• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Just because I have narrow eyes doesn't make me a villain!

Chương 33 - Phục kích (2)

2 Bình luận - Độ dài: 2,963 từ - Cập nhật:

“Chúng ta phải làm gì đây hả, Marmo?”

“Chậc, đéo biết con mụ điên kia chui ra từ xó xỉnh nào nữa? Tụi bây đã làm những gì tao bảo chưa đấy?!”

“V-Vâng! Xong rồi ạ!”

“Chết tiệt…!”

Tôi không dám rời mắt khỏi những thứ kinh khủng đang diễn ra trên màn hình CCTV.

Dự định ban đầu của tôi là thử giãn và tận hưởng trong căn cứ, thế nhưng tất cả đã bị phá hỏng bởi con mụ điên kia.

Trước giờ tôi chưa bao giờ lo về việc ai đó sẽ tìm ra chúng tôi.

Không, thậm chí ngay khi tôi cảm thấy rằng chúng tôi đã bị lộ, thì tôi vẫn có thể tẩu thoát ngay lập tức.

Tôi rất tự tin vào khả năng chạy trốn và ẩn nấp của mình.

Kĩ năng đó là thứ duy nhất giúp tôi leo lên được vị trí quan chấp hành trong tổ chức.

…Được rồi, tôi thừa nhận là vị trí đặt căn cứ có hơi mạo hiểm.

Thế nhưng đây là lựa chọn bắt buộc nếu như muốn cung cấp đủ thức ăn và chỗ ở cho một lượng lớn người như thế này.

Đây là lựa chọn tốt nhất để có thể cưu mang tất cả bọn chúng.

Một hầm ngục bỏ hoang mà hầu hết mọi người sẽ tránh xa.

Tọa lạc ở vị trí xa xôi nhất trong khu vực.

Tôi thậm chí đã đánh lừa công chúng rằng nơi đây là tài sản tư nhân để ngăn bất kì ai vô tình tiến vào trong.

Không đời nào có chuyện ai đó vô tình bước vô đây được.

Kẻ đó chắc chắn phải có mục đích rõ ràng khi đặt chân đến nơi này

Thế nhưng làm thế nào mà mình lại không nhận ra được cơ chứ?

Chỉ cần ả ta đánh hơi được một chút manh mối về nơi này thôi, thì không đời nào tôi không nhận ra cả.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

“Oh, ả ta đang di chuyển với một tốc độ khủng khiếp! Cứ đà này, ả ta sẽ tới được đây bất cứ lúc nào!”

“Thật điên rồ…!”

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Trong số các quan chấp hành, tôi là kẻ yếu nhất. Không có gì bất ngờ cả, dù sao thì chuyên môn của tôi là lẩn trốn và đào tẩu mà.

Cơ mà quan chấp hành thì vẫn là quan chấp hành.

Một đẳng cấp mà không thể đem ra so sánh được với lũ lâu la này, hoặc là tôi tự huyễn hoặc như thế.

Thế nhưng tôi không nghĩ là mình có thể đánh bại ả ta.

Cách ả biến hàng chục tên lính thành thịt vụn trong chớp mắt mà không hề tỏ ra do dự hay tội lỗi chút nào… khiến tôi lạnh sống lưng.

Liệu một học viên, ở cái độ tuổi vẫn còn khoác trên mình bộ đồng phục, có thể thực hiện được một hành vi tàn bạo đến như thế không?

Mặc dù người ta có nói rằng chuyện học sinh bỏ học đang dần trở thành một vấn đề xã hội, thì không đời nào một kẻ như thế kia lại có thể tồn tại ở trong học viện cả.

Ả ta không phải là một học viên. Ả là một ác nhân.

“Có khi nào một tổ chức ác nhân khác đã xâm nhập vào học viện cùng với ả ta không…? Chậc, rút lui! Tất cả mau chuẩn bị đi; chúng ta sắp hết thời gian rồi!”

“Điều đó có lẽ sẽ hơi khó với bọn chúng đó.”

