Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-
Chương 21: "Nào, cười một cái đi."
6 Bình luận - Độ dài: 4,686 từ - Cập nhật:
Đêm khuya. Trong một căn hộ rẻ tiền trên đại lộ Hibiscus.
Edmund một lần nữa giật mình tỉnh giấc từ cơn ác mộng.
Ánh trăng lọt qua cửa sổ, chiếu vào bên trong. Anh ngồi trên giường, ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Chỉ trong vài ngày, Edmund đã tiều tụy ra mặt. Kể từ khi bị thứ quái dị vô danh kia ám ảnh, anh luôn cảm nhận được sự hiện diện của nó.
Vòi nước chảy ra máu. Hành lang vắng tanh vọng tiếng bước chân. Mỗi khi tỉnh giấc, tay và dấu giày anh lại dính đầy máu của chính mình. Cánh tay nổi lên từng vết cào rỉ máu. Trong giấc mơ không ngừng truyền tới tiếng thì thầm dai dẳng. Tất cả những thứ đó đang dồn anh đến bờ vực điên loạn.
Một bóng đen méo mó bất thình lình vụt qua sàn nhà, nhanh đến mức tưởng chừng chỉ là ảo giác.
Nhưng anh biết đó không phải là ảo giác.
Kể từ sau cuộc điều tra tại dinh thự đó, thứ kỳ quái không rõ này đã bám lấy anh. Edmund hoàn toàn không biết nó là gì. Anh chỉ là điều tra viên tập sự của Cục Điều tra. Trong các khóa học về quái dị thường gặp mà anh từng tham gia cũng chẳng có loại nào giống như vậy.
Anh muốn gọi điện cầu cứu đồng đội, rồi lại nhớ đến ánh mắt khinh miệt và thờ ơ của họ, cổ họng như bị xương cá mắc nghẹn, không thốt nên lời.
Lần nào anh cũng lấy số điện thoại đội trưởng ra, nhưng mãi chẳng dám bấm phím gọi.
Anh hiểu rõ hơn ai hết rằng nếu tình trạng tinh thần có vấn đề trong thời gian tập sự thì rất dễ bị sa thải, không bao giờ được phép quay lại Cục Điều tra.
Nếu phải quay về cái vũng lầy bẩn thỉu đó, anh thà chết ngay tại đây còn hơn.
Sự hỗn loạn lại xuất hiện trong căn hộ. Anh mơ hồ thấy ai đó đứng ở cửa. Edmund phát ra tiếng hét kinh hoàng, vô thức bật đèn lên. Khi ánh sáng bừng lên, hiện tượng kỳ quái ấy lại biến mất. Vì sự đặc thù này, Edmund đã bị hàng xóm phàn nàn không biết bao nhiêu lần trong mấy ngày qua.
Cứ thế này thì sớm muộn cũng bị tống cổ ra đường.
Đến lúc đó, anh còn có thể đi đâu đây?
Chắc sẽ chết thôi - hoặc bị con quái dị vô danh này dồn đến phát điên, hoặc bị nó giết luôn khi đã chơi chán.
Cô đơn, tuyệt vọng và vô vàn cảm xúc tiêu cực lập tức vây quanh Edmund. Anh như quay về khu ổ chuột hồi nhỏ, một nơi bẩn thỉu, lầy lội và không có lấy một tia hy vọng.
Vì thiên phú mang tên [Linh Cảm], anh đi đến đâu cũng không được mọi người xung quanh đón nhận, mãi mãi chỉ là "kẻ lừa đảo", "thằng điên", "tên hay nói láo". Lớn lên, thiên phú này được Cục Điều tra chú ý đến. Anh cứ tưởng mình đã thoát khỏi cảnh tuyệt vọng, có được sự chấp nhận, có được những đồng đội cùng nhìn thấy một thế giới như nhau. Vậy mà anh cuối cùng vẫn phải lĩnh một chết cô độc và tầm thường trong căn hộ rẻ tiền này.
