Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-

Chương 02: Sống sót

Chương 02: Sống sót

Thực ra ý của Lann là y tá ở bên ngoài có gõ mạnh cỡ nào thì cũng không thể xông vào được. Nhưng chẳng hiểu sao, cứ nghĩ đến việc họ có khả năng không sống được hết đêm nay, cậu lại mất hứng giải thích.

Giải thích để làm gì chứ? Hy vọng có bao giờ tồn tại trong thế giới chó má này đâu.

Nghĩ vậy, cảm xúc kích động trong lòng Lann cũng dần lắng lại. Cậu thản nhiên ngồi xuống mép giường, thậm chí còn vỗ nhẹ vào chỗ trống bên cạnh, mời người thanh niên đáng thương kia ngồi cùng.

Cậu cứ tưởng người đó đã sợ đến mức không thể nhúc nhích. Nào ngờ, vừa thấy cậu ra hiệu, đối phương đã vùng dậy, vội vàng ngồi xuống cạnh Lann.

[Druid]: ?

Cơ thể, cơ thể hắn tự ý hành động.

[Druid] còn chưa kịp phản ứng, tiếng đập cửa từ bên ngoài đã dừng lại.

Căn phòng lấy lại sự im ắng. [Druid] lén thở phào một hơi:

“Kết thúc rồi sao?”

“Chưa đâu.” Lann bình tĩnh nói, “Đêm còn chưa tàn. Chừng nào mặt trời chưa ló rạng, bệnh viện vẫn còn nguy hiểm.”

Như để khẳng định lời cậu, tiếng cào móng thình lình vang lên từ bức tường bên cạnh.

[Druid] giật bắn.

“Sao?”

“T-tôi, tôi không chịu nổi âm thanh này!” [Druid] nuốt nước bọt, nhìn về phía bức tường bên cạnh, “Chẳng lẽ cô ta định vào đây thông qua phòng bên?”

Lann đáp nhẹ tênh: “Chỉ cần không mở cửa thì y tá sẽ không vào được. Còn bên cạnh thì…”

Cậu dừng lại một thoáng. [Druid] hỏi bằng giọng đầy hy vọng: “Người ở cách vách đang sợ hãi và cố tìm kiếm sự giúp đỡ từ chúng ta hả?”

“Không thể nào.”

“Hả? Sao lại không?”

Lann nghiêng đầu, giọng như thể đang bàn chuyện thời tiết: “Bởi vì đêm qua, vào giờ này, người ở phòng bên đã bị y tá tiếp tân lôi ra ngoài giết rồi.”

Cậu nhớ lại điều gì đó, bèn giáng thêm đòn mới vào tâm lý mong manh của [Druid]: “Có khi anh đã nhìn thấy di thể của người đó cũng nên. Vì y tá tiếp tân rất thích hương vị bệnh nhân.”

“Hả?”

[Druid] bỗng nhớ đến cảnh y tá tiếp tân liên tục gặm chân gà.

[Druid]: Choáng váng.

“Vậy thì… phòng bên cạnh…”

“Không còn là bệnh nhân ban đầu nữa.” Lann nhớ lại những gì đã chứng kiến trong mấy đêm qua, thân và tâm đều cảm thấy kiệt quệ. Cảnh bệnh nhân phòng bên bị y tá xé xác và ăn thịt vẫn còn in đậm trong ký ức. Trước cảnh tượng đó, ở trong môi trường đó, bất cứ người bình thường nào cũng trở nên điên điên khùng khùng. Vậy nên, việc cậu có thể duy trì được cuộc nói chuyện bình thường đúng là một kỳ tích.

Mỗi người lại có phản ứng khác nhau khi rơi vào trạng thái sợ hãi cực độ. Kẻ thì hoảng loạn, người thì chết lặng. Lann có vẻ bình thản và điềm đạm, thực tế là không còn quan tâm tới sự sống hay cái chết nữa. Nói đúng ra là buông tay mặc kệ sự đời rồi.

Chỉ cần không sợ chết thì không ai có thể làm gì được ta.jpg

Trong lúc họ thảo luận, tiếng cào trên tường càng lúc càng to và rõ hơn, như thể kẻ đang cào không hề cảm thấy đau đớn. [Druid] có thể nhìn thấy bụi vữa rơi lả tả, bức tường đang mỏng dần một cách rõ ràng.

