"Cậu về rồi à?"
"Tớ quay lại rồi đây."
Tôi đến cửa hàng tiện lợi mua vài món ăn vặt và nước trái cây mà thực tế thì không cần thiết lắm để hợp lý hóa lý do ra ngoài. Về nhà, tôi được Kazemiya chào đón ở cừa. Chắc cô ấy sốt ruột nãy giờ.
"Cậu và chị hai đã nói gì vậy?"
Có lẽ Kazemiya đã lờ mờ nhận ra chuyện Kazemiya Kuon gọi tôi ra ngoài nói chuyện riêng.
"Về Kazemiya."
"Cụ thể là chuyện gì?"
"...đó là bí mật."
Thành thật mà nói, tôi không biết phải kể lại đầu đuôi câu chuyện này như thế nào vì bản chất câu chuyện.
Cơ bản thì bản thân Kazemiya Kuon cũng không muốn em gái mình biết chuyệ này. Nhưng chị ấy vẫ kể tôi nghe vì tin tôi không kể cho cô ấy.
Và rồi, tôi đoán quyết định của chị ấy là đúng.
...Ngay cả khi tôi biết tình yêu của chị ấy dành cho Kazemiya có hơi méo mó, nhưng vì lý do nào đó tôi cũng không thể kể ra câu chuyện này được.... Hay đúng hơn, nếu tôi hé miệng, có khi tôi sẽ bị thủ tiêu mất.
"...Hmm."
"Sao vậy?"
"Chị gái cậu xinh thật."
"Hửm!? Ừ, đẹp thật."
Quả thực chị ấy rất xinh. Vẻ đẹp có chút giống với Kazemiya nhưng tôi lại có ấn tượng nó còn có chút gì đó đáng sợ.
"..........."
"Kazemiya, cậu sao vậy?"
"...Không, không có chuyện gì."
Vì lý do nào đó mà đột nhiên Kazemiya trông hơi cáu kỉnh. ...Đúng như dự đoán thì cô ấy khác chị gái mình. Khuôn mặt cáu kỉnh kia cũng dễ thương làm sao. Tôi cố gắng tưởng tượng khuôn mặt khó chịu của cô chị nhưng nghĩ thôi đã khiến tôi rùng mình.
"Ah, đúng rồi Kazemiya, cậu đã xếp đồ ra khỏi vali hết chưa?"
"Nó vẫn còn nằm trong phòng khách ấy.”
“À, vậy thì để tớ giúp cậu mang nó lên tầng. Bây giờ cậu thay quần áo và chuẩn bị đồ đạc đi.”
“Hả?”
Có lẽ cô ấy đã quên mất sau bao nhiêu chuyện xảy ra. Chịu rồi.
“Ngay từ đầu chúng ta đã quyết hôm nay đi xem phim cơ mà.”
“À nhỉ.”
*******
Mặc dù hơi thất vọng vì Kazemiya vô tình quên mất, chúng tôi quyết định vẫn đi xem phim như kế hoạch đã định. Kế hoạch ban đầu là gặp nhau tại điểm gặp mặt, nhưng bây giờ chúng tôi sẽ sống chung một mái nhà một khoảng thời gian nên chúng tôi sẽ cùng nhau đi thẳng tới rạp chiếu phim luôn, không cần phải gặp mặt trước nữa.
“Xin lỗi vì bắt cậu chờ lâu.”
Khi tôi đang đợi ở cửa ra vào, Kazemiya bước xuống từ tầng trên sau khi thay quần áo.
Cô ấy mặc một chiếc áo croptop hở vai diềm xếp có tông màu mát với quần ngắn, ngoài ra còn đeo một đôi bông tai đầy thanh lịch. Cô ấy còn trang điểm thêm một lớp mỏng nữa.
“Tớ xin lỗi nhé…tớ hơi mất thời gian dọn đồ.”
“Không sao, chúng ta có nhiều thời gian nên không phải vội đâu. Với cả chờ Kazemiya cũng vui lắm.”
“...tớ nói rồi, đừng chiều tớ như thế mà.”
Cô ấy bắt đầu nghịch tóc, có lẽ vì ngại. Đây là thói quen mà Kazemiya hay làm khi ngượng ngùng, khi cô ấy có điều khó nói hay không biết phải xử lý tình huống như thế nào.
“Đó là quần áo chị cậu mang từ nhà tới à?”
