Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!
Chương 63 - Quấy nhiễu.
4 Bình luận - Độ dài: 2,375 từ - Cập nhật:
“…Phải làm sao đây?”
[Cô phải bằng mọi giá phải ngăn chúng chạm mặt Siwoo! Nếu thất bại, cô sẽ buộc phải sử dụng biện pháp cực đoan đấy!]
Tác giả bắt đầu thúc ép tôi.
Hiển nhiên rồi, dù sao thì nhân vật chính sắp phải đối mặt với một tình huống cực kỳ nguy hiểm mà.
Nhưng chính cô là người gây ra chuyện này cơ mà…
Đúng là vô lý, nhưng không còn cách nào. Cái gì qua thì cũng đã qua rồi. Việc cần ưu tiên lúc này là bằng cách nào đó xử lý chuyện này.
“Chúng mạnh đến cỡ nào thế?”
[Uh, thì… Dựa trên những gì thể hiện, có lẽ là khoảng bậc cao…? Vì chúng đã được quan sát rồi, nên là chỉnh sửa lúc này thì… có hơi…]
“Haa…”
[…Ugh, ực.]
Khi tôi không thể kiềm được mà thở dài, Tác giả phát ra một tiếng ngập ngừng.
Nhưng tôi không để ý.
Bậc cao trong thế giới này sao…
Cô đúng là đáng ăn mắng.
Xét theo đặc điểm của các bộ tiểu thuyết học viện, việc họ chọn dồn nén mọi sự kiện vào nửa năm thay vì trải đều ra ba năm như thông thường hoàn toàn có thể hiểu được. Hầu hết các bộ tiểu thuyết đều như thế.
Ngay từ đầu để phát triển cốt truyện thì đó đã là điều không thể tránh khỏi.
Nhưng nếu bạn bảo tôi rằng liệu có một nhân vật chính mà phải chiến đấu với một tên ác nhân xếp bậc cao theo góc nhìn của thế giới đó, ngay trước khi kì nghỉ hè năm nhất bắt đầu, thì tôi tự tin khẳng định là không có đâu. Siwoo không phải loại nhân vật chính bá đạo vô địch mà là kiểu phát triển dần dần cơ.
Phải đối đầu với một kẻ địch bậc cao theo thang đo sức mạnh của thế giới này trong khi cậu ta còn chưa hoàn toàn trưởng thành sao? Thế thì có hơi nguy hiểm quá rồi.
Liệu nhân vật chính có thể hạ được tên phản diện đó không?
Cậu ấy không thể, bằng không thì cán cân sức mạnh sẽ toang mất.
Cứ giả định rằng có một kẻ thù được cho là siêu mạnh đến mức áp đảo, thua dưới tay một nhân vật chính thậm chí còn chưa trưởng thành hoàn toàn. Trong trường hợp đó, những kẻ địch tiếp theo bắt buộc phải mạnh hơn hắn, nếu không thì sẽ chẳng tạo ra được tí đe dọa cho nhân vật chính cả.
Thế còn nếu như nhân vật chính không thể đánh bại tên phản diện và thua cuộc thì sao?... Thế thì còn tệ hơn.
Thua dưới tay phản diện = chết.
Đây là sự thật không cần nói ra mà ai cũng biết.
Để sống sót, bạn phải có một lý do cho nó, nhưng bằng cách nào?
Liệu tôi có nên đột ngột tuyên bố rằng kẻ phản diện đó đã “đổ” Siwoo không?
Ha, làm thế mà không bị ăn chửi ngập đầu vì sự vô lý là còn may đấy.
“Cũng không phải là hết cách…”
[Oh, thật à?]
“Ừ. Kết cục của một trận chiến không phải lúc nào cũng được quyết định bằng sức mạnh.”
Ví dụ cơ bản nhất chính là sự phù hợp.
Có thể lấy Amelia và Siwoo làm ví dụ. Bất kể Amelia nhanh đến thế nào, cô ấy cũng không thể hạ được Siwoo, người có thể đỡ mọi đòn tấn công của cô bằng Trực giác.