Không ai vui khi anh sinh ra, cũng chẳng ai buồn khi anh chết đi.
Edmund ôm đầu, dốc toàn lực để đẩy lui những cảm xúc tiêu cực không ngừng dâng trào. Anh chớp đôi mắt đầy tơ máu. Mấy ngày nay, anh không bao giờ ngủ được quá 4 tiếng. Thể xác lẫn tinh thần đều đạt đến giới hạn.
Tiếng đồng hồ vang lên inh tai.
Edmund giật mình, nhìn kim giờ và kim phút chỉ đúng 12 giờ, bèn vội vã nằm xuống. Anh gạt phăng mọi suy nghĩ lộn xộn, tưởng tượng mình đang chìm vào làn nước.
May mắn thay, sự mệt mỏi mấy ngày qua đem lại cơn buồn ngủ cho anh. Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, Edmund thành công đến được không gian xung quanh phủ đầy sương mù dày đặc, dưới chân là bệ đỡ lơ lửng giữa hư không.
【Khe Hở Giấc Mộng】
Đó là cách những người trong Cục Điều tra gọi không gian hư vô này.
Một số ít người trong trạng thái giữa tỉnh và mơ có thể bước không gian đặc biệt này vào khoảnh khắc gần nửa đêm. Đây là cầu thang lên thiên trường, là tháp Babel, là hy vọng duy nhất mà thần linh trên thế giới đã ban cho nhân loại.
Thế giới này tồn tại vô số quái dị không thể giải thích, những Tà Thần không thể diễn tả, nhưng không hoàn toàn vô vọng. Trong mắt những người hiểu biết thế giới thần bí, một nơi chỉ con người mới bước vào được như [Khe Hở Giấc Mộng] chính là con đường hy vọng của nhân loại.
Đồng thời cũng là cọng rơm cứu mạng duy nhất của Edmund lúc này.
Edmund tỉnh lại, thấy mình đứng trên bệ đỡ, tay cầm đèn dầu, dưới chân là cầu thang không biết kéo dài đến đâu. Anh do dự chốc lát, cuối cùng vẫn bước ra một bước.
Vừa bước lên cầu thang, sương mù xung quanh lập tức ập đến, phần lớn bị ngọn đèn dầu trong tay anh xua tan. Dù vậy, anh vẫn nghe thấy từng cơn thì thầm kỳ lạ văng vẳng bên tai. Anh ghi nhớ lời dạy của tiền bối, cố gắng làm ngơ tiếng động đó
Dù cầu thang không dài, Edmund vẫn phải vật lộn để đặt từng bước chân. Bước nào cũng phải suy nghĩ đắn đo rất kỹ mới dám hạ xuống. Trán đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ lúc nào không hay. Ngọn đèn dầu trên tay chập chờn như sắp tắt.
Bình thường, anh hẳn sẽ bỏ cuộc vào lúc này. Nhưng anh hiện không còn đường lui nữa.
Edmund lấy hết can đảm, cắn răng ép mình tiếp tục, cuối cùng đến được bệ tầng một trước khi đèn tắt.
Khi đến bệ tầng một, anh thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức phát hiện ngọn đèn trong tay không biết từ lúc nào đã chập chờn nguy ngập như sắp tắt đến nơi. Phạm vi chiếu sáng từ đường kính 2 mét xung quanh người cũng co lại chỉ còn vài centimet dưới chân.
Nếu anh không thể thoát ra trước khi ngọn đèn dầu tắt hẳn, anh sẽ mãi lạc trong sương mù của cõi mộng.
Có điều, Edmund đã cạn thời gian ở thế giới thực. Lòng anh tràn ngập sự nóng vội, hoàn toàn quên mất lời đội trưởng căn dặn: Trong [Khe Hở Của Cõi Mộng], phải luôn giữ đầu óc tỉnh táo tuyệt đối và biết dừng đúng lúc.