“Khó cái đéo gì chứ hả! Cứ làm như tao…bảo…”

Khoan đã.

…Giọng nói vừa rồi hình như không phải là giọng của tụi cấp dưới?

“Hân hạnh được gặp. Ngươi có lẽ là tên cầm đầu nơi này nhỉ.”

“…!”

Keng!

“Haha, thật là nhiệt huyết mà. Ta thích điều đó đấy. Quyết tâm của ngươi khá là ấn tượng đấy. Đúng như mong đợi từ một quan chấp hành. Ngươi đậu rồi.”

Con điếm điên khùng này thậm chí còn không thèm chớp mắt!

Đòn đó lẽ ra phải là một đòn đánh lén

Con dao tôi luôn giấu trong người phòng trường hợp khẩn cấp.

Tôi đã đổ đầy mana của mình vào nó và ném đi.

Con điếm kia lúc đấy hoàn toàn không hề phòng bị.

Thái độ thờ ơ của ả. Thậm chí còn bất cẩn tới mức không thèm nhìn vào tay tôi.

Mọi dấu hiệu đều đang nói lên rằng đây là cơ hội hoàn hảo để ra tay ám sát.

…Thế nhưng chỉ trong nháy mắt, con dao đã vỡ tan tành.

Và ngay khoảnh khắc tôi nhận ra rằng mình đã thất bại và cố gắng bỏ trốn mà không thèm nhìn lại, tôi đã nhìn thấy quần áo của ả sáng lên với đầy mana.

“Chết tiệt! Ả sắp tấn công đấy! Tất cả, mau–!”

Thế nhưng tôi chợt nhận ra rằng tất cả đã quá muộn.

Ngay lập tức, vô số sợi tơ phóng ra và quấn chặt cổ của tất cả những người đang ở trong căn phòng này, bao gồm cả tôi.

Ả không tàn sát tất cả chúng ta sao…!

Chết tiệt. Tôi đã quá căng thẳng sau khi nhìn thấy ả ta biến kẻ thù thành thịt vụn đầy tàn bạo như vậy…!

“Đừng cử động. Ngươi có thể bị thương đấy.”

“M-Marmo! Ugh, con điếm chó chết!”

“Ah, tôi đã bảo là đừng cử động mà.”

Rắc.

Thứ âm thanh trầm đục của xác thịt bị xé toạt và xương bị nghiền nát vang lên đầy ám ảnh.

Ha, haha…

Cái đéo gì vậy chứ?

Gã đó rõ ràng là người sở hữu năng lực cường hóa cơ thể mà đúng không?

Tôi nhớ gã đó.

Hắn thường sẽ là người tiên phong trong các nhiệm vụ.

Kẻ mà sẽ trở về chỉ với một vết xước ngay cả khi bị một con quái vật vồ lấy.

Vậy mà hắn lại chết dễ dàng như vậy dưới tay ả ta sao?

Những sợi tơ quấn quanh cổ hắn ta trong nháy mắt siết chặt lại, và chỉ với một cú giật nhẹ, cổ của hắn ta ngay lập tức bị vặn xoắn lại cùng với những âm thanh kinh hoàng.

Không cần nhìn cũng biết.

Hắn chết rồi. Bị giết bởi chính bàn tay của con ả đó.

Gọn ghẽ, không có lấy một chút do dự.

Thản nhiên cứ như một tên đồ tể đang giết một con lợn trong lò mổ vậy.

“Chà, tôi đã bảo là đừng di chuyển rồi mà. Nguy hiểm lắm đấy biết không.”

Tôi cảm thấy lạnh sống lưng.

Bất kì ai chứng kiến cảnh này cũng sẽ cảm thấy như vậy.

Tất nhiên rồi, nhìn thấy một người bị vặt cổ một cách đầy bạo lực và giật ra như thế…

Không cần biết ngươi xấu xa đến thế nào, hiếm ai có thể vô cảm đến mức này khi cướp đi một mạng sống.

Ả ta hoàn toàn điên rồi.

