Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!
Chương 58 - Bò mộng.
3 Bình luận - Độ dài: 2,527 từ - Cập nhật:
“Wow, quả là một khung cảnh ngoạn mục…”
[Ah, giờ tui thật sự thấy hối hận vì đã không thêm cái này vào trong tiểu thuyết đấy. Anh ấy ngầu quá đi.]
“…Ngầu ư? Thứ đó á?”
Cuộc chiến bắt đầu ngay khi chúng tôi tấn công căn cứ của Übermensch.
Nhìn xuống từ bầu trời, bóng dáng của điều tra viên Lee Ha-Yul chắc chắn là nổi bật nhất.
Không, rốt cuộc thứ đó là cái quái gì vậy?
[Năng lực biến toàn bộ cơ thể thành sương mù. Chẳng phải nghe rất ngầu sao! Tui biết ngay giữ anh ta lại là lựa chọn đúng đắn mà!]
“Không, ngầu thì ngầu thật, nhưng…”
Ừ thì, tất nhiên. Nó rất ngầu.
Năng lực biến thành sương mù nghe khá là lãng mạn đấy.
Nhưng mà nó có hơi, ừm… Quá…
“…Tôi nghĩ thuộc về phạm trù kinh dị nhiều hơn là ngầu đấy.”
Tôi đã từng xem một bộ phim như thế trước đây.
Một bộ phim kinh dị nơi một những sinh vật không xác định trồi ra từ sương mù và tấn công con người. [note84066]
Khi tôi xem bộ phim đó, tôi đã lo sợ rằng lũ quái vật có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
…Mà có khi nếu là lũ quái vật đó thì còn tốt hơn.
“Grrr…”
Thịch.
Một tên ác nhân khác ngã xuống.
Những kẻ vừa rồi còn cử động dữ dội giờ đây ngã xuống như một lũ rối đứt dây.
Không có máu. Bởi vì chúng không chết vì bị thương.
“Tôi tự hỏi cảm giác sẽ thế nào nếu như phổi của cô bị ngập đầy nước…”
[Ai biết?]
Khi những kẻ xung quanh chúng đang thống khổ vì bị suy hô hấp và quằn quại, lũ ác nhân, nghĩ rằng sương mù đó là thứ nguy hiểm, đã cố gắng chạy trốn nhưng vô ích.
Sương mù đã bao vây bọn chúng rồi.
Kể cả nếu chúng muốn chạy trốn, phổi của chúng sẽ dần bị lấp đầy bởi nước, khiến chúng không thể thở, và rồi chết đuối.
…Bất chấp ngươi là siêu năng giả mạnh đến thế nào, rèn luyện nội tạng vẫn luôn không phải là một điều dễ dàng.
Thật là châm biếm khi những kẻ từng chà đạp lên những người dân bình thường không có năng lực bằng sức mạnh của chúng giờ đây đang đổ rạp xuống y như những người bình thường không có sức chống cự kia vậy.
“Spira đang chiến đấu tốt như kì vọng, và Lyla thì đang làm tốt hơn tôi nghĩ. Hoàn toàn không có gì phải lo lắng cả.”
Spira, không nói không rằng đi lùng sục cả nơi trú ẩn như thể đây nhà của cô, và Lyla cũng chiến đấu tốt hơn kì vọng của tôi.
Ban đầu tôi đã có chút lo lắng với cả hai người họ.
Tôi đã nghĩ Spita có thể sẽ do dự vì dù sao đây vốn cũng từng là nơi cô thuộc về, nhưng cô ấy lại hành động nhanh gọn như không có chuyện gì.
Đột nhiên, tôi chợt nhớ lại cách cổ bám lấy tôi cầu xin được tha mạng… Ừ thì, sao cũng được. Cô ấy không thể phản bội tôi, vậy thì có gì phải lo chứ?
Còn về phần Lyla thì, ừm…
Tôi từng nghĩ cô ấy sẽ không thể chiến đấu tốt được vì cô có cái thiết lập mặc cảm tự ti đó, nhưng rồi phong cách chiến đấu của cổ đã hoàn toàn thay đổi.
Một phong cách chiến đấu đè bẹp mọi đối thủ bằng sức mạnh và tốc độ áp đảo.
Tôi khá chắc là cô ấy đã học được một vài kỹ thuật trước đây, nhưng có vẻ như cổ đã hoàn toàn vứt bỏ nó rồi.
