※※※※※※※※※※※※
ーーCó một người phụ nữ, lẻ loi đơn độc một mình.
Người phụ nữ ấy vốn chỉ là một cô thôn nữ bình dị, sinh ra và lớn lên một cách cũng hết sức đỗi bình phàm. Được cha mẹ yêu thương, được anh chị em ruột thịt đùm bọc, cô ấy cũng rất mực yêu thương gia đình mình. Nói tóm lại, cô ấy là một người phụ nữ cực kỳ bình thường.
Với hôn ước đã được gia đình định sẵn, cô ấy hẳn sẽ dành cả cuộc đời an phận thủ thường của mình ở một góc làng quê nghèo nọ, giống như bao cô gái trẻ khác. Đối với cô ấy, đó chính là cuộc sống, là một trật tự đã được vạch sẵn, chẳng có chỗ nào để mà hoài nghi.
Thế nhưng, sự bình phàm đó của người phụ nữ ấy đã bị nghiền nát dưới bàn tay của những gã đàn ông quyền lực đê tiện tình cờ xuất hiện trong làng. Không rõ vì lý do gì cô lại lọt vào mắt xanh của chúng, hay đó đơn thuần chỉ là thói hư tật xấu của loài người, nhưng không hề hay biết về sự thật sẽ diễn ra sau này, cô đã bị bọn quyền quý ấy dùng vũ lực cưỡng đoạt.
Dù sao đây cũng chỉ là một ngôi làng nghèo nẻo lánh thuộc một quốc gia nhỏ bé, sự chênh lệch thế lực giữa họ và bọn cường hào ác bá kia là một sự thật không thể xóa nhòa. Người phụ nữ ấy không có khả năng chống lại những đòi hỏi của bọn chúng. Cô chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc khuất phục trước sự phi lý của số phận.
Tuy nhiên, người phụ nữ ấy lại được yêu thương. Cô được yêu thương bởi gia đình, bởi vị hôn phu, và bởi những người dân trong làng.
Bất chấp sự đàn áp của lũ quyền quý, cơn thịnh nộ của người dân đã bùng lên, không lâu sau đó đã thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh.
Ngọn lửa lan rộng, cư dân trong làng tổ chức thành một đội quân, và cuối cùng, cả lũ quyền quý lẫn cái lâu đài nhỏ xíu của chúng đều bị thiêu rụi thành tro bụi.
Chỉ trong vỏn vẹn một đêm, địa vị của người phụ nữ ấy đã thay đổi chóng mặt.
Từ một cô thôn nữ bình thường, vị hôn phu của cô giờ đây đã trở thành thủ lĩnh của cả một đội quân.
Cơn thịnh nộ của ngọn lửa không ngừng rực cháy, những kẻ xung quanh vốn xem đó là mối đe dọa, giờ đây cũng lần lượt quay sang sát cánh cùng đội quân của cô.
Đó quả thực là một đòn gậy ông đập lưng ông đối với những kẻ đã xúi giục bọn họ bằng cách rêu rao rằng tất cả những điều này đều là vì lợi ích của người phụ nữ ấy.
Ngọn lửa lan rộng trong khi ngọn lửa chiến tranh không ngừng lóe sáng, thiêu rụi cả cái quốc gia nhỏ bé ấy, rồi đến các quốc gia láng giềng, và cuối cùng là cả một vương quốc rộng lớn cũng chỉ còn là đống tro tàn.
Sự tồn tại của người phụ nữ ấy, người được cho là khởi nguồn của tất cả mọi chuyện, trở nên vang danh thiên hạ, người ta đồn đại cô là một thiếu nữ xinh đẹp giáng trần từ chốn thiên thai.
Huyễn hoặc chồng chất huyễn hoặc, và vì những sự quan tâm cùng những kỳ vọng quá mức, thân hình nhỏ bé của người phụ nữ ấy dường như sắp tan vỡ.
Chẳng một ai đoái hoài đến điều đó. Cả gia đình cô, vị hôn phu của cô, lẫn những người dân kia, chẳng một ai thực sự nhìn nhận cô.
Những tiếng reo hò mỗi khi cô khẽ động đậy tay, những vụ giẫm đạp lên nhau mỗi khi cô bước đi trên phố, những giọt nước mắt sung sướng mỗi khi cô cất lời, tất thảy đều hướng về người phụ nữ ấy.
“Thế này, thật…… kỳ lạ. Các người, sai…… rồi……”
Che giấu khuôn mặt mình, cô cất tiếng phủ nhận. Rằng điều này là không thể, rằng mọi chuyện không đáng lẽ ra lại thành thế này.
Bản thân cô chỉ là một cô thôn nữ, chẳng phải mỹ nhân giáng trần hay nữ yêu quyến rũ nào cả, mà chỉ là một cô thôn nữ thấp hèn.
Làm gì có giá trị nào tồn tại bên trong con người cô.
Thế nhưng, mọi người đều đã say sưa trong những giấc mộng mị. Bị dẫn dắt bởi những ảo ảnh, nhảy múa cùng những lý tưởng viển vông.
Chẳng bao lâu sau, không bị trói buộc bởi bất kỳ rào cản nào, thậm chí cả vương quốc vĩ đại kia cũng bị thiêu rụi thành tro, với người phụ nữ ấy là ngọn nguồn.
Vương quốc vĩ đại bị hủy diệt, lâu đài bị cướp phá, trên đỉnh cao nhất, vị hôn phu quỳ gối trước người phụ nữ ấy. Và, anh ta cất lời.
“――Anh yêu em. Chiến thắng này, những nụ cười của mọi người, tất cả đều là do em mang lại.”
Thủ đô rực lửa, những đống xác chết chất cao, những con người đang run rẩy di chuyển trong sự ngây ngất. Những người dân làng mà cô từng chung sống, gia đình từng yêu thương cô, vị hôn phu từng mong ước cho cô được hạnh phúc.
Chẳng còn ai ở đó nữa.
――Không đáp lại vị hôn phu, người phụ nữ đã rời đi. Bỏ lại gia đình, dân làng, bỏ lại tất cả mọi thứ.
Cô đáng lẽ ra không nên được ban cho những điều đó. Cô chưa từng ao ước chúng. Người phụ nữ ấy chỉ đơn giản là đã mất đi tất cả.
Đánh mất đi những ngày tháng được yêu thương mà chắc chắn đã từng tồn tại, người phụ nữ ấy, một thân một mình, bước vào những cánh đồng cháy đen.
Thế nhưng, những giấc mơ, những ảo ảnh, những lý tưởng ấy lại không bao giờ buông tha cho cô.
Bất kể cô đi đến đâu, bất kỳ ai và tất cả mọi người đều yêu thương người phụ nữ ấy, bị nghiền nát bởi người phụ nữ ấy, khao khát người phụ nữ ấy, và rồi mọi thứ đều bị đẩy đến bờ vực diệt vong.
Bất kỳ ai, tất cả mọi người đều yêu thương cô. Như một lời nguyền. Trong khi chẳng hề hay biết về tình yêu thực sự ẩn giấu bên trong.
『Phù Thủy Dâm Dục』vẫn mãi tìm kiếm tình yêu mà cô đã đánh mất, và tiếp tục được yêu bởi cái thứ tình yêu gọi mời sự diệt vong ấy.
※※※※※※※※※※※※※
――Thứ kiếm thuật tràn đầy uy lực phát ra từ gã đàn ông đó, xuyên thủng không thương tiếc về phía nhóm Subaru, những người đã dám thách thức『Electra』.
Gã đàn ông mặc một chiếc áo choàng màu đỏ thẫm, hai cánh tay để trần ra ngoài ống tay áo, nửa thân trên của gã cũng phơi trần, ngoại trừ lớp băng vải sarashi quấn quanh.
Trong mắt『Kẻ múa gậy』lóe lên một tia điên loạn, sau khi gã ném cho họ lời tuyên bố đầy tính đe dọa đó.
