Arc 6: Đại sảnh ký ức

Chương 72: ■■・■

Chương 72: ■■・■

ーーNgay khi một『Cái Chết』 không lường trước được ập đến, Natsuki Subaru đã nghe thấy tiếng vỡ vụn của ■.

Thế nhưng, mỗi khi thứ âm thanh tàn nhẫn ấy vang lên, cậu lại nghĩ. Rằng đó chắc chắn là minh chứng cho việc quá trình trưởng thành của cậu chưa hề dừng lại. Rằng đó, chính là những bước chân của tương lai đang tiến gần hơn. Dẫu cho những bước đi ấy có nhỏ nhoi đến đâu đi chăng nữa, dẫu cho con đường mà cậu đang tiến bước có vụn vặt đến nhường nào, thì chắc chắn rằng, cậu vẫn đang bước đi và vẫn đang tiến về phía trước.

“ーーSubaru.”

“ーーーー”

Ngay vào cái khoảnh khắc ý thức của cậu được dẫn lối về với sự tỉnh táo, một đôi mắt màu xanh lam mang những họa tiết đặc trưng đã phản chiếu lại trong đôi mắt cậu. Ở ngay trước mắt cậu lúc này, người đang lo lắng nhìn trộm Subaru chính là Beatrice. Bàn tay của Beatrice nhẹ nhàng đặt lên má của Subaru, và Subaru hít vào một hơi.

Cậu vừa mới chia tay với khuôn mặt đẫm nước mắt của Beatrice cách đây không lâu. Sự chuyển đổi ý thức đó đã không được thực hiện một cách êm đẹp cho lắm. Ngay trước đó, mặc dù không thể liên kết nó với một thứ gì đó lớn lao như là một cuộc chia ly, thế nhưng cô bé ấy chắc chắn đã hiện diện trong đôi mắt của Subaru.

“……A.”

“Ngươi đã tỉnh táo lại chưa, ta cho là vậy? Lần này ngươi mất khá nhiều thời gian để tỉnh dậy đấy, thật tình là đáng lo mà. Sẽ tốt hơn nếu xác nhận xem ngươi có vô tình làm mất đi ký ức nào không, ta cho là vậy. Để bắt đầu, Betty, ngươi có nhớ ta là ai……”

“Bea, trice……”

“ーー. Có vẻ như ngươi vẫn nhớ đúng, thật tình. Cậu bé ngoan cậu bé ngoan, ta cho là vậy.”

Vừa nói câu đó, Beatrice vừa trượt bàn tay đang đặt trên má Subaru lên đầu cậu. Với cùng một nhịp độ như thế, cô bé vỗ về cậu bằng lòng bàn tay nhỏ nhắn của mình và từ từ, ý thức của cậu đã bắt kịp với thực tại.

“Tính ra thì, đã được một lần rồi nhỉ……”

“ーー?”

Beatrice nghiêng đầu trước giọng nói thì thầm đó. Thế nhưng, cô bé không hề biết câu nói đó có ý nghĩa gì, và cậu cũng chẳng có ý định giải thích nó cho cô. Có lẽ cô bé sẽ chẳng thể nào thấu hiểu được ngay cả khi cậu có giải thích đi chăng nữa, và bản thân cậu cũng hoàn toàn không có ý định làm cho cô bé thấu hiểu được điều đó.

Cô bé rất tốt bụng. Beatrice, vô cùng tốt bụng. Chính vì lẽ đó, những gì mà Subaru đang muốn thử nghiệm. Nếu như cậu nói cho cô bé biết về chuyện đó, thì chắc chắn rằng cô bé sẽ phản đối nó đến cùng. ーーĐó là, một điều mà cậu tuyệt đối không được phép để cho Beatrice biết.

“Vậy thì, sao rồi, thật tình? Mục đích của việc đọc cuốn sách đó đã hoàn thành chưa, ta cho là vậy?”

“ーーÀ, về chuyện đó.”

Beatrice đã hỏi Subaru như vậy, người hiện vẫn đang đặt cuốn sách trên đầu gối của mình. Ngay vào cái khoảnh khắc trước khoảnh khắc ngay trước đóーー ngay trước khi Subaru phớt lờ đi tình trạng thể chất của chính mình, Subaru đang tìm kiếm một phương pháp để bắt giữ 『Reid Astrea』 và ngay lúc đó cậu đang chuẩn bị đọc 『Cuốn sách của Người Chết』 của ông ta. Chuyện đó đã bị đình trệ vì những lý do phức tạp, và vô vàn những tình huống đã xen ngang vào giữa khoảng thời gian đó, đến mức nó mang lại cảm giác hệt như đó là một chủ đề đã cũ rích từ lâu rồiーー mặc dù điều đó chỉ có tác dụng đối với mỗi mình Subaru mà thôi, ở mức tối đa là vậy.

Những việc mà cậu phải làm, những việc mà cậu bắt buộc phải làm, tất cả chúng đều đã được quyết định. Chính vì lẽ đóーー,

“Beatrice, mọi chuyện sẽ trở nên hơi rắc rối một chút đấy. ーーHãy cho anh mượn, sức mạnh của em đi.”

“ーー. Chuyện đó là đương nhiên rồi, thật tình. Betty là cộng sự của Subaru mà, ta cho là vậy.”

Beatrice hứa hẹn với Subaru, người vừa mới phá vỡ sự im lặng mà không hề đưa ra bất kỳ một lời giải thích nào. Sự tồn tại của cô bé, quả thực, quả thực rất đỗi an tâm đối với ■.

△▼△▼△▼△

ーーNhững âm thanh chấn động, dội lại liên hồi bên trong lối đi của tòa tháp bằng đá.

“Haha ~tsu! Hahaha ~tsu! Chị đang làm được kìa, chị khá là làm được đấy, chị chắc chắn đang làm được, có lẽ là chị đang làm được, chị vẫn đang làm được kìa, chị làm được rồi, bởi vì chị vẫn đang làm được mà ~tsu! Chè chén say sưa ~tsu! Phàm ăn ~tsu!”

“Ngươi có thời gian để mà đùa giỡn sao? Linh hoạt ra phết nhỉ.”

Kẻ đang sử dụng các bức tường, và trần nhà của lối đi như một bàn đạp, kẻ đang tự do tung hoành bằng cách liên tục thay đổi chiến thuật theo ý muốn, chính là Tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』, Lye Batenkaitos. Và người đang lao đến với một tốc độ kinh hoàng, người đã để lại hình dạng thể chất yếu ớt của mình ở một nơi nào đó và di chuyển một cách vô cùng lanh lẹ, là Ram. Thân hình nhỏ bé của cô bay lượn và nhảy múa, và liên tục giáng xuống những đòn đánh không khoan nhượng về phía cơ thể của Tên 『Phàm ăn』, kẻ cũng đang đánh trả lại bằng một sự tàn bạo tương đương. Ngay tại thời điểm đó, lao thẳng vào như thể đã chực chờ sẵn chuyện này từ trước làーー,

“ーーWroom và, bùm!”

Người đang cầm một chiếc búa băng khổng lồ bằng cả hai tay, và vung nó lên như thể đang nhắm đến một cú home run, chính là Emilia. Phần tạo sát thương của chiếc búa băng, to bằng cả thân người, đã biến thành một cú đập với toàn bộ sức lực của cô và giáng một cú trời giáng vào lưng của Lye. Thân hình nhỏ bé đó nảy lên và bật ra cùng với một tiếng gầm chói tai hệt như một quả bóng cao su.

ーーKhông, hắn ta đã nảy đi quá xa. Bằng cách đá vào chiếc búa băng ngay lập tức, hắn ta đã tự mình bật nhảy về phía trước và triệt tiêu toàn bộ lực tác động.

“Ahawaha~! Chị đang làm được kìa làm được kìa làm được rồ~i! Nhưng mà nhưng mà, thế là không được đâu! Như thế thì không thể nào đánh bại được bọn ta đâu!”

“ーー~hk, hắn ta nhanh quá!”

Đáp lại việc Tên 『Phàm ăn』 vừa phô diễn những động tác mang đầy tính nhào lộn. Emilia nhăn nhó trên khuôn mặt xinh xắn của mình.

Dù là quá khứ hay hiện tại. Dù là phương Đông hay phương Tây. Nhai ngấu nghiến những bậc thầy của đủ mọi loại võ thuật nghệ thuật. Và rồi phô diễn những kỹ năng mà, theo đúng nghĩa đen, đã trở thành “tất thảy mọi loại võ thuật”.

Đó chính là sức mạnh chiến đấu của Tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』, Lyeーー hay có lẽ, nên gọi đó là sức ép áp đảo của hắn ta. Nó đã đạt đến độ siêu việt, một sự chênh lệch đáng kinh ngạc khi giải phóng những kỹ thuật tối ưu nhất ở đỉnh cao nhất từ khoảnh khắc này sang khoảnh khắc khác.

“Nếu như toàn bộ 『Ký ức』, những nỗ lực hay những buổi huấn luyện, nếu như tất cả chúng đều được bao hàm trọn vẹn trong đó thì……”

Mặc dù điều đó quả thực vô cùng đáng hận. Nhưng có lẽ Tên 『Phàm ăn』 thậm chí còn chẳng cần phải sở hữu một ý thức kiểu như “Hãy lôi chúng ra nào”. Chỉ cần nhận thức được là cơ thể hắn đã tự động di chuyển rồi, đó chính là loại Quyền năng như vậy đấy, lôi chúng ra trong đủ mọi tình huống.

ーーNhững 『Ký ức』 bị đánh cắp thậm chí còn bao gồm cả những điểm kinh nghiệm của thể xác.

Điều đó cũng được thể hiện rõ ràng qua việc Subaru không hề nhớ được một chút gì về cách sử dụng chiếc roi da mà cậu vẫn mang theo bên mình. Có vẻ như chiếc roi da đó đã từng là vũ khí chính của Subaru trước khi cậu bị mất đi ký ức. Nhưng cách cầm và vung nó sao cho đúng, cậu hoàn toàn không thể nhớ ra được một tí tẹo nào cả. Mà ngay từ ban đầu, tại sao cậu lại chọn một thứ như roi da làm vũ khí chính cơ chứ. Chắc là vì nó dễ sử dụng hơn kiếm hay thương, hẳn là một suy nghĩ nông cạn kiểu vậy rồi. Mặc dù bản thân điều đó cũng chẳng có gì đáng để phản đốiーー,

“Ước gì mình đã nghĩ ra một kế hoạch dự phòng nào đó, phòng trường hợp mình bị mất đi ký ức rồi thì tốt quá……!”

Tất nhiên. Cậu ý thức được rằng đó là một yêu cầu hết sức vô lý. Thế nhưng, Subaru vẫn buông lời nguyền rủa nó. Bằng cách làm như vậy. Dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cậu đã có thể quên đi sự ghen tị yếu mềm đối với những 『Ký ức』 đã biến mất của chính mình. Sự ghen tị đối với những 『Ký ức』 đã biến mất của『Natsuki Subaru』.

“Subaru, ta hỏi lại lần nữa này, thật tình. Ngươi có thực sự ổn không đấy, ta cho là vậy?”

Hướng về phía góc mặt nhìn nghiêng đó của Subaru, Beatrice cất cao giọng. Trước câu hỏi của cô bé, người vẫn đang đỡ lấy cơ thể của Subaru khi cậu nhún vai, Subaru gật đầu cùng một tiếng “Ừ”,

“Ngay lúc này đây, trận chiến đang vô cùng căng thẳng…… nếu như bề mặt đó sụp đổ, con đường dẫn đến chiến thắng của chúng ta sẽ……”

“ーーNhưng, ta phản đối việc đưa Subaru đi khỏi đây, thật tình.”

“Nhưng, nó là điều cần thiết. Em hiểu mà, đúng chứ, Beatrice……”

“Chuyện đóーー”

“Hãy cho anh mượn, sức mạnh của em. Một lần nữa…… anh mong em giúp.”

Trong khi vẫn duy trì sự cảnh giác cao độ giữa những cú sốc chấn động không ngừng nghỉ, và cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy, Subaru đã ép buộc Beatrice bằng một cách nói vô cùng bất công. Đáp lại những lời thỉnh cầu tàn nhẫn đó của Subaru. Beatrice nhắm nghiền đôi mắt lại, với một biểu cảm đầy căng thẳng.

Hãy cho anh mượn sức mạnh, đó cũng chính là mạch truyện của cuộc trò chuyện mà họ đã có bên trong thư viện 『Taygeta』. Tuy nhiên, đó là vào khoảng thời gian trước khi Subaru kích hoạt 『Cor Leonis』. Và Beatrice cũng không hề biết rằng tình hình của Tháp canh Pleiades đã trở nên tồi tệ đến mức này. Chính vì lẽ đó, đây là một thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn của Subaru khi nắm thóp lấy lòng tốt của Beatrice.

“ーーーー”

Beatrice xem xét kỹ lưỡng lời đề nghị của Subaru với một khuôn mặt khó coi. Sự suy giảm thể lực đột ngột của Subaru, và sự phục hồi sức mạnh chiến đấu của Ram đi kèm với nóーー Mối liên hệ giữa hai việc đó là quá đỗi rõ ràng. Và cả Ram, Beatrice, hay thậm chí là Emilia cũng đều đã nhận ra sự kiên trì đầy liều lĩnh đó của Subaru. Nhưng mặc dù vậy, tất cả mọi người đều biết rằng họ không thể bảo cậu dừng lại được.

ーーBởi vì chính việc Subaru đang phải gánh vác những khó khăn ấy, mới là lý do giúp cho tiền tuyến vẫn đang được duy trì một cách mong manh.

Đó chỉ là lời nói suông. Nếu như Subaru tháo gỡ 『Cor Leonis』 ngay tại đây trong lúc chỉ lo chăm sóc cho bản thân mình. Thì điều đầu tiên kéo theo sau đó, sẽ là sự gục ngã của Ram. Rồi Emilia sẽ bị Tên 『Phàm ăn』 ăn mất cái 『Tên』 của mình. Sự hợp tác của bọn họ sẽ tan vỡ. Và rồi bọn họ sẽ bị đánh bại.