“Vì mọi người có vẻ đang làm tốt, ta hãy đi gặp trước các quan chấp hành nào!”
Tôi nhảy xuống khỏi sợi tơ và rồi ngay lập tức hối hận.
Bởi vì tôi đã đáp thẳng lên mỗi bãi máu nhớp nháp.
“Ugh. Lẽ ra mình không nên nhảy xuống. Mình chỉ muốn tỏ ra hữu dụng thôi mà…”
Đôi tất mà tôi vừa mới thay lại bị bẩn rồi.
Vừa lầm bầm, tôi vừa tiến vào tòa nhà nơi lũ ác nhân bước ra.
Bỏ lại sau lưng một lũ rối đứt dây.
***
“…Ta nên làm gì đây?”
“Ta biết mà, phải không? Chẳng phải chúng ta tiêu rồi à?”
“Wow, tuyệt thật đấy. Bọn họ đang bị thảm sát kìa.”
Từng quan chấp hành bày tỏ suy nghĩ của chúng.
…Mà hoàn toàn không có chút cảm giác cấp bách nào, cứ như thể rằng những chuyện đang xảy ra hoàn toàn không hề liên quan đến chúng.
“Mấy người có chút ý chí chiến đấu nào không vậy hả?”
“Tất nhiên là bọn tôi có rồi.”
“Yeah, yeah. Đương nhiên là bọn tôi định đánh nhau rồi.”
“Nhưng mà nghĩ thử đi. Kể cả khi chúng ta ra trận, chẳng phải đám lâu la đó cũng sẽ bị cuốn vào và chết sao?”
“…”
“Thấy chưa? Không phản bác được chứ gì? Sẽ có lợi hơn nếu chúng ta giữ sức lại trong khi bọn chúng phải lãng phí để đến được chỗ chúng ta.
Rầm!
Không thể kiềm chế được sự giận dữ, hắn đập tay lên bàn.
Rốt cuộc cái đám này đang nghĩ gì vậy?
Chúng ta chắc chắn đã nói về chuyện này ở cuộc họp trước rồi kia mà!
“Các người nên biết là chúng ta càng ít người, thì tình hình sẽ càng nguy hiểm đấy!”
“…Bọn tôi biết. Vậy nên đó là lý do vì sao chúng ta đang giảm chúng xuống đấy, Minos.”
“Cái gì cơ?”
Cái thái độ dửng dưng ban nãy đâu mất tiêu rồi hả?
Không biết từ lúc nào, bọn họ đều đang nhìn màn hình CCTV với ánh mắt lạnh lẽo.
“Ngươi biết đấy, kể cả nếu ta có bỏ qua việc vị trí của Marmo sao lại lộ dễ dàng như vậy, thì vấn đề là tại sao bọn chúng có thể tìm ra được nơi này cơ chứ?”
“Ngươi cũng thấy lạ, đúng không? Ta cũng thế. Nơi này thậm chí còn chẳng có ai bén mảng đến. Rốt cuộc chúng đã tìm ra bằng cách nào?”
“N-Ngươi rốt cuộc muốn nói gì?”
“Còn nữa, nhìn đi, đoạn CCTV đó. Ngươi có nhìn thấy không?”
“…Đó là!”
“Ah, ra là ngươi thấy à? Tốt đấy. Ta cứ tưởng Minos ngây ngô của chúng ta sẽ không thấy được cơ. May mà ngươi lại tìm ra khá nhanh đấy.”
Chuyện này rất lạ.
Không, còn hơn cả lạ nữa, nó là bất khả thi.
Chẳng phải cô ta chết rồi sao?
“…Tại sao Spira…?”
“Ai mà biết? Ồ, cô ta nhanh thật đấy. Tốc độ của cô ta dưới lòng đất phải gọi là đỉnh nóc kịch trần luôn.”
Một người phụ nữ với phần thân dưới là một cái đuôi rắn.
Ngoại hình của cô ta khiến người khác liên tưởng đến loài Lamia chỉ xuất hiện trong thần thoại.
Không thể sai được. Trần đời này ngoài Spira ra thì không còn ai khác giống như vậy.
“Ch-Chẳng phải cô ta đã chết rồi sao?”
“Nói chính xác hơn là mất tích.”
“Nhưng ai cũng nghĩ cô ta đã chết rồi kia mà!”
