――Cậu đã vắt kiệt sức bình sinh của mình mà chạy dọc theo dãy cầu thang dài dằng dặc ấy để tìm kiếm anh ta, thế nhưng, khi cậu đến nơi thì mọi sự đã quá muộn màng rồi.
"――――"
Mặc cho hơi thở đứt quãng nhọc nhằn, cậu vẫn gào lên đến xé họng, vắt kiệt buồng phổi vốn dĩ đã căng cứng vì kiệt sức của mình.
Nhưng chao ôi, cả giọng nói lẫn ngôn từ của cậu giờ đây chẳng còn lấy một chút sức mạnh nào để vãn hồi cục diện nữa. Sự bất lực của ngôn từ tại chốn này đang dần trở thành một vấn đề trí mạng, nhất là ngay lúc này, khi mà hai kẻ bề trên đang lao vào một trận tử chiến so kè kiếm kỹ.
Dẫu cho cậu thậm chí còn chẳng dám đoan chắc liệu bản thân cậu có thể gọi cái cảnh tượng trước mắt mình là "so kè kiếm kỹ" được hay không.
Bởi vì mọi thứ diễn ra quá mức áp đảo theo một chiều, và cho dù cậu có cố tô vẽ hay nói giảm nói tránh đến mức nào đi chăng nữa, thì thứ vũ khí nằm trong tay một kẻ trong số họ rốt cuộc cũng chỉ là một đôi đũa gỗ mà thôi.
――Luồng bạch quang chói lòa bung tỏa, nhuộm căn phòng vốn dĩ đã trắng xóa chìm ngập trong một sắc trắng còn rực rỡ và mù lòa hơn nữa.
Chẳng ai rõ nguồn cơn của thứ ánh sáng ấy là từ đâu mà ra. Bất luận nó được sinh ra từ bản chất dị thường của gã Kiếm sĩ nọ, hay thực sự xuất phát từ một nhát chém mà gã từng ngạo nghễ tuyên bố rằng có thể cắt đứt cả ánh sáng, thì đòn đánh kinh thiên động địa ấy đã mang theo một luồng sóng xung kích bạo liệt càn quét khắp căn phòng.
Kẻ xui xẻo nằm trọn trong tầm công kích cũng bị luồng ánh sáng ấy nuốt chửng, và cứ thế bị hất văng đi như một thứ rác rưởi mà chẳng thể chống cự nổi dù chỉ một chút.
Rồi ngay ở cái chớp mắt tiếp theo, ánh sáng vụt tắt, bỏ lại thân ảnh cao lớn của gã đàn ông tóc đỏ với bộ võ phục tuột một bên tay áo đang đứng sừng sững giữa căn phòng―― Cùng với đó, là thân xác của vị Kiếm sĩ tóc tím đã đổ gục xuống mặt đất lạnh lẽo hệt như một cái xác không hồn.
"Ê, mày chẳng phải là cái thằng nhãi ranh yếu xìu đó sao, thằng oắt."
Gã đàn ông tóc đỏ cất tiếng bỡn cợt đầy suồng sã với Subaru, người đang chết trân tại chỗ, cứng họng trước những gì mình vừa chứng kiến. Chẳng trễ một nhịp, gã nhếch mép nở một nụ cười nhe nanh sắc lẹm như cá mập, cứ như thể gã đã hoàn toàn quên sạch sành sanh cái trận tử chiến mà mình vừa mới tham gia vậy.
Rồi gã chĩa thẳng đôi đũa về phía vị Kiếm sĩ đang gục ngã―― Về phía Julius.
"Mày lết tới đây muộn quá rồi đấy, thằng ranh. Tao đã dọn dẹp xong xuôi cái chỗ này rồi, và tao ngửi thấy cái mùi mày lại sắp sửa làm phiền tao thêm đấy, thế nên lo mà xách cái xác của nó lên rồi cút xéo mẹ mày đi cho khuất mắt tao."
"…Reid Astrea."
"Cái đéo gì vậy, thằng oắt con. Đừng có thọc mõm vào tên tuổi của người khác như thế chứ thằng lồn. Đừng có phá hỏng niềm vui của tao, việc không xưng danh ra nghe nó ngầu hơn vạn lần đấy, thằng ranh."
『Kẻ múa gậy』―― hay nói cách khác là Reid, tâm trạng của hắn lập tức trở nên tồi tệ thấy rõ khi bị réo gọi bằng chính cái tên thật của mình.
Mặc dù Subaru cảm thấy vô cùng sôi máu trước những lời lẽ lươn lẹo đéo đâu vào đâu của hắn, nhưng cậu tuyệt nhiên không dám có bất kỳ hành động thiếu suy nghĩ nào. Thay vào đó, cậu chầm chậm dời ánh mắt khỏi Reid, hướng về phía Julius vẫn đang nằm bất động trên sàn.
"Tao đéo thèm vồ lấy rồi nhai đầu mày đâu mà sợ, cái thằng nhãi này. Mày đéo cần phải cứ trừng trừng mắt nhìn tao như thế đâu."
"Xin lỗi nhé, nhưng ở quê tôi, người ta có dạy một cái lẽ thường tình rằng ta tuyệt đối không được rời mắt khi đụng độ với một con gấu chó. Còn về phần Julius…"
Vẫn ghim chặt ánh mắt đề phòng về phía Reid, Subaru khom người xuống, cẩn thận kiểm tra xem Julius liệu có còn thở hay không. Anh ta đã hoàn toàn mất đi ý thức, nhưng khi cậu đặt lòng bàn tay ngay sát miệng anh ta, một hơi thở nhè nhẹ vẫn sượt qua da thịt cậu.
Có vẻ như anh ta vẫn còn sống sót một cách ngoạn mục dù đã hứng trọn nhát chém kinh hoàng ấy. Subaru khẽ thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
"Thế này chẳng phải là ông đã quá đỗi nhân từ rồi sao, nhất là khi ông từng gáy bẩn rằng lần tới sẽ đéo thèm nương tay với bọn tôi cơ mà."
"Đéo hẳn đâu. Bị đánh bại bởi đôi đũa rồi cắp đuôi chuồn thẳng về nhà trông còn thảm hại rác rưởi hơn cả việc bị giết bởi nó, mày đéo nghĩ thế à? Tao thì thấy mẹ nó là như vậy đấy. Tao thà chết quách đi cho xong còn hơn là phơi bày cái bộ dạng thảm hại của mình cho bất kỳ ai dòm ngó. Thế nên tao mới dùng đũa đập nhừ tử chúng nó rồi ném chúng nó cút về nhà."