Anh vội vã tìm kiếm cầu thang dẫn xuống tầng tiếp theo ngay trên bậc thang đầu tiên, nhưng tìm mãi vẫn không thấy.
Đột ngột, Edmund quay phắt người lại, có cảm giác như ai đó vừa đi qua sau lưng.
Anh không thấy gì cả, chỉ nghe những tiếng xột xà xột xoạt vọng đến từ xung quanh.
Trong màn sương dày đặc quỷ dị, việc đánh mất tầm nhìn rất đáng sợ. Anh không biết quái vật có đang rình rập đâu đó và nhòm ngó anh hay không.
Tim Edmund đập ngày càng nhanh. Anh không chịu nổi nữa, đứng im tại chỗ, nhắm chặt mắt, chỉ muốn thoát khỏi đây càng sớm càng tốt để trở về thực tại.
Một giây, hai giây.
Edmund mở bừng mắt, tuyệt vọng nhận ra mình vẫn chưa về được hiện thực. Ngọn đèn dầu trong tay đã tắt ngấm.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Edmund đột nhiên phát hiện ra một bóng người cao lớn đã đứng ngay trước mặt từ bao giờ.
Anh từ từ ngẩng đầu lên và nhìn thấy -
Một tên hề hiện ra từ màn sương, với làn da trắng bệch như sơn mới phết, khóe miệng kéo dài tận gốc tai, há to cái miệng như muốn nuốt chửng người.
Trước nỗi kinh hoàng tột cùng, Edmund hoàn toàn đánh mất khả năng kiểm soát cơ thể. Anh nghe thấy một tiếng hú thảm thiết vang lên, không giống âm thanh con người có thể phát ra. Lắng tai kỹ hơn, anh mới giật mình nhận ra đó chính là tiếng kêu từ cổ họng mình.
Edmund giật mình tỉnh giấc, nhận ra mình đã quay lại hiện thực. Nỗi tuyệt vọng và sợ hãi vẫn bám riết như hình với bóng. Anh thất thần ngồi trên giường, ôm chặt bản thân.
Xin lỗi, đội trưởng.
Nước mắt tuôn rơi. Anh không cam tâm với hiện thực, lại tự trách mình quá yếu đuối.
Anh biết rõ, chìa khóa để vượt qua thử thách tầng đầu tiên của [Khe Mộng] chính là đối đầu với [Nỗi Sợ Hãi] của bản thân.
Theo quy luật mà Cục Điều Tra đã tổng kết, ở bậc thang đầu tiên sẽ xuất hiện thứ mà tiềm thức ta sợ hãi nhất. Chỉ cần chiến thắng được nỗi sợ đó, sương mù sẽ tan biến và ta sẽ bước vào ngưỡng cửa siêu phàm.
Nhưng anh... không làm được.
Tên hề chính là nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng Edmund, một đoạn ký ức anh không bao giờ muốn nhớ lại.
Ánh trăng như mọi đêm len lỏi qua cửa sổ, vẩy vào trong phòng, tựa như một nữ thần cao khiết, thờ ơ với mọi chuyện trần gian, vừa từ bi lại vừa lãnh đạm.
Edmund đã hết đường lui. Anh đã thử mọi biện pháp tự cứu mà anh có thể nghĩ ra.
Còn điều gì… Anh còn có thể gì đây…
Chợt, anh nhớ ra điều gì đó, bèn ngẩng phắt lên, nhìn về phía tủ đầu giường.
Một tờ giấy trắng đang nằm yên ở đó. Đó là tờ giấy anh lấy từ phòng trị liệu tâm lý của Lann. Theo quy định của Cục Điều Tra, điều tra viên tuyệt đối không được tự ý tiếp xúc với Tà Thần, cũng không được cầu xin bất cứ điều gì từ chúng. Mọi vật phẩm thu được từ Tà Thần đều phải nộp lên hoặc tiêu hủy.