Ngoài ra, còn có cả hợp tác, gây suy yếu, cường hóa, vân vân…
“Nếu để Dorothy cường hóa Siwoo, và khiến tên ác nhân đó bị suy yếu vì lý do nào đó thì sao?”
[…!]
“Hoặc chúng ta có thể cử một nhân vật mạnh mẽ khác để đối phó với tên trùm và sắp xếp một quan chấp hành khác cho cậu ta.”
[Đ-Độc giả-nim!]
“Đừng quá phấn khích chỉ vì một cách chữa cháy đơn giản như thế chứ…”
[Ah, không. Không phải thế! Có, có chuyện lớn rồi!]
“Sao cơ?”
Nghe thấy tiếng gọi khẩn thiết của Tác giả, tôi liền quan sát xung quanh.
Chỉ khi đó tôi mới nhận ra Tác giả đang nói đến điều gì.
Hình như trong lúc tôi đang suy nghĩ xem làm thế nào để Siwoo có thể đánh bại tên ác nhân thì thời gian đã trôi qua một lúc khá lâu rồi thì phải?
Tình hình hiện tại đã thay đổi đến chóng mặt.
“Uh, huh…?”
[Ph, phải, phải làm sao bây giờ…?! H, hắn ta còn mạnh hơn tui nghĩ nhiều! Aah, Tui, tui cứ làm hỏng chuyện suốt thôi…! Kết, kết thúc rồi!]
Tôi chợt nhận ra điều này khi thấy những học viên đang giữ đội hình tác chiến bị đẩy lùi về phía sau.
Đây là việc làm của người phụ nữ với cặp sừng rồng đó. Chắc chắn luôn.
Nếu cứ tiếp tục như thế này thì sẽ rất nguy hiểm.
Nguy hiểm ở đây không phải là vì các học viên có thể sẽ bỏ mạng. Có lẽ bởi vì số phận của cô ta là một con boss giai đoạn giữa, tên cầm đầu của Übermensch đang đi về hướng của Siwoo.
“Không còn cách nào khác. Mặc dù cốt truyện có thể sẽ bị phá hỏng đôi chút, nhưng chúng ta buộc phải ngăn cô ta lại…”
[Đ-Độc giả-nim! Cẩn thận! Đằng sau cô!]
“?!”
Ầm!
Ngay khi tôi vội vàng xoayngười về phía giọng nói của Tác giả, một đòn tấn công từ đằng sau đập nát tầng thượng với một âm thanh kinh dị.
Cá, cái gì vậy…?!
Tôi cũng đã từng phục kích kẻ khác trước đây, nhưng đây là lần đầu tiên tôi đóng vai nạn nhân đó, vậy nên tôi hoàn toàn bị bối rối. Trong khi đó, kẻ tấn công bực tức đá đất.
“Cái quái… Bộ mày có mắt ở đằng sau gáy hay gì thế?”
“Tôi chỉ hơi may mắn thôi.”
“Chà, ít nhất cũng phải ở trình độ đó thì mới làm Arachne được nhỉ. Đúng chứ?”
[?!]
“…Làm sao ngươi biết?”
Một người đàn ông với mái tóc độc nhất vô nhị như thể đang vẽ nên những đường sọc trắng và đen.
Và một chiếc đuôi với màu sắc y hệt.
…Tôi có một suy đoán táo bạo. Quan chấp hành cuối cùng của Übermensch chưa xuất hiện, kẻ không ai biết đang ở đâu.
Dần (Hổ)
Tại sao tên khốn này lại ở đây? Chẳng phải hắn đang đi tìm căn phòng bí mật sao?
Không, ngay từ đầu thì làm sao hắn biết mình là Arachne cơ chứ…!
“Vậy ra ngươi là Arachne.”
“…Chứ không phải ngươi đoán mò à?”
“Không? Giữa cơn hỗn loạn này, kẻ có thể đứng quan sát thoải mái từ trên trần nhà như ngươi, nếu không phải Arachne, thì còn ai nữa? Kể cả nếu ngươi không phải, ta chỉ cần giết ngươi là xong.”
“…”
Không tìm ra từ nào để phản bác, tôi đành ngậm miệng.
