Bỏ lại phía sau vô vàn những sợi lông vũ bay lả tả, màn đêm u ám tĩnh mịch giáng xuống bao trùm lấy ban công.
Bầy chim gan dạ đã sải cánh và hòa mình vào bầu trời đêm mờ mịt. Người ta gần như có thể cho rằng việc rớt thẳng từ bầu trời cô quạnh đó xuống còn dễ chịu hơn nhiều so với việc cứ chôn chân lại nơi này. Giá mà điều đó là sự thật, Subaru hẳn sẽ thật lòng mở rộng vòng tay chào đón ý tưởng đó―― chí ít thì, ngoại trừ cái tình thế ngột ngạt đến bức bối hiện tại, thì đó hẳn sẽ là viễn cảnh tồi tệ thứ nhì.
"――――"
Địa điểm hiện tại là Tháp canh, trên một cái ban công bị màn đêm che khuất. Julius đứng sừng sững ở đó, chặn đứng lối ra vào, với sự hoài nghi hằn sâu trên những đường nét tuấn tú và đôi má căng cứng của mình. Dán mắt về phía trước, là Subaru và Echidna, hai kẻ vừa mới to nhỏ trò chuyện bí mật trong đêm tối―― đối với Julius, cô ta chắc hẳn là Anastasia, bởi lẽ cả hai giống nhau như đúc.
"――những gì hai người vừa nói, ý của hai người là sao hả?"
Bên trong cái không gian căng thẳng đặc quánh đó, Julius cứ liên tục lặp đi lặp lại câu hỏi. Nội dung hoang mang tột độ trong từng lời nói của anh ta không hề khác biệt so với giây phút trước đó, nhưng chất giọng lại yếu đi rõ rệt qua từng lần lặp lại, hệt như một minh chứng cho nỗi đau xé lòng đang giằng xé anh ta.
――Rốt cuộc thì, anh ta đã bắt đầu nghe lén cuộc đối thoại từ lúc quái nào vậy?
"――――"
Phải đối diện với câu hỏi dồn dập của Julius, Subaru buộc dòng suy nghĩ đang tắc nghẽn của mình phải hoạt động trở lại, và chốt hạ ở ngay câu hỏi này. Thời điểm anh ta bắt đầu dỏng tai lên nghe, đó mới là điều cốt lõi nhất. Nội dung của cái cuộc đối thoại với Echidna=Anastasia vừa nãy, chắc chắn không phải là thứ mà anh ta được phép nghe thấy trước khi bản thân được chuẩn bị kỹ lưỡng về mặt tâm lý. Bởi lẽ trong chuyến hành trình viễn chinh đến Tháp canh này, những bí mật mà Subaru và Echidna đang che giấu quả thực quá đỗi khủng khiếp.
Những chuyện từ Tinh linh Nhân tạo, Phù thủy Tham lam, Đại tội Phàm ăn, cho đến đủ thứ hệ lụy phức tạp liên quan… Subaru đã ỉm đi mọi thứ, giấu nhẹm chúng khỏi Julius, bởi vì cậu đã tự đánh giá rằng chúng sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm phần rối rắm, và chẳng mang lại gì ngoài sự đau khổ tột cùng cho anh ta. Hơn cả mọi thứ, đó là cái sự thật rằng linh hồn của Anastasia đang say giấc nồng, và ngay lúc này, kẻ đang chiếm hữu cơ thể cô ấy chính là Tinh linh Nhân tạo Echidna. Nói một cách khác――
"――Ah~, thôi nào, Natsuki-kun, đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đó chứ."
"……Hả?"
Bất thình lình, Echidna lấy ngón tay chọc nhẹ vào ngực của một Subaru đang đứng cứng đơ như khúc gỗ, rồi nở một nụ cười đầy ma mị. Giọng điệu và thái độ của cô ta giống Anastasia đến mức hoàn hảo, khiến cho Subaru trong một khoảnh khắc đã phải trợn tròn mắt ngơ ngác và không thể nào chắc chắn được chuyện quái quỷ gì đang diễn ra. Bỏ mặc Subaru lại phía sau, Echidna nhẹ nhàng xoay người một vòng ngay tại chỗ cứ như đang khiêu vũ, và rồi,
"Ta xin lỗi nhé, Julius. Nhưng không phải là chúng ta đang cố tình gạt anh ra rìa đâu, anh biết đấy. Ta chỉ muốn bàn bạc với Natsuki-kun về vài vấn đề trọng yếu sẽ diễn ra ngay sau khi chúng ta rời khỏi Tháp canh Pleiades này thôi, chỉ có vậy thôi mà."
"――――"
"Chúng ta buộc phải rời khỏi Căn Phòng Xanh vì có Rem và nhóc địa long ở đó, anh biết không? Không phải là chúng ta sợ bí mật gì đó to tát bị rò rỉ đâu, chỉ là ta bỗng dưng có hứng thú với một không gian riêng tư và bí mật hơn một chút thôi. Thế nên chúng ta mới lảng vảng ra đây…… và tình cờ đây lại là cái chốn duy nhất phù hợp mà chúng ta tìm được. Mọi chuyện chỉ có thế thôi."
Vỗ nhẹ hai tay vào nhau trước ngực, Echidna khẽ nghiêng đầu với một biểu cảm như thể đang ngầm nói [Bỏ qua cho ta nhé?]. Cái cử chỉ đáng yêu ấy trông y hệt như những gì mà Anastasia sẽ làm. Thế nhưng, khác với cái kẻ đang cố tình lảng tránh sự thật cốt lõi của câu chuyện, Anastasia sẽ không bao giờ chịu hạ mình giở mấy cái trò lấp liếm thảm hại như thế này. Cứ như thể đang tuyệt vọng cố gắng che đậy một khung cảnh bẽ bàng sau khi đối phương đã nhìn thấu mọi chuyện, những lời lẽ tuôn ra nghe thật sáo rỗng và đầy tính giả tạo―― thực tế thì, có lẽ thay thế từ "như thể" bằng "chắc chắn" sẽ chính xác hơn nhiều.
Đó quả thực là một tình huống bết bát không ai mong muốn. Bị bất ngờ đánh úp, Echidna có lẽ cũng chia sẻ chung suy nghĩ với Subaru. Điểm khác biệt duy nhất là cô ta lại nhanh nhạy hơn Subaru một bước trong việc đưa ra phản ứng. Và rồi――
"――Cô không phải là Anastasia-sama, đúng không."
"――――"
"Echidna này, tôi muốn cô nói thật cho tôi biết. Ngay cả khi mọi sự đã đến nước này rồi, mà cô vẫn cố sống cố chết giấu giếm tôi, điều đó chứng tỏ trước khi chết cô có lẽ cũng không phải là một kẻ tồi tệ cho cam đâu."
Xuyên qua một tia ngập ngừng thoáng qua, Julius thẳng thừng chất vấn thẳng vào mặt Echidna. Nghe thấy những lời đó, Echidna lầm bầm [Sao lại thế được……], và trong một khoảnh khắc, dường như đang toan tính phản bác lại anh ta, nhưng mà,
"Echidna."
Một lần nữa, Julius lại lên tiếng ngăn cản cô ta. Và rồi, cứ như thế, cô ta xoay cái gương mặt của Anastasia hướng về phía Subaru với một cảm xúc không thể diễn tả bằng lời đang sôi sục bên trong đôi mắt màu xanh thiên thanh nhạt ấy. Thế nhưng đến cái nước này, ngay cả Subaru cũng không thể vắt óc nghĩ ra được cách nào để cứu vãn cái mớ hỗn độn này nữa.
"Julius, anh muốn chúng tôi bắt đầu từ đâu đây?"
"……Từ tình trạng cơ thể của Anastasia-sama đi."
Đáp lại câu hỏi của Subaru, Julius khàn giọng trả lời. Chỉ bằng chừng đó thôi cũng đã quá đủ để nhận ra tình trạng cảm xúc đang vô cùng rối loạn của anh ta. Nhưng dẫu vậy, cũng phải nói rằng, chỉ có một người như Julius mới có thể giữ được sự bình tĩnh trong một tình thế như thế này, ngay cả khi nó chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Hoặc biết đâu, nó đơn giản chỉ là đã vượt quá xa giới hạn chịu đựng của anh ta, và vượt xa khỏi những gì mà cảm xúc có thể lột tả được.
"Kể từ sau trận tử chiến với Giáo phái Phù thủy tại thành phố Priestella, linh hồn của Ana đã chìm sâu vào giấc ngủ nơi tận cùng của cơ thể cô ấy. Do đó, ngay lúc này, kẻ đang thao túng cơ thể này không phải là Ana. Mà là tôi, người đang sắm vai thay thế cho cô ấy, cho đến tận ngày hôm nay."
