Chỉ vì có mắt híp không có nghĩa tôi là phản diện!

Chương 62 - Chiến tranh tổng lực.

Chương 62 - Chiến tranh tổng lực.

[note86122]

“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.”

Ani nhìn các ác nhân nay đã tụ tập lại để chuẩn bị tấn công học viện.

…Ít quá. Cực kì ít là đằng khác.

Theo kế hoạch ban đầu, lẽ ra số người ở đây phải gấp ba lần hiện tại.

“Mir, ngươi thật sự định làm chuyện này sao? Chẳng phải chúng ta nên tập hợp thêm người ư?”

“Ngươi biết là không còn lựa chọn nào khác mà. Tiếp tục kéo dài sẽ là quá nguy hiểm. Chẳng biết khi nào đám đó sẽ tới đâu.”

“…”

Kế hoạch này vốn đã đầy rủi ro ngay từ đầu rồi.

Bọn họ có thể đột phá vào trong Học viện bằng cách nào đó.

Nếu hàng ngàn siêu năng giả cùng tràn vào và cướp phá, thì nhiêu đó thôi cũng đã đủ để dễ dàng chế ngự nơi đó rồi.

Không cần biết bọn chúng mạnh thế nào hồi còn hoạt động, sau khi nghỉ hưu và trở thành giảng viên của học viện thì chúng chỉ còn là lũ hết thời mà thôi.

Theo kế hoạch ban đầu, với từng đấy người, họ sẽ dễ dàng khống chế Học viện trước khi các anh hùng kịp ngăn cản.

Học viện chỉ là một vật cản thôi. Thứ bọn họ thật sự xem là mối đe dọa chính là các anh hùng của Hiệp hội.

…Nhưng giờ thì sao?

Các quan chấp hành và thuộc hạ của họ đã ngay lập tức bị triệt hạ hơn phân nửa.

Bởi một tổ chức chẳng biết từ đâu đột nhiên xuất hiện.

Hắn không thể không cảm thấy bất an về cuộc tấn công vào học viện, điều mà hắn vốn nghĩ sẽ rất dễ dàng.

Kế hoạch của Mir, thứ hắn cho là hoàn hảo, giờ đã đổ sông đổ biển bởi một đám lạ mặt.

Khó chịu đến điên mất.

“Chỉ còn lại bốn quan chấp hành thôi.”

“Giờ thì ngươi chịu coi ta là một quan chấp hành rồi đấy hả?”

“…Ngươi bảo muốn được đối xử công bằng mà.”

“Ừ thì, đúng. Nhưng giờ chúng ta tự gọi là Tứ thiên vương nghe không ngầu hơn sao?”

Bọn họ nhìn những tên ác nhân đang nghiền nát cánh cổng Học viện và tràn vào.

Tứ thiên vương.

“Nhưng chúng ta làm chuyện này đều là vì thế giới.”

“…Ừ. Tất cả vì một thế giới bình đẳng.”

Mir nhìn Học viện với ánh mắt kiên định.

Mục tiêu của cô đang ở đó.

Người sáng lập của Học viện. Một anh hùng. Đấng cứu thế.

Một thứ nguy hiểm tới mức người anh hùng đó phải phong ấn lại và giấu đi.

Nhưng với họ, đó là thứ mật ngọt ngào hơn bất kì thứ gì.

“…Cơ mà ngươi biết đấy, nếu nó nguy hiểm tới mức phải bị phong ấn, tại sao hắn lại không phá hủy nó? Có vẻ như hắn có khả năng làm được chuyện đó mà.”

“Thử nghĩ xem, Ani. Người đó hẳn đã nhận ra món cổ vật đó có thể mở ra cả một cuộc cách mạng… Nó nguy hiểm, nhưng hắn đã phong ấn nó, nghĩ rằng một ngày nào đó nó sẽ được sử dụng đúng cách.”

“Thật sao?”

“Phải, ta chắc chắn đấy.”

Mir nói với giọng điệu tự tin.

Phải, nếu cô ấy đã nói vậy, thế thì điều đó hẳn phải là sự thật.

Cô ấy vẫn luôn đúng.

“Theo như cuốn sách đó, nó chắc chắn đang ở đó. Món cổ vật mà chúng ta muốn… Món cổ vật có thể dung hợp con người với các loài khác.”

