Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-
Chương 01: Yên tâm, ai cũng phải chết thôi.
12 Bình luận - Độ dài: 3,069 từ - Cập nhật:
Đêm đã về khuya.
[Druid] nằm sấp trên mặt đất, cơ thể gần như dính chặt với sàn, núp trong góc tối khuất tầm mắt nằm giữa bàn tiếp tân và sàn nhà, vờ làm một chậu cây vô tri vô giác.
Hắn lặng lẽ đếm nhịp tim trong đầu. Dẫu cảm thấy tẻ nhạt đến đâu, hắn cũng không dám logout để lướt diễn đàn. Hăn sợ đánh mất cơ hội duy nhất của mình.
Y tá trực quầy tiếp tân dường như đang xem phim, vừa xem vừa nhấm nháp thứ gì đó giống như chân gà. Thỉnh thoảng, cô ả lại mút xương và nhai rào rạo, thỏa thuê vô cùng, hoàn toàn không nhận ra có người đang trốn gần đó.
Từng giây từng phút trôi qua. [Druid] ngày một sốt ruột. Thời gian sắp tới ba giờ sáng, điều đó khiến hắn càng thêm tuyệt vọng. Ở đây, cứ ba tiếng là y tá thay ca một lần. Nếu không tìm được cơ hội ăn trộm chìa khóa, hắn chắc chắn sẽ bị phát hiện vào lúc đổi ca. Chưa kể kỹ năng [Lén Lút – Siêu Thành Công] mà hắn tốn biết bao công tung xúc xắc mới đạt được cũng sẽ mất đi hiệu lực.
Thời gian hồi chiều sau khi chết trong cái game chết tiệt này là 12 tiếng. Trong khi đó, bản thử nghiệm Beta sắp đóng cửa sau 10 tiếng nữa. Nếu hắn chết ngay lúc này, mọi nỗ lực và công sức thăm dò đều đổ sông đổ bể.
May thay, dường như GM trong game đã nghe thấy lời cầu nguyện của hắn. Vào thời điểm [Druid] đang nghĩ cách chết sao cho đẹp mắt, điện thoại bàn ở quầy tiếp tân bất ngờ reo vang.
Y tá trực ban mang vẻ thiếu kiên nhẫn đứng lên. Thân hình đồ sộ tạo ra tiếng động lớn khi rời ghế. Vì dây diện thoại không dài, cô ả buộc phải rời khỏi vị trí và di chuyển sang phía bên phải bàn làm việc.
Đến lúc rồi!
[Druid] nhìn chằm chằm chùm chìa khóa cạnh máy tính ở quầy tiếp tân. Tranh thủ lúc y tá di chuyển cơ thể, hắn vội vàng cúi xuống, cố kìm nén nhịp tim thình thịch và hét lên trong lòng: Đến lúc rồi! Tôi sẽ liều mình để lấy cắp được chùm chìa khóa đó!
Tim hắn đập như trống và adrenaline tăng vọt. Đúng lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên trong tâm trí.
[Đã đáp ứng điều kiện. Kích hoạt Kỹ năng: Đốt Vận ((tiêu hao May mắn để bù đủ điểm thành công)
[Kỹ năng: Diệu Thủ - Thất Bại]
[Tiêu hao 30 điểm May mắn]
Chùm chìa khóa âm thầm biến mất khỏi bàn. Núi thịt khổng lồ mang danh y tá không hề ngoảnh lại. [Druid] giả vờ không thấy được những ngón tay người đã bị ả gặm đến tận xương. Thừa lúc [Lén Lút] vẫn còn tác dụng, hắn cẩn thận di chuyển từ khoảng tối này sang khoảng tối khác rồi lẻn vào hành lang.
Đợi đến khi rời khỏi khu vực nguy hiểm, [Druid] nắm chặt chùm chìa khóa đánh đổi bằng 30 điểm May mắn, vẫn chưa thể tin mình đã thành công.
Một kẻ mới đạt tới cấp 10 như hắn đã sống sót trong một MAP yêu cầu đẳng cấp từ 30 trở lên, thậm chí còn đạt được chìa khóa quan trọng!
