Tiếng chuông cửa lanh lảnh vang lên trong căn tiệm không mấy rộng rãi.
Bên trong tiệm mang vẻ cổ kính y như bề ngoài, nhưng vẫn vô cùng ngăn nắp và sạch sẽ.
Trên kệ bày la liệt những chiếc lọ chứa dung dịch thuốc đủ mọi màu sắc, được phân loại một cách đại khái.
“Khụ khụ.”
Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, Mary khẽ ho khan vài tiếng.
Một luồng khói nhang phảng phất sắc hồng đào đang lơ lửng dày đặc trong không khí.
“Ah, không sao chứ? Xin lỗi nhé, lâu rồi mới tới nên mẹ sơ ý quá.”
Vì sở thích của chủ tiệm nên nơi này lúc nào cũng đốt hương, nhưng nồng nặc đến mức này thì chẳng khác gì độc dược.
Đưa chiếc khăn tay cho Mary che miệng, Shizuru bước sâu vào bên trong.
“Josette, cô có ở đây không?”
Một chiếc bàn quầy nhỏ và cánh cửa dẫn vào phòng pha chế thuốc.
Biển báo đang mở cửa vẫn treo bên ngoài nên chắc chắn cô ấy phải ở trong tiệm. Đặt balo lên quầy, cậu đẩy cánh cửa kia ra.
――Ngay khoảnh khắc đó. Trộn lẫn trong mùi hương liệu, một luồng ác mùi kỳ lạ xộc thẳng vào mũi.
“...!”
Nhận ra đó là mùi hóa chất có độc, Shizuru lập tức nín thở.
Cậu ra hiệu bằng tay bảo Mary lùi lại phía sau, rồi một mình bước hẳn vào phòng pha chế.
(Cái mùi hạnh nhân đặc trưng này, là khí Cyanide sao. Tại sao thứ này lại ngập tràn trong phòng thế này...?)
Ở thế giới cũ của Shizuru, nó là một loại kịch độc gây tử vong thường được dùng làm thuốc trừ sâu.
Dù nó chẳng xi nhê gì với Shizuru vốn mang trong mình kháng thể và khả năng miễn dịch với hầu hết các loại độc, nhưng cậu cũng chẳng thiết tha gì việc hít lấy hít để thứ này.
Dù sao thì, với người bình thường, nếu bất cẩn chỉ cần hít một hơi là bỏ mạng ngay tức khắc, chưa kể đây còn là thứ rất dễ bắt lửa.
Nghĩ rằng việc ưu tiên bây giờ là thông gió, cậu đưa tay phải lên.
“Hỡi nữ thần sắc trắng――El Uol Quare Shia Iste――Bài Độc (Anti-Venom).”
Câu thần chú được xướng lên, kích hoạt Trung cấp ma pháp trị liệu giúp xua tan độc tố trong không khí.
Chỉ trong chớp mắt, lượng khí độc ngập ngụa trong phòng pha chế biến mất, bầu không khí trong lành được trả lại.
Kéo theo đó, làn khói giăng kín căn phòng cũng tan đi.
Nhờ vậy, dáng vẻ của một người phụ nữ đang nằm gục trên sàn nhà mới lộ diện.
“...Đây rồi.”
Shizuru vừa lầm bầm vừa lao tới, cẩn thận đỡ cô ngồi dậy.
Mái tóc dài màu hạt dẻ gợn sóng buông rủ mềm mại, xõa tung trên mặt sàn vương vãi những mảnh kính vỡ vụn có vẻ như là của các lọ thuốc.
“Josette. Josette, cô tỉnh không đấy?”
Căn phòng nặc mùi Hydro Cyanide. Đổi lại là người bình thường thì chắc chắn đã mất mạng.
Nhưng do đặc thù công việc, hay có lẽ là do thể chất, cô sở hữu khả năng kháng độc thậm chí còn vượt trội hơn cả Shizuru.
Nguyên nhân khiến cô ngất xỉu e rằng không phải do khí Cyanide, mà đơn thuần chỉ là bị ngạt thở mà thôi.
Vừa liên tục gọi tên, cậu vừa vỗ nhẹ vào gò má tái nhợt của cô, rồi áp tay lên ngực.
Thịch... Thịch... Dù hơi yếu ớt, nhưng thông qua lòng bàn tay, cậu vẫn cảm nhận được từng nhịp đập rõ ràng.
Sau khi xác nhận cô vẫn còn sống, Shizuru thở phào nhẹ nhõm, cẩn tắc vô áy náy kích hoạt thêm ma pháp Thanh Tẩy.
“Ư... Ưm...”
Nhờ hít luồng không khí trong lành vừa được thanh lọc bằng ma pháp, một lúc sau, cô đã lim dim mở mắt.
Đôi đồng tử màu nâu nhạt tĩnh lặng hướng về phía Shizuru.
“Chào buổi sáng Josette. Cô ổn chứ?”
“A, ah...”
Có vẻ như dư chấn từ cơn hôn mê vẫn khiến đầu óc cô chưa tỉnh táo hẳn, từ đôi môi ấy chỉ bật ra được những thanh âm khàn đặc.
Hai bàn tay run rẩy yếu ớt đưa lên, chạm nhẹ vào gò má Shizuru.
“...Thiên, thần sao?”
“Nhầm rồi. Là tôi đây.”
Thật khó để tưởng tượng ra một thiên thần mặc bộ vest đen.
Nếu có, thì chắc giống tử thần hay sao quả tạ hơn.
Đôi mắt nâu cứ đăm đăm nhìn Shizuru, người đang nở nụ cười gượng gạo với mớ suy nghĩ ấy.
