5
Mọi người bao gồm cả Kirsten và Benedikte, được sắp xếp tạm thời cùng về Nordcapity. Trước khi nghe trực tiếp ý chỉ của Đại công tước, không ai có thể làm gì hơn. Điều đó đồng nghĩa với việc chủ nhân rời Hang Rồng Lửa để nơi này không người trấn giữ, nhưng Nordcapity cũng không quá xa. Kể cả khi một lực lượng lớn của Tudor lập tức tấn công Hang từ Pháo đài Chester, tiền đồn gần nhất của Tudor, những con ngựa nhanh vẫn có thể đưa Grunbeld quay về kịp thời.
Chiếc xe chở Fulda chạy song song với chiến xa của Grunbeld. Edvard và Sigur cưỡi ngựa như thường lệ. Edvard sôi sục tức giận khi phi ngựa. Mười năm trước, anh trở thành hiệp sĩ cùng Grunbeld và từ đó luôn hỗ trợ anh ta. Grunbeld chỉ việc chiến đấu theo ý mình, còn mọi việc hậu cần như tiền lương, tiền thưởng cho Đội Kỵ sĩ Rồng Lửa và Bộ binh Hạng nặng Rồng Lửa đều do Edvard xoay xở.
Thuở ban đầu, Edvard say mê đấu thương. Anh từng mơ một ngày trở thành nhà vô địch giải đấu và ngưỡng mộ Hiệp sĩ Ánh Trăng Locus, một huyền thoại sống. Nhưng giấc mơ ấy tan biến như mọi giấc mơ khác khi Edvard mất một mắt trong quá trình cải đạo của Tudor. Đấu thương đòi hỏi thị giác chiều sâu và canh thời điểm khi lao thẳng về phía đối thủ dọc theo đường thẳng có vách ngăn, một cuộc thi không thể tham gia nếu không có đủ hai mắt.
Đội Kỵ sĩ Rồng Lửa không thể tiếp tục nếu thiếu Grunbeld, nhưng thực ra Edvard mới là người vận hành trơn tru. Thế mà mọi danh tiếng quân sự lại dồn cả về Grunbeld. Vì sao mọi chuyện thành ra thế này? Những cảm xúc thường bị chôn sâu trong tim Edvard chưa từng trồi lên ý thức, nay tuôn trào sôi sục như vỡ đập bởi cách đối xử của Đại công tước.
Mẫu thân đã làm gì? Chẳng lẽ chỉ mình ta thấy bà không hề khó chịu như đáng lẽ phải vậy? Sigur rõ ràng yêu Grunbeld. Cậu định cướp không chỉ Sigur, mà cả Mẫu thân khỏi tay ta sao? Cậu đã có Kirsten, một người còn giống cha hơn cả cha ruột. So với thế, ta có gì…
Tại Nordcapity, Grunbeld, Edvard, Sigur và Kirsten được triều kiến Đại công tước. Thái độ lạnh lùng và khó gần của lão đẩy Grunbeld vào thế cực kỳ khó xử. Dù họ hỏi gì thì lão cũng chỉ lặp lại vài câu trả lời như nhau:
Nếu không muốn người phối ngẫu được ban cho, thì tự chọn lấy.
Hôn phu của Sigur là một quý tộc danh giá. Nhà Johansen rất tán thành nên không có vấn đề gì.
“Mọi chuyện đã quyết rồi. Giờ ta mệt lắm,” Haakon nói và đột ngột kết thúc cuộc đối thoại.
“Rốt cuộc ngài đang nghĩ gì vậy?” Edvard hỏi. “Hay là ngài định để Grunbeld làm người cai trị?”
“Có lẽ đó lại là điều tốt nhất cho đất nước này.” Lời ấy khiến mặt Grunbeld trở nên nghiêm lại.
