Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!

Chương 59 - Người sói.

Chương 59 - Người sói.

“Đ-Đừng có đuổi theo ta nữa!”

“Chết đi!”

“…Hmm.”

Mình nên làm gì đây? Có nên giúp một tay không?

Vô vàn ý nghĩ quanh quẩn trong đầu tôi.

Điều tra viên Lee Ha-Yul đang áp đảo kẻ trông như một con thỏ, và Spira thì đang ngang cơ với một kẻ có lẽ là thuộc loài gà.

Vấn đề ở đây là Lyla. Cô ấy có vẻ đang gặp nguy hiểm.

Nó thậm chí còn chả phải một trận chiến. Cô ấy chỉ đơn thuần là bị rượt như đang chơi trò đuổi bắt thôi.

“Cái thiết lập học viên thấp kém đó, bộ mình thêm nó vô ích rồi sao…”

Thiết lập mà tôi đã thêm vào nhằm biến cô ấy trở thành phản diện giờ đây lại thành vật cản.

Vị điều tra viên đằng kia thật sự đang tận dụng rất tốt một thiết lập mà gần như đã bị chúng tôi lãng quên.

Trong khi tôi còn đang nghĩ xem nên làm gì với anh ta, tôi chợt nhớ ra một điều.

Thiết lập điều tra viên Lee Ha-Yul và cô Claire từng là bạn thân hồi xưa ấy.

Nhờ cái thiết lập đó, tôi đã có thể dễ dàng thu phục anh ta làm đồng minh.

Tôi nhớ là Claire đã mắc phải hội chứng PTSD do một vài chuyện trước đây và đã nghỉ hưu, rời khỏi tiền tuyến.

…Nếu điều tra viên là bạn thân của cô Claire, anh ta hẳn đã trải qua sự kiện đó cùng cô ấy. Với suy nghĩ đó, tôi đã hỏi Tác giả, và đương nhiên,

Đáp án là điều đó là hoàn toàn có thể, vậy nên tôi đã thuyết phục Tác giả sửa lại thiết lập một chút.

Không đời nào vị điều tra viên có thể tránh khỏi việc mắc PTSD mà Claire cũng đang phải gánh chịu.

Điều tra viên cũng là con người mà.

Ba người bạn thân từ những năm tháng còn trên ghế nhà trường.

Điều gì sẽ xảy ra nếu như họ đều thể hiện tốt trên tiền tuyến, và hai trong số họ đã trở thành các điều tra viên?

Và rồi nếu như trong một khoảnh khắc sơ hở, một người đã bị tấn công bởi một tên ác nhân và rồi mất mạng?

Nếu như cô Claire đã bị sốc, để rồi mắc chứng PTSD, và cuối cùng phải rút lui khỏi tiền tuyến, trong khi người còn lại đã chọn con đường truy cùng diệt tận hung thủ để báo thù?

Tôi đã nghĩ như thế, và thế là nó đã được tạo ra.

Sự tồn tại của một người bạn thân thiết hơn bất cứ ai, một người đã không còn trên trần thế.

Và kẻ chủ mưu đã khiến người bạn ấy biến mất.

“Mình chỉ đơn giản là thấy vui khi nghĩ rằng thiết lập đó rất tuyệt thôi mà…”

Tôi thở dài.

Như một quả cầu tuyết lớn dần lên chỉ từ một thiết lập duy nhất của cô Claire, lần này cũng vậy, một thiết lập đơn giản đã trở thành một quả cầu tuyết khổng lồ.

Lyla rất yếu.

Đây là thiết lập đã được cố định rồi. Tác giả từng nói rằng cô ấy có thể cưỡng ép bẻ cong thiết lập, nhưng liệu cổ sẽ chấp nhận làm thế vì Lyla chứ?

Hẳn là không. Cô ấy đã rất miễn cưỡng từ lúc tôi cố gắng cứu Lyla rồi.

Từ góc nhìn của Tác giả, Lyla chỉ là một kẻ qua đường, dù sống hay chết cũng chẳng ảnh hưởng gì.

Thật khó chịu.

“…Tác giả-nim. Cô từng nói mình có thể cưỡng ép bẻ cong thiết lập đúng không?”

[Ừ thì… Điều đó là khả thi, nhưng nếu như bẻ cong nó quá mức, nó sẽ trở thành một thứ nửa nạc nửa mỡ, vậy nên tui không thể lạm dụng việc này được và chỉ có thể thay đổi một chút thôi.]

“Ý cô nói ‘nửa nạc nửa mỡ’ là sao?”

[Ừ thì, nếu thiết lập đó phù hợp với bối cảnh giống như điều tra viên thì không sao…]

Lời giải thích của Tác giả cũng không có gì quá khó hiểu.

Nó là một câu chuyện đơn giản.

Thiếu tính nhất quán trong thiết lập.

…Ví dụ, nếu như có một dòng mô tả Amelia đang trong bữa ăn, và rồi ngay cảnh sau lại thành cô ấy đang có một bữa trưa hẹn hò với Siwoo thì sao?