Echidna có lẽ đã ngộ ra rằng cái việc tiếp tục đóng kịch giờ đây đã là một điều không thể. Chẳng cần thêm bớt hay vòng vo, cô ta cứ thế tuôn ra mọi chuyện như thể đang phơi bày những sự thật rành rành ra đó.
Giữa lúc đang xả thân bảo vệ Priestella khỏi Giáo phái Phù thủy, Echidna đã thế chỗ Anastasia, và đơn thương độc mã quyết chiến với đám tín đồ Phù thủy―― Kể từ sau đó, linh hồn của Anastasia đã hoàn toàn chìm vào trạng thái ngủ say. Họ đã ỉm đi chuyện này, giấu nhẹm nó khỏi Julius và Ricardo, cũng như tất cả các thành viên của Nanh Sắt trước khi họ khởi hành đến Tháp canh Pleiades. ――Cái sự thật động trời này, chỉ được chia sẻ bí mật giữa Subaru và Echidna.
"Tại sao, cô lại chỉ chịu chia sẻ thông tin này với một mình Subaru cơ chứ?"
"Cậu ta không bị ảnh hưởng bởi Quyền năng của gã Tổng giám mục Phàm Ăn, thế nên cậu ta là người duy nhất hoàn toàn nằm ngoài mớ hỗn độn của tình huống đó. Hơn thế nữa, tôi là một Tinh linh Nhân tạo có chung gốc gác với Beatrice, và tôi cũng đã thiết lập khế ước với một người sử dụng Tinh linh thuật. Thế nên, tôi phải thú thực rằng đây hoàn toàn không phải là chủ đích ban đầu của tôi. Chỉ là……"
"――. Chỉ là sao?"
"Chỉ là…… cậu ta đã nhìn thấu được cái màn kịch sắm vai Ana của tôi, nên tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải thú thật với cậu ta."
Lắng nghe cái lời giải thích về việc tại sao chỉ có mỗi Subaru mới tỏ tường chuyện Echidna đang chiếm giữ cơ thể của Anastasia, đôi mắt Julius bắt đầu run rẩy mất kiểm soát. Lẽ dĩ nhiên. Bởi vì Subaru đã nhìn thấu được màn kịch của Echidna――
"Một kẻ hầu như không quen biết gì ngài ấy, một điều mà ngay cả một người dưng nước lã cũng có thể dễ dàng nhận ra… Tôi tự vỗ ngực xưng danh là Kỵ sĩ của ngài ấy vậy mà lại không hề mảy may nhận ra điều đó……"
"Dừng lại ngay, cái thằng ngu này! Anh không được phép nói như thế!"
"――――"
"Cái hoàn cảnh của anh lúc đó…… anh chỉ xui xẻo rơi vào một tình thế quá đỗi tồi tệ thôi! Đã có một chuyện kinh khủng vừa mới giáng xuống đầu anh, trói buộc anh lại! Và không chỉ có mỗi anh đâu, còn có cả Ricardo và Mimi nữa, không phải sao? Tôi chỉ nhận ra vì…… ừm, tóm lại thì đó chỉ là do ăn may mà thôi!"
Lắng nghe Julius tự chế giễu bản thân bằng những lời lẽ cay đắng đó, Subaru cố gắng ngăn chặn hành động tự ngược đãi tinh thần của anh ta lại. Thế nhưng, đứng trước sự thật phũ phàng về việc anh ta đã thất bại thảm hại trong bổn phận của một Kỵ sĩ, thì không có bất kỳ lời lẽ nào đủ sức xoa dịu nỗi đau đó cả.
Thực tế thì, Julius có thể làm được cái quái gì cơ chứ? Liệu anh ta có thực sự đáng bị đổ lỗi cho mớ bòng bong này không?
Vị Chủ nhân mà anh ta đã thề nguyện trao trọn lòng trung thành, những người đồng đội mà anh ta đã cùng sát cánh cắt máu ăn thề, những Kỵ sĩ đồng môn vẫn luôn kề vai sát cánh bên anh ta, và còn vô vàn, vô vàn những thứ khác nữa, tất thảy những gì anh ta đã chắt chiu gây dựng cho đến tận giây phút này trong suốt cuộc đời Kỵ sĩ của mình, tất cả đã sụp đổ tan tành hệt như một bức tường cát mỏng manh.
Làm sao anh ta còn mặt mũi nào để đứng trước họ thêm một lần nữa đây? Kiên cường. Thanh lịch. Một Kỵ sĩ chân chính. Làm sao anh ta có thể dám tự xưng với những danh xưng mỹ miều đó thêm một lần nào nữa cơ chứ. Nếu cái danh xưng Kỵ sĩ đồng nghĩa với việc không bao giờ cho phép bản thân được quyền gục ngã trước nỗi đau như một con người bình thường, thì cái danh xưng Kỵ sĩ đó quả thực là một lời nguyền rủa tàn nhẫn giáng xuống đầu Julius Euculius.
"Bổn phận tối thượng của một Kỵ sĩ là phải triệt tiêu mọi rủi ro có thể xảy ra, và phải luôn nắm chắc phần thắng trong mọi tình huống."
"――! Nếu vậy thì Kỵ sĩ rốt cuộc cũng chỉ là…… một cái danh xưng rách việc phiền toái thôi, không phải sao……"
"Cậu mau rút lại những lời vừa rồi đi, và đừng bao giờ dám thốt ra những lời đó trước mặt tôi thêm một lần nào nữa. Tôi…… ngay lúc này đây tôi, tôi e rằng bản thân đã đánh mất đi một phần nào đó cốt lõi của chính mình rồi……"
Những lý lẽ nhằm mục đích an ủi vỗ về của Subaru cứ thế nảy bật ra khỏi bức tường thành niềm tin Kỵ sĩ kiên cố của Julius. Trơ mắt nhìn Subaru nghẹn họng không thốt nên lời vì những cảm xúc đang ứ đọng nghẹn ứ nơi cổ họng, Julius khẽ lắc đầu.
"Hãy quay lại vấn đề chính đi. ――Echidna, rốt cuộc cô đang toan tính cái quái gì trong đầu?"
"……Hoàn trả lại cơ thể này cho Ana. Đó, chính là lý do tối thượng khiến tôi phải lôi kéo tất cả các người lặn lội đến cái Tháp canh Pleiades này, nó thậm chí còn mang tầm quan trọng vượt xa cả việc cứu rỗi những nạn nhân của Phàm ăn và Dâm dục."
"Nói cách khác, ý cô là cô hoàn toàn không hề mong muốn cái tình cảnh chết tiệt này xảy ra. Và cô không có lấy một phương pháp nào để khôi phục lại Anastasia-sama…… ngay cả khi tôi có vung kiếm phanh thây cô ra đi chăng nữa."
Bàn tay đặt hờ lên chuôi thanh kiếm Kỵ sĩ dắt bên hông, Julius nheo mắt lại và ném thẳng về phía cô ta cái câu hỏi sặc mùi sát khí này. Hứng trọn ánh nhìn đe dọa đó, Echidna khẽ cụp mắt xuống, và nhẹ nhàng đưa tay chạm vào ngực mình.
"Rằng tôi là một tà linh độc ác, và đã âm mưu chiếm đoạt cơ thể của Ana để phục vụ cho mục đích đó…… tôi không có bất kỳ bằng chứng xác đáng nào để có thể phản bác lại cái suy đoán đó của anh cả. Thế nên, nếu anh đã đinh ninh tin rằng tôi đang lừa phỉnh anh, thì ngay cả khi anh có quyết định xuống tay kết liễu tôi, tôi cũng không có cách nào để ngăn cản anh cả."
Thế nhưng, ngay khi vừa dứt lời, Echidna lại tiếp tục cất giọng sau khi chỉ khẽ ngắt nhịp một giây ngắn ngủi.
"Nhưng nếu chuyện đó xảy ra, thì mọi tia hy vọng mỏng manh về việc khôi phục lại ý thức cho cái vỏ bọc trống rỗng của Ana sẽ bị dập tắt hoàn toàn bởi chính tay anh…… Trong trường hợp tồi tệ nhất, ngay cả việc duy trì mạng sống cho cô ấy cũng sẽ trở nên vô cùng khó khăn, và nguy cơ cao là cô ấy sẽ bỏ mạng."
Echidna thẳng thừng gạt phăng đi cái ý định bạo lực của Julius, và phơi bày toàn bộ suy nghĩ của mình. Rồi, sau khi đã nói ra những điều đó, cô ta khẽ giơ nhẹ hai tay lên,
"Lẽ dĩ nhiên, đây cũng chỉ là một cái khả năng nhảm nhí mà tôi buộc phải viện ra bởi vì khát khao sinh tồn của chính bản thân mình mà thôi. Ngay cả bản thân tôi, cũng không dám chắc chắn liệu cái chết của tôi có thực sự là chìa khóa để giải quyết vấn đề hay không. Nếu tôi buộc phải lấy cái mạng này ra để đổi lấy sự sống cho Ana, thì tôi có cảm giác rằng mình cũng sẽ sẵn lòng chấp nhận điều đó thôi. Mặc dù tận sâu trong thâm tâm tôi thực sự không muốn phải chết chút nào."
