Arc 6: Đại sảnh ký ức

Chương 71: Count One.

Chương 71: Count One.

ーーCùng với những lời trăng trối cuối cùng bị cuốn trôi đi bởi những cơn gió cát, sinh mạng của Natsuki Subaru đã hoàn toàn lụi tàn.

"ーーーー"

Nói về sự mỉa mai, thì thật mỉa mai làm sao, 『Cái chết』 của cậu lần này lại là một 『Cái chết』 do chính cậu tự nguyện lựa chọn. Có lẽ chính vì lý do đó, mà tâm trí và trái tim cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh ngay vào khoảnh khắc của 『Cái chết』ーー dĩ nhiên, sự thật hoàn toàn không phải như vậy, cậu vẫn mang trong mình sự bất an và nỗi lo sợ tột độ khi tự tay gieo mình vào hoàn cảnh của 『Cái chết』. Thế nhưng, khác hẳn với những lần trước đây, cậu đã đối mặt với 『Cái chết』 mà bản thân đã lường trước này bằng một thái độ chân thành hơn rất nhiều so với toàn bộ những 『Cái chết』 khác tính cho đến tận thời điểm hiện tại.

Tất nhiên, cậu không hề ảo tưởng rằng việc bản thân lựa chọn cái chết đã thực sự cứu rỗi được Shaula.

Cô ấy không muốn giết chết cậu, thế nên cô ấy mới khao khát cậu ra lệnh cho mình tự sát. Shaula, người đã lo nghĩ cho Subaru đến nhường ấy, lại phải tận mắt chứng kiến cảnh Subaru tự ném mình vào cái chết ngay trước mắt cổ. Sức nặng của cái cú sốc đó là thứ mà cậu hoàn toàn không thể nào đong đếm được, và nó chắc chắn đã đập nát cái trái tim đã kiên trì chờ đợi suốt bốn trăm năm ròng rã của cô ấy. Chính vì lẽ đó, hành động này chẳng qua cũng chỉ là một sự tự mãn của riêng Subaru mà thôi. Một kiểu tự mãn tồi tệ nhất, khi làm quá mọi chuyện lên và hoàn toàn trốn tránh việc phải tự mình chứng kiến kết cục cuối cùng. Tuy nhiênーー,

"ーーVậy thì đã sao."

Nếu như tất thảy những gì gắn liền với cậu chỉ toàn là sự tự mãn, chỉ toàn là sự đạo đức giả, thì chuyện đó có gì là sai trái cơ chứ. Đến cuối cùng thì, phương thức để nắm bắt và ngăn chặn những hậu quả từ mọi sự kiện xảy ra trên thế giới này, chỉ có thể được đong đếm trên chính chiếc cân của riêng bản thân mỗi người mà thôi. Những việc thiện không được hoàn thành thì chẳng mang bất kỳ ý nghĩa nào cả, và cái từ ngữ mang tên đạo đức giả kia, rốt cuộc cũng chẳng hề tồn tại.

ーーTất cả bọn họ, đều phải sống sót.

Sau cuộc thảo luận cùng với Shaula, Subaru đã củng cố vững chắc cái mục tiêu cuối cùng mà cậu đã đề ra. ーーKhông, nói chính xác hơn, sự sống sót của tất cả mọi người vốn dĩ đã là mục tiêu của cậu ngay từ lúc bắt đầu rồi. Cái quyết định vừa rồi chỉ đơn thuần là việc phân định xem liệu có nên đưa cả Shaula vào trong cái mục tiêu đó hay không mà thôi, và Subaru đã lựa chọn việc yêu thương tất cả bọn họ.

Cậu sẽ là người dẫn đường để hóa giải toàn bộ những thảm họa đang bủa vây lấy tòa tháp cát này. Vì mục đích đó, cậu sẵn sàng làm bất cứ điều gì trong khả năng của mình. Bởi vì đó chính làーー,

"Ý nghĩa, đằng sau cái lý do tại sao tôi lại là chính mình. ーーChẳng phải sao, 『Natsuki Subaru』."

Cùng với quyết định mang tính tức thời ấy, cậu bừng tỉnh khỏi đáy vực thẳm sâu vô cùng tận của 『Cái chết』ーー.

※※※※※※※※※※※※※

"ーーSubaru, cậu có chắc chắn về những gì mình vừa nói lúc nãy không?"

"Ừ, đã đến tận nước này rồi thì đừng có mà nghi ngờ nữa. Đó là những thông tin mà tôi đã thu thập được sau khi đối mặt trực tiếp với nó và mọi thứ đấy. Nếu như không thể tận dụng được tối đa mấy cái đó, thì tôi đã chẳng mất công lôi nó ra nói làm gì rồi!"

Đáp trả lại một cách gay gắt cái khuôn mặt nhìn nghiêng của gã đàn ông đẹp mã đang chạy ở một tốc độ bình thường kia, Subaru lao vút đi trong khi vẫn đang kéo theo một bàn tay nhỏ nhắn. Chạy băng qua lối đi của tầng thứ tư, bọn họ nhắm thẳng đến tầng thứ hai mang tên 『Electra』ーー mang theo sự bực dọc chất chứa, trong lúc Subaru đang dốc sức chạy nước rút trong khi vẫn kéo theo tay của Beatrice, đôi mắt màu vàng kim của Julius khẽ liếc sang nhìn cậu.

"Subaru, sắc mặt nhợt nhạt của cậu vẫn chưa khá lên chút nào đâu. Vậy ra đúng thực sự là, những chuyện xảy ra trong cuốn sách đó đã……"

"Tôi không hề giấu giếm việc bản thân mình đang lo lắng đến mức nào đâu. Thế nên, anh đừng có thử bảo rằng tôi đáng lẽ ra nên ngoan ngoãn trốn trong Căn phòng Xanh nhé, nghe chưa."

"Nếu không phải vì tình thế hiện tại thì tôi đã khuyên cậu nên giữ bình tĩnh ở đây rồi, nhưng thật không may là mọi thứ đang khá là hỗn loạn. Ngay lúc này đây, chúng ta buộc phải sử dụng bất cứ thứ gì có thể, dù cho đó chỉ là những hạt cát nhỏ bé đi chăng nữa."

"Anh hết cái để nói rồi nên mới lấy mấy hạt cát ra để mỉa mai tôi đấy hả……"

"Chúng hoàn toàn có thể được ném đi nếu như sức gió đủ yếu. Nếu có thể, là vào lúc ở một vị trí đủ để chạm tới đôi mắt của đối phương."

Thu hẹp ánh nhìn trước cái tài ăn nói đầy thanh lịch kia, Subaru thầm nghĩ rằng những lời của anh ta về việc bị ném vào gió quả thực là một sự mỉa mai cay đắng. Sự thật là, xét về mặt trải nghiệm, thì 『Cái chết』 của Subaru chỉ mới vài phút trước chính là một trải nghiệm bị ném thẳng vào gió. Và việc Julius so sánh sự tồn tại của Subaru với những hạt cát cũng không hẳn là một sai lầm.

"Nhưng mà, những hạt cát cũng có cái giá trị riêng của nó đấy."

"Hơn thế nữa, những hạt cát đó còn có Betty ở bên cạnh, ta cho là vậy. Nói một cách khác, đó là những hạt cát đi cùng với người bạn đồng hành dễ thương nhất quả đất, thật tình."

"Cái gì cơ, chắc là em đang nói về mớ cát vừa lọt vào trong giày của em rồi đấy."

"Ý của ta hổng phải là như vậy, ta cho là vậy!"