Và nếu như Tên 『Phàm ăn』 được tự do hành động. Sự cân bằng sức mạnh của tòa tháp sẽ rơi vào một trạng thái không thể nào cứu vãn được nữa. Cuối cùng, tất cả mọi người sẽ chết trong thất bại và đó sẽ là dấu chấm hết cho trò chơi này.

“……Rốt cuộc thì, việc mình gánh vác mọi chuyện vẫn là tốt nhất, là một lựa chọn tuyệt vời hơn cả.”

Subaru, kẻ vốn dĩ chẳng thể giúp ích được gì nhiều ngay cả khi cậu có hành động liều lĩnh đi chăng nữa. Đang tạo ra những bước tiến lớn về mặt sức mạnh chiến đấu, bằng cách gánh lấy hình dạng thể chất yếu ớt của Ram. Đó, là một yêu cầu tuyệt đối bắt buộc để có thể chiếm giữ tòa tháp này. Nói chính xác hơn. Ngay cả trong hiệu quả của 『Cor Leonis』, vẫn có một khúc mắc không dễ gì để hóa giải. Đó là việc, dù vô tình hay cố ý, Ram vẫn đang để dành lại một chút sức mạnh chiến đấu của mình.

“ーーーー”

Với thứ giác quan áp đảo và những kỹ thuật vượt xa khỏi tầm hiểu biết. Ram vẫn duy trì được một thế cân bằng vững chắc tại nơi đó.

Mặc dù vậy. Lý do khiến cô không tiến xa hơn nữa để áp đảo kẻ địch, là bởi vì Ram đã tự đặt ra một giới hạn cho sức mạnh chiến đấu của chính mình. ーーNguyên nhân của chuyện đó là do sự ngập ngừng của cô khi cẩn trọng xem xét đến tình trạng của Subaru.

Nếu như Ram thực sự bung hết toàn bộ sức mạnh của mình. Nó sẽ đặt một gánh nặng khổng lồ lên người Subaru. Subaru sẽ không tài nào chịu đựng nổi chuyện đó. Cái viễn cảnh ấy, đang kìm hãm lại tay chân của Ram.

Sự thật là. Một chuyện tương tự cũng đã từng xảy ra khi cậu đi vòng sang chỗ của Julius và Reid. Cậu đã xác nhận được rằng bản thân có khả năng gánh vác lấy hình dạng thể chất yếu ớt của Ram thông qua chính 『Cor Leonis』 mà không cần phải gặp mặt cô ấy trực tiếpーー Thế nhưng. Trong cái tình huống mà Ram không hề hay biết về mối tương quan giữa trạng thái thuận lợi của chính mình và tình trạng của Subaru. Ram sẽ không hề nương tay hay giữ lại một chút sức mạnh chiến đấu nào cả.

Kết quả là. Sự phản phệ đó, không chút thương xót, đã thiêu rụi chỉ mỗi mình Subaru mà không hề dẫn đến cảnh cả hai cùng phải chịu tổn thương.

Điều đó cũng đồng nghĩa với việc đặt dấu chấm hết cho khoảng thời gian độc tôn vô song của Ram. Một loại tổn thất chung tồi tệ nhất. Việc tiếp tục vắt kiệt toàn bộ sức lực để chạy nước rút trong một thời gian dài với trạng thái thiếu hụt oxy là một điều hoàn toàn bất khả thi. Chuyện chỉ đơn giản là như vậy mà thôi.

Do đó. Việc rút ra sức mạnh chiến đấu của Ram thông qua 『Cor Leonis』. Xét về mặt kết quả, thì quyết định giữ lại sức mạnh của Ram là hoàn toàn chính xác. Giữ được thế cân bằng vẫn là điều tuyệt vời nhất.

Thế nhưng. Trước sự cải thiện về mặt sức mạnh chiến đấu đó của Ram. Tên 『Phàm ăn』 quả thực vẫn đang bám sát và đuổi kịp được cô nhờ vào vô vàn những võ kỹ vô hạn mà hắn ta đã cướp đoạt được. Emilia vẫn đang cố gắng bù đắp vào những khoảng trống nơi mà hắn ta không thể bị đánh bật ra. Thế nhưng. Bọn họ vẫn hoàn toàn không thể nào kéo giãn khoảng cách được với tên 『Phàm ăn』. Kẻ vẫn đang tiếp tục ăn mòn đối thủ bằng một khả năng sinh tồn đến mức phi thường.

Chính vì lẽ đó. Hướng thẳng về phía cảnh tượng đóーー,

"ーーMinya!!"

Với một số lượng đủ để bao trùm lấy toàn bộ lối đi. Những viên pha lê màu tím liền kết tinh lại và đồng loạt khai hỏa chỉ trong một nhịp.

Cộng hưởng cùng với câu chú của Beatrice, cô bé vừa vung mạnh cánh tay nhỏ bé của mình xuống. Đòn tấn công tập trung của thứ ma thuật được gọi là Âm ma thuật đó liền trút xuống đầu Lye. Kẻ hiện đang quay lưng lại với hướng này, bằng một uy lực kinh hoàng. Ngay tức khắc. Điệu vũ cuồng loạn của thứ ánh sáng màu tím đó liền nuốt trọn lấy thân hình nhỏ thó kia. Nhấn chìm toàn bộ lối đi bằng những âm thanh chói tai hệt như tiếng kính vỡ.

“ーーーー”

Ngay giữa những mảnh vụn pha lê màu tím đang bay lượn, nhảy múa và rơi rụng lả tả. Hai người vừa mới bật nhảy ra khỏi phạm vi ảnh hưởng của đòn tấn công đó, chính là Emilia và Ram. Né tránh được làn đạn ma thuật đó bằng một khả năng phán đoán tức thời. Quả đúng như kỳ vọng đối với khả năng thể chất vượt trội của bọn họ khi có thể nhanh chóng né tránh được nó.

Mặt khác. Cũng rơi vào cùng một hoàn cảnh tương tự, thế nhưng lại phản ứng chậm hơn một nhịp do đang phải quay lưng lại với đòn tấn công. Lye hoàn toàn không thể nào né tránh nó một cách dễ dàng như cái cách mà Emilia và Ram vừa làm được.

Đó là một thứ ma thuật đáng sợ, có khả năng kết tinh hóa những mục tiêu mà nó đánh trúng. Biến chúng trở thành một thứ tồn tại giòn tan, mỏng manh và rồi nghiền nát chúng. Minya. Thứ ma thuật có khả năng gây ra vết thương chí mạng ngay cả khi chỉ sượt nhẹ qua. Nếu như nó được xả ra một cách điên cuồng với một số lượng lớn như vậy trong một không gian chật hẹp. Thì việc một kẻ địch có thể lao qua đó mà không hề hấn gì, dẫu cho kẻ đó có là một thực thể thoắt ẩn thoắt hiện đi chăng nữa, cũng là một chuyện vô cùng khó khăn.

Khi điệu vũ ánh sáng được tạo ra bởi những mũi tên màu tím đó dừng lại. Hình bóng của tên 『Phàm ăn』, kẻ đáng lẽ ra đã phải hứng chịu một lượng sát thương khổng lồ, lạiーー không hề có ở đó.

"ーー~hk!?" "Hả!? Hắn ta biến đâu……"

Beatrice hít vào một ngụm khí lạnh trong sự ngỡ ngàng. Trong khi Emilia căng thẳng đảo mắt nhìn quanh.

Giữa sự hỗn loạn ấy. Người có thể nắm bắt được tình hình nhanh nhất, quả thực chính là Ram.

Cô ấy đặt tay lên con mắt phải của mình. Và rồi, với chỉ mỗi con mắt trái đang mở to, cô quay phắt người lại. Subaru biết rằng, đang có một thứ gì đó tựa như một con đường, kết nối cậu và Ram lại với nhau thông qua 『Cor Leonis』.

Ram, vừa mới kích hoạt một loại kỹ năng nào đó. Bằng cách sử dụng thứ sức mạnh kỳ lạ ấy. Cô ấy đã thấu hiểu được chính xác vị trí mà tên 『Phàm ăn』 vừa mới biến mất kia đang lẩn trốn. Và vị trí của hắn ta, chính làーー,

"Barusu!"

“ーーーー"

Ram hét lên, mở to đôi mắt màu đỏ thẫm của mình. Ngay vào khoảnh khắc đó, từ ánh nhìn của cô, Subaru đã thấu hiểu được sự xuất hiện của một hiện diện đầy nguy hiểm ở ngay phía sau lưng họ. Thứ đó đang nhắm thẳng vào lưng của Subaruーー không, là Beatrice. Với sự gián đoạn của Minya vừa rồi, liệu hắn có ý định truyền đạt rằng bản thân đã vấy bẩn trận chiến này hay không. Dù sao đi chăng nữa, thì nó cũng chẳng khác biệt là bao so với những diễn biến đang xảy ra.

"ーーPhải nói là, nếu như cái đòn vừa rồi mà cứ được xả ra liên tục, thì sẽ mệt mỏi lắm đấy, thế nên là."

Kèm theo những lời lẽ chế nhạo đó, thanh phi đao được gắn trên cánh tay của hắn ta lóe sáng. Đó là đòn tấn công của Lye, kẻ vừa mới nhảy xuyên qua không gian và thoát khỏi đòn tấn công tập trung của những mũi tên màu tím. Cùng với việc thường xuyên sử dụng năng lực của 『Quyền Vương』, thứ tài năng kỳ lạ của kẻ đã trở thành 『Kẻ nhảy vọt』ーー nó có thể được gọi là, dịch chuyển tầm ngắn. Dựa theo những gì đã được chứng kiến, có vẻ như khoảng cách dịch chuyển vẫn có những giới hạn nhất định, thế nhưng sự kết hợp giữa cái tài năng nhảy vọt qua không gian kỳ lạ đó và đòn tấn công bao vây vẫn là một điều tồi tệ nhất. Mang theo thứ ý nghĩa chẳng hề quan trọng về loại hình tấn công bất ngờ, rốt cuộc thì, bất cứ điều gì ngoài việc bị cuốn vào một trận chiến trực diện đều làーー,

"Beatrice." "Subaーー"

Suy nghĩ và hành động, ■ và cơ thể không phải lúc nào cũng đồng nhất với nhau. Ngay vào khoảnh khắc ban đầu sau khi cậu phản xạ đẩy cơ thể nhỏ bé đó ra xa, một cảm giác đâm xuyên qua đã khoét sâu vào lồng ngực cậu.

"Kah."

Giống như dùng móng vuốt để cào nát một lớp vảy vết thương, không, nỗi đau đớn và chấn động đó còn gấp vài ngàn lần như thế. Cậu lập tức hối hận vì đã hứng trọn đòn đó bằng lồng ngực của mình. Dù cậu có hối hận đi chăng nữa, thì ở đó cũng chẳng hề có lấy một tấm khiên tiện lợi nào khác để che chắn cả. Ngỡ ngàng trước sự phán đoán nhất thời của mình, cậu rùng mình chỉ với cái ý nghĩ rằng Beatrice đã bị chém gục. Đến mức cậu cho rằng việc bản thân trở thành một tấm khiên thịt còn tốt hơn nhiều so với viễn cảnh đó. Rất đau đớn, dẫu cho nó có đau đớn đến nhường nào, nếu đó chỉ đơn thuần là nỗi đau, chỉ đơn thuần là vết thương trên cơ thể cậu, thì nó cũng sẽ chỉ kéo dài trong một khoảnh khắc mà thôi. Thậm chí còn chưa tới một khoảnh khắc. Thế nhưng, điều đó vẫn tốt hơn nhiều so với việc ■ bị tổn thương. Tốt hơn nhiều, so với việc ■ phải chết.

"Subaruーー ~hk!!"

Giọng nói lớn vọng lại bên trong tòa tháp, khi cậu cố gắng quay đầu lại để xem nó thuộc về ai, thì đôi đầu gối của cậu liền khụy xuống. Sức lực phai nhạt dần khỏi tứ chi của cậu một cách dễ dàng đến kinh ngạc. Mỏng manh đến thảm hại, cậu thậm chí còn chẳng thể nâng nổi cái đầu của chính mình. Ngay cả một đứa trẻ sơ sinh cũng có thể giữ thẳng đầu cơ mà, vậy cái gã đàn ông đã lớn tồng ngồng này đang làm cái quái gì vậy.

Đến mức ngay cả những lời đùa cợt nhạt nhẽo này cũng chẳng thể lọt vào tâm trí, ý thức của cậu rơi thẳng xuống đáy của một cái hố sâu đen ngòm. Một nỗi đau nhức nhối và cảm giác mất mát vô cùng sống động, đang thiêu rụi não bộ của cậu.

"ーーGhi."

Trong khi vô cùng khao khát được cất lên một tiếng thét gào, cậu đã chịu đựng cái giọng nói đang chực chờ văng ra đó bằng cách nghiến chặt hàm răng lại. Chẳng phải là cậu sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như cậu hét lên. Cũng chẳng phải là cậu sẽ cảm thấy tốt hơn nếu như cậu không hét lên. Thế nhưng, có những người ở đây chắc chắn sẽ bị vỡ nát ■ của họ, nếu như Subaru bật khóc ngay lúc này. Cậu không thể cho phép điều đó xảy ra. Bởi vì cậu không thể làm như thế, nên hãy giữ im lặng và chết đi. Natsuki Subaru.

"ーーTuyệt quá đi mất, ông anh. Vậy là ông anh sẽ bước sang lần tiếp theo bằng cách làm như th~ế sao?"

Một giọng nói vọng lại từ phía trên cao, nhìn xuống một Subaru đang gục ngã trong sự bất lực trong khi vẫn tiếp tục chống lại tiếng la hét của chính mình. Cậu đã kìm nén được tiếng thét của mình. Thế nhưng, cậu không tài nào có thể chịu đựng nổi cái giọng nói mỉa mai đó.

“ーーーー”

Trong một cái tình huống mà tứ chi của cậu đã trở nên hoàn toàn vô dụng và không thể cử động được nữa, cậu dồn sức lực vào cánh tay của mình và nhúc nhích ngón tay. Và rồi, với một ngón tay giữa duy nhất được giơ lên, đôi môi cậu mấp máy.

"Chết đi, thằng ngu."