“Vả lại, sự tình đến nước này là vì kẻ kế thừa của ta là ngươi, quá vô dụng. Nếu muốn ngai vàng thì hãy cho ta thấy xương sống của ngươi.” Đại công tước mỉm cười không chút sợ hãi rồi rời đi qua lối sau.
Rời khỏi phòng tiếp kiến, Kirsten lên tiếng: “Cậu nghĩ sao, Grunbeld?”
“Thật lòng mà nói… tôi không biết phải nghĩ gì.”
“Những lúc thế này thì hãy cẩn thận. Ta sẽ tự mình điều tra.”
“Điều tra? Ý ngài là sao ạ?”
“Thú thật, Bệ hạ dạo này hành xử rất bất thường.”
Kirsten quay sang Sigur: “Ta biết chuyện hôn nhân đang khiến cô bận tâm, nhưng ta có thể nhờ cô một việc không?”
“Vâng, thưa tướng quân.”
“Hãy âm thầm bảo vệ Benedikte. Từ khi vào lâu đài này, con bé luôn hoảng sợ. Với nó là ta không thể chỉ coi đó là ‘linh cảm xấu’.”
“Xin ngài cứ giao cho tôi.”
Các nữ tư tế thuộc tầng lớp đặc quyền, nhưng Benedikte vẫn không được phép mang Ludvig vào hoàng thành. Điều đó chỉ càng khiến cô bất an. Dù không nhìn thấy, khả năng cảm nhận dòng năng lượng và hào quang giúp cô sinh hoạt thường ngày không quá khó khăn. Thế nhưng từ khi bước vào tòa lâu đài này, cô nhìn thấy quá nhiều màu sắc ô uế. Dù ai mang ác ý gì, ở đây cô không phân biệt nổi vì ác ý che lấp lẫn nhau. Cô thậm chí không biết màu nào nguy hiểm nhất với mình.
Benedikte luôn bị những màu sắc đe dọa bám theo từ lúc vào lâu đài. Cô cảm nhận tà khí hướng về phía mình và chuyên tâm cầu nguyện. Ta muốn gặp Grunbeld… hơn bất kì ai...
Đêm đã khuya. Benedikte bị giam trong phòng suốt cả ngày thậm chí chưa ăn gì. Có tiếng gõ cửa.
“Ngài Grunbeld đang đợi người ở đại sảnh ăn bên dưới,” một thị nữ nói. Benedikte không cảm thấy thù địch nên vui vẻ đi xuống.
Nhưng màu sắc của Grunbeld không có ở đó. Thay vào đó là năm sắc đỏ son bị vấy bẩn bởi ác ý vây quanh Benedikte. Tất cả đều đã rút dao găm.
“Vì sao? Vì sao lại là ta?”
“Không biết.” Đám sát thủ hẳn là được thuê đang khép chặt vòng vây.
Máu tươi bắn tung. Nhưng không phải máu của Benedikte. Một tên sát thủ bị đâm từ phía sau, mũi kiếm xuyên ngực. Hắn đổ gục và Sigur hiện ra, đại kiếm hai tay được giữ theo kỹ thuật “bán kiếm”.
Ba tên lao về phía Sigur. Chúng dùng dao găm, còn cô dùng đại kiếm. Theo lẽ thường thì dao găm có lợi thế trong không gian hẹp, nhưng kiếm thuật của Sigur vượt xa bọn sát thủ. “Bán kiếm” vốn cho phép xử lý tốt cả trong chỗ chật.
Sigur đâm một tên vào cổ họng, một tên khác vào bụng, né lưỡi dao khi máu bắn lên người. Một kẻ toàn thân đồ đen chuẩn bị đánh úp từ sau cột. Benedikte xác định màu sắc của hắn và hét lên: “Còn một tên nữa ở sau cột!”
Nhờ đó Sigur tránh được đòn đánh lén, rồi chém bay đầu hai kẻ chỉ trong một nhát.