"Cho tôi rút lại cái câu ông nhân từ đi, cái đồ khốn nạn rác rưởi."
"Kah! Mày đéo bao giờ để lại được cái ấn tượng mẹ gì đâu, cho dù mày có sủa cái đéo gì đi nữa thằng ranh con. Hơn nữa, hôm nay tao đéo có hứng thú kiểm tra bọn mày thêm nữa đâu. Cơ mà, tao sẵn sàng tẩn cho mày một trận nhừ tử nếu mày muốn thử. Hệt như cái thằng đang nằm bẹp dưới chân mày ấy."
Reid dùng tay phải gãi gãi những múi cơ bụng cuồn cuộn, tay trái cầm đũa lần lượt chỉ trỏ vào mặt Subaru rồi đến Julius.
Bất luận cục tức trong lồng ngực đang sục sôi đến nhường nào trước cái thái độ bố đời của Reid, Subaru hiện tại đéo có lấy một biện pháp nào để ép gã phải thu hồi lại sự thô lỗ khốn nạn ấy cả.
"Mẹ kiếp."
"Ồ, ồ ồ, tiếp đi. Đừng có ngậm tăm trong lúc cõng đồng bọn của mày như thế chứ, cứ tự nhiên mà cư xử hệt như một kẻ thua cuộc cay cú đi nào. Đó mới là việc làm khôn ngoan và dễ dàng nhất nếu nó giúp mày cảm thấy khá khẩm hơn đấy. Dù cho nó thảm hại vãi lìn ra."
Reid nheo đôi mắt màu xanh lam sắc lạnh của gã mà phun ra những lời nhục mạ ấy trong lúc thả phịch mông ngồi xuống nền đất. Trong khi đó, Subaru bằng cách nào đó đã xoay xở xốc bế được thân xác rũ rượi của Julius lên vai, giữa lúc cậu phải cắn răng hứng chịu cái sự hả hê khốn kiếp của kẻ chiến thắng.
Cực chẳng đã, Subaru đành phải cõng Julius trên lưng y hệt như những gì cậu đã làm cách đây một giờ đồng hồ. Cái cơ thể bất tỉnh nhân sự này nặng trịch, chưa kể anh ta còn cao hơn cậu một khúc. Quả là một đống rắc rối hỗn độn, nhưng trong lúc gian nan thì đành phải cắn răng mà hy sinh một chút vậy.
Bởi vì vứt Julius lại một mình ở cái chốn quỷ quái này hoàn toàn không phải là một sự lựa chọn.
"――Lần tới, dẫn theo mấy con ả ngon nghẻ tới đây cho tao đi, thằng ranh. Ví dụ như cái con ghẻ bốc lửa hôm nọ ấy."
Chẳng thèm đả động đến tên của bất cứ ai dù chỉ một lần, Reid xua tay đuổi khéo bọn cậu đi.
Đối diện với cái thái độ cợt nhả thiếu đòn của Reid, Subaru theo đúng nghĩa đen chẳng thể làm gì hơn ngoài việc câm nín ôm hận mà lùi bước, rút khỏi nơi đây.
※※※※※※※※※※※※※
"……Hộc, hộc"
Lê từng bước chân nhọc nhằn, Subaru lầm lũi bước xuống dãy cầu thang, cẩn trọng vô cùng để không bước hụt dù chỉ một nhịp.
Mặc dù không gian cầu thang khá rộng rãi, cậu vẫn cảm thấy một nỗi bức bối ngột ngạt bao trùm khi bị bao vây tứ phía bởi những bức tường đá vô hồn. Đây đã là lần thứ hai cậu cất bước leo lên rồi lại đi xuống cái dãy cầu thang chết tiệt này, thế nhưng cậu tuyệt nhiên chẳng có lấy một manh mối nào để lý giải sự dị thường trong cấu trúc của nó, đặc biệt là chuyện tại sao nó lại không đâm toạc ra ngoài tháp dẫu cho hướng đi của nó luôn nằm trên một đường thẳng tăm tắp.
"Tại sao tên đần nhà anh lại đi đâm đầu vào cái việc xuẩn ngốc này cơ chứ… Tôi sắp gãy mẹ lưng mình ở đây rồi đây này…"
Khỏi cần phải nói cũng đủ biết việc cõng thêm một người đàn ông trưởng thành lết xuống cái cầu thang dài dằng dặc này là một cực hình tàn khốc đến nhường nào.
Nhất là khi dãy cầu thang này có tận 444 bậc (theo như lời Emilia đếm được). Không phải là Subaru mang ác cảm gì với Emilia vì cô đã nói cho cậu nghe con số đó đâu, nhưng trong những lúc khốn cùng thế này, khi mà con số thực tế ấy cứ không ngừng luẩn quẩn nảy lên trong đầu cậu, cậu thực sự chỉ muốn chạy tới véo lấy đôi gò má mềm mại của cô mà than vãn đôi câu.
Mà tất nhiên là Emilia-tan chắc chắn trông sẽ cực kỳ đáng yêu nếu cậu thử véo má em ấy――,
"Cả Emilia và Beako chắc hẳn đều đang lo sốt vó lên rồi… nếu mình không mau chóng vác anh ta về."
Bọn họ đã sớm nhận ra sự biến mất của Julius ở Căn Phòng Xanh, và thế là tất cả bọn họ đã nháo nhào tản ra khắp Tháp canh chỉ để lùng sục tung tích anh chàng. Họ đã sục sạo trên Tầng Ba cũng như các gian phòng trên Tầng Bốn, đồng thời sai Shaula chạy vội xuống Tầng Trệt để kiểm tra Gyan và Cỗ xe rồng.
Cả bọn đều đang lo lắng cho Julius. Họ lo lắng về những tổn thương đang giày vò tâm trí anh sau thất bại cay đắng của anh ta trước Reid, và cả việc anh ta đột nhiên lại biến mất tăm, trong khi vẫn bỏ lại thanh Kiếm Kỵ sĩ đã gãy nát của mình.
Cứ cái đà này, chắc hẳn bọn họ sẽ thành cái tuýp người sẽ đi tự làm khổ bản thân đến phát ốm vì nỗi bất an đang đè nặng trong lòng mất thôi.
"Thế nhưng, anh biết không…"
――Tuy nhiên, duy chỉ có Subaru là khác biệt với bọn họ. Duy chỉ có Subaru là người ngay lập tức thấu hiểu được những góc khuất tăm tối đang giày vò trái tim anh chàng đó.