Ừ thì, hắn nói đúng mà. Ác nhân, học viên, và các giảng viên đang chiến đấu ác liệt.
Chỉ mỗi việc tôi, trong bộ đồng phục trường, không chiến đấu với bất kì tên ác nhân nào đã đủ để dấy lên nghi ngờ rồi.
“Mir đã nói trước với ta. Đám rắc rối thích chõ mũi vào chuyện của bọn ta chắc chắn sẽ xuất hiện để cản đường lần nữa, vậy nên hãy tìm nơi nào mà vắng người ấy.
“…”
“Nói thật, ta đã có hơi nghi ngờ, nhưng… cô ta quả thật rất thông thái. Cảm thấy sao hả, Arachne?”
“Cảm xúc hiện tại của ta sao? Thế thì ta muốn ngươi tránh qua một bên. Ta đang vội lắm.”
Tôi bình thản nói ra mong muốn của mình.
Và câu trả lời giống hệt như những gì tôi đoán, không sai một li.
“Không được đâu. Ngươi lại định chõ mũi vào chuyện của bọn ta tiếp, đúng không?”
“…”
Hắn có vẻ không có ý định tránh ra rồi.
Tệ rồi đây. Nếu như đánh nhau lúc này thì…
Tôi không nghĩ mình sẽ thua. Tôi có Tác giả chống lưng mà. Cô ấy hẳn cũng đang sốt ruột lắm, nên sẽ giúp tôi bằng cách nào đó thôi.
Nhưng nếu tôi tốn quá nhiều thời gian ở đây thì nhân vật chính sẽ…!
“Ta biết ngươi ghét chúng ta, nhưng chúng ta cũng vậy thôi. Dù sao thì cũng đã nhận từ các ngươi quá nhiều rồi, không đáp trả lại chút gì đó thì không được.”
“Tránh ra. Ngay lập tức.”
Sự căng thẳng lan ra khắp cả người tôi.
Tôi không có thời gian cho tên này. Tôi cần phải nhanh chóng hội họp và hỗ trợ Siwoo. Nếu, nếu nhân vật chính mà chết…!
“Ta không biết ngươi định làm gì, nhưng ngươi có vẻ khá căng thẳng nhỉ. Ta đoán là ngươi đang sốt ruột lắm rồi?”
“Ta bảo, tránh ra!”
“Lần này, đến lượt bọn ta cản đường ngươi rồi, Arachne.”
Con hổ nhe răng cười quỷ quyệt.
“Kể cả có phải mất mạng thì ta cũng sẽ kéo chân ngươi đến cùng.”
Tất cả vì kế hoạch.
***
“…Đây là lăng mộ của người sáng lập. Cũng là cái nôi khởi nguyên.”
Mir đưa mắt nhìn khuôn viên học viện rộng lớn đến choáng ngợp.
Ngọn gió bao bọc lấy cả cơ thể cô nhảy múa như thể đang thể hiện tâm trạng của cô lúc này.
“Cuối cùng thì…chúng ta cũng xác nhận được bản chất thật sự của Crucible rồi.”
“Nhưng Mir này. Cô bảo Crucible nằm trong Căn phòng bí mật cơ mà? Làm sao mà cô tìm ra nó thế? Chẳng phải cô nói là chưa từng có ai tìm được nó suốt vài trăm năm nay rồi sao?”
“Dễ thôi, Annie. Sở dĩ chưa ai tìm ra nó đơn giản là vì cách tìm kiếm của bọn họ quá thụ động.”
“Thụ động?”
Mir bắt đầu nén không khí trong lòng bàn tay cô.
Càng nén, cơn gió bên trong càng trở nên cuồng bạo.
“Phải. Ai cũng nói rằng sẽ đi tìm nhưng tất cả những gì họ làm chỉ là đi lang thang một cách vô định.”
Mir cười khỉnh khi cô ấy ném quả cầu gió được nén đến cực hạn kia vào tòa nhà chính của Học viện.