Mary nãy giờ vẫn lấp ló bỗng nhận ra tình hình, định xen vào như mọi khi.
Nhưng, ngay khoảnh khắc đó.
“Thiên thần của em...”
Đôi mắt vốn hơi cụp xuống của cô giờ đây lại càng ướt át, lờ đờ mơ màng.
Người phụ nữ ấy――Josette, bất ngờ áp đôi môi khô khốc của mình lên môi Shizuru.
…
“Shizuru-kun, thành thật xin lỗi... vì đã gây phiền phức cho cậu.”
Josette cúi gập người thật sâu.
Chễm chệ ngay trên đỉnh đầu cô nàng là một cục u to tướng.
“Thực sự xin lỗi cậu... chỉ là, lỡ trớn...”
Kẻ thủ ác vừa mới tỉnh dậy đã định lao vào tấn công Shizuru.
Mary vừa cho cô ả một trận nhừ tử, phóng ánh mắt hình viên đạn về phía cô, như muốn nói giờ có giả vờ yếu điệu thì cũng muộn rồi.
“Mẹ tránh xa ra đi. Kẻ này là đồ biến thái đấy.”
“Không được chỉ trỏ vào người khác thế đâu, Mary.”
Mary hứ một tiếng, phồng má giận dỗi rồi đứng chắn ra sau lưng bảo vệ Shizuru.
Có vẻ như đánh giá của cô bé về một Josette với vẻ ngoài thanh tao, nhã nhặn đã hoàn toàn đóng khung ở mức biến thái hay lệch lạc.
“Chao ôi, thật là một Mademoiselle thất lễ. Tôi đây không phải là loại biến thái gì đâu nhé.”
Đáp lại, Josette nhẹ nhàng nhón gấu váy và cúi chào một cách tao nhã.
Một cử chỉ toát lên khí chất cao quý, đặc trưng của những người được giáo dục ở một đẳng cấp không hề tầm thường.
――Thế nhưng.
“Vì thế nên, xin đừng mắng mỏ tôi nữa. Đầu tôi vốn dĩ đã đang đau điếng lên rồi đây này…… ưm, tôi r-ra mất thôi.”
Lời nói ấy bật ra cùng một biểu cảm đê mê, khoé môi cô ả cong lên tận hưởng.
Xoạt một tiếng, Mary lùi thẳng lại ba bước.
“Mẹ cũng lùi lại đi. Kẻ này, cực kỳ biến thái.”
“Ahaha... Mà này Josette, tôi hỏi một chuyện được không?”
Chắc là chẳng biết phải đỡ lời ra sao, Shizuru đành cười trừ, nghiêng đầu hỏi để đánh trống lảng.
Tất nhiên, chẳng cần đợi ai phải nhắc thì lúc này cậu cũng đã thừa hiểu Josette có một sở thích tình dục vô cùng quái đản.
“Được chứ. Ngài cứ tự nhiên hỏi bất cứ điều gì.”
“Ờ thì... sao lúc bọn tôi đến, mọi chuyện lại thành ra nông nỗi đó vậy?”
Nông nỗi đó, đương nhiên là đang nói đến chuyện khí Hydro xyanua bay mịt mù khắp phòng pha chế.
Hành nghề sát thủ với vũ khí là kịch độc, Josette hiển nhiên phải nắm rõ như lòng bàn tay đặc tính của những loại độc dược mà mình sử dụng.
Chuyện cô nàng lại bất cẩn dễ dàng đến thế là điều không tưởng.
Do đó.
“Em lỡ quên cất lọ Axit xyanhidric lỏng vào tủ lạnh, cứ thế để hớ hênh bên ngoài.”
“Hả.”
Nghe câu trả lời tỉnh bơ kèm nụ cười mỉm của Josette, Shizuru đứng hình mất một lúc.
Axit xyanhidric lỏng là tên gọi khác của Hydro xyanua hóa lỏng. Đây là một loại hóa chất cực kỳ nguy hiểm, bốc hơi ở nhiệt độ phòng.
Vứt cái lọ đó lung tung bên ngoài, thì chuyện chất lỏng bên trong giãn nở rồi làm vỡ tung cái lọ là điều tất nhiên.
Nói cách khác, đây thực chất là một vụ tai nạn do sự bất cẩn ngớ ngẩn.
“Thật tình, em suýt chút nữa là chết ngạt vì đãng trí đấy... Mà thôi, mấy chuyện đó sao cũng được.”
Lắc lắc cái đầu, Josette lầm bầm bằng một giọng điệu dửng dưng thong thả.
Một nhân sinh quan về sự sống và cái chết lệch lạc đến chí mạng.
Chắc mẩm có lẽ đối với cô ả, lỡ mà có ngỏm vì tội bất cẩn thì chuyện đó cũng chẳng sao cả.
Cũng chính vì thế, cô nàng mới có thể thản nhiên động tay vào những loại độc dược và hóa chất kịch độc mà ngay cả Shizuru cũng chẳng có sức đề kháng.
Lục tung cả đất nước này lên, e rằng cũng chẳng bói đâu ra một kẻ dùng độc nào cao tay hơn Josette, một người sẵn sàng cam chịu và tận hưởng cả những cơn đau đớn, khổ sở.
“Cảm giác thống khổ do khí xyanua mang lại... cũng không được sướng như mình nghĩ nhỉ…”
Một kẻ sở hữu máu khổ dâm vượt xa mọi lẽ thường.
Josette có thể chuyển hóa cả những cơn đau quằn quại lăn lộn thành khoái cảm, khẽ buông một tiếng thở dài thườn thượt.
1 Bình luận