『Thử thách』của Tầng Hai―― Nói tóm lại là khiến người giám khảo của họ,『Kẻ múa gậy』, công nhận tư cách để họ có thể tiến lên tầng trên. Việc đó đã khiến hai người phải bỏ cuộc, bởi kỹ năng chiến đấu dị thường của gã.
Dù trong những điều kiện khắt khe như thế, Emilia bằng cách nào đó vẫn xoay xở đoạt được chiến thắng nhờ vào sức mạnh chiến đấu, cùng với sự dũng cảm, ngoan cường đặc trưng và việc vận dụng thông thạo nhiều loại vũ khí của em ấy. Tuy nhiên――,
"――Chẳng phải điều kiện là chỉ cần một người vượt qua là được sao!?"
"Hả? Thằng khốn nào nói thế hả, bớt lôi mấy thứ rác rưởi từ dưới đít mày ra đi, thằng oắt. Mắc cái giống gì mà một đứa lên được thì cả đám tụi bây cũng được lên hôi. Dùng cái não của mày đi, dùng đi! Hay là bên trong cái sọ mày cũng rỗng tuếch như một con tép riu hả, thằng ranh."
"O-Ông lại đi rao giảng đạo lý đó với cái người ghét bị dạy đời về thường thức nhất trên thế giới này đấy……!"
Subaru rên rỉ trước lý lẽ hoàn toàn hợp lý của gã, kẻ lúc này đang đan chéo hai chiếc đũa đang cầm trên tay, tạo ra một tiếng cạch.
Thực tế thì, chính Subaru là người đã hấp tấp đưa ra kết luận về điều kiện vượt qua『Thử thách』.
Thử thách ở Tầng Ba bao gồm việc giải một câu đố, và khi câu đố được giải, cấu trúc của cả căn phòng cũng thay đổi theo; nên cũng có thể nói việc cậu vội vàng kết luận như vậy là có cơ sở. Cậu đã lầm tưởng rằng một Thư viện mới sẽ tự động hình thành nếu một người trong số họ vượt qua『Thử thách』ở Tầng Hai.
Nếu giả định của cậu đã sụp đổ, và việc vượt qua Thử thách yêu cầu sức mạnh chiến đấu của mỗi người bọn họ, thì khá chắc là việc đánh bại cái『Thử thách』này là vô vọng.
Điều kiện mà Emilia đã đạt được―― Chính xác là,『Chỉ cần làm gã lùi lại một bước』, đến giờ bọn họ mới thấy rõ việc đó khó khăn nhường nào, trái ngược hoàn toàn với cái vỏ bọc đơn giản của nó.
Nói một cách thẳng thắn, Emilia hiện tại là người mạnh nhất trong số những người đến thách thức Tháp canh Pleiades cùng với Julius―― Mặc dù nếu khế ước giữa Julius và các Chuẩn tinh linh của anh ta không còn, cậu có thể khách quan khẳng định rằng em ấy là người mạnh nhất trong bọn họ.
Gã đàn ông đã cực kỳ lơ là trong hiệp đấu đầu tiên, và điều đó đã tạo cơ hội cho Emilia đánh bại gã.
Tóm lại, bọn họ đã cử người tiên phong mạnh nhất đối đầu với kẻ địch khi hắn đang ở trạng thái yếu nhất.
Họ đã đánh bại hắn một lần, nhưng giờ đây khi nó đã biến thành một giải đấu mà mọi người đều phải đánh bại hắn, họ sẽ phải tung ra những người còn lại, những người vốn chẳng giỏi chiến đấu bằng, để đối đầu với gã đàn ông đã không còn bất kỳ kẽ hở nào trong hàng phòng ngự này.
Làm gã đàn ông đó lùi lại một bước―― Liệu bọn họ có thực sự làm được điều mà Emilia đã đoạt được, kết quả từ sự kết hợp giữa may mắn và một đòn tấn công ở đẳng cấp đó?
"――Đợi đã, thật tình. Có một sai lầm mấu chốt trong những gì ngươi nói đấy, ta cho là vậy."
"Sai lầm?"
Rùng mình trước viễn cảnh tồi tệ, Subaru cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng chiến thắng giữa tình thế ngặt nghèo của bọn họ. Beatrice, người đang đứng ngay cạnh cậu, siết chặt tay cậu để làm cậu bình tĩnh lại, rồi dõng dạc cất lời với gã đàn ông.
Gã đàn ông sầm mặt lại khi nghe những lời của cô bé, rồi chĩa con mắt không bị che của mình về phía Beatrice.
"Mày đang sủa cái gì thế, con ranh. Mày đẻ ra sớm 10 năm rồi đấy, con ranh. Không, ít nhất cũng phải 5 năm. Đợi khi nào chân, tay, người ngợm mày lớn phổng phao, có ngực có mông đi rồi hẵng tới đây, con oắt."
"……Ta vốn chẳng có ý định hùa theo mấy trò rác rưởi của ngươi đâu, nhưng ngay lúc này ngươi đã làm ta rũ bỏ hoàn toàn sự kiềm chế đó rồi, thật tình. Vì thế nên ta sẽ đập cái sự thật này vào cái sọ dày cộp của ngươi, ta cho là vậy."
"Sọ dày cộp của tao…, ý mày là sao?"
"Mọi thứ đã được quyết định rồi, thật tình. ――Emilia đã nói với ngươi là chỉ cần ngươi lùi lại một bước, thì đó sẽ là chiến thắng của chúng ta, ta cho là vậy. Nói cách khác, chiến thắng của Emilia cũng là chiến thắng của tất cả chúng ta, thật tình!"
"――!"
Subaru nín thở, theo bản năng nhìn sang Emilia.
Cậu chưa bao giờ ngờ rằng em ấy lại lên kế hoạch xa đến thế trong cuộc đàm phán táo bạo của họ; cậu vô cùng ngạc nhiên trước bản tính lanh lợi mà em ấy giấu kín bên dưới. Từ khóe mắt, Emilia đưa tay che miệng và thốt lên "Ồ.". Không, em ấy không hề lanh lợi. Em ấy rất ngây thơ. Em ấy là EMT.
"Đúng rồi, giờ em nhắc tôi mới nhớ, tôi có nói thế thật! Tôi có nói là 'chúng ta'! Thấy sao hả? Khi ông cân nhắc đến điều đó, chẳng phải có nghĩa là tất cả chúng tôi đã vượt qua『Thử thách』của ông rồi sao?"
"Cái đó thuộc về vấn đề câu chữ rồi, con ranh. Nó hoàn toàn đéo có nghĩa như thế."
"Ồ… Tôi hiểu rồi. Subaru, Beatrice, xin lỗi hai người. Ông ta nói như vậy không được…"
"Cô bỏ cuộc nhanh quá rồi đấy!!"
Beatrice hét lên với Emilia, người vừa ủ rũ buông thõng vai và ra dấu hiệu bỏ cuộc với vẻ mặt cam chịu. Mặc dù, khi dừng lại để suy nghĩ, Subaru cũng thấy đó là một sự chuyển biến tình thế đầy phần vô lý.
Và đó là bởi vì cậu đã quá tuyệt vọng trước độ cao của bức tường chắn ngang trước mặt họ, đến mức cậu muốn bám víu vào mọi khả năng có thể.
"Chà, những gì con ranh nhãi nhép đó nói cũng có lý đấy. Tao cũng nhớ mang máng lúc đầu tao có nói là bao nhiêu đứa xông lên một lúc cũng được, miễn sao tụi bây qua mặt tao là được. ――Nhưng mà cứ dăm dắp tuân theo luật mãi thì chán òm, nên tao đành phải tự lôi mình dậy."
"Ý ông nói tự lôi mình dậy là sao….. Ý ông là những chuyện lúc đầu là ông đang hack hệ thống à!?"
"Tao cóc hiểu mày đang sủa gì, thằng ranh. Xài mấy từ tao hiểu được coi, thằng oắt. Ông mày đéo muốn nói chuyện theo kiểu cái thằng tóc trắng chết trẻ đó đâu, thằng nhãi."
