2
Đạo quân hai vạn người của Tudor tiến về phía Hang Rồng Lửa. Người chỉ huy là Tướng Dougal, kẻ nổi tiếng với tài sử dụng rìu chiến. Quân của Dougal di chuyển chậm rãi, bởi họ đang vận chuyển một lượng lớn vũ khí công thành để dùng trong cuộc vây hãm Hang Rồng Lửa: hai mươi khẩu đại bác đắt giá, pháo công thành, mười lăm máy bắn đá, các tháp vây và những khúc gỗ phá cổng. Chỉ riêng việc vận chuyển số trang bị này cũng đã cần tới vài trăm con ngựa thồ. Hơn nữa, Hang Rồng Lửa là một pháo đài tối tân. Đào hào và thiết lập trận địa pháo là điều bắt buộc trong một cuộc vây thành, và Tudor đã phải trả một cái giá rất cao để thuê một quân đoàn công binh chuyên nghiệp.
Đã mười bốn năm kể từ khi Tudor bắt đầu giao chiến với Đại Công quốc Grant. Giữa điều kiện địa hình bất lợi khi tấn công một quốc gia đảo được phòng thủ kiên cố, và sự tồn tại của Grunbeld, kẻ đã trấn giữ Hang Rồng Lửa suốt mười năm qua... thế giằng co vẫn tiếp diễn. Để phá vỡ vòng lặp ấy, Tudor đã đầu tư vào cuộc hành quân lần này một lượng chiến phí lớn hơn hẳn thường lệ.
Tiến quân tuy chậm nhưng Dougal không hề lo lắng. Quân đoàn Grunbeld có một nhược điểm: vị chỉ huy Grunbeld ấy “quá to lớn” để có thể di chuyển bằng một con chiến mã thông thường. Hắn như vậy mà còn gọi là “kỵ sĩ” sao? Dougal mỉm cười thầm nghĩ.
Dũng mãnh của Grunbeld quả thực là một mối đe dọa nhưng chưa đến mức có thể tiêu diệt hai vạn quân. Chỉ cần năm trăm người cùng lúc cũng đủ để giữ chân hắn. Nếu Grunbeld xuất trận, sự thiếu cơ động ấy sẽ khiến anh bị kéo căng ngoài đồng trống, trong khi đại quân Tudor có thể tập trung tấn công Hang Rồng Lửa. Còn nếu Grunbeld chọn án binh bất động, quân Tudor cứ thong thả xây dựng các trận địa vây hãm.
Đây rồi... chiếu bí. Đại Công quốc Grant coi như đã kết thúc. Đối thủ của Dougal là Abecassis dường như đang mưu tính chiếm lấy Đại công quốc bằng một con đường hoàn toàn khác, nhưng hắn sẽ không còn cơ hội. Dougal sẽ kết thúc tất cả theo cách của riêng mình.
Hang Rồng Lửa dần hiện ra trong tầm mắt. Từ xa trông nó như một ngọn núi, một tòa thành chắn ngang con đường duy nhất dẫn tới thủ đô Nordcapity. Sáu pháo đài hướng ra đồng bằng, tường thành hai lớp, tháp trung tâm và cổng thành kiên cố. Pháo đài ấy giống như một chiếc nút chai bị bịt kín bằng sáp cứng. Nếu quân Tudor không thể nạy nó ra thì sẽ chẳng bao giờ nếm được dù chỉ một ngụm bên trong.
Và rồi…
“Hửm?”
Một đám bụi cuộn lên từ phía Hang Rồng Lửa, lao tới với tốc độ kinh người. Đó là kỵ binh... các kỵ sĩ. Họ di chuyển nhanh như vậy có nghĩa là không phải Grunbeld chỉ huy. Grunbeld không thể cưỡi chiến mã, vậy hẳn là có người khác cầm đầu. Đội Kỵ sĩ Rồng Lửa đúng là tinh nhuệ, nhưng không có Grunbeld thì tuyệt đối không thể đánh bại một lực lượng đông hơn họ gấp bội như thế này.
Thế nhưng khi kỵ binh tiến lại gần, Dougal bắt đầu nghi ngờ chính đôi mắt mình.
“Không thể nào!”
Grunbeld đang ở ngay đầu đội hình kỵ binh đối phương, cưỡi trên một chiến xa khổng lồ do tám con ngựa kéo. Một người đánh xe giữ dây cương, còn Grunbeld thì cầm chắc cây búa chiến trong tay và sẵn sàng xông vào chiến đấu khi chiến xa lao tới.
Chiến xa không thể đổi hướng gắt như kỵ binh. Một khi đã lao thẳng về phía trước thì quay đầu là vô cùng khó khăn, nên loại xe này từng được sử dụng trước khi yên ngựa và bàn đạp ra đời. Dù đã là một phương tiện lỗi thời, chiến xa vẫn cực kỳ hữu dụng... ít nhất là để chuyên chở Grunbeld.

