Hồi I: Arkham (1-51) -Đã Kết Thúc/Đang Chỉnh Sửa-
Chương 20: Bữa tiệc sắp được tổ chức
4 Bình luận - Độ dài: 4,367 từ - Cập nhật:
“Em trai!”
“Cậu!”
Cửa phòng vừa mở ra, ba anh em và người phụ nữ lao đến sát giường. Lann lùi sang một bên nhường chỗ. Cậu quay đầu, phát hiện ba người chơi nhìn chằm chằm mình, không hề tỏ ra ngạc nhiên.
Họ tin rằng một khi Lann quyết định ra tay thì chẳng có gì làm khó được cậu.
Riêng [Yeye], người chơi có nghề nghiệp là Lừa đảo, cẩn thận quan sát gia đình đang khóc, nhất là người đàn ông đang nằm trên giường.
[Tâm Lý Học – Thành Công]
[Bạn có thể nhìn thấy sự cuồng tín trên khuôn mặt ông ta. Bạn nhận ra ông ta biết ơn vị cứu tinh của mình từ tận đáy lòng.]
“Hóa ra là thế, mình hiểu rồi.” [Yeye] lén lút thì thầm với hai người chơi còn lại.
Lann nhạy bén quay đầu lại, nhưng do khoảng cách quá xa nên không nghe rõ họ nói gì. Tuy nhiên trực giác mách bảo cậu rằng đó chẳng phải chuyện tốt đẹp.
Người đàn ông được vợ và ba con vây quanh, cố gắng nhấc khóe miệng lên, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng chỉ phát ra được tiếng thở yếu ớt. Người phụ nữ cúi xuống lắng nghe, rồi ngẩng lên nhìn Lann với vẻ ngạc nhiên: “Lann… Ngài Lann, Carmen muốn nói chuyện với ngài.”
Ở đây chỉ có [Yeye] và ba anh em nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu người phụ nữ. Lann bước lại gần, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cậu vừa mới đến gần, người đàn ông gầy trơ xuông bỗng kích động một cách rõ rệt. Lann giật mình, vô thức trấn an: “Đừng vội, tập trung tĩnh dưỡng cơ thể cho tốt trước đi.”
Nghe vậy, người đàn ông vốn đang thở hổn hển liền yên lặng. Ông không cố nói nữa, chỉ nhìn chằm chằm Lann.
Người phụ nữ và ba anh em rất biết ơn Lann cùng ba người chơi, nhiệt tình mời họ ở lại ăn cơm tối. Lo lắng về phòng khám, Lann lịch sự từ chối. Ba người chơi thì vui vẻ nhận lời vì lý do gì đó.
Khi ra về, cậu nhận được tiền khám bệnh cao hơn nhiều so với số thỏa thuận ban đầu. Lann nhìn qua rồi trả lại phần tiền thừa.
“Theo thỏa thuận thì phí khám chữa bệnh là 1000 Bạc Tây.”
Bản thân Lann không hiểu người đàn ông đã thoát khỏi sự kiểm soát tinh thần của Bướm Nuốt Hồn như thế nào, lại càng không làm được gì nhiều, đương nhiên sẽ không chịu nhận thêm tiền.
Hơn nữa, nhìn tình trạng của người đàn ông, cậu không biết về sau ông ta có hồi phục được không. Từ cách bài trí ngôi nhà cũng thấy được họ không mấy dư dả, Lann càng không tiện đòi thêm tiền.
Người phụ nữ vẫn cố thuyết phục cậu ở lại. Trong đầu chỉ có phòng trị liệu và bạn cùng phòng đang đợi ở nhà, Lann nói lời tạm biệt với bà.
……
Linh cảm xấu của Lann đã ứng nghiệm.
Cậu đến phòng trị tâm lý, xác nhận không có vấn đề gì rồi mới về nhà. Trong lúc vui vẻ dùng bữa cùng Ogilvy, cậu bỗng hứng lên muốn xem mọi người trên diễn đàn đã thảo luận đến đâu.
Kết quả là thấy bài viết hot nhất diễn đàn đến từ đội Điêu Dân. Lúc này, cậu mới biết là trong ba người chơi đó có người đang livestream game.
Lann: … Đợi đã, chẳng lẽ…
Quả nhiên, ngay giây tiếp theo, linh cảm chẳng lành trở thành hiện thực.