Gã đàn ông cứ thay đổi tâm trạng tốt xấu liên tục. Trong khi Subaru gật gù một cách lười nhác trước những lời của gã để chứng tỏ mình đang chú ý lắng nghe, cậu đã thành công suy luận ra một điều gì đó về phần hệ thống của『Thử thách』―― Một điều gì đó về bản chất thực sự của gã.
Suy luận của cậu bắt nguồn từ việc quan sát các『Thử thách』ở Tầng Ba và Tầng Hai, và sau đó là từ việc quan sát những điều mà gã đàn ông, kẻ có vẻ như không được tỉnh táo cho lắm này, đã nói ra sau khi xuất hiện cùng với những hành vi của gã sau đó. Suy luận của cậu được rút ra từ những điểm có vẻ không ăn nhập với nhau.
Nói ngắn gọn, có một sự sai lệch sống còn giữa『Thử thách』ban đầu và『Thử thách』đang diễn ra lúc này.
"Sự thật thì lẽ ra đây phải là một cái『Thử thách』mà mọi thứ sẽ ổn thỏa nếu mọi người cùng hợp sức để hoàn thành điều kiện, nhưng vì ông đã 'Tỉnh dậy' nên giờ nó biến thành việc mỗi người bọn tôi phải tự mình hoàn thành điều kiện?"
"Há! Làm như tao rành ấy, thằng nhãi. Cơ mà, tao cóc biết cái nào dễ xơi hơn. Chẳng biết giữa chuyện tụi bây dồn hết sức giết tao, với chuyện cho tao bóp vú rồi đánh tao một cái, cái nào dễ hơn...!"
"――Đừng có nói mấy lời khốn nạn vô tâm như thế, đồ biến thái. Tôi sẽ khóa mõm ông lại."
Subaru tức giận với tay ra sau eo, định rút chiếc roi da ra quất thẳng vào mặt gã vì những lời lẽ thô bỉ đó. Cậu lôi nó ra và quất mạnh nhất có thể, chỉ dùng lực từ cẳng tay. Thế nhưng, gã đàn ông dễ dàng tóm gọn chiếc roi lẽ ra đang di chuyển với tốc độ xấp xỉ vận tốc âm thanh bằng hai chiếc đũa, rồi lắc nhẹ nó.
Khả năng cậu có thể đánh trúng gã vốn đã rất thấp, nhưng đòn tấn công bất ngờ của cậu lại thất bại một cách ngoạn mục đến vậy――,
"Há! Tao không nghĩ mày lại là kiểu thích múa gậy đâu, cơ mà, một cái roi da á, thằng nhãi? Sở thích kiểu đéo gì vậy, thằng ranh. Roi da chỉ đáng xài với kẻ thù và đàn bà của mày thôi."
"Thì trông ông giống hệt kẻ thù của tôi rành rành ra đấy thôi! Hơn nữa, tôi dự định sẽ tiến tới các bước một cách đàng hoàng với Emilia, nên tôi làm gì có lựa chọn xài roi trước khi vượt qua tất cả các bước đó đâu!"
"Subaru, Subaru, bình tĩnh lại đi, thật tình. Ta chả hiểu ngươi đang sủa cái gì cả, ta cho là vậy. Mà hơn nữa, ngươi đang bị cuốn theo nhịp độ của kẻ thù rồi đấy, thật tình!"
"Đúng đó Subaru! Anh không được kích động như vậy! Ông ta chỉ chạm vào ngực em thôi mà, ông ta đâu có làm gì bậy bạ đâu."
"Thế là bậy bạ lắm rồi đấy, Emilia-tan!"
"Nói chung thì đấy cũng là chuyện đáng để nổi điên đấy, em gái nóng bỏng."
Cả gã đàn ông lẫn Subaru cùng lúc đáp lại Emilia, người đang cố gắng làm cả hai bình tĩnh lại. Emilia mở to mắt ngạc nhiên trước lời đề nghị đồng thanh của họ, trong khi Beatrice thì khẽ thở dài thườn thượt.
"――Em tự hỏi~, em có thể nói nhanh một điều được không?"
Sau một hồi giữ im lặng, cuối cùng thì cũng có người cất giọng run rẩy gọi cả bốn người bọn họ, những người đang bị cuốn vào cuộc cãi vã và giờ đang nhìn nhau với vẻ ngơ ngác.
"……Em không thích nói điều này đâu~ nhưng em nghĩ~ chúng ta nên quay lại đi."
Cô bé vừa lên tiếng và giơ bàn tay bé xíu lên, có mái tóc tết màu xanh thẫm―― Meili. Cô bé chậm rãi lắc đầu, vẫn đang ngồi chễm chệ trên vai Shaula (người đã ngã quỵ xuống và ngất lịm đi).
Đôi mắt màu xanh ngọc lục bảo của Meili hiện lên nỗi sợ hãi không thể che giấu trước hình ảnh gã đàn ông đang đứng ở phía xa, nhưng cô bé vẫn cất lời.
"Em chẳng hiểu sao anh Onii-sa~n có thể nói chuyện trơn tru với gã đó như vậy… Anh kỵ sĩ Onii-san của chúng ta, chị quàng khăn Onee-san, và cả chị trần truồng Onee-san cũng đều bị gã ta làm bị thương rồi."
"Trong số đó thì Shaula gục ngã là vì lý do khác, cơ mà… đúng là kỳ lạ thật."
Dù góc nhìn của Meili có phần bi quan, nhưng đánh giá của cô bé lại rất tự nhiên khi xét đến sức mạnh chiến đấu hiện tại của bọn họ. Đúng hơn thì, chính Subaru, trong nỗ lực bám trụ và tiếp tục thử thách, đã hoàn toàn mất bình tĩnh. Họ đã bị đánh cho tơi bời bởi kiếm thuật của『Kẻ múa gậy』.
Cậu đã không thể giữ được sự khách quan sau khi bị ảnh hưởng quá lớn từ sự gục ngã của Anastasia và Julius, cũng như vụ quấy rối tình dục đối với Emilia, tuy nhiên――,
"――Nói giả dụ thế này, nếu bọn tôi rời đi và quay lại sau, ông có vẫn công nhận chiến thắng của cô ấy không?"
"――――"
Cậu thậm chí có thể nói rằng tinh thần thượng võ của gã khi công nhận việc Emilia vượt qua Thử thách là không thể rút lại―― Thế nhưng, dù gã có thể hiện ra sao, những điều đi kèm theo đó không hề dễ hiểu chút nào.
Ngay cả khi thực hiện theo kết luận hợp lý của Meili, nếu đối thủ của họ không chấp nhận, bọn họ sẽ không thể tránh khỏi việc phải chiến đấu. Cho đến lúc nãy, đối thủ của họ vẫn nương tay không giết họ. Nhưng giờ gã đang cư xử như thể vừa chuyển sang một nấc số khác, họ không có gì đảm bảo chắc chắn rằng mạng sống của mình sẽ không bị đe dọa trong lần thách thức tiếp theo.
Nếu chuyện đó xảy ra, việc thách thức gã sẽ là một điều không tưởng. Thay vào đó, cậu sẽ phải dốc cạn sức lực để đưa tất cả thoát khỏi đây.
Không nói quá lời, sức mạnh thực sự của『Kẻ múa gậy』đạt tới cấp độ của thảm họa.
Gã hạ gục Julius chỉ bằng cặp đũa, chiến đấu với Emilia mà vẫn còn thừa năng lượng―― Sức mạnh thực sự của gã, không ngoa khi nói, ngang ngửa với Reinhard.
Kẻ thống trị tòa tháp này rốt cuộc có ý đồ gì khi đặt một con quái vật như thế ở đây?
Có vẻ như họ vốn chẳng có ý định cho phép bất kỳ ai vượt qua, khi xét đến cả lời giải của câu đố mang chủ đề『Chòm sao』ở Tầng Ba nữa.
"Vậy, tính sao đây?"
