Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!

Chương 71 - Crucible (Lò nung).

Chương 71 - Crucible (Lò nung).

“…Cô bình tĩnh lại chưa?”

“Nhờ có anh cả. Cảm ơn nhé, ngài Điều tra viên.”

“Tôi từng nói cô cứ gọi tôi như bình thường cũng được mà.”

“Tôi thấy gọi như này thoải mái hơn.”

Tôi khẽ thở dài một hơi.

May là mọi chuyện không trở nên phiền phức.

Nếu được thì tôi muốn tránh việc mượn tay Tác giả để giải quyết mấy việc vặt vãnh như thế này nhiều nhất có thể.

Cô ấy càng can thiệp nhiều, tôi lại càng cảm thấy thế giới này như không còn là thứ mà nó đã từng, khiến tôi cảm thấy rất phiền lòng.

“…Cô trông có vẻ không ổn lắm. Cần tôi xử lý cô ta không?”

“Không cần đâu. Cảnh báo như này là đủ để khiến cô ta không dám ló mặt thêm lần nào nữa rồi.”

Vì là một điều tra viên, nên những việc như là bắt giữ người phụ nữ đó là khả thi, nhưng tôi quyết định sẽ không đi quá xa.

Nếu ả ta còn dám quay lại thì để lúc đó xử lý cũng không muộn. Không cần thiết phải làm lớn chuyện lúc này.

“Thuê anh làm điều tra viên quả thật là một lựa chọn đúng đắn.”

“Cảm ơn vì lời khen.”

Tôi dành lời khen cho Lee Ha-Yul, người đã ngăn cản tôi trước khi mọi chuyện phức tạp hơn.

Sau trận chiến với Übermensch, tôi đã quyết định rằng sẽ đưa theo ít nhất một thuộc hạ bên cạnh mình.

…Con mèo cái cứng đầu đó suýt thì đã phá hỏng tất cả rồi.

Ngày hôm đó, tôi đã nhận ra một sự thật cay đắng. Đó là tôi cần thêm nhân lực.

Giả sử lúc đó có thêm một người hỗ trợ thì sao?

Tôi có thể yêu cầu họ giúp đỡ hoặc chỉ đơn giả là quẳng hết việc cho họ rồi trốn đi.

Nhưng lúc đó lại không có ai cả. Mặc dù bản thân tôi cũng có thuộc hạ đấy.

Ừ thì, Arachne chỉ là một tổ chức trên danh nghĩa mà thôi.

Đó là lý do tôi không thường sử dụng tới Lyla, Sprira, hay Lee Ha-Yul.

Thay vì là thuộc hạ của một tổ chức bí mất, bọn họ giống người hầu đang ăn bám ở nhà tôi hơn.

Tôi không có bất kì công việc thực tế nào cần đến họ cả, và hiện tại cũng chẳng có vấn đề gì cả.

Ngay từ đầu, Arachne chỉ là một tổ chức mà tôi dựng nên để khỏa lấp đi những sai lầm và lỗi thiết lập của Tác giả, vậy nên tôi thường không thực hiện các hoạt động của tổ chức cho lắm.

Tôi cũng chưa bao giờ cảm thấy mình cần có thuộc hả cả.

…Cho đến khi tôi tận mắt nhìn thấy Siwoo đang hấp hối.

“Tình hình an ninh khu vực này dạo gần đây thế nào?”

“Rất tốt. Nơi đây dạo này khá yên tĩnh, đều nhờ ơn Arachne cả.”

“…Tốt lắm.”

Khi đó tôi đã quá tự mãn. Nếu như chỉ kịp phản ứng khi mọi việc đã rồi thì cũng vô nghĩa.

Việc chuẩn bị trước khi sự việc xảy ra là không thể. Dù sao nguyên nhân cốt lõi khiến chúng xảy ra là để Siwoo có thể đi giải quyết chúng.

Đặt ra thử thách cho nhân vật chính và để cậu ấy vượt qua nó chính là lý do Tác giả mong muốn sự hỗn loạn đến vậy. Việc biến cố xảy ra là điều không thể tránh khỏi.