Và đây không phải là một cỗ chiến xa tầm thường. Nó được gia cố bằng sắt để có thể nâng đỡ một Grunbeld mặc toàn giáp, còn tám con chiến mã kéo xe đều là những con ngựa chiến đặc biệt khỏe mạnh.
“Các ngươi nghĩ mình đang làm cái quái gì vậy?! Cung thủ!”
“Quân địch hoàn toàn sơ hở, đội hình hành quân của chúng rối loạn hết rồi!” Edvard hét lớn từ trên lưng ngựa. “Quân ta tuy ít nhưng toàn bộ đều là kỵ binh! Chúng sẽ không kịp bố trí cung thủ hay dựng tường giáo bộ binh đâu!”
Edvard và Sigur cưỡi ngựa sát bên chiến xa của Grunbeld. Edvard mang theo một cây thương kỵ sĩ và một cây trường thương dự phòng. Sigur thì cầm thanh đại kiếm hai tay. Lực lượng kỵ binh của Grunbeld vào khoảng năm trăm người.
Quân Tudor rơi vào hỗn loạn, nhưng vẫn có một bộ phận nhanh chóng phản ứng trước Grunbeld. Bộ binh dựng tường giáo, cung thủ bắt đầu bắn tên, nhưng việc bắn trúng chiến mã đang phi nước đại là vô cùng khó. Cung thủ cần phối hợp chặt chẽ, nên vào thời điểm này không đáng lo. Vấn đề thực sự là tường giáo.
“Để ta,” Grunbeld nói. Chiến xa lao thẳng vào hàng ngũ Tudor, Grunbeld bật khỏi xe rồi nhảy vọt lên không trung. Anh thực sự giống như một con rồng đang cất cánh. Với tốc độ và sự linh hoạt không tưởng đối với thân hình khổng lồ ấy, anh lao thẳng vào trung tâm tường giáo.
Grunbeld vung búa chiến, đánh văng đám lính cầm giáo. Vũ khí của anh nghiền nát giáo mác và hất tung đầu người. Mũ giáp và hộp sọ vỡ nát dễ dàng như táo. Não, nhãn cầu và xương văng tung tóe. Một màn sương đỏ tươi bùng nổ theo từng chuyển động của cây búa. Nghiền nát... đó là từ ngữ chính xác nhất để mô tả cách Grunbeld và cây búa giết người.
Trong cao trào phấn khích, Edvard xông theo sau Grunbeld. Anh nhắm vào các chỉ huy địch và đâm mạnh bằng thương. Một lính Tudor bị xiên trúng, Edvard vẫn phi ngựa tiếp tục với xác địch còn mắc trên mũi thương. Anh quăng kẻ bị xiên đó vào một tên khác để khiến hắn lùi lại, rồi tung cú đâm tiếp theo khoét thủng cổ họng đối phương.
Sigur khéo léo vung thanh đại kiếm từ trên lưng ngựa để chém gục vài lính Tudor, rồi cố ý nhảy xuống đất. Cô thích chiến đấu bộ hơn là đánh trên lưng ngựa.
Thấy vậy, Edvard đùa từ trên cao:
“Cô thích đối diện trực tiếp hơn là cưỡi lên trên hả!”
“Tên này…!” Mặt Sigur đỏ bừng, nhưng cô vẫn tiếp tục tiến lên đối đầu quân địch. Thanh đại kiếm hai tay của cô được chế tác đặc biệt: nửa dưới không có lưỡi sắc, chỉ phần mũi và khoảng bốn mươi phân tính từ đầu kiếm là được mài bén. Điều này nhằm thuận lợi cho kỹ thuật sở trường của cô: bán kiếm.
Bán kiếm là kỹ thuật tay phải nắm chuôi, tay trái nắm thẳng vào thân kiếm, cho phép kiểm soát cực kỳ chính xác ngay cả với đại kiếm hai tay. Sigur sử dụng kỹ thuật này để đâm chuẩn xác vào những điểm yếu của quân địch. Cô đâm mũi kiếm vào các khe hở giáp trụ, cắt đứt cơ bắp và gân cốt quan trọng. Cô rạch đứt động mạch ở cổ và đùi, khiến máu phun ra dữ dội.
Grunbeld liên tục vung búa, tàn phá quân Tudor như đang quét sạch mạng nhện. Không có thứ gì của quân Tudor có thể xem là chướng ngại. Grunbeld tiến lên với sức mạnh không thể cưỡng lại, giết chóc, đập nát, nghiền vụn. Với thể hình của mình, anh chỉ cần một cú đá cũng đủ giết một binh sĩ bình thường. Một cú vung búa là đủ để biến cả cơ thể con người thành một khối thịt nát từ đầu đến chân. Chỉ một đòn, xương và nội tạng đã vương vãi khắp nơi.