Chết tiệt! Đây là tường bê tông đấy!

Cuối cùng, trong con mắt kinh hãi của [Druid], trên tường bị đục ra một lỗ.

Một con mắt xuất hiện trên lỗ thủng. Con ngươi đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lann đang ngòi bên mép giường. Con mắt đó chứa đầy sự khát máu và si mê.

“La…Lann…Lannn…”

Hắn, đúng hơn là nó, liên tục đục cái lỗ hiện có, cố gắng mở rộng để chui qua.

Âm báo từ hệ thống liên tục vang lên trong đầu [Druid]. Chỉ số SAN giảm chóng mặt. May thay, hắn đã nghiến răng vượt qua được. Hắn túm chặt cổ tay Lann:

“Nhanh! Chạy mau! Nó sắp vào rồi! Chúng ta đang ở tầng ba. Nếu nhảy qua cửa sổ thì…”

Hắn chưa kịp nói hết câu thì thấy Lann lắc đầu và vén rèm lên.

Ngoài cửa sổ bằng kính, y tá tóc đỏ đang treo ngược người, tứ chi vặn vẹo một cách quái dị. Thấy Lann kéo rèm ra, cái miệng đầy máu ngoác thành một nụ cười ghê tợn kéo tới mang tai.

“Lann… Cậu Lann… Tôi yêu cậu. Xin cậu hãy mở cửa sổ ra… được không?”

“@#)@#!!” [Druid] bật ra một tràng chửi thề.

Té ra y tá vẫn chưa bỏ cuộc. Thay vì đợi ở cửa, nó đổi sang treo mình ngoài cửa sổ! Nếu họ mở cửa sổ ra, có khi còn chưa kịp nhảy xuống thì đã…

[Druid] càng nghĩ càng sợ. Phó bản cao cấp có khác. Những quái vật ma quái này không chỉ có ngoại hình kinh khủng mà còn sở hữu trí thông minh sánh ngang loài người! Chúng còn biết đặt bẫy để bắt mồi!

Con quái vật cách vách tiếp tục đập mạnh vào tường. Cái lỗ rộng dần. Lann thậm chí lờ mờ thấy được một phần cơ thể của con quái ở phía bên kia. Mùi thịt thối nồng nặc hôi hám từ bên đó cũng truyền sang đây.

Con quái vật đứng sau lỗ hổng trên tường. Lann có thể thấy rõ nửa người trên của nó, vẫn mặc đồ bệnh nhân, lớp da lộ ra có kết cấu như nhựa cây, lông tóc thưa thớt, đầy vết nứt rạn, cùng đôi mắt đen ngòm.

Nó không còn giống người nữa.

Nửa thân trên của nó đã lọt vào phòng.

“Toi rồi. Mình chết chắc rồi.” [Druid] lẩm bẩm, bất giác nhìn sang Lann, thấy chàng trai trẻ bình tĩnh nhìn lại, dường như chẳng hề có ý định giúp đỡ.

Thực tế, đối phương vẫn thản nhiên ngồi bên mép giường, giống như không cảm nhận được nguy cơ trí mạng, chỉ cảm thấy khó chịu khi bị đánh thức khỏi giấc ngủ đêm.

Đúng vậy, bình tĩnh. Lũ quái vật ngoài tường và cửa sổ đều dán mắt vào cậu ta như lũ người hâm mộ cuồng nhiệt. Chúng cố gắng tiến vào trong bằng mọi giá, chỉ để thu hút sự chú ý từ cậu. Phải là loại quái vật kinh khủng cỡ nào mới có thể hấp dẫn được mấy thứ này nhỉ?

[Druid] cảm thấy hơi choáng váng. Thông báo tụt SAN trên bảng điều khiển của hệ thống liên tục được cập nhật. Để tăng tính nhập vai trong game, [Druid] đã không đặt ngưỡng SAN quá cao. Trong game này, tụt SAN quá nhanh có thể dẫn đến tình trạng mất trí tạm thời, với biểu hiện như tạm thời mất kiểm soát cơ thể, thực hiện những hành động social death mà chính người chơi cũng cảm thấy khó hiểu.

[Điên cuồng tạm thời: Nóng nảy]

Giống như bây giờ, lý trí mách bảo [Druid] rằng ở đây có một con BOSS tựa hồ không phải người. Hai quái vật ở bên ngoài rõ ràng là nhằm vào ngài. Ắt chúng sẽ xé xác hắn mà chẳng ngần ngại. Nếu cầu xin chàng trai trẻ kia thì ít nhất hắn sẽ có cơ hội sống sót.