Cái cách cô ta nhìn chúng tôi cứ như thể chúng tôi còn chẳng phải con người vậy.

Ngay cả những tên ác nhân sừng sỏ nhất, những kẻ đã từng trải qua vô số điều kinh khủng, giờ đây cũng không hề dám nghĩ đến chuyện chống lại ả ta.

Mạng sống là thứ quý giá nhất mà.

Chống lại một kẻ mà thậm chí còn không xem bạn là một con người chỉ là một hành động tìm chết vô nghĩa mà thôi.

Lúc này đây, không ai ở đây ngoại trừ ả ta có thể di chuyển.

Những sợi tơ của ả đã quấn chặt cổ của tất cả chúng tôi rồi!

Mồ hôi lạnh chảy dài trên má, trượt lên trên sợi tơ.

Cảm giác mềm mại một cách khó tin, cứ như đang được vuốt ve làn da em bé vậy.

Mượt mà đến mức kinh tởm.

Cảm giác cứ như đang chạm vào một dải lụa thượng hạng vậy, thế nhưng tôi không thể nào vui nổi với cảm giác này.

Thường thì, tôi sẽ khiêu khích và chế nhạo thân hình dâm đãng đấy của ả ta.

Thế nhưng bây giờ điều đó là bất khả thi.

Hình ảnh cấp dưới ngay lập tức bị biến thành những cái xác lạnh ngắt chợt lươt qua tâm trí tôi.

Người phụ nữ này rõ ràng đang đe dọa chúng tôi.

Cô ta có thể giết chúng tôi bất kì lúc nào, thế nhưng vẫn để chúng tôi sống.

Cô ta đang ngầm đe dọa chúng tôi rằng hãy ngoan ngoãn nghe lời hoặc chết.

“…Ngươi muốn gì?”

“Ahaha. Ngươi hỏi ta muốn gì ư?”

“Bớt nói nhảm đi. Ngươi có thể giết tất cả chúng ta ngay lập tức, thế nhưng ngươi vẫn để chúng ta sống, vậy nên nói đi. Điều kiện của ngươi là gì?”

Điệu cười đầy chế giễu của cô ta khiến tôi điên tiết.

Chết tiệt.

Vận may của tôi đen như c*t vậy.

“Điều kiện cũng giống với đám đã rời đi hồi nãy thôi? Phục kích và giết các học viên, và ta sẽ để các ngươi sống. Thấy thế nào?”

“…Ta không có lựa chọn từ chối, đúng không? Được thôi.”

“Tốt. Tôi mừng vì chúng ta có thể nói chuyện được với nhau! Giờ thì mau đi đi!”

“…Chậc. Đi thôi, tụi bây. Đến căn chòi trên núi. Mục tiêu của chúng ta là ba học viên mà chúng ta đã phát hiện trước đây.”

“Vâng, thưa ngài! Cứ giao cho chúng tôi!”

Tôi nghe nói rằng có bốn học viên của học viện đã đến đây.

Bốn con c*c tao ấy.

Một trong số chúng rõ ràng là một con quỷ.

Chó chết, sao lũ học viện lại có thể vô dụng đến như vậy chứ.

Với tất cả số thuế mà tao đã đóng, tụi nó thậm chí còn không thể phát hiện ra được một điếm nguy hiểm như cô ta sao?

“M-Marmo. Có lẽ chúng ta nên chạy trốn khi còn có thể…”

“Không, chuyện đó là bất khả thi. Chúng ta đã hoàn toàn rơi vào bẫy rồi.”

Đương nhiên, tôi đã từng cân nhắc đến việc bỏ trốn.

Chúng tôi đã cách cô ta đủ xa rồi vì tôi đã không còn có thể nhìn thấy cô ta nữa.

Thế nhưng chuyện đó là bất khả thi.

“Mày còn nhớ cô ta trông như thế nào không?”

“C-Cái gì cơ? Cô ta…tôi không thể nhớ ra được…?!”

Là vậy đấy.