Vì lý do nào đó, Edmund đã không thể vứt bỏ tờ giấy này.
Đó như sợi tơ nhện vươn ra từ địa ngục.
Anh thầm nghĩ.
Nhưng kẻ thả xuống sợi tơ ấy không phải Đức Phật mà là Tà Thần.
......
Vào ngày hôm ấy, trong phòng trị liệu tâm lý, Lann nghiền ngẫm về vòng tròn ma thuật mà cậu từng vẽ ở tộc Kamui.
Tuy sự việc đã qua và cậu cũng không định dính líu, vấn đề đó vẫn cứ canh cánh trong đầu, không sao gạt bỏ được.
Xét cho cùng, đây cũng là chuyện liên quan đến Tà Thần, cẩn thận mấy cũng không thừa.
Nghĩ đến đây, Lann vắt óc suy tư, không ngừng nhớ lại những thông tin kiếm được trong trò chơi kiếp trước, cố gắng làm rõ tình hình.
Tại sao vòng tròn vẫn hoạt động mà không cần lời cầu nguyện chỉ hướng? Nó kết nối với Tà Thần nào? Cái giá phải trả là gì?
Không hiểu rõ chuyện này thì khó mà ngủ ngon.
Lann vừa hồi tưởng vừa vô thức cầm bút vẽ lại vòng tròn ma thuật từng dùng ở tộc Kamui.
Đương nhiên là không có gì xảy ra.
Hay đúng hơn, đây mới là chuyện bình thường. Lần trước có hiệu quả mới là quái.
Leng keng ~
Cửa phòng trị liệu bị đẩy ra từ bên ngoài, chuông gió kêu leng keng. Lann ngẩng đầu, thấy vị khách từng gặp một lần, bèn nở một nụ cười vừa vặn: “À, là anh à. Mời vào.”
Trong mắt kẻ ăn cả ngã về không như Edmund thì nụ cười đó chẳng khác nào nụ cười của một thợ săn đã biết trước con mồi sẽ tự sa lưới.
Và đó... đương nhiên chính là anh.
Edmund im lặng ngồi xuống đối diện Lann, lòng đầy do dự và dằn vặt.
Anh biết rõ hành động này chẳng khác nào phản bội nguyên tắc của điều tra viên Cục Điều tra. Nếu hành động tìm đến Tà Thần bị phát hiện, anh chắc chắn sẽ bị đưa ra tòa án nội bộ của Cục và lãnh án tử hình.
Nhưng anh thực sự không còn cách nào khác.
“Anh Edmund đúng không?”
Lann lật hồ sơ chẩn đoán lần trước, ký ức bị chôn vùi bỗng nổi lên. Cậu nheo mắt, nhớ ra đây là vị khách từng dừng phanh ngay trước ranh giới miễn phí và thu phí.
Nếu khách hàng kiểu này quay lại lần hai thì đây chính là cơ hội biến họ khách quen. Lann dĩ nhiên sẽ không để vuột mất.
“Anh đã giải quyết được vấn đề lần trước chưa?”
Edmund im lặng hồi lâu, cổ họng khô khốc: “Không... không còn quan trọng nữa.”
Lann gật đầu, ghi chú vào hồ sơ chuẩn đoán: tình trạng chuyển biến xấu, khả năng đã nghỉ việc.
Hừm, dù ở thời đại nào, mâu thuẫn nơi công sở vẫn là vấn đề nhức nhối không bao giờ hết nhỉ.
“Tôi... tôi muốn biết làm sao để giải quyết khó khăn hiện tại.” Sau một hồi dằn vặt, Edmund cuối cùng vẫn quyết định cầu cứu Tà Thần.
Khó khăn? Chẳng phải mâu thuẫn nơi công sở đã kết thúc bằng việc từ chức sao... Lann xoay xoay cây bút, nhận thấy vẻ rụt rè và e ngại hiện rõ trong mắt Edmund.