Vì là nhiệm vụ quỹ tiền thưởng nên tất cả người chơi đều nhận được thông báo. Đây còn là nhiệm vụ đặc biệt đầu tiên được kích hoạt trong trò chơi nên họ tất nhiên sẽ hưởng ứng. Dù chẳng hề biết địa điểm nhiệm vụ ở đâu, phần lớn người chơi vẫn bỏ tiền với suy nghĩ "phí đăng ký không đáng là bao."
Rồi, những người chơi bỏ tiền này nhận được nhắc nhở từ bạn bè người thân, ồ ạt kéo đến nơi kích hoạt nhiệm vụ, tức là phòng livestream của [Yeye].
Sau khi Lann nói ra giá trị của tiêu bản bướm, lượt xem tăng đột biến, bình luận đua nhau chạy qua màn hình, nhất là lúc [Yeye Hao] nhanh chóng phản ứng và tiến vào phòng dùng kỹ năng giám định.
Do tính chất đặc biệt của trò chơi hệ Cthulhu, hiệu quả kỹ năng [Giám Định] bị giảm mạnh. Nếu không tăng cao điểm kỹ năng chuyên môn liên quan, bạn chỉ có thể giám định ra vài thông tin lẻ tẻ. Tất nhiên, nếu đã nắm được phần lớn thông tin về vật phẩm thì tỷ lệ giám định thành công sẽ tăng đáng kể.
Nhờ thông tin về tiêu bản "Bướm Nuốt Hồn" do Lann cung cấp, [Yeye Hao] đã giám định thành công và đạt được thông tin sau:
[Kén Bướm Nuốt Hồn
Phân loại: Đạo cụ/Nguyên liệu ma dược
Cấp bậc: A
Mô tả: Nguyên liệu cốt lõi để chế tạo ma dược Nhập Mộng. Khi gần người, cứ mỗi 3 giờ phải kiểm tra Ý chí một lần. Nếu thất bại sẽ mất 13 HP và 25 điểm Tinh thần. Sau 3 lần thất bại liên tiếp, người sở hữu sẽ rơi vào trạng thái Điên loạn tạm thời, sinh lực liên tục suy giảm và không thể dừng lại. Quá trình này bất khả nghịch.]
Đạo cụ/Nguyên liệu ma dược cấp A!
Lại còn là nguyên liệu cốt lõi để chế tạo ma dược cao cấp Nhập Mộng!
Thứ này có thể xuất hiện ở thôn tân thủ sao? Vận khí nghịch thiên à???
Bình luận lập tức bốc mùi chua loét.
[Huhuhu tôi không tin, sao lại thế được! Phá game à! Đừng nói ma dược, tôi giờ còn chưa thấy đạo cụ cấp thấp nhất là gì, sao lại có người lấy được đạo cụ cấp A chứ?!]
[Gian lận, chắc chắn là gian lận! Tôi không quan tâm, không phải của tôi thì chắc chắn là gian lận!]
[Bán không? Mua với giá cao đây!]
[Khôn như mày quê tao xích đầy. Mày tưởng chỉ có mày mới thấy tiềm năng game này à? Streamer đừng bán nhé! Đây là món phá game cực phẩm đấy!]
Bình luận vừa xẹt qua một đống chanh, bên cửa sổ đột nhiên xuất hiện một cái bóng.
Đây là cảnh Lann đã tận mắt chứng kiến từ góc nhìn thứ nhất. Một thứ gì đó bay vào từ ngoài cửa sổ. Khói dày đặc ngay lập tức tràn ngập căn phòng. Một người đeo mặt nạ phòng độc đập vỡ cửa sổ, xông thẳng đến chỗ đặt tiêu bản.
Tất nhiên, hai người chơi đã cố gắng chống cự. Nhưng [Barbar], người duy nhất có sức chiến đấu, giờ mới chạy đến cửa, còn hai người chơi kia thì...
Nói thế nào đây.
Họ đã đầu tư quá nhiều vào kỹ năng chuyên nghiệp để thuận lợi cho việc lừa đảo, khiến khả năng chiến đấu chỉ đủ để bắt gà.