Nó sẽ rất thiếu tự nhiên. Với tôi, với Tác giả, và với cả những độc giả của bộ tiểu thuyết này nữa.

[Tui không rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu như bối cảnh bị phá hỏng hoàn toàn. Tui hiếm khi thử vì điều đó rất nguy hiểm.]

“Hiểu rồi…”

Tôi hoàn toàn bị thuyết phục.

Tác giả hẳn không ý định gánh lấy rủi ro đó để giúp Lyla đâu.

Khá lạ là tôi lại cảm thấy có hụt hẫng dù đã biết rõ sự thật này.

“Không còn cách nào. Rủi ro trong công việc là…huh?”

[Oh, thứ đó. Cô ấy vẫn chưa dùng nó.]

Lyla, người đã chạy trốn thành công, đã tranh thủ khoảng nghỉ ngắn này và nhanh chóng lấy ra thứ gì đó trong ngực rồi nuốt xuống.

Tôi nghĩ đó là thứ mà tôi đã đưa cho cô ấy hồi trước.

Một viên thuốc mà tôi đã trao cho cổ như phần thưởng, nói rằng cô ấy sẽ trở nên mạnh mẽ hơn nếu uống nó.

Cổ vẫn chưa uống sao?

“Tôi cứ tưởng cô ấy đã uống rồi mà vẫn yếu chứ.”

Tôi đang chuẩn bị đến giúp Lyla, thế nhưng quyết định quan sát lâu thêm một chút.

…Đúng vậy. Dù có yếu đến đâu, thì giờ phút này cổ cũng sắp trở nên mạnh mẽ hơn một chút rồi.

Mặc cho có tiếp thu chậm đến cỡ nào, chỉ cần không ngừng tập luyện thì chắc chắn sẽ có tiến bộ.

Phong cách chiến đấu đã thay đổi, và chuyển động của cô cũng đã tốt hơn so với lần đầu gặp mặt, vậy nên tôi đã vô thức cho rằng cổ đã uống nó.

“…Thú vị đấy. Ngài có nghĩ thế không, thưa ngài Vượn?”

“Ugh, ugh…!”

“Đừng lo. Vẫn chưa đến lúc ngài phải chết đâu.”

Giết sạch tất cả thì dễ, nhưng đời ai biết trước được điều gì.

Giữ vài tên làm con tin cũng chẳng hại gì.

Tôi chỉnh lại tư thế và quyết định sẽ xem xem Lyla đang định làm gì.

Tôi tự hỏi không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ.

“…Nhưng Tác giả-nim này, viên thuốc đó tăng cường cái gì thế?”

[Hmm, ai biết!]

“…Haiz. Cô lại không định nói với tôi nữa rồi.”

[Bởi vì cô sẽ sớm được chứng kiến thôi! Spoiler là bị cấm đấy!]

***

“Ngươi…!”

“Hộc, khụ…”

Nhịp tim của cô vang như tiếng trống.

‘Đây là tác dụng phụ của viên thuốc đó sao? …Chết tiệt. Lẽ ra mình nên uống nó ngay từ lúc cô ấy đưa luôn cho rồi.’

Lúc uống viên đầu tiên cũng đã đau gần chết rồi, vậy thì thêm viên thứ hai có gì khác biệt chứ?

Cảm giác cơ thể đang dần nóng lên, cô nhẹ nhàng nhắm mắt lại.

Không gian tĩnh lặng tới nỗi chỉ còn lại mỗi tiếng thở của cô chứ đừng nói đến có kẻ nào tấn công…Rốt cuộc có chuyện gì vậy?

Cô ép bản thân phải ngẩng đầu lên và ngó xem gã đang truy đuổi cô và liền có chút hối hận.

‘Cặp mắt điên dại ấy là sao vậy chứ? Kinh quá.’

“…Viên thuốc đó là gì? Mày đã lấy nó ở đâu?!”

“Cái…ngươi đang nói cái quái gì thế hả?”

“Cơ thể mày…! Chỉ mới một lúc trước, mày chỉ có mỗi tai và đuôi!”

“…Cái gì?”

“Cặp nanh là sao hả? Rốt cuộc mày đã lấy viên thuốc đó từ chỗ quái nào!”

…Nanh?

Cô vô thức chạm vào răng mình khi nghe lời hắn. Cô cảm thấy có thứ gì đó dài và sắc nhọn.

Thứ gì đây?

“Thuốc của Übermensch không thể tăng độ tương thích bất kể mày có uống bao nhiêu viên!... Rốt cuộc mày đã lấy thứ thuốc đó từ đâu hả!”

“Ha, haha. …Ừ thì. Xin lỗi nhé, có mà chính ta còn chả biết đâu.”

“Nếu mày đã không muốn nói, vậy thì tao sẽ ép mày phải nói ra bằng vũ lực. Chỉ cần có được thứ thuốc đó, chúng ta sẽ không cần phải làm theo kế hoạch nữa!”