Chưa kể, mỗi khi cậu nhìn sang, người này sẽ vô thức dời mắt đi, không dám nhìn thẳng mặt người khác.
Hay là anh ta đang mất dần tự tin vì bị thao túng tâm lý nơi công sở à? Trường hợp này khá phổ biến.
Giúp người có chấn thương tâm lý nơi công sở lấy lại tự tin không đơn giản. Nó đòi hỏi một khoảng thời gian trao đổi thẳng thắn và liệu trình điều trị ngắn hạn hoặc dài hạn tùy tình hình.
Vậy thì không thể làm miễn phí được rồi, không thì lỗ chết.
Lann nhẹ nhàng nói: “Điều này cần trả một cái giá nhất định.”
Phí chuẩn đoán điều trị!
Edmund mím môi, cười chua chát. Đúng rồi, thiên hạ đâu có bữa cơm miễn phí?
Để giao dịch với Tà Thần thì chắc chắn phải trả giá đắt, một cái giá mà người thường khó lòng tưởng tượng nổi.
Anh cúi đầu: “Tôi hiểu.”
Anh đã chuẩn bị tinh thần rồi.
Lann hài lòng. Cậu cuối cùng cũng nhận được công việc đúng với nghề chuyên viên tâm lý, thay vì chỉ nhận tiền rồi miễn cưỡng ngồi tán gẫu với người chơi.
Một khởi đầu tốt đẹp.
Xác định Edmund sẽ trở thành khách hàng, Lann bắt đầu nghiêm túc hơn. Cậu ngồi thẳng người, nhìn Edmund đang lo lắng bất an và nói: “Hãy mô tả cho tôi nghe tình trạng của anh trong mấy ngày nay.”
Tình trạng...
Edmund run lên, im lặng một lúc, rồi nói bằng giọng khàn khàn: “Tôi... sắp chịu không nổi nữa. Mấy ngày nay tôi chẳng ngủ được tí nào. Nó không ngừng quấy rầy tôi. Tôi cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Nhưng tôi không có cách nào giải quyết được... Tôi không làm được, thực sự không làm được. Tôi quá sợ hãi. Tôi không thể vượt qua nỗi sợ hãi của mình.”
Anh lảm nhảm, nói năng lộn xộn không đầu đuôi, logic rời rạc, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, trông như người sắp phát điên.
Lann giật mình. Cậu không ngờ mới mấy ngày mà tình hình đã nghiêm trọng đến vậy. Chẳng lẽ đó là một công ty đen chuyên bóc lột người ta đến xương tủy sao?
Ngay cả khi lòng trở nên nặng trĩu, cậu vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, ôn hòa: “Đừng căng thẳng, Edmund. Hãy cho tôi biết chính xác anh đang sợ điều gì?”
“Tôi... Tôi...” Edmund có vẻ do dự.
“Đừng lo.” Lann nói, “Hãy nói cho tôi biết nguồn gốc nỗi sợ hãi của anh, như vậy tôi mới có thể giúp anh giải quyết vấn đề.”
Nếu Edmund còn tỉnh táo, anh hẳn sẽ tự hỏi vì sao Lann không trực tiếp giải quyết vấn đề cho mình. Nhưng lúc này trạng thái của Edmund đã tồi tệ đến cùng cực. Im lặng một lúc, anh cúi đầu, chậm rãi nói: “Thực ra đây chỉ là một câu chuyện rất đơn giản thôi."
Một gánh xiếc biểu diễn miễn phí ở khu ổ chuột. Tất cả trẻ em trong khu đều đến xem. Không ai biết chú hề trong rạp xiếc là một kẻ biến thái thích hành hạ và giết hại trẻ nhỏ.
Khu ổ chuột là nơi có trị an tệ nhất thành phố. Đồng thời cũng là mảnh đất sinh sôi các băng đảng. So với trẻ em trong thành, trẻ con ở đây dù có mất tích mấy đứa cũng chẳng ai quan tâm, càng không có cha mẹ nào báo cảnh sát. Họ còn mải chìm đắm trong ma túy, thuốc lá và tình dục, hơi đâu mà quan tâm đến mấy gánh nặng kia?