Julius đã đi đâu mà chẳng thèm mang theo thanh Kiếm Kỵ sĩ của mình, và vì mục đích gì cơ chứ?
Chỉ có Subaru là người duy nhất biết rõ câu trả lời cho những nghi vấn ấy một cách tường tận nhất――,
"――Mọi thứ, từ nãy giờ cứ rung bần bật cả lên."
"――Chậc! Giờ anh mới nhận ra đấy à!?"
Subaru khựng lại giữa chừng khi loáng thoáng nghe thấy thanh âm phát ra từ sau lưng mình. Julius, người đang được cậu vác trên vai, khẽ cựa quậy sau tiếng gắt gỏng của cậu và thốt lên, "Aah."
"Chúng ta đang ở đâu đây……"
"Nói một cách mơ hồ thì, chúng ta đang đi được nửa đường xuống vài bậc cầu thang, nói một cách chính xác hơn một chút thì, chúng ta đang ở giữa một dãy cầu thang dài dằng dặc, và nếu nói một cách chi tiết đến từng kẽ tóc thì chúng ta đang ở giữa đường tháo chạy trối chết xuống cầu thang nối giữa Tầng Hai và Tầng Bốn."
"Cậu đang cố tình nói mỉa một cách khá mơ hồ đấy phải không… Và cậu đang cõng tôi trên lưng sao?"
"Đúng là như thế đấy. Và để tôi nói cho anh biết là cái cảnh tượng khốn nạn này đã lặp lại đến hai lần trong một khoảng thời gian ngắn củn rồi đấy. Tôi đang phải làm cái việc mà tôi đã đinh ninh là mình đéo bao giờ muốn làm lại nữa chỉ trong đúng 30 phút sau đó đấy; anh có hiểu được cái cảm giác thốn đến tận rốn của tôi lúc này không hả?"
"Chẳng trách chuyến đi này lại xóc nảy đến thế……"
"Anh có muốn tôi ném thẳng anh xuống không?"
Subaru có thể cảm nhận được tiếng cười khò khè của Julius vọng lại từ trên lưng mình. Cậu lờ đi sự châm biếm trong từng câu chữ của anh ta và khẽ thả lỏng cơ thể đôi chút.
Nói một cách thành thực thì Subaru hoàn toàn không có bất kỳ dự đoán nào về những lời đầu tiên mà Julius sẽ thốt ra khi tỉnh lại. Sẽ chẳng ngoa chút nào nếu nói rằng cậu thậm chí còn cảm thấy kinh hãi trước những gì anh ta sắp sửa bộc bạch, thú thực là vậy.
Chính vì thế, Subaru mới thở phào nhẹ nhõm đến vậy khi cái chiều hướng câu chuyện mà cậu lượm lặt được từ vài câu nói đầu tiên của Julius sau khi tỉnh lại không phải là thứ ngập ngụa trong sự tuyệt vọng đen tối.
"Anh có còn nhớ chuyện gì đã xảy ra không?"
"…Thật đáng buồn, là có. Tôi đã bị kẻ địch của mình hạ gục một cách dễ dàng, và đến tận phút cuối cùng tôi vẫn còn được ông ta ban phát sự thương hại, gây ra muôn vàn rắc rối cho cậu, Anastasia-sama và tất thảy mọi người."
"…Tôi đéo phải là loại ác ma máu lạnh sẽ đi trách cứ anh vì đã để thua trước một tên khốn quái vật như thế đâu."
Giọng điệu của Julius nghe lại hệt như cái bộ dạng cứng nhắc thường ngày của anh, và vì điều đó, Subaru buông một tiếng thở dài rồi lại tiếp tục lê bước xuống cầu thang.
Nhờ việc bản thân anh ta đã lấy lại được ý thức, việc cõng Julius trên lưng đối với Subaru đã trở nên dễ thở hơn rất nhiều so với trước. Bản thân cậu cũng đã gỡ bỏ được phần nào những nỗi bất an đang trì kéo bước chân mình, thế nên nhờ đó, cậu có thể đương đầu với những bậc thang còn lại với một tinh thần phấn chấn hơn.
"…Anastasia-sama đã qua cơn nguy kịch rồi phải không? Lần cuối tôi nhìn thấy ngài ấy, là khi ngài ngã quỵ và hiện tại đang được chữa trị trong căn phòng của Tinh linh nọ."
"Chẩn đoán hiện tại về tình trạng của cô ấy là tính mạng hiện thời không gặp nguy hiểm gì. Ngược lại, chính anh mới là kẻ ngấp nghé bước một chân vào cửa tử đấy. Cái gã đó… Cái thằng chó đeo miếng bịt mắt đó, tôi sẽ thực sự ngạc nhiên nếu anh biết được hắn ta là ai đấy."
"――Reid Astrea."
"――"
Giọng nói của Julius ngập tràn sự tự tin khi đưa ra câu trả lời đó. Điều ấy đã làm Subaru kinh ngạc đến mức trong một sát na, cả đôi chân lẫn nhịp thở của cậu đều khựng lại giữa chừng. Tuy nhiên, cậu nhanh chóng bắt nhịp lại hơi thở và bước chân của mình để anh chàng cạnh bên không nhận ra được sự sửng sốt của mình.
Subaru thận trọng lựa chọn từng câu chữ để Julius không bắt thóp được sự lúng túng của mình.
"Vậy, vậy ra anh đã biết ngay từ đầu rồi sao? Rằng, hắn ta chính là gã đó. Shaula nói rằng cô ta quen biết hắn. Cũng phải đạo thôi vì có vẻ như cô ta đã thân quen với hắn kể từ 400 năm về trước rồi… Thế nhưng, xem ra cô ta đã không hề nói dối khi nói bóng gió rằng hắn ta là một gã cực kỳ khó xơi. Tôi dám nói thế là bởi vì cô ta đã lăn quay ra ngất xỉu ngay khoảnh khắc cổ nhìn thấy bản mặt của hắn đấy."
"Ha, dù gì tôi cũng có cả tá thứ đã gợi ý cho tôi mà. Như là, hắn ta có mái tóc đỏ rực rỡ như ngọn lửa và một đôi đồng tử màu xanh lam này. Như là, hắn ta sở hữu thứ kiếm kỹ vô cùng tuyệt diệu này… Nếu cậu có thể gọi cái thứ đó là kiếm kỹ. Dù rằng, hắn ta thậm chí còn chẳng thèm vung lấy một thanh kiếm thực sự nào về phía tôi cả. Dù khả năng nhận định của tôi có giản đơn thế nào, thì tôi cũng có thể nhận ra rằng hắn ta là một cường giả tuyệt thế. Thêm nữa, ngay cả cái danh xưng 'Kẻ múa gậy' mà hắn tự xưng cũng là một cụm từ chỉ đích danh hắn ta dựa trên những gì tôi từng đọc được về hắn trong các ghi chép lịch sử."
