng nặng Rồng Lửa. Không có bộ não, con rồng lửa sẽ chẳng biết làm gì.”
“Grunbeld…” Edvard nói khẽ. Trái ngược với vẻ dịu dàng bên ngoài của anh, Benedikte cảm nhận được ba sắc màu kia quấn chặt lấy nhau dữ dội.
“Nếu không có cậu, con rồng có khi sẽ cắn vào chính cái đuôi của mình,” Grunbeld nói.
“Đó là đùa à? Nói thật nhé, cái mặt cậu nghiêm túc như thế thì khó mà biết được.”
Sigur quan sát cuộc trao đổi ấy rồi khúc khích cười một mình. Ba người họ được nhuộm bởi rất nhiều màu sắc, một bức tranh hài hòa được tạo nên chậm rãi qua thời gian dài. Đó là cảm giác của Benedikte.
Hơi xấu hổ, Grunbeld bế Benedikte ra khỏi chuồng ngựa.
“Một nữ tư tế thì không nên cứ xuất hiện mãi ở tiền tuyến đẫm máu thế này.”
“Nhưng trong số các vị thần mà em cầu nguyện có cả thần chiến tranh. Với lại anh trai à, lần này em sẽ dâng lên vũ điệu thánh trước mọi người để mừng chiến thắng.”
Đối với binh sĩ nơi đây, Benedikte đã trở thành chỗ dựa tinh thần... sự an ủi cho tâm trí, một liều thuốc xoa dịu. Cô chạy một mình ra quảng trường trước tháp trung tâm. Rồi từng người lính gọi đồng đội tới, chỉ trong chớp mắt đã có cả một đám đông tụ tập. Benedikte cúi chào họ và chậm rãi bắt đầu múa. Không giống những điệu múa khi biểu diễn trước giới quý tộc, các động tác lần này mang đậm sắc thái bản địa. Cô cố ý chuyển động hông rộng hơn, toàn bộ điệu múa toát lên một cảm giác nguy hiểm gợi tình khó tả. Binh sĩ reo hò phấn khích.
Grunbeld thở dài.
“Có vẻ cậu vẫn chưa quen việc nó gọi cậu là anh trai.” Kirsten đã đứng cạnh anh. “Nhưng này, con trai. Nói cho đúng thì cậu là chú của nó đấy.”
“Thưa Tướng quân,” Edvard và Sigur cúi chào khi Kirsten tiến lại.
“Quỷ thật, cô cậu lúc nào cũng khách sáo thế,” Kirsten nói.
“Vâng, nhưng mà…” Grunbeld đáp.
“Nghe này, con trai. Nếu cậu không phản đối, ta định nói chuyện với Đại Công tước để giải tục cho Benedikte.”
Grunbeld giật mình quay phắt lại nhìn Kirsten. Giải tục nghĩa là cô sẽ không còn là nữ tư tế, trở lại làm người thường... và có thể kết hôn.
“Tướng quân! Chuyện đó…”
“Này Grunbeld, ta muốn được nhìn mặt chắt của mình.”
Gương mặt Grunbeld cứng lại trong giây lát.
“Thôi nào, Grunbeld. Tất cả binh sĩ ở đây đều biết hai người như một cặp uyên ương. Thật ra bọn tôi cũng mệt vì phải nhìn mãi rồi.” Edvard lên tiếng ủng hộ.
“Nhưng… tôi…” Grunbeld ấp úng.
“Hãy làm vì ông nội của nó.”
Grunbeld im lặng.
“Bởi vì nếu cậu không quyết, tôi không thể cứ nhìn mọi thứ lửng lơ mãi được,” Edvard lẩm bẩm rất khẽ, cúi đầu và liếc xéo về phía Sigur. Anh không biết liệu cô có nghe thấy không.
Sigur nhìn qua nhìn lại giữa Benedikte và Grunbeld, rồi lặng lẽ rời đi.
Vũ điệu khích lệ binh sĩ kết thúc, Grunbeld và Benedikte bước lên tường thành. Họ nhìn xuống nơi vừa mới là chiến trường, được ánh hoàng hôn chiếu rọi.
“Trong con mắt tâm trí của em, chiến trường này trông thế nào?”