Với những kẻ đáng thương đang bò lết trên đất tìm đường trốn chạy, Grunbeld thậm chí không thèm dùng búa. Anh chỉ việc bước lên và giẫm chết họ. Khoảnh khắc bàn chân đặt xuống, âm thanh ghê rợn của xương sườn và xương ức vỡ vụn vang lên.
“Đội Kỵ sĩ Dã Thú Đột Kích Đổ Bộ!” Dougal hét lớn.
Đó là một đơn vị tinh nhuệ được điều tới tăng viện cho khu vực này, với cái tên hoa mỹ đúng chất Tudor. Chúng mặc giáp mô phỏng hình hải mã và hải cẩu voi, sử dụng vũ khí cán dài như đinh ba. Đây đều là những cựu binh dày dạn kinh nghiệm trong các chiến dịch đổ bộ. Nhưng Grunbeld vẫn nghiền nát chúng như thường lệ.
Grunbeld vung búa khi anh và một kỵ sĩ lướt qua nhau. Hiệu quả của cú đánh vượt xa khái niệm “nghiền nát”: nó giống một vụ nổ hơn. Cơ thể người, cả giáp lẫn xương thịt, bị phá hủy hoàn toàn. Trên lưng con ngựa đang lao tới, chỉ còn sót lại nửa thân dưới của kỵ sĩ đã chết. Ngay cả một phát bắn trực tiếp từ đại bác cũng không thể tạo ra một cái xác thê thảm đến thế.
Không thể đứng nhìn thêm, Tướng Dougal liều lĩnh xông ra thách đấu Grunbeld. Có lẽ hắn nghĩ rằng trên lưng ngựa cùng chiếc rìu chiến cỡ lớn của mình, hắn có cơ hội giết được Grunbeld. Grunbeld bình thản tiếp chiến, dùng búa gạt phăng đòn tấn công. Hai vũ khí khổng lồ va chạm, cú chấn động khiến Dougal mất thăng bằng. Grunbeld lập tức tận dụng cơ hội, tung đòn thứ hai. Cây búa chiến đập nát đầu Dougal rồi đến thân thể hắn, và vẫn còn đủ đà để cắm sâu vào lưng con ngựa. Nội tạng văng tung tóe đến mức không thể phân biệt đâu là của người, đâu là của ngựa.
Trận chiến nhanh chóng kết thúc. Trong số hai vạn quân Tudor, hai nghìn lính chết trận. Bốn nghìn lính bị thương nặng không thể tiếp tục chiến đấu. Hai nghìn lính bị bắt làm tù binh. Số còn lại bỏ chạy.
“Quân ta chỉ có năm trăm người. Số tù binh nhiều thế này vượt quá khả năng kiểm soát,” Edvard nói.
Grunbeld gật đầu. “Vậy thì làm như thường lệ.”
“Dùng làm lời cảnh cáo cho kẻ địch.”
“Cứ làm vậy.”
Quân đoàn Grunbeld không hề nhân từ với tù binh. Trước tiên, họ thả một nửa số tù binh sau khi chặt đứt cổ tay. Với những vết thương nghiêm trọng như vậy, nhiều kẻ sẽ chết vì mất máu. Kẻ nào sống sót đủ lâu để trở về kinh thành do Tudor kiểm soát cũng sẽ không bao giờ cầm kiếm được nữa. Việc mất tay chính là lời cảnh cáo.
Trong số tù binh còn lại, một nửa bị chặt chân và bị bỏ mặc giữa đồng trống.
Những kẻ cuối cùng bị kết án chết dần trong lồng treo. Lồng treo là một dạng lồng sắt giống như lồng chim, chỉ vừa đủ cho một người co quắp bên trong. Tù binh bị lột trần và nhốt vào trong, rồi lồng được treo lên một cột cao. Bị bỏ mặc như vậy, chúng sẽ chết dần vì đói khát.
Tuy nhiên, những kẻ này không chỉ đơn thuần bị bỏ đói đến chết. Để thúc đẩy quá trình thối rữa của xác chết, chúng còn bị gây thương tích trước khi nhốt vào lồng. Những vết rạch ngang gần mắt, chặt ngón cái và ngón trỏ, cắt gót chân và gân Achilles... các tù binh bị biến thành phế nhân hoàn toàn, đề phòng trường hợp hi hữu chúng được quân địch giải cứu.
Tùy theo thời tiết, một cái xác đang phân hủy có thể trương phồng đến mức căng cứng lồng sắt và khiến các song sắt cắm sâu vào thịt. Những thi thể như vậy khi bị treo thành hàng dọc theo đại lộ, từng gây ra nỗi kinh hoàng và bất ổn tột độ trong hàng ngũ binh lính Tudor.
0 Bình luận