4
Nordcapity, kinh đô của Đại Công quốc Grant. Phía sau phòng ngủ của Đại Công tước Haakon Grant trong lâu đài là một căn phòng bí mật, cấu thành một phần của lối thoát hiểm khẩn cấp. Đường hầm này dẫn ra ngoại ô thành phố, và dọc đường đã được chuẩn bị sẵn một kho vũ khí cùng một nhà ngục. Nhà ngục ấy dùng để giam giữ những tù nhân “đặc biệt”: những kẻ tuyệt đối không thể để dân chúng trông thấy.
“Con đĩ… con điếm này…!”
Nhưng kẻ hiện đang bị giam trong nhà ngục bí mật ấy không phải tù nhân đặc biệt nào cả, mà chỉ là một cô gái vô tội trong thành và chẳng biết gì hết. Ba ngày trước, cô bị trói chặt cả tay lẫn chân, tuyệt vọng van xin tha mạng. Lưỡi cô đã bị cắt, toàn bộ răng bị nhổ sạch nên cô chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ứ từ cổ họng. Đại Công tước Haakon đang thúc của quý của lão vào miệng cô gái. Khi lão xuất tinh vào cổ họng cô, cô sặc lại và ho sù sụ. Haakon đánh cô và quát lớn:
“Đồ ngu! Nuốt đi!”
Lão cầm lấy một chiếc kìm nung đỏ treo trên tường và đánh vào người cô, xẻ thịt cho đến khi lộ cả xương. Haakon trút lên cô gái bị bắt cóc ấy toàn bộ nỗi oán hận của lão đối với chị gái mình và đám quý tộc đã từng tìm cách giết lão.
Tất cả là lỗi của bọn chúng khiến dân chúng ghét ta. Tâm trạng Haakon hôm đó càng lúc càng tệ. Grunbeld lại thắng, khác với ta, hắn được dân chúng yêu mến. Không hiểu sao dòng máu thợ săn đại dương lại biểu hiện trong Grunbeld mãnh liệt đến vậy. Ta hẳn cũng có ít nhiều dòng máu tổ tiên ấy, vậy tại sao hắn lại được thừa hưởng nhiều đến thế?
Một chuỗi án mạng tàn bạo và ghê rợn đang gây chấn động Nordcapity. Kẻ gây ra các vụ giết chóc ấy không ai khác ngoài chính Haakon Grant, Đại Công tước.
Haakon dừng tay trước khi giết chết con tin, để dành phần “tiếp theo” cho ngày hôm sau. Giết cô ta ngay thì chẳng có gì thú vị. Lão muốn nhìn cô gái chìm trong tuyệt vọng, khi da thịt bị cạo đi từng chút một bằng một chiếc thìa tre.
Khi Haakon rời khỏi nhà ngục, một sinh vật như bóng tối đang đợi sẵn. Đại Công quốc có một tổ chức bí mật sống trong bóng đêm: “Bàn Tay Bóng Tối”. Đó là lực lượng chuyên xử lý những công việc bẩn thỉu, hoạt động âm thầm để chống lưng cho Đại Công quốc, chúng sở hữu năng lực thể chất vượt xa người thường. Thực lực của chúng đủ để sánh ngang với Bakiraka của Kushan, một tộc sát thủ ngoại bang khét tiếng trong thế giới ngầm toàn lục địa.
Gián điệp và sát thủ của Bàn Tay Bóng Tối khoác lên mình những tấm da thú nhuộm màu xám đậm và đen. Chúng mang giày da mỏng để không gây ra tiếng động. Kẻ đang xuất hiện trước mặt Haakon lúc này là Mateusz, thủ lĩnh của Bàn Tay Bóng Tối.