"Vậy tại sao, cô lại sẵn sàng hy sinh đến mức đó vì Anastasia-sama?"
"Mối liên kết giữa Ana và tôi không phải là một mối liên kết trọn vẹn. Chính vì thế, có lẽ sẽ thật sai trái nếu một tinh linh bình thường lại ngang nhiên cướp đi cái vị trí đáng lẽ ra thuộc về một người sử dụng Tinh linh thuật……"
Cắt ngang dòng suy nghĩ đang dang dở, Echidna lần lượt đưa mắt nhìn Julius rồi lại chuyển sang Subaru. Trông cô ta cứ như thể đang chiêm ngưỡng cái cặp bài trùng kỳ quặc này, những kẻ đang chia sẻ một mối liên kết hoàn toàn khác biệt so với cái mối quan hệ chuẩn mực giữa Tinh linh và người sử dụng Tinh linh thuật vậy.
"Tôi mến Ana. Và tôi đã luôn túc trực bên cạnh cô ấy kể từ khi cô ấy còn là một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch. Thế nên tôi không bao giờ muốn phải vứt bỏ cô ấy, và tôi luôn khao khát cô ấy được sống hạnh phúc. ――Đó, chính là lý do của tôi."
"――――"
"Julius này, tôi đã giấu nhẹm cái sự thật này khỏi anh bởi vì nó sẽ chỉ mang lại những rắc rối và hoang mang không cần thiết mà thôi. Bản thân Ana cũng đã luôn khao khát được chôn vùi sự tồn tại của tôi trong bóng tối, nếu có thể. Thực tế thì, chính cô ấy là nguyên nhân khiến tôi phải nằm im thin thít ẩn mình cho đến tận khi cái biến cố ở Priestella nổ ra. Tất thảy đều là nhờ ơn của đứa trẻ đó đấy."
Ngay cả khi thời gian có quay ngược trở lại Priestella, Julius chắc chắn cũng sẽ bị sốc toàn tập nếu Anastasia bất thình lình tuyên bố rằng Echidna đã luôn cắm rễ ẩn nấp bên trong cơ thể cô ấy suốt ngần ấy thời gian. Subaru, kẻ đã đặt ưu tiên hàng đầu cho việc giải cứu Emilia lên trên mọi thứ khác, không thể nào mường tượng nổi rốt cuộc thì cơn bão tố nào đang cuồn cuộn gào thét bên trong lồng ngực Julius vào cái khoảnh khắc này.
Chỉ là, trong một khoảng thời gian quá đỗi ngắn ngủi, những gì mà vị Chủ nhân của anh ta đã cất công giấu giếm―― cũng như cái bí mật động trời liên quan đến chính nền tảng tồn tại của Anastasia, tất thảy đều bị phơi bày trần trụi trước mắt anh ta vào cái thời điểm mà lẽ ra chúng tuyệt nhiên không nên được tiết lộ. Rốt cuộc thì đống hỗn độn này đang đè nặng lên đôi vai Julius đến nhường nào cơ chứ?
"……Tôi có thể thấu hiểu được mối liên kết giữa cô và Anastasia-sama. Quả thực rất khó để có thể nhắm mắt tin tưởng toàn bộ mọi chuyện. Nhưng mà, tôi không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc phải tin cô. Ít nhất thì, trong cái tình cảnh hiện tại, sẽ là vô cùng ngu ngốc và thiếu suy nghĩ nếu tôi giở trò bạo lực với cô."
"Ồ, vậy sao? Tôi thực sự rất vui vì anh đã đưa ra một quyết định vô cùng lý trí đấy, Julius. Tôi dám chắc là Ana cũng sẽ cảm thấy nhẹ nhõm lắm."
"――――"
Buông lỏng bàn tay đang nắm chặt lấy chuôi thanh kiếm Kỵ sĩ của mình, Julius không thèm buồn đáp lại những lời lẽ đó của Echidna, mà chỉ chìm vào trong sự im lặng tĩnh mịch. Nhưng anh ta còn cách cái việc thấu hiểu được mọi chuyện một khoảng cách xa vời vợi, và cái việc phải nghiền ngẫm về nó chỉ để lại cho anh ta một cảm giác nhục nhã ê chề.
Ấy thế nhưng, chỉ trong cái chớp mắt, Julius đã ném phăng cái cảm giác đó ra khỏi tâm trí, và nói:
"Tôi chỉ muốn xác nhận lại điều này thôi. Od của Anastasia-sama chính là cái giá phải trả để cô có thể tiếp tục duy trì sự hiện diện của mình…… thế nên lẽ dĩ nhiên, cô càng vung vẩy sử dụng sức mạnh bao nhiêu, thì gánh nặng đè lên cơ thể của Anastasia-sama sẽ càng khủng khiếp bấy nhiêu. Có đúng vậy không?"
"Chính xác. Đó là cách hiểu hoàn toàn chuẩn xác đấy. Nếu tôi chịu khó ăn uống đàng hoàng, ngủ nghỉ đầy đủ, vận động điều độ…… tóm lại là duy trì một lối sống lành mạnh, thì chừng đó là vừa đủ để bù đắp lại cái lượng Od đang bị bào mòn của Ana."
"Nếu đã như vậy…… thì tại sao cô lại dám cả gan giở cái trò ngu ngốc đó ra ở trên tầng hai hả?"
Ngay khi Echidna vừa mới lấy lại được chút bình tĩnh, buông lời bông đùa cợt nhả xen kẽ giữa những câu chữ, Julius đã thẳng tay giáng xuống đầu cô ta cái câu hỏi không ai ngờ tới này.
"...."
Cân nhắc đến những diễn biến tồi tệ vừa xảy ra trên tầng hai, việc anh ta lôi chuyện này ra để chất vấn cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu――
"Trong lúc tôi đang giao chiến với gã giám khảo của tầng hai, Reid Astrea, Anastasia-sama…… không, bằng việc mượn cơ thể của Anastasia-sama… cô đã thi triển ma thuật… để yểm trợ tôi."
Đó là vào đúng cái thời khắc diễn ra cuộc đụng độ đầu tiên giữa Julius và Reid. Đối mặt với sức mạnh kiếm thuật áp đảo đến mức kinh hoàng của Reid, khi Julius hoàn toàn bất lực và đã đứng trên bờ vực của sự thất bại thảm hại, Echidna đã dồn một lượng ma lực khổng lồ để tấn công Reid. Tuyệt nhiên không phải là một đòn giáng chí mạng nào cả, ngược lại, sự quá tải đè nặng lên cơ thể của Anastasia đã vượt quá sức chịu đựng, khiến cô ấy ngất xỉu ngay tại trận. Thế nhưng vấn đề cốt lõi không nằm ở cái hậu quả tồi tệ đó. Mà là tại sao cô ta lại hành động như vậy. Chỉ đơn giản là thế thôi.
"Gánh nặng từ cái hành động bốc đồng đó của cô, chắc hẳn đã giáng xuống cơ thể của Anastasia-sama một áp lực chắc chắn không hề nhẹ nhàng chút nào. Sau khi đã thao thao bất tuyệt bao nhiêu là lời hay ý đẹp, hành động thực tế của cô vẫn cứ luôn đi ngược lại hoàn toàn với những gì cô vừa tuyên bố. Rốt cuộc thì tại sao?"
"Về chuyện đó thì……"
Cái điều mà Julius vừa thẳng thắn vạch trần cũng chính là cái khúc mắc mà Subaru vẫn luôn tự gặm nhấm nãy giờ. Lúc đó, Echidna đã quyết định can thiệp ngay khi Julius vừa mới bị đánh cho tơi bời hoa lá, và trên mặt anh ta hằn rõ cái vẻ như thể đã sẵn sàng đón nhận cái chết. Dường như có một lời dối trá nào đó đang được che đậy khéo léo ở đây, nhưng cái hành động bộc phát đó lại không mang đến cảm giác của một sự toan tính được sắp đặt từ trước. Tất cả những gì cậu có thể làm chỉ là đưa ra vài lời suy đoán thuần túy. Nhưng liệu có khi nào Echidna đã quyết định dang tay cứu giúp Julius chỉ đơn thuần là vì, trong suốt khoảng thời gian dài đằng đẵng trú ngụ bên trong cơ thể Anastasia, bọn họ đã cùng nhau chia sẻ quá nhiều thứ―― liệu mọi chuyện có thể thực sự đơn giản và dễ hiểu đến mức đó không?