Sau đó, ý thức của cậu chìm vào câm lặngーー.

△▼△▼△▼△

■ Count Two.

・ Để Emilia và Ram hợp sức, nhắm đến việc giải quyết nhanh gọn Lye Batenkaitos, thất bại. ・ Thời điểm là yếu tố tiên quyết để gánh vác lấy hình dạng thể chất yếu ớt của Ram thông qua 『Cor Leonis』.

・ ーーĐòn tấn công bất ngờ của Beatrice hoàn toàn không hề tương thích với Tên 『Phàm ăn』.

△▼△▼△▼△

ーーNhững đám mây cát cuồng nộ đang ra sức che mờ đi tầm mắt của họ.

“ーーーーHaahraan.”

Với toàn bộ cơ thể đang liên tục lắc lư theo cái cảm giác chao đảo dữ dội đó, Subaru tuyệt vọng bám chặt lấy bề mặt, cố gắng để không bị hất văng xuống dưới. Ở phía trước mặt cậu, một bím tóc đang đung đưa qua lại.

“ーーCố lên nào, bé Giun Cát!”

Đáp lại lời kêu gọi của Meili, con Giun Cát run rẩy cái thân hình khổng lồ của nó và điên cuồng lao tới, tông thẳng đầu mình vào phía trước. Bị nuốt chửng bởi thứ sóng xung kích đó, vô số những con Ma thú trong binh đoàn đang ồ ạt tiến lên kia đã phải bỏ mạng. Thế nhưng, những tổn thất đó ngay lập tức được lấp đầy chỉ trong vỏn vẹn vài giây, giẫm đạp lên xác chết la liệt của đồng loại mình, những đàn Ma thú vẫn tiếp tục ùa tới mà không hề có dấu hiệu dừng bước. ーーTình thế trận chiến, đang vô cùng bất lợi.

“ーーーー”

Ở ngay dưới chân họーー không, từ khắp mọi hướng, vô số những con Ma thú đang ùn ùn kéo đến. Đương đầu với những đối thủ như vậy, Meili đã tận dụng tối đa những sự chuẩn bị của mình, dẫu cho chúng hoàn toàn không thể được coi là đầy đủ, và đang phải chiến đấu một cách vô cùng chật vật. Nói một cách thành thực, những nỗ lực của Meili trong việc điều khiển Ma thú là một điều rất khó để nhận ra nếu chỉ nhìn từ góc độ của một người ngoài cuộc. Cô bé ban phát những chỉ thị cho con Ma thú và theo đó, con quái vật tàn bạo liền điên cuồng càn quét xung quanh. Sẽ chẳng có bất kỳ sự bí ẩn nào trong chuyện đó cả nếu như người ta chỉ quan sát mỗi điều đó mà thôi. Tuy nhiênーー,

"Hah, hah ~hk."

Nhìn vào bộ dạng đó của cô bé, với những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán và tiếng thở dốc đầy đau đớn thỉnh thoảng lại vang lên, có lẽ người ta có thể thấu hiểu được ngay từ cái nhìn đầu tiên, rằng đó là một sự nhận thức quá đỗi khó khăn để có thể nhìn ra được.

"Hah, fu~h…… đủ rồi đấy, thật tình, a-anh trai này, đối xử với người ta thô lỗ quá à nha~."

Vừa dùng mu bàn tay lau đi những giọt mồ hôi đang nhỏ giọt trên cằm vừa buông vài lời cằn nhằn gay gắt, đôi mắt của Meili đã vằn lên những tia máu. Không giống như việc liên kết trực tiếp với Ma thú bằng 『Cor Leonis』 của Subaru, mà để có thể bẻ cong bản năng của một con Ma thú tàn bạo theo đúng ý muốn của chính mình, cô bé cần phải có một ý chí mạnh mẽ đến mức khủng khiếp.

Đối với Subaru, người đã từng đọc cuốn sách của cô bé một lần và tự mình trải nghiệm cái chết cận kề của cô bé, sức nặng của sự bồi thường đó là một điều mà cậu hiểu rõ hơn ai hết. Và cũng chính vì lẽ đó, điều ấy đã được truyền đạt đến cậu.

ーーRằng Meili đang nghiêm túc nghĩ đến việc chiếm giữ tòa tháp này, cùng với Subaru và những người khác.

"ーー~hk"

"Nè~, anh trai ơi!? Nếu anh không bám cho chắc vào, anh sẽ chết á~, anh biết hông~!"

"A-Anh biết rồi……!"

Ngay vào khoảnh khắc sau khi cậu vừa mới chiêm nghiệm một cách sâu sắc về những cảm xúc mãnh liệt đó, cơ thể cậu chợt có cảm giác như đang bị cuốn trôi đi trong những chấn động ngang ngửa, và rồi tư thế của cậu bắt đầu chao đảo. Mặc dù cậu đã ngay lập tức lấy lại được thăng bằng, thế nhưng cậu vẫn bị Meili quát lớn khi cô bé phát hiện ra điều đó. Trong lúc vẫn đang làm theo những lời chỉ bảo đó, Subaru cố gắng lấy lại bình tĩnh và bám chặt vào phần nhô lên trên cái thân hình khổng lồ kia.

ーーHiện tại, hình bóng của Subaru và Meili đang cưỡi trên lưng của con Giun Cát khổng lồ.

"Nếu như đưa ra chỉ thị trực tiếp từ một khoảng cách gần, thì hẳn là phải có một đứa trẻ chịu nghe lời ngay cả trong số những đứa trẻ hổng thể học hỏi được điều gì chứ nhỉ~."

"Anh đã nói rồi mà, anh chưa bao giờ nghĩ rằng, mình lại có cơ hội được cưỡi Ma thú như thế này đâu……!"

Xé gió lao đi, với khung xương đang rung lên bần bật bởi tốc độ của con Ma thú khi nó lao xuyên qua bầu không khí cùng một tiếng gầm gừ, Subaru khéo léo dồn trọng lượng cơ thể mình trong lúc vẫn đang kẹt trong sự thán phục dành cho Meili, người đang nỗ lực điều khiển con Ma thú trên lưng nó.

Trong lần này cũng vậy, trận chiến giữa Meili và những đàn Ma thú đã được mở màn từ ban công ở tầng thứ tư. Bằng cách sử dụng một vài con Giun Cát đã được chuẩn bị sẵn từ trước, nhằm khiến cho những đàn Ma thú đang nhắm đến tòa tháp canh phải hứng chịu một đòn tấn công để ngăn chặn sự xâm nhập của chúng vào bên trong tòa tháp, đó chính là vai trò của Meili. Thế nhưng, cô bé đã nhanh chóng từ bỏ cuộc tấn công từ phía ban công, và rồi nhảy vọt lên lưng của con Giun Cát ở phía dưới, và ngay lập tức, đâm sầm vào đám Ma thú với một sức mạnh tựa như một cơn sóng dữ, bắt đầu từ giữa trán của nó.

Với cái chiến thuật đầy anh hùng đó của Meili, việc đi theo cô bé với tư cách là một mồi nhử, chính là tình trạng hiện tại của Subaru.

"Thật tình, mấy bé Ma thú đúng là rất mê anh trai luôn á nhỉ~."

"Và điều đó chẳng có gì đáng để vui mừng cả đâu…… ~hk."

Nhìn vào trạng thái phấn khích tột độ của đám Ma thú đang tiến lại gần, Meili thở dài khi chúng bị con Giun Cát nghiền nát. Trong khi đồng ý với lời bình luận đó của cô bé, Subaru nheo mắt nhìn về phía binh đoàn Ma thú đang vội vã ùa tới.

Mặc dù nguyên lý đằng sau chuyện này vẫn còn là một bí ẩn, nhưng xét về mặt kết quả thì đó là điều mà cậu hoàn toàn nhận thức được. Bọn Ma thú đang bao vây lấy tòa tháp canh, nói một cách chính xác, chúng không hề nhắm vào chính tòa tháp, mà chúng tụ tập lại đây là vì nhắm vào Subaru, người đang ở bên trong nó.

ーーĐiều đó, cũng được thể hiện một cách rõ ràng qua cái tình huống hiện tại. Mũi giáo của binh đoàn Ma thú đang tập trung cao độ vào con Giun Cát, thứ đang chở Meili và Subaru trên lưng.

Xoay ngược những bước chân lẽ ra phải hướng về phía tòa tháp lại. Vội vã lao về phía bên này với những chiếc nanh vuốt đang nhe ra. Đó chỉ đơn thuần là bản năng của những con Ma thú đang khao khát được giết chết một sinh vật sống, không hơn không kém.

"Không phải là mình đã tin được một nửa đâu, nhưng mà……"

Việc bản thân cậu sở hữu một thể chất thu hút Ma thú. Vốn là một điểm đặc biệt mà Subaru, người mới chỉ hôm qua vẫn còn đang ở Nhật Bản thời hiện đại, thậm chí còn chẳng cần phải xác nhận lại như một cảm giác thực tế nữa. Trong quá khứ, cậu đã từng gặm nhấm miếng bánh pocky dành cho con chó được nuôi trong khu phố. Nhưng liệu đó có khả năng là một triệu chứng trong giai đoạn đầu của cái thể chất quái quỷ này hay không. Giờ đây cậu hoàn toàn không hề hay biết.

Dẫu cho cậu không hề hay biết đi chăng nữaーー,

"Có vẻ như không hề sai khi nói rằng mình chính là nguyên nhân gây ra phần lớn trong số năm chướng ngại vật này."

Binh đoàn Ma thú khổng lồ đang tràn về phía tòa tháp canh. Tên 『Phàm ăn』 đã mượn 『Ký ức』 của Subaru để làm phép thử cho việc tiếp cận tòa tháp. Reid, kẻ đã dung nạp Tên 『Phàm ăn』 đó và có được một cơ thể thực thể. Shaula, người đã bắt đầu nhắm vào Subaru ngay sau khi hoàn tất sự biến đổi của mình. Và thứ bóng tối đen kịt đã nuốt chửng toàn bộ tòa tháp canhーー.

Bây giờ nhìn lại mọi chuyện. Thật không thể nào ngăn được cái suy nghĩ rằng, trách nhiệm cho khởi nguồn của tất thảy mọi thứ dường như đang đổ dồn lên đầu Subaru theo đúng nghĩa đen nhất. Tất nhiên, sự tất yếu hoàn toàn không phải là một phần của chuyện đó.

"Tâm trí mình, đang trở nên trầm cảm mất rồi……"

Tuy nhiên.

Nếu như những con Ma thú, Shaula, và cả thứ bóng tối đen kịt kia có thể được dụ ra bên ngoài tòa tháp canh. Thì có lẽ sẽ hình thành một con đường để phá vỡ cục diện bế tắc của tình cảnh hiện tại.

"……Không nghiêm cấm việc phá hủy các 『Thử thách』, nhỉ."

Quy tắc thứ năm, đằng sau việc chiếm giữ Tháp canh Pleiades. Khi cậu nghĩ đến những cảm xúc của ■ của Shaula, người đã che giấu đi sự thật đó. Cậu cảm thấy lồng ngực mình nhói đau. Thế nhưng, cái quy tắc mà cậu đã khó nhọc cạy được từ miệng cô ả, đã ban cho cậu một góc nhìn hoàn toàn mới về nơi được gọi là Tháp canh Pleiades này.

Không phải là tầm nhìn của cậu đã được khai sáng một cách đầy mới mẻ khi biết được cái quy tắc đó hay gì.

Tuy nhiên, được ban cho một quy mô mà bản thân chưa từng bao giờ nghĩ tới.

Cách nhìn nhận thế giới của cậu đã được mở rộng ra một cách đáng kinh ngạc. Những thứ không tồn tại thì không thể nào nắm giữ được. Đó, chính là quy luật cơ bản của thế giới này.

Vượt qua các 『Thử thách』 mà không hoàn thành chúng. Hành động trái với những quy trình đã được thiết lập sẵn của các 『Thử thách』. Những điều đó, đều đã bị nghiêm cấm. Mà không hề đả động gì đến chuyện đó. Việc phá hủy chính bản thân cái 『Thử thách』 lại không hề bị cấm. Chuyện đó, rốt cuộc có ý nghĩa gì chứ. Nó có thể mang ý nghĩa gì cơ chứーー.

"Meiーー"

li, cố gắng tiếp nối những lời nói của mình. Đó cũng chính là lúc Subaru chứng kiến cảnh tượng ấy. Bằng cách thay đổi hướng đi của con Giun Cát. Trong khi đang cố gắng xác nhận xem liệu địa hình xung quanh tòa tháp canh có thể sử dụng được hay không. Mục tiêu đó, đã hoàn toàn bị đình trệ.

Bởi vì một luồng sáng tấn công chói lòa, giáng xuống từ ngay trên đỉnh đầu, đã thổi bay đi phần thân hình dày cộm của con Giun Cát.

“ーーーーHaahraaaan.”

Với hơn tám mét bị thổi bay khỏi cái vòng eo rộng khoảng mười mét. Con Giun Cát rít lên, cất lên tiếng kêu gào thảm thiết trước khi chết. Tiếng gầm đang nhỏ dần đi của con Ma thú nghe cũng giống hệt như một tiếng hú. Và Subaru, người đang phải hứng chịu lấy thứ âm thanh đó ở một khoảng cách cực gần. Cảm thấy tầm nhìn của mình bị nhuốm một màu trắng xóa, khi thứ âm thanh ấy bùng nổ và xuyên thủng màng nhĩ của cậu.

Ngay trên lưng con Ma thú, thứ vừa phải trải qua chuyện đó và đang rỉ ra thứ chất lỏng cơ thể màu tím xanh. Việc thất bại trong việc ngăn chặn cơ thể mình bị thổi bay thành hàng ngàn mảnh vụn từ cả mặt trước lẫn mặt sau thân mình. Đã khiến cho cơ thể của Subaru và Meili bị hất văng xuống dưới.

"ーーA." "Ghーー ~hk!"

Ngay lập tức vươn tay ra. Cậu tóm lấy cơ thể nhỏ bé của Meili vào trong vòng tay của mình. Việc cô bé vỗ vào vai và cố gắng gọi cậu chỉ là một sản phẩm phụ đi kèm của hành động đó. Nhờ phản xạ nghiêng người về phía trước, cậu đã có thể đỡ được cơ thể đang rơi xuống của cô bé.

