Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!

Chương 66 - Mình đang bị theo dõi.

Chương 66 - Mình đang bị theo dõi.

“Mi, Mir…?”

Kẻ nào đó trông có vẻ cũng thuộc Übermensch, tay cầm một vật thể rắn, than khóc trong khi gọi ai đó.

Nhưng tôi không thèm để tâm. Tôi vẫn còn có việc quan trọng hơn so với cô ta.

“… Cậu vẫn còn sống.”

Dù vẫn đang mất máu nhưng rõ ràng là cậu ấy vẫn còn sống.

Tôi dùng toàn bộ lượng tơ còn lại để quấn lấy Siwoo để mang cậu ấy tới bệnh viện nhanh nhất có thể.

“Mi, Mir…! Mir!”

Chỉ còn mỗi chiếc áo khoác này để che thân, tôi cần phải rời khỏi học viện ngay.

Không còn thời gian để xấu hổ nữa rồi. Đây là tình huống khẩn cấp.

Chắc chắn không chỉ có vài người bị thương đâu. Bọn họ rõ ràng ngoài sơ cứu ra thì chẳng thể làm gì khác, chứ đừng nói đến chuyện chữa trị đàng hoàng.

Chúng tôi cần phải tới bệnh viện ngay.

[Độc, Độc giả-nim?! Cô không định xử lý tên quan chấp hành cuối cùng sao?!]

“Không còn thời gian nữa.”

[Sao chứ?! N-Nhưng…!]

Tôi nhẹ nhàng ngó lơ Tác giả.

Tôi đã không còn tơ để sử dụng nữa rồi, và tôi còn có chuyện khác quan trọng hơn nhiều.

Nếu con rối đó dám gây chuyện sau này, tôi chỉ cần xóa sổ nó được.

Nhưng Siwoo thì khác.

Cậu ấy là người tôi cần phải bảo vệ.

Bằng bất kì giá nào.

“Cậu ấy là nhân vật chính. Nếu cậu ấy chết thì sẽ rắc rối lớn đấy.”

[Ừ thì, điều đó đúng…]

“Phải chứ. Đây là chuyện không thể tránh được vì sự an toàn của cậu ấy. Cô bảo cô thậm chí còn không thể chỉnh sửa thiết lập của cậu ấy đúng không? Thế thì cô định sẽ làm gì nếu nhân vật chính chết tại đây hả.”

Tác giả trông không có vẻ gì là muốn dừng chương này ở đây.

Vậy nên, tôi quyết định sẽ ra đòn chốt hạ.

“Đừng bảo tôi là… Tác giả-nim, cô đã soạn sẵn thông báo dừng cập nhật rồi đấy nhé?”

[…Được rùi.]

Sau khi miễn cưỡng có được sự đồng ý của cô ấy, tôi liền rời khỏi hiện trường.

Ừ thì, cổ buộc phải đồng ý thôi. Chính miệng cô ấy nói rằng không thể thay đổi thiết lập của nhân vật chính nữa cơ mà.

Vậy thì cô ấy không thể sửa lại để khiến Siwoo trông ổn hơn được nữa. Cậu ấy thực sự đang bị thương ngay lúc này, và còn rất nghiêm trọng nữa.

Chẳng may vết thương trở nặng và không thể chữa được nữa vì tôi quá chậm thì sao?

Không thể để điều đó xảy ra được.

Các học viên đã chiến đấu với đám ác nhân lâu nhâu rồi, và các giảng viên cũng để nhanh chóng đến tòa nhà chính.

Còn thi thể của tên thủ lĩnh Übermensch và con chó bên cạnh đã biến mất tự lúc nào.

Nhưng sao tôi lại phải quan tâm đến mấy tên khốn đó cơ chứ?

Chỉ cần mỗi Siwoo là được.

Nhân vật chính của thế giới, một con người thực thụ trong vở kịch rối này.

Chỉ mình Siwoo thôi. [note87610]

***

Siwoo bất chợt chau mày.