"Vậy ra, cái lão điên đó, vốn đã bị gọi là 『Kẻ múa gậy』từ tận thời xa tít mù khơi vì cái tội vác đũa đi đánh nhau đấy hả!?"
"Thực ra thì, hàm ý thực sự của mô tả đó là về việc bản thân ông ta chưa bao giờ thèm chọn cho mình một thứ vũ khí chuyên biệt nào cả. Tôi đã có những hoài nghi nhất định về gã đàn ông đó ngay khi nghe ông ta tự xưng mình là『Kẻ múa gậy』… Nhưng, tôi lại không dám chắc chắn. Tôi thực lòng xin lỗi vì đã giấu giếm chuyện đó và không nói cho cậu biết."
Subaru cạn lời không biết phải đáp lại lời xin lỗi của Julius như thế nào. Mặc dù anh ta bảo rằng đã có cả tá thứ mách nước cho anh, nhưng Subaru nghĩ rằng anh chàng ấy chỉ đang cố tình phóng đại mọi thứ lên quá mức thôi.
Reid Astrea, gã đàn ông được thiên hạ tôn xưng là ' Kiếm Thánh Đầu tiên trong lịch sử', đáng nhẽ ra đã phải mồ yên mả đẹp từ tận 400 năm trước rồi mới phải.
Đâu thể chỉ vì vài đường nét tương đồng mà người ta có thể dễ dàng đi đến cái kết luận chết người rằng, người mình vừa mới đụng độ chính là vị anh hùng huyền thoại của thời xa xưa, kẻ mà tên tuổi đã được khắc ghi vào những trang truyện cổ tích và truyền thuyết được chứ.
Nếu như có bất kỳ cơ hội nào để nhận ra điều đó, thì cậu ta, Natsuki Subaru, đáng lẽ ra đã phải có thể tự mình suy luận ra được cái kết luận ấy rồi chứ. Suy cho cùng thì chính cậu và Emilia, là những người đã nhất trí với nhau rằng những『Thử thách』được đưa ra trong Tháp canh này có phần na ná với những『Thí luyện』mà họ từng trải qua tại lăng mộ của Echidna cơ mà.
Nghĩ kỹ lại thì, Subaru đáng nhẽ ra phải ngẫm nghĩ cặn kẽ hơn về nội dung của những『Thử thách』được thiết lập bởi tòa tháp này và vạch ra nhiều khả năng nhất có thể mới đúng.
Chính sự lơ là ngu ngốc ấy của cậu đã dẫn đến thất bại cay đắng của bọn họ tại Tầng Hai,『Electra』.
"Hmmh. Rốt cuộc thì tại sao chúng ta lại phải chạm trán với vị Kiếm sĩ huyền thoại được mang về từ quá khứ cơ chứ…? Đáng ra, tôi đã phải sướng rơn lên khi được ban cho ân huệ to lớn này, thế nhưng mọi chuyện lại thành ra thế này…"
"Tôi hiểu cảm giác của anh mà. Mấy cái gã anh hùng huyền thoại này đúng là toàn giỏi làm người ta thất vọng chềnh chềnh ngoài đời thực. Cái Tháp canh này chất chứa toàn những sự dối lừa đau điếng, hệt như chuyện Shaula bị nhầm lẫn là một『Hiền giả』đấy thôi."
"…Cậu hiểu được… cảm giác của tôi sao…?"
Giọng Julius khẽ lạc đi, chất chứa đầy sự chế giễu tự trách. Subaru bất giác nghiến chặt răng mình khi cậu nghe thấy được tiếng rên rỉ nghẹn ngào của Julius ngay sát bên tai. Nhưng cậu quyết định không chọc ngoáy sâu vào nỗi đau ấy của anh ta, thay vào đó, cậu chọn cách nói lảng đi,
"Dù vậy thì,"
"Nếu tôi nhớ không lầm thì, ngoại hình của lão『Kiếm thánh Đầu tiên』 được khắc họa lại trên mấy Đồng Tiền Vàng đúng không? Nhưng lại có một sự sai lệch khá lớn giữa bức chân dung đó với cái gã người thật việc thật ta thấy đó giờ. Điên cái là, ở phương diện này, thì trong ghi chép lịch sử, giới tính của Shaula cũng bị sai lệch nốt, thế nên dù chúng ta chẳng thể làm gì để thay đổi chuyện đó, thì rõ ràng vẫn có một khoảng cách sai số đáng kể giữa hai người bọn họ. Bởi, chả phải cái lão được in trên Đồng Tiền Vàng trông giống một gã trung niên hơn nhiều à…"
"Chỉ là một mẩu tin lịch sử thú vị thôi, nhưng theo tôi biết, thì phải đến độ tuổi xế chiều, Reid mới hoàn thành những chiến công vang dội đưa ông ta bước lên bục vinh quang như là một trong Tam Đại Anh Hùng vĩ đại nhất lịch sử. Chân dung được khắc trên Đồng Tiền Vàng có lẽ là chính xác đấy. Bởi cái gã đang ngự trên kia trẻ hơn nhiều so với hình tượng về gã được ghi chép lại trong lịch sử."
"Nhắc mới nhớ, tên Reid đó có vẻ như còn đéo nhận ra Shaula…"
Cậu đã định đánh trống lảng sang chuyện khác, nhưng rốt cuộc bọn họ lại vô tình chạm đến một vấn đề nan giải khác.
Nếu mang thông tin này đi so sánh với những gì Julius vừa đề cập, thì chắc chắn đã có một sự sai lệch nhiệt độ quá lớn giữa cái gọi là tình bằng hữu của Reid và Shaula. Nếu cậu giả định rằng "Cái gã này là Reid trước thời điểm quen biết với Shaula", thì cậu có thể đồng tình được ở một vài khía cạnh để giải thích cho sự bất đồng trong việc hai người họ không nhận ra nhau.
Thế nhưng, khi cậu xem xét lại phản ứng thái quá của Shaula và cái khả năng rất cao là Reid vốn dĩ là kiểu người, sẽ đéo thèm nhớ nổi tên hay mặt của cô nàng dựa theo cái tính cách khốn nạn của hắn, thì nền tảng cho giả thuyết trên của cậu lại trở nên yếu ớt vô cùng.