“Không phải mang tới mà hình như là mùa mới luôn. Mặc vào vừa vặn thật sự… Có vấn đề gì với bộ đồ này à?”
“Cậu mặc đẹp đấy, trông hợp lắm luôn.”
“...Cảm ơn.”
Kazemiya quay mặt đi và lại nghịch tóc thêm lần nữa.
…Tôi vẫn nhớ Kotomi bảo tôi khen ngoại hình của Kazemiya. Nhưng tôi nói một các mượt mà trước khi nhớ đến nó.
“Được rồi, đi thôi.”
Sau khi gặp nhau ở cửa ra vào, chúng tôi đi tới rạp chiếu phim.
“Có cảm giác hơi kỳ lạ khi cùng nhau rời khỏi nhà Natsuki.”
“Tớ cũng đang định nói thế.”
Dù chỉ là trong kỳ nghỉ hè nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ có thể sống chung với Kazemiya hay cùng nhau rời khỏi nhà.
“Trước cậu không đi học cùng với Kotomi mà đúng không?”
“Ừ. Hồi tớ còn gặp khó khăn khi ở nhà, lịch trình của tớ không cụ thể lắm. Tùy lúc mà tớ sẽ đi muộn khi Kotomi đi sớm và ngược lại.”
“Cậu đã làm gì kể từ lúc mọi chuyện yên ổn vậy, đi học cùng nhau chẳng hạn.”
“Chúng tớ không có đi học cùng nhau. Tớ thì rời khỏi nhà trễ hơn em ấy… À thì…tớ là kiểu người nước đến chân mới nhảy.”
“Narumi, cậu yếu đuối vào buổi sáng nhỉ?”
“Cũng không hẳn nhưng tớ luôn tốn một khoảng thời gian để đứng dậy khỏi giường. Còn Kazemiya thì sao?”
“Tớ thì “mạnh” lắm. Tớ chưa bao giờ ngủ nướng hay ngủ quên cả, luôn thức dậy với tâm trạng sảng khoái… Mặc dù tùy vào vị trí thì tớ có thể ngủ quên hai lần.”
“Không bao giờ ngủ nướng thì đáng nể thật đấy. Tớ luôn đánh mất điểm chuyên cần. Toàn bộ từ hồi cấp một đến cấp 3.”
Nhân tiện thì lý do cho việc này là thời cấp một cấp hai, tôi hay cày game thâu đêm với Natsuki. Vì vậy nên nó cũng không có điểm chuyên cần nào giống tôi luôn.
“Cấp một và cấp hai là một chuyện…nhưng bây giờ mới là năm hai cấp 3 thôi mà.”
“Không phải là “mới” năm hai đâu mà phải là “đã” năm hai rồi. Năm sau chúng ta sẽ thi đại học còn gì.”
“Ugh…im đi. Bây giờ là kỳ nghỉ hè năm hai, khoảng thời gian đẹp nhất cuộc đời để vui chơi đấy. Narumi cũng không phải là kiểu người sẽ nói đến những chuyện như thế mà.”
“...Về kỳ thi thì tớ không phải người như thế thật nhưng thực sự tớ nghĩ “đã” là năm hai cấp 3 rồi.”
“...Cậu là người nghiêm túc hơn tớ nghĩ đấy.”
“Không phải, chỉ là tớ nghĩ quãng thời gian học sinh bên cạnh Kazemiya của tớ hơi ngắn, không đủ tí nào.”
“......”
Tôi thực sự nghĩ thế. Giá như chúng tôi gặp nhau sớm hơn một năm thì hay biết mấy.
À mà nếu nghĩ như vậy thì lúc nào tôi cũng “giá như” mất.
“Kazemiya ơi? Nhà ga ở hướng này cơ mà.”
“...từ từ. Chờ một chút. Tớ cần bình tĩnh lại đã.”
“Cậu thấy mệt à? Tìm một quán nước nghỉ chân cũng được. Chúng ta còn nhiều thời gian mà.”
“Ổn rồi… Ừm, tớ ổn rồi. Đi tiếp thôi.”
Kazemiya vỗ cái bốp lên má mình. Nhưng má cô ấy bây giờ đỏ chót luôn. Có lẽ vì nắng nóng mùa hè và một phần nữa vì lực của đôi bàn tay ban nãy.
Sau đó, chúng tôi bắt chuyến tàu đến rạp chiếu phim theo dự định. Vẫn còn chút thời gian trước giờ chiếu nên quyết định sẽ giết thời gian ở một quán cà phê bên trong rạp.