Mỉm cười trước một Beatrice đang phồng má phụng phịu, Subaru dồn lực vào cánh tay rồi kéo bổng cơ thể của cô bé lên. Beatrice thét lên một tiếng "Oa~a~hk", và rồi thân hình nhẹ bẫng của em ấy nằm gọn lỏn trong lồng ngực của Subaru. Việc vừa chạy vừa nắm tay một cô gái quả thực là một khung cảnh khá lãng mạn, thế nhưng ngay lúc này đây, cậu muốn ưu tiên cho tốc độ hơn. Thật may mắn là, cơ thể của Beatrice nhẹ hệt như một chiếc lông vũ của thiên thần vậy, thế nên, việc cậu bế thốc em ấy lên và chạy đi cũng là một chuyện dễ như trở bàn tay.

"Chà, mặc dù tôi chưa từng bê thử chiếc lông vũ thiên thần nào bao giờ."

"Đến lúc rồi, trò chuyện phím kết thúc tại đây thôi. ーーSubaru, tôi thực sự tin rằng điều này khá là phiền phức nhưng mà"

"Ờ, phiền phức thật đấy. Mặc dù dù có xé rách miệng ra thì tôi cũng không tài nào thốt lên được cái câu bảo anh hãy cứ thư giãn đi, thế nhưng…… việc cái gã Reid đó, và 『Phàm ăn』 sẽ đụng độ với nhau là một chuyện chắc chắn sẽ xảy ra. Chúng ta phải đi thôi, để ngăn chặn chuyện đó lại."

Dừng bước chân lại, Julius cất tiếng hỏi trong khi đang ngước nhìn cầu thang khổng lồ dẫn lên tầng thứ hai nằm ngay phía trước mặt bọn họ. Cắt ngang câu hỏi đó, Subaru khẳng định chắc nịch rằng bản thân cậu hoàn toàn có đủ tự tin vào chuyện này. Không thể nào có chuyện điều đó là sai sự thật được. Rốt cuộc thì, đây chính là thứ mà cậu đã được nghe từ chính miệng của Julius. Và, nếu như bọn họ có thể cản trở được điều nàyーー,

"Chúng ta có thể thiết lập một ranh giới an toàn, để chống lại việc Reid phá hỏng mọi thứ."

"……Dù sao đi chăng nữa, sẽ tốt hơn nếu như chúng ta có thể tránh được sự can thiệp của ông ta trong cái tình cảnh hỗn loạn này. Ngay cả khi chỉ là để xác nhận lại những hành tung của ông ta thôi, thì việc chúng ta đến đây cũng hoàn toàn xứng đáng rồi."

Khi đặt chân tới trước cầu thang khổng lồ, Julius liền gật đầu với Subaru. Đáp lại cái gật đầu đó, Subaru, trong khi vẫn bế chặt Beatrice trong vòng tay, đã bước lên bậc thang cuối cùng. Vàーー,

"ーーGugh."

"Subaru, tình trạng của ngươi thực sự rất tệ đấy, thật tình. Chắc chắn là do ảnh hưởng từ cuốn sách đó, ta cho là vậy."

Beatrice nhìn chằm chằm vào Subaru, người vừa mới lắc đầu dữ dội trong một khoảnh khắc, và rồi em ấy chạm tay lên má cậu vì quá đỗi lo lắng. Nhận lấy sự bình yên từ hơi ấm của bàn tay nhỏ bé đó, Subaru khẽ lắc đầu, miệng thầm nói "Tôi ổn".

"Sự mệt mỏi từ việc đọc sách không hề làm giảm đi trí tuệ của tôi đâu. Hơn thế nữa, đúng như những gì tôi vừa nói với Julius. Đây không phải là lúc để nằm lỳ trên giường. ーーĐây là lúc mà tất cả mọi người phải hợp sức lại với nhau."

"……Khi nào ngươi thực sự đến giới hạn rồi, thì nhà ngươi tuyệt đối phải nói cho Betty biết đấy, thật tình."

"……Ừ, tôi biết rồi."

Đáp lại lời của Beatrice, người đang dùng chính bàn tay đang nắm chặt của mình để gây áp lực cho cậu, Subaru hít vào một hơi thật dài và sâu. Cơ thể cậu uể oải đến cùng cực. Đầu cậu nặng trĩu. Cơn buồn nôn không ngừng trào dâng, và cậu có thể cảm nhận rõ sự tắc nghẽn bên trong từng mạch máu của mình, cảm giác hệt như thứ đang chảy bên trong huyết quản cậu không phải là máu, mà là hắc ín đang đổ ập vào vậy. Tất cả những thứ này, đều là hệ quả của việc Subaru tiếp quản thể trạng tồi tệ của Ram thông qua 『Cor Leonis』.

"ーーーー"

Thứ mà cậu đã gặt hái được như một dư âm từ việc sử dụng 『Trở về từ Cõi Chết』, là cách để cậu duy trì liên tục khả năng của 『Cor Leonis』. ーーNó tương đương với sự bất an của cậu đến từ những ký ức về 『Cái chết』 của mình, thứ mà cậu luôn lưu giữ lại thông qua Quyền năng của bản thân. Nhờ vào điều đó, ngay lúc này đây, cậu đã có thể nắm bắt được vị trí của tất cả những người đồng đội của mình. Mọi người hiện đều đang tuân thủ theo những chỉ thị của Subaru, và họ đã bắt đầu đáp trả lại từng đợt tấn công tương ứng. Bên trong những lời đáp trả đó của những người đồng đội, cũng có cả sự hiện diện của Meili, đang ở ngoài ban công, và Shaula, đang chiến đấu vô cùng ác liệt. Cô ấy chắc chắn đang ở đó và chiến đấu vì Subaru cùng những người khácーー không, là chiến đấu vì lợi ích của Subaru.

"Tôi, chắc chắn sẽ cứu cô."

Thì thầm ở phía sau, Subaru nối bước theo bóng lưng của Julius, người đang đi trước cậu một đoạn. Cái cầu thang khổng lồ, thứ xuyên qua tầng thứ nhất của tòa tháp và vươn thẳng lên tầng bên trên, trải dài thăm thẳm. Thế nhưng, đây không phải là lúc để cậu buông lời phàn nàn, cũng chẳng phải là tình cảnh để rên rỉ than vãn. Toàn bộ cơ thể cậu đau nhức tột độ, xương cốt cậu như thể đã vỡ vụn thành từng mảnh, nhưng đó là một cái giá thiết yếu phải trả để có thể phá vỡ cái tình cảnh bế tắc này. Vàーー,

"Subaru, tiến lên nào!"

Giọng nói đầy uy nghiêm của Julius vang lên, và Subaru ngẩng mặt lên trong khi hơi thở đang dần cạn kiệt. Và Julius, người đã đặt chân đến bậc thang cao nhất, xoay nửa người lại và ra hiệu cho Subaru bằng tay. Làm theo hiệu lệnh đó, khoảnh khắc cậu lao vụt qua cầu thang, cậu liền bắt gặp một không gian rộng lớn mở ra trước mắt.

"ーーーー"

Một cấu trúc phòng ốc hoàn toàn trái ngược với tầng thứ tư, nơi vốn dĩ có vô số căn phòng chia cắt mặt bằng ra hệt như một ly rượu vang hình cầu vừa bị đập vỡ. Tầng thứ hai mang tên 『Electra』 này, là nơi chia cắt toàn bộ giá trị tồn tại của họ bằng 『Thử thách』, chính là nơi mà bọn họ vừa đặt chân đến. Và, tại 『Electra』 này, nơi mà bộ ba Subaru, Beatrice và Julius vừa đặt chân tới, vị 『Kiếm thánh』 đời đầu tiên Reid và tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』 đangーー,

"ーーNày, cái thằng kia. Mày chỉ có thế thôi đó hả, hả. Đéo phải trò đùa đâu, thằng ranh con. Chẳng phải mày đến đây để mua vui cho tao sao hả. Thiếu muối quá đấy, thằng nhãi. Đừng có làm tao cười khẩy như thế. Không, chí ít thì cũng phải làm cho tao cười cho ra hồn chứ, mày biết đéo. Chẳng có tí đéo gì gọi là thú vị sất, thằng ranh."

