Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-

Chương 10: Tuyển thêm hai người vào đội. Không nhận Điêu Dân!

Chương 10: Tuyển thêm hai người vào đội. Không nhận Điêu Dân!

Ngay lúc này, một gã Điêu Dân đẹp trai đã đăng nhập vào game và không chút do dự khi đặt cho mình cái tên [Barbar Hao].

May mà ID quen thuộc của gã vẫn chưa bị ai sử dụng. Hơn nữa, gã cũng thành công tránh được hệ thống lọc từ ngữ nhạy cảm nhờ vào từ đồng âm, một lần nữa sở hữu cái tên thiêng liêng này.

Tiếp theo là phần tạo nhân vật. Trò chơi cho phép rút năm thẻ nhân vật, nhưng chỉ được chơi một nhân vật mỗi lần. Sau một hồi cân nhắc, [Barbar Hao] chọn nghề Lưu manh, với điểm Đánh nhau ban đầu là 20, nhưng điểm Học vấn bị giới hạn dưới 40, vì thế tổng điểm kỹ năng ban đầu kém hơn Thanh niên Thất nghiệp và Vô gia cư.

Gã cộng bừa vài điểm vào ba kỹ năng chính rồi tiến vào game. Trước mắt là một con hẻm vắng tanh. [Barbar Hao] rời khỏi hẻm, đến một con phố và bắt đầu màn trình diễn của mình.

Thực ra gã không phải người đam mê trò chơi TRPG, mà thiên về kiểu người thích gây rối hơn. Đáng tiếc, TRPG là trò chơi mang tính xã hội cao, Điêu Dân lắm chiêu nhiều trò thường bị Keeper cho vào blacklist. Vì thế [Barbar Hao] đã bỏ game trong một thời gian dài, mãi cho đến khi Vòng Xoay Định Mệnh, trò chơi được quảng cáo là do AI quản lý, ra mắt.

Dù là một Điêu Dân, [Barbar Hao] vẫn tự nhận mình là loại Điêu Dân có chừng mực. Gã chỉ thích thú với việc trêu chọc NPC và khiến AI phát điên chứ không có ý định tham gia vào các cuộc chiến PK với người chơi khác. Vậy nên gã mới chọn trò chơi này để thỏa mãn bản tính phá phách của mình.

Giờ gã muốn thử xem game có thực sự do AI giám sát toàn bộ như lời quảng cáo không.

[Hệ thống! Tôi muốn kích hoạt kỹ năng! Lén Lút!]

Hệ thống không phản hồi. [Barbar Hao] suy nghĩ một lát. Đoạn, trong ánh mắt của nhiều người bộ hành, gã đột nhiên úp mặt xuống đất, liên tục lăn lộn để dính bụi như thể muốn hòa mình vào đất mẹ.

[Lén Lút - Thất Bại.]

Lén Lút thất bại khiến [Barbar Hao] trở thành tâm điểm của cả khu phố. Đối với những người chứng kiến, [Barbar Hao] không khác gì một người đang trình diễn nghệ thuật hoặc một tên điên vừa trốn trại. Không ít người rút điện thoại ra, sẵn sàng gọi cảnh sát.

[Barbar Hao] đứng dậy suy tư.

Trước đây, mỗi lần làm trò như thế này, gã luôn nhận được thư cảnh cáo từ hệ thống. Vậy mà  giờ, dù NPC xung quanh trông như sắp đưa gã vào viện đến nơi, cảnh báo vẫn chưa xuất hiện. Có vẻ trò chơi này thực sự khá khoan dung.

Nghĩ vậy, [Barbar Hao] đặt tay lên quần, quyết định thăm dò xem giới hạn của trò chơi đến đâu.

Đúng lúc này, gã nghe thấy cửa một cửa hàng bên cạnh đột nhiên mở ra, một NPC xuất hiện phía sau cánh cửa.

“Xin chào?”

Gã ngẩng đầu lên, lập tức sững người. Đầu gã tràn đầy suy nghĩ rằng hình ảnh và video trên diễn đàn quả thực không hề cường điệu chút nào…

Lann nhìn động tác kéo quần của [Barbar Hao]. Dù biết về đức hạnh của những người chơi này, nụ cười trên mặt cậu vẫn cứng đơ.

