Chương 5

Chap 73 - Lòng tận tụy của Ludmila

Chap 73 - Lòng tận tụy của Ludmila

“Này, Shizuru. Tôi có một chuyện nhỏ muốn nhờ.”

Sau bữa sáng, Shizuru và Mary đã di chuyển từ cứ điểm ở khu ổ chuột đến phòng khám nằm trên con phố chính thuộc khu đông Vương đô.

Trong lúc hai người đang tất bật chuẩn bị mở cửa phòng khám sau khoảng nửa tháng trời vắng bóng, Ludmila  đến muộn hơn một chút bỗng nhiên lên tiếng.

“Sao thế Ludmila, tự dưng lại trịnh trọng vậy... Ah, hay là cô cần mượn tiền? Cô muốn bao nhiêu?”

“Tiền thì tôi nhận đủ rồi. Đừng có đánh đồng tôi với Casca tiêu xài hoang phí đến mức khó tin kia chứ.”

Đôi mắt màu tím thẫm đục ngầu, âm u như của một kẻ đã chết.

Cụp xuống đôi ma nhãn vẩn đục những oán hận và khao khát trả thù mãnh liệt, Ludmila khẽ thở dài.

Ngay lập tức, một chiếc chổi lông gà phất phất liên tục trước mặt cô.

“Tránh ra. Vướng chỗ quét dọn.”

“...Xin lỗi.”

Nhận phải ánh nhìn đầy cảnh giác từ Mary, Ludmila bị áp đảo bởi thứ khí thế kỳ lạ đó đành lùi lại.

Có vẻ hơi ngượng ngùng, cô nàng tằng hắng một tiếng rồi nói tiếp.

“Tôi muốn cậu để tôi phụ giúp công việc của cậu.”

“Việc của tôi á?”

Shizuru chớp mắt nhìn Ludmila với vẻ mặt ngơ ngác.

Quả thật, dưới góc nhìn của cậu, câu nói đó chẳng khác nào từ trên trời rơi xuống.

Thế nhưng với Ludmila, đây là điều cô đã trăn trở suốt mấy ngày qua.

“Trong lúc cậu và Lady đi vắng, trên thực tế chỉ có tôi và Beth xoay sở Đội 3 thôi.”

Nào là đàm phán với người môi giới ủy thác, giao dịch với kẻ buôn tin, rồi cả việc ghi chép sổ sách cùng muôn vàn những công việc hậu cần vụn vặt khác. Dù đã có hai người cùng làm, khối lượng công việc vẫn vượt xa sức tưởng tượng.

Bọn họ hoàn toàn không xoay xở nổi đến bước thực thi ám sát mục tiêu. Cuối cùng, nhờ Lady nói đỡ, họ phải mượn nhân sự từ Đội 1 và Đội 2 mới có thể chật vật hoàn thành các nhiệm vụ.

――Cũng chính vì thế, cô mới một lần nữa thấm thía.

Rằng Shizuru tài năng đến mức nào khi gần như đơn phương độc mã xử lý chừng ấy công việc, và gánh nặng trách nhiệm đang đổ dồn lên vai cậu lớn ra sao.

“Cả tôi và Beth đều được hưởng nền giáo dục ở mức độ cao. Vậy mà chỉ lo chuyện hậu cần thôi cũng đã bở hơi tai rồi.”

Vậy nhưng, ngoài những việc đó, Shizuru còn ôm đồm hàng loạt công việc khác: quản lý phòng khám, trau dồi phép thuật trị liệu, và cuối cùng là tự mình thực thi các vụ ám sát.

Gánh nặng ấy khủng khiếp đến nhường nào, qua sự việc lần này, Ludmila đã tự mình trải nghiệm và thấu hiểu.

“Lady đã kể rồi. Cậu vốn luôn kiến nghị với Sếp xin thành lập một đội chuyên về hỗ trợ hậu phương, nhưng vì sự sụp đổ của Đội 7 nên tạm thời chuyện đó đành gác lại.”

Nếu nhân sự thu thập được trong thời gian tới đều phải phân bổ cho việc tái thiết Đội 7, thì nỗi vất vả của Shizuru sẽ còn kéo dài trước mắt.

Nếu vậy, những người có thể san sẻ với cậu lúc này, chỉ có các thành viên hiện tại của Đội 3.

Thế nhưng Casca thì khỏi phải bàn, Eliza về cơ bản cũng chẳng được tích sự gì.

Lady thì đã hoàn thành quá tốt vai trò phụ tá cho Shizuru rồi. Beth mang chứng đau đầu trầm trọng nên không thể ép cô nàng cố sức được. Mary thì vẫn chưa học hành đủ sâu để có thể giao phó việc phụ giúp một cách hoàn hảo.

Nói tóm lại, người phù hợp nhất lúc này chỉ có Ludmila.

Nếu có thể gánh vác bớt những nhọc nhằn của Shizuru, thì với cô, đó là chuyện không cần phải đắn đo suy nghĩ.