Đảo gót chân trong khi có dấu hiệu mất kiên nhẫn, gã tiến đến chỗ những thân ảnh đã gục ngã của Julius và Anastasia. Nhận thấy hành động của Subaru, Beatrice và Emilia cũng nhanh chóng vào vị trí.
Nếu『Kẻ múa gậy』nhe nanh, Emilia sẽ ngay lập tức tung ra Icicle Line của em ấy một lần nữa, và họ sẽ chẳng còn cách nào khác ngoài việc nhặt ba người đang bất tỉnh lên bằng Murak của Beatrice rồi bỏ chạy. Trong trường hợp xấu nhất, cậu sẽ phải cân nhắc đến việc cùng Beatrice sử dụng con át chủ bài thứ ba vẫn chưa hoàn thiện――,
"――Đủ rồi."
"Hả?"
"Đ-Ủ R-Ồ-I! Đủrồiđủrồiđủrồiđủrồiđủrồiđủrồiđủrồi! Tao hết hứng rồi!"
Gã đàn ông bất ngờ phun ra những lời đó vào mặt họ, trong khi họ đang dồn hết tâm trí và sức lực vào kế hoạch tẩu thoát. Trong lúc họ đang trợn tròn mắt trước thái độ trẻ con của gã, gã xỏ tay lại vào ống tay áo bên trái và chỉnh lại chiếc áo Haori của mình cho ngay ngắn như lúc đầu. Sau đó, gã vùng vằng bước đi, bỏ lại nhóm Subaru vẫn đang trong tư thế phòng thủ―― Gã bực bội tiến về phía Thanh kiếm Tuyển trạch đã bị đá văng đi.
Gã đàn ông giẫm lên thanh kiếm rơi dưới đất, hất nó lên rồi uể oải bắt lấy. Sau đó, gã mạnh bạo cắm mũi kiếm xuống sàn nhà màu trắng, thanh kiếm trở về trạng thái ban đầu giống hệt như lúc『Thử thách』bắt đầu.
Và sau đó――,
"Đóng cửa nghỉ bán. Cút đi lũ ranh. Tao chán trò này rồi. Nhanh cái chân lên."
Gã phịch xuống ngay tại chỗ với một tiếng cạch, phun ra những lời đó trong khi ngồi chống một đầu gối lên.
"――. K-khoankhoankhoan! Ông buông thả quá đáng rồi đấy, chuyện này là sao!? Ông định tùy tiện quyết định luật lệ của cái『Thử thách』này theo tâm trạng của mình thật hả!?"
"Mày ồn ào quá đấy, thằng nhãi. Quyền định đoạt ở đây vốn đã được giao cho tao ngay từ đầu rồi, thằng oắt. Nếu tao nói không, thì là không."
Subaru theo bản năng trở nên cứng họng khi nghe cách nói chuyện hống hách của gã. Trước sự ngạc nhiên của Subaru, gã đàn ông tiếp tục và nói "Hơn nữa."
"――Khi tao đã không có hứng làm gì thì tao không có đùa đâu. Vậy, thằng nhãi, mày có định làm theo lời tao nói không?"
"――――"
Toàn thân Subaru lạnh toát như vừa bị một cơn gió buốt giá thổi qua.
Gã đàn ông đã vứt bỏ mọi vũ khí và thậm chí gã còn cất luôn cả đôi đũa của mình vào trong túi áo ngực; rồi, môi gã cong lên. Chắc chắn đó là một nụ cười, nhưng nó lại mang một bản chất hoàn toàn khác so với nụ cười mà gã đã thể hiện cho đến tận bây giờ.
Hung bạo đến tột cùng, đó hoàn toàn chẳng phải là một nụ cười tỏa ra bầu không khí rạng rỡ gì cho cam.
Mà trái lại, nụ cười của gã lại giống hệt như thuộc về một con dã thú điên cuồng, đang ứa ra một cỗ sát ý đen tối, khát máu và rợn người.
"……ah"
Một tiếng rên rỉ nhỏ xíu vang lên.
Không phải từ Subaru, mà là từ Emilia, người đáng lẽ phải đứng ngay bên cạnh cậu. Cô đang áp một tay lên chiếc cổ nhợt nhạt của mình và đôi mắt lấp lánh như ngọc mở to vì sửng sốt.
Đôi đầu gối cô khuỵu xuống và cô gục ngã xuống sàn nhà. Cứ như thể ngay khoảnh khắc đó, cô mới nhận ra rằng mình không thể tự đứng vững trên đôi chân của chính mình và quên luôn cả cách thở――,
"Hh――"
Và điều tương tự cũng xảy ra với Subaru, người bỗng chốc "Nhận thức" được nhịp thở của mình ngay khi nhìn thấy phản ứng của Emilia. Trước khi cậu kịp nhận ra, Subaru đã quỳ rạp xuống vì đau đớn và toàn thân ướt đẫm mồ hôi hột.
Cậu cũng đang trong tình trạng y hệt như Emilia―― Không, cậu còn tệ hơn cả em ấy; cậu đã hoàn toàn bị khí thế của gã đàn ông đè bẹp.
Cứ như thể cậu bắt đầu quên mất cả việc trái tim mình đang đập, và rằng cậu đang bắt đầu bị giết chết.
Nếu không có ai xung quanh để nhắc nhở cậu về điều đó, cậu có lẽ đã chết chỉ vì sức mạnh tỏa ra từ ánh mắt của gã đàn ông.
"Vắt óc mày ra mà tìm cách để thắng đi, thằng ranh. Mấy cái mánh lới của con em nóng bỏng kia đéo xài lại được đâu. Kể cả từ con ả đang ngủ kia cũng thế. Giờ thì cút khỏi mắt tao nhanh, để tao còn đi ngủ."
Giọng gã trầm xuống, cho thấy gã không hề đùa giỡn khi nói những lời đó, và tiếp theo đó, đầu gã gục xuống đầy mệt mỏi. Một lát sau, bọn họ có thể dần nghe thấy tiếng ngáy của gã đàn ông, nghe đinh tai nhức óc chẳng khác gì lúc gã còn thức.
Xét theo khía cạnh đó, tiếng ngáy sấm rền của hắn hoàn toàn không hề trái ngược với cái tính cách thô bỉ của hắn chút nào―― Tuy nhiên, chẳng một ai trong số những người còn trụ lại ở đây có thể cười nổi về điều đó.
"Chúng ta quay lại thôi, càng nhanh càng tốt nhé~"
Cậu muốn rời khỏi cái chốn quỷ quái này càng nhanh càng tốt.
Làm theo đúng những gì Meili khăng khăng yêu cầu, nhóm Subaru chậm rãi xốc những thành viên đã gục ngã lên và buộc phải rút lui khỏi 『Thử thách』.
※※※※※※※※※※※※※
"――Ta hiểu rồi. Vậy ra đó là lý do tại sao các người lại lếch thếch chạy về với cái bộ dạng ỉu xìu thế này từ 『Thử thách』 Thứ Hai."
"……Vẫn khắc nghiệt như mọi khi nhỉ, Nee-sama?"
"Bớt ăn nói cái kiểu đó đi. Mỗi lần ngươi thốt ra mấy lời đó, cái 'Thuyết Sư phụ-sama' của người phụ nữ đang ngủ kia lại càng thêm phần nặng ký đấy."
"Chuyện đó quá vô lý! Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói đi."
Ram buông một tiếng thở dài thườn thượt khi cậu yếu ớt nhún vai trước lời cảnh báo chẳng mấy lọt tai của cô.
Họ đang ở Tầng Bốn, trong căn phòng nằm sát vách Phòng Xanh. Subaru và Ram đang ngồi đối diện nhau, và Emilia, Beatrice cùng Meili cũng có mặt ở đó. Quân số lên đến 6 người nếu tính cả Shaula, kẻ mà họ đã lăn lông lốc vào đây với tư cách là thành viên cuối cùng.
Cả nhóm đã lết xuống cái cầu thang dài đằng đẵng và bỏ chạy thục mạng khỏi Tầng Hai. Việc đầu tiên họ làm là khiêng những người bị thương vào Phòng Xanh và giao phó họ cho Tinh linh chữa trị.