Minos bối rối tột độ.
Một đồng đội cũ mà hắn tưởng đã chết giờ đây đã sống lại.
Trong trường hợp đó, lẽ ra hắn nên cảm thấy vui.
…Thế nhưng người đồng đội đó giờ lại đang giết các đồng đội khác.
“T-Tại sao…”
“Là phản bội đấy, Minos ạ. Còn có thể là gì nữa chứ?”
Kẻ kia dễ dàng thốt lên từ mà hắn đã từng nghĩ đến nhưng lại cố tình xóa bỏ nó khỏi tâm trí.
Hắn không thể tin được.
Đặc biệt là khi nhớ lại tiếng cười đầy sức sống của cô.
“Làm thế nào, làm thế nào…!”
“Ai biết? Có thể là cô ta đã phản bội hoặc có khi ngay từ đầu cô ta vốn đã lừa tất cả chúng ta rồi… Dù có là gì thì điều mà ta chắc chắn chính là cô ta bây giờ là kẻ thù.”
Mặc cho hắn run lên vì sự phản bội này, bọn họ vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện một cách lạnh lùng.
“Ngươi biết đấy, Minos. Cả bọn ta cũng không thể tin được, nhưng sự thật vẫn là có kẻ đã phản bội, thậm chí ngay trong nội bộ các quan chấp hành.
“…”
“Nếu có thêm một kẻ phản bội nào khác trong số các quan chấp hành, thì coi như Übermensch tiêu đời rồi. Kể cả chúng ta có bắt được kẻ phản bội, chúng ta cũng sẽ không bao giờ có thể tin tưởng nhau được nữa, và nếu không bắt được chúng, thì mọi hành động của chúng ta sẽ bị chúng quấy rối, và chúng cũng sẽ tự tan rã.
“Bỏ qua viễn cảnh tồi tệ nhất, chúng ta chỉ có thể đưa ra một kết luận duy nhất… Có ít nhất một kẻ phản bội trong số các thành viên thông thường.”
“…Ta hiểu rồi.”
Hắn không thể phản bác lời của Rabi, bán nhân thỏ, và Havi, bán nhân vượn.
Như họ nói, có một kẻ phản bội hẳn đang lẩn trốn giữa các thành viên phổ thông. Họ không có lựa chọn nào ngoài đưa ra phán quyết đó.
“Đương nhiên, đây sẽ là một mất mát khá lớn đấy. Thậm chí nếu chỉ có mỗi chúng ta sống sót, thì tình hình vẫn rất nguy hiểm. Khó mà bảo đảm được liệu kế hoạch sẽ thành công hay không.”
“Nhưng thử nghĩ đi, Minos. Nếu chúng ta để dù chỉ một kẻ sống sót, và có một tên phản bội được kẻ thù âm thầm đưa vào hàng ngũ chúng ta thì sao? Khi đó kế hoạch của chúng ta thậm chí còn chẳng thể bắt đầu.”
“Phải, ta hiểu.”
“Thật nhẹ nhõm khi nghe vậy. Điều này cũng khiến bọn ta rất đau lòng, nhưng tất cả là vì kế hoạch. Bọn họ sẽ hiểu cho chúng ta thôi.”
Minos nhìn màn hình CCTV lần nữa.
Những tiếng hét dần lặng đi, và trước khi hắn nhận ra, chỉ còn lại vài người sống sót.
…Tất cả là vì kế hoạch.
“…Cơ mà này, rốt cuộc vì cái quái gì mà chúng lại ghét chúng ta đến như vậy cơ chứ? Bởi vì chúng ta là ác nhân sao?”
“Không thể nào. Nếu là thế thì chúng đã tấn công chúng ta từ lâu rồi. Sao phải đợi đến tận bây giờ?”
“Đúng thế thật. Vậy thì tại sao chứ?”
“Có thể là vì chúng không thích lý tưởng của chúng ta không? Kế hoạch biến toàn bộ nhân loại trở thành siêu năng giả ấy.”
“…Hmm, cái đó nghe có vẻ hợp lý nhất đấy.”
Chiếc tách trà Minos vừa định cầm lên uống để bình tĩnh lại vỡ tan ngay lập tức.
Đúng vậy, kế hoạch biến toàn bộ nhân loại thành siêu năng giả. Đó chính là mục tiêu của tổ chức này.