Bọn họ tình cờ chứng kiến một cảnh tượng, nơi vị 『Kiếm thánh』 Reid Astrea không ngừng tuôn ra những lời phàn nàn, trong khi đang tóm lấy một bên chân của thằng nhóc vừa bị lão quật ngã xuống sàn một cách không thương tiếc.

※※※※※※※※※※※※※

"ーーーー"

"Đây là……"

Nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đang diễn ra ngay trước mắt họ, người vừa mới thốt lên lời thì thầm đó trong sự ngỡ ngàng tột độ, chính là Julius. Tuy nhiên, trạng thái tâm lý của Subaru khi chứng kiến cảnh tượng này cũng hoàn toàn đồng nhất với những gì anh ta vừa mới thì thầm. Vậy thì, rốt cuộc bọn họ đã mong chờ một cảnh tượng như thế nào, đó quả thực là một câu hỏi rất khó để xác định nếu như có ai đó nhắc đến nó lúc nàyーー,

"Hả~ả? Có chuyện đéo gì thế, đám tụi mày. Lũ tụi mày cũng vác mặt tới đây cơ à, hăng hái gớm nhỉ. Hay là, tụi mày có việc đéo phải với tao, mà là với cái thằng này hả?"

"Khà, khà, khà……"

Nói xong câu đó, Reid dùng bàn tay phải gãi gãi vùng ngực của mình, và bằng bàn tay còn lại đang tóm chặt lấy chân của thằng nhóc đóーー tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』, lão ta nhấc bổng hắn lên trong tư thế lộn ngược đầu xuống đất và làm ra một vẻ mặt đầy nghi hoặc. Đúng như những gì vừa nói ở trên, rốt cuộc bọn họ đã mong chờ một cảnh tượng như thế nào, quả thực là một câu hỏi rất khó để xác định nếu như phải nhắc đến nó, thế nhưng, chí ít thì, cảnh tượng này đã vượt xa khỏi mọi giả định của Subaru.

"Tôi có nghe nói rằng Reid và tên 『Phàm ăn』 đang đàm phán cơ mà, thế nhưng……"

"Đàm phán ư…… cái này á, ta cho là vậy? Betty nghĩ rằng ngay cả việc gọi đây là một cuộc trao đổi cũng là một cách diễn đạt thiếu muối rồi đấy, thật tình."

"Đúng vậy, tôi đồng ý. Thậm chí còn rất khó để gọi đây là một cuộc trò chuyện nữa."

Cùng với đó, Beatrice và Julius cũng đã đi đến cùng một kết luận giống hệt như những gì Subaru vừa mới lầm bầm. Tuy nhiên, phản ứng của hai người bọn họ lại chẳng hợp lý chút nào từ góc độ của Subaru. Bởi vì, lần chạm trán giữa Reid và 『Phàm ăn』, người đã diễn đạt nó hệt như một cuộc đàm phán theo những gì cậu được nghe lần trước, chính là Julius, người chắc chắn đã phải chứng kiến một tình huống tương tự. Dù sao đi chăng nữaーー,

"Một cảnh tượng nơi mà tên 『Phàm ăn』 bị quật cho nhừ tử một cách hoàn toàn áp đảo, nói như vậy có chính xác không nhỉ?"

Mặc dù chẳng có ai yêu cầu chuyện đó, thế nhưng đó chính là cách Subaru diễn đạt lại những gì mà cậu vừa chứng kiến.

Bên trong không gian trắng xóa của tầng thứ hai mang tên 『Electra』, quả thực, những tàn tích từ trận chiến tay đôi giữa 『Phàm ăn』 và Reid vẫn còn in hằn rõ nét ở khắp mọi nơi. Đó là những vết nứt toác trên mặt sàn do những cú đạp cực mạnh gây ra, hay những vết rạn nứt trên các bức tường mang lại cảm giác như thể chúng được tạo ra bởi những nhát chém điên cuồng, bên cạnh đó, còn có cả những vết cháy xém đen kịt do ngọn lửa để lại, hay những đống đất đá nằm vương vãi ngổn ngang vốn dĩ không thuộc về nơi này, tất cả những thứ đó đã làm rõ nét cái đặc trưng của 『Phàm ăn』, không thể nhầm lẫn vào đâu được, sự hiện diện của đủ mọi loại tuyệt kỹ khác nhau đã tạo nên một bữa tiệc vô cùng thịnh soạn.

ーーThế nhưng, toàn bộ những tuyệt kỹ đó đều đã bị đánh bật và nghiền nát thành từng mảnh vụn bởi một thảm họa mang tên Reid.

"Động đất, sấm sét, ngọn lửa, tất cả bọn chúng đều là do Reid làm sao……"

"Vậy thì, lũ tụi mày định làm cái đéo gì đây hả, đám tụi mày. Tụi mày muốn tham gia cái 『Thử thách』 đó sao? Tụi mày có thể thử sức đấy, bởi vì trông vẻ mặt tụi mày cũng khá khẩm ra phết. Thế nhưng, thằng ranh con, riêng mày thì đéo được. À, mày thì đéo có cửa đâu."

"Tại sao ông lại nói rằng, cậu ta là một ngoại lệ cơ chứ?"

"Mày đéo hiểu được điều đó chỉ bằng một cái liếc nhìn thôi sao. Một thằng oắt con đéo hoàn hảo, thậm chí còn đéo đủ tư cách để làm bạn chơi cùng, thay vì gọi là đéo hoàn hảo, thì nó chỉ toàn là những lỗ hổng thôi, đéo phải vậy sao. Đừng có vác cái bản mặt đó ra đứng trước mặt tao. Tao bắt đầu muốn nghiền nát mày chỉ bằng một ngón tay rồi đấy, mày biết không hả mày."

"Gi, gughya~a~a~!!"

Vừa nói ra những lời đó, Reid vừa cắm phập những ngón tay phải của mình vào thẳng phần thân trên của tên 『Phàm ăn』 mà lão ta đang tóm chặt. Với phần ruột gan bị moi móc một cách không thương tiếc, tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』 đã cất lên một tiếng thét chói tai và khó coi vô cùng. Mặc dù không ai biết rõ độ tuổi thực sự của tên 『Phàm ăn』 là bao nhiêu, thế nhưng, chỉ xét trên góc độ ngoại hình, việc một thằng nhóc chừng mười ba mười bốn tuổi đang bị một gã đàn ông trưởng thành hành hạ dã man đã khiến cho cậu dâng lên một thứ cảm xúc vô cùng khó để kìm nén trước cảnh tượng đó. Có vẻ như Julius cũng mang trong mình một cảm xúc y hệt như vậy, thế nênーー,

"Reid Astrea, chắc chắn ông cũng phải sở hữu cho mình phẩm giá của một kiếm sĩ chứ. Vậy thì, có lý do gì để ông cứ phải hành hạ thằng nhóc đó vượt quá mức cần thiết như vậy không hả……"

"Này, cái thằng kia, ngừng buông ra ba cái lời nhảm nhí ngu xuẩn đó đi."