“Tôi nghĩ anh đang cần giúp đỡ phải không?”

[Barbar Hao] giật mình, ngước lên, nhận ra Lann đang đứng bên ngoài phòng khám có ghi “Phòng trị liệu tâm lý”.

“…” Gã nhớ lại hành động vừa rồi, nhìn gương mặt Lann, rồi dứt khoát đáp: “Đúng vậy, tôi đang cần giúp đỡ. May mà cậu xuất hiện.”

Rồi gã thản nhiên bước theo Lann vào phòng khám.

Người trên phố thấy vậy bèn lộ ra vẻ thấu hiểu, tiếc nuối giải tán khi nhận ra không còn gì để xem nữa.

Chỉ còn một bóng người lặng lẽ quan sát phòng khám một lúc rồi vội vã lẩn vào đám đông.

[Barbar Hao] theo Lann vào phòng khám. Đương lúc Lann định mở miệng thì thấy người chơi này vui vẻ chìa tay ra và nói: “Chào cậu, tên tôi là [Barbar Hao]. Cứ gọi thẳng tên tôi nhé!”

Dứt lời, gã nhìn Lann bằng ánh mắt mong chờ.

Lann im lặng một lúc. Nhận ra ngay bản chất của tên người chơi này, cậu bèn nghiêm mặt nói: “Anh đến đúng lúc lắm. Tôi đang có việc cần anh giúp.”

“À... ừm... Sao cậu không gọi tên tôi?”

“Được rồi, anh Hao. Nhờ anh giúp tôi tìm một người nhé? Anh ta là bạn của một khách mà tôi quen. Nhưng gần đây lại mất tích.” Lann cung cấp địa chỉ, “Có lẽ manh mối nằm ở vùng ngoại ô, gần nhà máy Andrew.”

Tuyệt, đúng kiểu mở màn nhiệm vụ quen thuộc…

[Barbar Hao] im lặng một lúc. Gã thực sự muốn nhận nhiệm vụ này. Gã đã chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi bắt đầu trò chơi và biết rằng chuyện nhận được nhiệm vụ trong trò chơi chết tiệt này không hề dễ dàng. Thế nhưng gã không muốn từ bỏ ý định ban đầu.

“Thực ra cậu có thể gọi tên đầu của tôi…”

Lann mỉm cười: “Cảm ơn anh Hao.”

Nhìn người chơi Điêu Dân vừa rời khỏi vừa lẩm bẩm cái gì đó về ‘Có thể là do kỹ năng Sức Hút chưa đủ cao’, Lann thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù cậu từng rất thích chơi với đám Điêu Dân thú vị lại giỏi tấu hài này, nhưng trở thành nạn nhân của họ thì không hề dễ chịu chút nào.

Nếu được, cậu thích chơi với những người chơi theo phái nhập vai hơn. Ít ra thì họ cũng cư xử như những người bình thường trong phần lớn thời gian.

Nghĩ đến đây, Lann vội nhìn sang Ogilvy, phát hiện anh vẫn chăm chú vẽ tranh, dường như không để ý đến những điều bất thường ở chỗ cậu.

Lann thấy nhẹ nhõm hẳn. Cậu mở diễn đàn game. Đúng như dự đoán, bộ đếm ngược đã về 0, giai đoạn Closed Beta chính thức bắt đầu.

Vô số bài viết mới được đăng tải.

[Phó bản bệnh viện đã mở chưa? Tìm team đây!]

[Đừng để ý tới thằng ngốc trên kia. LV người chơi còn chưa đủ cao để mở phó bản cao cấp đâu. Nó lại còn là Điêu Dân!]

[Vào game rồi nhưng không biết làm gì cả!]

[Phân tích nghề nghiệp.]

[Tuyển thêm hai người vào đội. Đã có ba người rồi. Không nhận Điêu Dân!]

[Ai biết Lann ở đâu không???]

Tóm lại, diễn đàn rối như canh hẹ. Lann lướt qua và nhận thấy hầu hết người chơi dường như đều không biết phải làm gì sau khi chọn thuộc tính và điểm kỹ năng.