Vậy thì, thay vì tránh né những thử thách sắp tới, tôi cần phải làm giảm biến số nhiều nhất có thể.

Cũng không khác mấy so với những gì tôi vẫn đang làm.

Chỉ là chỉ một mình tôi là không đủ, đã đến lúc tôi dùng đến mấy tay đấm của mình rồi.

Lyla thì không phù hợp. Nếu như cô ấy chiến đấu nghiêm túc, cả khu vực sẽ bị hủy diệt bởi cơn cuồng nộ của cô.

Spira cũng vậy. Để cô ta trốn bên cạnh tôi là quá nguy hiểm. Chiếc đuôi của cô ta sẽ thu hút quá nhiều sự chú ý.

Chỉ còn Lee Ha-Yul, với kinh nghiệm dày dạn trong việc thâm nhập và năng lực cũng rất phù hợp cho nhiệm vụ ẩn nấp, khiến anh ấy trở thành sự lựa chọn hoàn hảo.

Trừ khi có tình huống đặc biệt, anh ta sẽ giúp tôi.

Hiệp hội cũng không có ý kiến gì. Dù sao số tội phạm bị Arachne áp chế vượt xa con số mà một điều tra viên tinh nhuệ đơn lẻ có thể xử lý.

Trước giờ lũ ác nhân này phạm tội như cơm bữa, cho rằng cùng lắm thì vào tù một thời gian là xong. Giờ đây khi từng tên một bị Arachne xử tử, lũ ác nhân dần ẩn mình đi.

Còn những kẻ bị dồn vào đường cùng thay vào đó bắt đầu gây ra các sự cố lớn hơn và sẵn sàng đối mặt với cái chết, thế những các điều tra viên khác, vốn đang giữ sức do số lượng tội phạm lâu la đã giảm đi, có thể xử lý chúng hiệu quả.

“Nhân tiện thì, Arte này. Tại sao cô lại giám sát cậu ta thế? Dù đúng là cậu ta khá ấn tượng so với độ tuổi, nhưng cũng không đến mức phải giám sát chứ…”

“Bởi vì cậu ấy là trung tâm của mọi rắc rối.”

“Hả?”

“Rắc rối sẽ luôn xoay quanh cậu ấy. Chúng ta cần phải chuẩn bị sẵn sàng.”

“Đó là… một lời tiên tri ư?”

Một lời tiên tri… Nói vậy cũng không hoàn toàn sai.

Bởi vì tôi có thể biết đại khái chuyện gì sẽ xảy ra.

Tôi về cơ bản chính là một nhà tiên tri đang truyền đạt lại thông điệp của chúa. Hay cũng có thể là một tín đồ.

Tín đồ của một giáo phái tôn thờ một vị thần coi thế giới này như một món đồ chơi.

Nghe cứ như tôi là thủ lĩnh tà giáo ấy.

“…Đúng vậy. Cứ xem nó như là số phận và định mệnh vậy.”

Thế giới này vốn đã rất ồn ào.

Übermensch, Arachne, học viện bị hủy diệt.

Ngay cả hiện tại, khi đang xuyên qua từng con đường tấp nập, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng mọi người bàn tán về những sự kiện đã diễn ra trong kì thi cuối kì.

Hôm nay cũng vẫn như vậy. Người ta vẫn tiếp tục nói về nó.

Các tác phẩm hư cấu vốn dĩ luôn như thế.

Nhân vật chính phải bị cuốn vào những biến cố ngày càng lớn hơn, để mang lại sự kích thích còn lớn hơn nữa.

Vì vậy thế giới này sẽ ngày càng trở nên ồn ào hơn nữa.

Thậm chí còn có thể đối mặt với nguy cơ diệt vong.

Nhưng tôi không cảm thấy lo lắng.

Bởi vì thế giới này vẫn còn có một nhân vật chính.

Một tồn tại được yêu mến bởi Tác giả quyền năng đầy bí ẩn.

Thực thể duy nhất được phép bước đi trên con đường của riêng mình trong vở kịch rối này.

Tôi dám chắc cậu ấy kiểu gì cũng sẽ cứu thế giới bằng cách này hay cách khác thôi.