Quên chuyện chạy trốn đi. Có vẻ như hắn hoàn toàn không có ý định để Lyla đi vì thứ thuốc mà cô vừa uống có vẻ rất quan trọng.

Chết tiệt, chẳng có cái gì xảy ra như ý cô cả.

“…Ta thật sự không định dùng đến thứ này đâu.”

“Đừng lo. Tao sẽ không để mày chết đâu!”

Đây là năng lực mà cô nghĩ bản thân sẽ không bao giờ dùng đến, thế nhưng khi đã bị dồn vào chân tường như này rồi thì cô không còn lựa chọn nào nữa.

Không có đồng minh xung quanh và cũng chẳng có thứ gì mà cô không nên phá hủy cả.

Thứ duy nhất còn tồn tại ở đây chỉ có kẻ thù đang đe dọa cô mà thôi.

Vậy thì, đã đến lúc để năng lực của cô tỏa sáng rồi… Cô hiếm khi dùng đến nó vì cô không thể kiểm soát nó được, thế nhưng rồi một chuyện sẽ đâu vào đấy thôi.

Mỗi khi cô sử dụng năng lực của mình.

Không còn gì có thể sót lại.

“Cô bảo viên thuốc đó sẽ khiến tôi mạnh hơn sao?”

“Uoooooooo!”

“Vậy thì tôi hy vọng rằng gã quái vật kia sẽ biến mất khi tôi mở mắt ra lần sau.”

Rắc, rắc.

Cùng với âm thanh nứt vỡ của thứ gì đó, tầm nhìn của cô tối dần đi.

***

Keng!

Một âm thanh nghe chẳng hề giống với tiếng xác thịt va chạm với nhau.

Minos bối rối với chấn động đi kèm với âm thanh đó.

“…Cái gì?”

Đó là một âm thanh va đập trầm đục.

Một cảm giác giống như hắn vừa va vào một thứ gì đó cứng vậy.

Đây là thứ cảm giác mà hắn chỉ cảm thấy khi giao đấu với những siêu năng giả có năng lực phòng ngự mạnh mẽ.

Hắn không nghĩ ả đàn bà trước vừa chạy trốn trước mặt hắn lại sở hữu khả năng phòng ngự phi thường đến thế.

“Cái quái gì đây…”

Hắn quay đầu lại. Và lập tức phải hối hận.

Cú sốc này còn lớn hơn hắn tưởng tượng.

“Một con quái vật sao? Không, không thể nào. Ả ta lẽ ra phải là con người chứ.”

“Grrr…”

“Có vẻ như ả cũng mất trí luôn rồi.”

“Raaaar!”

Ả là con người. Nhưng cũng đồng thời không phải.

Ả rõ ràng đang đi bằng hai chân như con người và có hai cánh tay.

Nhưng ánh mắt cuồng loạn đó.

Lớp lông tím bao phủ toàn bộ cơ thể khiến ả khó có thể coi là một con người.

“…Có vẻ mày cũng phát điên luôn rồi. Cái đéo gì đang xảy ra vậy?”

“Awoooooo!”

Ả trông chính xác như sinh vật trong những cuốn sách hắn đọc hồi nhỏ.

Một sinh vật không phải người cũng chẳng phải sói.

Tồn tại đáng sợ được đồn rằng sẽ phát cuồng và trở nên khát máu vào đêm trăng tròn.

Mặc cho đã có nhiều nỗ lực để cộng sinh với chúng, người ta vẫn sợ hãi sự hung dữ khi chúng lên cơn cuồng bạo mỗi lần trăng tròn.

“Người sói…”

Hắn nhìn lên bầu trời.

Vầng sáng tròn rực rỡ của mặt trăng khiến người ta có một cảm giác kì dị.

Nếu như những câu truyện cổ là thật, hắn cần phải chạy ngay bây giờ. Tình hình hiện tại cực kì nguy hiểm.

…Nhưng Minos không chạy. Bởi vì hắn có việc phải làm.

“Tao không biết tại sao mày đột nhiên lại biến thành thứ đó và phát điên…! Nhưng tao nhất định phải tìm ra! Bản chất thực sự của viên thuốc mày uống đó!”

“Raaaar!”

“Übermensch không thể vượt qua được bất kì rào cản nguy hiểm nào nữa…!”

Hàm răng sắc nhọn và móng vuốt.

Đôi mắt chìm trong điên loạn.

Hắn không chạy ngay cả khi phải đối đầu với một con quái vật như thế bằng tay không và không có bất kì hỗ trợ nào.

Bởi vì có thứ hắn nhất định phải tìm ra.

Mặc cho hiểm nguy, Minos quyết định sẽ chiến đấu.

“Nhào vô đi!”

Cuộc săn đã bắt đầu.

                                               

Trans: Mọi người nghĩ "Werewolves" tui nên dịch là "người sói" hay "ma sói" sẽ hay hơn?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!