Bé Edmund chính là một trong những nạn nhân.
Cậu bé trốn trong ngăn tủ, tận mắt chứng kiến tên hề tra tấn và giết chết bạn thơ ấu của mình. Máu vương vãi khắp sàn nhà, máu chảy ra từ tấm thân bé nhỏ. Đôi mắt trước khi mất đi ánh sáng vẫn nhìn chằm chằm về phía anh, như thể đang trách móc tại sao không cứu mình. Sau đó, tên hề lôi anh ra khỏi tủ, sờ vào khóe miệng anh rồi vung dao: “Sao mày không cười? Nhìn bộ dạng đáng thương của mày kìa. Nhóc con, để tao nói cho mày biết, càng tuyệt vọng thì càng phải cười. Bởi vì những kẻ như tao muốn thấy nhất chính là vẻ sợ hãi của mày.”
Mười mấy năm đã trôi qua, Edmund vẫn nhớ từng chữ, từng câu tên hề sát nhân nói với mình. Anh ngẩng đầu nhìn Lann đang ngơ ngác, bản thân còn chẳng nhận ra khóe miệng mình đã cong lên từ lúc nào:
【Nào, cười một cái đi.】
“Nào, cười một cái đi.”
Con ngươi Lann co lại. Trong chớp mắt, cậu tưởng như thấy khóe miệng Edmund lấp lóe màu đỏ tươi điên dại.
Nhưng đó có vẻ chỉ là một ảo ảnh thoáng qua. Edmund vẫn mang vẻ tiều tụy, đau đớn ôm đầu: “Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc đó. Hắn nhấc bổng tôi lên, con dao sát vào cằm tôi, tôi nhìn thấy máu... màu đỏ tràn ngập khắp nơi.”
“Sau đó thì sao?” Lann buột miệng hỏi.
“Sau đó, sau đó... tôi được cứu, cảnh sát đến, tên hề đã chết, hắn nằm trong vũng máu, cổ họng bị cắt đứt bởi chính con dao của mình.” Edmund thì thào.
“Cảnh sát xông vào sao?”
“Tôi không biết. Có lẽ, có lẽ là vậy.”
Nhưng khung cảnh đó đã trở thành cơn ác mộng không thể xóa nhòa với Edmund. Dù đã được người cứu thoát, anh của ngày hôm nay vẫn không thể chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng.
Nghe vậy, Lann im lặng. Ban đầu cậu tưởng nguyên nhân khiến Edmund trở nên như thế là vấn đề công sở, nhưng dường như sự việc phức tạp hơn cậu nghĩ rất nhiều.
Có thể còn liên quan đến chấn thương tâm lý thời thơ ấu.
Lann mân mê cây bút, cảm thấy cần phải xem xét lại phương án điều trị. Cậu đang định bảo Edmund về trước thì thấy ánh mắt chờ đợi đầy hy vọng của anh.
“…” Lann hít sâu một hơi rồi nói, “Trước hết, để giải quyết vấn đề này, anh cần lấy lại sự tự tin.”
“Anh từng bị quá khứ dày vò, nhưng việc anh đã vượt qua được nhiều năm như vậy chứng tỏ anh đã dần quên được nó rồi. Vì một nguyên nhân nào đó nên PTSD của anh mới tái phát.”
Lann hiểu rõ tâm lý của người bị thao túng nơi công sở. Trong môi trường bị đè nén dài hạn, họ sẽ trở nên hoài nghi bản thân, cho rằng mình vô dụng, quen với việc ỷ lại vào mệnh lệnh của người khác.
Quá trình lấy lại sự tự tin chính là quá trình tìm về con người ban đầu của mình.
“Anh cần tìm lại chính mình.”