“Thế nên hãy để tôi giúp cậu. Dù chỉ một chút thôi, tôi cũng sẽ chứng minh mình có thể giảm bớt gánh nặng cho cậu.”

“Ludmila... Cảm ơn cô, tôi vui lắm.”

Nhìn thẳng vào ánh mắt đầy nghiêm túc của Ludmila, Shizuru nở một nụ cười dịu dàng.

Trước ánh nhìn ấm áp ấy trong lần gặp lại sau nửa tháng trời, khuôn mặt cô nàng bỗng ửng đỏ.

“Vậy bắt tay vào việc luôn nhé, cô thay bộ đồ này giúp tôi được không?”

“...Hả?”

Khóe miệng giật giật, Ludmila đứng trước tấm gương soi toàn thân.

Biểu cảm của cô lúc này quả thực không biết phải diễn tả thế nào cho cam.

“……Cái gì thế này.”

Bên ngoài bộ đồ vest ôm sát màu đen làm chủ đạo và quần tất đen cô thường mặc, giờ lại khoác thêm một chiếc áo blouse trắng.

Chẳng hiểu sao cô còn phải đeo một cặp kính không độ, trên cổ lủng lẳng một ống nghe y tế.

Nếu chỉ xét riêng về ngoại hình, trông cô hoàn toàn giống hệt một nữ bác sĩ hay đại loại vậy.

“Ahaha. Đáng yêu lắm, hợp với cô lắm đấy Ludmila.”

Shizuru vui vẻ bật cười.

Được khen dễ thương, Ludmila thoáng chút đắc ý, nhưng cô nhanh chóng lắc đầu rồi tiến sát lại gần cậu.

“Này cậu kia, thế này là sao? Tôi đâu có nói là muốn phụ việc ở phòng khám đâu hả?”

“Chắc là vậy rồi. Nhưng nếu cô giúp một tay ở đây thì tôi cũng đỡ vất vả lắm.”

Cậu giải thích rằng, vì đã nghỉ mất nửa tháng nên vài ngày tới bệnh nhân chắc chắn sẽ kéo đến ùn ùn, do đó cậu cần thêm người phụ giúp ngoài Mary.

Thấy Shizuru cúi đầu nhờ vả chân thành, Ludmila cũng chẳng biết nói gì hơn.

Dù sao thì, suy cho cùng chỉ cần giảm bớt gánh nặng cho Shizuru là được.

Dù là làm công việc hậu cần hay phụ tá ở phòng khám thì cũng đều là giúp đỡ cậu ấy cả.

“……Haa.”

Sau một thoáng im lặng, Ludmila buông tiếng thở dài.

Rồi cô dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ gọng kính lên và gật đầu.

“Thôi được rồi. Nếu cậu đã nói vậy thì tôi sẽ giúp.”

“Cảm ơn nhé, cô giúp được nhiều lắm đấy. Lát nữa tôi sẽ hướng dẫn cô cách sơ cứu và khám bệnh cơ bản, nhưng nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi tôi ngay nhé?”

Được Shizuru tươi cười rạng rỡ nói lời cảm ơn, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tâm trạng cô nàng trở nên lâng lâng, đúng là dễ dụ mà.

Dù sao thì, Ludmila lại đưa mắt nhìn vào tấm gương toàn thân, ngắm nghía thật kỹ bộ dạng của chính mình.

“Mà nói đi cũng phải nói lại, cậu là cái kiểu thích chú trọng hình thức nhỉ.”

“Con người là sinh vật phụ thuộc phần lớn thông tin giác quan vào thị giác mà, nên hình thức cũng là một yếu tố quan trọng lắm chứ bộ?”

“Hừm…… Nhìn kỹ thì, cũng không tệ chút nào.”

Bình thường trang phục của Ludmila ngập tràn sắc đen, nhưng khi khoác thêm chiếc áo blouse trắng, sự tương phản giữa hai màu trắng đen đã tạo nên một sắc độ tươi sáng vừa phải.

Ánh mắt vốn dĩ sắc lẹm đến mức chí mạng của cô nhờ có cặp kính mà cũng trở nên dịu dàng hơn phần nào.

“Có nên buộc tóc lên không nhỉ?”

“Tôi nghĩ cứ để vậy cũng ổn mà. Cô chải chuốt cẩn thận thế kia, trông cũng rất gọn gàng sạch sẽ rồi.”

Ludmila nâng lọn tóc dài màu xanh lam xõa tận đầu gối lên, nhân tiện kiểm tra xem có sợi nào bị chẻ ngọn hay không.

Sau đó, cô nàng bắt đầu chỉnh lại cổ áo và tay áo, ngay lúc ấy, có một ánh mắt đang chằm chằm nhìn cô.

“……Mary? Có chuyện gì sao?”

Thấy Mary đang nheo mắt nhìn Ludmila chằm chằm, Shizuru nghiêng đầu thắc mắc.

Đôi mắt màu xanh lục nhạt vẫn dán chặt vào mục tiêu, một lúc sau cô bé mới lí nhí lẩm bẩm.

“Trông y như mấy cô làm ở tiệm mát xa đèn đỏ ấy.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!