Tóm lại, kẻ đột nhập chế ngự họ còn dễ hơn bắt gà. [Barbar] hít khí gây mê nên choáng váng, hoàn toàn không phải đối thủ của hắn. Cuối cùng, kẻ đột nhập đoạt được tiêu bản con bướm, còn Lann cùng ba anh em đến muộn chỉ kịp nhìn hắn bỏ chạy.
Bình luận đã không còn cay cú, mọi người tiếp tục vui vẻ bình thường.
[Tôi biết ngay mà! Ở giai đoạn này, người chơi không thể sở hữu đạo cụ này đâu!]
[Thật logic! Trẫm vô cùng hài lòng]
[Chột tô ma tệ! Mấy người vui cái gì? Ba người kia ngay khi Lann nói ra thông tin đã vội upload lên rồi, giờ tiến độ nhiệm vụ tăng thẳng 30% luôn!]
[Nà ní?!]
Nhiệm vụ quỹ tiền thưởng phân chia phần thưởng dựa trên mức độ quan trọng của manh mối do mỗi người cung cấp. Ai ngờ, khi đa số người chơi còn chưa bắt đầu điều tra, đã có người chiếm luôn vị trí dẫn đầu rồi.
[Hu hu! Ghen tị quá đi mất! Khác gì tiền tự rơi vào đầu đâu!]
[Bất công! Rõ ràng là bất công!]
[Chẳng có gì bất công ở đây cả, họ tự dò ra địa điểm nhiệm vụ, lại tình cờ gặp Lann, Lann lại 'tình cờ' biết loại đạo cụ này nên thân thiện chia sẻ thông tin... Đụ má, càng nói càng thấy cay!]
[Huhu! Chìa khóa chính là Lann qwq! Tôi biết mà, theo sát cậu ấy chắc chắn có lợi, tôi biết mà orz!]
[Chỉ có mình tôi thắc mắc Lann đến đây làm gì à? Lúc đầu bình luận còn đoán, nhưng từ khi nhiệm vụ quỹ tiền thưởng xuất hiện thì ai cũng quên bẵng nó luôn!]
[Không phải vì tiêu bản, nếu không cậu ấy sẽ không tùy tiện nói ra thông tin đó như vậy.]
[Ừm... Tuy tiêu bản Bướm Nuốt Hồn là cấp A, nhưng Lann chẳng hề để tâm, có lẽ loại đạo cụ ở mức này không đủ để lọt vào mắt xanh của cậu ấy rồi.]
Đọc đến đây, lông mày Lann giật giật.
Không phải thế! Cậu có coi thường đâu, chẳng qua không dùng đến nên không quan tâm thôi. Chia sẻ cho người chơi là vì cậu thấy bỏ qua thì phí quá.
Dù người chơi có chút điên, họ lại là lực lượng hiếm hoi thực sự nghiêm túc trong việc cứu thế giới. Tuy cá nhân cậu luôn muốn tránh xa người chơi, nhưng xét từ góc độ một người bình thường sống trong thế giới này, cậu vẫn hy vọng người chơi có thể trở nên mạnh mẽ hơn.
Lúc này, một dòng bình luận đặc biệt xuất hiện, rõ ràng là do chính streamer gửi.
[Yeye: Tao biết mục đích Lann đặc biệt ra ngoài một chuyến rồi, xem đến cuối tao sẽ giải thích.]
Lann: Hả? Khoan đã, mình chỉ đến để lấy tiền khám bệnh thôi mà.
Đám này lại hiểu lầm gì hả?
Với tâm tình nặng nề, Lann tua thẳng đến phần cuối video. Lúc này, sự kiện đã kết thúc, cậu đã rời khỏi đây, đoạn ghi hình còn lại là cảnh nhóm [Yeye] quyết định ở lại.
“Tao đoán là Lann đặc biệt ra ngoài một chuyến chính là vì nhóm người này.”
[Yeye] khẽ thì thầm với [Barbar] và [Shushu], giọng vừa đủ để khán giả livestream nghe thấy.
“Bọn bay nghĩ mà xem. Cậu ta thậm chí còn chẳng để ý đến đạo cụ cấp A. Từ khi chúng ta vào game đến giờ, có mấy lần thấy Lann ra khỏi phòng trị liệu tâm lý vào ban ngày chưa?”
Lann: Đó là vì thế giới bên ngoài quá nguy hiểm...