Một tia sáng gay gắt chiếu xuống như thể muốn tra tần đôi mắt nhắm nghiền của cậu.

“Ugh…”

Phớt lờ cảm giác như thể có thứ muốn chọc thủng tròng mắt mình, cậu cố ngủ tiếp nhưng không thể chìm vào giấc ngủ được nữa, vậy nên cậu quyết định ngồi dậy.

Đầu óc choáng váng, nhưng cậu không thể nhắm mắt lâu hơn được nữa.

Nuốt xuống cảm giác bực bội bất chợt, Siwoo mở mắt và giật mình thêm lần nữa.

“…Cậu dậy rồi à?”

“Híii?!”

Bởi những gì cậu thấy chính là Arte đang nhìn chằm chằm với đôi mắt đỏ mở to, khác hẳn với cặp mắt híp thường ngày của cô.

“Ặc?!”

“Oái… Ui da…”

Bị giật mình, cậu lật đật ngồi dậy và cụng đầu với Arte.

Siwoo và Arte cùng xoa xoa cái trán đỏ sau tai nạn bất ngờ này.

“Tớ mừng là cậu trông vẫn khỏe mạnh… Và cậu vẫn…”

“Ý cậu là sao…”

“Tớ nghe nói rằng cơ bắp của cậu đã bị tổn thương, và bộ não cũng gần như đã bị phá hủy nữa. Cậu đã nằm li bì xuốt mấy ngày liền rồi. Tớ thật sự tưởng cậu đã chết đấy.”

“Sao cơ?!”

Siwoo vội vàng nhìn quanh căn phòng.

Căn phòng trắng toát cùng với chai truyền dịch. Thứ mùi âm ẩm giống như thuốc men mà chỉ có ở bệnh viện.

Nhận ra nơi mình đang nằm chính là bệnh viện, Siwoo cuối cùng cũng hoàn hồn.

“Ah, Học viện! Chuyện gì đã xảy ra với học viện…!”

“Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

“…Đã kết thúc?”

“Phải, chắc chắn 100%. Übermensch đã bị xóa sổ. Ta-đa.”

Mặc dù Arte nói với tông giọng nhẹ nhàng, như thể một đứa trẻ đang kể về trò chơi của nó vậy, nhưng nội dung của nó thì lại không nhẹ nhàng tí nào.

Sự xóa sổ của Übermensch.

Nói cách khác, trong khi cậu ngủ, mọi thứ đã kết thúc.

“Nó được đăng lên cả báo đài luôn đó? Rốt cuộc học viện đang làm cái gì vậy chứ? Mấy tên khốn Hiệp hội bất tài.”

“Th-thương vong thì sao?! Không đúng, Amelia và Dorothy vẫn ổn chứ?!”

“…Vừa tỉnh dậy đã lo cho người khác rồi sao? Đừng lo, mọi người vẫn an toàn.”

“Bọn họ vẫn ổn sao…?”

Arte mỉm cười và chỉ vào chiếc bàn.

Trên đó là một cuốn lịch.

“Ừ thì, mọi thứ đã được giải quyết trong vòng một tuần khi cậu–“

“Một tuần?!”

“Phải. Một tuần. Sau khi kiểm tra, không có thương vong nào và chỉ có khoảng 10 người bị thương nặng, hầu hết đều chỉ bị thương nhẹ.

Sau khi nói thêm là hầu hết người bị thương nặng là các giảng viên, Arte bảo cậu rằng nếu không có các giảng viên, thì thiệt hại sẽ còn nặng hơn rất nhiều.

“Một quan chấp hành đã mất tích, ba kẻ đã chết. Đa số lũ ác nhân đều đã bị bắt. Hết truyện, mọi chuyện kết thúc rồi.”

“…Tớ hiểu rồi.”

Không có học viên nào thiệt mạng trong cơn hỗn loạn ấy cả.

Cậu đã phẫn uất, thắc mắc rằng vì sao các giảng viên lại không đến khi cậu đang cố giữ chân chúng trong tòa nhà chính.

