Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-

Chương 11: Bị người chơi vây quanh

Chương 11: Bị người chơi vây quanh

Vào thời điểm băng Black Poker chuẩn bị gây sự với Lann, rắc rối đã ập đến cậu.

Lann im lặng nhìn bài đăng tìm NPC trên diễn đàn với hàng nghìn comment được cập nhật liên tục, lòng có linh cảm chẳng lành.

Tiếng ồn ào bên ngoài nhanh chóng biến linh cảm xấu của cậu thành sự thật.

Phòng trị liệu tâm lý của cậu bị người chơi vây kín.

Dáng vẻ của Ogilvy có thể làm người qua đường khiếp sợ, nhưng chẳng thể đe dọa nổi đám người chơi. Thậm chí vài người còn vây quanh anh để kiếm nhiệm vụ. Tiếc là Ogilvy chẳng thèm để ý. Sau khi người chơi xuất hiện, anh cất bút và khung vẽ đi, ngồi lù lù trước cửa như một pho tượng im lặng.

May mà có Ogilvy ở đây. Lann thầm nghĩ. Không có anh, đám người này đã ùa vào trong rồi. Nhìn Ogilvy một mình đối phó với đám đông, Lann thấy tội nghiệp quá. Cậu đành bước ra ngoài.

Vừa thấy cậu xuất hiện, những người đã mở sẵn máy quay hét toáng lên.

“Cậu ấy ra rồi kìa! Cậu ấy ra rồi!”

“Khoan, đừng chen lấn!”

“Hu hu, cuối cùng cũng gặp được waifu trong mộng!”

“Đồ phản bội! Bảo không đến mà còn đến. Tôi sắp bị đè bẹp rồi! Một đám kỹ nữ mưu mô.”

Lann bị vây chặt đến nỗi không thể cử động. Cậu bắt đầu cảm thấy hối hận, nhất là khi cậu thấy người qua đường trên phố nhìn về phía đây bằng ánh mắt kỳ lạ.

Không chỉ vậy, không hiểu sao đám quái dị thường lảng vảng trên phố cũng bắt đầu tiến về phía này.

Có phải vì đám đông tụ tập đã thu hút chúng không?

“Tôi nghĩ mấy người nên rời khỏi đây sớm thì tốt hơn.”

Nhưng giọng cậu quá nhỏ, bị át mất trong tiếng la hét om sòm của đám người chơi.

Thấy lũ quái dị càng lúc càng tiếp cận, nụ cười trên môi Lann dần trở nên gượng gạo.

Một trong những người chơi đang hào hứng quay phim “waifu” của mình bỗng run rẩy và bối rối lẩm bẩm: “Sao tự dưng thấy lạnh thế nhỉ?”

“Gì vậy? Game mà cũng thấy lạnh à?”

“Tại tôi tăng độ chân thực lên mà.” Người kia nhún vai, định tiếp tục quay phim NPC thì đột nhiên cảm thấy ớn lạnh.

Đồng thời, thông báo hệ thống bắt đầu nhấp nháy dữ dội trong đầu anh ta.

[Kiểm tra Linh Cảm - Thành công]

[Kiểm tra Trí Lực - Thất bại]

[Bạn cảm thấy không khí xung quanh đã thay đổi, nhưng không rõ chuyện gì đang xảy ra. Bạn chỉ có một suy nghĩ duy nhất: có lẽ nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt.]

Đám người chơi huyên náo dần im bặt.

Rõ ràng, không chỉ có một người chơi nhận được thông báo này. Vì đây là trò TRPG nên ai cũng để chỉ số Linh Cảm ở mức cao. Vậy nên hầu hết người có mặt ở đây đều nhận được cảnh báo tương tự.

Vì thế, tất cả người chơi đều im lặng. Không kể người chơi có vượt qua kiểm tra Linh Cảm và Trí Lực hay không, họ đều cảm thấy rùng mình đến lạ, như thể thứ gì đó vừa lướt qua người mình.