Thế nhưng, đáp lại những mối hoài nghi đang cuộn trào trong lòng Subaru, và cả câu hỏi gay gắt của Julius, Echidna chỉ buông đúng một câu [Tôi xin lỗi], và cúi gập người thật sâu ngay tại chỗ,
"Ngay cả tôi cũng cảm thấy bản thân mình thực sự là một kẻ thất bại thảm hại trong chuyện đó. Phải diễn đạt thế nào nhỉ, trong mắt một người ngoài cuộc, cái hành động đó có lẽ chỉ giống như một trò hề đáng xấu hổ, nhưng tôi đã đưa ra cái quyết định bốc đồng đó dựa trên một góc nhìn chiến thuật."
"Một góc nhìn chiến thuật sao?"
"Vào thời điểm đó, tôi hoàn toàn mù tịt không biết liệu cái gã giám khảo điên khùng của tầng hai kia có thực sự mang sát tâm hay không. Nếu tôi không ra tay can thiệp, chúng ta rất có nguy cơ sẽ mất trắng một lực lượng chiến đấu nòng cốt là Julius. Dĩ nhiên, tôi luôn muốn lẩn tránh cái viễn cảnh đó, vì Ana. Hơn thế nữa, Reid Astrea lúc đó lại đang quay lưng lại…… thế nên trong mắt tôi, đó dường như là một cơ hội ngàn năm có một. Nhưng kết quả rốt cuộc không những xôi hỏng bỏng không, mà tôi còn rước thêm cả đống rắc rối vào người các anh nữa."
Nói lời tạ lỗi, và đính kèm thêm một lời xin lỗi nữa ở cuối câu để tăng thêm sức nặng, Echidna chậm rãi rướn thẳng người lên. Không hề có lấy một kẽ hở mâu thuẫn nào lọt ra từ cái lời giải thích đó của cô ta. Mặc dù quả thực là dưới con mắt của một kẻ đứng ngoài, hành động đó trông ngu ngốc và liều lĩnh đến cực điểm, nhưng Subaru hoàn toàn không tìm ra được bất kỳ một bằng chứng xác đáng nào để phản bác lại những lý lẽ đó của cô ta. Dĩ nhiên là gác mấy cái lý lẽ thuộc về phạm trù cảm xúc sang một bên.
Liệu một cái câu chuyện được bịa ra vô lý đến thế có thể dễ dàng được nuốt trôi trót lọt như vậy sao? Thế nhưng, ngay trước khi Subaru kịp dồn ép cô ta thêm bất cứ lời nào nữa,
"――Được rồi. Nhưng cô làm ơn hãy liệu hồn mà cẩn trọng, tuyệt đối đừng bao giờ dấn thân vào những hành động liều lĩnh thiếu suy nghĩ như thế trong tương lai nữa. Không vì bất kỳ ai khác, mà chỉ duy nhất vì Anastasia-sama thôi."
"Tôi hiểu rồi."
"Cái quái-!?"
Julius ra hiệu bằng một cái hất cằm rằng anh ta đã thấu hiểu và chấp thuận lời giải thích đó, rồi gật đầu nhẹ với Echidna. Chứng kiến cái màn đối đáp ngắn gọn đến mức khó tin của hai người họ, Subaru đá mạnh chân xuống sàn nhà cứ như thể cậu đang thắc mắc không biết hai kẻ này có đang bày trò đùa cợt nhảm nhí với mình hay không.
"Làm sao anh có thể dễ dàng bị thuyết phục bởi cái mớ lý do vớ vẩn đó cơ chứ……"
"Subaru này, tôi thực sự đã bị thuyết phục. Echidna sẽ tuyệt đối kiềm chế bản thân và không đâm đầu vào bất kỳ hành động xốc nổi nào trong tương lai nữa. Chúng ta còn có thể moi móc thêm được cái gì để nói nữa đây? ――Đây vốn dĩ là vấn đề nội bộ giữa Anastasia-sama và Echidna, và cũng là câu chuyện riêng tư giữa Anastasia-sama và chính bản thân tôi."
"――――"
"Có vẻ như cậu đã vô tình bị cuốn vào mớ bòng bong này bởi một cái sai lầm ngớ ngẩn nào đó. Thế nhưng, đây hoàn toàn là vấn đề nội bộ của phe Anastasia chúng tôi. Đây không phải là nỗi đau mà cậu phải gánh vác."
Lắng nghe Julius đang cố sống cố chết tìm mọi cách để đẩy mình ra khỏi trung tâm của vấn đề, Subaru nghiến chặt hàm răng. Không phải là do Subaru đang chủ động rước lấy cái nỗi đau này vào người chỉ vì cái sự ích kỷ đơn phương của bản thân cậu.
"Tôi, cái việc tôi có tự rước lấy cái của nợ này vào người hay không là chuyện riêng của tôi, không phải sao!"
"Vậy ra cậu có thể tự do gánh vác mọi rắc rối vào người, nhưng lại nhẫn tâm tước đi cái quyền được đối mặt với vấn đề của chính bản thân tôi sao? ……Tôi không có chút ký ức nào về việc cậu đã từng hé răng nói cho tôi biết sự thật về Anastasia-sama và Echidna cả đấy."
"――gh"
"Tôi xin lỗi. Tôi không nên thốt ra những lời đó. ……Nhưng đó là sự thật rành rành."
Khó nhọc rặn ra từng chữ với một chất giọng nghẹn ngào khàn đặc, Julius quay ngoắt ánh mắt đi chỗ khác. Và từ trong cái giọng nói run rẩy đó, từ trong cái sự ngoan cố cứng đầu cứng cổ đó, Subaru cuối cùng cũng đã nhận ra.
Julius tuyệt nhiên không hề giữ được cái sự bình tĩnh chết tiệt nào cả. Chưa nói đến việc che giấu đi cái cơn bão tố đang cuộn trào gào thét cào xé trong tim mình, anh ta thậm chí còn không thể ngăn cản nó rỉ máu ra ngoài lớp vỏ bọc.
Đánh mất đi chính sự tồn tại của bản thân mình, ngay cả cái thứ duy nhất còn sót lại để anh ta bấu víu, chính là lòng trung thành tuyệt đối dành cho vị Chủ nhân của mình, giờ đây cũng hóa ra chỉ là một lời dối trá rẻ tiền, và cái lời thề sẽ luôn san sẻ mọi nỗi lo toan của bọn họ cũng đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Ấy thế nhưng, cái gã đàn ông mang tên Julius đó lại được định sẵn là không bao giờ được phép để bản thân bị khuất phục bởi những thứ cảm xúc ủy mị tầm thường đó.
"Tôi không có tâm trạng để đôi co tranh cãi. Vì Anastasia-sama, chúng ta buộc phải vắt óc tìm ra cách giải quyết cái mớ hỗn độn này càng sớm càng tốt. Echidna này, tôi hy vọng tôi có thể hoàn toàn tin tưởng vào sự hợp tác chân thành của cô."
"……Lẽ dĩ nhiên rồi. Vì anh đã nhìn thấu mọi chuyện, tôi đoán là mình cũng chẳng còn cái lý do gì để tiếp tục diễn cái vai Ana này nữa. Chà, dĩ nhiên là nếu anh có thể bao dung cho cái sự tồn tại của tôi trong cái hình hài Ana này."
"Thế là ổn rồi. Tôi buộc phải mang Anastasia-sama trở về đúng với cái hình hài vốn có của ngài ấy, và cái việc phải đối diện với cái hình hài giả tạo này sẽ luôn nhắc nhở tôi về cái sứ mệnh mà tôi phải hoàn thành đó."
Nghe thấy cái ý định tự ngược đãi tinh thần của anh ta để củng cố thêm ý chí, Echidna bày ra một biểu cảm nhuốm màu buồn bã. Thế nhưng Julius đã sớm ngước mặt nhìn lên bầu trời, hoàn toàn không thèm đoái hoài đến nét mặt của cô ta. Cứ như thể đây là lần đầu tiên anh ta nhận ra rằng bầu trời đêm được chiêm ngưỡng từ cái ban công này lại hoàn toàn miễn nhiễm với lớp Chướng khí dày đặc, anh ta nheo mắt lại đắm chìm dưới ánh sáng rực rỡ của muôn vàn vì sao.
"Chúng ta không có lý do gì để tiếp tục chôn chân ở đây thêm nữa. Cùng quay trở lại bên trong thôi. Còn về cái cơ thể của Anastasia-sama và Echidna…… hãy để đến ngày mai rồi thông báo cho Emilia-sama và những người khác biết."
"Ohoh, được thôi. Tôi cũng sẽ chuẩn bị sẵn tâm lý cho chuyện đó."