Bàn Tay Bóng Tối chỉ tồn tại để tuân theo mệnh lệnh của Đại Công tước Grant, và Mateusz cũng không ngoại lệ. Tinh thần trung thành tuyệt đối ấy lý giải vì sao chúng dốc toàn lực hỗ trợ cả những vụ giết chóc ghê tởm này. Chính Bàn Tay Bóng Tối đã bắt cóc phụ nữ. Và khi Haakon “xong việc”, chúng vứt xác các nạn nhân khắp thành phố.
“Ngươi muốn gì, Mateusz?”
“Chúng tôi đã bắt được một gián điệp của Tudor.”
“Vậy thì cứ tra tấn rồi giết hắn.”
“Vâng, thưa Bệ hạ, nhưng tên gián điệp này có chút kỳ lạ…”
“Kỳ lạ thế nào?”
“Hắn nói mình là sứ giả bí mật, không phải gián điệp. Hắn tự xưng là đại diện của tướng quân Abecassis bên Tudor.”
“Ồ?” Haakon nói. “Ý ngươi thế nào, Mateusz?”
“Hắn là một gián điệp có tay nghề. Nhưng xét theo năng lực đó thì hắn lại bị bắt quá nhanh. Hắn mang theo một bức thư có đóng ấn của tướng quân Abecassis. Có đủ cơ sở để tin rằng hắn đúng là một sứ giả.”
“Một sứ giả bí mật của Tudor…” Haakon lẩm bẩm. “Vậy thì ta sẽ nói chuyện với hắn một chút.”
“Có nên báo cho tướng Kirsten và chỉ huy Grunbeld không ạ?” Mateusz hỏi.
“Đừng,” Haakon đáp. “Đừng nói gì cả.”
“Tuân lệnh, thưa Bệ hạ.”
Haakon tiến vào ngục thất trong lâu đài. Tên sứ giả bị xích vào tường. Hắn trọc đầu, đôi mắt lồi như cá, và luôn nở một nụ cười mỏng manh, dai dẳng.
“Vậy là ngươi đại diện cho Abecassis,” Haakon nói.
“Nếu không phải là Đại Công tước. Thật vinh hạnh khi được diện kiến ngài.”
Haakon lấy từ túi ra bức thư đã được niêm phong mà Mateusz đưa cho hắn. “Ta đã xem qua cái này,” lão vừa nói vừa mở thư, “nhưng bên trong hoàn toàn trống rỗng. Ngươi coi ta là thằng ngu sao?”
“Đó là vì tôi không muốn để lại bất kỳ bằng chứng nào,” tên sứ giả đáp. “Bức thư chỉ nhằm chứng minh rằng con dấu này đúng là huy hiệu của tướng quân Abecassis, để đảm bảo thân phận của tôi. Mọi thông tin khác đều có thể trở thành chướng ngại về sau. Tất cả những gì cần thiết đều nằm trong đầu tôi.”
“Nghe như thể ngươi đang cố lừa ta.”
“Sao ngài không phán xét sau khi nghe điều tôi sắp tiết lộ?”
“Và đó là gì, tên gián điệp bị giam kia?”
“Một cuộc tổng tấn công quy mô lớn của quân Tudor. Chúng tôi có một trăm nghìn binh sĩ. Tôi sẽ nói cho ngài biết làm thế nào để ngài còn sống sót sau khi nó xảy ra.”
“Tổng tấn công? Cái gì...?”
“Ngài có đội gián điệp xuất sắc của riêng mình, Bàn Tay Bóng Tối. Xin hãy để họ điều tra một chút. Mọi con tàu trong khu vực này, dù là của hải tặc hay thương nhân lớn thì đều đã bị quân đội Tudor trưng dụng. Vận chuyển một trăm nghìn binh sĩ không phải chuyện đơn giản…”
“Đồ khốn,” Mateusz đứng gần đó gầm gừ đe dọa.
Haakon giơ tay ra hiệu cho Mateusz dừng lại. “Tiếp tục đi,” lão nói. “Kể ta nghe thêm nữa.”
0 Bình luận