Cuối cùng họ mới để ý thấy vẻ mặt vô cảm của Lann. Cậu lạnh lùng nhìn họ, đoạn xoay người, kéo Ogilvy vào phòng trị liệu tâm lý rồi đóng cửa lại.

Không một người chơi nào dám cử động trong suốt quá trình đó. Ánh mắt lạnh lẽo, kết hợp với những lời nhắc nhở [Kiểm tra Linh Cảm] từ hệ thống đã khiến những người chơi khôn ngoan biết giữ mồm giữ miệng.

Lúc này, họ mới sực nhớ ra một điều.

Mặc dù diễn đàn vẫn đùa về chuyện có thể “cưa cẩm” NPC bằng hệ thống thiện cảm, nhưng Lann không phải nhân vật trong galgame thông thường.

Cậu ta được bao phủ bởi những điều bí ẩn.

Quái vật giết nhau vì cậu ta.

Ngoại Thần? Cựu Thần?

Không ai biết bộ mặt thật của đối phương là gì. Nhưng họ có thể chắc chắn cậu ta không phải là NPC thông thường.

Thế nhưng, nói thế nào đâu…

“Mấy người có thấy ánh mắt ban nãy không?”

“Lann có vẻ tức rồi.”

“Đúng vậy, chắc là do chúng ta quá đông nên cậu ấy thấy phiền.”

“Không, ý tôi là…” Một người chơi lộ ra gương mặt đỏ bừng vì phấn khích “Tôi còn phấn kích hơn!”

“Bỏ mẹ. Ở đây có thằng biến thái!”

……

Đậu má. Sợ thật. Tí nữa thì ngất.

Nhận thấy đám quái dị đi xuyên qua người chơi và tiến về phía này, Lann sởn cả gai ốc, bèn vội vàng kéo Ogilvy vào trong và đóng cửa lại.

Cậu quan sát cánh cửa một lúc. Đến khi chắc chắn những sinh thể dị thường đó không thể phá cửa vào, cậu mới từ từ thả lỏng.

Còn đám người chơi ngoài kia... thích đợi bao lâu thì đợi.

“Ogilvy, cậu có sao không? Có bị thương ở đâu không? Xin lỗi nhé, tại tớ dán quảng cáo lung tung, không ngờ họ điên cuồng thế.”

“Không sao.” Ogilvy lắc đầu, giọng nhỏ nhẹ, “Tôi sẽ ở lại đây với cậu. Hai người an toàn hơn một. Cậu còn muốn tiếp tục mở cửa không?”

“Nếu bọn họ biết phép lịch sự là gì thì được.” Lann thở dài. Thiếu tiền khiến con người mất cả chí khí, mà cậu lại cần tiền để sớm chuyển nhà. Giờ đây, cậu chỉ có thể trông cậy vào đám người chơi này.

Hy vọng họ sẽ sớm nhận ra cậu chỉ là một NPC bình thường không có chức năng đặc biệt. Chụp ảnh cũng được thôi. Làm ơn, hãy tới bằng thân phận bệnh nhân bình thường đi!

Lúc này, đám đông bên ngoài dần giải tán. Phần lớn đến đây bởi lòng hiếu kỳ chứ không phải fan cuồng. Sau khi vây quanh NPC một hồi, người chơi tan dần, chỉ còn vài người chơi vẫn kiên trì nán lại quanh phòng trị liệu tâm lý.

Họ không muốn rời đi, nhưng không dám trực tiếp xông vào do e ngại hình phạt tử vong. Tình hình nhất thời trở nên bế tắc.

Khi [Druid] hộc tốc chạy đến nơi, hắn thấy mấy người chơi vây quanh cửa phòng trị liệu tâm lý của Lann.

Một người chơi tinh mắt nhận ra ID của [Druid] bèn vẫy tay chào: “Này Đui, sao đến muộn thế?”