“Tôi không quan tâm học viện có bị phá hủy hay không. Tôi chỉ cần tìm ra căn phòng bí mật thôi. Ngọn gió sẽ dẫn đường cho tôi đến đó.”
“Ra là thế. Nhưng giả nó bị chặn bởi thứ gì đó như mana chẳng hạn, và chúng ta không thể vào được thì sao?”
Ngọn gió bị nén chặt ngay lập tức được giải phóng và lùng sục mọi nơi bên trong học viện.
…Wow, cứng thật đấy. Cả cái học viện này.
Đáng lẽ ra nó phải sụp đổ khi bên trong bị tàn phá đến như vậy rồi mới phải? Thật bất ngờ là nó vẫn còn đứng vững.
“Thế thì càng tốt. Điều đó có nghĩa là căn phòng bí mật sẽ nằm ở nơi mà ngọn gió không thể vượt qua.”
“Huh.”
“…Và, tôi không nghĩ cô cần lo lắng đâu. Có vẻ như tôi đã tìm thấy nó rồi.”
Liệu ước nguyện bấy lâu nay của Mir sắp thành hiện thực rồi chăng?
Annie nhìn cô, lẩm bẩm một mình với khuôn mặt ửng hồng.
“…Cuối cùng, cuối cùng thì tôi cũng tìm thấy nó rồi. Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này bao lâu rồi?
“Mừng cho cô, Mir.”
“Cảm ơn… Vậy thì, ta đi chứ? Tới khởi đầu của một thế giới mới.”
“Ừ.”
Annie chỉ đơn thuần cảm thấy vui mừng.
Bởi vì Mir cuối cùng cũng đạt được điều cô ấy muốn. Cô biết cô ấy đã lên kế hoạch cho điều này suốt bấy lâu nay.
Đó là lý do cô đơn giản là thấy khó chịu khi thấy có kẻ muốn cản trở hạnh phúc của Mir.
“Haa, haa…”
“Si, Siwoo…! T, tại sao cậu lại đột nhiên đổi hướng thế… Eek?!”
“…Ngươi là ai?”
“Để, để… Haah, haah… ngăn cản, ngươi…!”
Bọn chúng điên rồi sao?
Cơ thể bọn chúng chi chít vết thương. Chúng hẳn đã trúng phải cơn gió mà Mir đã thả ra trên đường đến đây.
Việc chúng vẫn có thể di chuyển như thế dù bị thương thật đáng khâm phục, nhưng chúng hẳn đã phải nhận ra đòn tấn công đó là của ai chứ.
Ấy vậy mà chúng vẫn đuổi theo. Bọn chúng thật sự mất trí rồi sao?
“Dám làm phiền khoảnh khắc hạnh phúc này sao.”
Cô sẽ biến chúng thành vật tế đầu tiên cho thế giới mới mà Mir hằng khao khát.
Khoảnh khắc cô chuẩn bị tấn công, bị nhấn chìm bởi cơn giận, Mir đã ngăn cô lại, rồi lấy ra một mẩu giấy từ trong túi áo và viết gì đó.
“Cái gì đây… một tấm bản đồ? Đừng bảo tôi là…”
“Đi đến căn phòng bí mật đi, Annie.”
“Sao cơ? Nhưng, nhưng…”
“Đừng lo. Tôi chỉ tự dưng cảm thấy muốn chơi đùa với bọn chúng một lát vì sự dũng cảm đáng khâm phục của chúng thôi.”
Chỉ khi đó cô mới nhận ra.
Mir thậm chí còn phấn khích hơn nhiều so với vẻ ngoài của cô. Còn hơn cả những gì có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Cô ấy có vẻ đang cực kì tức giận với những kẻ đột nhiên xuất hiện để cản đường cô đạt được những gì cô khao khát bấy lâu nay.
Như một đứa trẻ bị ai đó cướp mất kẹo và ăn nó ngay trước mặt chúng.
“…Cứ thong thả tận hưởng đi, Mir.”
“Tiếc là tôi sẽ kết thúc nhanh thôi.”
Trans: Happy New Year!!! (dù hơi muộn), định ra chap ngay năm mới mà ăn chơi hơi lố, tehe!
4 Bình luận