“Tên của nó hình như là Crucible, phải không?” [note86121]

“Phải. Nếu như chúng ta có được nó…”

Ani có thể đoán được ý cô ấy mà không cần nghe nửa sau.

Mir vẫn luôn nói về cùng một thứ.

“Mọi người đều có thể sử dụng mana, đúng không? Hiểu rồi, hiểu rồi.”

“…Tôi nói về điều đó nhiều quá à?”

“Ừ. Nhiều kinh khủng luôn.

Mana là thứ chỉ thuộc về các siêu năng giả.

Đó là lý do tại sao nhưng người không phải siêu năng giả lại cực kì yếu trước họ và bị xem là những kẻ thấp kém.

Kể cả trong giới tội phạm cũng vậy.

Nếu một người bình thường giết vài người, thì đó là dấu chấm hết cho họ. Họ sẽ mục ruỗng trong tù hết phần đời còn lại.

Còn siêu năng giả? Thậm chí nếu chúng giết hàng trăm mạng người thì với sự thiếu hụt các siêu năng giả hiện nay, chúng có thể trở về cuộc sống thường ngày nếu đủ may mắn.

“Nếu chúng ta có thể chạm tay vào Crucible… Vậy thì mọi người đều có thể tự bảo vệ bản thân mình rồi.”

“Hiểu rồi.”

Ai đó đã từng nói thế này.

Nếu bất cứ ai cũng có thể sử dụng mana, nếu bất cứ ai cũng có sức mạnh để giết người khác.

Chẳng phải đó sẽ là địa ngục sao?

Ngụy trang dưới lớp vỏ bọc giúp đỡ người khác, ngươi có thể sử dụng sức mạnh đó để đẩy cả xã hội xuống địa ngục.

Thật vậy. Giả sử những kẻ có vấn đề tâm thần, nóng nảy, hay những kẻ chưa trưởng thành đột nhiên nhận được năng lực mạnh mẽ xem. Trong trường hợp đó, bọn chúng chắc chắn sẽ không biết điều mà hành động ngông cuồng.

…Nhưng người nói câu đó đã quên mất sự thật quan trọng nhất.

“Ah, chúng tới rồi kìa. Nhanh hơn ta nghĩ đấy.”

“Ổn thôi. Cũng không nằm ngoài dự đoán.”

“Chúng ta cũng vào trong chứ?”

“…Ừ, Ani. Chúng ta nên đi thôi. Vì bình đẳng.”

Sự thật rằng Übermensch là một tổ chức ác nhân với hàng ngàn thành viên.

Đúng vậy, một tổ chức ác nhân.

Mặc cho xã hội có chối bỏ nó vì những tác dụng phụ nó mang lại, mặc cho điều này có hại nhiều hơn là lợi.

Họ không quan tâm.

Ngần ấy con người tập hợp lại, kẻ nào cũng mang theo tâm tư riêng. Tất cả đều đã  sẵn sàng chống lại cả xã hội.

Có lẽ nhiều kẻ chỉ tham gia cho đỡ buồn chán, thế nhưng họ không quan tâm.

Họ là ác nhân.

Họ không quan tâm đến nỗi đau mà vô số người sẽ phải gánh chịu nếu họ ban mana cho tất cả mọi người trên thế giới.

“Họ là ác nhân.

Họ chính là những kẻ đã tập hợp lại nơi đây, kiên quyết làm điều mà thế gian ra sức ngăn cản.

“Cô đã sẵn sàng thiêu rụi cả thế giới chưa, Mir?”

“Thiêu rụi sao? Ta đã nói rồi, đây chỉ là hành động cần thiết thôi, Ani. Chúng ta đang cho xã hội này một liều vắc xin. Mới tiêm vắc xin thì sẽ hơi đau mà, đúng chứ?”

“…Nếu có ai đó chết vì tiêm nhầm thì sao?”

Mir mỉm cười nhân từ trước câu hỏi của hắn.

Đây là dáng vẻ thường ngày của cô.

“Vậy thì… Chà, chúng ta có nên gửi lời chia buồn tới xã hội yếu đuối này không?”

***

“…Dorothy!”

“Eek?!”

Siwoo vội vàng đánh văng nhưng lưỡi dao đang bay đến chỗ Dorothy và chặt đứt gân của tên ác nhân đang tấn công.

