Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-

Chương 06: Mi không muốn bạn thân của mình gặp chuyện đâu nhỉ?

Chương 06: Mi không muốn bạn thân của mình gặp chuyện đâu nhỉ?

Khi Albert bước vào Sở Cảnh sát cùng Lann, anh không tránh khỏi việc thu hút sự chú ý từ mọi người.

Một cảnh sát trung niên có cái mũi đỏ gay thản nhiên nói: “Này, Aiken, cậu bé xinh đẹp này là ai? Hóa ra đây mới là gu của chú hở?”

“Im đi, lão Mike.” Albert cười mắng, “Ăn nói cẩn thận vào. Đây là đàn em khóa dưới của tôi. Tôi đưa cậu ấy đến đây để hỗ trợ. Thằng đó vẫn chưa chịu mở miệng à?”

Lão Mike nhún vai: “Như mọi khi, lũ chó đẻ đó có bao giờ coi cảnh sát chúng ta ra gì đâu. Chúng đòi gặp luật sư mới chịu nói.”

“Tôi hiểu rồi. Tôi đi xem sao.”

Albert dứt lời bèn dẫn Lann vào trong, không đợi những người khác phản ứng.

Quyết định đó rất đúng đắn. Vì ngay sau khi anh rời khỏi, một số sĩ quan trẻ tuổi đã phản ứng lại. Trong đó có một nữ cảnh sát thốt lên: “Ôi Chúa ơi, mấy người có thấy cậu bé đằng sau cảnh sát trưởng Aiken không? Tôi cứ tưởng cậu ta là minh tinh.”

“Đúng thế, cậu ấy quá đẹp trai.” Một nữ cảnh sát khác đáp lại, “So với cậu ấy thì mấy ngôi sao trên TV cũng chỉ có vậy.”

Lão Mike bĩu môi: “Mấy cô đang nói gì vậy? Thằng nhóc đó đẹp thì đẹp đấy, khá là hấp dẫn, nhưng làm gì đã đủ khả năng lên TV.”

Lão vừa dứt lời thì nhận được ánh mắt thương hại từ hai người phụ nữ.

“Sao?”

“Thấy tiếc cho gu thẩm mỹ của ông thôi.”

Trong khi đó, Lann theo chân Albert xuyên qua Sở Cảnh sát. Những cảnh sát đi ngang qua đều nhìn chằm chằm cậu bằng ánh mắt kinh ngạc và cảm thán.

Lann đã quá quen với sự chú ý từ lúc còn ở bệnh viện nên không còn cảm giác ngạc nhiên nữa. Cậu tò mò hỏi: “Người anh vừa nhắc đến là lý do anh đưa em đến đây à?”

“Đúng vậy. Đó là một gã rắc rối.” Albert nói, “Em biết Black Poker không?”

“… Em không nhớ.” Lann đáp.

“À, anh quên mất là em vừa gặp tai nạn. Black Poker là một băng đảng ở thành phố chúng ta. Ừm, là cái lũ mà em tưởng ấy.” Albert tự động tìm cớ cho Lann. “Chúng thường xăm biểu tượng bài xì phé trên người. Địa vị càng cao thì cấp bậc quân bài càng cao. Nếu em gặp kẻ nào có hình xăm như vậy thì nên tránh đi.”

Lann gật đầu, lặng lẽ ghi nhớ thông tin này.

Chẳng mấy chốc, dưới sự dẫn dắt của Albert, Lann đã đến phòng thẩm vấn. Khi họ bước vào, các cảnh sát có mặt trong phòng đều quay lại nhìn họ.

Phòng thẩm vấn giống hệt những gì Lann từng thấy trong phim ảnh kiếp trước. Một tấm kính lớn một chiều ngăn cách hai phòng, cho phép quan sát rõ ràng hành vi của nghi phạm. Một cảnh sát phụ trách thẩm vấn trong khi những người khác ở phòng còn lại quan sát quá trình qua lớp kính.

Trong phòng, ngoài các cảnh sát, còn có một thanh viên mặc áo blouse trắng, tóc đen, mắt đen, trông khoảng 28 tuổi. Gương mặt nghiêm nghị, gò má cao khiến anh ta có vẻ gì đó rất lạnh lùng và khắc nghiệt. Anh ta đeo kính gọng bạc, vừa quan sát nét mặt nghi phạm vừa ghi chép vào sổ tay. Nghe thấy tiếng động từ ngoài cửa, anh ta ngẩng lên và quay đầu.

Tầm mắt anh ta bắt gặp Lann đang bước vào cùng Albert. Cả hai đều sững người. Một người thì lộ vẻ kinh ngạc trước cái đẹp. Người kia phần nhiều là bất ngờ.

Vì cậu nhận ra mình biết người này.