Tuy nhiên, đó không phải là một sự dàn xếp triệt để. Khung xương khổng lồ của con Giun Cát lộn nhào. Và không chỉ Meili mà ngay cả Subaru cũng đã bị hất văng ra ngoài.

Ngay cả khi cậu có kéo cô bé vào lòng. Thì đến cuối cùng, cả hai người họ vẫn sẽ rơi thẳng xuống nền cát. Một nơi đang bị bao vây hoàn toàn bởi những con Ma thú. Nếu điều đó thực sự xảy ra. Cả hai người họ sẽ trở thành thức ăn cho bầy Ma thú trong lúc đang cố gắng chấn chỉnh lại tư thế.

Hơn thế nữaーー,

"ーーShaula."

Bám chặt vào bức tường bên ngoài của tòa tháp với chiếc ngòi đuôi chĩa thẳng về phía Subaru và những người khác.

Con bọ cạp khổng lồーー Shaula.

Thân hình to lớn của cô ả trượt vào trong bóng hoàng hôn.

Từ phía xa, có thể nhìn thấy rõ ràng sự xuất hiện của cô ả.

Bọn họ đã hết thời gian rồi.

Bên trong tòa tháp, ai đó đã phá vỡ luật lệ.

Ứng với điều đó.

Shaula đã đánh mất đi bản ngã của chính mình và biến thành một con bọ cạp khổng lồ.

Và đúng như những gì cô ả đã tự cảnh báo trước đó.

Cô ả bắt đầu tấn công.

Mục tiêu nhắm thẳng vào Subaru.

Phát bắn duy nhất đó đã thổi bay phần thân của con Giun Cát.

Và ngay giữa không trung.

Nó bay thẳng về phía Subaru và Meiliーー,

“Onii-sa…… ~hk.”

Ôm chặt lấy Meili.

Cô bé đang nằm gọn trong vòng tay cậu và vừa mới cất lên một giọng nói như thể một tiếng thét.

Subaru không hề rời mắt khỏi con bọ cạp khổng lồーー không, là Shaula.

Đôi mắt phức hợp màu đỏ rực phát ra một ánh sáng rành rọt giữa màn đêm.

Và cái ánh nhìn chẳng thể đoán biết được bất kỳ hành động nào tiếp theo ấy.

Khi cậu nhìn vào nó.

Cậu hiểu rất rõ ràng rằng mục tiêu của nó chính là Subaru.

Ánh sáng tụ lại nơi ngòi đuôi.

Và rồi một lần nữa, một vòng sáng chói lòa lại được bắn ra.

Bọn họ sẽ bị bốc hơi hoàn toàn nếu trúng phải đòn đó.

Tuy nhiên.

Bọn họ tuyệt đối không được phép để trúng đòn đó.

Cậu muốn tránh việc bị giết bởi Shaula.

Bất kể điều đó có bào mòn đi ■ của cậu nhiều đến nhường nào đi chăng nữa.

Nếu cậu gạt bỏ đi cái ý nghĩ đó, thì chắc chắn cậu sẽ trở thành một kẻ cặn bã mất.

Thế nhưng.

Cách để bọn họ có thể tự bảo vệ mình trong khi đang lơ lửng giữa không trung là.

“ーーーーHaahraan.”

Ngay khoảnh khắc vòng sáng đó được bắn ra.

Con Giun Cát đang quằn quại trong đau đớn bỗng nhiên lao mình lên chắn ngang đường đạn.

Đó chỉ đơn thuần là chuyển động theo bản năng của con Giun Cát.

Hay là do Meili đã can thiệp vào nó bằng một cách nào đó.

Cậu không thể biết được.

Tuy nhiên.

Phát bắn duy nhất mà Shaula khai hỏa đã bị chệch hướng.

Ngay tại cái khoảnh khắc mà lẽ ra nó đã thổi bay Subaru thành tro bụi.

Vàーー,

“Gah, gugh.”

Với một lực tác động vô cùng dữ dội.

Subaru và những người khác rơi cắm thẳng xuống mặt cát từ trên không trung.

Meili, người đang được ôm chặt trong vòng tay của Subaru, có lẽ vẫn an toàn.

Thế nhưng.

Bản thân Subaru thì không hề an toàn chút nào.

Không thể tự bảo vệ chính mình.

Cậu đã cắm đầu chìm nghỉm vào đống cát mênh mông.

Một âm thanh trầm đục vang lên.

Những khớp xương của cậu, thứ vốn dĩ phải tránh việc bị nghiền nát bằng mọi giá.

Nay đã gãy vụn.

Ngay tại giây phút đó.

Tầm nhìn của cậu bị nhuộm thành một màu đen kịt.

Các nơ-ron thần kinh của cậu, thứ vốn dĩ phải tránh việc bị cắt đứt.

Đã bị băm vằm ra thành ngàn mảnh.

Không chỉ những gì hiển hiện trước mắt.

Mà cả âm thanh.

Cả xúc giác.

Mọi thứ, tất thảy mọi thứ đều trở nên vô cùng xa xăm.

Chỉ duy nhất chiếc mũi của cậu là vẫn còn hoạt động.

Thật khó hiểu làm sao.

Chiếc mũi, thứ mà bình thường chẳng được kỳ vọng là có thể làm nên trò trống gì hữu ích.

Vì một lý do nào đó.

Cho đến tận những giây phút cuối cùng của cuối cùng.

Cậu vẫn có thể cảm nhận được những mùi hương.

Một mùi hương.

Ngọt ngào.

Trong vòng tay cậu.

Thứ vẫn luôn ở đó cho đến tận ban nãy.

Cái mùi hương ngọt ngào ấy.

Có lẽ.

Nó vẫn còn sống.

Cái mùi hươーー.

△▼△▼△▼△

■ Count Seven.

・ Việc trốn thoát ra bên ngoài tòa tháp, sự hiệu quả của việc dụ dỗ bầy Ma thú rời đi.

・ Mục tiêu của bầy Ma thú chính là Subaru. Mục tiêu của bóng tối và con bọ cạp khổng lồ, có lẽ cũng y như vậy.

・ ーーChỉ với một mình Natsuki Subaru, không thể nào bảo vệ được Meili.

△▼△▼△▼△

“Ghuーー”

Chịu đựng cơn buồn nôn đang cuộn trào bên trong mình.

Subaru liếc nhìn về phía trước thêm một lần nữa.

Đứng thật vững vàng.

Dồn một lực cực lớn vào đôi chân.

Cậu đã xoay xở bằng một cách nào đó để giữ cho cơ thể mình đứng yên.

Nỗi đau đớn tột cùng của cậu vẫn chưa hề thuyên giảm.

Cậu chỉ đang lừa dối cơn đau của chính mình một cách điêu luyện mà thôi.

“Hiyah! Hiyayah! Eiyah!”

Subaru đang cắn chặt răng để nghiền nát đi vị đắng ngắt của dịch vị dạ dày.

Và ngay trước mặt cậu.

Emilia đang vung vẩy hai thanh kiếm băng một cách vô cùng dữ dội.

Tránh né những đòn tấn công đó của Emilia một cách điềm nhiên.

Kèm theo một nụ cười chế giễu bỡn cợt.

Kẻ thù truyền kiếp mà cậu đã chán ngấy khi phải nhìn thấy.

Lye Batenkaitos.

“ーーーー”

Kể từ khi điểm hồi sinh của 『Trở về từ Cõi Chết』 được thiết lập.

Ngay tại khoảnh khắc sau cuộc đối đầu với Louis Arneb bên trong 『Cuốn sách của Người Chết』.

Cuộc đụng độ giữa Emilia và tên đại diện cho『Phàm ăn』 là một việc không thể tránh khỏi.

Tại chính cái thời điểm mà Subaru vừa mới 『Trở về từ Cõi Chết』.

Trận chiến giữa Emilia và tên 『Phàm ăn』 đã bắt đầu rồi.

Cách đơn giản nhất để cậu xoay chuyển tình thế, đó là can thiệp vào việc sắp xếp các cặp đấu.

Tuy nhiên.

Bằng cách kích hoạt 『Cor Leonis』 ngay lập tức sau khi 『Trở về từ Cõi Chết』.

Subaru đã có thể nhìn thấy vị trí của các đồng đội bên trong tòa tháp.

Và theo một lẽ tự nhiên.

Cậu hiểu rằng cuộc chiến này là thứ không thể nào né tránh được.

Thế nên.

Cậu không hề làm thay đổi cục diện trận đánh cặp giữa Emilia và Ram khi chống lại Lye.

ーーTuy nhiên.

Vẫn có một điều gì đó mà cậu có thể làm được theo cách riêng của mình.

“ーーJulius!”

“Tôi biết!”

Đáp lại tiếng gọi sắc lẹm của Subaru.

Ứng với lời kêu gọi đó, một bóng đen duy nhất đã bước vào.

Đó là Julius.

Với thanh kiếm hiệp sĩ nắm chặt trên tay, anh ta chạy xé gió băng qua hành lang lạnh lẽo.

Mái tóc màu tím nhạt của anh ta tung bay trong cơn gió buốt giá.

Anh ta bắt đầu cú nước rút đâm xuyên đầy oai dũng của mình từ một tư thế thấp.

“Haha ~tsu! Ngay cả ngài kỵ sĩ vô danh cũng sẽ tham gia vào trận chiến này sao ha~h!”

“Thật không may. Nếu như đó là một lời khiêu khích, thì nó quá yếu ớt rồi. Subaru còn châm chọc vào những chỗ đau đớn hơn thế nhiều cơ.”

“Ngươi biết đấy, mặc dù bọn ta mang tiếng là đồng đội, nhưng thế thì sao chứ?”

Gạt phăng đi cú đâm như vũ bão đang lao tới bằng thanh dao găm của mình.

Lye và Julius trao đổi những lời mỉa mai ở một khoảng cách áp sát.

Ngay cả giữa lúc những nhát kiếm đang liên tục được tung ra giữa hai người.

Và những đòn tuyệt kỹ đang được trao đổi qua lại.

Trái ngược hoàn toàn với nội dung cuộc trò chuyện của bọn họ.

Thứ đang được thực thi lúc này là một trận tử chiến.

ーーViệc để Julius đồng hành cùng họ tới nơi này.

Quả thực là một canh bạc.

Khi năm chướng ngại vật tấn công vào tháp canh lần đầu tiên.

Subaru cũng đã để Julius đồng hành cùng họ trong vòng lặp đó.

Vào thời điểm đó, Emilia đã bị ăn mất 『Tên』 của mình.

Và sự phối hợp của cô với Julius, người đã hoàn toàn quên sạch về phong cách chiến đấu của cô, đã trở nên vô cùng lỏng lẻo.

Và hoàn toàn thiếu đi khả năng để dồn ép tên 『Phàm ăn』.

Tuy nhiênーー,

“Lần này, không một ai lãng quên Emilia-chan cả. Thêm vào đó……”

Sự phối hợp giữa Emilia và Julius đang cố gắng phản công lại Lye một cách triệt để.

Ngay tại thời điểm đó.

Phía trước tầm nhìn của Subaru, là bóng dáng của một người vừa đạp mạnh vào trần nhà và lao thẳng xuống.

ーーRam đã hung bạo xen ngang vào giữa.

Tất nhiên, việc gia tăng sức mạnh chiến đấu cho cô ấy thông qua 『Cor Leonis』 là nhiệm vụ quan trọng nhất của Subaru.

Điều đó cũng đã được thực thi trong lần này.

Và Ram đã tiến sát lại gần phần thân của Ley bằng một sự kiểm soát cơ thể dị thường.

Và rồi,

“Làm ơn, ngoan ngoãn cút đi cho khuất mắt ta.”

“Ghu, egh.”

Những lời lẽ lạnh lẽo.

Và lòng bàn tay của cô ấy, với một sự sắc bén tương đương.

Đã giáng mạnh thẳng vào mạn sườn của Lye.

Cú vỗ mang theo mục đích chấn động trực tiếp vào các cơ quan nội tạng thông qua khe hở giữa các đoạn xương sườn.

Và một tiếng rên rỉ đau đớn rõ rệt tràn ra từ bờ môi của Lye.

Cùng với nhịp độ đó, đầu gối của Ram cố gắng tấn công vào cơ thể đang gập lại của hắn nhưng đã bị chặn đứng.

Thế nhưng, bằng cách tóm lấy tóc của kẻ thù từ phía sau gáy, cô ấy đã quật mạnh hắn ta xuống sàn nhà.

Chưa dừng lại ở đó.

Cô ấy liên tục giáng gót chân của mình xuống thẳng mặt hắn.

Sức mạnh tàn nhẫn + những đòn tấn công liên hoàn.

Đó là cách duy nhất để họ dồn Lye vào một thất bại chắc chắn.

Tuy nhiên.

Chừng này vẫn còn lâu mới đủ để gây ra sát thương thực sự cho Lye.

Gót chân mà Ram đã giáng xuống mặt hắn, hắn ta đã tóm lấy phần cổ chân mảnh khảnh ấy của cô ngay trong lúc bản thân hắn vẫn đang nằm đo ván trên sàn.

Hắn trừng mắt nhìn ngược lên Ram từ phía dưới, bằng một nét mặt tà ác đã vấy máu.

“Nee-sama, tóm~ được chị rồi nhé……”

“Hiryah!!”

“ーーGah ~tsu!?”

Lye vừa mới nở một nụ cười trên khuôn mặt tà ác của mình, thì cơ thể của hắn đã bị thổi bay đi bởi một đòn tấn công bạt ngang trực tiếpーー.

Emilia đã tạo ra một chiếc búa băng trên tay mình và cổ vung nó lên như một cú đánh gôn, rồi đánh bay hắn ta đi bằng một đòn như thế đó.

Đó là một pha cứu nguy tuyệt đẹp.

Ngay vào đúng lúc hắn định dở trò độc ác của mình bằng cách tóm lấy chân Ram.

Nhìn Lye đang lộn nhào và lăn lóc một cách điêu luyện.

Emilia oai vệ nhướng mày và ưỡn ngực lên.