"ーーーー"

Lão ta cất lời mà không hề thay đổi chút tông giọng nào, và tuyên bố thẳng thừng trong khi chỉ tỏa ra một thứ kiếm ý sắc lạnh tựa như băng giá, để đáp trả lại Julius, người vừa mới cố gắng đề nghị bắt đầu lại cuộc trò chuyện từ đầu. Reid xách ngược cái chân mà lão ta đang tóm lấy, rồi lắc lư cơ thể của tên 『Phàm ăn』 qua lại hai bên.

"Phẩm giá của một kiếm sĩ~ư? Nếu như mày cứ thích rao giảng dăm ba cái thứ đó một cách phóng đại lên như vậy, thì đó chính xác là lý do tại sao cái thứ gọi là sự chuẩn bị tâm lý của một kiếm sĩ mới tồn tại đấy. Mày định bước vào một trận chiến mà thậm chí còn đéo thèm chuẩn bị tinh thần để đón nhận cái chết sao. Nếu mày định mang cái thái độ coi nhẹ mọi thứ như thế, thì đéo còn cách nào khác ngoài việc tao phải dùng nỗi đau để dạy cho mày một bài học thôi. Nghe chưa?"

"ーーーー"

Sự chuẩn bị tâm lý và phẩm giá của một kiếm sĩ, nếu như cuộc tranh luận này được đặt trên một võ đài sumo, thì kẻ phải nằm ở thế yếu hơn chắc chắn sẽ là Julius. Chưa tính đến việc lòng kiêu hãnh của anh ta đã bị phơi bày ra bên ngoài từ trước đó, những lời lẽ của Reid về sự chuẩn bị tâm lý thực sự mang một sức thuyết phục vô cùng vững chắc. Hơn thế nữa, mặc dù kẻ đang hiện diện trước mắt đau đớn đến mức chỉ nhìn thôi cũng thấy xót xa,

"Nếu như 『Phàm ăn』 gục ngã, thì kết quả đó chắc chắn là một chuyện hoàn toàn ổn thỏa……"

Dù là một chuyện hiển nhiên, thế nhưng tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』 không hề nằm trong cái mục tiêu sống sót của tất cả mọi người mà cậu vừa mới vạch ra. Những người mà Subaru muốn cứu chỉ bao gồm Emilia, Beatrice, Ram, Rem, Meili, Echidna, Julius và Shaula. Thêm vào đó, là cả hai con địa long Patrasche và Gyan nữa mà thôi. 『Phàm ăn』 và Reid không hề nằm trong đối tượng đó. Nếu như hai kẻ bọn chúng nghiền nát lẫn nhauーー để gọi một kết quả diễn ra quá đỗi phiến diện như vậy, thì điều đó quả thực mang lại lợi thế vô cùng to lớn cho Subaru và những người khác nếu như nó thực sự xảy ra.

Thế nhưngーー,

"Trước hết thì, thằng ranh kia. Thằng này là bạn của mày đấy hả. Nếu đúng là như thế thì cũng đéo phải là tao không hiểu tại sao mày lại nóng máu lên như vậy……"

"Không, hoàn toàn không phải vậy. Tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』 đó cũng là một kẻ thù không đội trời chung của chính tôi, một đối thủ mà, trong viễn cảnh tồi tệ nhất nếu như tôi phải chiến đấu đến tận cùng, thì một trong hai kẻ sẽ tước đoạt mạng sống của kẻ còn lại."

"Hả? Thế thì tại cái đéo gì mày lại nổi điên lên chứ? Bởi vì con mồi của mày bị tao nẫng tay trên mất rồi à?"

"ーーĐó là bởi vì, ông đang chà đạp lên lòng kiêu hãnh của một kiếm sĩ."

Julius dõng dạc nói với vị 『Kiếm thánh』ーー người đàn ông đầu tiên nắm giữ cái danh hiệu đó, thứ danh hiệu chỉ được ban tặng cho những kẻ đứng trên đỉnh cao nhất của kiếm sĩ. Lời tuyên bố đó của Julius, thứ thậm chí còn không thể được coi là một lời xúc phạm, lại được Reid lặng lẽ lắng nghe trong khi lão nheo con mắt không bị che khuất bởi tấm bịt mắt của mình lại. Dưới ánh nhìn đầy sự chờ đợi của vị 『Kiếm thánh』 đó, Julius tiếp tục cất lời, tựa như đang chém toạc cả bầu không khí.

"Nếu như việc giao chiến với những kiếm sĩ, những chiến binh, những kỵ sĩ là một chuyện mà người ta phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết từ trước, vậy thì việc chấp nhận đánh mất mạng sống tại thời khắc tận cùng của trận chiến là một điều hoàn toàn ổn thỏa. Thế nhưng, đó chí ít cũng phải là thời khắc tận cùng của trận chiến, một cái chết tại điểm cực hạn sau khi đã vắt kiệt toàn bộ những nỗ lực tuyệt vọng nhất mới là thứ đúng đắn. Kẻ chiến thắng, tuyệt đối, không được phép đem mạng sống của kẻ chiến bại ra làm trò đùa."

"……Mày đang tuôn ra cái thứ rác rưởi làm tao ngứa hết cả tai rồi đấy. Thằng đéo nào rảnh háng mà đi vểnh tai lên nghe mấy cái thứ đó vậy hả."

"Tôi hoàn toàn không bận tâm nếu như chúng bị gọi là những lý tưởng non nớt, hay dăm ba cái lời lẽ sáo rỗng! Chỉ đơn thuần là, việc hiện thực hóa những lý tưởng và những lời lẽ sáo rỗng đó, chính là con đường kỵ sĩ mà tôi hằng tin tưởng."

"ーーーー"

Cùng với lời khẳng định đầy mạnh mẽ đó, Julius rút thanh kiếm kỵ sĩ của chính mình ra khỏi vỏ. Theo như những gì cậu từng nghe, thì thanh kiếm kỵ sĩ này đã từng bị gãy một lầnーー nó vốn dĩ không phải là thanh kiếm mà anh ta vẫn quen tay sử dụng, do đó, đây là một điều khá đáng ngờ khi mà bàn tay của anh ta vẫn đang trong quá trình làm quen với nó. Thế nhưng trên tất cả, những gì vẫn luôn tồn tại trong những giá trị cốt lõi nhất của anh ta, những thứ đó sẽ không bao giờ dao động. Đó là bởi vì chúng chắc chắn, vẫn luôn tiếp tục tỏa sáng rực rỡ từ sâu thẳm bên trong chính con người anh ta.

Thứ vô hình đang tỏa sáng rực rỡ ấy, đã không để cho Julius làm ngơ trước sự bất công của Reid. Ngay cả khi kẻ phải trở thành nạn nhân cho sự bất công đó là một tên Tổng giám mục Tội lỗi, một kẻ đã gây ra những tội ác vô cùng tày đình đi chăng nữa.

"ーーCon đường của một kỵ sĩ, hử."

Nằm ngoài mọi dự đoán, tiếng thì thầm đó đã làm chấn động cả bầu không khí bên trong 『Electra』.

Đó là, một tông giọng vô cùng tĩnh lặng. Đó, không phải là một giọng nói dung chứa những cảm xúc vô nghĩa. Đó, không gì khác ngoài một tiếng vang dường như đã vô tình lọt thỏm vào giữa những tiếng vang đầy hờ hững và chán chường khác.

ーーThế nhưng, đó lại chính là tín hiệu báo trước cho sự bùng nổ của vị 『Kiếm thánh』 đời đầu tiên, Reid Astrea.