Mọi chuyện đều có nguyên do của nó.

“Nhưng Arte này.”

“Ừm?”

“Cậu có thể nhích ra một chút được không?”

“…Tại sao?”

Hửm?

Cậu hoàn toàn không ngờ tới phản ứng này.

Cậu tưởng cô sẽ nhẹ nhàng nói, “Oh, xin lỗi nhé,” và rồi tránh ra, nhưng phản ứng này hoàn toàn nằm ngoài suy đoán của cậu.

Gì-gì đây?

Có gì đó rất lạ. Arte vẫn là Arte như thường lệ… nhưng.

“C-Cái đó…”

Cậu phải nói gì đây?

‘Cậu có mùi hương rất tuyệt khi ở gần, vậy nên tớ muốn cậu tránh ra một chút?’

Không thể nào.

Nếu cậu nói một điều như thế ngay khi vừa tỉnh dậy, cậu xứng đáng bị xem như một tên biến thái, không thể chối cãi.

Sau khi trải qua vô vàn trắc trở như thế, cậu không thể trở thành một tên tội phạm tình dục được.

Trong khi cậu vẫn còn đang đau đầu tìm cách, một người không ai ngờ tới đã giúp cậu.

“Cậu tỉnh rồi à?” (Amelia)

“Ah. Chào cậu.” (Arte)

“Amelia…!” (Siwoo)

“…Phản ứng đấy là sao thế hả? Tởm quá đấy.” (Amelia)

Một sự giúp đỡ tình cờ.

Nhờ có Amelia cắt ngang, sự chú ý của Arte tự nhiên chuyển sang cho cô, còn Siwoo thì lén lút nhích ra xa.

Hoàn hảo, Amelia. Cảm ơn nhiều nhé.

“Chân cậu ổn chứ?”

“Huh? …Ah, không sao đâu. Họ nói tớ có thể đi lại chậm rãi được rồi.”

Amelia nở nụ cười tỏa nắng và giơ chiếc nạng của cô lên.

Và lúc đó cậu mới nhận ra Amelia cũng bị thương nặng.

Một bên chân của cô ấy đang được bọc trong lớp băng gạc dày cộp.

Cậu có thể biết được, dù không ai nói cho, rằng Amelia chính là một trong số những người bị thương nghiêm trọng đó.

“Cậu bị thương sao?”

“…Ừ, chà. Tên đó nhanh thật đấy. Tớ bị đá bởi một đòn quét chân, chân lệch sang một bên luôn.”

“Sao cơ?!”

“Đừng lo. Bác sĩ bảo là sẽ không để lại di chứng gì đâu.”

Cô vẫy vẫy cái chân bọc trong băng như thể nó hoàn toàn ổn và cười tươi.

“Bố cũng đã báo thù cho tớ nữa!”

“…Bố? Là vị anh hùng đó…”

“Đúng vậy đó. Tớ đã suýt mất mạng, nhưng may thay bố đã tới. Tên đó còn không kịp né, oàm.”

Cô nói với vẻ tinh nghịch, nhưng nội dung trong đó lại không hề nhẹ nhàng.

Dù suýt mất mạng, nhưng cô vẫn phủi đi như không có chuyện gì.

Như dự đoán, Amelia rất mạnh mẽ.

Dù cô thường không thể hiện ra, nhưng mỗi lần cô cho thế giới thấy sự mạnh mẽ của mình thì đều rất ấn tượng.

“…Ah, Arte này. Xin lỗi cậu, nhưng có thể cho tớ nói chuyện riêng với Siwoo một lát được không?”

“Tại sao lại hỏi tớ…?”

“Không, ừ thì. Tớ muốn có một buổi tâm sự riêng với bạn bè mà thôi. Một cách thật lòng.”

Cậu có thể nhận ra Amelia đang thăm dò phản ứng của Arte.

…Tại sao chứ? Tại sao cô ấy lại cẩn trọng đến vậy?

Amelia đề nghị Arte trong nhấn mạnh hai chữ ‘bạn bè.’