Nói xong, Julius dịu dàng nắm lấy tay Echidna và bắt đầu cất bước. Chắc chắn rồi, cái hành động đó giống y đúc với những gì anh ta vẫn luôn làm cho Anastasia. Bất luận kẻ đang trú ngụ bên trong là ai đi chăng nữa, thì lòng trung thành tuyệt đối của anh ta dành cho Anastasia sẽ không bao giờ thay đổi. ――Ngay cả khi cô ấy đang chìm sâu vào giấc ngủ nơi tận cùng của cơ thể, ngay cả khi cô ấy đã hoàn toàn lãng quên sự tồn tại của Julius đi chăng nữa.
"Julius!"
Cảm nhận được một nỗi đau đớn nhói lên trong tim khi nhìn thấy cái bóng lưng cô độc đó, Subaru gào lớn gọi tên anh ta. Cái cảm giác bị chính những ký ức của người khác ruồng bỏ trong khi bản thân vẫn khắc cốt ghi tâm mọi thứ về họ, cảm giác chẳng còn lại thứ gì ngoài sự vùng vẫy tuyệt vọng, tuyệt vọng bấu víu vào cái thứ tình cảm mong manh ấy―― Bản thân cậu cũng đã từng nếm trải cái sự đày đọa đó, nên cậu hoàn toàn thấu hiểu được nỗi đau giằng xé ấy. Ngay cả khi bản thân cậu có bị lãng quên đi chăng nữa, thì cậu cũng tuyệt đối không thể nào quên được. Chỉ riêng cái ý nghĩ đó thôi cũng đã đủ để thúc đẩy cậu hành động.
"――――"
Julius khựng bước lại, và, trong khi vẫn đang nắm chặt tay Echidna, anh ta không hề quay đầu lại. Cái sự thật rằng bóng lưng của anh ta vẫn luôn giữ được sự thẳng tắp hoàn hảo, bất chấp mọi giông bão đang gào thét điên cuồng trong tim, quả thực là một điều khiến người ta phải tức điên.
"Anh... bộ anh không có gì muốn nói với tôi sao."
Về Echidna, về cái cơ thể của Anastasia, cậu đã nhẫn tâm giấu giếm anh ta tất cả mọi chuyện. Vào chính cái đêm nay, cậu đã hứa sẽ thay ca trực để túc trực trong Căn Phòng Xanh, nhưng Subaru đã nuốt lời, và lén lút lẻn ra ngoài hẹn gặp Echidna ngoài ban công.
Cậu hoàn toàn có thể tự ngụy tạo ra hàng tá lý do. Luôn có những lý do chính đáng. Không phải là cậu cố ý…… Thế nhưng, bất luận cậu có biện minh thế nào, hay cái lý do của cậu có là gì đi chăng nữa, hay những lời bào chữa có ra sao, thì trái tim cậu cũng không thể nào rũ bỏ được cái cảm giác tội lỗi bủa vây.
Vậy thì tại sao anh không chịu hét thẳng vào mặt tôi? Sao không chửi rủa tôi, và trút cạn mọi sự phẫn nộ của anh ra đi?
Subaru không cách nào chắc chắn được liệu đó chỉ là cái cảm giác tội lỗi đang giằng xé lương tâm cậu, hay Julius thực sự đang ấp ủ những suy nghĩ cay nghiệt đó trong đầu. Nhưng chắc chắn một điều, Julius sẽ không bao giờ làm thế. Sẽ không bao giờ lớn tiếng, hay thốt ra những lời lăng mạ cay độc――
"――Có đấy."
"――――"
"Tôi hiểu rồi. Tại sao cậu lại nung nấu cái ý nghĩ rằng cậu nên giấu nhẹm cái sự thật phũ phàng này khỏi tôi. Cậu hoàn toàn không hề có ác ý. Tất thảy chỉ xuất phát từ sự quan tâm và lo lắng của cậu mà thôi. Tôi hoàn toàn đồng cảm với những nỗi lo toan đó của cậu. Nếu chúng ta đổi chỗ cho nhau, tôi chắc chắn cũng sẽ chọn cách giữ im lặng giống như cậu thôi."
"――――"
"――Nhưng mà, ngay cả khi là vậy đi chăng nữa."
Ngước mặt nhìn lên bầu trời. Với một chất giọng như thể đang bị ai đó bóp nghẹt.
"Dù cho đó có là bản thân tôi, hay Anastasia-sama, hay thậm chí là cậu đi chăng nữa, tôi không bao giờ muốn bị kẻ khác coi là một người không xứng đáng với cái danh xưng Kỵ sĩ."
※※※※※※※※※※
Cậu chẳng cần phải thực hiện bất kỳ thao tác rườm rà nào để chui ngược lại vào trong tòa tháp. Y hệt như cái cách cậu đã mò mẫm ra ban công, cậu chỉ việc hạ người xuống, bò trườn thấp hơn thắt lưng để lách qua cái lối đi bí mật và chui lọt vào bên trong tòa tháp. Trong lúc đang lồm cồm bò bằng hai đầu gối, một ý nghĩ vớ vẩn chợt lóe lên trong đầu cậu rằng chắc mẩm Julius cũng đã phải lết qua đây bằng chính cái tư thế thảm hại y hệt như thế này.
Đáng tiếc thay, vì anh ta đã nhanh chân lủi về trước rồi, nên Subaru đã vuột mất cái cơ hội ngàn năm có một để ghi tạc cái cảnh tượng đó vào trí nhớ. Tất cả là tại vì cậu đã bị đè bẹp hoàn toàn bởi những lời chốt hạ của Julius, đến mức cứ đứng chôn chân ở đó chết lặng đi một lúc lâu.
"――――"
Nếu anh ta chẳng thèm hé răng nói nửa lời, thì cũng không thể quy chụp là anh ta sống lỗi được, cậu tự nhủ. ――Có điều, sự thật phũ phàng lại không phải như thế. Khả năng cao là, Julius thừa hiểu rằng dẫu anh ta có gào thét chửi rủa vào mặt một Subaru đang bị bủa vây bởi cảm giác tội lỗi đi chăng nữa, thì điều đó cũng chẳng mang lại cho anh ta chút thanh thản nào. Và bởi vì cái lòng tự tôn chết tiệt không cho phép anh ta làm thế, anh ta không thể trút sự phẫn nộ và oán thán của mình ra, mà chỉ đành cắn răng nuốt ngược chúng vào trong ngay tại chỗ.
Nhưng mà, sự thật lại không phải như thế. Những lời mà Julius vứt lại vào phút chót, đã ghim chặt vào tim cậu như một cái gai nhọn hoắt.
Biết đâu, Subaru đã cảm thấy nhẹ nhõm hơn nếu bị ăn mắng xối xả. Nhưng vì cậu vốn không muốn cảm thấy nhẹ nhõm chút nào, nên có lẽ cái việc Julius chọn cách im lặng lại là kết cục tốt đẹp nhất. Tuy nhiên, thực tế lại không hề dễ thở như thế. Cái gai mà Julius để lại cứ dai dẳng nhức nhối, và máu vẫn rỉ ra không ngừng từ cái vết thương sâu hoắm đó. Nó sâu đến mức khiến cậu phải chần chừ không dám nhổ nó ra.
"Mình không thể…… vác mặt quay lại Căn Phòng Xanh được nữa rồi."
Nhiều khả năng là Julius đã áp giải Echidna quay trở về Căn Phòng Xanh vào lúc này rồi. Sau chuyện đó, méo có lý nào anh ta lại lết xác xuống những tầng dưới để tìm kiếm một chỗ ngả lưng trong cỗ xe rồng cả.
Cái rắc rối thâm căn cố đế này―― cái mớ bòng bong mà độ sâu của nó hoàn toàn là do cái thói hành xử thiếu suy nghĩ của chính Subaru gây ra, tuyệt nhiên không phải là thứ có thể dọn dẹp sạch sẽ chỉ sau một đêm. Chí ít thì, nó cần phải có thời gian, và việc chỉ ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng từ tốn sẽ không bao giờ là đủ để tháo gỡ được nó.
Nghĩ đến đó, cậu lại cảm thấy có chút chùn bước khi nghĩ đến việc lủi về cỗ xe rồng. Mặc dù thừa biết là Julius sẽ không lảng vảng ở đó, cậu vẫn cảm thấy cắn rứt lương tâm thế nào ấy nếu cứ thế cuộn tròn trong cái chăn ấm nệm êm vào lúc này.
Thế nhưng, giữa cái đêm hôm khuya khoắt này, Subaru không bói ra nổi một ai để có thể trút bầu tâm sự. Cả một Rem đang chìm trong giấc ngủ say lẫn cô rồng Patrasche, người bạn thân thiết nhất của Subaru, đều đang túc trực trong Căn Phòng Xanh, cái nơi mà cậu đang sợ không dám bén mảng tới vì sự hiện diện của Julius và Echidna. Và cậu cũng không thể nào dựng đầu Emilia và Beatrice dậy chỉ để bắt họ phải vểnh tai lên nghe cậu than vãn lảm nhảm được. Thế nên, tính đến thời điểm hiện tại, Subaru tuyệt nhiên không tìm thấy một ai để có thể――
"――Barusu?"