“Tôi chạy qua bệnh viện nhưng không phát hiện được gì cả.” [Druid] ngượng ngùng nói, “Lướt diễn đàn mới biết Lann ở đây.”

Người chơi [Black Cat] nói: “Cậu đến muộn rồi. Lann vừa vào trong, có vẻ cậu ta không thích ồn ào.”

Rồi anh ta hào hứng kể lại chuyện vừa xảy ra. Nghe đến đoạn nụ cười của Lann biến mất và tất cả người chơi có mặt phải kiểm tra Linh Cảm, [Druid] thực sự lo lắng cho họ: “Mấy ông to gan thật! Biết Lann không đơn giản mà cả đám vẫn còn kéo nhau đến là sao?”

[Black Cat] nhún vai: “Tại game có hệ thống thiện cảm mà. Ông biết đấy, từ khi video của ông lan rộng, không thiếu người muốn mở nhóm romance trong game. Đã bảo đây là TRPG chứ không phải galgame rồi!”

[Druid] phì cười, vỗ vai bạn với nụ cười ẩn ý: “Không sao, đợi họ trải qua cảnh OTP chết rớt và ăn phải thủy tinh là hiểu liền. Bi kịch mới là tinh hoa của TRPG. Ai chưa chết mất một hai CP, bạn thân hay đồng đội trong phó bản thì chưa được gọi là điều tra viên chân chính.”

“Cũng đúng.” [Black Cat] gật đầu, có chút thương hại đám tân binh vẫn lảng vảng quanh đó.

Người chơi lão làng đều biết chuyện không được gửi gắm tình cảm vào NPC, bằng không thì họ sẽ phải ăn bi kịch thay cơm, nhưng năm nào cũng có vài người chơi mới vô tri sa vào cái bẫy này.

[Druid] tò mò hỏi, “Người khác chưa đi thì tui còn hiểu, sao ông vẫn ở đây? Đợi tui à?”

[Black Cat] đợi mắt: “Đợi ông làm gì... Tui đang xem có thể nhận được nhiệm vụ từ Lann không. Ông cũng biết mà. Tìm nhiệm vụ trong game này khó lắm. Lang thang như ruồi không đầu thì quá lãng phí thời gian. Đến nay mới có một thằng Điêu Dân trên diễn đàn là nhận được nhiệm vụ, lại còn là nhận từ Lann nữa, nên là tui muốn thử.”

Dứt lời, anh ta có chút trầm tư: “Vả lại, ông không thấy nhược điểm của cái game này quá rõ sao? Nó yêu cầu người chơi phải tự tìm ra các yếu tố kích hoạt sự kiện. Mặc dù độ tự do và tính chân thực như thế thì tuyệt đấy, nhưng cũng khiến người chơi biến thành những con gà mất đầu, lang thang một cách vô định.”

“Vậy nên tui đoán mục đích của giai đoạn Closed Beta tiếp theo là để sửa lỗi này. Người chơi có thể sẽ tham gia một tổ chức thường xuyên đưa họ tiếp cận những sự kiện dị thường, hoặc có các NPC hướng dẫn cụ thể giúp người chơi tiếp xúc với các phó bản.”

“Ông nghĩ Lann chính là NPC kiểu đó?” [Druid] hiểu những điều anh ta muốn nói.

“Ừ.” Người chơi gật nhẹ, “Cậu ta là ứng cử viên khả dĩ nhất. Tuy diễn đàn giờ đang nghiêng về việc cậu ta là một Cựu Thần hoặc Tà Thần, nhưng ai dám khẳng định Tà Thần chắc chắn là kẻ thù của chúng ta chứ?”

“Vậy sao ông không vào thử xem?”

“À... Tui mới tạo ra nhân vật này được một tiếng thôi. Vào ngay bây giờ thì có chút mạo hiểm. Nên là tui đang đợi người có duyên.”