“Ý mày là sao?”
Sau khi kích hoạt kỹ năng [Tâm Lý Học] với người đàn ông trên giường, [Yeye] đã nói cho hai người còn lại biết kết quả phán định và tự tin đưa ra suy đoán của mình: “Bọn bay nghĩ thân phận Lann là gì? Là Tà Thần đang lẩn trốn! Thứ cậu ta cần nhất là gì? Tất nhiên là tín ngưỡng và thế lực rồi! Nhất là tín đồ có sở trường khác nhau!”
Nhìn hai người còn lại có vẻ nửa tin nửa ngờ, [Yeye] dứt khoát tiến lên phía trước, mạnh dạn hỏi:
“Xin hỏi, mấy người có bán thuốc không?”
Người phụ nữ ngạc nhiên nhìn anh, mỉm cười đáp: “Bán chứ.”
“Vì cậu Lann đã cứu em trai tôi nên mấy người mua thuốc ở đây sẽ được giảm 20%. Tuy nhiên, chỉ có em trai tôi mới đủ khả năng pha chế các loại thuốc cấp cao. Trước nó bình phục hoàn toàn thì tôi chỉ có mấy loại thuốc kém hiệu quả hơn thôi.”
[!]
[!]
[Má! Thương nhân ma dược!?]
[Shop NPC đầu tiên?! Hơn nữa còn là ma dược?!]
[Đợi đã! Mấy người nghe NPC này nói gì không? Ba Điêu Dân này được chiết khấu 20% đấy???]
Bình luận lại đồng loạt spam biểu tượng quả chanh.
[Tao biết mà, tao biết lẽ ra phải cày điểm thiện cảm của vợ tao. Tao không nên quấy rầy Callens chỉ vì hắn giao nhiều nhiệm vụ hơn (thì thầm)]
[Tao thề từ hôm nay sẽ theo sát Lann không rời (thâm tình)]
[Chê. Đó là thích Lann sao? Rõ ràng là thèm lợi ích từ cậu ta, bọn bay đáng khinh!]
[Thế mi không thèm à?]
[.....Thèm!]
[Chà. Hóa ra người được Lann cứu có thể chế tạo ma dược cao cấp hơn?? Bảo sao đáng để cậu ta chạy một chuyến.]
[Tao sớm phát hiện ra rồi, bọn bay có thể tua lại video livestream, xem ánh mắt của người đó sau khi được Lann cứu, chắc chắc, đúng chuẩn cuồng tín luôn.]
Lann đau khổ nhắm mắt lại, không muốn nhìn thêm bất kỳ bài đăng hay bình luận nào phân tích mục đích của mình nữa.
Cứ nghĩ đến việc khó khăn lắm mới khiến người chơi trở nên bình thường một chút, rồi bọn họ lại quay về trạng thái ban đầu khiến cậu không khỏi rùng mình.
Thôi nào! Cậu thực sự chỉ là người bình thường thôi, đừng thêm thắt vai trò cho cậu nữa!
Cậu thực sự không phải Tà Thần!
“Lann?”
Cảm giác mát lạnh trên trán khiến Lann hơi ngẩn ngơ, cậu nhìn thấy vẻ lo lắng của Ogilvy: “Cậu không sao chứ? Đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
“Không, rất ngon.”
Lann tắt bình luận của diễn đàn bằng suy nghĩ, tập trung vào món ăn ngon trước mặt. Vì lý do nào đó, những món ăn Ogilvy nấu đều rất hợp khẩu vị cậu. Lann dùng nĩa cuộn một lượng lớn mì Ý đưa vào miệng, lộ ra nụ cười thỏa mãn.
Hu hu quá ngon.
Trong thế giới lạnh lẽo này, chỉ có bữa cơm của bạn cùng phòng còn chút ấm áp.jpg
“Cảm ơn cậu, Ogilvy. Nếu không có cậu thì có lẽ tớ đã không thể kiên trì nổi...”
“Hử?” Ogilvy nghiêng đầu, vóc dáng oai vệ bỗng có phần ngây thơ khi thực hiện động tác này. “Tôi có làm gì đặc biệt đâu.”
“Không, cậu không làm gì cũng đủ rồi.” Lann chân thành nói.