"Này, cái thằng kia. Mày còn định ngủ đông cho đến tận bao giờ nữa. Dậy mau lên cho tao."

"Gughi ~tsu!"

Trong lúc lão ta gầm gừ và dồn thêm lực tay mạnh đến mức như thể muốn bóp nát cái chân mà lão đang tóm chặt ấy, tên 『Phàm ăn』 ngay lập tức hét lên một tiếng thất thanh khi chân của hắn gần như bị nghiền nát. Và rồi, Reid nhìn xuống tên Tổng giám mục Tội lỗi đang bị treo ngược kia,

"Mày, mày vừa mới sủa ra mấy cái câu nghe thú vị phết đấy, đéo phải sao. Mày bảo mày sẽ nhai đầu tao, nếm thử tao, liếm láp tao cơ mà, hả. ーーTao sẽ, cho mày làm cái trò đó."

"ーー. Gihi, gaha, ahahaha ~tsu! Thế này là sao cơ chứ ~tsu! Cái gì đây cái gì đây, sao tự nhiên lại thành ra thế này ~tsu! Tại sao đột nhiên, ông anh tóc đỏ lại có hứng thú như vậy chứ! Mặc dù ông anh đã quay bọn ta mòng mòng thế này chỉ vì ông anh phản đối chuyện đó cơ mà hả~ả!"

"Tao đổi ý rồi. ーーÀ, đúng rồi đúng rồi."

Xóa bỏ đi sự méo mó trên khuôn mặt do những cơn đau mang lại, tên 『Phàm ăn』 cố gắng lấy lại sức lực trong khi Reid đang trừng mắt nhìn hắn. Sau đó, như thể vừa đột nhiên nhận ra điều gì, Reid xoay cổ nhìn quanh,

"Dù sao thì mấy đứa như lũ tụi mày cũng sẽ nhảy vào phá đám ngay lập tức thôi, đéo phải sao."

Nói ra những lời đáng chú ý đó, Reid bước chéo lên phía trước. Ngay vào khoảnh khắc đó, những tinh thể màu tím phát sáng đã bị ném thẳng vào cái vị trí mà Reid vừa đứng. Một âm thanh chói tai hệt như tiếng thủy tinh vỡ vụn vang vọng khắp không gian, và những mũi tên màu tím đó cùng với mặt sàn bị đập nát bấy và văng tứ tung khắp mọi nơi. Tuy nhiên, chúng đã trượt mục tiêu. Và Reid, kẻ vốn dĩ là mục tiêu của đòn tấn công đó, chỉ đơn thuần lùi lại một bước rồi nhảy vọt lên, thu hẹp khoảng cách giữa lão với Subaru và những người vừa mới tung ra đòn tấn công đó.

"ーー~hk! Subaru, không ổn rồi ta cho là vậ……"

"Của mày đây."

Lời cảnh báo của Beatrice đã trở nên vô ích, tên 『Phàm ăn』 bị ném mạnh vào giữa thân người của Subaru, giáng xuống một đòn chí mạng từ bên hông. Biến một con người thành một món vũ khí cùn, thứ lực đạo không thể cản phá đó đã hất văng Subaru, người vẫn đang ôm chặt lấy Beatrice, bay đi một cách không thương tiếc.

"Gahagh ~hk!"

"Khá khen cho sự không chần chừ của tụi mày. Thằng oắt này chiến đấu còn ngon chán so với con bé xinh đẹp đằng kia đấy. Cơ mà, mấy cái mảnh vỡ năng lực nát bét của mày vẫn chưa được lắp ghép lại đàng hoàng đâu."

Hoàn toàn không còn một chút linh hoạt nào để có thể đáp trả lại lời nhận xét ngắn gọn đó của Reid, Subaru lăn lộn trên mặt đất trong khi vẫn đang ôm chặt lấy Beatrice bằng tất cả sức lực của mình. Cậu không được phép cảm thấy như thể cội nguồn sinh mạng của mình vừa bị cắt phăng đi mất, với mớ nội tạng bị xới tung lên chỉ bởi một đòn tấn công duy nhất vừa rồi, cộng hưởng cùng với gánh nặng thể xác từ Ram.

"Subaru! Beatrice-sama! Kgh…… ~hk."

Và trong lúc đang lo sợ cho Subaru và Beatrice vừa bị hất văng đi, Julius, chỉ trong một khoảnh khắc đã lao thẳng về phía Reid, kẻ vừa mới thu hẹp khoảng cách giữa họ. Tuy nhiên, Reid tiến lên một bước và nghiền nát đòn tấn công đó dưới chân lão, rồi giáng một cú đá trời giáng thẳng vào bụng của Julius, người vừa mới nghiêng hẳn trục chân của mình. Mặc dù Julius đã đỡ được cú đá đó bằng chuôi của thanh kiếm kỵ sĩ mà anh ta vừa lập tức rút ra, nhưng anh ta vẫn không thể nào chặn đứng được luồng sóng xung kích đang xuyên thấu qua người. Với mớ ruột gan đang quặn thắt lại bởi một cú đánh xuyên tâm duy nhất đó, anh ta lùi mạnh về phía sau. Và trong lúc đóーー,

"Đây, làm thử cho tao xem nào. Ăn tao đi, hoặc cứ thế chết rục xương tại đây vì bị tao đùa giỡn, chọn lấy một cái mà mày thích đi, không thì tao đéo còn cách nào khác ngoài việc tự mình động tay động chân đâu. Đéo phải cái thứ đó được gọi là cuộc sống sao, hả thằng ranh."

"ーーA~h, ah, ah ~tsu! Bọn ta hiểu rồi, bọn ta hiểu rồi, bọn ta thực sự hiểu rồi, bọn ta hoàn toàn hiểu rồi, như bọn ta đã hiểu, nên bọn ta đã hiểu, như bọn ta muốn hiểu, bởi vì bọn ta đã hiểu! Uống trong phàm ăn ~tsu! Phàm ăn ~tsu! Bọn ta sẽ làm theo đúng như ý nguyện của ông ~tsu! Bọn ta không thể nào chịu nổi nếu như không được ăn đâu ~tsu."

Vẫn đang bị treo ngược, ngẩng mặt lên hướng thẳng về phía trước, tên 『Phàm ăn』 mỉm cười với Reid. Và rồi, tên 『Phàm ăn』 vươn tay ra, tóm chặt lấy vùng mắt trái của Reid, thứ vốn vẫn luôn bị che khuất bởi tấm bịt mắt. Hắn lập tức há miệng ra vàーー,

"Reid Astrea."

Liếm mép.

Tên 『Phàm ăn』 buông thõng bàn tay đang nắm lấy Reid ra, hệt như vừa mới xé toạc thứ gì đó.

Và rồi.

Hắn nhìn đắm đuối vào lòng bàn tay trống rỗng của chính mình.

Thè chiếc lưỡi dài ra.

Với cùng một nhịp điệu đó.

Hắn nhai ngấu nghiến cái thứ vô hình ấy.

Và phát ra những tiếng xì xụp hệt như đang chìm đắm trong một bữa tiệc ngon lành.

Sau đóーー,

"ーーA."

Bất thình lình, sự thay đổi ập đến chỉ trong một khoảnh khắc.

Hệt như đó chỉ là một ảo ảnh hay một thứ gì đó tương tự.

Hình bóng của Reid đã hoàn toàn biến mất chỉ trong cái chớp mắt.

Cùng với việc cái dáng vẻ cao lớn kia biến mất khỏi không gian mà đáng lẽ ra nó phải nằm ở đó.

Tên 『Phàm ăn』, kẻ vừa bị nắm chặt lấy chân ban nãy.