Ngoài kia có vô số sự phân biệt đối xử và bất công giữa các siêu năng giả và người bình thường trong âm thầm.
Tiền tuyến thì không thể tiến lên được vì có quá ít siêu năng giả so với tổng dân số của nhân loại.
Übermensch được lập ra nhằm giải quyết những vấn đề đó.
Họ đã thu được một vài thành quả, và những con người bình thường giờ đây cũng có thể trở thành siêu năng giả nếu như các đặc điểm động vật phù hợp với họ.
Họ đã nghĩ rằng chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi, mục tiêu của họ sẽ đạt được.
Thế nhưng mọi thứ đột nhiên tan vỡ trước mắt họ.
Đích đến tưởng chừng đã rất gần giờ đột nhiên lại thật xa vời, và họ thậm chí còn không chắc liệu họ còn có thể chạm tới nó hay không.
“…Không thể tha thứ.”
“Huh?”
“Ah, cậu ta nổi giận rồi.”
“Uooooooo…!”
Không thể kiềm nén cơn giận hơn được nữa, Minos đâm xuyên qua cả bức tường.
“Tên của ta là Minos! Hỡi lũ đột nhập kia! Nhào vô đây này!”
“…Haiz. Ta đã bảo hắn là một tên ngốc rồi cơ mà. Đúng không, Havi?”
“Ta không nghĩ mọi chuyện lại tệ đến thế này…”
Ánh mắt cả hai cùng quay sang một quan chấp hành khác.
“Này tên kia, dậy đi. Tên khốn lười biếng này, sao ngươi có thể ngủ khi bên ngoài đang ồn ào như thế hả?”
“Huh… gì, sao cơ? Có chuyện gì à?”
“Rất là nhiều chuyện luôn đấy thằng khốn. Có kẻ đột nhập. Mau dậy và chuẩn bị chiến đấu đi.”
“Sao cơ?!”
“Hãy giả định rằng tất cả những thành viên đi cản chúng đều đã chết rồi đi.”
“Cái gì cơ?!?!”
***
“Tiếng gì vậy?”
Boom, boom.
Đột nhiên, một tiếng gầm lạ chợt phát ra từ đâu đó.
Như thể tôi đang ở trong một công trường xây dựng vậy.
…Cái quái gì thế? Âm thanh đó là gì vậy?
Nó không chỉ phát ra từ một chỗ.
Nguồn phát âm thanh đó đang di chuyển.
Tiếng ồn càng lúc càng lớn hơn khi nó dần tiếp cận…
“Điên thật đấy…!”
Không chỉ đơn giản là tiếp cận đâu. Thứ đó đang lao thẳng về phía cô!
Cảm thấy không ổn, Lyla cố gắng di chuyển chân để né, thế nhưng đã quá muộn.
Tiếng của thứ gì đó đang sập đổ ngày càng gần hơn với một tốc độ kinh hoàng, và trước khi kịp nhận ra, nó đã gần tới mức cô thậm chí không thể phân biệt được nó phát ra từ hướng nào nữa.
Ầmmmmm!
“…Tìm ra mày rồi, kẻ đột nhập!”
“Liệu mình có hơi…Ah, xin chào? Ông anh khá to lớn đấy nhỉ?”
Lyla thất thần nhìn gã đàn ông vừa đâm xuyên qua bức tường.
Một thân hình đồ sộ cao gần 3 mét.
Cơ bắp cuồn cuộn và sức mạnh kinh hồn và cả sự bền bỉ đến mức không hề có chút dấu hiệu tổn thương nào sau khi đâm xuyên qua bức tường.
…Và điều cuối cùng là, hắn trông có vẻ đang vô cùng giận dữ.
Lyla nhận ra rằng bản thân đã gặp rắc rối lớn.
“Mình xong đời rồi…”
“Chết đi!”
Con bò mộng bắt đầu điên cuồng xông thẳng tới chỗ nàng sói.
__________________________
Note của Tác giả:
Hôm qua tôi quá mệt mỏi và muốn nghỉ ngơi…
Nhưng rồi thành ra lại viết tiếp hai chương. Nhìn tôi này.
Thêm nữa, cảm ơn vì bức fanart nhé. Tôi sẽ đặt chúng vào một bộ sưu tập.
Và mấy cái emotes cũng sẽ sớm ra lò thôi.
3 Bình luận