“……Vẫn tàn nhẫn, như mọi khi, ta cho là vậy.”

Beatrice.

Trong khi vẫn đang dìu lấy cơ thể cậu ngay bên cạnh.

Em ấy thì thầm đáp lại những hành động đó của Emilia với sự ngưỡng mộ, kinh ngạc, và pha lẫn chút tự hào.

Sự thật là, Subaru cũng cảm thấy y như vậy.

Cô ấy sở hữu một khuôn mặt dễ thương.

Và một chiến lực to lớn mà cậu có thể dựa dẫm vào.

“Emilia-sama, cảm tạ ngài vì đã cứu viện.”

“Mhm, không sao đâu. Dù sao thì việc Ram bị tóm là vì em đã di chuyển nhiều đến thế mà. Julius cũng vậy, cảm ơn anh vì đã đến đây.”

“Không có gì đâu, 『Phàm ăn』 cũng là một đối thủ mà tôi có mối thù sâu đậm. Đúng hơn là, thành thật xin lỗi vì đã để Emilia-sama và cô Ram phải đối mặt với nguy hiểm. Lẽ ra đây phải là lúc mà tôi sẽ xin ngài hãy vui lòng lùi lại phía sau, thế nhưng……”

“Với thứ đó làm đối thủ, chắc chắn ta không có chỗ cho việc hành xử theo lề thói kỵ sĩ hay quý tộc đâu nhỉ.”

Trong lúc khoanh hai tay lại.

Ram đã thẳng thừng cắt ngang lời Julius.

Ngay cả Julius cũng không thể phủ nhận điều đó.

Có vẻ như bản thân anh ta cũng cảm thấy xấu hổ vì những cảm xúc của mình đối với chuyện ấy.

Luôn có những phong cách nhất định trong chiến đấu.

Luôn có những quy tắc nhất định đối với các chiến binh.

Tuy nhiên, việc đi bám víu lấy điều đó và trở nên quá ám ảnh với lòng kiêu hãnh, sẽ dẫn đến những tổn thất to lớn.

ーーĐối với Julius, đây là một tình thế vô cùng khó khăn.

Tuy nhiên, anh ta chẳng có sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải đáp trả lại nó.

Ít nhất thì, với các Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』.

Với một đám vô lại tàn bạo đang đứng ở vị trí kẻ thùーー,

“……A~h, cũng khá đấy chứ. Có thể làm được đến mức này khi đối đầu với bọn ta thì cũng ra gì và này nọ lắm đấy.”

Nói xong câu đó.

Tên Tổng giám mục Tội lỗi nọ khẽ lắc đầu và đứng dậy.

Có lẽ do ảnh hưởng từ việc phải hứng trọn cú đánh toàn lực của Emilia bằng vai.

Cánh tay phải của hắn vẫn buông thõng xuống một cách vô lực.

Có lẽ, xương vai của hắn đã bị nghiền nát bấy mất rồi cũng nên.

Nếu đúng là như vậy.

Thì đối với Quyền năng tái tạo lại cách thức chiến đấu từ 『Ký ức』 của Lye Batenkaitos.

Đây có thể coi là một đòn chí mạng.

Cho dù có là kỹ năng chiến đấu điêu luyện đến nhường nào đi chăng nữa.

Nếu như không thể sử dụng nó một cách trọn vẹn thì cũng chẳng mang ý nghĩa gì cả.

"……Hay là, mày sẽ đổi chỗ với em gái, rồi hoán đổi toàn bộ cơ thể này cho kẻ khác hả?"

"――. Hahaha~n, ra là vậy nhỉ. Hóa ra ông anh đây đã biết tỏng về 『Nhật thực』 và 『Nguyệt thực』 của bọn ta rồi sao. Ái chà chà, bị nhìn thấu hết cả rồi cơ đấy. Cơ mà nha~a"

Cố tình ngắt lời một cách đầy ẩn ý.

Tên 『Phàm ăn』 thè lưỡi ra hệt như đang chế nhạo Subaru cùng những người khác.

Subaru khẽ nhíu mày trước hành động đó của hắn, thế nhưng câu trả lời đã ngay lập tức được đưa ra.

Đó là――,

"――Trong một tình cảnh bất lợi đến nhường này, liệu còn có ý nghĩa gì để bọn ta tiếp tục chiến đấu nữa không nhỉ~i?"

"――~hk! Không xong rồi!"

Nhận ra cái chân lý quá đỗi hiển nhiên đó.

Subaru hét lên trong khi tự nguyền rủa cái sự suy nghĩ nông cạn của chính bản thân mình.

Nghe thấy tiếng hét đó của Subaru.

Có vẻ như Emilia và những người khác cũng đã đi đến cùng một kết luận, thế nhưng, đã quá muộn rồi.

"Bái bai nha~a"

Khẽ vẫy tay.

Hình bóng của Lye nhảy vọt qua không gian.

Bằng cách sử dụng dị năng của 『Kẻ nhảy vọt』.

Hắn đã biến mất khỏi lối đi.

"Cảnh giác xung quanh đi! Vẫn chưa biết hắn sẽ chui ra từ đâu đâu!"

"――Vô ích thôi. Cái loại người như hắn ta một khi đã quyết tâm bỏ chạy thì chắc chắn sẽ chạy cho bằng được. Đó là lý do tại sao, cho đến tận bây giờ hắn vẫn chưa từng bị bắt lấy một lần nào đấy."

Tên 『Phàm ăn』 đã hoàn toàn biến mất dạng.

Julius cất tiếng kêu gọi mọi người cảnh giác trước đòn đánh úp của hắn.

Thế nhưng, Ram chỉ lắc đầu và bình tĩnh đánh giá lại tình hình.

Subaru cũng có cùng suy nghĩ với Ram.

Đúng như những lời mà Lye vừa để lại.

Trong một tình cảnh bất lợi đến nhường này, hoàn toàn không có lấy một lý do nào để hắn phải tiếp tục chiến đấu cả.

Lye Batenkaitos.

Là một Tổng giám mục Tội lỗi, chứ không phải là một chiến binh.

Hắn không hề sở hữu cái bản tính chiến đấu cho đến tận hơi thở cuối cùng, hay cái thú vui tận hưởng những trận chiến gian nan.

Theo như những gì Louis đã nói.

Thứ mà bọn chúng khao khát chính là một cuộc đời hoàn hảo nhất, một con đường mang lại giải pháp tối ưu nhất.

――Những hiểm nguy như sự khổ chiến hay sự thất bại, chắc chắn không phải là thứ mà bọn chúng tự nguyện đâm đầu vào.

"……Vậy là, mọi chuyện kết thúc rồi sao?"

Thất thần.

Trong khi để chiếc búa băng trên tay mình tan biến lại vào không khí.

Emilia khẽ lầm bầm.

Trong những lời nói đó của cô ấy.

Không hề chứa đựng sự an nhàn trước việc kẻ thù đã biến mất.

Mà là vì đã để xổng mất kẻ thù không đội trời chung――

Không.

Nó còn chứa đựng một sự chán chường khác biệt hơn thế nữa.

Câu trả lời cho sự chán chường đó, chính là――,

"――Rõ ràng là, chỉ còn một chút nữa thôi mà!"

"――――"

"Chỉ còn một bước nữa thôi. Chỉ một chút nữa thôi, là cái kẻ đã khiến cho Rem phải rơi vào tình cảnh thê thảm đó……~hk"

Khuỵu gối xuống.

Người vừa mới gắt lên bằng một chất giọng cao và mỏng manh đó.

Chính là Ram.

Cô ấy đấm mạnh nắm đấm của mình xuống mặt sàn của lối đi.

Trút giọng nói đang run rẩy của mình nhắm vào tên 『Phàm ăn』, kẻ vừa mới tẩu thoát thành công một cách trót lọt.

Cảm giác cay đắng tột cùng đó của cô ấy.

Tất cả những người có mặt ở đây đều có thể thấu hiểu đến mức quặn thắt cả cõi lòng.

Lý do khiến Emilia phải ngập ngừng ngắt lời.

Lý do khiến Julius cụp đôi mắt màu vàng kim của mình xuống.

Và cả lý do khiến Beatrice phải rụt vai lại bên cạnh Subaru.

Tất thảy mọi thứ đều được hội tụ tại điểm đó.

Dù đó chỉ là một manh mối đột ngột xuất hiện từ trên trời rơi xuống.

Thế nhưng, khác với việc phải dựa dẫm vào những tri thức của tháp canh.

Việc tra khảo trực tiếp tên 『Phàm ăn』 về những thiệt hại do chính Quyền năng của 『Phàm ăn』 gây ra.

Vốn được coi là một phương án trực tiếp và chắc chắn nhất.

Việc để vuột mất một cơ hội như vậy ngay trước mắt, chuyện cô ấy rơi vào tuyệt vọng cũng là một điều hoàn toàn dễ hiểu.

"……Chuyện này có nghĩa là, chúng ta đã đẩy lùi được Lye rồi sao?"

Thấu hiểu được ■ của Ram khi cô ấy đang chìm sâu trong nỗi bi thương tột độ.

Nhưng Subaru lại mang trong mình một mối bận tâm hoàn toàn khác.

Nhận thấy tình thế một chọi ba là quá đỗi bất lợi, Lye đã quyết định tẩu thoát khỏi nơi này.

Thế nhưng, liệu điều đó có đồng nghĩa với việc hắn đã hoàn toàn rút lui với tư cách là một trong những mối đe dọa của tòa tháp này hay không, thì đó vẫn là một câu hỏi chưa có lời giải đáp chắc chắn.

Mặc dù Ram đã dõng dạc nói với Julius rằng việc cảnh giác trước đòn đánh úp của hắn là hoàn toàn thừa thãi, thế nhưng điều đó chỉ đúng với hoàn cảnh hiện tại ở căn phòng này mà thôi.

Cái tình cảnh mà tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』 đầy rẫy hiểm nguy kia vẫn đang lởn vởn quanh quẩn bên trong tòa tháp này, chẳng phải là vẫn không hề thay đổi chút nào sao.

Nếu thực sự là như vậy, thì hoàn toàn không thể nói rằng một trong năm chướng ngại vật ngáng đường đã bị loại bỏ được.

Trái lại, bọn họ chỉ đơn thuần là đang thả rông một kẻ thù mà không ai có thể đoán trước được hắn sẽ tập kích từ chốn nào mà thôi.

"――~hk, đuổi theo tên vừa bỏ trốn, hay ưu tiên giải quyết mấy cái vấn đề khác trước đây, dù sao thì ngay lúc này……"

"――Tình hình là cái đéo gì. Nó là cái thứ tự do tự tại, đéo cần quan tâm đến kẻ khác mà vẫn cứ thế tiếp diễn đấy."

"――――"

Phù một tiếng.

Ngay vào cái khoảnh khắc cậu vừa lấy lại thế thủ và tự nhủ rằng bản thân phải hành động.

Giọng nói vang lên từ ngay phía sau lưng đã khiến cho toàn bộ lông măng trên người cậu dựng đứng cả lên.

Tất cả mọi người đều đồng loạt quay ngoắt lại ngay tắp lự.

Và thứ đang dần tiến lại gần từ phía cuối của lối đi, chính là những tiếng bước chân của đôi dép zōri.

Nếu là một cao thủ thực sự, thì việc bước đi mà không phát ra lấy một tiếng động nào cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng, cái gã chết tiệt kia lại đéo thèm làm như vậy.

Tại sao cơ chứ.

"Lúc tao sải bước trong cái sân vườn của riêng tao, thì việc đéo gì tao phải bận tâm đến ánh nhìn của đám rác rưởi tụi mày chứ."

Dõng dạc.

Gã đàn ông vừa tuyên bố một câu xanh rờn mà không hề cảm thấy hổ thẹn một chút nào đó――

Nhìn thấy hình bóng của Reid vừa mới bước xuống tầng thứ tư.

Subaru ngay lập tức cảm nhận được rằng tình hình đã trở nên tồi tệ hơn gấp trăm vạn lần.

Gác lại chuyện của Reid, bọn họ đã dốc hết tốc lực để đánh bại Lye Batenkaitos.

Thế nhưng kết cục là Lye đã cao chạy xa bay.

Và bọn họ cũng đã hoàn toàn thất bại trong việc ngăn chặn sự phục sinh của Reid――,

"Từ khi nào mà cái tòa tháp này lại trở thành sân vườn của ông vậy hả?"

"Này này, đừng có mà hiểu lầm chứ, em gái xinh đẹp. Nói cho cưng biết, cái sân vườn mà tao vừa nói đéo phải là cái tòa tháp rách nát này đâu. Này con nhãi, cái sân vườn của tao, dĩ nhiên là toàn bộ cái thế giới này cmnr."

"……Đó quả thực không phải là một lời đùa cợt khi nó được thốt ra từ miệng của một nhân vật đã trở thành huyền thoại chỉ với một nhát kiếm duy nhất."

Trước sự xuất hiện của Reid.

Kẻ đáng lẽ ra không thể nào rời khỏi tầng thứ hai.

Cả Emilia lẫn Julius đều cất lời trong sự ngỡ ngàng tột độ.

Và câu trả lời của Reid dành cho bọn họ quả thực ngắn gọn và súc tích hệt như chính con người của lão ta vậy.

Đối với cái kẻ mạnh một cách áp đảo và vượt xa khỏi mọi ranh giới của nhận thức nhân loại này.

Việc bắt lão ta phải bận tâm đến tiếng bước chân của mình――

Không, không chỉ là tiếng bước chân.

Cái tư tưởng phải bận tâm đến người khác, hoàn toàn đéo có cửa để tồn tại trong từ điển của lão ta.

"――Tại sao ông lại có thể mò xuống tận dưới này vậy hả? Chẳng phải ông không được phép rời khỏi tầng đó sao, Giám khảo."

"Tao đéo có cái sở thích hàn huyên tâm sự với mấy con đàn bà đang quỳ gối ủ rũ đâu. Nếu muốn tao sủa ra câu trả lời thì thử cầu xin tao xem nào. Tao đéo ghét mấy con đàn bà mạnh mẽ đâu. Mà tao cũng đéo ghét mấy con đàn bà yếu đuối luôn."

"Vậy sao. ――Đồ cặn bã."