Thấy ánh mắt bạn thân hướng về mình, [Druid] lườm lại rồi tiến lên gõ cửa.

Đám người chơi tụ tập bên ngoài lập tức nhìn hắn như nhìn một dũng sĩ.

“Không cần thẻ nhân vật nữa à?”

[Druid] đắc ý nói: “Cứ đợi đấy.”

Chẳng mấy chốc, cửa phòng trị liệu tâm lý được mở ra. Lann đứng ở ngưỡng cửa, chỉ he hé cửa, khiến người chơi không thể nhìn rõ được biểu cảm, nhưng ai cũng đoán đó là một vẻ mặt lạnh lùng.

Thực tế, Lann đang rình xem đám quái dị bên ngoài đã đi hay chưa.

[Druid] nuốt nước bọt, bước lên một bước, nhanh nhẩu nói: “Chào cậu. Tôi là em sinh đôi của [Druid]. Tôi đã đến bệnh viện Arkham, nhưng không tìm thấy anh ấy ở đó.”

Hắn đang đánh liều. Lời giải thích này đầy lỗ hổng, chủ yếu dựa vào việc gương mặt nhân vật mới giống nhân vật cũ đến chín phần mười.

Lann định thần, bình tĩnh nhìn thoáng qua [Druid]: “Vào đi.”

Druid hưng phấn chuẩn bị bước vào trong thì bị ai đó nắm lấy cánh tay. Người bạn thân trong trò chơi đang nhìn hắn bằng ánh mắt cầu khẩn.

[Druid] hắng giọng: “Tôi dẫn theo một người nữa được không?”

“Được.”

[Druid] lập tức kéo [Black Cat] vào trong.

Đám người chơi còn tụ tập bên ngoài biến thành ong vỡ tổ.

…..

“Anh tên gì?”

“Andrew Druid.” [Druid] đã có sự chuẩn bị. Trước khi Lann hỏi thêm, hắn đã vội vàng khai tất tần tật, “Tôi đến đây tìm anh trai sinh đôi. Cậu gặp anh ấy bao giờ chưa? Anh ấy giống hệt tôi.”

Nhân vật mới của [Druid]có khuôn mặt không khác gì nhân vật cũ. Thân phận cũng là thân nhân. Đây là một thủ thuật trong Cthulhu TRPG. Sau khi nhân vật chết trận, người chơi có thể tạo ra một nhân vật mới là thân thuộc hoặc bạn bè để kế thừa di sản cũng như tiếp tục cuộc điều tra.

Nếu phó bản được tiến hành trong thời gian dài thì người chơi thậm chí có thể tạo ra một dòng họ từ ông, cha, con đến cháu. Hơn nữa, theo thiết lập chính thức của trò chơi, nhân vật mới có một tỷ lệ nhất định kế thừa độ hảo cảm mà NPC dành cho nhân vật cũ. Đó là lý do [Druid] dám tự tin tiếp cận Lann như vậy.

Dĩ nhiên, chuyện “người trong lòng” trên diễn đàn chỉ là mấy lời nói phét. [Druid] biết mình chưa đủ trình để đạt thành tựu đó. Hắn chỉ mong nhân vật cũ đã gây được chút ấn tượng với NPC bí ẩn này để có thể tiếp tục tạo dựng thêm thiện cảm.

Tiếc là hắn không biết Lann cũng có thể đăng nhập diễn đàn người chơi và đã đọc được bài viết của hắn

Lann nhìn [Druid], nở nụ cười mỉa. Cậu không ngại diễn kịch với hắn.

“Tôi đã gặp anh trai anh. Tiếc rằng người đó đã chết.”

“Chết rồi sao? Không... tôi không tin!” [Druid] giả vờ ôm đầu đau đớn, kêu gào thảm thiết vài tiếng, rồi ép ra được mấy giọt nước mắt… cá sấu. “Xin hãy nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra! Tôi nhất định phải tìm ra sự thật!”

