Novel

Chương Ba (7)

Chương Ba (7)

7

Grunbeld đã lao ra khỏi phòng khách trước khi tình huống với đại công nương... cựu đại công nương đi quá xa. Anh chỉ quấn mỗi chiếc khố và bước đi trong hành lang. Một cảm giác mất phương hướng bám lấy anh.

“Nếu một ngày nào đó lạc lối thì hãy đến gặp em. Em sẽ xem vận mệnh cho anh, với tư cách một nữ tư tế của Đền Dập Lửa.”

Người anh cần lúc này không phải Fulda. Một khao khát mãnh liệt muốn nhìn thấy gương mặt Benedikte siết chặt lấy anh. Ta muốn em xem cho ta, cho ta nhận sự chỉ dẫn của các linh hồn.

Trong lúc tìm Benedikte, Grunbeld gặp Sigur trên đỉnh tường thành.

“Grunbeld! Có một vụ tấn công.”

“Nhắm vào ai? Do ai?”

“Benedikte bị tấn công. Năm sát thủ được thuê.”

“Cái gì?!” Gương mặt Grunbeld lạnh cứng lại.

“Không sao, giờ đã có lính canh bảo vệ rồi.” Nhưng chưa kịp nói hết, Grunbeld đã nói:

“Tôi sẽ đến chỗ cô ấy,” rồi chạy vụt đi.

“Grunbeld, chờ đã!” Sigur gọi với theo.

“Gì?” Grunbeld đã lướt qua, chỉ ngoái đầu nhìn cô với vẻ bực bội.

“Chuyện hôn sự của tôi…”

“Xin lỗi. Có thể để sau được không?” Grunbeld nói rồi đi tiếp.

Hay đúng hơn là định đi tiếp vì Edvard đứng chắn trước mặt. Gương mặt anh tái mét như người chết. “Grunbeld… có vẻ như mẫu thân tôi đã đến phòng cậu…”

Grunbeld không nói gì.

“Cậu có ngủ với mẹ tôi không?”

“Đừng nói nhảm! Tôi cần đi gấp!” Grunbeld bỏ đi, không cho phép bất cứ cuộc nói chuyện nào nữa.

Bị bỏ lại, ánh mắt Edvard rơi vào Sigur đang đứng sững sờ trên tường thành. Khi anh tiến lại gần, cô đang khóc khe khẽ. Thấy Edvard, Sigur lau nước mắt bằng mu bàn tay rồi nở nụ cười như không có chuyện gì.

“Edvard, cậu cũng ở đây à?”

Gió đêm thổi bay mái tóc cô, Edvard nhìn lại người phụ nữ gần như em gái ruột của mình. Nếu Sigur cởi áo, hẳn sẽ lộ ra những vết sẹo cũ do kìm nung đỏ xếp thành vằn hổ. Sẹo... anh có cảm giác chúng tạo nên mối gắn kết sâu hơn cả huyết thống.

“Grunbeld đúng là lạnh lùng.”

“Không trách anh ấy được, đó là Benedikte. Việc khẩn của người thân thích.”

Edvard nói thẳng:

“Cậu sắp kết hôn à?”

“Cậu nghĩ sao?” Sigur cười buồn. “Hôn phu của tôi là trưởng nam Nhà Olsen. Thật lòng mà nói thì với một ‘món hàng hư hại’ như tôi, đó là một cuộc hôn nhân khá tốt. Cha mẹ tôi sẽ không cho phép tôi từ chối.”

“Muốn giết họ không?”

“Đừng vậy.” Sigur bật cười. “Dù sao họ vẫn là cha mẹ tôi.”

“Ừ, nhưng…” Nhà Olsen là những quý tộc quyền thế, giàu bậc nhất trong đại công quốc, không, trong toàn bộ phương Bắc.

“Hay là chạy trốn?”

“Với cậu à?” Sigur lại cười buồn như mọi khi. “Xin lỗi.”

“Đừng xin lỗi.”

Sigur quay vào trong thành. Edvard đứng yên như tượng, ngẩng nhìn bầu trời với ánh mắt mờ đục.

“Giờ thì chẳng còn gì cả. Tôi chẳng còn gì…”

Một nhóm bóng người tối vây quanh Edvard. Mateusz của Bàn Tay Bóng Tối thì thầm: “Sao ngài không đi cùng bọn ta, thưa Đại công tước?”

                 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!