Nhận thấy hai người nhìn nhau quá lâu, Albert hắng giọng, bước đến giữa chàng trai tóc đen và Lann rồi giới thiệu: “Đây là Lann, bạn tôi. Đây là Archie Hayes, chuyên gia tư vấn tâm lý tội phạm của Sở Cảnh sát.”

Archie Hayes.

Mắt Lann hơi mở to. Đúng rồi, đúng là cái tên này.

Lann không thể quên cái tên lẫn gương mặt ấy.

Bởi đối phương là một NPC cực kỳ quan trọng và nổi tiếng trong giai đoạn late-game.

Có người từng đặt câu hỏi rằng, trong trò chơi lấy bối cảnh huyền tích Cthulhu, loại NPC nào quan trọng nhất? Sư phụ? Thủ lĩnh trận doanh?

Không! Quan trọng nhất là chuyên gia tâm lý có khả năng khôi phục lý trí và giúp người chơi thoát khỏi cơn điên loạn!

Nếu thẻ nhân vật mà người chơi điều khiển rơi vào trạng thái điên loạn vĩnh viễn thì sẽ không thể sử dụng được nữa. Bởi vậy những người chơi kỳ cựu rất trân trọng nhân vật mà họ sở hữu.

Trong các trò chơi TRPG ở thời đại cũ, các điều tra viên thường nhận được phần thưởng để phục hồi sự tỉnh táo sau khi hoàn thành nhiệm vụ. Tuy nhiên, trong trò chơi này, điều đó đã được nâng lên một tầm cao mới – chỉ có gặp chuyên viên tâm lý hoặc bác sĩ tâm thần, tốt nhất là người có tay nghề cao, mới có thể giúp người chơi thoát khỏi cơn điên tạm thời.

Vì thế, Archie rất được săn đón. Nhiều người chơi muốn xây dựng mối quan hệ tốt với anh để được điều trị càng sớm càng tốt. Cộng thêm tính cách kiêu ngạo sắc sảo, ngoại hình điển trai và quá khứ bí ẩn đã giúp Archie nhanh chóng chiếm được cảm tình từ người chơi.

Tất nhiên, NPC này không phải lúc nào cũng được ưa chuộng. Thực tế, vì miệng lưỡi sắc bén và thái độ khó chịu, anh ta thường xuyên góp mặt trong bảng “NPC bị ghét nhất” trên diễn đàn người chơi.

Nhân tiện, vào thời điểm đó, Archie cũng luôn góp mặt trong các fanfic “sa đọa” và “mob” của fandom.

Cho đến khi cốt truyện liên quan đến quá khứ của Archie được tiết lộ.

[Làm sao tôi có thể quên được cậu ấy.]

[Trong lòng tôi, thành phố đang cháy kia chưa bao giờ biến mất.]

Đó là phó bản đặc biệt liên quan đến quá khứ của Archie, được mở khóa bởi những người chơi tập trung vào việc tăng thiện cảm của anh ta và đạt được mức độ tin tưởng nhất định từ NPC.

Điều khiến người chơi phấn khích nhất là phó bản riêng của Archie liên kết với cốt truyện kinh điển về <Sự hủy diệt của Arkham> trong quá khứ, chỉ khác là được kể từ góc nhìn của anh ta. Dù kết cục vẫn là thất bại không thể thay đổi, nhưng việc được trải nghiệm lại phó bản nổi tiếng nhất này từ một góc nhìn mới cũng như khám phá thêm vô số side quest và nhân vật phụ đã khiến không ít người chơi sướng rơn.

Một số người chơi đã đăng tải thông tin của phó bản lên mạng, gây nên làn sóng quan tâm và thảo luận sôi nổi. Sau đó, những người chơi ‘Sherlock Holmes’ – những kẻ ám ảnh bởi chi tiết – đã nhanh chóng ghép nối thông tin từ vô số manh mối, xác định được “cậu ấy” mà Archie nhắc đến chính là người trong khung ảnh trên bàn làm việc tại phòng khám Archie.

Bức ảnh đó luôn bị đè dưới các đồ vật khác.

Như thể người trong phòng làm việc không dám đối mặt trực tiếp với người trong ảnh.

Nếu ai đó lẻn vào văn phòng khi Archie vắng mặt và nhấc khung ảnh lên, họ sẽ thấy một bức ảnh chụp chung của hai người. Căn cứ vào thông tin Archie đã tiết lộ, họ suy ra rằng người trong ảnh là bạn thân từ nhỏ đến lớn của Archie, người đã chết ở Arkham mà không rõ lý do.

Lại thêm chuyện Archie dường như vẫn tiếp tục điều tra về cái chết của bạn mình, không muốn tin rằng bạn mình đã thực sự ra đi.