“Bi thương và đau khổ. Màu sắc của cơn giận vẫn còn lẩn khuất. Nhưng đến khi mặt trời sáng mai mọc lên, nó sẽ gần như tan biến. Giống như bị mưa làm tan chảy, bị gió thổi phân tán.”
“Em không sợ sao? Trước vô số màu sắc của bi thương, đau khổ và giận dữ mà em nhìn thấy rất rõ trong tôi? Dạo gần đây, mỗi lần ra trận tôi đều cảm nhận được điều đó. Chỉ một cú vung tay, một cú giậm chân, hàng chục kẻ địch đã bị thổi bay, nghiền nát như lá khô. Quá dễ dàng. Cơn khát máu chiếm lấy tôi, và tôi cứ thế xông qua quân địch. Một con rồng lửa đúng nghĩa. Em không sợ một kẻ đẫm máu như tôi sao?”
“Người sợ… chẳng phải là anh sao, anh trai?”
“Nghĩ lại thì…” Grunbeld sững người trước lời Benedikte và nhìn chằm chằm vào đôi tay mình. Chúng chai sạn cứng như thể được nặn từ đất sét. Lòng bàn tay đã được tôi luyện đến mức có thể ví như găng tay.
“Tôi sợ em. Tôi sợ chạm vào em, sợ rằng đôi tay này sẽ làm vấy bẩn và hủy hoại em.”
Benedikte đặt đôi tay mình vào tay anh. Chúng mềm mại, đối lập hoàn toàn với tay Grunbeld.
“Các vị thần của hòn đảo này sẽ không bao giờ nói rằng máu đổ trên chiến trường là ô uế. Máu của kẻ thù, máu của anh... mọi dòng máu chảy nơi chiến địa đều là bằng chứng của lòng dũng cảm. Đó là lễ vật cao quý để các chiến binh được hội tụ trên thiên giới của các vị thần.”
Benedikte nói đầy mạnh mẽ khiến Grunbeld bất giác giật mình, bởi anh thấy trong cô bóng dáng người mẹ đã khuất của mình. Một cô gái nhỏ bé tưởng chừng chạm vào là vỡ. Vậy mà lại gợi nhớ đến mẹ, một nữ chiến binh.
Benedikte tiếp lời: “Nhất là khi kẻ địch là bọn xâm lược giày xéo hòn đảo này. Vậy nên hãy theo cách của hòn đảo, để kẻ thù hiến dâng thật nhiều máu. Làm con mồi cho hỏa long đáng sợ.”
“Đúng là có những nữ tư tế đáng sợ thật.”
“Bởi vì em là nữ tư tế của Hỏa Long, anh trai.” Benedikte cười tinh quái.
Sáng hôm sau, Benedikte trở về Đền Dập Lửa trước Kirsten. Grunbeld phải trông nom Kirsten vì ông đã uống đến bất tỉnh. Vì vậy, chính Sigur là người tiễn Benedikte.
“Xin lỗi. Chỉ huy hiện giờ đang bận tay với Tướng Kirsten…”
“Không sao. Tôi mới là người xin lỗi vì đã làm phiền một kiếm sĩ lừng danh.” Benedikte hiểu rất rõ Kirsten phiền phức thế nào khi uống quá chén. Bất kỳ ai ngoài Grunbeld mà lại gần ông một cách bất cẩn đều có thể ăn đòn. Chỉ riêng việc đưa ông về phòng đã là cực hình.
“Xin hãy chăm sóc Grunbeld. Chăm sóc anh trai của tôi.”
“Tôi sẽ làm bằng cả tính mạng, nếu cần.”
Benedikte rời Hang Rồng Lửa qua cổng sau. Cô trở về trên lưng Ludvig cùng với một nữ tư tế lớn tuổi đi theo hộ tống. Khi ngoái nhìn lại, Benedikte thấy Grunbeld đã xuống tới cổng, có lẽ đã xong việc chăm sóc Kirsten. Anh đứng đó khoanh tay tiễn cô đi, thì Sigur tiến lại gần.
Benedikte cảm thấy Sigur phảng phất một sắc hồng nhạt. Đó là màu của tình yêu.
“Bởi vì dù em có thể xoa dịu con rồng, em cũng không thể chiến đấu bên cạnh anh ấy,” Benedikte thì thầm với chính mình đầy khao khát. Chỉ có con sói bạc là nghe thấy những lời ấy.
0 Bình luận