Không, đã tới tận đây rồi thì đâu thể từ bỏ chớ? Phải tranh thủ lúc CBT chưa đóng để lượm thêm thông tin. Như vậy thì mình sẽ có lợi thế hơn trong đợt test kín tiếp theo.
Với lòng tự tin đầy ắp, [Druid] bắt đầu sắp xếp lại những manh mối mà hắn đã thu thập được đến nay.
Đầu tiên, bệnh viện này chắc chắn có vấn đề. Ngày và đêm là hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Vào thời điểm màn đêm buông xuống, các bác sĩ và y tá bình thường sẽ biến thành những quái vật kỳ quái. Ví dụ như y tá quầy tiếp tân có cơ thể to mọng không khác gì núi thịt. Hắn nhớ rất rõ là cô ả có thân hình gầy gò vào ban ngày.
Thứ hai, bệnh viện này rất kỳ dị. Theo quan sát của [Druid], nhiều người đã mất tích một cách kỳ lạ ở đây, nhưng chẳng ai nhận ra điều bất thường.
Điều đó chứng minh… Đây rõ ràng là một phó bản có độ khó cao!
Trước đó, [Druid] đã lên diễn đàn game lập một topic cập nhập real-time quá trình khám phá bệnh viện của mình. Tiếc là game vẫn còn đang trong giai đoạn CBT, cấm stream nội dung, chỉ có thể đăng text và ảnh.
Thế nên, khi đạt được thứ có thể là đầu mối then chốt, [Druid] lập tức muốn đăng bài khoe khoang.
Khi định chụp ảnh chùm chìa khóa vừa tới tay, hắn mới phát hiện nó dường như còn đính kèm một bức ảnh.
Trước đó, hắn quá hồi hộp, hoàn toàn không để ý mình lấy được thứ gì. Xem ra hắn đã vô tình chôm luôn bức ảnh cùng chùm chìa khóa.
Nghĩ đến đây, [Druid] giơ ảnh lên. Dẫu chỉ nhìn thoáng qua, hắn vẫn bị sững sờ.
Tất cả là bởi… người trong ảnh quá đẹp.
Con người có thể sở hữu dung mạo hoàn hảo như vậy sao?
[Druid] từng xem qua vô số video về mỹ nhân nổi tiếng của các thời đại được đăng tải trên mạng, từ những quý ông quý bà Âu Mỹ sở hữu đường nét sắc sảo, đến ngôi sao Hồng Kông đầy sức hút, Nhật Bản tươi tắn năng động, thậm chí là gương mặt AI hoàn hảo không tỳ vết... Điều đó làm hắn luôn tự nhận mình là người đã chứng kiến hết kiệt tác đỉnh cao của Nữ Oa và Thượng Đế. Cho đến khi thấy được gương mặt này, hắn mới hiểu bản thân chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
Bức ảnh chụp một chàng trai trẻ mặc đồng phục bệnh nhân, có mái tóc hơi ngả sang màu bạch kim, cùng đôi mắt xanh như hồ lục bảo.
Da cậu nhợt nhạt đến mức gần như trong suốt, trông chẳng khác nào người mới thoát khỏi cơn bệnh hiểm nghèo, lại còn toát lên vẻ mong manh yếu ớt…
Mẹ kiếp. Ngay cả một thằng trai cốt thép như [Druid] cũng có thể hiểu được cái gọi là “mong manh dễ vỡ” trong miệng mấy fandom trên mạng, bởi cậu trai trong ảnh cho người ta cảm giác chỉ cần hơi dùng lực là có thể bẻ gãy vậy.
[Kiểm tra Ý chí…]
[Druid] hoàn hồn, nhìn thông báo hệ thống thình lình xuất hiện, không khỏi giật nảy mình.
“Gì cơ? Kiểm tra Ý chí á? Tôi có làm gì đâu… Này, ít nhất cũng phải cho tôi biết kết quả chứ! Đừng bảo lại là loại xúc xắc không hiển thị nhé?”
Hệ thống vẫn không phản hội. [Druid] đang định ping GM để “trút bầu tâm sự” thì đột nhiên khựng lại.
Một tiếng hét lớn đầy giận dữ vang lên từ phía quầy tiếp tân:
“Đứa nào?! Đứa nào đã lấy cắp ảnh của tao?!”