Đối với người chơi, đây rõ ràng là dấu hiệu cho thấy Archie không thể vượt qua nỗi đau đánh mất người bạn thân thiết.

Những kịch bản găm đầy miếng vỡ thủy tinh như thế này là đặc sản của TRPG.

Khi phó bản riêng của Archie ra đời, vô số fanfic/fanart mới đã xuất hiện trên diễn đàn. Các tác phẩm càng phong phú thì danh tiếng Archie càng tăng vọt. Kết hợp với công năng độc đáo, anh nhanh chóng chuyển mình từ một NPC không được hoan nghênh nhất thành nhân vật được nhiều người yêu mến.

Mặc dù Lann tiền kiếp không mấy để ý đến khu fanfic, cậu vẫn biết Archie nổi tiếng đến mức nào, thậm chí còn có không ít meme viral khắp mạng.

Chẳng hạn như: “Archie, mi không muốn bạn thân của mình gặp chuyện đâu nhỉ?”

Eo! Không phải meme kiểu đó đâu!

Lann lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ không phù hợp ra khỏi đầu… Đợi đã, nếu cậu nhớ không nhầm thì bạn thân của Archie hình như là cảnh sát.

Lann đột nhiên quay sang Albert, không khỏi đánh giá anh ta. Albert phát hiện ánh mắt của cậu. Dù hơi bối rối, anh vẫn cố gắng nở nụ cười tỏa nắng.

… Chẳng lẽ đó chính là anh sao? Vầng trăng ngà luôn xuất hiện trong các fanfic cứu rỗi?!

Dù chưa bao giờ thấy bức ảnh kia, Lann cũng từng nghe thấy những hashtag như “mặt trời nhỏ” và “người đàn ông tóc vàng nóng bỏng”. Cậu không thể không liếc nhìn eo, vai và hông của Albert.

…Ừ, nóng bỏng thật.

Lúc này, Archie đã thoát khỏi cảm xúc kinh ngạc trước cái đẹp. Anh ta ném cho Albert một cái nhìn kỳ lạ, rồi xoay đầu lại và lạnh lùng nói: “Vẫn vậy. Tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi. Gã này là một tay già đời. Cố gắng moi thông tin từ miệng hắn chỉ bằng cách hỏi han là chuyện không thể.”

Đoạn, anh nhếch môi cười: “Đương nhiên, nếu cậu cho phép tôi dùng vài phương pháp đặc thù thì có thể còn chút hy vọng.”

“Khụ. Không được đâu. Mấy tổ chức nhân quyền dạo này nghiêm lắm. Chỉ cần dùng lời lẽ đe dọa cũng có thể khiến chúng ta phải lên hầu tòa trong tuần tới chứ đừng nói đến việc động tay động chân.” Albert bực bội nói.

“Thế thì chịu rồi. Cậu đừng lãng phí thời gian vào mấy chuyện kiểu này nữa. Bỏ cuộc đi.”

“Mấy hoạt động gần đây của đám Black Poker khiến tớ không an tâm…” Albert lại ho khan, “Nên tớ đã mời một nhà tâm lý học khác đến đây để hỗ trợ cậu…”

Gương mặt người thanh niên tóc đen lập tức tối sầm. Khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh lẽo: “Tôi có nghe lầm không đấy? Albert? Cậu muốn tìm người thay thế tôi?”

“Không, tớ không có ý đó.” Albert vội vàng xua tay. “Chỉ là động thái gần đây của Black Poker quá kỳ lạ. Chắc chắn là có biến động gì đó mà chúng ta không biết. Nếu không tìm hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì chúng ta rất dễ rơi vào thế bị động.”

Archie phớt lờ anh ta và quay sang Lann: “Cậu làm nghề này được bao lâu rồi?”

Lann sững sờ một lúc, không ngờ Archie sẽ chủ động bắt chuyện với mình, chần chừ một lát rồi trả lời: “Tôi mới vào nghề chưa được một năm.”

Tính cả kinh nghiệm kiếp trước thì cậu đã chính thức hành nghề được khoảng năm sáu năm. Nhưng nguyên chủ thì vừa mới ra trường. Nói “chưa được một năm” đã là phông bạt quá mức rồi.

Archie cũng chú ý đến cách nói uyển chuyển này. Anh nhìn vẻ mặt non nớt của Lann, lập tức hiểu ra, bèn cười một tiếng, rồi xoay người nói: “Charlie, tiễn khách.”

Viên cảnh sát đứng cạnh đó lúng túng nhìn về phía Albert.

Lann không hề tức giận. Dù sao thì cậu cũng không phải chuyên gia tâm lý tội phạm. Nơi này lại là địa bàn của Tiến sĩ Archie. Công việc tất nhiên phải được giao cho người chuyên nghiệp. Hơn nữa, nguyên chủ chỉ là một sinh viên mới ra trường và thiếu kinh nghiệm, tin được mới là lạ.

