Chương 5

Chap 74 - Công việc tại phòng khám

Chap 74 - Công việc tại phòng khám

“Vậy thì hãy uống loại thuốc này mỗi sáng và tối một viên nhé. Nếu muốn mau khỏi bệnh thì nhớ đừng có quên đấy.”

“Sụt sùi... Không, cảb ơb cô biều... Hắt xì!”

――Một người đàn ông đang bị cảm cúm, đến nói chuyện tử tế cũng không xong.

Giao cho anh ta loại thuốc do Shizuru pha chế, tính cả phí khám và tiền thuốc là mười lăm đồng tiền đồng.

“Xương tay gãy lìa ra rồi... Đợi một chút, tôi đi gọi Shizuru đã.”

“Tr-Trăm sự nhờ cô... Cứ thế này thì tôi chẳng làm ăn gì được mất... Á đau!?”

――Một thành viên đội cảnh vệ bị gãy tay thuận trong lúc trấn áp bạo động.

Chuyện này bản thân cô không tự xử lý được nên giao lại cho Shizuru, phí điều trị là một đồng tiền bạc.

“Này nhá, tôi đâu có cần loại người như cô phục vụ đâu hả? Gọi bác sĩ Shizuru ra đây điiii.”

“...Shizuru đang phẫu thuật ở bên trong rồi. Tôi sẽ là người khám, có ý kiến thì mời đi về cho.”

――Một người phụ nữ trang điểm lòe loẹt, điệu bộ trông như một ả bướm đêm.

Cả hai bên đều miễn cưỡng hoàn thành việc khám bệnh, phí là năm đồng tiền đồng.

Cô ta bảo hôm sau lúc nào Shizuru rảnh rỗi thì sẽ quay lại.

“Ánh mắt thì lườm nguýt đấy nhưng trông em cũng mướt phết. Một đêm giá bao nhiêu?”

“Thử ăn nói hàm hồ thêm câu nữa xem, tôi giết đấy.”

――Một tên tựa như lưu manh quấn băng gạc đầy mình, nhìn đã thấy không phải loại tử tế gì.

Vô cùng chán ghét nhưng vẫn phải khám bệnh cho hắn, cơ mà hắn lại có ý định sờ mông nên cô rút súng chĩa thẳng vào người đuổi cổ.

“Xin hãy bán quần tất cho tôi.”

“……Hả?”

“Xin hãy bán chiếc quần tất cô đang mặc cho tôi! Tôi xin cô đấy!”

“Được thôi, trước khi tôi đếm đến ba mà chưa biến khuất mắt tôi thì tôi nổ súng.”

――Một tên biến thái quỳ rạp xuống đất lạy lục, thốt ra những lời khiến người ta không dám tin vào tai mình.

Cô nã thẳng vài phát đạn cao su chuyên dụng để trấn áp, tống cổ thành công.

“……Mệt lả rồi.”

Chuỗi khám bệnh liên miên cuối cùng cũng dứt, chút thời gian nghỉ ngơi hiếm hoi mãi mới ghé đến.

Dáng vẻ rã rời gục hẳn xuống bàn, Ludmila buông tiếng thở dài thườn thượt, khó nhọc nặn ra từng chữ.

Liếc nhìn cô bằng nửa con mắt, Mary đang cầm chổi quét dọn trong phòng lầm bầm buông một câu.

“Đồ yếu xìu.”

“Aa... ư...”

Có vẻ như vì giọng quá nhỏ nên cô không nghe thấy, Ludmila vẫn nằm gục ở đó, sức cùng lực kiệt.

――Thấm thoắt đã vài ngày trôi qua kể từ khi cô bắt đầu đến phụ giúp tại phòng khám của Shizuru. Đúng như lời dặn trước, bệnh nhân ngày nào cũng nườm nượp kéo đến.

Nói là vậy, nhưng những kẻ vác mặt tới đây chỉ để nhìn ngó Shizuru sau khi cậu trở về vương đô cũng chiếm một tỉ lệ không hề nhỏ.

“Vất vả cho cô rồi, Ludmila. Cà phê pha xong rồi đây.”

“Cảm ơn nhé...”

Nhận lấy tách cà phê đang bốc khói nghi ngút được đưa cho, cô nhấp một ngụm.

Hương vị cà phê được hòa quyện vừa vặn cùng sữa và đường đã khe khẽ xoa dịu đi sự mệt mỏi trong cô.

“Phù... Này Shizuru, cậu xem xét lại mức giá của phòng khám đi được không? Cứ rẻ mạt thế này nên mấy kẻ chẳng ốm đau hay thương tích gì nặng nề cũng vác xác tới, rốt cuộc mới thành ra bận rộn thế này đấy.”

Phí khám bệnh là năm đồng xu đồng, kê đơn thuốc và trị liệu thông thường mỗi khoản mười đồng xu đồng.

Thậm chí đến cả việc dùng ma pháp trị liệu cũng chỉ thu đồng giá một đồng xu bạc.

Nói không ngoa, mức giá rẻ mạt đến độ dù có tăng lên gấp mười lần thì cũng chẳng chạm tới nổi mức giá chung của thị trường.

Riêng với ma pháp trị liệu, tùy thuộc vào tình trạng của bệnh nhân mà việc yêu cầu trả bằng tiền vàng cũng là điều hoàn toàn bình thường, vậy mà vẫn cứ giữ cái giá này.