Đừng động não giống bọn người chơi trên diễn đàn, cũng đừng đâm sau lưng cậu như những người khác, đó là sự giúp đỡ lớn nhất.
Ít ra bên cạnh cậu còn có một người bình thường, đúng không?
Ogilvy lộ ra nụ cười hơi ngượng ngùng, đứng lên: “Để tôi đi lấy bánh ga-tô nhé.”
Ogilvy rời khỏi phòng ăn nơi hai người dùng bữa, đi ngang qua cầu thang, cánh cửa dẫn xuống tầng hầm phía dưới cầu thang khẽ lay động, dường như truyền ra tiếng rên rỉ đau đớn của con người.
…
Lann ăn xong bữa tối mới thấy Ogilvy cầm bánh trở về. Cậu hơi thắc mắc: “Sao lâu thế?”
“Bởi vì... tôi vô tình làm đổ giá vẽ, nên phải mất công dọn dẹp một lúc.”
Ogilvy nói rất chậm, như thể đang suy nghĩ từng lời. Nhưng anh vốn ít nói nên Lann không nhận ra điều gì bất thường.
“Vậy à. Bức tranh của cậu thế nào rồi?”
“Cũng được... Khi nào vẽ xong tôi sẽ cho cậu xem nhé.” Ogilvy nói, “Phòng trị liệu tâm lý của cậu...”
“Hả?”
“Không có vấn đề gì sao?”
“Không có gì.” Lann không thể kể cho Ogilvy về chuyện người chơi và những điều quái dị. Trong mắt cậu, người bạn cùng phòng này là một người tốt cực kỳ hiếm có, không nên bị cuốn vào những chuyện như thế.
“Gần đây cũng đã dần đi vào quỹ đạo rồi. Tuy có chút rắc rối nhỏ, nhưng tớ có thể tự giải quyết được.”
Nếu phải nói thứ gì rắc rối hơn thì đó là nhiệm vụ quỹ tiền thưởng cùng với sự quấy rầy của người chơi.
Tuy nhiên Lann đã quyết định không tiếp tục can thiệp. Nói cho cùng, nhiệm vụ này chẳng liên quan gì đến cậu. Cậu chỉ ra ngoài để kiếm tiền khám bệnh thôi.
Ogilvy không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cậu. Lann vẫn cúi đầu ăn bánh ga-tô, đến khi thực sự không chịu nổi mới ngẩng lên: “Nếu tớ cần giúp đỡ thì tớ sẽ nói.”
Ogilvy lúc này hài lòng dời mắt sang chỗ khác. Ăn xong, Lann định lên lầu nghỉ thì phát hiện Ogilvy lặng lẽ đi theo sau.
Cậu quay lại, do dự hỏi: “Lại là nghi thức đó à?”
Ogilvy trầm mặc gật đầu.
Sau khi Lann xuất viện, Ogilvy cứ cách một thời gian sẽ yêu cầu làm một việc với cậu, nói rằng đó là truyền thống quê họ, mang ý nghĩa cầu phúc bình an.
Thực ra đây chỉ là chuyện nhỏ. Lann biết trò chơi này lấy bối cảnh phương Tây, nhiều người có tôn giáo hoặc đặc trưng dân tộc riêng. Lann rất hòa thuận với bạn cùng phòng. Ogilvy chủ động gánh vác phần lớn việc nhà, nấu ăn lại ngon, quan trọng nhất là đã chăm sóc cậu khi cậu nhập viện. Việc chiều theo nghi lễ nhỏ của anh cũng chẳng có gì to tát.
Lann liền ngồi lại cho ngay ngắn. Ogilvy thì bưng một chén nước trong từ bếp ra, dùng ngón trỏ và ngón cái nhúng lấy chút nước, bước đến trước mặt Lann, hai ngón tay chầm chậm chạm lên trán cậu, dường như đang vẽ một hoa văn gì đó.
Sau đó, anh từ từ cúi người xuống, thân hình cao lớn gần hai mét bao trùm Lann. Mặc dù Lann biết Ogilvy không có chút địch ý nào, cũng sẽ không gây tổn hại gì cho mình, cậu vẫn cảm thấy áp lực từ chênh lệch thể hình, giống như một con vật nhỏ trong tự nhiên sẽ vô thức lùi lại khi đối mặt với voi hay hà mã.