Trông không giống như tôi bị mất trí nhớ.

Con điếm sử dụng quần áo làm vũ khí đó quá cẩn thận.

…Khuôn mặt của cô ta, tôi không thể nhớ ra nó.

Khi cô ta đứng trước mặt tôi, tôi có thể mô tả rõ ràng ngoại hình của cô ta.

Thế nhưng ngay khi tôi nhắm mắt lại và cố vẽ lại hình ảnh đó trong đầu, cảm giác cứ như có một lớp sương mù bao phủ lấy tâm trí tôi vậy–Tôi không thể nhớ ra mặt cô ta.

Tất cả những gì tôi nhớ là một người phụ nữ trong chiếc áo leotard.

Rốt cuộc cô ta kiếm đâu ra món cổ vật như thế vậy?

Siêu năng lực gia bị giới hạn chỉ một người chỉ có một năng lực.

Nếu như năng lực của cô ta là thao túng tơ, vậy thì khuôn mặt của cô ta đáng ra phải rõ ràng chứ.

Đấy hẳn là lý do cô ta không dùng áo hoodie.

Cô ta có một món cổ vật.

“Với cả những sợi tơ trên cổ chúng ta vẫn chưa rơi ra nữa, vậy nên làm thế là quá nguy hiểm. Hiện tại, chúng ta nên tuân theo yêu cầu của cô ta.”

“Kuh, chết tiệt…”

“Đừng lo. Ngươi biết thực lực của ta mà.”

“Vâng, thưa ngài! Chúng tôi xin trông cậy vào ngài, Marmo!”

“Đúng rồi đấy.”

Tôi kiềm nén sự khó chịu đang dần dâng lên trong lòng.

Phải làm sao để thoát khỏi lòng bàn tay của con ả điên đó bây giờ?

Tâm trí Marmo cố gắng chạy đua để tìm ra một giải pháp nào đó.

***

“Chà, mọi chuyện diễn ra thuận lợi hơn tôi tưởng!”

[Thật vậy sao? Hehehe.]

“Ừ. Tôi đã nghĩ rằng mình sẽ gặp nhiều rắc rối hơn khi nghe cô nói rằng đã tạo tận 200 tên. Cần gì phải lo nếu như bọn chúng chỉ có như vậy thôi chứ?”

[Ừ-Ừ thì…cô trông có vẻ khá buồn bực, vậy nên…]

Ahahaha.

Tại sao tôi lại phải buồn bực cơ chứ?

Tác giả của chúng ta bảo đảm tính hợp lý cho việc có tận 2,400 tên ác nhân.

“Tôi đã thắc mắc không biết tại sao chúng lại có súng, thế nhưng giờ thì tôi đã hiểu khi thấy cô lén thêm vào cái thiết lập phụ đó rồi.

Đúng vậy.

Lũ lâu la yếu nhớt đó thậm chí còn không nhận ra được những sợi tơ của tôi.

Tôi đã nhận ra chúng có súng bởi vì Tác giả đã âm thầm thêm vào một thiết lập mới trên đường đi.

“Hmm, mục tiêu biến toàn bộ nhân loại thành siêu nhân quả là một nước đi phù hợp với cái tên Übermensch…Cô từng nói lý do đằng sau chuyện đó thật ra là tốt đúng không?”

[Ừm, ừm. Nhưng tui sẽ không spoil đâu! Thậm chí có là với cô đi chăng nữa, Độc giả à, tui không thể tiết lộ hết mọi thứ được!]

“Ổn thôi. Tôi có thể chấp nhận chuyện đó.”

Phải rồi.

Với thiết lập đó thì khá là hợp lý khi mà có rất nhiều ác nhân nghĩ rằng chúng có thể trở thành siêu nhân.

Mục tiêu biến cả nhân loại thành siêu nhân sao?

Đương nhiên rồi, đấy là một kịch bản đã quá đỗi quen thuộc.

Một mô típ mà tôi đã tiêu thụ nhiều đến nỗi tôi thậm chí còn biết cả hương vị trước cả khi nếm nó.