"Nếu chúng ta coi đó là sự thật đi, thì há chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc bọn họ đã sát cánh chiến đấu chống lại Phù thủy, là sau khi đã qua thời kỳ đỉnh cao sao ? Có nghĩa là chúng ta sẽ phải đánh bại cái tên Reid đó, khi hắn ta đang ở trong thời kỳ cường thịnh nhất...má nó chứ."
"Tôi có cảm giác chuyện đó sẽ khó như hái sao trên trời, hoặc gần như là bất khả thi."
"Ừ, chắc chắn việc đó sẽ là một mớ hỗn độn mệt mỏi đến cùng cực luôn đấy. Nhưng tôi tin chắc rằng sẽ có cách để lách qua ải này nếu chúng ta lập ra được một chiến lược hoàn hảo nào đó thôi. Với tình hình hiện tại…"
Subaru ngập ngừng trong giây lát, cố gắng bới móc xem liệu có thứ gì có thể giúp họ đối phó với Reid hay không.
Ngay tại khoảnh khắc này, cậu đáng lẽ ra phải bộc bạch hết những suy nghĩ đang trĩu nặng trong đầu cho Julius nghe, nhưng cậu lại cắn răng nuốt ngược chúng vào bên trong vì trái tim cậu đã ngăn cản cậu thực hiện mọi hành động dại dột.
Thế nhưng, cậu lại chậm mất một nhịp.
"Với tình hình hiện tại… Cậu đang muốn ám chỉ điều gì?"
"À, không có gì đâu…"
"Subaru."
Nếu cậu cố gắng ngụy tạo ra bất kỳ lý do gì với Julius, đại loại như việc cậu đã quan sát Reid và tìm ra được một điểm mù trong lối đánh của gã, thì lời nói dối ấy sẽ ngay lập tức bị anh ta bóc mẽ. Sự thực là, ngay lúc này đây, cậu vẫn còn chưa mò mẫm ra được bất kỳ lỗ hổng nào để có thể giúp họ vượt mặt Reid, chứ đừng nói đến, việc tìm thấy điều gì đó trông giống như một điểm yếu trí mạng; điều đó là chắc chắn 100%.
Do đó, Subaru đành cam chịu nhượng bộ khi bị réo tên một cách cộc lốc như vậy.
"…Emilia, cô ấy đã vượt qua『Thử thách』sau khi cả anh và Anastasia mất đi ý thức rồi."
"――"
"Chỉ có thế thôi. Lý do em ấy hạ gục được gã đó không phải là do em ấy mạnh hơn hắn ta hay gì đâu. Cứ cho là có một nữ thần may mắn nào đó đã mỉm cười với em ấy đi… Bởi vì Emilia thì, ừ, em ấy luôn đặc biệt theo cái kiểu như vậy."
Thật khó, để cậu gọi cái kết quả chắp vá đó là một chiến thắng vẻ vang thuần túy.
Emilia chỉ vừa vặn được công nhận sự quyết tâm và thực lực bởi giám khảo của họ, Reid, trong『Thử thách』. Thế nhưng, tình huống trớ trêu dẫn đến việc cô đạt được thành quả đó lại quá đỗi éo le để cậu có thể giải thích tường tận cho những người không được tận mắt chứng kiến.
Bởi vì, dù cho họ có cố gắng sao chép lại cái cách đánh bại gã hệt như vậy đi nữa, thì chuyện đó cũng là bất khả thi đối với bất kỳ ai khác ngoại trừ Emilia.
"Dù sao thì, nhờ vào việc lắp ghép thành công vô vàn những yếu tố phức tạp lại với nhau, Emilia đã thành công vượt qua được『Thử thách』. Mặc dù vậy, cái gã đó lại tuyên bố rằng hắn sẽ chỉ cấp thẻ qua cửa cho những người tự mình vượt qua được Thử thách, thế nên tất cả chúng ta đều sẽ phải tự mình đánh bại hắn nếu muốn đặt chân lên tầng trên… Quả là một yêu cầu vô cùng hiểm ác đúng với bản tính của gã."
"――"
"Thế nên chúng ta cần phải vạch ra một kế hoạch tác chiến cụ thể. Gác lại mớ lòng tự trọng trong chiến đấu sang một bên, tôi thậm chí còn đéo thể bắt chuyện được với hắn trừ phi tôi ép hắn phải công nhận một cặp đôi chiến đấu là tôi và Beatrice. Còn về phần Meili, ừm thì, em ấy ngay từ đầu vốn dĩ đã chẳng có lý do gì để phải dấn thân vào『Thử thách』này rồi mà. Tôi đoán là em ấy sẽ thông cảm cho chúng ta sau khi chúng ta giải thích rõ ngọn ngành thôi… Dẫu cho tôi đoán là em ấy sẽ cảm thấy khá là hụt hẫng."
"――"
"Chính vì thế, à thì, anh cũng sẽ không phải mò mẫm trong tăm tối ở lần tái đấu tới đâu. Tôi không phải đang chém gió hay phóng đại lên gì đâu, tôi nói thật đấy. Chúng ta sẽ không đâm đầu đi đánh nhau sòng phẳng với hắn một cách mù quáng như lần trước nữa. Chúng ta sẽ vạch ra một chiến lược và phương pháp tiếp cận sau khi đã hiểu kỹ hơn về hắn. Lần này, mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng phong cách của tôi…"
"――"
"…Này, anh có đang nghe tôi nói không đấy? Này, Julius?"
Subaru bắt đầu đâm ra nghi ngờ khi Julius chẳng thèm ừ hử một tiếng nào đáp lại cái,tràng giải thích dài dằng dặc như bắn liên thanh của cậu vừa rồi. Và khi cậu réo gọi tên anh ta (trong khi Julius vẫn đang nằm vắt vẻo trên lưng cậu), Julius khẽ khựng lại một nhịp, rồi cất giọng:
"Ừ, ừ, mọi chuyện vẫn ổn cả. Đương nhiên là tôi vẫn đang nghe rồi… Ra vậy, Emilia-sama đã làm được điều đó."
"Này, tôi đã nói điều đó ban nãy rồi cơ mà… Nhưng ừ. Việc chuyện đó xảy ra chứng tỏ rằng việc vượt qua Thử thách không phải là một giấc mộng hão huyền vô vọng. Cơ mà, có phải anh lại bắt đầu tự đày đọa bản thân thái quá rồi không?"