Nhận ra rằng bản thân không thể trông mong gì vào một câu trả lời tử tế từ lão ta.

Ram liền ngay lập tức kết thúc cuộc đối thoại với Reid.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Đạp mạnh xuống mặt sàn bằng một lực đạo mạnh đến mức tưởng chừng như có thể làm nổ tung cả lối đi.

Ram lao thẳng về phía Reid hệt như một cơn lốc xoáy màu hồng.

Và rồi nhảy bổ vào vị 『Kiếm thánh』 vẫn đang đứng đực mặt ra đó.

Với cùng một nhịp điệu đó.

Tận dụng tối đa cái thân hình bé nhỏ của mình.

Cô vung một cú đá xoay vòng với tốc độ chóng mặt, giáng thẳng gót chân vào cổ của Reid.

Không hề nói quá chút nào.

Một cú đá với uy lực thừa sức để gặt phăng đi thủ cấp của lão ta.

Nếu trúng đích.

Cái cổ đó chắc chắn sẽ đứt lìa về mặt vật lý.

Hoặc nếu không, thì ít nhất nó cũng là một cú đá tàn khốc đủ để thổi bay hoàn toàn ý thức của kẻ lãnh trọn đòn tấn công đó.

Dĩ nhiên.

Sự dội ngược của một đòn tấn công tương ứng cũng sẽ truyền qua Ram và tống thẳng vào người của Subaru.

Khiến cho một cơn đau xé rách tâm can chạy dọc khắp cơ thể cậu hệt như bị một tia sét đánh trúng.

"Gi, gu~u~uh."

Cậu từng nghe nói rằng.

Một khi động mạch bị vỡ đứt, thì một cơn đau đớn không thuộc về thế giới này sẽ ập đến.

Và cậu có thể khẳng định chắc nịch rằng.

Thứ vừa mới chạy dọc khắp toàn thân của Subaru lúc này, chính là một thứ gì đó vô cùng gần gũi với cái cơn đau đớn tột cùng đó.

Và thành quả cho đòn tấn công mà Ram đã phải đánh đổi bằng một cái giá đắt đỏ đến như vậy――,

"Đéo tồi. Cơ mà, cũng chỉ đến thế mà thôi. Nếu là Trisha thì nó đã đập nát cái sàn nhà này chỉ bằng một đòn duy nhất rồi đấy."

"……Đồ quái vật."

"Đừng có đánh đồng tao với mấy con quái vật rác rưởi đó chứ. Giá trị của tao bị kéo tụt xuống mất đấy."

Đỡ lấy cú cước đó.

Lão ta truyền toàn bộ lực xung kích xuống mặt đất.

Lại là cái đòn khắc tinh của mọi đòn tấn công vật lý mà cậu đã từng chứng kiến trước đây――

Chính thứ đó đã khiến cho mặt sàn và các bức tường của lối đi nứt toác ra.

Tuy nhiên, nó lại chặn đứng hoàn toàn mọi sát thương lên cơ thể của chính Reid.

Và rồi, nhắm thẳng vào phần thân của Ram đang bị khựng lại giữa không trung,

"Đây, chịu đựng thử xem nào, con nhãi."

Xoay người một vòng.

Cái chân to bè và lực lưỡng của Reid hất tung lên.

Cứ thế, lòng bàn chân đang mang đôi dép zōri của lão ta bắt trọn lấy cơ thể của Ram.

Và thô bạo hất tung cô ấy bay thẳng lên trời.

"Khụ!."

Bị ép vắt kiệt toàn bộ không khí bên trong lồng ngực.

Ram trợn trừng hai mắt và phun ra một ngụm máu lớn.

Không thèm né tránh mà cứ thế để cho cơn mưa máu đó dội thẳng lên người mình.

Reid nheo cái con mắt không bị che khuất bởi tấm bịt mắt lại, đôi môi của lão nhếch lên tạo thành một nụ cười méo mó.

Thế nhưng, cái con mắt đang nheo lại đó ngay lập tức mở to tròn ra.

Và một tiếng "Cái đéo gì cơ?" lọt ra từ miệng lão.

"Ngươi sơ hở, rồi nhé."

Chỉ trong một cái chớp mắt.

Ram tóm chặt lấy cái cẳng chân vừa mới cắm ngập vào phần thân của mình.

Và dùng toàn bộ sức mạnh của cơ thể để khóa chặt lấy khớp gối của lão ta.

Một đòn tấn công xuyên thấu qua lồng ngực.

Và cái thái độ xem nhẹ thứ uy lực kinh hoàng đó như thể nó chẳng là cái đinh gì.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Reid làm ra một vẻ mặt vô cùng nghi hoặc――,

"――Cái đéo gì. Đây cũng là do mày làm sao, thằng nhãi ranh."

"――――"

Trong khi vẫn đang cắn gãy cả răng hàm của chính mình trước cái cơn đau nhức nhối hệt như vừa bị một quả bóng bowling đập nát vùng ức.

Và thở hồng hộc từng nhịp.

Subaru lắng nghe giọng nói lạnh lẽo của lão ta.

"――~hk, không được! Đừng có lại gần Subaru thêm bước nào nữa!"

Ngay lập tức, nhận thấy một thứ cảm xúc vô cùng nguy hiểm vừa lướt qua đôi mắt màu xanh lam của Reid.

Emilia tiến lên phía trước để cản đường lão.

Tuy nhiên, đối mặt với cô gái vừa mới xông lên đó.

Reid vung tay một cách đầy phiền phức.

Lão ta đoạt lấy thanh kiếm băng vừa mới đâm tới.

Sau đó dùng chuôi của thanh kiếm đó nện một đòn không chút khoan nhượng vào vai của Emilia.

Và rồi giáng một cú đá trời giáng vào người cô ấy ngay khi cô vừa ngã gục xuống sàn.

"A~a~ah!"

"Cút ra chỗ khác cho tao."

Hứng trọn lấy cú đá đó.

Khoảng cách vật lý giữa Emilia và lão ta ngay lập tức bị nới rộng ra sau khi cô ấy bị hất văng đi.

Điều kinh hoàng nhất là.

Reid đã thực hiện cái hành động đó bằng chính cái chân lẽ ra đang bị khóa chặt ở khớp gối.

Nói một cách dễ hiểu hơn là.

Trong khi vẫn để cho Ram bám chặt lấy cái chân đó của mình.

Lão ta đã tung cước đá bay Emilia.

Rốt cuộc thì, dẫu cho Ram có dùng thêm bao nhiêu lực đi chăng nữa.

Khớp gối của Reid vẫn không hề mảy may nhúc nhích dù chỉ là một milimet.

"Khốn khiếp, cứ thế này thì không thể nào đi đến đâu cả!"

"――Tiếp chiêu đi!"

Từ bỏ lợi thế của đòn khóa khớp. Ram nhảy lùi lại, và cùng lúc đó Julius lao tới áp sát. Thế nhưng. Kết quả từ đòn tấn công của hai người bọn họ cũng thật thê thảm.

Những cú đá, những đòn chặt tay. Liên tiếp đánh gục Ram và Julius. Những người vốn phải là những chiến binh ở đẳng cấp cao nhất. Ram bị đánh trúng cổ, Julius bị đánh gãy chân. Không một ai có thể gượng dậy nổi.

"――Khốn kiếp."

Cứ như vậy. Dọc theo lối đi nơi những người đồng đội đang ngã gục. Reid, kẻ vừa mới loại bỏ các chướng ngại vật theo đúng nghĩa đen, đang ung dung bước tới. Ngay phía trước mặt lão. Giờ đây chỉ còn lại Subaru, người đang rơi vào trạng thái kiệt quệ sau khi gánh chịu toàn bộ sát thương thay cho Emilia và những người khác. Cùng với Beatrice đang dang rộng cả hai tay ra như thể muốn che chở cho cậu.

"Bea, trice…… Không thể nào đâu, thế nên……"

"Cho dù có là bất khả thi hay vô lý thì cũng chẳng quan trọng đâu, thật tình. Cái đó vốn dĩ là bằng sáng chế độc quyền của Subaru mà…… nếu đã như thế, thì đối với Betty, cộng sự của Subaru, chắc hẳn nó cũng là lĩnh vực chuyên môn của ta rồi, ta cho là vậy."

Giọng nói cố tỏ ra mạnh mẽ của Beatrice. Ngay lúc này đây, lại vang lên một cách trống rỗng đến lạ thường.

Dẫu cho cậu có cố gắng đáp lại cái khí phách đó của Beatrice. Thế nhưng đôi bàn tay, đôi bàn chân của Subaru, lại hoàn toàn không thể phản ứng lại trước ý chí chiến đấu đó. Mức độ thiệt hại kinh hoàng đến mức ngay cả khi Subaru đã gánh chịu thay, thì những người đồng đội của cậu vẫn rơi vào trạng thái mất khả năng hành động. Gánh trọn lấy phần sát thương của cả ba người bọn họ. Việc cậu vẫn còn giữ được chút ý thức này, chỉ thuần túy là sản phẩm của một ý chí ngoan cố đến cùng cực mà thôi.

"Reid, tại sao ngươi lại nhắm vào bọn ta…… nhắm vào Subaru vậy hả, ta cho là vậy?"

"Cái lý do kiểu như 'Vì đang trong lúc diễn ra 『Thử thách』' ấy à, thì cũng chỉ là dăm ba cái trò thêm thắt vớ vẩn mà ta tự đặt ra về sau thôi. Nhắc đến cái mục đích ban đầu của tao ấy, thì đáng lẽ ra phải là việc tiếp chiêu mấy em gái xinh xắn ở đằng kia cơ, nhưng mà đéo……"

"Thế nhưng, tại sao cơ, thật tình."

"Sau khi tận mắt nhìn thấy cái thằng ranh này, tao đổi ý cmnr. Trông tởm lợm đéo chịu được, thế nên tao sẽ băm vằm nó ra."

Một phán quyết được dựa trên cái thứ cảm quan đầy dị biệt. Tranh luận bằng lời nói với một kẻ như vậy hoàn toàn là một chuyện vô ích.

Đồng thời, nhận ra rằng khả năng khiến lão ta thay đổi ý định đã hoàn toàn bị dập tắt. Beatrice nghiến chặt những chiếc răng hàm nhỏ nhắn đáng yêu của mình lại. Khẽ liếc nhìn về phía sau, nơi Subaru đang gục ngã và không thể cử động được nữa.

"――――"

Em ấy khẽ nín thở. Bởi vì em ấy đã hạ quyết tâm sẽ chiến đấu để bảo vệ Subaru cho đến cùng. Cậu muốn bảo em ấy hãy chạy đi. Thế nhưng, thứ lọt ra từ miệng Subaru chỉ là những tiếng thở dốc khò khè.

"Mày đéo cần phải vác cái mạng cùi đó đi tìm chết gấp gáp đến thế đâu, con ranh con."

"Thật không may là, ta chán ngấy cái cảnh phải sống hệt như một kẻ đã chết rồi, ta cho là vậy."

"Hê, vậy sao. ――Thế thì đéo còn cách nào khác rồi."

Nếu là một vị anh hùng hào kiệt danh bất hư truyền. Thì sẽ không bao giờ ra tay với phụ nữ và trẻ em. Hệt như muốn nói rằng ba cái tư tưởng rác rưởi đó chỉ là ảo mộng viển vông. Ánh mắt của Reid không hề mảy may dao động. Lão ta đang tuyên bố rằng. Dẫu cho kẻ đang ngáng đường lão ngay lúc này có là một đứa trẻ miệng còn hôi sữa đi chăng nữa, thì kết cục của nó cũng không có gì thay đổi cả. Chính vì lẽ đó, Beatrice cũng không hề mong đợi một chút khoan nhượng nào. Em ấy đã dốc toàn lực ngay từ lúc bắt đầu.

"Ul Minya."

Vô số những mũi tên màu tím lơ lửng hiện ra. Lấp đầy toàn bộ lối đi và phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát của Reid. Đặc tính của Minya chính là chỉ cần sượt qua thôi cũng đủ để gây ra một vết thương chí mạng. Dẫu cho đã nhìn thấu được điều đó chỉ bằng một cái liếc mắt. Reid vẫn đéo hề e sợ chút nào, đôi môi lão nhếch lên thành một nụ cười méo mó.

"Đại tinh linh của Natsuki Subaru, Beatrice."

"Khá lắm. ――『Kẻ múa gậy』, Reid Astrea."

Khi họ xướng tên lẫn nhau.

Bầu không khí giữa cả hai liền nhanh chóng trở nên căng thẳng tột độ. Đối mặt với vô số những tinh thể màu tím được Beatrice trải kín khắp không gian. Reid nhặt thanh kiếm kỵ sĩ của Julius đang nằm lăn lóc dưới đất lên, và thủ thế.

"――――"

Cho đến tận những giây phút cuối cùng của cuối cùng. Subaru vẫn không thể thốt lên lấy một lời nào. Thế nhưng, đôi mắt cậu vẫn mở trừng trừng, không hề nhắm lại.

Cậu cũng quyết không quay mặt đi, cậu sẽ không trốn tránh những hậu quả đến từ những quyết định và những sự lựa chọn của chính bản thân mình. Vì vậy, cậu không thể nào quay mặt đi được――.

△▼△▼△▼△

■ Count Fifteen.

・Tên 『Phàm ăn』, một khi nhận thấy tình thế hoàn toàn bất lợi cho bản thân, chắc chắn sẽ chọn cách tẩu thoát.

・Reid, nếu bị bỏ mặc, thì cuối cùng chắc chắn sẽ tìm đến để giết Subaru.

・――Cậu sẽ không bao giờ, để bất kỳ một ai phải chết trước mình thêm một lần nào nữa.

△▼△▼△▼△

"Beatrice――~hk!"

"――Oái!? C-Có chuyện gì vậy, ta cho là vậy!? Subaru!? Subaru!?"