Ogilvy nắm tay Lann, ngăn cản động tác của cậu. Cả hai gần sát nhau. Anh ghé môi bên tai Lann. Đoạn cậu nghe thấy Ogilvy thì thầm bằng một ngôn ngữ mà cậu không hiểu.
【Hy vọng cậu bình an khỏe mạnh, hy vọng từ nay tai họa rời xa.】
Nghĩ đến lần Ogilvy giải thích ý nghĩa những câu này, tai Lann hơi nóng lên.
……
Ngày hôm sau, khi phòng trị liệu tâm lý mở cửa trở lại, Lann bị người chơi bao vây đúng như dự đoán.
Trong nháy mắt, Lann hối hận, biết thế cậu không nên cố gắng tỏ ra mạnh mẽ. Lẽ ra cậu nên nhờ Ogilvy đến giúp trước khi ra ngoài vào sáng nay.
May mà cậu nhanh chóng tìm ra cách kiềm chế người chơi.
Đó chính là giảm độ thiện cảm.
Lann biết trò chơi này có hệ thống thiện cảm NPC. Tuy nhiên, cậu kiếp trước không chơi kiểu đó, nên còn khá xa lạ với hệ thống này.
Cho đến khi người chơi ùn ùn kéo đến vây kín cửa phòng trị liệu, thậm chí còn ảnh hưởng đến người đi đường.
[Độ thiện cảm của Lann -5]
Người chơi giật mình.
Thấy Lann có khuôn miệng tủm tỉm còn toàn thân tỏa khói đen đứng trước cửa phòng trị liệu, họ bèn tự giác xếp hàng.
Lúc này, Lann mới thở phào nhẹ nhõm. Phản ứng từ người chơi khiến cậu nhận ra cách kìm chế họ.
Cậu cứ tưởng thời gian tới sẽ trở nên yên bình, ai dè phòng trị liệu hôm nay lại đón một vị khách quý ít đến.
Callens của Black Poker.
Đây là lần đầu tiên Callens chủ động gặp cậu. Lann đeo mặt nạ bình tĩnh, trong lòng thì lặng lẽ cảnh giác.
Phải chăng gã đã phát hiện ra sự thật người chơi không phải tín đồ của cậu và cậu cũng chỉ là người bình thường? Chết tiệt, Albert vẫn chưa về, tin nhắn gửi cho anh ta đều chìm xuống biển, tiếp theo phải làm sao? Có nên báo cảnh trước không?
Callens hoàn toàn không biết mớ suy nghĩ của Lann. Trong ánh mắt âm thầm cảnh giác của cậu, gã cung kính dâng một tấm thiệp mời.
“Đây là?”
“Thủ lĩnh của chúng tôi sắp tổ chức một bữa tiệc, ông ấy hy vọng có thể mời ngài tham gia.” Callens nhỏ giọng, “Tất cả thế lực ngầm ở Arkham sẽ tham gia bữa tiệc này. Họ có thể có chút dị nghị với hành vi gần đây của những người dưới trướng ngài.”
Lann ngẩn người một giây, mới phản ứng được 'người dưới trướng' mà Callens nói chính là người chơi.
......À, chuyện này, hiểu lầm này càng lúc càng lớn thì phải?
Nghĩ đến tính cách không sợ trời không sợ đất của Thiên Tai Thứ Tư, nghĩ đến những tội lỗi mà mình phải gánh trong tương lai, Lann như bị sét đánh. Thế nhưng, cậu không thể giải thích vào lúc này. Nếu không, có khi ngày mai cậu sẽ bị đám băng đảng này dìm xuống hồ cũng nên.
Tuy nhiên, Callens dường như hiểu lầm sự trầm mặc của Lann. Gã hơi cúi đầu, tránh nhìn thẳng vào mắt Lann, chỉ dám dùng khóe mắt để liếc trộm biểu cảm của cậu. Thấy Lann vẫn giữ nguyên sắc mặt, tỏ vẻ hoàn toàn không để tâm, gã vội nói: “Đương nhiên, tôi biết ngài không quan tâm đến chuyện này. Chúng tôi sẽ cố hết sức không để họ làm phiền đến ngài, xin ngài... nể mặt ạ.”