Đây cũng là một trong những nhược điểm của trò chơi, một trở ngại lớn khi chuyển thể loại từ TRPG sang MORPG.

Vấn đề nằm ở việc nhận nhiệm vụ.

Xét cho cùng, khác với đa số game online truyền thống, nhiệm vụ trong TRPG không thể nhận lặp lại, và cũng không thể đánh quái lên cấp như RPG. Điều đó có nghĩa là để đáp ứng nhu cầu nhiệm vụ của nhiều người chơi như vậy, khối lượng văn bản cần thiết cho mỗi nhiệm vụ sẽ vô cùng lớn.

Vòng Xoay Định Mệnh được quảng cáo là game chỉ dùng AI điều khiển, ngay cả phó bản cũng tự động sản sinh. Chẳng trách nhiều người ban đầu giữ thái độ nghi ngại như vậy.

Nhưng thời gian đã chứng minh trò chơi này có thể tồn tại lâu dài. Lann không biết họ đã giải quyết vấn đề này như thế nào trong giai đoạn đầu. Ở giai đoạn sau, người chơi có thể nhận nhiệm vụ thông qua các phe phái chính thức cỡ lớn như Cục Điều tra, thị trường ủy thác ngầm, cũng như các phó bản chiến dịch quy mô lớn.

Tất nhiên, trò chơi cũng có những tính năng độc đáo, chẳng hạn như hệ thống thiện cảm của NPC, mức độ chân thực và độ tự do gần giống Earth Online.

Đúng vậy. Tự do! Đây là từ khóa đặc trưng nhất của trò chơi. Tạo nhân vật mới tương đương với việc xóa sạch điểm số và bắt đầu một cuộc sống mới. Trong trò chơi này, người chơi có thể làm bất cứ điều gì, miễn là nó hợp lý.

Thậm chí là tranh cử tổng thống.

Quan trọng là thực sự có người làm được điều đó. Anh ta dùng diễn đàn để vận động, thu hút được một lượng lớn phiếu bầu từ người chơi. Trước khi Lann xuyên không, người này đã đắc cử thị trưởng và trở thành người chơi có điểm Uy Tín cao nhất trong cộng đồng.

Bài viết cập nhật liên tục về chiến dịch tranh cử của anh ta được xem là một trong những chủ đề thú vị nhất diễn đàn. Họ thậm chí còn cá cược xem anh ta sẽ đi được đến đâu. Tiếc là Lann còn chưa kịp biết kết quả kỳ bầu cử giữa nhiệm kỳ tiếp theo thì đã xuyên không mất rồi.

Một số người chơi khác thì đang tìm kiếm cậu ở khắp nơi, do ảnh hưởng từ video viral của Lann.

Cậu cảm thấy cực kỳ mâu thuẫn.

Một mặt, cậu hy vọng người chơi có thể trở thành khách hàng của mình. Xét cho cùng, việc điều tra các sự kiện có thể khiến họ mất điểm Lý Trí (SAN), không ít thì nhiều. Lúc đó cậu có thể thử xem mình có giúp họ hồi phục được không. Nhưng nghĩ đến Điêu Dân vừa tìm đến mình, cậu bỗng nảy sinh linh cảm chẳng lành.

Vài giây sau, cậu thấy một bình luận trả lời bài viết tìm NPC.

[Điêu Dân Số 1: Lann ở phòng trị liệu tâm lý góc Đại lộ số 7. Tôi vừa nhận được nhiệm vụ từ cậu ta.]

Lann: …

…….

Tại một quán bar trong thành phố.

Quán bar đóng cửa vào ban ngày. Thế nhưng quy định này chẳng có nghĩa lý gì với băng Black Poker. Đây là một quán bar do chúng điều hành, cũng là một cứ điểm của chúng.

Lúc này, quán vô cùng nhộn nhịp. Đèn noen nhấp nháy lóa mắt. Đám đàn em ngà ngà say nốc bia ừng ực. Vì sếp có lệnh nên chúng không dám uống rượu nồng độ cao. Những thằng không quen uống bia thì ngồi nhìn sàn nhảy, hau háu xem mấy cô nàng ăn mặc hở hang đang múa trên sân khấu, miệng không ngừng nhả ra những lời bậy bạ.