Ngay vào khoảnh khắc cậu vừa mở mắt ra, cậu đã vô thức ôm chầm lấy người thiếu nữ đang ở ngay trước mắt mình. Kinh ngạc trước hành động quá đỗi đột ngột ấy. Người thiếu nữ―― Beatrice cứng đờ cái cơ thể nhỏ bé của mình lại. Một cuộc hội ngộ với thiếu nữ vừa mới kiên định giữ vững cái quyết tâm bi tráng của mình ngay trước đó. Điều đó mang lại sự nhẹ nhõm cho lồng ngực cậu. Thế nhưng, nó cũng hóa thành một cảm giác tội lỗi không thể nào chịu đựng nổi. Và mang theo một cơn gió đầy đau đớn thổi vào ■ của cậu.

"Beatrice……"

(Mình nghĩ rằng, thật tốt vì mình vẫn gặp lại được em ấy.)

(Và đồng thời, mình cũng thấy vô cùng ân hận vì đã để em ấy phải trải qua một chuyện tồi tệ đến như vậy.)

"Subaru?"

"――Không, không có gì đâu. Tôi vẫn nhớ rất rõ mà. Em là Beatrice, còn tôi là Natsuki Subaru. Tôi và em, là những người cộng sự thân thiết, từ nay trở đi cũng mong được giúp đỡ nhé, vui vẻ tuyệt cú mèo."

"T-Tuyệt cú mèo, ta cho là vậy……"

Trước những lời nói bắt vần lố lăng đó của Subaru. Beatrice dù đang vô cùng bối rối nhưng vẫn giơ ngón tay cái lên. Đó chắc chắn là một cách diễn đạt không hề tồn tại ở thế giới này. Hành động đó của Beatrice hẳn là hệ quả từ việc em ấy đã bị tiêm nhiễm bởi Subaru. Vuốt ve mái tóc của em ấy. Subaru hít vào một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Sau đó. Cậu tự nhủ rằng bản thân phải ngay lập tức nắm bắt lại tình hình hiện tại. Và chuyển đổi ý thức của mình――,

"Bình tĩnh lại đi, Subaru."

"Hả?"

"Nói cho ta nghe xem, rốt cuộc thì đã có chuyện gì xảy ra, thật tình. Đã có chuyện gì xảy ra bên trong cuốn sách đó, ta cho là vậy? Ngươi đã xem được ký ức của Reid chưa? Không phải chỉ những chuyện về Betty, mà còn về Emilia và những người khác nữa thì sao? Phải xác nhận lại xem liệu ngươi có thực sự nhớ rõ hay không, ta cho là vậy. Hãy cố gắng nhớ lại cho thật cẩn thận, tất cả những điều quan trọng nhất, ta cho là vậy."

"Ch-Chuyện đó…… A, ừm, đúng là vậy nhỉ."

Dùng cả hai tay áp chặt lấy hai bên má của Subaru. Beatrice đứng ngay trước mặt cậu và khẩn khoản kêu gọi. Lắng nghe những lời nói đó của em ấy. Subaru tự cảm thấy cắn rứt vì bản thân đã quá vội vã mà vô tình phớt lờ đi cảm xúc của thiếu nữ đang đứng ngay trước mặt mình. Đó là một hiện tượng rất thường hay xảy ra trong những tác phẩm có yếu tố vòng lặp.

Đối với một cá nhân phải liên tục chồng chất những vòng lặp lên nhau. Sự mới mẻ sẽ dần phai nhạt đi trước những sự kiện mà họ đã phải trải qua vô số lần. Chính vì lẽ đó. Khoảng cách về mặt kinh nghiệm đối với những sự kiện được trải nghiệm sẽ dần lệch pha so với những người luôn luôn đưa ra phản ứng của "lần đầu tiên". Và rồi cuối cùng, người ta sẽ không còn coi con người là con người nữa――,

"……Không thể ngờ được rằng, lại có ngày chính bản thân mình thực sự rơi vào cái tình cảnh đó."

Hơn thế nữa. Để rơi vào một trạng thái tinh thần tồi tệ đến như vậy trong mấy cái tác phẩm kiểu đó. Người ta đều phải trải qua hàng chục, hàng trăm, hoặc thậm chí là một con số khổng lồ những lần thử nghiệm thất bại khi phải đối mặt với một bức tường không thể nào vượt qua nổi. So với những thứ đó. Subaru vẫn chỉ mới―― vỏn vẹn mười lăm lần mà thôi.

(Không thể tin rằng, chỉ với vỏn vẹn mười lăm lần.)

(Mà ■ của mình đã chai sạn đến mức không còn coi con người là con người nữa rồi sao.)

"Mình đúng là một thằng ngu mà. Không, mình đích thị là một thằng ngu."

Buông lời phỉ báng sự yếu đuối, sự mong manh, và sự thảm hại của chính ■ của mình. Subaru sốc lại tinh thần. Vẫn chỉ mới chết có vỏn vẹn mười lăm lần mà thôi. Chỉ đơn thuần là tiếp tục tiêu xài mạng sống của chính mình một cách vô ích mà chẳng đạt được bất kỳ một bước tiến nào. Một kẻ như cậu, thì lấy đâu ra cái quyền được than thở rằng mình đã mệt mỏi rồi cơ chứ. Cái quyền đó, hoàn toàn không tồn tại. Nó vốn dĩ không hề tồn tại.

(Đứng lên đi, ngẩng cao đầu lên, siết chặt nắm đấm lại đi, Natsuki Subaru.) (Chỉ có mày mà thôi. Chỉ có mày mới có thể làm được chuyện này.)

(――Nếu là 『Natsuki Subaru』, thì cậu ta tuyệt đối sẽ không bao giờ mắc phải một thất bại thảm hại đến như thế này.)

"――Subaru à, vốn dĩ từ trước đến nay, ngươi chưa bao giờ là một siêu nhân có thể làm được tất thảy mọi thứ đâu, ta cho là vậy."

"――――"

Đột nhiên. Hướng về phía một Subaru đang không ngừng tự vấn lương tâm của chính mình. Beatrice đã dõng dạc thốt ra câu nói đó. Trước lời nói đó của em ấy, Subaru nín thở, hai mắt mở to. Nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt đó của Subaru. Beatrice, với đôi mắt màu xanh đượm buồn, khẽ lắc đầu sang hai bên.

"Dù có phải lặp lại bao nhiêu lần thì ta vẫn sẽ nói, thật tình. Subaru, ngươi không phải là một siêu nhân có thể làm được tất thảy mọi thứ đâu, ta cho là vậy. Lúc nào ngươi cũng chỉ biết liều mạng vì những thứ ở ngay trước mắt, luôn luôn gánh chịu những tổn thương vì lợi ích của tất cả mọi người…… Thậm chí, việc kìm nén sự đau đớn cũng chẳng phải là thế mạnh của ngươi, ngươi chỉ là một cậu thiếu niên vô cùng bình thường mà thôi, ta cho là vậy."

"Kh-Không thể nào có chuyện đó được. Chắc chắn không thể nào. Bởi vì, nếu không phải như vậy thì……"

"Nếu không phải như vậy thì sao cơ, thật tình?"

"Nếu không phải như vậy, thì những thứ này……"

Những vết thương trên cánh tay, những vết thương chằng chịt khắp cơ thể. Cánh tay đã trở nên săn chắc hơn một chút của cậu. Nhớ về Emilia, người vẫn luôn dựa dẫm vào cậu. Nhớ về Beatrice, về Ram, về Echidna, về Julius. Về Meili, về Shaula. Nhớ lại tất cả những điều đó. Khắc cốt ghi tâm tất cả những điều đó. Cậu túm chặt lấy vùng ngực của chính mình.

■ của cậu đang đập lên những nhịp đập ồn ào đến mức đinh tai nhức óc. Nó còn dữ dội hơn cả những lúc cậu phải đối mặt với 『Cái chết』. Và có lẽ, nó đang vắt kiệt ■ của Subaru.

"Natsuki-kun, cậu đã tỉnh lại rồi sao. ……Huh, đã có chuyện gì xảy ra vậy?"

"Onii-san này, anh kì ghê á, anh hết làm mọi người lo sốt vó lên rồi thì giờ lại định làm cái trò đó sao~? Thôi đi nha~, lần này anh lại còn định cãi nhau với Beatrice-chan nữa chứ."

Cuộc cãi vã giữa Subaru và Beatrice―― Không, nó hoàn toàn không phải là một thứ gì đó gay gắt đến vậy. Thế nhưng. Chứng kiến bộ dạng của hai người họ đang đối mặt với nhau. Echidna và Meili, hai người vừa đi tuần tra quanh thư viện, đã quay trở lại. Ngay cả khuôn mặt của hai người họ, cậu cũng không dám nhìn thẳng vào.

"Beatrice, rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với Natsuki-kun vậy? Quả nhiên là, cú sốc đó quá lớn đối với cậu ấy sao?"

"……Ta nghĩ là, khả năng đó cũng không phải là không có đâu, thật tình. Thế nhưng, bọn ta đã quá thiếu suy nghĩ khi không hề quan tâm đúng mức đến một Subaru đang phải gánh chịu những chuyện tồi tệ đến nhường này, ta cho là vậy."

"Chuyện đó……"

Nhìn chằm chằm vào Subaru. Echidna khẽ nhíu mày trước một Beatrice đang cụp mắt xuống. Tuy nhiên, như thể vừa ngay lập tức thấu hiểu được ngọn nguồn của vấn đề, cô ấy liền khẽ thu cằm lại,

"Shaula thì vừa lao đi mất, và Julius, người đuổi theo cô ả thì vẫn chưa thấy quay lại. Tôi cũng rất lo cho Emilia và Ram, hai người đã đi đón Rem. Ít nhất thì, tôi cũng muốn hội quân với một trong hai bên, thế nhưng……"

"……Echidna và Meili sẽ tiến ra phía ban công, thật tình. Còn Betty sẽ đi tìm nhóm của Emilia đã hướng đến Căn phòng Xanh, ta cho là vậy. Các ngươi phải hết sức cẩn thận đấy, thật tình."

"Cũng được thôi~, thế còn Onii-san thì tính sao đây hả~?"

Trước những chỉ thị vô cùng dứt khoát của Beatrice. Ánh mắt của Echidna và Meili đồng loạt hướng về phía Subaru. Dưới những ánh nhìn đó. Dĩ nhiên, Subaru đã định mở miệng nói rằng bản thân sẽ đồng hành cùng Beatrice, thế nhưng.

"――Subaru, ngươi hãy ngoan ngoãn ở lại đây đi, ta cho là vậy."

"Cái……! Đừng có nói mấy lời ngớ ngẩn thế chứ, Beatrice! Tôi ổn mà! Đúng là lúc mới thoát khỏi cuốn sách tôi có hơi sốt một chút do não bộ phải hoạt động quá sức, nhưng nó đã dịu đi ngay lập tức rồi và……"

Bị Beatrice, người vừa mới đứng dậy, nói thẳng vào mặt như vậy. Subaru phản xạ lại những lời đó một cách đầy gay gắt. Và cứ thế. Cậu dồn sức vào đôi chân của mình, định bụng sẽ ngay lập tức tiến lên đứng sóng vai cùng với bọn họ. Cậu đã dồn sức vào đôi chân của mình, thế nhưng――,

"――Hả?"

"Dịu đi rồi, là sao cơ chứ, thật tình?"

Trước câu hỏi vặn lại của Beatrice. Subaru bàng hoàng cúi xuống nhìn đôi chân đang run lẩy bẩy của chính mình. Cậu chống đầu gối xuống sàn. Cố gắng bằng mọi cách để dồn sức lực vào nó, thế nhưng cậu hoàn toàn không thể giữ được thăng bằng. Dù cho cậu có làm cái quái gì đi chăng nữa. Tư thế của cậu vẫn bị phá vỡ, và cậu hoàn toàn không thể nào đứng dậy nổi.

"Tại sao chứ……"

"Là chuyện đương nhiên thôi, ta cho là vậy. Subaru, từ trước đến nay, ngươi lúc nào cũng cố gắng làm việc quá sức cả, thật tình."

"Không, chờ đã, làm ơn chờ một chút đi! Dăm ba cái chuyện cỏn con này sao có thể làm khó tôi được chứ, sao lại……"

"――――"

"Không thể nào, có chuyện đó được. Tôi……"

Cậu lắc đầu nguầy nguậy như thể muốn chối bỏ hiện thực. Cậu đã thử đi thử lại vô số lần, nhưng kết quả vẫn không hề thay đổi. Mặc dù cậu không hề cảm thấy đau đớn, khổ sở hay mệt mỏi chút nào. Thế nhưng, ý chí chiến đấu của Subaru lại hoàn toàn không thể truyền đến tay chân của cậu. Và trong cái khoảng thời gian cậu đang vật lộn với chính cơ thể của mình. Beatrice đã bước lên một bước, hướng về phía cầu thang.

"――Subaru, những phần mà ngươi còn thiếu sót, Betty và mọi người sẽ đắp bù vào đó cho ngươi, ta cho là vậy. Thế nên, ngươi không cần phải nghĩ rằng bản thân mình phải tự ôm đồm giải quyết tất thảy mọi thứ một mình đâu, thật tình. Bởi vì."

"Beatrice……"

"Bởi vì, đó mới chính là phong cách của Natsuki Subaru, ta cho là vậy."

Để lại một nụ cười rạng rỡ cho Subaru, người đang tròn xoe đôi mắt trong sự ngỡ ngàng tột độ. Beatrice chạy vụt đi. Bắt nhịp với khí thế đó của em ấy. Echidna và Meili cũng quay lưng lại với Subaru.

"Cậu Natsuki, tôi đặt rất nhiều kỳ vọng vào cậu đấy. Cậu không cần phải vội vã đuổi theo ngay lập tức đâu. Mặc dù vậy, có lẽ cậu vẫn sẽ là cú hích quyết định cho mọi chuyện ở những giây phút cuối cùng đấy."

"Em nghĩ là, anh nghỉ ngơi cũng được thô~i. Cơ mà, người đã mạnh miệng nói ra mấy cái câu dạy đời em chính là anh đấ~y, thế nên, ráng mà cố gắng thêm chút nữa đi nha~."