Tiếng bước chân nặng nề nhưng nhanh chóng vang lên từ phía sau. Đúng lúc này, kỹ năng [Lén Lút] sắp sửa hết tác dụng. [Druid] sợ hãi, vội vàng kích hoạt lại [Lén Lút].
[Lén Lút: Thất Bại]
“Ôi, anh trai ơi, chị đẹp ơi, đừng hành tôi lúc này chứ!”
Hệ thống game vẫn im lặng. Tiếng bước chân càng lúc càng rõ ràng. Thoáng trông thấy bóng người to lớn xuất hiện ở góc hành lang, [Druid] vội vàng chạy về hướng khác.
Đáng tiếc, đầu bên kia cũng vang lên tiếng giày cao gót gõ lộp cộp xuống sàn.
Kẹp giữa hai tiếng bước chân đang lại gần, [Druid] trở nên hoảng loạn hơn. Trong lúc vội vã, hắn vô tình va ngón chân vào ghế bệnh viện, đau điếng.
Tệ hơn là y tá ở quầy tiếp tân có vẻ đã nghe thấy động tĩnh. Tiếng bước chân dừng một chút rồi lao thẳng về phía hắn.
Tiếng giày cao gót sau lưng hắn cũng trở nên vội vã hơn.
Tiêu rồi.
[Druid] biết mình chết chắc. Hắn buồn bã mở chức năng ghi hình trong game, định ghi lại khoảnh khắc cuối cùng của bản thân trong bản thử nghiệm beta.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh sau lưng hắn đột nhiên mở toang. Một đôi tay vươn ra, kéo [Druid] vào trong. Hắn cảm nhận được một lực kéo rất mạnh đến từ phía sau. Ngay lúc hắn chuẩn bị hét lên theo bản năng thì đã bị một bàn tay bịt miệng.
“Suỵt, mấy người đó còn ở bên ngoài.” Người kia thì thầm bên tai hắn.
[Druid] bỗng rùng mình, không thể diễn tả cảm giác đó. Khi giọng nói ấy cất lên, hắn có cảm giác như não vừa bị điện giật, để lại cảm giác tê dại râm ran.
Trước khi hắn kịp mở miệng hỏi, giọng khàn khàn của y tá đã vang lên từ bên ngoài:
“Con chuột nhắt hèn hạ khốn nạn kia, tao sẽ xé xác mày, rồi moi ảnh của tao từ xác mày!”
[Druid] không khỏi hình dung ra bộ dáng của y tá tiếp tân. Với nhiều lớp thịt mỡ chồng chất trên cơ thể, cô ả không khác gì một núi thịt khi ngồi ở quầy. Làn da mỏng manh đến nỗi thấy rõ mạch máu đỏ và lớp mỡ vàng ở bên dưới. Đôi mắt ti hí thỉnh thoảng lóe lên vẻ đói khát. Đáng sợ nhất là cái miệng tô son đỏ choét như thể vừa ăn thịt trẻ con cùng hàm răng cá mập sắc bén có thể dễ dàng nhai nát xương cốt.
Sau khi [Druid] đăng tải bức ảnh chụp y tá tiếp tân, người chơi trên diễn đàn đã tự động đặt cho ả biệt danh “Đồ Tể Núi Thịt”.
Tiếng bước chân nặng nề dừng ngay trước cửa phòng bệnh. Khi [Druid] cho rằng Đồ Tể Núi Thịt sắp tông cửa vào thì một giọng nói khác thình lình vang lên từ bên ngoài.
“Cô đang làm gì thế?”
Giọng nói lạnh lùng đó cũng là giọng đàn bà.
Trước thanh âm này, Đồ Tể Núi Thịt – kẻ vô cùng đáng sợ trong mắt [Druid] – bất ngờ lộ ra vài phần hoảng loạn.
“Xin, xin lỗi, do có kẻ trộm đã lẻn vào nên…”
“Quay về vị trí của cô ngay.”
“Nhưng…”
“Có cần tôi nói lại lần thứ hai không?”
“K-không!”
Đến đây, [Druid] mới nhớ ra mình đã nghe được giọng nói đó từ đâu. Đây là giọng của y tá trưởng tóc đỏ!