Bên quầy bar, một gã đàn ông tóc đen ngồi một mình, không màng đến cảnh ồn ào xung quanh, chỉ thong thả trò chuyện với người pha chế.

Mãi đến khi tiếng chuông điện thoại reo, gã mới liếc nhìn số người gọi và vẫy tay về phía sau.

Nhạc trên sàn nhảy lập tức tắt ngấm, tiếng ồn ào trong quán cũng im bặt.

Gã nhấc máy: “Alo?”

“Đại ca Callens, phòng trị liệu anh bảo em canh có động tĩnh rồi ạ.” Giọng bên kia do dự một lúc rồi nói tiếp, “Nhưng mà người vào đó chỉ là bệnh nhân bình thường thôi.”

“Sao mày biết nó là bệnh nhân?”

“Dạ... Vì nó trông rất điên? Nó bơi giữa đường, còn định cởi quần để bơi khỏa thân nữa.”

Callens im lặng một lúc: “Ừm, đúng là bệnh nhân tâm thần thật. Còn gì nữa không?”

“Dạ không... Đại ca Callens, phòng trị liệu này chẳng có gì đặc biệt cả, thậm chí còn chẳng thu hút nổi khách. Em có cần theo dõi tiếp không ạ?”

Người ở đầu dây bên kia không kìm được lời than phiền. Canh suốt ba ngày mà chẳng có tí kết quả nào thì ai chả bực.

Hắn nghĩ, đại ca Callens tốt đấy, nhưng thận trọng quá.

Đây không phải là lần duy nhất.

Mỗi khi Black Poker có việc, những cấp trên khác sẽ trực tiếp dẫn đàn em tới đánh úp ngay. Callens thì khác. Gã luôn điều tra kỹ lưỡng lai lịch, nhân sự, bối cảnh đối tượng. Chỉ khi nắm chắc mọi thông tin, gã mới ra tay.

Lý do chúng theo dõi phòng trị liệu là vì nội gián trong Sở Cảnh sát đã tuồn tin rằng Sean đã phản bội tổ chức, khai ra nhiều tình báo về Black Poker. Vì lẽ đó, chúng quyết định trả thù.

Tên chuyên gia tâm lý từng “thẩm vấn” Sean đương nhiên là mục tiêu đầu tiên. Nhưng đại ca Callens nhất quyết muốn quan sát thêm một thời gian để chắc chắn người kia chỉ là một người bình thường thân cô thế cô mới chịu ra tay.

Callens khịt mũi: “Mày nghĩ tao thận trọng quá, thậm chí là nhát gừng nữa phải không?”

Người ở đầu dây bên kia lập tức nói: “Không, không đâu ạ, em đâu dám...”

“Đừng chối. Mày nghĩ vậy, nhiều đứa cũng nghĩ vậy, tao biết hết.” Callens vừa nói vừa đảo mắt qua đám đàn em trong quán bar. Tất cả đều cúi đầu, tránh nhìn thẳng mắt gã.

“Tao không cần chúng mày phải giống tao. Thế nhưng tao khuyên chúng mày, muốn sống ở thành phố này thì phải biết cẩn thận.”

“Đương nhiên, cẩn trọng là một chuyện, không phải ai cũng có thể chõ mũi vào chuyện của chúng ta.” Callens biết đám đàn em đã bắt đầu mất kiên nhẫn, gã cũng lười nói thêm, “Tối nay chúng ta sẽ ra tay, bắt cóc thằng chuyên gia tâm lý đó. Ngày Trừ Ma sắp đến rồi, phải chuẩn bị món quà kỷ niệm cho thằng bạn cũ Albert chứ.”

Đám người trong quán bar reo hò phấn kích. Trong đầu các thành viên băng đảng, không gì kích thích hơn bạo lực, ma túy, đàn bà và kiếm chuyện với đám cảnh sát.

“Khoan, đợi đã.” Bên kia đầu điện thoại chưa cúp bỗng thốt lên, “Hình như có biến. Mẹ kiếp, đám này từ đâu nhảy ra vậy?!”

=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!