Liền rơi sầm xuống mặt sàn.

Vẫn với nhịp độ đó.

Đôi bàn tay của hắn điệu nghệ lộn nhào một vòng.

Và tên 『Phàm ăn』 tiếp đất một cách vô cùng linh hoạt.

Rồi hắn nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay của chính mình.

Thứ đang lặp đi lặp lại bên trong đôi mắt ấy.

Là một thứ gì đó gần giống với sự hư vô, sự hoang tàn.

Sự bàng hoàng tột độ khi một món mỹ vị nhân gian.

Thứ đã vắt kiệt mọi sự xa hoa của nó.

Đột ngột bốc hơi khỏi mâm cỗ dọn sẵnーー,

"A~h, tuyệt dờ~i quá đi mất. Cái loại hương vị đó, cái loại hương vị này, rốt cuộc thì nó sẽ giống với loại hương vị nào đây, chúng ta đã tưởng tượng rất rất rất nhiề~u về nó cơ mà…… thế nhưng nó hoàn toàn vượt xa mọi kỳ vọng ~tsu!"

"Hắn ta đã ăn, Reid rồi sao……?"

"A~h, các ngươi thấy hết rồi, đúng chứ ~tsu!? Chúng ta đã ăn lão ta! Chúng ta thực sự đã ăn lão ta! Thật sự thì, nó không phải là thứ tuyệt vời nhất sao, đây chính là cái thứ hương vị không thể nào tưởng tượng nổi ~tsu! Ngay cả chúng ta, những kẻ mang danh là 『Ác thực』, cũng hoàn toàn có thể cảm nhận được cái hương vị đậm đà của gã này ~tsu! Thậm chí không cần biết đến những gì Lye nóiーー"

Ngả người ra phía sau.

Trong lúc chạm tay vào những chiếc răng nanh sắc nhọn của chính mình.

Tên 『Phàm ăn』 cất lời ca ngợi hương vị của Reid.

Theo như những gì người ta có thể mường tượng được.

Thì đây chính là bản đánh giá ẩm thực tồi tệ nhất trong lịch sử nhân loạiーー

Và rồi, nó đột ngột dừng lại giữa chừng.

Không phải là do có thứ gì đó đã lao vào cản trở.

Mà ngọn nguồn của nó.

Nằm ở chính bản thân tên 『Phàm ăn』.

"ーーCái gì? A, a, a~h, a~h, a~a~a~a~h?"

"R-Rốt cuộc thì, cái quái gì lại chuẩn bị bắt đầu thế này, thật tình……"

"Không, đó là……"

Đặt hai tay lên cổ họng và bụng của chính mình.

Tên 『Phàm ăn』 bắt đầu thực hiện những cử động hệt như đang tập nói.

Mặc dù Beatrice cảm thấy cái tình trạng đó quả thực rất đáng ngại.

Thế nhưng Subaru lại lờ mờ nhận ra một vài ý niệm về sự bất thường này.

Nếu như cuộc đụng độ chớp nhoáng giữa Reid và tên 『Phàm ăn』 ngay lúc nãyーー

Nếu như đó chính là thứ mà Julius gọi là "đàm phán".

Vậy thì.

"Ch-Ch-Chờ~ờ đã, hieh, gihi, gihihi ~tsu. Lạ quá, kỳ lạ quá, chẳng phải nó rất kỳ lạ sao ~tsu! Rốt cuộc thì, cái này là…… này thằng ranh, cái này có đéo gì lạ đâu."

"ーーーー"

"Đéo có gì lạ cả, thằng ranh con. Ăn hoặc bị ăn, đó là cách mà cuộc đời này vận hành, đéo phải sao."

Tự bóp nghẹt lấy cổ họng của chính mình.

Tên 『Phàm ăn』 tuôn ra những lời lẽ hệt như đang tự hỏi tự trả lời chính bản thân mình.

Tông giọng đó đã gặp phải một sự thay đổi vô cùng rõ rệt.

Và như thể bị lôi kéo bởi sự biến tấu trong cái giọng điệu đó.

Sự thay đổi bắt đầu giáng xuống trên chính cơ thể bằng xương bằng thịt của tên 『Phàm ăn』.

Đó là một sự thay đổi tựa như trăng khuyết rồi lại tròn.

Và cái biểu cảm tự hỏi rốt cuộc điều đó đã xảy ra từ lúc nào, quả thực hoàn toàn phù hợp với nó.

Subaru hoàn toàn không hề chớp mắt lấy một lần.

Beatrice, người đang nằm gọn trong vòng tay cậu, cũng vậy.

Và dĩ nhiên, cả Julius, người đang thủ thế với thanh kiếm của mình cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên.

Trong khi vẫn đang bị khóa chặt trong tầm nhìn của cả ba người bọn họ.

Tên 『Phàm ăn』 đã xóa sổ cái nhân dạng đó của mình chỉ trong một khoảnh khắc.

Và thay vào đó.

Kẻ đang đứng ngay tại cái vị trí mà tên 『Phàm ăn』 vừa mới đứngーー,

"ーーA, một cơ thể trẻ trung đúng là khác bọt thật đấy. Cảm giác như thể máu đang chảy rần rật qua từng thớ thịt vậy. Tao bắt đầu thấy đói rồi đây này. Ít nhất thì cũng phải lấp đầy cái dạ dày trước khi vác mặt tới đây chứ, cái thằng ranh con mang tâm hồn người lớn này."

Cất lời tuyên bố như vậy.

Kẻ vừa mới thực hiện việc thay thế cho người chơi trước đó.

Kẻ vừa mới rời khỏi sân khấu mang tên Tháp canh Pleiades vỏn vẹn được vài chục giây ngắn ngủi.

Sự tồn tại vừa mới nở rộ lần thứ hai ngay tại trung tâm của sân khấu này.

Chính là Reid.

Reid Astrea đã tước đoạt lấy cơ thể bằng xương bằng thịt của tên Tổng giám mục Tội lỗi của 『Phàm ăn』.

Và đã hoàn thành việc phục sinh trở lại thế giới hiện tại.

"Đây là……"

Đó chính là kết quả của cuộc đàm phán giữa Reid và 『Phàm ăn』 từ góc độ của Julius.

Dĩ nhiên.

Những chi tiết trong nội dung cuộc trò chuyện giữa Reid và 『Phàm ăn』 chắc chắn đã bị thay đổi do sự can thiệp của Subaru và những người khác.

Thế nhưng về cơ bản thì nó vẫn giữ nguyên một kết cục xấp xỉ như thế.

Nói một cách khácーー,

"Đàm phán cái quái gì cơ chứ, làm ra vẻ gớm……"

"Subaru, đây không phải là lúc để nói mấy lời đó đâu, ta cho là vậy. 『Phàm ăn』 đã biến mất, và Reid đã……"

Subaru buông ra một lời nhận xét đầy thô lỗ nhắm vào cái cách dùng từ có phần tự mãn của Julius lúc nãy.

Bên trong vòng tay của cậu.

Beatrice cất tiếng kêu gọi sự cảnh giác cao độ hơn nữa.

Thế nhưng Subaru chỉ khẽ vỗ nhẹ lên đầu em ấy và hướng ánh nhìn về phía Reidーー,

"Nói một cách chính xác thì, lợi dụng Quyền năng của 『Phàm ăn』, thứ vốn dùng để tái tạo lại những đối thủ đã bị ăn thịt, làm bàn đạp để lật lọng và rồi xóa sổ luôn cái bản ngã của chính đối thủ đó…… có đúng vậy không?"