Bỏ hắn lại đây quá lâu có thể sẽ nguy hiểm, nhưng… Giờ không phải lúc để lo về chuyện đó.

Cô ấy có một biểu cảm đờ đẫn sau khi bị tấn công từ điểm mù nhưng nhanh chóng nhận ra tình huống vừa rồi mình suýt gặp phải nguy hiểm thế nào.

“C-Cảm ơn cậu.”

“Không, đừng lo về điều đó. Quan trọng hơn, cái đó…”

Các học viên và giảng viên đang chiến đấu, xen lẫn với đám ác nhân ở khắp mọi nơi.

Những nơi có giảng viên có vẻ dễ thở hơn, nhưng rồi lũ ác nhân lại tràn vào chiến đấu quyết liệt.

Cậu cũng nhìn thấy các học viên đang hoảng loạn vì tình huống bất ngờ này.

…Nguy hiểm quá.

“Siwoo!”

“…Thế nào rồi?”

“Đừng lo chuyện đó. Đây chắc chắn là hành động của Übermensch! Sao mà đông thế này?! Chẳng phải đã có cả tá tên nằm xuống rối sao?!”

“Đúng như tớ nghĩ…”

Lần trước cậu đã nghe nói rằng mỗi quan chấp hành có tới gần 200 ác nhân dưới trướng, vậy nên cậu đã nghĩ rằng quy mô sẽ rất lớn, nhưng không ngờ lại khủng khiếp đến mức này.

“Các quan chấp hành, cậu có nhìn thấy chúng ở đâu không?”

“Huh, gì cơ?!”

“Còn nhớ tên người chuột tự xưng là quan chấp hành chứ? Hắn chắc chắn đã nhắc đến 12 con giáp. Hẳn phải có nhiều hơn một tên.”

“…Có lẽ vậy.”

“Bởi vì chúng là quan chấp hành, chúng chắc chắn sẽ mạnh hơn nhiều đám này. Chúng ta cần phải báo với các giảng viên…”

“Không cần thiết đâu, nhóc con.”

Một giọng nói chợt cắt ngang, cậu nhanh chóng quay đầu lại.

Một gã đàn ông cao hơn 2 mét đang tiến lại gần họ.

“Tao nghe thấy cái tên Übermensch và tự hỏi chuyện gì đang diễn ra ở đây. Mày hẳn đang nói đến Marmo nhỉ. Tụi bây là đám học viên đã ở căn villa trên núi đó à?”

“…Th-Thế thì sao chứ?”

“Không, không có gì. Chỉ là mày biết đấy, hắn là một gã mà tao khá thân thiết.”

Clack.

Ngay khi nghe thấy âm thanh đó, cả cơ thể Siwoo lập tức báo động, và một giọng nói trầm vang lên bên tai cậu.

“Tao bảo đảm sẽ không để mày cô đơn dưới đó đâu.”

“Ôi không…!”

Không phải là cậu không thể phản ứng.

Ngay khi bản năng báo động có nguy hiểm, cậu đã đưa kiếm lên để phòng thủ, nhưng…!

‘Hắn nhanh hơn mình nghĩ!’

Nghĩ rằng bản thân không còn cách nào ngoài nhận đòn, cậu nhắm chặt mắt lại và chuẩn bị cho chấn động, thế nhưng thay vì đau đớn, chỉ có mỗi giọng nói quen thuộc vang lên.

Amelia, bằng cách nào đó đã chen vào giữa cậu và tên ác nhân, chật vật đỡ cú đá của hắn.

“Guh, hự… Đau đấy… Ông chú có vẻ nhanh đấy…?”

“…Làm thế nào…”

“Ta cũng khá tự tin vào tốc độ của mình đấy nhé. Thấy sao hả? Muốn cá xem ai nhanh hơn không? Nếu như đây đã tốc độ nhanh nhất của ngươi thì ta sẽ thắng đấy.”

“Hah.”

Như thể vừa được nghe một màn khiêu khích rẻ tiền, hắn đặt chiếc chân vừa bị chặn xuống đất và gãi đầu.

“Một trò khiêu khích rẻ tiền. Mày nghĩ tao sẽ bị dắt mũi dễ vậy sao?”

“Ah, đúng như mình nghĩ mà…?”

“Mày đoán đúng rồi đấy, ranh con. Tao không thể chịu được. Nhào vô đi.”

“Huh?”