Vừa nghe thấy âm thanh đó, Subaru khẽ nuốt nước bọt cái ực rồi khựng bước lại. Ngơ ngác xoay người lại, ngay giữa lòng dãy hành lang Tầng Bốn―― nơi những bước chân vừa gõ nhịp trên sàn đá lạnh lẽo, đập vào mắt cậu là bóng dáng của cô hầu gái tóc hồng, Ram. Cặp mắt màu đỏ nhạt của Ram mở to thao láo, soi xét Subaru từ đầu đến chân.
"Lâu lắm rồi ta mới lại thấy ngươi chưng ra cái bản mặt đó đấy. Thật thảm hại."
"……tại sao cô lại phang ngay cái câu đó vào mặt tôi ngay khi chúng ta vừa mới chạm mặt thế hả. Mà nhắc mới nhớ, cô lảng vảng ở đây vào giờ này để làm cái quái gì vậy?"
"Ta cũng đang định ném cái câu hỏi đó vào mặt ngươi đấy…… mặc dù, cái việc Barusu ngươi đang lén lút giở trò gì vào cái giờ thiêng này thì đúng là không thể nào mường tượng nổi."
Đứng trước mặt một Ram đang khoanh tay trước ngực và từng bước tiến lại gần, hai má Subaru cứng đờ lại trước những lời lẽ sắc lẹm đó. Chỉ cần mường tượng sơ qua xem rốt cuộc cô nàng đang vẽ ra những kịch bản quái quỷ gì trong đầu thôi cũng đủ khiến nét mặt Subaru tối sầm lại. Nhìn thấy cái điệu bộ đó của Subaru, Ram buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi khẽ nhún vai,
"Dù sao thì, ngươi lại giở chứng mè nheo rên rỉ làm phiền Rem nữa rồi chứ gì? Ngay cả khi em gái của Ram có hiền lành và bao dung đến đâu đi chăng nữa, thì ngươi cũng đừng có mà được nước làm tới quá đáng như thế."
"……À, ừ. Chà, cô nói đúng đấy."
"――?"
Nhìn thấy đôi mắt Ram khẽ trố lên kinh ngạc khi nghe thấy điều đó, Subaru chỉ biết gượng cười cay đắng. Cậu đã giấu nhẹm đi những cảm xúc thực sự đang cuộn trào trong lòng, mà chỉ thuận nước đẩy thuyền hùa theo những gì cô nàng phỏng đoán dựa trên những thói quen lặp đi lặp lại hàng ngày của cậu. Quả thực đúng như lời Ram nói, Subaru vẫn thường xuyên giết thời gian vào ban đêm bằng cách túc trực bên giường bệnh của Rem. Thực tế thì, đêm nay cậu cũng đã làm y hệt như thế rồi. Thế nên cái việc Ram đinh ninh rằng cậu vừa mới rời khỏi đó là một suy luận hoàn toàn hợp lý. Nhưng đêm nay, mọi chuyện không chỉ dừng lại ở đó――
"Ngưng ngay cái bản mặt thảm hại đó của ngươi lại đi."

"Oogh."
"Với cái biểu cảm thảm hại, bi đát đó, trông ngươi còn hạ đẳng hơn cả mấy cái thằng hầu hèn mọn nhất đấy. Cứ mang cái bộ dạng đó lảng vảng ra đường, người ta sẽ bắt đầu nghi ngờ năng lực nhìn người của Emilia-sama, khi người lại đi chọn một gã như Barusu ngươi làm Kỵ sĩ mất. Làm ơn tự kiểm điểm lại bản thân giùm cái đi."
Cậu cảm nhận được ngón tay của Ram đang búng một cái đau điếng vào cái trán đang ủ rũ của mình. Nước mắt Subaru ứa ra vì lực búng quá mạnh, và ngay khi cậu định mở miệng gào lên phản đối, Ram đã lạnh lùng hừ lạnh một tiếng bằng mũi, chặn họng cậu lại ngay tắp lự. Trong suốt quá trình đó, bản thân cô nàng trông có vẻ vô cùng ung dung tự tại.
"……Trời ạ, thật tình, đúng là Nee-sama vẫn luôn là Nee-sama mà.
"Hah. Làm ơn đừng có khiến Ram phải phát ói vì mấy cái thứ suy nghĩ gớm ghiếc của nhà ngươi nữa, Barusu."
Subaru vừa đưa tay xoa xoa vầng trán tấy đỏ vừa than vãn, và Ram liền trưng ra một cái biểu cảm như thể đang kinh tởm cậu từ tận xương tủy. Việc cậu lại cảm thấy được an ủi vỗ về trước cái thái độ lạnh nhạt đó, chứng tỏ cậu quả thực là một kẻ đáng thương bết bát đến cùng cực. Những lời cô nàng vừa nhả ra không hề chứa đựng lấy một chút hơi ấm hay sự đồng cảm nào, thế nhưng, chẳng hiểu sao đối với cậu, nó lại mang ý nghĩa to lớn đến thế.
"Ram này, tóm lại thì cô lảng vảng ở đây vào giờ này để làm cái quái gì vậy?"
"Thật là tởm lợm."
"Cô đừng có tự dưng bẻ lái cắt ngang câu chuyện thế chứ! Chúng ta mới chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà……"
Bất lực nhún vai, Subaru khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt, rồi đưa mắt nhìn về phía dãy hành lang phía sau lưng Ram―― hướng mà cô nàng vừa đi tới. Mặc dù Tầng Bốn rộng thênh thang, nhưng lại không có gì thực sự đáng chú ý ở đây cả. Chỉ có Căn Phòng Xanh, và đống hành lý họ đã khuân lên từ cỗ xe rồng. Và――
"……Dãy cầu thang dẫn lên tầng hai sao?"
"――――"
"Đừng bảo là, cô vừa mới leo lên đó nhé. Một thân một mình?"
"Đừng có lo bò trắng răng. Ta không có liều mạng ngu xuẩn như cái gã đó đâu. Nhìn thì có vẻ không giống, nhưng ta tuyệt đối không tự cao tự đại đến mức nghĩ rằng mình có thể làm nên trò trống gì với Reid Astrea khi chỉ có một thân một mình."
Mường tượng ra cái viễn cảnh tồi tệ mà bản thân không muốn phải nghĩ tới, Subaru nhếch mép khó nhọc, và Ram khịt mũi cười khẩy khi bác bỏ mọi sự hoài nghi của cậu. Nghe thấy lời mỉa mai sắc lẹm nhắm thẳng vào sự bốc đồng cứng đầu của Julius được giấu kín trong câu nói của cô nàng, chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ khiến cái gai đâm sâu trong ngực Subaru lại nhói lên một nhịp.
"Có vẻ như, giữa ngươi và Julius vừa xảy ra xích mích gì đó nhỉ. Cãi nhau à?"
"Cái bản mặt tôi dễ đọc vị đến mức đó cơ à?"
"Chuyện Barusu nhà ngươi dễ đoán đến mức nào thì trí thông minh của Ram cũng tỷ lệ thuận theo mức độ đó đấy. Vế sau thì ảnh hưởng nhiều hơn đấy, nghe chưa, nhưng đó không phải là thứ đáng để ngươi bận tâm đâu. ……Không, dĩ nhiên là vế trước cũng đóng một vai trò không hề nhỏ. Bởi ta biết rằng, sẽ không mất quá nhiều thời gian để moi sạch mọi thứ từ cái miệng của ngươi ra sau mấy đòn tra tấn đâu."
"Cái việc cô nghiễm nhiên mặc định rằng tôi sẽ bị đem ra tra tấn dã man nghe đã rùng rợn vãi cả nồi ra rồi đấy, cô có biết không."
Nhìn Subaru đang đưa tay xoa xoa hai bên má mình, Ram chỉ khẽ nheo mắt lại. Nhận thấy cô nàng không hề có ý định nói đùa, Subaru khẽ rùng mình sởn gai ốc.
"Nếu đã như vậy, thì rốt cuộc cô đến đây làm gì……"
"――Ta không thèm lết lên tầng hai đâu. Ta chỉ thử leo lên đó thôi."
"……Tôi cứ tưởng cô vừa mới mạnh miệng dõng dạc tuyên bố rằng mình không phải là cái thể loại liều mạng ngu xuẩn cơ mà. Trừ phi... cô đang toan tính giở trò đánh lén hắn ta trong lúc hắn đang ngủ say như chết sao?"