"Tự đày đọa bản thân sao? Hừm, cậu thực sự không cần phải lo lắng thái quá cho tôi như vậy đâu. ――Mọi thứ hoàn toàn đúng như những gì cậu nói. Nếu Emilia-sama đã có thể vượt qua được『Thử thách』thì có lẽ hắn ta… Không,『Kiếm thánh』Reid không hoàn toàn là một bức tường thành bất thể vượt qua. Việc chúng ta nắm được thông tin đó thực sự là một lợi thế vô cùng to lớn đấy."
"Ư-ừ, phải rồi. Đúng là thế đấy… Tôi mừng là vì giữa hai chúng ta đã có chung một tiếng nói."
Julius đã tiếp nhận sự thật rằng Emilia đã vượt qua được『Thử thách』một cách linh hoạt đến không ngờ. Subaru đã thấp thỏm lo lắng khi giải thích điều đó với anh ta, nhưng từ phản ứng của Julius, cậu lờ mờ nhận ra rằng anh chàng đang khéo léo lảng tránh vấn đề. ――Không, thế này là ổn rồi.
Julius đã biết được rằng có một ai đó đã dọn sạch cái chướng ngại vật mà anh ta vừa mới đâm sầm mặt vào ngay trước đó.
Thế nhưng, việc Julius cứ tự đày đọa bản thân đến phát ốm vì chuyện đó thật vô nghĩa. Subaru có thể nói rằng cậu đã đánh giá anh ta hơi quá ngây thơ rồi chăng. Hay tự huyễn hoặc theo góc nhìn của riêng mình, cậu lờ mờ đoán rằng bản thân không nên vội vã đưa ra kết luận về vị Kỵ sĩ mang tên Julius Euculius này mới phải.
Trong lúc Subaru còn đang đắm chìm trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, Julius buông một tiếng thở dài thườn thượt rồi bâng quơ lên tiếng.
"Chẳng phải đã đến lúc cậu thả tôi xuống rồi sao? Tôi sẽ say xe mất nếu cứ tiếp tục nằm vắt vẻo trên lưng cậu thế này đấy. Cậu đâu có mang『Phù phúc Tránh gió』như lũ Địa long đâu, đúng chứ?"
"Chịu khó làm quen với mấy cơn gió và cái sự xóc nảy này đi, và lo mà biết ơn vì tôi đang cõng anh đây này. Dĩ nhiên là mệt bở hơi tai rồi, nhưng tôi đéo thể máu lạnh đến mức bắt một người đang bị thương như anh phải tự mình cuốc bộ đâu. Emilia-tan sẽ mắng tôi chết mất."
Subaru lắc đầu cự tuyệt lời đề nghị của Julius, khẽ xốc lại tư thế để chỉnh vị trí của anh chàng trên lưng mình.
Tình trạng hiện tại của Julius hoàn toàn chẳng ổn chút nào. Cho dù Tinh linh của căn phòng có năng lực trị liệu xuất sắc đến đâu, và Julius – người đã bị đánh cho bầm dập cả cơ thể – có nhận được bao nhiêu sự cứu chữa đi chăng nữa, thì anh ta rốt cuộc cũng chỉ mới ngơi nghỉ được vài chục phút trong Căn Phòng Xanh mà thôi.
Thêm vào đó, anh ta còn chưa hề nhận được bất kỳ sự trị liệu nào sau thất bại ở lần thứ hai này nữa chứ.
Giả như anh ta phải chịu đựng những vết thương như dao chém hay gãy xương, Subaru đã có thể trổ tài áp dụng mấy kỹ năng sơ cứu nhặt nhạnh được từ phái Clind; nhưng thật không may, Julius lại chẳng hề có lấy một vết thương ngoài da nào rõ ràng như thế cả.
Những đòn đánh của Reid dường như được tung ra với mục đích nghiền nát tâm can của Julius thì đúng hơn.
Dĩ nhiên, chẳng có gì phải nghi ngờ về việc anh ta đã tích tụ một lượng lớn tổn thương vô hình không thể bộc lộ ra bên ngoài, nhưng đó đéo phải là cái cớ để ép anh ta phải làm bất cứ việc gì quá sức vào lúc này.
Chính vì lẽ đó, Subaru đã hạ quyết tâm sẽ cõng Julius leo xuống hết toàn bộ dãy cầu thang này, với chặng đường còn lại chỉ cỡ một nửa – có lẽ khoảng tầm 200 bậc nữa; thế nhưng, mặc cho những nỗ lực ấy của cậu――,
"――Không, tôi không thể cứ tiếp tục làm phiền cậu mãi được. Nếu tôi vẫn còn bất tỉnh nhân sự thì đành chịu, nhưng may mắn thay là tôi đã tỉnh lại rồi. Tôi có thể tự mình bước xuống những bậc thang còn lại."
"Đừng có cứng đầu một cách xuẩn ngốc thế chứ. Dù anh có cố chấp đi nữa thì mọi sự cũng đã muộn rồi. Nếu anh bảo rằng anh cảm thấy xấu hổ khi bị người khác nhìn thấy cái cảnh đang nằm vắt vẻo trên lưng tôi, thì đám người đi cùng tôi cũng đã thấy hết sạch sành sanh rồi... Chỉ có mỗi Shaula và Anastasia là không thấy vì hai người họ đang bất tỉnh thôi."
"Vậy thì đó chính là lý do đấy. Tôi tuyệt đối không thể phơi bày cái bộ dạng này trước mặt hai người họ được... Đặc biệt là với Anastasia-sama. Thả tôi xuống đi."
"Đừng có nói mấy lời gượng ép như thế. Ngay từ đầu, anh..."
"――TÔI BẢO CẬU LÀ THẢ TÔI XUỐNG CƠ MÀ!"
――Tiếng gầm thét của anh ta bùng nổ quá đỗi đột ngột.
"Oái!?"
Bờ vai của Subaru đập mạnh vào bức tường đá của dãy cầu thang ngay sau khi cái giọng nghẹn ngào chói tai của Julius nện thẳng vào màng nhĩ cậu.
Đó là kết quả của việc Julius đã dùng sức để tự vặn mình thoát khỏi lưng cậu. Subaru đã ngay lập tức xoay người úp mặt vào tường để giữ thăng bằng tự vệ, nhưng nếu không may mắn, có lẽ cậu đã lộn nhào xuống những bậc thang kia rồi.