Hả? Không phải là trực tiếp giải quyết quái dị đang quấn lấy mình sao? Edmund có chút hoang mang: “Vậy lúc nào tôi mới có thể giải quyết dứt điểm vấn đề này?”
“Điều đó cần thời cơ.”
Có lẽ một ngày nào đó anh sẽ đột nhiên ngộ ra vấn đề hoặc tìm được một công việc mới có môi trường làm việc thân thiện hơn, rồi chấn thương tâm lý và PTSD do công việc trước gây ra sẽ tự nhiên tan biến.
Edmund mang theo chút bối rối bước ra khỏi phòng trị liệu tâm lý của Lann. Quá trình tìm kiếm sự giúp đỡ từ Tà Thần hoàn toàn khác với những gì anh hình dung. Anh đã sẵn sàng đánh đổi linh hồn cho ác ma, sẵn sàng hiến tế tất cả để đổi lấy sự trợ giúp, không ngờ lại ra khỏi hang ổ Tà Thần một cách nguyên vẹn như vậy. Vị Tà Thần này cũng chẳng dùng phép thần thông nào, chỉ cho vài lời khuyên mơ hồ rồi thôi.
Như vậy thực sự... có ổn không?
Edmund ngước nhìn bầu trời bên ngoài phòng trị liệu tâm lý, lòng vẫn bồn chồn bất an. Rốt cuộc thời cơ ấy khi nào mới tới đây?
“Này tao nói cho mà biết, tiêu bản con bướm kia khó tìm kinh. Tao với [Shushu Hao] gần như lùng sục khắp thành phố mà chẳng thấy đâu...”
Bướm?
Edmund đột nhiên mở to mắt. Thời gian gần đây, từ “bướm” cứ liên tục xuất hiện trong đầu anh. Mỗi khi hiện tượng kỳ lạ xuất hiện, một giọng nói lại thì thầm bên tai anh: “Bươm bướm, bươm bướm bay đi rồi” và những câu tương tự.
Phải chăng đây chính là thời cơ?
Edmund vội vàng chặn ba người chơi đang chuẩn bị bước vào phòng trị liệu tâm lý: “Mấy người đang tìm bướm phải không?”
Ba người chơi, tức [Yeye], [BarBar] và [Shushu Hao], vốn định tìm Lann như biện pháp cứu cánh cuối cùng vì manh mối đã bị đứt đoạn, muốn xem có thể kiếm được chút thông tin nào không, ai ngờ vừa chuẩn bị bước vào thì bị cản đường bởi một NPC.
Ba người nhìn nhau, nhận ra Edmund vừa mới rời khỏi phòng trị liệu tâm lý: “Đúng vậy, sao thế?”
“Là... là loại bướm gì vậy?”
“Ừm, màu đen đỏ, trên cánh có những hoa văn giống như đôi mắt...”
[Yeye] chưa nói hết câu, Edmund đã tái mặt vì nghe thấy giọng nói hệt như cơn ác mộng vang lên bên tai.
【Bươm bướm...】
【Bươm bướm sắp bay đi rồi...】
Lại là con quái vật đó.
Edmund cắn chặt môi dưới. Thứ trước đây chỉ xuất hiện vào ban đêm giờ đã xâm nhập ban ngày.
May mà những hiện tượng kỳ dị vốn chỉ xảy ra vào đêm khuya vẫn chưa xuất hiện. Anh cố gắng trấn tĩnh tâm trạng, hỏi: “Đúng rồi, mấy người có biết nó ở đâu không?”
[Yeye] lắc đầu: “Chúng tôi cũng đang trên đường tìm kiếm. Nếu nhất định phải nói ai biết nó ở đâu thì chỉ có thể là Lann thôi.”
Emund thoáng sửng sốt, quay đầu nhìn cảnh cửa phòng trị liệu tâm lý. [Yeye] liền nói tiếp: “Dù có hỏi thì cậu ta cũng chẳng nói đâu.”