Hạ gục năm sát thủ trong chớp mắt, Sigur vẫn cảnh giác quan sát xung quanh. “Có vẻ không còn sát thủ nào khác…”
“Sigur…”
“Tôi sẽ triệu tập lính gác. Xin cô đợi ở đây.”
“Đợi đã!” Benedikte kêu lên, nắm chặt áo Sigur. “Ở lại đây… cho đến khi tôi hết run nhé.”
Sigur nhìn qua xác sát thủ, rồi nhìn khuôn mặt tái nhợt của Benedikte. “Được thôi,” cô nói rồi tra kiếm vào.
Chỉ có hai người ngồi xuống. Họ đợi cho đến khi tâm trạng Benedikte ổn định ngay trước đống xác chết.
“Kiếm pháp của cô… rất đẹp,” Benedikte nói, giọng hơi run.
“Xin thứ lỗi, nhưng… cô có nhận ra được điều đó dù không nhìn thấy sao?” Sigur hỏi.
“Có,” Benedikte đáp. “Tôi thấy dòng năng lượng… nên có lẽ còn cảm được vẻ đẹp kiếm thuật rõ hơn người thường.”
“C-cảm ơn…” Lời khen bất ngờ khiến Sigur ngượng ngùng.
“Người mong manh như tôi không thể ở bên anh ấy trên chiến trường. Thật ghen tị với cô.”
“Thưa cô Benedikte, cô hiểu rõ thể chất của anh ấy mà. Là một nữ tư tế, chẳng phải cô gắn bó sâu sắc với con rồng Grunbeld sao?”
Benedikte mỉm cười buồn: “Dù vậy… tôi rất ghen tị khi cô có thể bảo vệ sau lưng anh ấy.”
“Cô Benedikte…” Sigur nhắm mắt và cúi đầu như đang suy ngẫm.
“Sigur?”
“Tôi đã từng bị lính địch cưỡng hiếp tập thể. Và Grunbeld biết điều đó.” Ai cũng biết những đứa trẻ từng trải qua cải đạo của Tudor đều chịu đựng địa ngục, Benedikte cũng biết... nhưng nghe trực tiếp từ miệng Sigur vẫn khiến cô bàng hoàng. “Khi có một điều kinh khủng như thế, tôi không thể nào bày tỏ tình cảm của mình đến Grunbeld được nữa.”
Màu sắc của Sigur khẽ rung lên một sắc lam mờ.
“Chúng tôi sẽ mắc nợ lẫn nhau, rồi chỉ còn liếm vết thương của nhau. Có lẽ chính phản ứng ấy khiến tôi khao khát đứng cạnh anh ấy như một chiến binh. Chỉ thế thôi.”
“Sigur, cô rất mạnh mẽ. Màu cam của ý chí... thứ có thể biến vết thương không lành thành sức mạnh, rất đẹp.”
“Cô mới mạnh mẽ, Benedikte. Grunbeld là món quà của thần linh cho chiến tranh. Trên chiến trường thì anh ấy đúng là hỏa long, không cho kẻ thù chạm tới mình hay đồng đội. Chính cô mới là người đưa anh ấy trở lại nhân tính.”
Hai người nhìn nhau rồi cùng bật cười khe khẽ.
“Grunbeld dạy kiếm rất giỏi,” Sigur nói. “Anh ấy để ý cách người khác di chuyển.”
“Tôi không ngờ đó.”
“Thật đấy nhỉ?”
“À này, Sigur. Nói đến chuyện không ngờ thì Grunbeld lúc nào cũng cau có, nhưng lại rất dịu dàng với thú rừng…”
Họ trò chuyện một lúc như hai cô gái bình thường. Cuối cùng Benedikte cũng bình tĩnh lại.

“Cảm ơn Sigur… tôi ổn rồi. Hãy đi triệu tập lính gác như cô nói nào.”
“Vâng. Tôi sẽ báo cho Grunbeld. Có thể vẫn còn kẻ lạ mặt đang lẩn khuất đâu đó trong lâu đài.”
0 Bình luận