Subaru vốn không bao giờ cảm thấy cắn rứt lương tâm khi phải giở bất kỳ thủ đoạn bẩn thỉu nào để giành lấy phần thắng. Cũng sẽ hoàn toàn dễ hiểu thôi nếu Ram cũng chia sẻ chung cái tư tưởng đó và đang âm mưu đánh úp Reid trong lúc hắn đang ngủ. Nhưng cái vấn đề cốt lõi là liệu cái gã Reid này có thực sự cần phải ngủ hay không. Và, ngay cả khi hắn ta có ngủ thật đi chăng nữa, thì liệu cô nàng có đủ trình để qua mặt hắn không?
"Đáng tiếc thay, cái việc đánh lén hắn ta trong lúc ngủ là một nhiệm vụ bất khả thi. Ta đã phải quay đầu bỏ cuộc ngay khi mới lết được nửa đường lên cầu thang. Hắn ta quả thực là một con quái vật dị hợm không thể lường trước được. Hắn có thể khiến Garf trông hiền lành đáng yêu như một chú cún con đấy."
"Mặc dù, sau một khoảng thời gian dài tiếp xúc với Garfiel, thì cậu ta đúng là cũng đáng yêu phết đấy……"
"Ta không có ý nói đến dăm ba cái trò hề vớ vẩn của hắn, ta đang nói đến cái mức độ nguy hiểm chết người mà hắn mang lại cơ."
Dựa theo cái cách cô nàng diễn đạt, thì cô nàng cũng không hề phủ nhận chuyện mấy cái trò mèo của Garfiel quả thực rất đáng yêu, nhưng vì hiện tại bọn họ đang phải đối mặt với một vấn đề sinh tử mang tính trọng đại hơn, nên Subaru chỉ đành nhíu mày và gạt phăng cái suy nghĩ đó ra khỏi đầu.
"Bây giờ thì ta đã hoàn toàn bị thuyết phục rồi. Nếu một bên đã không thèm đếm xỉa gì đến liêm sỉ mà sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn đê hèn để đạt được mục đích, thì lẽ dĩ nhiên là bên còn lại cũng sẽ đáp trả bằng những thủ đoạn tàn nhẫn không kém gì. Y hệt như những gì chúng ta đã bàn bạc, để có thể hạ gục được hắn, chúng ta tuyệt đối không được phép để hắn trở nên nghiêm túc, và chỉ có làm như thế thì chúng ta mới có cơ may đáp ứng được mấy cái điều kiện quái gở của hắn."
"……Chỉ để xác nhận lại cái lập luận đó thôi, mà cô đã liều mạng lết lên tầng hai một thân một mình sao?"
"Bộ ta phải nhai lại cái câu đó một lần nữa à. Ta KHÔNG HỀ lết lên tầng hai. Cái nhiệm vụ đó hiện tại quá đỗi quá sức đối với Ram."
Nhấn mạnh lại cái sự thật phũ phàng rằng họ hiện tại không đủ sức mạnh, Ram đã gióng lên một hồi chuông cảnh báo về việc cần phải có sự chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi dám cả gan thách thức tầng hai thêm một lần nào nữa.
"Barusu?"
"Kh, không, không có chuyện gì đâu…… Chà, cũng không phải là hoàn toàn không có gì, nhưng hiện tại nó không quan trọng đâu. Nhiều khả năng là, chúng ta sẽ có một buổi họp mặt bàn bạc tử tế vào ngày mai."
"Một lời tuyên bố vòng vo tam quốc đến mức đáng kinh ngạc đấy."
"Đó chính xác là cái ý đồ mà tôi đang muốn hướng tới đấy, nhưng mà, mọi chuyện không giống như những gì cô đang nghĩ đâu. Quả đúng như dự đoán, ngay cả ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, tôi lại vừa mới gây ra một chuyện vong ân bội nghĩa khốn nạn, và lần này quả thực không dễ dàng gì để có thể gỡ gạc lại được."
Cậu đã nói quá đủ cho hiện tại rồi. Đó là một vết nứt kỳ dị mà chính cậu cũng không dám chắc chắn liệu mình có thể hàn gắn lại một cách hoàn hảo hay không, và cậu hoàn toàn không muốn làm mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn rồi khiến vết nứt đó há miệng rộng hơn nữa. Nhìn Subaru đang rũ rượi như một con rối đứt dây, Ram vẫn không hề bị thuyết phục, nhưng cô nàng đã quyết định sẽ buông tha cho cậu.
"Dù sao đi nữa, cái việc chinh phục tầng hai…… đánh bại Reid sẽ ngốn của chúng ta rất nhiều thời gian và công sức đấy. Chí ít thì, mọi chuyện sẽ dễ thở hơn nhiều nếu chúng ta có thể trông cậy vào sự yểm trợ của Shaula."
"Chà, cũng không hề nói quá khi khẳng định rằng cô nàng không phải là một nhân vật mà chúng ta có thể dựa dẫm vào đâu. Mặc dù, nếu như lúc trước cô nàng không ra tay cứu giúp, thì giờ này tất cả chúng ta đã biến thành mấy cục than đen thui cháy khét lẹt vùi thây dưới lớp cát đó rồi."
Nếu không có Shaula, thì ngay từ đầu bọn họ đã không bao giờ có cửa lết xác được đến cái thử thách trên tầng hai này. Nhưng ngay cả khi đã nằm lòng cái sự thật đó, thì cô nàng vẫn luôn chứng minh mình là một vị Hiền giả phế vật đáng thất vọng kể từ cái khoảnh khắc bọn họ đặt chân vào tòa tháp này.
"Nếu chúng ta cứ khư khư bám lấy cái con đường đường chính chính đầy chông gai đó, thì chắc chắn chúng ta sẽ bị kẹt cứng trong cái ngõ cụt này thôi."
"Không phải là tôi cho rằng cái việc đâm đầu vào một lối đi ngây thơ trong sáng sẽ mang lại kết quả tốt đẹp hơn đâu. Nhưng mà, nếu chỉ đơn thuần xét trên từng tình huống cụ thể…… thì cái trò đó không thể áp dụng được cho lần này đâu."
"Ngươi có thể thốt ra những lời lẽ đó một cách trơn tru nhẹ bẫng đến vậy cơ à…… Ram, không có cái sự thong dong rảnh rỗi như thế đâu."
Bất mãn ra mặt trước câu trả lời của Subaru, Ram khẽ nhún vai. Và rồi, trong lúc đang từ từ xoay lưng bước đi,
"Nếu ngươi không chịu lăn ra ngủ sớm thì ngày mai ngươi sẽ biến thành một thằng phế vật mất tác dụng đấy. Ta cũng sẽ quay trở lại cỗ xe rồng đây."
"Aahh, ừ. Tôi, ờm……"
Cậu rất muốn thanh minh lý do tại sao mình không thể quay trở lại đó được, nhưng chuyện đó quả thực quá đỗi rắc rối khó nhằn. Ở chiều ngược lại, ngoảnh mặt lại nhìn một Subaru đang lúng búng trong miệng như thế, Ram khẽ buông một tiếng thở dài ngao ngán.
"Tùy ngươi thôi. Nhưng nếu ngươi dám trở thành gánh nặng cản bước chúng ta chỉ vì cái tội thiếu ngủ, thì ta sẽ tự tay vặn đứt nó đấy."
"Aah, khoan đã…… cô nói là vặn đứt cái quái gì cơ!?"
"Ta sẽ để cái việc đó cho trí tưởng tượng phong phú của ngươi tự giải quyết."
Vừa phẩy tay một cái, Ram vừa hướng thẳng đến dãy cầu thang dẫn xuống các tầng thấp hơn. Cố tình lảng tránh không thèm đào bới những gì cậu đang muốn giấu giếm, để mặc cậu tự thân vận động đứng dậy bằng chính đôi chân của mình, phải chăng đó là cách mà cô nàng đang thể hiện sự tinh tế quan tâm của mình?
Đăm đăm nhìn theo cái bóng lưng gầy gò đang dần mờ đi phía đằng xa, dẫu biết thừa rằng cô nàng sẽ không thể nào nhìn thấy, Subaru vẫn đưa tay lên vẫy chào.
"Ngủ ngon nhé, nee-sama. Hẹn gặp lại chị vào ngày mai."
"……Ram không phải là Nee-sama của Barusu đâu. Ngưng ngay cái kiểu gọi đó lại đi."
Lời phủ nhận cuối cùng của cô nàng nghe thật yếu ớt chẳng mang theo chút sức mạnh đe dọa nào, cứ như thể cô nàng đã hoàn toàn chấp nhận nó, và chỉ cố tình phản kháng lại cho có lệ mà thôi.
Sau khi bóng dáng Ram đã hoàn toàn bốc hơi sau những lời để lại đó, Subaru khẽ bẻ khớp cổ rắc rắc rồi lầm bầm [Ah, giờ mình phải làm cái quái gì đây].