[Black Cat] đứng cạnh hắn ta giật mình, lập tức nhận ra cách tiếp cận đứng đắn, bèn nhanh chóng bật máy quay.

Tốt lắm, Đui! Đây mới là cách chơi TRPG đúng đắn! Sắp sửa vào chế độ giới thiệu bối cảnh phó bản rồi!

Lann lắc đầu: “Đây không phải chuyện anh nên điều tra. Ít nhất là không phải lúc này!”

Lann vẫn nhớ mang máng về phó bản bệnh viện. Đây là một phó bản cấp cao từng nuốt chửng nhiều nhóm điều tra viên. Nó yêu cầu người điều tra phải có kinh nghiệm cơ bản về lĩnh vực thần bí mới có thể thông quan. Một phó bản khá khó ở giai đoạn đầu.

“Vậy khi nào tôi mới có thể tiến hành điều tra?”

“…” Lann nhìn hai người chơi hừng hực khí thế bèn nảy ra một ý tưởng, “Khi nào tôi thấy mấy người sẵn sàng. Trước đó, tôi sẽ giao cho anh làm vài việc. Tất nhiên anh có thể không nhận...”

Lann chưa nói hết câu, [Druid] đã hưng phấn kêu lên, “Tôi nhận!”

Bắt gặp ánh mắt đánh giá của Lann, hắn vội trầm giọng xuống và đau buồn nói: “Tôi chấp nhận.”

“Được rồi, vậy thì chờ tôi thông báo nhé. Nếu gặp phải bất kỳ vấn đề nào khiến anh cảm thấy không thoải mái khi đối mặt với các sự kiện kỳ lạ hay có vấn đề tâm lý thì cứ đến tìm tôi.” Lann nhún vai, “Dù gì thì đây cũng là một phòng trị liệu tâm lý mà.”

Mắt [Druid] sáng bừng. Hắn và [Black Cat] nhìn nhau rồi hỏi: “Người khác đến được không?”

Sự biết điều của [Druid] khiến Lann vô cùng hài lòng. Cậu nhếch môi cười: “Đương nhiên rồi. Ở đây tạm thời chưa áp dụng chế độ hội viên, hoan nghênh mọi người đặt lịch... miễn là biết xếp hàng.”

Lann nhìn đồng hồ, lại đuổi khách: “Mấy người về đi.”

[Druid] miễn cưỡng bước về phía cửa, cứ ba bước lại ngoái đầu một lần, cuối cùng dừng chân ngay tại cửa.

Hắn mở miệng: “Tôi có thể hỏi nốt câu cuối được không?”

Thấy Lann gật đầu, [Druid] nuốt nước bọt, hỏi: “[Druid]. Ý tôi là anh song sinh của tôi ấy. Anh ấy có quan hệ gì với cậu?”

Người bạn game của hắn trợn mắt.

‘Bồ tèo, gan ông to thật đấy.’

‘Chẳng lẽ ông bị tẩy não bởi cái bài post đó rồi sao?’

‘Tỉnh lại đi, đối phương có thể là…’

“Tôi và anh ta chỉ có duyên gặp một lần.” Lann trả lời.

Ừ thì cũng đúng…

“Nhưng mà…” Lann mỉm cười, “Không có anh ta thì chưa chắc tôi có thể rời khỏi bệnh viện.”

Lann biết rất rõ về những lời đồn đại và giả thuyết về danh tính của mình trên diễn đàn game. Nếu cậu khẳng định cái danh “tà thần” đó thì sẽ đạt được nhiều lợi thế hơn.

Nhưng với Lann mà nói, đêm kỳ lạ và đầy hiểu lầm ấy là cái mốc khởi đầu cho việc cậu một lần nữa can đảm đối mặt với thế giới này.

Điều đó mang ý nghĩa phi thường với cậu.

Vì vậy, cậu không muốn nói dối.

=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!