Vì vậy, tôi chỉ đơn thuần là hỗ trợ cậu ấy.

Để ngăn vở kịch này đi đến hồi kết của nó.

Tôi cũng không thể bỏ trốn được, vậy nên chỉ còn cách cố hết sức thôi.

“…Haiz.”

Nếu thế giới này tan vỡ và nhấn chìm trong hỗn loạn, thì thôi coi như nó là chuyện không thể tránh khỏi đi, nhưng nó tuyệt đối không được phép bước đến bờ vực diệt vong.

Bởi vì rất có thể tôi sẽ phải sống ở đây cả đời đó.

Hôm nay cũng vậy, tôi lại tiếp tục canh chừng Siwoo.

Vì thế giới này và cũng vì tôi nữa.

***

“Mir, Mir à… Cậu thật sự chết rồi.”

Cảm giác như thời gian đã ngừng trôi.

Annie không biết cô đã khóc biết bao nhiêu ngày rồi nữa.

Nếu không phải nhờ thể chất cứng cáp của siêu năng giả thì giờ cô đã chết rồi.

…Cơ mà dù sao thì việc chịu đựng chỉ bằng thể chất siêu việt cũng có giới hạn của nó.

“Tớ không thể tin được. Mir à. Chỉ mới đó thôi, trong một khoảnh khắc, cậu đã…”

Cô ôm lấy cái đầu với một chiếc sừng rực rỡ.

Không có lời phản hồi nào.

Nếu Mir ở đây lúc này thì cô ấy sẽ cảm thấy khó chịu và đẩy cô ra, rồi lại xao đầu cô như thể chẳng có gì xảy ra cả.

Nhưng giờ thì đã chẳng còn bàn tay nào vươn ra xoa đầu cô nữa rồi.

…Annie biết. Làm ác nhân thì sẽ luôn có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Mạng sống là thứ có thể dễ dàng bị tước đi.

Cô biết. Cô biết điều đó, nhưng gục ngã ngay trước khoảnh khắc hoàn thành tâm nguyện của mình…

Điều đó thật tàn nhẫn.

“Rốt cuộc đây là cái thứ rác rưởi gì để mà Mir phải…! Rốt cuộc thì kết hợp gen có thể làm được cái quái gì cho–”

Chờ đã.

Cô dừng lại ngay trước khi ném quả cầu mà cô vừa mới ôm ấp kia xuống sàn trong sự kinh tởm.

…Kết hợp gen?

Annie đột nhiên nhìn vào chiếc sừng của Mir.

Mir vốn cũng là con người… Nhưng không phải thuần chủng.

Gen từ các giống loài khác.

“Nếu mình dùng thứ này…”

Cô có thể hòa làm một với Mir. [note92278]

‘Cậu ấy chưa chết. Cậu ấy luôn ở bên mình.’

Mir vẫn luôn nói rằng tất cả những gì cô ấy muốn là xã hội bình đẳng.

Đó là lý do cô ấy không đề cử bản thân cho vị trí Sếp mà vẫn giữ nguyên cấp bậc quan chấp hành như mọi người.

Cũng vì vậy mà cô ấy cũng là người đầu tiên thử nghiệm liều elixir hoàn chỉnh, dù rằng có thể sẽ có các tác dụng phụ chưa rõ.

Annie đã phải lòng cô khi nhìn thấy cảnh đó. Cô đã thề rằng sẽ bên cô ấy cả đời. Cô đã tuyên thệ sự trung thành với cô.

Giờ chính là lúc để cô thực hiện lời thề của mình.

“…Mir à. Tớ nhất định sẽ thay cậu thực hiện ước mơ.”

Nếu phải chọn ra loài vật khác thường nhất trong 12 con giáp, thì đó không nghi ngờ gì chính là rồng.

Ừ thì, bởi vì rồng là sinh vật thần thoại mà.

Các quan chấp hành khác đều mang sức mạnh của các loài vật tồn tại trong thực tế, nhưng không có rồng.

…Vậy, tại sao Mir lại tự gọi bản thân là rồng cơ chứ?