Trước ánh mắt có chút hoài nghi của Edmund, [Yeye] nhún vai: “Nếu biết luôn đáp án thì còn gì là game nữa, nhà phát hành sẽ không làm thế đâu.”
Những lời này đã bị trò chơi che giấu. Vì vậy, điều mà Edmund nghe được là: “Nếu biết thẳng đáp án thì còn gì là thử thách nữa, cậu ấy sẽ không làm thế đâu.”
Thử thách? Thử thách ư? Quả nhiên, giao dịch với Tà Thần không đơn giản đến vậy. Nhưng anh giờ đâu còn tâm trạng để chấp nhận thử thách nữa?
Thấy Edmund có vẻ thất vọng, [Yeye] lại từ tốn nói tiếp: “Chúng tôi đã có được vài manh mối rồi. Hình như anh đây cũng đang tìm kiếm con bướm phải không? Không biết chúng ta có thể trao đổi thông tin không?”
Edmund thực sự chẳng biết gì về con bướm cả. Dù trao đổi thì anh cũng chẳng đưa được manh mối nào ra hồn. Nhưng khi hy vọng đã hiện ra trước mắt như thế này, làm sao anh có thể để tuột mất chứ? Edmund bèn gật đầu.
……
Một nơi khác.
Khi Cullen trở về trụ sở Black Poker, gã không ngần ngại kể lại cuộc trò chuyện với Lann cho thủ lĩnh Black Poker.
“Tôi nghĩ chúng ta phải xem trọng lời Lann nói. Tốt nhất là nhanh chóng tìm ra xem ai trong Black Poker đã cướp tiêu bản Bướm Nuốt Hồn.”
Vị thủ lĩnh không nói gì, chỉ dùng ánh mắt phức tạp nhìn Cullen.
Cullen có chút khó hiểu: “Sao vậy, boss?”
“Không có gì. Ta biết rồi. Chuyện này ta sẽ cho người xử lý, con không cần bận tâm.”
Cullen không hiểu tại sao. Từ trước đến nay, mọi việc liên quan đến Lann đều do gã đảm nhận. Tuy nhiên, nếu boss đã phán như vậy, Cullen cũng không thể phản bác. Gã vâng lời và rời khỏi văn phòng thủ lĩnh.
Sau khi gã đi, thủ lĩnh Black Poker ngồi trên ghế, nhìn tình báo thuộc hạ vừa cung cấp, nhất thời lưỡng lự.
“Sao vậy? Hối hận rồi à?”
Một giọng nói xa lạ đột nhiên xuất hiện trong văn phòng thủ lĩnh Black Poker. Boss của Black Poker giật mình. Song ông vẫn nhanh chóng thu hồi biểu cảm, nhìn về phía phát ra giọng nói.
Chỉ thấy một thanh niên không rõ dung mạo đang tựa vào bức tường bên cạnh cửa văn phòng, không biết đến từ lúc nào.
Thủ lĩnh Black Poker nghiêm mặt: “Đương nhiên là không dám.”
Thực tế là ông thực sự có chút hối hận.
Ông đã nghe theo mệnh lệnh của người bí ẩn này và cử ba người bí mật tấn công nhà Lann vào ban đêm, nhưng không ai trong số họ trở về.
Thủ lĩnh Black Poker thành thật nói ra mối lo lắng của mình: “Về bữa tiệc sắp được tổ chức, tôi lo rằng sự bố trí của chúng ta không đủ sức đe dọa được vị đó.”
“Việc đó ông không cần quan tâm.” Amos mỉm cười nói, “Bướm Nuốt Hồn... Không ngờ lại được thấy thứ quý hiếm như vậy ở đây, công cụ có sẵn được giao đến tận tay rồi kìa?”
Joel cúi đầu suy nghĩ một lúc: “Tôi hiểu rồi.”
Khi ông ngẩng đầu lên, thanh niên bí ẩn kia đã biến mất không còn dấu vết.
=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=
6 Bình luận