Chẩn đoán trên đường đi của họ là Julius chỉ đơn thuần ngất xỉu, trong khi với Anastasia, nguyên nhân sâu xa là do kiệt sức vì đã sử dụng quá nhiều ma thuật; tóm lại, tính mạng của họ không gặp nguy hiểm.
Do đó, cậu đã đặt họ lên giường và chuyển phòng cùng Ram để có thể trình bày lại toàn bộ tình hình cho cô, và cũng để lách luật về giới hạn số người trong phòng. Tuy nhiên――,
"Ta nghe nói cũng có một gã Giám khảo nực cười nào đó, nhưng… Chỉ có mỗi Emilia-sama là được hắn ta công nhận thôi sao? Chẳng lẽ không có cách nào để chỉ một người được nhìn thấy thư viện sao?"
"Chuyện đó thì……"
"Ồ, giờ nghe em nhắc tới, tôi mới nhớ ra đấy. Đúng rồi, có lẽ tôi đã có thể tiến lên Tầng Một nếu chỉ có một mình tôi…. Subaru, hay là chúng ta thử hỏi 『Kẻ múa gậy-san』 xem em có thể…?"
"…Thôi, xin em đấy. Anh không muốn chọc ngoáy vào tổ ong vò vẽ rồi lại gánh cái rủi ro khiến hắn ta nổi điên lên một lần nữa đâu; và kể cả khi hắn ta có bảo Emilia-tan có thể tự mình lên đó, thì… Như thế cũng nguy hiểm lắm."
"Em sẽ cựựực kỳ cẩn thận mà, anh biết không?"
"Nguy hiểm lắm."
"Đúng là nguy hiểm thật."
"Nguy hiểm lắm đấy, ta nghĩ thế."
Subaru, Ram và Beatrice ngay lập tức dội một gáo nước lạnh vào quyết tâm đang hừng hực của Emilia. Emilia xị mặt xuống sau khi nghe những lời lo lắng của họ, nhưng không phải là Subaru đang dập tắt ý chí của em ấy vì thói bảo vệ thái quá.
Ngay lúc này, cậu không muốn chọc tức cái gã『Kẻ múa gậy』đó mà không có lý do chính đáng. Cậu hoàn toàn chắc chắn về điều này.
Đúng là cậu cảm thấy muốn nói điều gì đó với kẻ vô kỷ luật ấy, nhưng thách thức hắn khi hắn đang trong tâm trạng tồi tệ sẽ là một hành động tự sát bất kể khi nào cái『Thử thách』được bắt đầu lại.
Và thực tế là ngay lúc này, bọn họ thậm chí còn không thấy gã đàn ông đó cầm kiếm lên.
Ngay cả khi chỉ có Emilia mới có khả năng vượt qua gã đàn ông đó――,
"Anh đang hoài nghi về việc liệu cái『Thử thách』của Tầng Hai có thực sự chỉ có một phần hay không. Hắn có thể dễ dàng dắt mũi bọn mình… Không, có thể anh cảm thấy vậy vì Emilia-tan đã vượt qua nó mà không gặp nhiều khó khăn, nhưng anh tự hỏi liệu đó có thực sự là kết thúc hay không; đó mới là điều khiến anh trăn trở."
"Em nghĩ là anh đang lo xa quá rồi. Người đó… Dù những lời ông ta nói có hơi kỳ quái và thô lỗ đôi chút, nhưng có vẻ ông ta sẽ không nói dối đâu. Không, là vì ông ta có vẻ là một người không thể nói dối."
"Hội đồng thẩm định đang chia rẽ sâu sắc về việc liệu đó là do em quá tin tưởng hắn, hay là do sự lanh lợi khôn ngoan mới là lý do khiến hắn không thể nói dối đấy…"
Dù trường hợp nào xảy ra đi nữa, cậu cũng không có cơ sở nào để gạt bỏ quan điểm của Emilia. Nếu có, thì cậu đồng ý với nhận định mà em ấy đã đưa ra về cái gã『Kẻ múa gậy.』
Nếu cậu nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, lý do em ấy vượt qua『Thử thách』một cách dễ dàng đến vậy cũng có thể là vì Emilia là người mạnh nhất trong số bọn họ. Vậy nên, khi xét đến Julius lúc này, việc anh ta đã gục ngã đồng nghĩa với việc――,
"Anh hy vọng anh ta không chán nản đến mức tuyệt vọng về chuyện này…"
"Anh đang lo lắng cho Julius sao?"
"Anh cũng không chắc lắm. Em thấy đấy, nếu nói là lo lắng thì, anh nghĩ là có… Nhưng, mọi chuyện không đơn giản thế đâu."
Cuộc đối đầu trực diện của Julius với『Kẻ múa gậy』, sự thất bại sau đó và dáng vẻ thảm hại của anh ta đã hằn sâu vào tâm trí cậu. Cậu có lẽ không hề suy nghĩ thái quá về nỗi bất an của mình khi nhớ lại dáng vẻ của Julius trong những khoảnh khắc cuối cùng.
Kỹ năng dùng kiếm của anh ta thua xa đối thủ, anh ta bị vờn đùa như một trò trẻ con, và cuối cùng ngay cả thanh Kiếm Kỵ sĩ của anh ta cũng bị bẻ gãy――,
"Có một thanh kiếm khác trong Cỗ xe rồng của chúng ta, nhưng anh đoán đó không phải là vấn đề ở đây đâu."
"Kiếm thì rèn lại là được. Ta thực sự không hiểu sao lại làm ầm lên thế, ta cho là vậy."
"Nhưng Beako, chẳng phải em luôn giữ gìn cẩn thận chiếc Khăn tay, Đôi găng tay và Tạp dề anh làm cho em sao? Ý anh là những món đồ đó đặc biệt hơn, và nó giống như thể chúng vừa bị xé toạc ra vậy."
"…Ta xin lỗi vì đã nói mấy lời ngu ngốc, thật tình."
Beatrice ngoan ngoãn rút lại nhận xét vô tâm của mình, và Subaru xoa đầu cô bé, khẽ thở dài.
Thật khó để tưởng tượng Julius sẽ phản ứng thế nào khi anh ta tỉnh dậy trong Căn Phòng Xanh. Dù cậu không biết liệu anh ta sẽ trở nên suy sụp (trái với bản tính thường ngày) hay sẽ cố tỏ ra mạnh mẽ như thường lệ, Subaru hoàn toàn không biết phải nói gì với anh ta khi lúc đó đến; chính vì lý do đó, cậu đang cảm thấy khá nặng lòng.
Và khi nhắc đến những điều đáng lo ngại, chuyện đó không chỉ dừng lại ở Julius.
"Anastasia…không,Echidna…, Sự liều lĩnh đó, rốt cuộc thì cô ta đang nghĩ cái quái gì vậy…"
Một nỗi hoài nghi bám chặt lấy tâm trí Subaru chính là quyết định của Anastasia, hay còn gọi là Echidna, khi cô xen vào cuộc đấu của Julius với『Kẻ múa gậy』để hỗ trợ anh ta.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trong khoảnh khắc đó cô đang hỗ trợ cho Julius. Lý do tại sao cô lại cố gắng hết sức để giúp đỡ anh ta khi anh ta bị áp đảo như thế, hẳn cũng là điều mà tất cả mọi người, kể cả Subaru, đều cảm nhận được.
Tuy nhiên, nhắc qua một chút về vấn đề này, những gì Echidna đã làm, xét đến việc cô đang điều khiển cơ thể của Anastasia, người vốn chỉ đứng ngoài cuộc trong suốt chuyện này, còn vượt xa cả sự ngạc nhiên và đáng sợ hơn rất nhiều.
Ngay cả trong suốt chuyến hành trình và sau khi đến Tháp canh, Echidna vẫn không quên cư xử sao cho giống Anastasia; cô luôn khẳng định rằng mình sẽ cố gắng hết sức để hành động một cách thận trọng đối với cơ thể của cô ấy. Cậu đã cho rằng ít nhất trong mắt cậu, cô sẽ không làm trái với điều đó.