Tuy nhiên, Albert dường như đã hiểu lầm sự im lặng của Lann. Anh quay sang an ủi cậu: “Đừng lo, Lann. Kết quả thế nào thì anh vẫn sẽ trả công cho em.”

Archie nói: “Tôi không biết là Sở Cảnh sát còn làm từ thiện đấy.”

“Archie, ra đây, tớ có chuyện muốn nói với cậu.” Albert bước tới, kề vai bá cổ Archie và dẫn anh ta ra ngoài cửa, không thèm để ý đến sự lạnh lùng của đối phương.

Vừa ra khỏi phòng thẩm vấn, Archie lập tức hất tay Albert ra khỏi vai mình, lùi lại một bước, chỉnh lại áo blouse trắng với vẻ bực dọc: “Đừng chạm vào tôi. Con cu làm mù con mắt cậu rồi hả? Cậu còn dám dẫn người ngoài đến phòng thẩm vấn nữa chứ.”

“Em ấy cũng đâu phải người ngoài nghề.” Albert cố gắng giải thích.

“Đúng thế. Một thằng lính mới non nớt chưa trải sự đời vừa mới thoát khỏi tháp ngà voi, học được vài ba thứ từ sách giáo khoa liền nghĩ mình có thể làm được nghề này, quả thực còn kém hơn cả người ngoài nghề.” Albert cười khẩy, dựa vào tường và trừng mắt nhìn Albert, “Còn cậu thì sao? Chẳng lẽ cậu ngu đến mức cho rằng thằng nhóc đó có thể phát huy tác dụng gì à? Bảo nó kiếm sống bằng cái mặt đó còn đáng tin hơn là xuất hiện trong phòng trị liệu tâm lý đấy. Đừng nói với tôi là cậu mê nó nên mới làm mấy cái trò ngu ngốc này nhé.”

Thấy Albert im lặng hồi lâu trước những lời này, Archie nhíu mày, nheo mắt nhìn anh ta, “Đừng bảo là cậu thực sự…”

“Thực ra tớ muốn nhờ cậu một việc.” Albert đổi chủ đề.

“Chuyện gì? Nếu cậu đang nói đến chuyện cho nó một cơ hội hay gì đó…” Archie nhìn anh ta bằng ánh mắt đe dọa.

“Không phải như vậy.” Albert lắc đầu, chần chừ một thoáng rồi nói, “Thực ra, tớ đưa em ấy đến đây là để nhờ cậu chẩn đoán tình trạng tâm lý.”

“Ý cậu là sao?”

Albert do dự một lúc và bảo: “Thực ra thì tớ có cảm giác Lann đã trở nên kỳ lạ kể từ khi bình phục chấn thương.”

Archie cau mày: “Cậu có ví dụ cụ thể nào không?”

Albert dùng ngón tay chống cằm: “Chẳng hạn như em ấy mãi không nhớ được ký ức trước đây. Chưa kể... hành vi cũng có chút khác biệt so với trước...”

Sau vài giây ngập ngừng, anh lắc đầu: “Có lẽ tớ đã quá đa nghi. Nhưng tớ không biết vụ hỏa hoạn kia có khiến em ấy bị sang chấn tâm lý hay không. Khi Lann còn ở viện, tớ đã cố gắng đề nghị em ấy tới gặp chuyên gia tâm lý. Nhưng Lann không muốn. Dù sao em ấy cũng là sinh viên tốt nghiệp khoa Tâm lý học. Nếu làm em ấy đề phòng thì cho dù tớ cưỡng ép em ấy tham gia trị liệu tâm lý cũng không có tác dụng gì.”

“Cho nên cậu mới mang nó đến đây?” Archie nhướng mày, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích, “Tôi từ chối.”

“Tại sao?”

“Thứ nhất, chuyên môn của tôi là tâm lý học tội phạm chứ không phải bệnh tâm lý. Thứ hai... cho dù nó thực sự mắc bệnh tâm lý thì mắc mớ gì tới cậu? Tôi không nhớ cậu là người bao đồng như vậy.” Archie nhìn anh ta.

Albert há miệng. Trước cặp mắt soi mói của Archie, màu đỏ dần lan lên tai anh, đôi mắt cũng vô thức nhìn sang chỗ khác.

“Này... Cậu thực sự...”

Albert nói: “Làm ơn, Archie. Cậu là chuyên gia tâm lý học duy nhất mà tớ quen biết, cũng là người duy nhất có thể giúp tớ.”

Archie im lặng một lát trước khi dời mắt: “Tôi sẽ thực hiện đánh giá tâm lý cho cậu ta, nhưng không đảm bảo kết quả đâu đấy.”

Albert thở phào: “Như vậy là đủ rồi.”

=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!