Nhưng cơn điên cuồng bảo hắn rằng: Kệ mẹ, ông đây liều mạng với chúng bay!

[Druid] lao về phía trước, không hiểu sao mình lại táo bạo đến vậy. Hắn gầm lên, tấn công con quái vật mặc đồ bệnh nhân đã chen vào phòng bằng cách vung tay loạn xạ.

Lann: …

Sức mạnh trong những cú đấm của [Druid] dường như không thể xuyên thủng hàng phòng ngự của quái vật. Trong khi đó, con quái vật khiến hắn nôn ra máu chỉ bằng một đấm. Nhưng lúc này, sự ngoan cố của người chơi không cho phép [Druid] rút lui. Ôm ý tưởng đồng quy vu tận là cực kỳ có lời, [Druid] dùng hết sức bình sinh, thậm chí còn dùng đến hàm răng để ghìm chân con quái vật mặc đồ bệnh nhân.

Con quái vật cuối cùng cũng hết kiên nhẫn. Nó dùng hàm răng nhọn hoắt táp vào ngực [Druid]. Máu bắn tung tóe. [Druid], đã hoàn toàn kiệt sức và đánh mất sức chiến đấu, ngã lăn ra đất.

Hắn bắt gặp sự bối rối trong mắt Lann. Đối phương dường như đang hỏi tại sao hắn lại lấy trứng chọi đá.

[Druid] cũng không biết câu trả lời. Nhưng đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng hắn chết trong giai đoạn thử nghiệm kín. Bản năng đã thúc giục hắn phải làm gì đó.

[Druid] há miệng, nôn ra một ngụm máu. Nội tạng của hắn bị cắn nát. Từng mảnh nội tạng phun ra từ miệng. Tuy vậy, hắn vẫn cố gắng bám vào chân quái vật, liều mạng để ngăn nó tiến về phía Lann.

“Sống… sống sót…”

Hắn tin chắc rằng mình cực kỳ ngầu khi nói ra câu đó.

Sau đó, cổ [Druid] nghẹo sang một bên, dâng hiến cái chết đầu tiên.

Lần đầu tiên, gương mặt luôn vô cảm của Lann tiết lộ chút cảm xúc.

Bạn không bao giờ biết được mình sẽ bị cảm động bởi ánh sáng nhân tính vào lúc nào.

Lann vốn đã từ bỏ ham muốn sống sót. Thế nhưng, vào lúc này, cái chết của một người xa lạ đã tạo ra một vết nứt trên trái tim băng giá trong lồng ngực cậu.

Cậu cứu [Druid] chỉ vì cảm thấy chết một mình thật thê lương quá đỗi. Ấy vậy mà người thanh niên xa lạ đó lại chưa bao giờ buông bỏ khát khao muốn sống. Ngay cả trong phút cuối đời, dũng khí mà hắn thể hiện cũng khiến cậu choáng váng và xấu hổ.

Mặc dù họ còn chưa biết tên nhau, [Druid] vẫn liều mạng để cậu có thể sống lâu hơn một chút.

Lann cúi đầu, không thể nhìn thấy biểu cảm của cậu. Con quái vật mặc đồ bệnh nhân có vẻ không hứng thú với thi thể bất động đang nằm trên mặt đất của [Druid]. Nó loạng choạng tiến lên, một mực vươn tay về phía Lann.

“Lann…”

Thật quá đáng.

Lann thở dài. Thế này thì làm sao cậu dám từ bỏ mạng sống mình một cách dễ dàng đây?

Cậu đứng dậy, lùi lại một bước để né tránh bàn tay quái vật. Bước lùi ấy vừa khéo khiến cậu đứng sát bên cửa sổ. Phía sau lưng chính là bóng dáng y tá tóc đỏ áp sát vào kính.

“Bệnh viện có quy định, không được vào phòng bệnh nhân nếu không được sự cho phép từ bệnh nhân.” Lann khẽ nói như thể đang giải thích cho ai đó. Con quái vật mặc đồ bệnh nhân dường như cảm nhận được mối đe dọa, liền tăng tốc, định lao về phía Lann.