Y tá trưởng tóc đỏ là một trong số ít NPC mà hắn từng tương tác trong bệnh viện này. Mái tóc đỏ rực rỡ, gương mặt xinh đẹp và trang phục thiên thần áo trắng khiến cô khá nổi tiếng trên diễn đàn. [Druid] thậm chí từng đùa rằng cô là (một trong số) “vợ” mình trong game.
Tuy nhiên, so với ban ngày, giọng nói của y tá trưởng tóc đỏ có phần lanh lảnh và lạnh hơn rất nhiều, khiến hắn không thể nhận ra ngay lập tức…
Nhưng điều đó cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. Đồ Tể Núi Thịt ban ngày còn là một cô gái tóc vàng mắt xanh có vóc dáng mảnh khảnh cơ mà. Bệnh viện ma quái vào ban đêm hoàn toàn khác ban ngày. Cuộc đối thoại cho thấy y tá trưởng tóc đỏ đáng sợ hơn Đồ Tể Núi Thịt nhiều.
May thay, sự ồn ào bên ngoài nhanh chóng lắng xuống. Tiếng giầy cao gót nện xuống sàn cũng xa dần. Dường như y tá đã chuyển sang tuần tra những khu vực khác. [Druid] thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thời gian để nhìn ân nhân của mình.
Vừa nhìn thoáng qua, [Druid] đã chết sững.
Người trước mặt chính là người mà hắn đã gặp cách đây ít lâu.
- Người xuất hiện trong bức ảnh đính kèm với chùm chìa khóa đánh cắp.
[Druid] từng cho rằng bức ảnh đã rất phóng đại, không ngờ người thực còn đẹp hơn ảnh rất nhiều.
[Druid]: ( ?﹃? )
[Đang kiểm tra Ý chí…]
Lời nhắc nhở từ hệ thống khiến hắn bừng tỉnh. Hắn gần như phải vận dụng toàn bộ ý chí mới có thể miễn cưỡng rời mắt khỏi gương mặt của chàng trai trẻ.
“Cảm ơn, cảm ơn cậu đã cứu tôi.”
“Không cần. Tôi chỉ thuận tay kéo anh vào đây thôi.” Chàng trai trẻ cười đáp, như thể vừa nhớ ra điều gì đó, “Hơn nữa, không cần cảm ơn vội như vậy đâu, nguy hiểm anh phải đối mặt còn lâu mới kết thúc.”
Trong phòng bệnh tối tăm, nụ cười vừa ẩn ý vừa bình tĩnh trên khóe môi chàng trai trẻ, kết hợp với bầu không khí kỳ lạ của bệnh viện đã khiến [Druid] có cảm giác bất an như thể vừa thoát miệng sói lại sa vào hang hùm.
“Không, không, không, xin lỗi vì đã quấy rầy, tôi đi ngay đây…” [Druid] lập tức xoay người, đặt tay lên nắm cửa.
Đúng lúc này, giọng nói bình tĩnh vang lên sau lưng hắn:
“Anh muốn ra ngoài ngay bây giờ sao? Anh chắc chứ? Người ở bên ngoài có vẻ vẫn chưa đi đâu.”
[Druid] sửng sốt. Hắn từ từ nhìn về phía cửa theo hướng mắt của chàng trai trẻ. Trước cặp mắt bình tĩnh của Lann, [Druid] chỉ chần chừ một thoáng, rồi nghiến răng, khom người xuống và ngòm qua khoe cửa.
Những gì hắn nhìn thấy khiến hắn chết sững.
Đôi giầy cao gót màu đỏ vẫn đứng yên trước cửa.
Y tá trưởng tóc đỏ không hề rời đi. Tiếng giầy cao gót xa dần ban nãy chỉ là một cái bẫy!
Làm thế nào mà…
[Druid] co rúm người trong góc phòng, cơ thể không ngừng run rẩy. Bên ngoài, y tá trưởng tóc đỏ dường như nhận ra mình đã bị phát hiện, bèn thôi giả vờ và cất giọng ngọt xớt, hoàn toàn trái ngược với giọng điệu lạnh lùng khi nãy.