Việc cổ đến đây rồi bất thình lình hành xử như vậy―― Có ý nghĩa gì cơ chứ?
"Sự bất ổn của con ranh đó nghiêm trọng hơn nhiều so với việc sử dụng ma thuật quá đà đấy, ta cho là vậy."
"――Thế là sao?"
Beatrice là người duy nhất chia sẻ kiến thức về tình hình của Anastasia và Echidna, và cô bé khẽ thì thầm những lời đó vào tai Subaru, người đang chìm đắm trong suy tư.
Khi Subaru đặt câu hỏi, Beatrice tiếp tục lời nói của mình bằng cách nói "Nói một cách đơn giản thì,"
"Bubby, Betty và cái Khăn quàng cổ đó là những Tinh linh đặc biệt, thật tình. Tất cả chúng ta đều mạnh mẽ hơn nhiều loại Tinh linh khác, nhưng bù lại chúng ta phải chịu những hạn chế khác thay vào đó, ta cho là vậy. Ta không cần phải giải thích điều đó với ngươi bây giờ đâu, thật tình."
"Ừm. Vì em muốn anh hoàn toàn thuộc về em thông qua việc ký kết khế ước với em, nên anh không thể lập khế ước với các Tinh linh khác được. Em có thể yên tâm rằng anh là của em, Beako."
"C-Chuyện này chẳng có gì đáng mừng như thế đâu, ta cho là vậy. Chuyện này liên quan nhiều hơn đến cái Tinh linh Khăn quàng cổ đó, thật tình. Đúng là cô ta đang mượn cơ thể của con bé đó… Nhưng, ta đã nhận ra một điều khi chúng ta đang trên đường tới đây, ta cho là vậy. Con ranh đó không có ma thuật nào để sử dụng ngoài Od của bản thân, thật tình."
"Không có gì khác ngoài… Od của cô ta sao?"
"Cô ta cũng giống ngươi thôi, có khiếm khuyết trong Cổng ma thuật của mình, ta cho là vậy. Van của nó đã hỏng và khả năng hút Mana từ bên ngoài cũng tiêu tùng rồi, thật tình. Vì thế cô ta không thể sử dụng ma thuật trừ khi cô ta đánh đổi bằng chính sinh mệnh của mình, ta cho là vậy."
"Vậy có nghĩa là……"
Nó có thể gây chết người, Subaru nuốt khan khi nhận ra điều đó.
Subaru bàng hoàng trước những vấn đề mà cơ thể của Anastasia đang mang theo. Chúng sẽ là những khuyết điểm nghiêm trọng trong một thế giới như thế này. Cậu nhớ lại những lời mà Anastasia a.k.a Echidna đã nói trước đó, "Con át chủ bài của tôi bào mòn cơ thể này." Cô ta đã có ý như thế theo đúng nghĩa đen. Và giờ khi sự thật này đã trở nên rõ ràng, Subaru cuối cùng lại càng trở nên bối rối hơn.
Nếu thực tế việc Echidna lạm dụng cơ thể của Anastasia chẳng mang lại điều gì khác ngoài việc rút ngắn tuổi thọ của vật chủ, thì――,
"Tại sao cô ta lại luôn cố gắng giúp đỡ Julius?"
Trông không có vẻ gì là cô ta làm vậy vì một mưu đồ phức tạp nào đó. Chắc chắn việc bất chấp rủi ro này xuất phát từ sự lo lắng cho tình trạng của Julius hẳn phải là động cơ đằng sau hành động liều lĩnh đó.
Echidna bị Julius thu hút sao? Đó cũng là một trong những sức mạnh từ『Phù phúc Triệu gọi Tinh linh』của anh ta à?
"――Ta cũng lo lắng cho Anastasia-sama và Kỵ sĩ Julius, nhưng chúng ta còn có những vấn đề khác cần giải quyết, phải không?"
"Tôi đoán ý cô là gã『Kẻ múa gậy』đó."
"Đúng vậy. Dù có vẻ lạnh lùng, nhưng đối với ta, việc chúng ta sẽ làm gì với cái『Thử thách』mới là điều quan trọng hơn cả. ――Nếu chúng ta không thể vượt qua nó, thì chúng ta sẽ không thể tìm ra cách để đưa Rem quay lại."
Ram ngắt ngang dòng suy nghĩ của Subaru và, theo một nghĩa nào đó, nói ra một quan điểm khá nhẫn tâm.
Đúng như cô đã thừa nhận, lời nói của cô có phần thiếu suy xét. Nhưng, Subaru sẽ không vì chuyện đó mà trách cứ cô.
"――――"
Cậu không thể nhìn thấy, nhưng cậu có thể cảm nhận được một chút bực dọc bị giấu đi đằng sau vẻ mặt cứng đờ của Ram. Có khả năng là do sự bực tức khi mà hy vọng mang người em gái thất lạc của cô trở về giờ chỉ cách một tầm tay, thế nhưng nó vẫn còn xa vời vợi; Subaru có thể đồng cảm với điều đó.
"Hắn ăn mặc giản dị, đeo một cái bịt mắt, tóc đỏ, mắt xanh… Mặc dù hắn có một thân hình bạo lực và cực kỳ tự mãn."
"Có cái tên quen thuộc nào xuất hiện trong đầu hai người không? Nếu không tận mắt chứng kiến thì chắc cô khó mà hình dung ra hắn được, nhưng không ngoa khi nói hắn mạnh hệt như một con quái vật vậy. Có lẽ phải cỡ Reinhard."
"Một cơn ác mộng thực sự nhỉ."
"Nhưng những gì Subaru nói không phải là nói dối đâu. Tôi chưa từng được chứng kiến sức mạnh thực sự của Reinhard… Nhưng, ừm, tôi nghĩ là ông ta cũng mạnh cỡ đó đấy."
Emilia tiếp lời Ram, trình bày chi tiết những suy nghĩ của mình khi đã thực sự giao chiến với gã đàn ông.
Chẳng có lợi ích gì khi nói dối ở đây cả. Từ nhận định của cô, Ram mệt mỏi đặt tay lên trán, và nói,
"Nếu chúng ta tin tưởng vào lời nói của Barusu và Emilia-sama thì kẻ thù của chúng ta có đẳng cấp ngang ngửa Kỵ sĩ Reinhard… Nếu đúng như lời đồn, bọn chúng thực sự ngang hàng với người đàn ông mạnh nhất thế giới, thì ít nhất ở mỗi nơi trên thế giới cũng có một kẻ gần đạt đến trình độ của hắn."
"Vậy thực chất Reinhard là người mạnh nhất Vương quốc và ba vương quốc còn lại, mỗi nước đều có kẻ mạnh nhất của riêng họ."
"Ở Đế quốc Vollachia có Đệ nhất Tướng quân,『Tia chớp xanh』Cecilus Segmunt; ở Thánh quốc Gusteko có『Cuồng Vương tử』; và ở Liên bang Kararagi có『Người ngưỡng mộ』Halibel. Nhưng mỗi người bọn họ đều có những đặc điểm riêng biệt."
"Không có ai trong số bọn họ có mái tóc đỏ dài sao?"
"Ta không chắc lắm vì chúng ta chỉ không biết『Cuồng Vương tử』của Thánh quốc Gusteko trông như thế nào thôi."
"Vương tử, một vương tử hả…? Tôi đoán là gã đó không toát ra cái loại khí chất đó đâu nhỉ?"
Nhưng mà, cậu cũng không dám chắc gã đó hoàn toàn không liên quan đến cá nhân ấy, khi xét đến phần『Cuồng』. Dù hắn ta có nét mặt khá điển trai nhưng cậu không thể nói hắn có nét cao quý của hoàng tộc.