Lann dùng sức đẩy cửa sổ ra:

“Cô y tá, mời vào.”

Y tá tóc đỏ bật ra tiếng cười the thé. Cửa kính vừa mở ra, luồng khí lạnh đã ùa vào phòng. Mái tóc đỏ rực rũ xuống mặt Lann. Nó nhìn cậu bằng ánh mắt thèm thuồng trước khi chuyển sự chú ý sang con quái vật mặc đồ bệnh nhân đang lăm le cướp con mồi của mình.

Hai con quái vật chạm mắt, ăn ý bỏ qua Lann, lao vào tấn công lẫn nhau. Tứ chi trên người y tá tóc đỏ mọc ra những sợi lông đen. Khi chạm đất, cô ta trông không khác gì một con nhện. Tốc độ của cô ta cực kỳ nhanh. Ngược lại, con quái vật mặc đồ bệnh nhân sở hữu lớp da như cao su kèm khả năng phòng thủ cực tốt. Đôi mắt đen ngòm không rời khỏi y tá, những cái vuốt sắc nhọn thì để lại những vết cào đẫm máu trên tứ chi cô ta.

Y tá tóc đỏ ăn đau, ánh mắt càng thêm oán độc. Cô ta hú dài, đầu chẻ làm đôi, trông như một cái hàm khổng lồ. Hàng nanh sắc nhọn bên trong điên cuồng cắn xé cơ thể quái vật mặc đồ bệnh nhân. Máu tươi và mảnh thịt văng tứ tung trong phòng bệnh, vẩy lên tường, lên giường. Đâu đâu cũng thấy dấu vết chiến đấu của chúng.

Khu vực duy nhất còn nguyên vẹn trong phòng là chỗ Lann đang đứng. Như thể hai con quái vật đã thống nhất tránh xa nơi đó. Hoặc có vẻ đang cảnh giác thứ gì. Nhờ đó mà Lann hoàn toàn sạch sẽ.

Chàng trai với vẻ đẹp phi nhân bình tĩnh quan sát cuộc chiến giữa quái vật, như thể đang xem một vở kịch được dàn dựng riêng cho mình, ánh mắt thản nhiên và không chút xao động.

[Druid] nằm trên sàn, há hốc mồm.

Đúng vậy. Mặc dù nhân vật hắn điều khiển đã chết, cơ chế game vẫn cho phép ý thức người chơi được tồn tại trong một thời gian ngắn.

Hắn vô thức muốn kích hoạt chức năng ghi hình trong game, để rồi nhận ra mình chưa bao giờ tắt nó. Mọi thứ từ lúc hắn bước vào phòng đến nay đều được ghi lại.

Cuộc chiến giữa hai con quái vật cực kỳ tàn khốc. Cuối cùng, y tá tóc đỏ cắn đứt đầu quái vật mặc đồ bệnh nhân, còn quái vật mặc đồ bệnh nhân thì đâm xuyên tim nữ y tá. Thân thể vặn vẹo của cả hai đan xen nhau, chết cũng không thể tách rời.

Lúc này, bầu trời bên ngoài bắt đầu sáng rạng, ánh bạc lan tỏa nơi chân trời.

Chàng trai trẻ vô cảm vẫn luôn đứng nguyên tại chỗ cuối cùng cũng đưa mắt về phía cửa sổ và trút tiếng thở dài.

“Trời sáng rồi.”

Xác quái vật nằm vắt ngang giữa Lann và xác [Druid]. Lann vô cảm bước qua hai cái xác như thể giẫm qua hai mảnh lá rụng tầm thường, tiến đến bên xác [Druid], định vuốt mắt cho người thanh niên.

Đúng lúc này, xác [Druid] biến mất, để lại một quả cầu nhỏ màu trắng trong suốt và một chùm chìa khóa.

Nhìn thấy quả cầu nhỏ màu trắng, ngón tay Lann đột nhiên tự hành động. Một cảm giác khó tả thôi thúc cậu bắt lấy nó. Quả cầu nhanh chóng phản ứng, cố gắng trốn thoát, nhưng phản xạ nhanh nhạy của Lann đã giúp cậu chộp được nó.

Răng rắc.

Quả cầu nhỏ màu trắng bị nghiền nát. Đồng thời, một giọng nói vang lên trong đầu cậu.

[Diễn đàn người chơi đã được mở ra]

Lann: … ?

=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!