“Được rồi. Tớ sẽ quay lại sao một giờ được chứ?”

“Cảm ơn nhé. Nhiêu đó là đủ rồi.”

“Không có gì đâu.”

Sau khi nhìn Arte rời đi, một lúc sau Amelia mới dám thở dài.

“Cậu, cậu đấy…! Siwoo! Cậu đã làm gì hả?!”

“Gì-gì chứ?”

“Cậu đã làm cái quái gì với Arte thế hả?!”

“Tớ chỉ ngủ thôi mà. Tớ còn có thể làm gì khác chứ?!”

Dù Siwoo đã sẵn sàng để nghe mắng, nhưng tự dưng cô ấy nổi nóng vì chuyện gì vậy chứ?

Thay vì càm ràm, cảm giác giống như cô ấy đang phấn khích thì đúng hơn.

Không, không chỉ là cảm giác. Rõ ràng là Amelia đang rất phấn khích.

…Một cảm giác bất an chợt tràn lên trong cậu.

Chưa bao giờ cậu được nghe tin tốt mỗi khi cô ấy như thế này cả.

“Tên, tên khốn này…! Làm tốt lắm! Tớ không biết cậu đã làm gì, nhưng làm tốt lắm!”

“Làm tốt cái gì cơ?!”

“Nhìn Arte đang hành động như thế, chẳng phải là do cậu đã làm gì đó sao? Có vẻ như cô ấy đã sắp đổ cậu rồi đấy!”

“Cậu lại đang nói chuyện gì thế hả…”

“Đang đánh nhau căng như thế mà vẫn cua gái được sao. Tớ chưa từng nghĩ cậu là kiểu đó, nhưng xem ra cậu cũng có vài tuyệt chiêu đấy nhỉ, nhỉ~?”

Xem ra sự bất an của cậu hoàn toàn không sai.

Lại nói vớ vẩn nữa rồi.

“Nói linh tinh gì đấy? Tớ không có làm gì hết!”

“Không đời nào. Cậu có lẽ không nhận ra, nhưng cô ấy hết mực chăm sóc cho cậu luôn đó?”

“Chuyện đó là gì nữa…”

“Cô ấy đã săn sóc cho cậu suốt hơn 3 tiếng mỗi ngày mà không nghỉ đó? Cậu đã làm gì thế? Nói thật cho tớ nghe xem nào!”

…Sao cơ?

‘Cô ấy đã chăm sóc mình hơn 3 tiếng một ngày sao?’

“C-Cậu muốn gì…”

“Rốt cuộc thì cậu đã làm cái quái gì thế? Nói đi mà. Chúng ta cần phải lên kế hoạch cho bước tiếp theo.”

Cô ấy đã chăm sóc mình hơn 3 tiếng một ngày sao?

…Thật ư?

Đột nhiên, đôi mắt sáng rực kì dị của Arte, thứ đã đập vào mắt cậu ngay khi vừa tỉnh dậy, lại trên hiện lên trong đầu cậu.

Cùng với khuôn mặt gần đến mức đủ để cả hai cụng vào nhau khi cậu đột ngột ngồi dậy.

“Đ-đừng bảo là, cả trước đó nữa…”

Cô ấy đã liên tục ngắm nhìn cậu như thế à?

Vì sao chứ? Cô ấy bị gì vậy?

‘Mình có làm gì đâu?!’

Cậu cứ tưởng bản thân đã sẵn sàng đối mặt với tất cả mọi thứ sau khi đã quen với việc Arte bám đuôi mình.

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng cậu khi nghĩ về những hành động khó hiểu đó của cô. [note87611]

                                                      

Trans: Sr mọi người nhé, trans bữa h bận thi quá, rồi lại lậm Endfield nữa :))), nên giờ mới dịch đây. 

P.S: Bên mình có ai chơi Endfield không nhỉ? :)))

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(Just Monika)
(Just Monika)
[Lên trên]
(Anh nhát như cáy)
(Anh nhát như cáy)