Tuy nhiên, cậu đã tránh được cái viễn cảnh tồi tệ ấy nhờ vào sự nhạy bén của mình――,
"――Khực."
"Cái thằng ngu này! Anh đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế hả!?"
Cậu bám chặt vào tường, và khi quay đầu nhìn lại, cậu thấy Julius đang nằm sóng xoài ở vài bậc thang ngay phía dưới mình. Anh ta đã ngã nhào khỏi lưng Subaru và trượt dài xuống đó.
Anh ta nằm sấp, cố gắng dùng hai cùi chỏ để chống nửa thân trên lên, thở khò khè trong đau đớn với một vẻ mặt nhăn nhó tột cùng. Rõ ràng sự thống khổ ấy không chỉ xuất phát từ cú ngã cầu thang vừa rồi.
"Tôi đã bảo anh dừng lại cơ mà! NÀY, cứ nằm yên đó đi cái thằng đần này. Tôi bước xuống chỗ anh ngay đây..."
"Cậu không cần phải làm thế!"
"――"
"...Tôi có thể tự mình đứng dậy được. Tôi không cần cậu phải giúp tôi đâu."
Subaru đã định chạy hộc tốc xuống chỗ anh ta, nhưng bước chân cậu chợt khựng lại.
Julius dang rộng một cánh tay ra phía trước trong lúc cố gắng dùng tay kia chống đỡ cơ thể khỏi mặt sàn, ngăn không cho cậu bước tới. Vẫn còn đang thở dốc từng cơn nhọc nhằn, anh ta nhăn mặt và bằng cách nào đó đã gượng ép nâng được cơ thể mình lên.
Anh ta tựa lưng vào tường, chầm chậm nhấc hông lên, duỗi thẳng đầu gối và lảo đảo đứng dậy, dẫu cho vẫn phải dùng bả vai tì chặt vào vách tường để lấy điểm tựa.
"Thấy chưa, tôi đã bảo cậu rồi mà? Cái việc tự đứng dậy bằng chính đôi chân của mình thế này, đối với tôi chỉ là chuyện cỏn con thôi."
Subaru cứng họng trước những lời Julius vừa buông ra, trong một khoảnh khắc, giọng điệu ấy nghe như thể anh ta đang muốn vứt bỏ đi mọi thứ vậy. Julius xoay người lại, áp sát nửa thân phải vào bờ tường đá lạnh lẽo, rồi bắt đầu chầm chậm lê bước xuống cầu thang với cái tốc độ lề mề hệt như một đứa trẻ sơ sinh đang lồm cồm bò trên mặt đất.
Chậm rãi từng bước, từng bước một, cứ như thể anh ta đang dốc cạn sức tàn để cưỡng ép bản thân mình bước đi vậy――.
"Có vẻ như tôi sẽ tốn kha khá thời gian đấy, nhưng nếu làm thế này thì tôi sẽ không gây thêm rắc rối nào cho cậu nữa. Quan trọng hơn, đám con gái dưới nhà đang lo sốt vó lên rồi kìa. Tôi rất biết ơn vì dường như cậu đã nhắm mắt làm ngơ trước những gì tôi vừa gây ra, nhưng người hớt hải chạy đi tìm kiếm tung tích của tôi đâu chỉ có mỗi mình cậu, đúng chứ?"
Từng bước, từng bước một lầm lũi.
"Nếu có thể, liệu cậu có phiền đi xuống trước và giải thích qua loa tình hình cho họ nghe được không? Dù tôi nghĩ rằng việc kể lại toàn bộ ngọn ngành câu chuyện và đưa ra lời xin lỗi thì tốt nhất vẫn nên để tôi tự mình giải quyết. Cậu chỉ cần báo với họ rằng cậu đã tìm thấy tôi, và cố gắng làm vơi bớt nỗi bất an trong lòng họ là được rồi."
Chậm rãi, vô cùng chậm rãi, anh ta lê từng bước chân nặng trĩu.
"...Tôi thừa nhận rằng việc đi xin lỗi sẽ thảm hại và tủi nhục lắm, nhưng trốn tránh nó lại là con đường mà tôi tuyệt đối không được phép chùn bước. Sau khi cậu xoa dịu được tình hình, dẫu chỉ là một chút thôi, tôi thực sự sẽ nợ cậu một ân huệ to lớn đấy. Cậu biết không, cậu thậm chí có thể cân nhắc đến việc cộng dồn nó vào đống nợ mà tôi đang nợ cậu đấy chứ."
Julius cứ thế tiếp tục lầm bầm dẫu chẳng thèm ngoái nhìn lại cậu lấy một lần, trong khi bản thân vẫn đang vật lộn với từng nấc thang. Quả thực, một khoảng cách đã bắt đầu hình thành giữa anh ta và Subaru đang đứng chôn chân tại chỗ, bất chấp cái tốc độ rùa bò thảm hại của anh ta.
Cậu hoàn toàn có thể thu hẹp cái khoảng cách cỏn con đó ngay lập tức nếu cậu muốn. Nếu cậu định đáp ứng cái nguyện vọng ngu ngốc ấy của anh ta, cậu vẫn sẽ phải lướt qua mặt anh ta một lần. ――Thế nên, Subaru thiết lập đôi chân mình vào trạng thái chuyển động.
"Tôi đoán là mình nên chạy tới giải thích với nhóm của Emilia trước vậy."
"...Ừ, ồ, đúng rồi, nếu Anastasia-sama đã tỉnh dậy... A khoan, không, tốt nhất là đừng lôi ngài ấy vào. Tóm lại là, tôi nhờ cả vào cậu đấy."
Subaru hối hả chạy xuống những bậc thang và dễ dàng bắt kịp Julius. Anh ta buông một tiếng thở dài nghe hệt như một sự nhẹ nhõm vô hình khi nghe thấy tiếng bước chân của Subaru vang vọng khắp cầu thang, tựa như đang gián tiếp hối thúc cậu hãy mau mau xéo đi trước đi.
――Không, không hẳn là "xéo đi trước". Đúng hơn là anh ta đang muốn ám chỉ cậu rằng "đừng có nán lại chờ tôi".
"――"
Từ những lời lẽ ấy, Subaru đã có thể thấu hiểu được phần nào những góc khuất tăm tối đang cào xé tận sâu thẳm trong tâm trí Julius lúc này. Lý do cậu làm được điều đó cũng giống hệt như cái lý do tại sao chỉ có mỗi mình cậu, chứ không phải bất kỳ ai khác, ngay lập tức linh cảm được rằng Julius đã đi tìm Reid để khiêu chiến――.