"Đừng có vòng vo sủa ra dăm ba cái thứ rác rưởi vĩ mô như vậy. Làm như tao biết được mấy cái thứ rác rưởi tiện lợi đó ấy. Thế nên, đừng có mà lên mặt vác tù và hàng tổng với mấy cái rác rưởi mà tao đéo hề biết một chữ bẻ đôi nào thế, thằng ranh con khốn kiếp. Thằng ranh con? A~h, hừm? Mày…… hả? Mày, cái này, mày, là cái thứ như vậy à, phải vậy không hả, mày."

"ーー?"

Mặc dù linh hồn của lão đã chiếm giữ lấy cái cơ thể bằng xương bằng thịt đó.

Thế nhưng Reid lại làm ra một vẻ mặt vô cùng nhăn nhó, hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cái sự kiện vừa diễn ra ấy.

Lão ta gầm gừ một cách bất thường, miệng lẩm bẩm một tiếng "Hừm".

Và rồi lão nhẹ nhàng thò một ngón tay vào trong tấm bịt mắt của chính mình.

Lật ngược nó lên.

Lão nhìn chằm chằm vào Subaru bằng cái con mắt màu xanh lam hoàn toàn khỏe mạnh.

Thứ vốn dĩ chẳng cần đến bất kỳ tấm bịt mắt nào để che đậy cả.

Nhìn.

Chăm chú nhìn.

Và rồi trừng mắt nhìn.

"ーーMày, mày trông tởm lợm đéo chịu được."

"ーーーー"

"Khá khen cho mày vì đéo bị điên con mẹ nó luôn khi phải gánh mấy cái thứ rác rưởi đó đấy. Không, hay là mày đã điên sẵn rồi? Cái đéo gì sẽ xảy ra khi mày bị như thế, tao cũng đéo có tí ý niệm nào đâu. Tao thậm chí còn đéo thèm nghĩ đến mấy cái thứ xàm lồn đó làm đéo gì nữa cơ."

"ーーーー"

(Lão ta đang sủa cái quái gì vậy?)

Nghĩ đến điều đó, Subaru thực sự cảm thấy vô cùng bối rối trước thái độ của Reid.

Vượt lên trên cả sự bối rối đó.

Những cơn ớn lạnh và buồn nôn đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể cậu dường như sắp chạm đến điểm giới hạn mất rồi.

Mặc dù điều đó là hiển nhiên.

Thế nhưng tình trạng thể chất tồi tệ của Ram lại càng trở nên tồi tệ hơn, tỷ lệ thuận với mức độ gia tăng gánh nặng trên cơ thể của cô ấy.

Và nó đang dội ngược toàn bộ những tổn thương thể xác mà đáng lẽ ra cô ấy phải gánh chịu, tống thẳng vào người Subaru.

Lần này Subaru chưa hề trực tiếp gặp mặt Ram.

Thế nên Ram hoàn toàn không có cách nào để biết được lý do tại sao cơ thể cô ấy lại hoạt động trơn tru đến vậy.

Giờ nghĩ lại mới thấy.

Dường như Ram cũng đã từng lo lắng cho Subaru ở vòng lặp trước.

Mặc dù cậu chỉ nhận ra được sự quan tâm đó của Ram, người hiện đang không có mặt ở đây.

Chỉ sau khi bản thân đã phải chết tận hai lầnーー,

"Ra vậy ra vậy tao hiểu rồi. Mặc dù tao đéo biết tại sao, nhưng có vẻ như mày mới là mục tiêu của mấy cái thứ rác rưởi này, chả phải sao. Vậy thì mọi chuyện sẽ nhanh gọn hơn nhiều rồi."

"Reid! Đối thủ của ông là tôi cơ mà!"

Tiến lên phía trước, Julius tung ra một nhát chém.

Nhưng Reid lại định dùng chính chiếc đũa mà lão vừa mới rút ra từ trong ngực áo để đỡ lấy đòn tấn công đóーー,

Thế nhưng.

"Hả?"

Nhát chém ấy sượt nhẹ qua đầu chiếc đũa.

Và máu tuôn trào ra từ bàn tay phải của Reid, bất chấp việc lão ta đã cố gắng đỡ lấy nó.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, Reid làm ra một vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Julius cũng nhíu mày trong một sự ngạc nhiên khó giấu.

Vàーー

"ーーーー"

Vì đã tận mắt chứng kiến được điều đó.

Chỉ riêng chuyện đó thôi cũng đã là một thu hoạch vô cùng to lớn đối với Subaru rồi.

"Chậc."

Tặc lưỡi một cái.

Reid xoay tròn chiếc đũa của mình hệt như đang quay bút giữa các ngón tay.

Và điệu nghệ gạt phăng thanh kiếm kỵ sĩ của Julius ra.

Vẫn với cùng một nhịp độ đó.

Chỉ bằng một bước giậm chân tiến lên phía trước.

Lão đã thu hẹp khoảng cách giữa mình và Julius.

Người vừa lập tức lùi người lại.

Và rồi lão nhắm thẳng lòng bàn tay của mình vào bụng anh ta,

"Đối thủ của mày là tao, mày vừa sủa câu đó đúng không?"

"Khーー"

"Đéo có cái mùa xuân mày được phép giao chiến với tao, sau khi làm cái trò bế công chúa ở đằng kia đâu, thằng ranh!"

Cái lòng bàn tay bị vặn vẹo thêm một chút nữa đã đánh bật bụng của Julius.

Cái thân hình cao ráo, mảnh khảnh ấy tiếp tục rỉ máu và bị hất văng về phía sau.

Anh ta cố gắng cắm đôi chân dài của mình xuống mặt sàn để triệt tiêu đi cái lực đẩy kinh hoàng đó.

Thế nhưng anh ta đã thất bại.

Cơ thể của Julius bị hất ngược lên không trung ngay tại sát mặt sàn.

Và rồi ngã lăn quay ra đất cùng với cái tốc độ khủng khiếp đó.

Và rồi, sau khi đã kết thúc trận chiến với Julius, người vừa bị văng ra xa để gia tăng khoảng cách giữa hai người.

Reid quay mặt lại,

"Chết đi ~hk!"

Nhắm thẳng vào góc mặt nghiêng đó của Reid.

Subaru quất mạnh sợi roi da vẫn luôn đeo sau thắt lưng của mình.

Tuy nhiên.

Hoàn toàn chẳng có phép màu nào xảy ra, kiểu như cơ thể cậu vẫn tiếp tục ghi nhớ cách sử dụng nó cả.

Đầu roi vút đi và trượt hoàn toàn khỏi mục tiêu.

Hiệu ứng từ việc đánh mất ký ức không chỉ ảnh hưởng đến tâm trí.

Mà nó còn tác động trực tiếp đến những phản xạ có điều kiện của cơ thể cậu nữa.

Hoàn toàn nhận thức được hệ quả của điều đó.

Subaru hít vào một hơi thật sâu và nặng nhọc.

Và ngay cùng lúc đóーー,

"Mày, dùng dăm ba cái trò mèo nhàm chán như thế mà cũng……"

"ーーCái trò mèo nhàm chán đó, chính là lời mời gọi để tống cổ ngươi xuống mồ đấy, thật tình."

Vượt qua cả sự kinh ngạc, Reid bộc lộ sự thịnh nộ của mình.

Và từ phía sau lưng lão vang lên tiếng vỗ tay thật lớn.

Khi nhìn lại.

Đó chính là Beatrice, người đang để trống cả hai tay, đứng cách xa Subaru một đoạn.

Tuy nhiên.

Ngay cả khi đôi bàn tay của hai người họ không hề chạm vào nhau.