“Cậu Lann, tôi là Mary đây. Đến giờ thay thuốc rồi. Cậu hãy mở cửa cho tôi.”
“Thay thuốc gì vào giờ này! Không được! Đừng mở cửa!” [Druid] rên rỉ, “Tôi không muốn chết đâu. Hu hu.”
Mặc dù chết trong game chỉ tương đương logout, nhưng có thể tiến sâu vào khu vực trung tâm đầy nguy hiểm trong phó bản như thế này thì sống được phút nào là lời thêm phút ấy!
Hắn không biết rằng Lann cũng cực kỳ bối rối.
Anh chàng này đến từ đâu vậy?
Lann là một người xuyên không. Kiếp trước, cậu đã táng thân trong biển lửa, rồi tái sinh trong thân xác của một người vừa được cứu khỏi hỏa hoạn. Cậu từng tưởng rằng mình rất may mắn. Thế nhưng, ý nghĩ đó đã tan biến chỉ sau ba ngày.
Thế giới này quá nguy hiểm.
Bệnh viện ngày và đêm khác nhau. Những y tá phi nhân tuần tra trên hành lang. Vô số quái vật ẩn hiện trong đêm tối. Việc không thể tránh thoát, không thể báo cho bất cứ ai đã khiến cậu vô cùng tuyệt vọng.
Thật là một thế giới tệ hại.
Tệ nhất là cơ thể này còn sở hữu dung mạo tuyệt đỉnh. Đó sẽ là một lợi thế lớn ở thế giới bình thường. Nhưng ở đây? Làm “kẻ được vô số quái vật yêu thương” trong cái địa ngục trần gian này? Chẳng khác nào sợ mình chết không đủ nhanh!
Sau khi chứng kiến cảnh bệnh nhân ở phòng bên cạnh vô tình mở cửa, rồi bị y tá ca đêm có vóc dáng khổng lồ lôi ra ngoài làm món ăn vặt vào đêm qua, Lann đã chẳng còn hy vọng vào thế giới này. Những thăng trầm mà cậu trải qua khiến cậu rơi vào trạng thái tuyệt vọng tột độ.
Mệt quá rồi, hủy diệt đi, nhanh lên.jpg
Y tá tóc đỏ là người quen của cậu. Tối nào cô ta cũng gõ cửa phòng cậu, cố gắng vào trong. Những quỷ quái trong bệnh viện dường như buộc phải tuân theo một quy tắc đặc biệt: Nếu bệnh nhân bên trong không mở cửa thì họ không thể vào phòng.
Chứng kiến số phận của bệnh nhân phòng bên, Lann thề sẽ không bao giờ mở cửa. Chết là một chuyện. Nhưng cậu không muốn bị biến thành xác khô hay bị nuốt chửng.
Dù đã thề sẽ không bao giờ mở cửa, Lann vẫn dang tay cứu khi thấy người ở bên ngoài. Cậu không có ý định gì khác. Nếu cậu nhất định phải chết trong thế giới này thì cứu được bao nhiêu hay bấy nhiêu.
Giọng nói nũng nịu ngoài cửa nhỏ dần. Y tá tóc đỏ có vẻ đã cảm nhận được quyết tâm không mở cửa của người bên trong. Giọng cô bắt đầu trở nên cáu kỉnh. Cửa bị đập mạnh như thể sắp bị phá đến nơi. Nhìn cảnh cửa rung lắc dữ đội, [Druid] có cảm giác con quái vật bên ngoài sắp xông vào bất cứ lúc nào.
“Cậu… cậu gì ơi, chúng ta không làm gì sao?” [Druid] run rẩy hỏi.
Với tâm trạng buông xuôi, Lann thờ ơ nhìn [Druid] và nói:
“Sống chết có số. Yên tâm, ai cũng phải chết thôi.”
[Druid]: …
Cái nhìn hờ hững này khiến [Druid] hiểu rằng câu “sống chết có số” rõ ràng đang ám chỉ chính mình. Câu “ai cũng phải chết” rõ ràng chỉ áp dụng cho hắn.
Là người yếu nhất giữa đám Boss, [Druid] thấy tâm lý mình sắp sụp.
=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=
12 Bình luận