Mặc sức buông ra những lời lẽ mà bản thân muốn nói. Để lại một Subaru chỉ biết câm nín chịu trận. Bóng dáng của ba người bọn họ đã biến mất khỏi thư viện. Nếu như họ bước xuống cầu thang dẫn từ tầng thứ ba xuống. Thì chắc chắn họ sẽ chạm trán với Julius, người cũng đang trên đường quay trở lại ngay lúc này. Hoặc có lẽ, Subaru cũng đang mang trong mình một tia hy vọng rằng, Julius cứ thế xông thẳng vào đây và lôi cậu ra ngoài――,

"Làm sao anh ta, có thể đến được chứ…… nếu như Beatrice, đã dặn dò anh ta như vậy."

Anh ta chắc chắn sẽ tôn trọng quyết định đó của em ấy. Hơn thế nữa. Tình trạng bất thường của Subaru sau khi trở về từ 『Cuốn sách của Người Chết』. Cũng đã bị Echidna và Meili nhìn thấy tận mắt. Với những con người tốt bụng như bọn họ, thì không lý nào họ lại không bận tâm đến chuyện đó cho được. Thế nhưng. Chính cái sự quan tâm đó lại là thứ sẽ cướp đi sinh mạng của bọn họ. Dù cho cậu không bao giờ muốn phải chứng kiến cảnh bất kỳ người đồng đội nào của mình phải bỏ mạng trước bản thân thêm một lần nào nữa.

"Chỉ vì mình, quá yếu kém…… chỉ mới có từng này thôi mà đã nản lòng thoái chí, tại sao chứ."

Nếu là một 『Natsuki Subaru』 thực thụ. Thì cậu ta tuyệt đối sẽ không bao giờ vì dăm ba cái chuyện cỏn con này mà dừng bước. Sự tức giận nhắm vào cái bản thân vô dụng của chính mình, đang thiêu đốt cõi lòng Subaru. Tuy nhiên, cùng lúc đó. Lại có một thứ cảm xúc khác đang cuộn trào bên trong cậu. Đó chính là những lời nói mà Beatrice vừa mới để lại.

『――Subaru à, vốn dĩ từ trước đến nay, ngươi chưa bao giờ là một siêu nhân có thể làm được tất thảy mọi thứ đâu, ta cho là vậy.』

『Dù có phải lặp lại bao nhiêu lần thì ta vẫn sẽ nói, thật tình. Subaru, ngươi không phải là một siêu nhân có thể làm được tất thảy mọi thứ đâu, ta cho là vậy. Lúc nào ngươi cũng chỉ biết liều mạng vì những thứ ở ngay trước mắt, luôn luôn gánh chịu những tổn thương vì lợi ích của tất cả mọi người…… Thậm chí, việc kìm nén sự đau đớn cũng chẳng phải là thế mạnh của ngươi, ngươi chỉ là một cậu thiếu niên vô cùng bình thường mà thôi, ta cho là vậy.』

Hình tượng về một 『Natsuki Subaru』 hiện không có mặt ở đây. Mà Beatrice vừa mới khắc họa. Lắng nghe những điều đó. Thế nhưng, Subaru không thể nào tin nổi. Thật khó để có thể tin được chuyện đó. Bởi vì. Nếu như đúng là như vậy. Thì chẳng phải cậu ta thực sự chỉ là một con người vô cùng bình thường hay sao.

"Chắc chắn đã phải có một thứ gì đó. Thứ đó, đã thay đổi mày, đúng chứ, 『Natsuki Subaru』……"

Rằng cậu ta đã trải qua một cuộc gặp gỡ định mệnh vượt xa sức tưởng tượng nào đó. Rằng cậu ta đã đạt được một thứ sức mạnh khó tin nào đó. Hay cậu ta đã nếm trải một thứ kinh nghiệm mà bản thân cậu hiện tại không thể nào hình dung ra nổi.

Bởi vì phải có một thứ gì đó giúp cậu ta lột xác khỏi một Natsuki Subaru vô vọng. Thì 『Natsuki Subaru』 mới có thể giành được sự tin tưởng của tất cả mọi người trong cái cuộc sống ở thế giới dị thường này chứ.

"Nếu không phải như vậy thì……"

Tiếp tục đấm mạnh vào đôi chân đang run rẩy của mình. Subaru xắn tay áo của chính mình lên. Ngay tại đó. Một khối u thịt đen kịt, xấu xí đang hằn lên những đường vân kỳ dị, thứ mà bên trong những ký ức của Subaru hoàn toàn không tồn tại bất kỳ một nguyên nhân nào giải thích cho sự hiện diện của nó. Đã phải trải qua những trải nghiệm kinh hoàng đến mức phải gánh chịu một thứ lời nguyền như thế này trên cơ thể. Vậy mà bản chất sâu thẳm bên trong con người cậu ta lại không hề thay đổi một chút nào sao. Không thể nào có chuyện đó được. Chính vì vậy, 『Natsuki Subaru』――.

"Natsuki Subaru, đã có mặt……"

Bất chợt. Thứ vừa buột miệng thốt ra. Chính là khởi nguồn cho sự nghi ngờ mà cậu vẫn luôn ấp ủ đối với 『Natsuki Subaru』 của thế giới này. Có lúc nó được khắc lên cánh tay. Có lúc nó được viết nguệch ngoạc khắp căn phòng hệt như một lời nguyền rủa. Những thông điệp đến từ một sự tồn tại đáng lẽ ra không hề có mặt ở đây. Nó mang lại cảm giác hệt như một lời nguyền rủa nhắm vào kẻ đã cướp đi vai diễn của chính mình vậy.

"Nếu như, sâu thẳm bên trong tao, thực sự có sự hiện diện của mày…… thì vác mặt ra đây đi……!"

Túm chặt lấy cánh tay của chính mình. Dồn lực mạnh đến mức tưởng chừng như xương cốt sắp gãy vụn ra. Subaru đang khẩn khoản kêu gọi chính bản thân mình―― Không. Là kêu gọi 『Natsuki Subaru』 đang không có mặt ở đây. Một sự tồn tại luôn tỏ ra đầy ẩn ý. Và có thể đạt được những lý tưởng mà bản thân Subaru đang hiện diện ở đây không tài nào chạm tới được. Nếu như 『Natsuki Subaru』 thực sự tồn tại. Thì hãy vác mặt ra đây.

"Ra đây, ra đây, ra đây……! Ló cái bản mặt của mày ra đây cho tao xem nào, 『Natsuki Subaru』!!"

Nếu như dùng tay là chưa đủ. Thì cậu sẽ dùng tay bóp nghẹt chính cổ họng của mình. Dĩ nhiên. Cái hành động tự bóp cổ chính mình hoàn toàn không hề dễ dàng chút nào, và nó cũng chẳng đem lại kết quả gì tốt đẹp cả. Ngay từ ban đầu. Cái chuyện thuận buồm xuôi gió kiểu như, một khi rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh thì 『Natsuki Subaru』 sẽ ló mặt ra, hoàn toàn không thể nào xảy ra được. Nếu như đó thực sự là cò súng. Thì Subaru đã kéo nó gần hai mươi lần rồi.

Vậy thì. Rốt cuộc đã có bao nhiêu lần. 『Natsuki Subaru』 thực sự ló mặt ra.

"Khốn khiếp, khốn khiếp, khốn khiếp……! Tao! Nếu là tao, thì đéo làm nên trò trống gì cả! Tao cần mày, 『Natsuki Subaru』!"

Ngừng việc ghì chặt đôi đầu gối đang run lẩy bẩy của mình lại. Subaru đấm mạnh nắm đấm của mình xuống mặt sàn. Nắm đấm của cậu nhức nhối khi va đập vào cái mặt sàn thư viện được làm từ thứ vật liệu không xác định này. Thế nhưng. Nó hoàn toàn chẳng thấm tháp vào đâu so với cái cảm giác bất lực đang giày vò lồng ngực cậu.

Cậu muốn cứu họ. Cậu thực sự, thực sự muốn cứu tất cả mọi người. Không ai có lỗi cả. Không ai muốn làm tổn thương lẫn nhau cả. Cậu đã hiểu được điều đó. Cậu có thể tin tưởng một cách không chút do dự rằng bản thân nên cứu ai, và nên yêu thương ai. Cậu khao khát được cứu tất cả bọn họ. Thế nhưng, cậu lại không có đủ sức mạnh để làm điều đó.

"Ngay lúc này đây, chẳng phải là lúc tao cần mày nhất sao…… thế mà, tại sao lại vẫn là tao cơ chứ. Một kẻ hèn nhát, nhu nhược như tao, thì làm sao có thể cứu được mọi người…… vậy mà."

Thậm chí ngay lúc này đây. Đôi chân của cậu vẫn không chịu nhúc nhích. Và chỉ vì cái sự thảm hại đó. Cậu đã gián tiếp đẩy Beatrice, Echidna, Meili. Và cả những người đang không có mặt ở đây như Emilia, Ram, Julius, Shaula. Vào cửa tử. Chỉ vì Subaru hoàn toàn vô dụng. Cậu không thể nào cứu được những cô gái đang phải đối mặt với một định mệnh bi thảm ấy.

"……『Cor Leonis』."

Thì thầm một cách yếu ớt. Subaru kích hoạt Quyền năng của chính mình. Chỉ để rước lấy thêm những tổn thương. Thứ sức mạnh của 『Vị vua Nhỏ bé』 đang trú ngụ bên trong cậu. Ngay lập tức truyền tải vị trí của những người đồng đội đang ở bên trong tòa tháp đến cho cậu. Và đến cuối cùng. Những cái kết đang chờ đợi bọn họ. Hay cái kết cục bi thảm của chính tòa tháp này. Tất thảy mọi thứ đều hiện lên rõ mồn một.

Ở phía xa. Thứ ánh sáng dường như đang lao vào một trận chiến vô cùng ác liệt đó. Là Emilia. Lần này, ánh sáng của Ram, người lẽ ra phải đang ở bên cạnh cô ấy, lại cách một khoảng khá xa. Một thứ ánh sáng khác―― Patrasche, và Rem. Cô ấy đang đồng hành cùng hai người bọn họ. Ngoài ban công, Shaula đang chiến đấu vô cùng ác liệt. Và có lẽ Meili cũng đã hội quân cùng với cô ả tại đó. Julius và Echidna dường như đang hành động cùng nhau. Và cậu có thể nhận ra Beatrice đang đơn thương độc mã hướng về phía nhóm của Emilia.

Mọi thứ đang diễn ra một cách vô cùng trôi chảy. Đúng theo những chỉ thị của Beatrice. Và cũng đúng theo như những gì Subaru đã lường trước được. Tất cả cứ thế tiếp diễn. Và cứ theo cái đà này. Vòng lặp này cũng sẽ đi vào ngõ cụt――.

"――?"

Bên trong tâm trí đang bị thống trị bởi những suy nghĩ bi quan đó. Subaru cảm nhận được một sự dị thường vô cùng kỳ lạ. Cậu quay ngoắt đầu lại. Và đưa mắt nhìn quanh về phía sau lưng mình―― 『Taygeta』. Cái đại thư viện chứa đựng một số lượng sách khổng lồ, và ôm ấp trong mình vô số những 『Cuốn sách của Người Chết』.

"――――"

Một cảm giác thật kỳ quái. Đây là lần đầu tiên cậu trải qua một thứ cảm giác như thế này, cậu dám cá chắc về điều đó. Bởi vì. Kể từ khi Subaru nhận thức được Quyền năng 『Cor Leonis』, và bắt đầu 『Trở về từ Cõi Chết』 tại nơi này. Cậu vẫn luôn kích hoạt Quyền năng tại đây. Và mỗi lần như vậy. Subaru đều vội vã chạy đến chỗ những người đồng đội của mình. Bằng mọi thủ đoạn. Bằng mọi giá. Chạy ngược chạy xuôi để thay đổi cục diện tình hình. Và rồi vắt kiệt sinh mạng của chính bản thân mình.

Chính vì lẽ đó. Việc kích hoạt Quyền năng tại 『Taygeta』 là một chuyện vô cùng đỗi hiển nhiên. Thế nhưng. Đúng như những gì Beatrice đã nói. Việc cậu dừng chân tại nơi này. Và lùi lại một bước khỏi tâm điểm của sự hỗn loạn để bao quát toàn bộ tình hình bên trong tòa tháp. Có lẽ, đây mới chính là lần đầu tiên cậu làm một việc như vậy. Và có lẽ, đó chính là lý do.

"――Phản ứng, này là."

Yếu ớt. Quả thực là yếu ớt đến mức mong manh như thể sắp sửa tan biến vào hư vô. Cậu có thể cảm nhận được nó. So với việc cảm nhận được sự tồn tại của những người đồng đội bên trong tòa tháp từ phía xa xa, nhưng lại vô cùng rõ ràng. Thì cái thứ cảm giác này lại yếu ớt hơn gấp trăm vạn lần―― Thế nhưng, chắc chắn một điều rằng. Nó đang tồn tại ở ngay tại đó.

Ép buộc đôi chân đang run lẩy bẩy của mình phải nhúc nhích. Subaru trườn người lết đi với một cái tốc độ chậm chạp hệt như một con sâu bướm. Sau đó. Cậu dựa hẳn người vào kệ sách. Và dùng hết sức bình sinh để nâng nửa thân trên của mình lên. Bằng một cách nào đó. Cậu đã có thể dồn trọng lượng cơ thể mình lên kệ sách và đứng dậy được. Và rồi. Cậu vươn tay ra, hướng về phía cái thứ ánh sáng yếu ớt đang chực chờ tắt lịm ấy. Và tóm chặt lấy nó. Cuốn sách mà cậu vừa mới tóm lấy. Một cuốn trong số những 『Cuốn sách của Người Chết』. Cậu lôi nó ra ngoài――,

"――――"

Cậu khẽ nín thở. Một cuốn sách. Với tấm bìa màu đen tuyền chỉ độc một cái tựa đề. Một cuốn sách khô khan, nhạt nhẽo và vô vị đến mức thảm hại. Thế nhưng. Đối với Subaru. Nó lại mang một ý nghĩa vô cùng to lớn. Bởi vì――,

"――Natsuki Subaru."

――Thốt ra cái tên đó, ở chính ngay tại nơi đó. Cậu ta đã trông thấy một thứ đáng lẽ ra không bao giờ được phép xuất hiện.

Cậu ta đã trông thấy một『Cuốn sách của Người Chết』mang tên của cậu, tên của Natsuki Subaru .

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!