Thì vẫn luôn tồn tại một mối liên kết vô hình giữa họ.

Beatrice rút lấy một lượng cực kỳ nhỏ nhoi thứ tương tự như Mana thông qua đường dẫn từ Subaruーー

Và thi triển một đại ma thuật.

"ーーUl Shamak."

Ngay vào khoảnh khắc ngay sau khi câu thần chú của Beatrice được hoàn tất.

Thứ vừa mới trồi lên từ không gian.

Chính là một hố đen khổng lồ.

Thứ vừa mới đột ngột xuất hiện giữa không trung đó.

Hiển hiện hệt như một sự tồn tại song hành cùng với một nỗi sợ hãi nguyên thủy, với những giới hạn và độ sâu không thể nào lường trước được.

Và nó đang cố gắng nuốt trọn lấy Reid.

Kẻ đang đứng ngay trước mặt nó.

"Thứ đó, là……"

Chỉ bằng một cái liếc nhìn.

Cậu cũng có thể hiểu được rằng đó chính là cách một đại ma thuật đang thể hiện sức mạnh của nó, ngay giữa không gian này.

Đó không hẳn là vấn đề về kiến thức, mà thiên về vấn đề của sức tưởng tượng hơn.

Dù cậu đã từng nghe nói rằng Beatrice là một tinh linh ở cái đẳng cấp quá đỗi xa xỉ đối với Subaru.

Thế nhưng, sức mạnh thực sự mà đại ma thuật cô bé vừa phô diễn, thực sự là ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

Ngay cả việc em ấy sở hữu một thứ như thế này, Subaru cũng hoàn toàn không hề hay biết.

Đây, chính là một thu hoạch.

Cái hố đen đó sẽ nuốt chửng lấy Reid, và rồi nó sẽ tống khứ vị 『Kiếm thánh』 đó đến cái chốn khỉ ho cò gáy nào đấy――,

"Cái đéo gì đây, không khí à. Ba cái thứ không khí rác rưởi mà chỗ đéo nào cũng có, mà lại đòi cản bước được tao sao, hả."

"――――"

Một thứ đại ma thuật hùng mạnh đến như vậy.

Lại bị Reid dễ dàng chẻ đôi chỉ bằng một cái vung đũa.

Theo đúng nghĩa đen, một sự nhẹ nhàng hệt như đang chém vào không khí――

Không.

Sự thật là, đối với lão ta thì chắc chắn là như vậy rồi.

Lão ta vốn dĩ đéo phải cái loại người thích khoe khoang dông dài về những gì bản thân mình có thể làm được.

Bởi vì lão vừa mới chém vào không khí, thế nên lão mới giải thích như vậy.

Mọi chuyện chỉ đơn giản có thế mà thôi.

"Hư không trảm phá sao, theo như những gì tôi biết, thì đó đáng ra phải là một tuyệt kỹ vô cùng cao cấp cơ mà……"

"Này này, đừng có tự tiện gọi nó bằng ba cái tên ngầu lòi như thế chứ, làm tao rạo rực hết cả người lên rồi đây này. Cơ mà dù có rạo rực đến mấy thì cái kết cục của mày cũng chỉ là bị tao chém cho đứt làm đôi thôi, đéo có tí gì gọi là thú vị sất."

Vút một tiếng.

Chiếc đũa được vung lên với cùng một góc độ giống hệt như cái lúc mà lão ta vừa chém tan ma thuật của Beatrice.

Và ngay khoảnh khắc tiếp theo.

Cơ thể của Subaru, kéo dài từ ngực xuống tận eo, đã nổ tung theo một đường chéo.

"Ga, a~a~a!!"

"Subaru!!"

"Subaru――~hk!"

Nếm trải một cảm giác nóng rát tột độ.

Subaru gục ngã ngay tại chỗ trong tiếng gọi thất thanh của Beatrice và Julius.

Lắng nghe giọng nói của hai người bọn họ.

Subaru nghiến chặt hàm răng mình lại, và trừng trừng nhìn Reid bằng một đôi mắt đỏ ngầu đẫm máu.

Và rồi, cậu giơ lòng bàn tay về phía hai người bọn họ đang chực lao đến.

Buộc họ phải khựng lại bước chân của mình.

"Tôi, không, sao……"

Lắc đầu sang hai bên.

Cậu cố gắng thuyết phục hai người bọn họ rằng bản thân mình không cần phải lo lắng.

Tất nhiên.

Dẫu cho cậu có nói ra những lời như vậy đi chăng nữa, thì cũng chẳng có cách nào khiến cho hai người họ cảm thấy bị thuyết phục cho được.

Vết thương trên ngực, rất nông.

ーーKhông, không hề nông chút nào.

Không hề nông, nhưng lại không hề đau.

Nói cách khác, nó chưa đến mức không thể nào chịu đựng nổi.

Nói tóm lại, dù rất đau đớn, nhưng cậu vẫn ổn.

Nó hoàn toàn không đáng để khiến cho hai người bọn họ phải gánh chịu những suy nghĩ đau đớn và dằn vặt.

Nghiến chặt hàm răng.

Kìm nén dòng máu đang chực chờ trào ngược lên cổ họngーー hay là cảm giác buồn nôn nhỉ?

Dù nó là cái quái gì đi chăng nữa, thì cũng phải nuốt ngược nó vào trong.

Hãy hướng mắt về phía trước.

Trừng mắt nhìn thẳng vào Reid.

Và quan sát từng cử động của lão ta một cách thật tỉ mỉ.

"Với cái bộ dạng đó, mày nghĩ mày chạm được tới tao sao, hả thằng ranh."

Với một khuôn mặt ngán ngẩm đến tột độ.

Reid nhìn chằm chằm vào một Subaru đang rỉ máu nơi khóe môi.

Hướng thẳng về phía Reid.

Subaru vươn tay ra, và rồi giơ đúng một ngón tay lên.

"ーーA, a. Sẽ chạm tới được thôi."

Dẫu không phải là bây giờ, dẫu không phải là ở ngay tại nơi này.

Thế nhưng chắc chắn, nó sẽ chạm tới.

Cậu chắc chắn sẽ cứu được Emilia, cứu được Beatrice, cứu được Ram, cứu được Rem, cứu được Meili, cứu được Echidna, cứu được Julius, cứu được Shaula, cứu được Patrasche, và cứu được cả Gyan nữa.

Sẽ không để mất đi bất kỳ một ai.

Tên 『Phàm ăn』 và Reid, là những ngoại lệ.

ーーVà cả Natsuki Subaru, kẻ không phải là 『Natsuki Subaru』, cũng vậy.

Chính vì lẽ đó, ngay tại khoảnh khắc này đây――,

"――Lần này là, Count One."

Tích tụ những 『Cái chết』 thiết yếu nhất cho một cuộc phản công triệt để.

Để hoàn thiện nên một 『Natsuki Subaru』 chân chính.

Ở giây phút cuối cùng của cuối cùng.

Hướng về phía một Subaru vừa mới dõng dạc tuyên bố điều đó.

Con mắt màu xanh lam của Reid khẽ lóe lên một tia sáng đục ngầu.

※※※※※※※※※※※※※

■ Count One.

・Không thể nào ngăn cản được cuộc giao tranh giữa Reid và tên 『Phàm ăn』. Cũng cực kỳ khó khăn để có thể cản phá được việc Reid chiếm đoạt thể xác của tên 『Phàm ăn』.

・Nếu là Julius, thì vẫn còn có thể có cơ hội chiến thắng.

・――Natsuki Subaru, hoàn toàn không có lấy bất kỳ một cơ hội chiến thắng nào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!