Lann im lặng hồi lâu, có phần do dự không biết nên làm thế nào. Cậu hiểu được hàm ý trong lời Callens. Các thế lực khác ở Arkham rất bất mãn với hành vi táo bạo của người chơi. Lý do họ vẫn chưa áp dụng hành động là vì Black Poker đã ngăn họ lại.
Black Poker đã tỏ thiện ý với cậu. Rất có thể là nhờ nỗ lực của Callens. Xét theo mọi gốc độ, cậu không có lý do nào để từ chối lời mời này.
Sau một hồi suy nghĩ, cậu nhận lấy thiệp mời. Callens cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt lộ vẻ thoải mái: “Vậy thì chúng tôi xin kính chờ ngài đến.”
Nói xong, gã định đứng dậy ra về. Đúng lúc này, Lann lên tiếng: “Gần đây Black Poker có cử ai đi cướp tiêu bản bướm của người Kamui không?”
Callens ngẩn người, nhíu mày suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Tôi chưa bao giờ nghe thấy hoạt động tương tự. Có thể là hành vi cá nhân của thành viên cấp dưới trong băng. Người Kamui đó là bạn của ngài sao?”
Lann nhanh chóng lắc đầu: “Không phải, tôi chỉ tình cờ bắt gặp chuyện này thôi... Tiêu bản bướm đó...”
Cậu dừng lại một thoáng: “Nó còn được gọi là Bướm Nuốt Hồn, không phải thứ tốt đẹp, nếu rơi vào tay người thường sẽ gây ra tai họa, tốt nhất là nên xử lý nó càng sớm càng tốt.”
Nghe Lann nói vậy, Callens cũng lộ vẻ nghiêm túc: “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ báo với thủ lĩnh và điều tra xem ai đã làm chuyện này.”
Callens rời khỏi phòng tâm lý trị liệu. Lann nhìn những bài đăng đang thịnh hàng trên diễn đàn, biết ngay là người chơi vẫn đang điều tra vụ việc này.
Dẫu 30% phần thưởng đã rơi vào túi của ba người chơi nào đó, đây vẫn là nhiệm vụ đầu tiên mà tất cả người chơi có thể tham gia kể từ khi mở server, người chơi còn lại chắc chắn sẽ không từ bỏ.
Tiến độ điều tra của người chơi được cập nhật liên tục trên diễn đàn. Thậm chí những người như [Yeye] còn livestream trực tiếp. Nhờ Lann mà ba người chơi này hiện vẫn dẫn đầu cuộc điều tra, họ đương nhiên không từ bỏ lợi thế này, vẫn miệt mài tìm hiểu xem tiêu bản Bướm Nuốt Hồn đến từ đâu và giờ đang nằm trong tay ai.
Lann lướt qua một lát, trong lòng nảy sinh chút cảm giác kỳ lạ.
Cậu nhớ rằng ở kiếp trước, điểm kích hoạt của nhiệm vụ quỹ tiền thưởng này dường như không liên quan gì đến tộc Kamui? Phải chăng là do hiệu ứng cánh bướm nên người chơi mới kích hoạt nhiệm vụ này sớm như vậy?
Vốn dĩ, ở kiếp trước, hình như một gã đen đủi nào đó đã thất bại trong cuộc tranh giành tiêu bản Bướm Nuốt Hồn và chết thảm. Vì gã chết vào thời điểm đặc biệt nên phát sinh biến dị và để lại Chấp Niệm.
Chấp Niệm này đã ám một người có linh cảm khá cao, khiến người đó nhờ người chơi điều tra, dẫn đến việc kích hoạt nhiệm vụ quỹ tiền thưởng.
Chấp Niệm thực ra là một thứ rất giống ma, thường không nguy hiểm như quái dị và không ảnh hưởng đến hiện thực. Nó cũng rất yếu. Miễn là bạn vượt qua [Kiểm tra Ý Chí] thì cứ để mặc nó cũng chẳng sao. Ngoài người bị ám ra thì người khác rất khó nhìn thấy nó. Thứ này thường không tự tiêu tan, trừ khi được thỏa mãn mong muốn.
Tóm lại, nếu bạn không biết cách đối phó với Chấp Niệm, hoặc chỉ là người thường mà bị nó ám thì coi như xui rồi.
=Người dịch: Kouji. Truyện được đăng tải tại docln.sbs (hako). Vui lòng không reup.=
4 Bình luận