“Sao đấy? Không đánh à? Có vẻ như mày chỉ giỏi ra vẻ thôi nhỉ.

…Cái tên điên này bị cái gì vậy chứ?

Amelia di chuyển cứng nhắc như thể cô không ngờ hắn sẽ phản ứng như thế nhưng sớm cười rạng rỡ.

Vẫn là nụ cười như mọi khi. Cái nụ cười đã khiến Siwoo khổ sở không biết bao nhiêu lần.

“Ha, tuyệt đấy. Nhào vô đi! Tao nhanh hơn mày nghĩ nhiều đấy.”

“Ai mà biết được? Cứ đánh rồi sẽ biết… Dù sao thì trận này cũng xong nhanh thôi.”

Sau một thoáng trao đổi, cả hai bắt đầu lao đi với tốc độ kinh hoàng, hất tung cả bụi đất xung quanh.

Một trận đấu mà thậm chí còn không thể quan sát bằng mắt thường. Cả hai hẳn đang chiến đấu, nhưng cậu hoàn toàn không thể theo kịp.

“Đi thôi, Dorothy.”

“Hả, huh? Nhưng Amelia đang chiến đấu…!”

“Ngay bây giờ, nhanh chóng tìm một giảng viên tới đây là cách chúng ta giúp cô ấy!”

Amelia đã ra hiệu bằng mắt với cậu trước khi lao vào trận chiến.

Mau chạy đi.

Là người hiểu rõ năng lực của cô ấy, cậu không nghĩ Amelia sẽ thua.

Cô ấy sẽ chỉ ngày càng nhanh hơn thôi.

Nếu cô ấy đánh giá rằng quá khó để tấn công hắn, cổ sẽ tự mình chạy đi. Cổ là kiểu người như vậy đấy.

Vậy nên, trong khi cô ấy đang giữ chân hắn, họ cần phải đưa một giảng viên tới càng nhanh càng tốt.

***

“…Hmm.”

[Bắt đầu rồi! Amelia và Ngọ (Ngựa) đã bắt đầu đánh nhau rồi!]

“Có vẻ vậy. Vẫn còn ba tên nữa…”

Thìn (Rồng), Tuất (Chó), và… phải Dần (Hổ) không nhỉ?

Tôi rời mắt khỏi hai người đang chiến đấu đến bụi đất tung mịt mù, và nhìn hai tên ác nhân đằng xa.

“Chúng trông khá mạnh đấy… Liệu nhân vật chính có thắng được không?”

[…Ah. Phải rồi.]

“Lần này là gì nữa đây?!”

Tự dưng tôi có một cảm giác bất an.

Mỗi khi Tác giả có vẻ quên mất gì đó và rồi bắt đầu nhắc đến nó, là sẽ có chuyện xảy ra.

Hơn nữa, lần này, là cảnh highlight của bộ tiểu thuyết này, và mục tiêu mà chúng tôi đang quan sát là kẻ được cho là tên trùm.

Nói theo thuật ngữ của game, thì đây là một con boss giai đoạn giữa.

…Vậy mà, cô ấy lại có phản ứng đó khi nhìn một kẻ như vậy. Tôi không muốn nghe nữa đâu.

[Cái đó, ừ thì… Tui chưa thiết lập mức sức mạnh của hắn… Hắn có vẻ mạnh hơn tui nghĩ?]

“Cái gì?”

[Với trình độ hiện tại của nhân vật chính, tui không nghĩ cậu ấy có thể thắng đâu…?]

“Sao cơ?!”

Tôi sốc nặng trước những lời Tác giả vừa thốt ra.

Cái gì cơ?

…Không thể thắng á? Thiệt luôn?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
(khái niệm Crucible thì ai chơi Elden Ring sẽ rõ hơn, nhưng cứ hiểu nó như là một thứ tượng trưng cho trạng thái nguyên sơ, nơi mọi thứ hòa trộn, không phân biệt, hỗn loạn nhưng trật tự)
(khái niệm Crucible thì ai chơi Elden Ring sẽ rõ hơn, nhưng cứ hiểu nó như là một thứ tượng trưng cho trạng thái nguyên sơ, nơi mọi thứ hòa trộn, không phân biệt, hỗn loạn nhưng trật tự)
[Lên trên]
(Mir là nữ, Ani là nam)
(Mir là nữ, Ani là nam)