Cậu không thể nào lết về cỗ xe rồng được nữa rồi. Và cái việc vác mặt quay lại Căn Phòng Xanh cũng là một điều bất khả thi. Nếu đã như vậy, cậu đành phải mò mẫm tìm một cái xó xỉnh nào đó để ngả lưng cho đến sáng, hoặc tìm một nơi mà cậu có thể đốt thời gian vào một việc gì đó có ích hơn.
"Nếu chỉ cần một chỗ để ngả lưng, thì mình hoàn toàn có thể tạt bừa vào một căn phòng nào đó……"
Ứng cử viên sáng giá nhất chính là cái căn phòng dùng để chứa đống hành lý của họ. Toàn bộ hàng hóa và nguồn lương thực dự trữ từ cỗ xe rồng đã được khuân hết vào cái phòng đó, mặc dù sẽ hơi khó nhằn để bới ra được một thứ gì đó có thể tận dụng làm gối đầu.
Hoặc là――
"Vắt óc suy nghĩ cách để chinh phục tầng hai, cách để hạ bệ Reid."
Nói thật thì, đó chắc chắn là sự lựa chọn mang tính xây dựng nhất. Gần như toàn bộ những rắc rối đang bủa vây lấy họ trong tình cảnh hiện tại đều xoay quanh cái bài toán hóc búa là làm thế nào để chinh phục bằng được cái Tháp canh chết tiệt này.
"――Chính là nó."
Và, ngay tại khoảnh khắc đó, Subaru búng tay cái chóc. Ngay khi cái ý tưởng điên rồ đó lóe lên xé toạc màn đêm trong tâm trí cậu hệt như một tia sét, Subaru đột ngột đổi hướng những bước chân của mình bằng một cú xoay người dứt khoát.
"Nếu cái kế hoạch này trót lọt……"
Mặc dù không dám khẳng định chắc chắn 100%, nhưng đó chắc chắn sẽ là một nước cờ có khả năng xoay chuyển cục diện hiện tại một cách ngoạn mục. Đặt trọn niềm tin vào cái suy nghĩ táo bạo đó, Subaru hộc tốc lao như bay về phía đích đến của mình.
――Bên trong Tòa tháp tĩnh mịch giữa đêm khuya, những tiếng bước chân dồn dập, mạnh mẽ của Subaru vang vọng đinh tai nhức óc. ――Chỉ có những tiếng bước chân cô độc của một người duy nhất vọng lại.
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
――Cái cảm giác khi cậu bừng tỉnh, giống hệt như khoảnh khắc cậu ngoi lên mặt nước sau một cú lặn sâu.
Kéo cái cơ thể vô thức đang chìm sâu trong những giấc mộng mị trồi lên, mượn một nhịp thở để lôi tuột toàn bộ cơ thể trở về với thực tại, ý thức từ từ khởi động lại, và rồi, phá vỡ bề mặt nước mỏng manh, cậu đã được tái sinh. Nếu giấc ngủ là một cái chết tạm thời, và sự thức tỉnh là sự sống―― thì cái lời mô tả sến súa đó quả thực không sai đi đâu được.
Dù sao thì, dẹp mấy cái cảm xúc thơ thẩn sướt mướt đó sang một bên, cậu bắt đầu dần lấy lại nhận thức――
"――Subaru! Này, Subaru, anh không sao chứ?"
"C-cái quái gì!?"
Ngay khoảnh khắc cậu vừa hé mở đôi mắt, lập tức bị tấn công trực diện bởi cái khuôn mặt tuyệt trần đang dí sát ngay trước mặt mình, Subaru giật nảy mình lăn lộn sang một bên. Và rồi, cậu lăn không được bao xa thì cái bề mặt đã đột ngột biến mất, cậu rớt xuống một khoảng ngắn và tiếp đất bằng vai một cú đau điếng.
"Ngya!"
"Eek! Subaru, anh ổn chứ!? Tại sao tự nhiên anh lại lăn lộn bấn loạn lên thế!?"
"Kh, không, không phải là tôi tự nguyện muốn lăn lộn hay gì đâu……"
Vừa xuýt xoa xoa bóp cái bờ vai đang ê ẩm vừa khẽ lắc đầu nguầy nguậy, cậu chống tay gượng người ngồi dậy. Và rồi, chỉ trong cái chớp mắt, Subaru rơi vào trạng thái hoang mang tột độ.
Đây là một căn phòng ngập tràn sắc xanh. Toàn bộ không gian bên trong căn phòng bị bao trùm bởi những lớp dây leo chằng chịt đan xen vào nhau, che khuất hoàn toàn những bức tường đằng sau chúng. Nếu có ai đó phán rằng toàn bộ cái căn phòng với thiết kế kỳ quái này được dựng lên hoàn toàn từ dây leo, thì có lẽ cậu cũng sẽ nhắm mắt tin sái cổ.
Và có vẻ như, Subaru đang nằm bẹp trên sàn nhà, ngay sát một cái giường được bện từ dây leo chễm chệ ngay giữa trung tâm căn phòng. Khả năng cao đó chính là cái thứ mà cậu vừa mới lăn lộn rớt xuống… đó là toàn bộ những phân tích của cậu về cái tình thế hiện tại. Thật nực cười khi Subaru có thể giữ được sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc để đưa ra những nhận định đó, nhưng mọi chuyện đều có lý do của nó.
"Hmm, có vẻ như anh không bị va đập vào chỗ nào hiểm hóc nào cả ha. May quá. Nhưng mà em đã lo sốt vó lên rồi đấy, anh biết không, anh tuyệt đối đừng có bao giờ mang cái trò thót tim này ra để hù dọa em thêm lần nữa đấy nhé."
"Emilia này, nếu ngươi cứ nhẹ giọng như thế, thì Subaru hắn, sẽ không bao giờ chịu nghiêm túc kiểm điểm lại bản thân mình đâu, ta cho là vậy. Nếu cô không gay gắt đe nẹt hơn, thì những sự lo lắng của Betty sẽ không thể nào lọt vào tai hắn ta được đâu."
"Tôi đoán là em nói đúng. Nhưng mà tôi hơi bất ngờ khi nghe thấy Beatrice nói ra những lời đó đấy. Rõ ràng là em đã hoảng loạn đến nhường nào khi không bói ra nổi tung tích của Subaru, và em gần như đã ứa nước mắt khi tìm thấy cậu ấy đang nằm bất động ở đó cơ mà……"
"Ngươi không cần phải bới móc cái chi tiết đó ra đâu, ngươi có thể câm mồm lại và đừng nhắc đến cái chi tiết đó nữa được không, ta cho là vậy!"
Ngay trước mắt cậu, cuộc đối thoại dường như đang bắt đầu trượt khỏi quỹ đạo mất kiểm soát. Vừa gật gù một cách ngu ngốc theo nhịp điệu của màn chí chóe cãi vã khiến cậu không thể nhịn được mà mỉm cười đó, Subaru vừa ngoái đầu nhìn ra sau lưng. Đang ngoan ngoãn ngồi bệt trên sàn nhà và thở phì phò ngay sau lưng cậu, là một cái sinh vật khổng lồ quái dị nào đó.
"――――"
Ở đó, có một con thằn lằn khổng lồ. Với những lớp vảy đen tuyền bao bọc kín mít toàn thân, đó là một con thằn lằn khổng lồ với kích thước ngang ngửa một con ngựa. Cái điều kỳ quái nhất là nó đang dịu dàng dùng cái mõm của mình cọ xát cưng nựng vào cổ Subaru. Nhận thấy nó có vẻ vô hại và thân thiện, Subaru khẽ vươn tay vuốt ve đầu con thằn lằn. Và rồi, cậu buông một tiếng thở dài thườn thượt.
"Nói cách khác, mọi chuyện là thế này
nhỉ."
Điềm tĩnh, và hoàn toàn tỉnh táo, cậu chậm rãi nhả ra từng chữ một. Nhìn thấy bộ dạng đó của Subaru, hai cô gái đứng trước mặt cậu đồng loạt nghiêng đầu khó hiểu.
"――Subaru?"
Và rồi, y hệt như hai chị em sinh đôi cùng chung một nhịp thở, họ đồng thanh gọi tên Subaru. Một cô gái tóc bạc với vẻ đẹp tuyệt trần đến mức có thể khiến đôi mắt cậu nổ tung vì chói lóa, và một bé gái nhỏ nhắn tựa như một nàng tiên nhỏ xíu trong bộ váy lộng lẫy.
Một cô gái tóc bạch kim xinh đẹp tuyệt trần, một Loli-Tóc mũi khoan, một con thằn lằn khổng lồ, và một căn phòng được dệt nên từ dây leo―― Subaru há hốc mồm, và gào lên với tất cả sức lực của mình.
――Bởi vì đây là, đây là, đây chính xác là.
"MÌNH ĐÃ BỊ TRIỆU HỒI ĐẾN MỘT THẾ GIỚI SONG~SONG RỒI SAO!?"
※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※

0 Bình luận