“Bây giờ tớ đi mua vé, cậu đến quán cà phê giữ chỗ đi.”
“Okay, à cậu muốn uống gì Narumi?”
“Hmmm… trà chanh đi.”
“Không phải nước dưa lưới nữa sao?”
“Ở quán cà phê bên trên lầu không có nước dưa lưới ấy.”
Tôi quét mã QR tại máy bán vé, mang theo hai tấm vé máy nhả ra và nhanh chóng đi đến quán cà phê ở tầng hai.”
“Này, nhìn con nhỏ kia đi, xinh quá.”
“Wow, đẹp thế này tao chỉ mới thấy trên TV thôi.”
“Có khi là người mẫu hay Idol đó.”
“Để tao lại bắt chuyện thử xem.”
“Đừng dại. Ban nãy cũng có một thằng điển trai đến bắt chuyện nhưng bị lườm cho cháy mặt luôn.”
Tâm điểm của mọi ánh nhìn là Kazemiya Kohaku, giờ đang ngồi tại một bàn hai chỗ. Cô ấy đang uống trà đá và nhìn về hướng không xác định. Chưa cần hỏi tôi cũng đã hiểu tình hình.
(Kazemiya đi chơi mà cũng phải vất vả nữa.”
Vì đây đang là ngoài trường, không ai biết đến thân thế của Kazemiya cả.
Nhưng cô ấy vẫn thu hút sự chú ý như ở trường. Có lẽ nơi chúng tôi có thể thoải mái thư giãn mà không lo ánh nhìn hiếu kỳ chỉ có ở trong nhà thôi.
“Để cậu đợi rồi. Cảm ơn vì đã giữ chỗ cho tớ, đây vé này.”
“Cảm ơn.”
Tôi lao thẳng vào trung tâm của những ánh mắt tò mò. Tự nhiên có một gã lạ mặt mới bước vào đã tiếp cận nữ thần của quán cà phê. Vì vậy nên họ nhìn tôi với thái độ kiểu “thằng này là ai vậy?”
“...Lỗi của tớ, tại tớ nghĩ chưa thấu đáo.”
“Sao tự nhiên cậu lại xin lỗi vậy?”
“Cậu bị người lạ đến bắt chuyện mà phải không?”
“Đúng nhưng mà…”
“Đáng lẽ tớ phải biết nếu để cậu đi một mình sẽ có những kẻ như thế đến tiếp cận cậu. Chúng ta nên đi cùng nhau mới phải.”
“Cậu phản ứng thái quá đấy, tớ cũng quen với mấy chuyện như thế này rồi.”
“Cậu quen với chuyện này không có nghĩa là tớ không lo cho cậy. Ít nhất hãy để tớ quan tâm tới cậu chứ—-”
“...Ừ tớ biết rồi. Cảm ơn cậu đã lo cho tớ.”
“---Vì chúng ta là bạn cơ mà.”
“...Ừm, cậu đúng rồi.”
Ánh sáng trong mắt Kazemiya biến mất, cô ấy chỉ uống trà trong yên lặng.
“Kazemiya?”
“Không có gì…À, có nhiều người tới hơn rồi kìa.”
Liếc nhìn xuống dưới tầng một từ khu vực quán cà phê, tôi thấy đông hơn so với lúc chúng tôi mới đến. Chắc vì sắp tới giờ chiếu…
“Hôm nay đông hơn thường ngày nhỉ.”
“Tớ đoán họ đến để xem cùng bộ phim với chúng ta đấy.”
Bộ phim mà hôm nay chúng tôi coi đến từ một loạt phim đình đám và nổi tiếng nên được khán giả rất kỳ vọng. Hơn thế nữa, ca khúc chủ đề trong tác phẩm này do Kuon-Kazemiya Kuon trình diễn. Chị ấy cũng sẽ xuất hiện trong bộ phim luôn. Giọng ca và diễn xuất vượt trội của chị là chủ đề bàn tán ở nhiều nơi khiến cho số lượng người xem phim tăng mạnh kể từ ngày công chiếu đến giờ.
“Tài thật nhỉ, chị gái tớ ấy.”
“Hôm nay xem phim này có ổn với cậu không vậy?”
“Không sao. Ban đầu tớ cũng tính sẽ đi xem một mình do là thích loại phim này từ đầu.”