Chắc chắn có một điểm chung đập cùng một nhịp đập giữa những gì Subaru từng cảm nhận vào cái thời khắc ấy, và cái sự việc có phần tương đồng đang diễn ra ngay trước mắt cậu. Đó là lý do tại sao, vào thời khắc đó, Subaru đã――,
"――Chậc! Mẹ kiếp! Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp! Ngu xuẩn! Cả hai thằng chúng ta đều là một lũ ngu xuẩn chết tiệt! Khốn nạn thật chứ!"
Subaru nhổ toẹt mọi sự bực tức của mình ra ngoài, đá văng chân vào bậc cầu thang đá rồi lao thẳng về phía Julius.
Cậu đéo thèm lướt qua mặt anh ta (người hiện đang hoang mang lúng túng khi tựa lưng vào tường), thay vào đó, cậu thô bạo vồ lấy cánh tay trái của anh và xốc nó quàng qua vai mình một cách sỗ sàng không khoan nhượng.
"Này... Subaru, cậu đang làm cái quái gì..."

"CÂM MỒM VÀO! Anh đang cố làm cái trò mẹ gì vậy, khi cố gắng tự mình đứng lên như thế hả! Rõ rành rành là anh đang phải chật vật lắm mới đứng thẳng được cơ mà! Làm như tôi có thể thong dong bước đi và bỏ mặc một gã tàn tạ như anh ở cái xó này ấy! Tôi sẽ là người đầu tiên phải kinh tởm chính bản thân mình trước cả khi Emilia có cơ hội mắng chửi tôi đấy!"
"Nhưng tôi..."
"NGƯỜI CHÚNG TA ĐANG NÓI ĐẾN LÀ TÔI ĐẤY, tôi đéo bao giờ rảnh rỗi chìa tay ra giúp anh nếu anh không thực sự cần nó đâu. Dù trong tình cảnh bình thường thì hai tay tôi cũng bận rộn ngập đầu ngập cổ vì đủ thứ chuyện trên đời rồi. Nếu anh thực sự không muốn vay mượn sức mạnh của tôi thì bỏ ngay cái điệu bộ đi đứng cà thọt thảm hại ấy đi, nó thực sự đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi đấy!"
"――"
Julius nín lặng sững sờ trong khi Subaru xả một tràng gào thét vào mặt anh, văng cả bọt mép.
Ngay khi Subaru tinh ý nhận ra sự chần chừ của Julius trong việc phản kháng, và rằng hiện tại, anh ta đã hoàn toàn mất đi cái sinh lực để vùng vằng hất văng cậu ra như lúc nãy, cậu lại tiếp tục rảo bước về phía trước, dứt khoát cho Julius mượn bờ vai của mình mặc cho anh ta có ưng thuận hay không.
Julius chẳng còn lấy một khoảng trống nào để cự tuyệt, khi mà cậu đã mạnh bạo thiết lập nhịp điệu bức bách đến thế.
"Tôi sẽ không tỏ ra cái vẻ đạo đức giả như thể tôi hiểu thấu được những gì đang giày xéo trong tâm can anh đâu."
"――"
"Thế nhưng, ngay lúc này đây, anh đéo cần phải lầm lũi đi xuống những bậc cầu thang này, cái dãy cầu thang dài dằng dặc này một mình, bằng chính sức lực của mình đâu. Tôi sẽ cho anh mượn bờ vai của mình, và tôi cũng đéo thèm coi đó là một món nợ đâu."
Cái việc lôi dăm ba thứ như vay mượn hay nợ nần ra đong đếm lúc này quả thực là nực cười.
Nếu cứ tính toán sòng phẳng như thế, thì bản thân cậu đã nợ Julius bao nhiêu ân tình rồi cơ chứ?
Chắc chắn món nợ đầu tiên cậu nợ anh ta đã bắt nguồn từ cái Sân Tập tại Lâu đài Hoàng gia dạo nọ.
――Cậu thấu hiểu được cái lý do tại sao Julius lại điên cuồng khiêu chiến với Reid dẫu cho anh ta biết mười mươi rằng mình đéo có cửa thắng.
Anh ta... anh ta đã hành động y hệt như những gì Subaru từng làm vào cái thời khắc ấy.
Vào cái thời khắc ấy, Subaru cũng đã thách đấu Julius cho dù cậu thừa biết mình chẳng thể nào thắng nổi. Mặc cho việc đã bị đấm gục xuống đất bao nhiêu lần đi chăng nữa, mặc cho những trận đòn nhừ tử cứ giáng xuống liên hồi, cậu vẫn ngoan cố bò dậy mà đéo thèm chừa mặt, và tiếp tục lao vào khiêu chiến với anh.
Bởi vì, cậu chẳng còn cách nào khác để trút bỏ mớ cảm xúc bão tố đang gào thét chất chứa trong tim mình ngoài việc hành động như một kẻ điên như thế cả.
Và, vào cái thời khắc ấy, Subaru đã phải nhận lấy cái kết cục cô độc "Một mình" tại nơi mọi thứ chấm dứt đối với cậu, tại chính cái nơi mà cậu đã cãi vã với Emilia và em ấy đã nói lời từ biệt. Nó đau đớn đến xé ruột xé gan. Nó tủi nhục đến mức khiến cậu chỉ muốn gục xuống mà khóc thét lên.
――Vậy thì, cớ làm sao mà cậu có thể bỏ mặc Julius lại một mình trên dãy cầu thang lạnh lẽo này cơ chứ.
"――"
Trái tim của anh ta lúc này hẳn đang bị thiêu đốt trong ngọn lửa của sự tủi nhục bẽ bàng. Hệt như cậu ngày trước vậy. Nhưng khác với cậu, anh ta vẫn chưa tìm được cái nơi để có thể gào thét mà trút bỏ mớ cảm xúc hỗn loạn điên cuồng ấy.
"――Subaru."
"Chuyện quái gì."
"...Tôi xin lỗi."
"Ngậm mồm vào đi."
Cậu cộc lốc đáp lời, thầm hy vọng rằng anh chàng sẽ không nhìn nhận nó như một cơn bốc hỏa giận dữ vô cớ của mình.
Và cứ như thế, hai người họ chầm chậm dìu nhau bước xuống dãy cầu thang dài đằng đẵng, rồi cùng nhau quay trở lại Tầng Bốn.
――Emilia đã tìm thấy bọn họ vào khoảng hơn mười phút sau đó, rồi cô vội vã đưa tay vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
0 Bình luận