Làm thế nào mà một mình cô ấy có thể sở hữu thứ sức mạnh khủng khiếp đến thế cơ chứ?

Câu trả lời rất đơn giản.

Bởi vì chỉ có cô ấy mới có thể tiếp nhận nhân tố mà người khác không thể.

Bởi vì mọi kẻ khác đều không thể chịu nổi và chết.

Đó là lý do cô ấy đặc biệt.  Đó là lý do mà elixir vẫn chưa hoàn thiện.

“Thường thì mình sẽ không thể tiếp nhận nó… Nhưng nếu mình kết hợp… điều đó hẳn sẽ khả thi.”

Cô không biết cách sử dụng quả cầu.

Nhưng cơ thể của cô vẫn chuyển động một cách đồng điệu.

Annie nuốt quả cầu.

“Ợ, ực… Ugh…”

Cảm giác thật kinh khủng khi có vật thể lạ lấp đầy dạ dày cô.

Cô cố nuốt lấy Crucible, và sau một thoáng cô nhận ra.

‘…Khứu giác của mình đã nhạy hơn.’

Cô cảm thấy cả cơ thể mình đang gào thét đau đớn, nhưng cô không quan tâm. Chỉ từng này chẳng là gì so với nỗi đau của cô suốt mấy ngày qua.

Mùi đất, mùi mồ hôi, và thậm chí là mùi hôi thối từ phát ra từ xác của Mir.

Cảm quan của cô điên cuồng mở rộng, và cô cảm thấy chúng đã mạnh hơn rất nhiều.

“Với thứ này…! Với thứ này, mình sẽ làm được…!”

Thông tin về cơ chế và cách sử dụng Crucible thấm vào đầu cô như thể chúng đang tan chảy và hòa quyện lại.

Nếu sở hữu sức mạnh này, cô có thể làm được.

Mir đã đúng.

Mình có thể đạt được giấc mơ của Mir.

Một thế giới nơi tất cả mọi người đều bình đẳng và sở hữu mana.

Mình có thể khiến nó trở thành hiện thực.

Mình có thể làm được.

Annie quay đầu nhìn Mir.

“Mir, cậu chưa bao giờ sai cả. Với sức mạnh này, tớ có thể khiến toàn nhân loại bình đẳng với nhau.”

Cô âu yếm vuốt ve chiếc đầu bị đứt lìa.

Rồi cô xé toạc chiếc sừng ngọc lục bảo lấp lánh rực rỡ kia và bỏ vào trong miệng

Mir đã phải tự mình chịu đựng sự hành hạ của bộ gen này.

Bộ gen của một sinh vật thần thoại.

“Nếu là cùng với, tớ cũng có thể làm được, Mir à.”

***

“Bình, bình tĩnh nào… Siwoo…”

Dù đã ở trong nhà nhưng Siwoo lại không tài nào nghỉ ngơi nổi. Lý do rất đơn giản.

Cậu đã vô tình mang đống tơ (chỉ) nhặt được từ trận đấu 2v2 kia về nhà rồi để luôn ở đó, và để hôm nay chúng lại lọt vào mắt cậu.

“Mình cần phải vứt chúng đi… Phải vứt chúng đi…”

Đột nhiên, hình ảnh Arte trong bộ bikini lại ùa về tâm trí.

…Bộ bikini đó cũng có màu đen.

Giữa những sợi chỉ đầy đủ màu sắc, một sợi chỉ đen lại nổi bật hơn tất thảy.

“Aaaaah!”

Siwoo cắm đầu chạy ra sân trước.

Cứ đà này thì cậu sẽ không thể ngủ nổi mất.

Cậu cũng không thể vứt chúng đi được. Nếu cậu chạm vào chúng, cậu biết mình sẽ lại có những suy nghĩ kì lạ.

Siwoo cảm thấy mình đang trong tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Note của Tác giả:

Ước gì tôi cũng có mấy sợi chỉ của Arte nhỉ…

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(Má đúng tư tưởng mấy đứa yan bệnh hoạn rồi)
(Má đúng tư tưởng mấy đứa yan bệnh hoạn rồi)