Kazemiya nhìn vào những khán giả đang háo hức chờ đợi giờ chiếu.
“Thành thật thì, tớ ghen tị với chị. Tớ luôn có mặc cảm, thậm chí còn giận dỗi chị. Bao nhiêu lần tớ ước chị ấy biến mất… Nhưng vậy thì tớ vẫn không ghét chị ấy được.”
Ánh mắt cô ấy trành đầu sự kính trọng dành cho chị gái.
“Chị là thần đồng luôn có thể làm mọi thứ. Nhưng điều đó không có nghĩa là chị ấy không cố gắng. Trên thực tế, ví dụ như khi chị ấy quyết định tham gia vào bộ phim ngày hôm nay, chị ấy đã học một cách kinh khủng. Phòng của chị ấy chất đầu băng đĩa, sách và những thứ cần cho diễn xuất. Mặc dù lịch trình bận rộn, chị ấy vẫn cố luyện tập một mình… Chị là thiên tai. Đúng là chị ấy có thiên phú trời ban, nhưng chị cố gắng còn hơn cả thế rất nhiều.”
Mọi người có ấn tượng rằng Kuon là một thiên tài toàn năng. Cô ấy có thể hát, diễn xuất, chơi thể thao và tất cả những thứ khác. Một thiên tài không tì vết.
“Tớ đã ước rằng mình có thể ghét chị ấy…nhưng tớ không thể, tớ không thể ghét chị ấy được. Tớ ngưỡng mộ chị, tự hào về chị và yêu chị. …Thật là rực rỡ nhỉ? Rực rỡ tới mức tớ ghét chính bản thân mình vì đã nảy sinh đố kị với chị.”
Đương nhiên Kazemiya cảm thấy vất vả khi ở nhà là vì mẹ cô ấy. Nhưng lý do còn lớn hơn là cảm thấy ghét chính bản thân vì nảy sinh ghen tị với chị. Một người chị chói lóa đến mức cô ấy không thể nhìn trực diện.
“Kazemiya, tại sao cậu lại không yêu bản thân mình như vậy?”
“Eh?”
“Cậu nghĩ rằng sẽ tốt hơn khi ghét bản thân thay vì chị hay. Điều đó cũng có nghĩa là thà cậu làm tổn thương mình còn hơn làm tổn thương người khác.”
“...nó không tốt hơn sao?”
“Không tốt tí nào cả. Kazemiya đã quá vất vả vì nó rồi.”
“Tớ ổn.”
“Nhưng tớ thì không.”
Mặc dù cô ấy cũng có những vấn đề gia đình riêng nhưng cô ấy vẫn động viên tôi, vẫn giúp đỡ tôi đối diện với gia đình. Mọi chuyện diễn ra tốt đẹp với gia đình tôi nhưng cô ấy thì không.
“Tớ ghét một Kazemiya tự làm tổn thương mình như thế. Nếu cậu không thể làm được thì hãy nghĩ cho tớ đi. Hãy tử tế hơn với bản thân vì tớ đi mà.”
“...Đồ xấu xa, sao cậu lại nói như thế chứ.”
“Xấu xa cũng được. Nếu để giúp cậu tốt hơn thì lấy tớ làm lý do đi. Tớ luôn sẵn lòng.”
Những gì mà Kazemiya đã trao cho tôi, tôi sẽ đền đáp dù chỉ từng chút một.
“............”
“....................”
Thời gian cứ trôi qua và chúng tôi chỉ còn lại sự im lặng. Nhưng sau đó chúng tôi đề nở nụ cười thoải mái.
“Mặc dù chúng ta đang ở rạp chiếu nhưng cảm giác thì vẫn như vậy nhỉ.”
“Tớ cũng thấy thế.”
Cảm giác như quán cà phê này là quán ăn gia đình quen thuộc của chúng tôi vậy.
Có lẽ Kazemiya cũng nghĩ thế. Chúng tôi lại cười với nhau một lần nữa. Một thông báo vang lên báo hiệu phim sắp chiếu.
“...Ta đi thôi.”
“Ừm.”
Chúng tôi rời khỏi quán cà phê, hướng tới ghế ngồi xem phim được chỉ định trên vé. Kazemiya với đôi tai đỏ ửng không thèm liếc tôi cho đến khi bộ phim bắt đầu chiếu. Khi kết thúc, cô đã trở về là Kazemiya của thường ngày.


4 Bình luận