Đó là kiểu vẻ đẹp bạn sẽ bắt gặp trên những cánh đồng hoang, kiểu vẻ đẹp bạn sẽ tìm thấy trong chốn hoang dã, nên nó là một tác phẩm nghệ thuật thuộc dạng được công nhận.
"Và thêm vào đó, hắn là một bậc thầy võ thuật mà tên tuổi không được ai trên thế giới biết đến…"
"Quần áo gã ta mặc là trang phục truyền thống của Kararagi đấy, thật tình. Gã còn dùng đũa nữa, ta cho là vậy."
"Chà hắn xài gắt thật đấy, nhưng mà sai cách hoàn toàn so với mục đích ban đầu…"
Hơn nữa, dù Subaru có cố gắng nhồi nhét đến mấy, cậu cũng khó mà tìm thấy bất kỳ mối liên hệ nào giữa "Một bậc thầy võ thuật vô danh trên thế giới" và gã đàn ông đó.
Gã đàn ông đó lớn tuổi hơn Subaru một chút―― Rất có thể là ở độ tuổi giữa hai mươi. Tuy nhiên, cậu cảm thấy có gì đó không ổn khi một người đàn ông trạc tuổi đó, sở hữu kỹ năng điêu luyện và bản tính méo mó đến vậy lại hoàn toàn vô danh, và cảm giác đó đang lấn át cậu.
Hơn nữa.
Cậu vẫn còn một nỗi hoài nghi đau đáu về việc liệu gã đàn ông được đặt ở đó bởi cái cơ chế kỳ quái của Tháp canh Pleiades này có thực sự chỉ là một kẻ ất ơ nào đó hay không――,
"A, Onii-san, em có thể chen ngang một lú~c được không?"
"Hửm?"
"Hình như chị gái trần truồng Onee-san sắp tỉnh dậ~y rồi kìa?"
Meili, người đang bận cho Shaula gối đầu lên đùi, giơ tay lên từ một góc phòng. Và đúng như cô bé nói, Shaula, với cái đầu vẫn đang tựa trên đùi Meili, duỗi người một cách quyến rũ và bắt đầu rên rỉ, "Ưmm, aa."
Sau đó, cô từ từ mở mắt trong khi những người khác đang nhìn chằm chằm vào mình――,
"Ngàiii Sư phụuuu… Xin đừng bỏ em lại một mình… Em không muốn phải ở một mình nữa đâu…"
"Bớt diễn cái bộ dạng thảm thương đó đi! Cô thức nãy giờ rồi đúng không!"
"Trời ạ. Theo một cách kỳ quặc nào đó, em cứ tưởng ngài Sư phụ sẽ thể hiện tình cảm của ngài cơ, nhưng hóa ra ngài vẫn xấuuuuu tính như mọi khi. Nhưngnhưng, em cũng yêuuuuu cái điểm đó của ngài lắm."
"Có vẻ như tôi đã lo lắng thừa rồi…"
Shaula vung đôi chân dài của mình lên, hạ chúng xuống và đứng bật dậy một cách nhẹ nhàng. Cô đung đưa cái gọi là Đuôi Bọ cạp của mình và nhìn quanh phòng; rồi cô nghiêng đầu và nói "Ồ?"
"Hả? Sao chúng ta lại ở đây? Nếu em nhớ không nhầm thì chúng ta đã vượt qua cái『Thử thách』bằng một trong những tia chớp đầy kịch tính của ngài Sư phụ và đi lên mà…"
"Này, đây không phải mơ đâu. Đây là hiện thực đấy."
"Ngài Sư phụ đã ôm chặt lấy emmmmm và ngài bắt đầu cười, bảo em đừng bao giờ buông tay nữa…"
"Đó là mơ đấy! Cô ngất xỉu ngay sau khi cái『Thử thách』thứ hai bắt đầu rồi!"
Subaru hét lên với Shaula khi cô thuật lại nội dung giấc mơ kinh hoàng của mình. Sau đó, cậu cố gắng nhắc nhở cô về những gì đã xảy ra ngay trước khi cô ngất đi. Tuy nhiên, Shaula khịt mũi và nói "Ngất xỉu~?" như thể cô đang giả vờ ngốc nghếch,
"Emmm á, ngất xỉu? Không đời nào em lại làm một chuyện đáng xấu hổ như thế. Kể cả sau khi đoàn tụ với ngài Sư phụ sau chừng ấy thế kỷ, em đâu có ngất xỉu đâu, ngài biết mà? Emmm á, ngất xỉu, ngài sắp làm em khóc ròng vì nói ra chuyện vô lý như thế đấy!"
"Ừm, tôi hiểu là cô bị cám dỗ muốn nghi ngờ chuyện này, nhưng cô thật sự đã ngất đi đấy. Subaru và Meili đã thậtttt sự lo lắng cho cô. Tin tôi đi."
"Hảảả! Sư phụ đã lo lắng cho tui á!? Dhehehe, tui tin cô."
"Dễ dàng thật đấy…"
"Em bị đính kèm theo như một món đồ thừa vậy, chuyện đó hơ~i bất ngờ đấy."
Cả Subaru và Meili đều tỏ vẻ bối rối khi chứng kiến Shaula nũng nịu bày tỏ quan điểm của mình trong lúc biểu cảm của cô chùng xuống. Dù vậy, sau khi cô thừa nhận thực tại của hiện tại, Shaula nghiêng đầu sang hướng khác và nói "Hảảả?"
"Nhưng cái gì đã khiến tui ngất xỉu cơ chứ? Chẳng bình thường chút nào khi tuuui gục ngã cả. Trong những tình huống như thế, việc tất cả mọi người ngoại trừ ngài Sư phụ đều nghẻo hết cũng chẳng có gì lạ…"
"Ta hiểu là ngươi đang đặt quá nhiều kỳ vọng vào Barusu… Xin lỗi, vào ngài Sư phụ của ngươi, nhưng đó là những gì ta nghe được về chuyện thực sự đã xảy ra. Cứ từ từ và hồi tưởng lại lúc nãy đi… Hãy hình dung về dãy cầu thang dài đằng đẵng trước mắt ngươi đi."
"Hm, một dãy cầu thang dài đằng đẵng…"
Có phải Ram đang cố gắng khiến cô ấy lần theo ký ức và nhớ lại những gì đã xảy ra không? Cô nói bằng một giọng thì thầm như thể đang thôi miên cô ấy. Đáng lẽ phải có một trở ngại trong kế hoạch của Ram vì cô không hề chứng kiến cảnh tượng đó, nhưng cô đang dần gỡ rối những ký ức bị khóa chặt của Shaula như thể cô đã tận mắt chứng kiến nó.
"Ngươi được chào đón bởi một căn phòng màu trắng với một thanh kiếm thép cắm phập xuống sàn nhà. Ngay khoảnh khắc có người chạm tay vào nó, một giọng nói kỳ lạ vang vọng trong tâm trí tất cả những ai có mặt ở đó――"
"Tim em đang đập thình thịch……"
Cả Shaula và Emilia đều đang sống lại khoảnh khắc đó nhờ vào lời kể truyền cảm của Ram. Gạt Shaula sang một bên, đáng lẽ Emilia phải biết chi tiết về những gì đã xảy ra; nhưng Subaru không xen vào vì sợ rằng cậu sẽ phá vỡ mạch trò chuyện.
Cuối cùng, phần tóm tắt của cô đã chạm đến những ký ức bị phong ấn của Shaula――,
"Ngay lúc đó, bóng dáng của một người hiện ra ở phía cuối căn phòng. Một gã đàn ông với mái tóc đỏ dài, đôi mắt xanh lam và mặc một bộ trang phục kỳ lạ…"
"ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ!!"
Shaula nhảy lùi lại và thét lên một tiếng thất thanh ngay khoảnh khắc Ram chạm đến cảnh tượng mang tính quyết định đó. Cô quay sang đối diện với Subaru, chuẩn bị vồ lấy cậu; thế nhưng cậu đã đoán trước được. Cậu khụy gối xuống và đỡ lấy cô. Lần này cậu không bị ngã.