Ừ thì nó là một mô típ cũ rích thật đấy thế nhưng không phải ngẫu nhiên mà nó trở thành một kiểu mô típ kinh điển đâu.

Độc giả thường ưa chuộng cái kiểu hương vị mà họ vốn đã biết trước hơn.

Nếu như bạn cố gắng nấu ra một món gì đó quá mới mẻ, bạn có thể sẽ kết thúc bằng việc tạo ra một món ăn thảm họa như Pizza dứa phủ chocolate bạc hà thay vì món kimchi hầm mà mọi người vẫn thích ăn.

Một vài người sẽ đủ gan dạ để thử mấy món thí nghiệm khoa học đó, thế nhưng hầu hết mọi người ưa thích những hương vị đã được kiểm chứng hơn.

Đấy là lý do tại sao những thiết lập kinh điển giống như món kimchi hầm vậy, vẫn sẽ luôn phổ biến như vậy.

Đương nhiên, nếu như bạn chỉ cho họ ăn mỗi món kimchi hầm, thì họ sẽ dần chán ngấy chúng và thèm khát một thứ gì đó khác biệt…

Thế nhưng đấy không phải là điều tôi cần phải lo bây giờ.

Cho họ ăn một chút kimchi hầm cũ thì vẫn hơn là đưa cho một chiếc Pizza dứa và chocolate bạc hà kinh tởm, đúng không?

Những độc giả đang theo dõi bộ truyện này cũng sẽ thấy biết ơn tôi vì điều đó.

Hmm, ừ thì, sao cũng được.

“Thiết lập độ phù hợp của mỗi người với huyết thanh cường hóa là yếu tố quyết định và ngay cả người bình thường cũng có thể trở thành siêu nhân này quả thật rất hay.”

[Ehehe…]

“Cả chi tiết thủ lĩnh của tổ chức phản diện cũng có thể có động cơ để phản bội cũng hay nữa.”

[L-Làm sao cô biết điều đó?!]

Không có gì to tát cả, nó là một mô típ cũ rích rồi.

Tôi biết rõ kiểu hương vị mà cô ấy đang nhắm đến ngay cả khi không nếm thử nó.

“Được rồi, vậy thì đi thôi. Gần đến lúc tôi phải quan sát Siwoo rồi.”

[Được, được!...Ây da…]

“Hmm? Tiếng gì vậy?”

[K-Không có gì đâu!]

Hậu đậu thật đấy.

…Và sau này tôi đã phải hối hận vì không gặng hỏi Tác giả vào lúc đó.

Tôi không ngờ rằng cô ấy đang lén làm một thứ ngầu đến như vậy sau lưng tôi.

Tôi thật sự phải dành lời khen cho người đã tạo ra thứ này.

Khoan đã, đấy không phải là vấn đề chính.

                                                         

Note của Tác giả:

Không biết vị của món Pizza kimchi kèm thịt heo chua ngọt thì sẽ như thế nào nhỉ?

Tôi nghe nói nó ngon lắm.

Dù tôi có nghĩ kiểu gì thì trông có vẻ nó chẳng ngon lành gì đâu.

                                                          

Ruminas: Tôi mong rằng phần góc nhìn thứ nhất bên trên sẽ không làm mọi người rối. Phần đầu tiên là góc nhìn của Marmo, một quan chấp hành của Übermensch. Phần thứ hai là góc nhìn của Arte.

                                                          

Trans: Sr nếu mn thấy chương này có hơi tục, cơ mà tui thấy thế phù hợp hơn với vai phản diện. Tui cũng không tự tin lắm với bản dịch lần này nên có gì mn cứ góp ý đi nhé. 

P.S: Hiện tại thì bên trans sắp đi học quân sự nên vẫn sẽ tùy tình hình mà ra chương nhanh hay chậm nhé, sr mn. Chúc mn đọc truyện vui vẻ!

Bình luận (2)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

2 Bình luận