Thay vào đó, cậu bị ép chặt vào làn da mềm mại của Shaula như thể đang nằm trong một chiếc mỏ lết.
"ÁÁÁÁ! T-Tôi đoán là cô nhớ ra rồi! Cô nhớ ra rồi, đúng không!?"
"T-t-t-tại sao gã đó lại ở đây!? Bất chấp việc tất cả các người đều nói với tui là gã đã chết! Gã vẫn còn sống! Tui biết ngay gã là cái loại người gần như không thể bị giết mà!"
"Hảảả!? Cô đang nó… "
Khi đôi mắt cậu ứa lệ vì đau đớn, Subaru cố gắng hỏi Shaula xem cô đang nói về cái gì―― Và rồi, cậu đã nhận ra.
Cậu nhận ra ý nghĩa những lời nói của Shaula.
Kể từ khi họ đến tòa tháp này, người được nhắc đến phù hợp với những gì cô vừa nói chỉ có một.
Và người đó chính là――,
"『Kẻ múa gậy』!『Kẻ múa gậy』Reid! Cái gã man rợ đó! Tên ác ma đó! Hắn đã sống lại để sờ ngực tui một lần nữaaa――!"
※※※※※※※※※※※※※
――Reid Astrea.
Đó là tên của vị kiếm sĩ đã đi vào huyền thoại. Một vị kiếm sĩ vĩ đại được cho là đã hạ gục Ma thú, kiếm sư, rồng và cuối cùng là cả Phù thủy.
Hắn ta là người đầu tiên được trao tặng danh hiệu『Kiếm thánh』và cũng là một trong Tam Đại Anh Hùng đã giải cứu thế giới.
Hắn ta đã khởi nguồn cho thời kỳ hoàng kim của gia tộc Astrea, dòng dõi của『Kiếm thánh』mà Reinhard van Astrea là một phần trong đó; cho đến tận bây giờ, hắn ta vẫn là khát vọng tối cao của những người sống dựa vào thanh kiếm――.
Tình thế thật khó để tin nổi. Tên của hắn ta là tên của một sinh mạng lẽ ra đã lụi tàn từ 400 năm trước. Cậu có lẽ đã cười trừ trước khả năng chuyện này có thể xảy ra nếu nơi này không tồn tại hàng thế kỷ qua cùng với một tòa tháp được xây dựng bởi những kẻ có liên quan đến Phù thủy.
Tuy nhiên, ở đây lại có một nhân chứng sống am hiểu về 400 năm trước.
Tuy nhiên, họ lại đang ở trong một tòa tháp mà vị『Hiền giả』sống cách đây 400 năm đã xây dựng ở nơi này.
Khi xét đến tính cách tồi tệ của hắn ta, chẳng phải có vẻ như hắn đang nói điều gì đó giống như "Ta đã đặt『Kiếm thánh』Thế hệ Đầu tiên làm『Người lính canh mạnh nhất』ở đây, giờ thì hãy vượt qua ông ta đi."――.
Subaru và những người khác vội vàng quay trở lại Căn Phòng Xanh với những thông tin mà họ đã thu thập được.
Bọn họ sẽ phải vạch ra một kế hoạch tác chiến ngay bây giờ vì họ đã biết kẻ thù của họ chính là Reid Astrea. Thật may mắn là cậu đã từng nghe nói rằng vị『Kiếm thánh』đặc biệt đó là một kẻ không hề thiếu những giai thoại xung quanh.
Và may mắn thay, trong nhóm của họ có một người tài năng, rất am hiểu về những bậc vĩ nhân thời quá khứ.
Tất nhiên, cậu có thể tưởng tượng được rằng dư chấn của thất bại vẫn còn vương vấn bên trong anh ta. Nhưng một khi anh ta phát hiện ra danh tính đối thủ của mình, nỗi hổ thẹn mà anh ta có thể đang mang cũng sẽ tan biến thôi. Rốt cuộc thì đối thủ của họ mới là kẻ phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.
Dù sao đi nữa, kẻ thù của họ chính là『Kiếm thánh』―― Một kẻ mang cùng họ với Reinhard và trở thành người sáng lập, gầy dựng nên tên tuổi của dòng họ đó.
Khi nghĩ theo hướng đó, anh ta đáng lẽ ra phải dễ dàng tiêu hóa ngay cả thất bại của mình trước hắn ta――,
"――Cái tên ngốc này"
Subaru đã quay trở lại Căn Phòng Xanh mang theo những lời an ủi đó. Nhưng khi đến nơi, cậu lại thốt ra những lời đó bằng một giọng thì thầm.
Có những chiếc giường bằng cỏ ở phía cuối căn phòng do Tinh linh chuẩn bị cho những người bị thương―― Có tổng cộng bốn chiếc, và ở chiếc giường trong cùng, Rem, Anastasia và Patrasche đang nằm nghỉ.
Chỉ có một chiếc giường trong số đó là trống không, chiếc giường nằm giữa Patrasche và Anastasia.
Và trên chiếc giường được đan bằng dây thường xuân đó, chỉ còn sót lại thanh Kiếm Kỵ sĩ đã gãy của anh ta.
※※※※※※※※※※※※※
――Hắn ta chậm rãi mở mắt ra trước âm thanh của những bước chân đang leo lên cầu thang, và khí tức của một người đàn ông đã sẵn sàng chiến đấu xuyên thấu qua làn da hắn.
Hắn không hề cảm thấy tức giận khi giấc ngủ của mình bị gián đoạn. Rốt cuộc thì, cuộc sống vốn dĩ là một chuỗi ngày chiến đấu không ngừng nghỉ.
Khi mày đi đến quyết định rằng xương máu của mình luôn phải bước đi trên ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, mày rốt cuộc sẽ sống mà chẳng còn chút gợn sóng nào trong tâm hồn, bất kể điều gì xảy ra đi chăng nữa.
"――――"
Dần dần, hình dáng của người đàn ông đang leo lên cầu thang hiện ra rõ nét. Hắn có thể nhớ được kiếm thuật của người đàn ông đó. Hắn thậm chí còn có thể nhớ được cả bước chân và bộ pháp của anh ta. Mới chỉ cách đây một lúc thôi. Không đời nào hắn lại quên được.
Chỉ là, điều đó đáng lẽ cũng phải giống hệt đối thủ của hắn, nên hắn thấy thật kỳ lạ.
Hắn đã nghĩ đối thủ của mình thông minh hơn một chút, thế nhưng――,
"――――"
"Há!"
Hắn đánh mất ấn tượng đó ngay khi nhìn vào mắt đối thủ. Một thôi thúc trào dâng trong hắn, khiến hắn thay vào đó lại bật cười khẩy.
Hắn thả cho nó vang vọng trên đầu lưỡi một cách khoái trá, rồi nhanh nhảu vò lấy mái tóc đỏ của mình.
"Lần này tao đéo có chơi bời múa gậy giỡn mặt nữa đâu, thằng khốn."
"――――"
Hắn không nghĩ nói ra điều đó có ý nghĩa gì, nhưng hắn thốt ra những lời đó như một phép lịch sự, chỉ để phòng hờ thôi. Khi đối thủ của hắn tiếp nhận chúng, anh ta nhắm mắt lại trong giây lát và lập tức vứt bỏ hết thảy cảm xúc này.
Sau đó, đối thủ của hắn duỗi tay ra mà chẳng chút do dự―― Rồi rút thanh kiếm đang cắm phập xuống sàn nhà ra và chĩa nó về phía trước.
"Kỵ sĩ trực thuộc đội cận vệ Hoàng gia của Vương quốc Lugunica―― Julius Euculius."
"――――"
Sau khi xưng danh, vị Kỵ sĩ lao đến với tốc độ kinh hoàng, kết quả của việc đôi mắt anh ta nheo lại. Kẻ đó―― Reid Astrea cong môi vẽ nên một nụ cười méo mó.
"Mày đéo có cửa làm bạn tình cọ kiếm với tao đâu, chừng nào mày còn xài cái danh xưng nhàm chán đó."
0 Bình luận