Chẳng khác nào làm không công cả.

“Thế này là sao hả, tiền thuốc thang với tiền trị liệu không dùng ma pháp mà mỗi thứ có mười đồng xu đồng. Còn chẳng đủ tiền để đi uống cạn một ly nữa.”

“Ahaha, đúng là vậy thật. Nhưng thế cũng được mà, dẫu sao tôi cũng đâu có mở phòng khám vì mục đích kiếm tiền đâu.”

Vốn dĩ, lý do Shizuru mở phòng khám này là để xây dựng mạng lưới quan hệ.

Giá cả hạ xuống thì số lượng người lui tới sẽ tăng lên, và tiếng tăm cũng tự nhiên mà bay xa.

Cậu đóng vai một vị y sĩ, chẳng qua cũng chỉ để thu về những giá trị phi vật chất như vậy mà thôi.

“Thực ra thì tôi khám miễn phí luôn cũng được, nhưng làm vậy thì ngược lại, người ta sẽ sinh nghi mất. Nên tôi mới thiết lập mức giá ở cái ngưỡng không gây trở ngại cho việc duy trì phòng khám, đồng thời vẫn đảm bảo cho cuộc sống có dư dả đôi chút đấy chứ.”

Nói một cách cực đoan thì, chỉ cần mỗi ngày có một bệnh nhân đến trị liệu bằng ma pháp thôi là đã thu về được lợi nhuận một đồng xu bạc rồi.

Dẫu có thua xa giá thị trường đi chăng nữa, thì ngần ấy vẫn là một khoản tiền lớn dư sức để duy trì một phòng khám với quy mô cỡ này.

“Đông Khu an ninh phức tạp này là nơi có nhu cầu y tế cao nhất vương đô, nhưng nguồn cung lại khan hiếm nhất. Tức là đối thủ cạnh tranh rất ít, nên dù có hạ giá xuống mức cực đoan thì cũng chẳng bị đồng nghiệp lườm nguýt mấy đâu.”

Cách cậu thốt ra những lời đó xen lẫn nụ cười khổ, chứng tỏ con số ấy chắc hẳn không phải là số không tròn trĩnh.

Thế nhưng, chỉ cần có cơ hội gặp mặt trực tiếp dù chỉ một lần, Shizuru có thể dễ dàng xóa bỏ hầu hết mọi ác cảm mà người khác dành cho mình.

Suy cho cùng thì, cũng chẳng có rắc rối nào quá lớn lao.

“Nhiều yếu tố như thế hội tụ lại, nên nơi này mới thu hút đủ mọi hạng người tới đây. Đối với tôi, đây là một tụ điểm giao tiếp xã hội vô cùng quan trọng đấy.”

Trong vài ngày Ludmila phụ giúp tại phòng khám, đã có những vị khách lác đác ghé thăm.

Từ người quản lý phố đèn đỏ cho đến cán bộ của các băng đảng mafia, biết bao nhân vật máu mặt ở Đông Khu đã đích thân cất bước tới đây để chào hỏi cậu.

Sự tín nhiệm cùng lượng tình báo thu thập được từ họ, quả thực là phần thù lao thừa sức bù đắp lại tất cả.

“Thế nên là, thực sự cảm ơn cô vì đã giúp đỡ nhé, Ludmila. Nhờ có cô và Mary, tôi nghĩ là mình sẽ trụ vững qua đợt này thôi.”

Vừa vỗ về mái tóc của Mary, Shizuru vừa nở một nụ cười đính kèm theo lời nói.

Dẫu vừa trải qua một cường độ làm việc vất vả là thế, nhưng dáng vẻ lại chẳng bộc lộ chút mệt mỏi nào của cậu khiến cô nghĩ rằng hẳn trong đó có pha chút những lời chót lưỡi đầu môi. 

Dẫu vậy, nếu thực sự đã giúp ích được cho cậu thì cũng là một niềm vui rồi.

Nở một nụ cười nhạt đáp lại, Ludmila đưa tay vuốt ngược mái tóc dài của mình ra sau.

“...Vậy sao. Mà, nếu cái sự bán mạng này đủ để bù đắp cho việc tôi bị vặn vẹo chất vấn liên tục về mối quan hệ với cậu từ tất cả mấy ả bệnh nhân nữ cứ hễ giáp mặt là hỏi, thì tôi cũng không bận tâm đâu.”

“Về chuyện đó thì... thành thật xin lỗi cô nhé...”

Sau một chốc trò chuyện, ba người kết thúc giờ nghỉ ngơi.

Cầm chiếc tách cà phê đã cạn, Shizuru thong thả quay gót.

“Vậy, tôi đi pha chế chút thuốc cảm đây. Có gì thì gọi tôi nhé.”

“Vâng. Nếu chỉ là khám nhẹ hay thương tích lặt vặt thì tôi sẽ lo liệu được.”

Bảo “Nhờ cô nhé” xong, Shizuru lui vào gian trong, theo sau là Mary.

Trễ hơn một nhịp so với tiếng đóng cửa êm ái, Ludmila thả người xuống ghế và khẽ vươn vai.

Chỉ một lúc sau, tiếng chuông cửa lại vang lên khắp phòng khám, đánh dấu lần thứ mười mấy tính riêng trong ngày hôm nay.

“Ưm... Vừa nhắc xong là bệnh nhân tiếp theo tới liền nhỉ...”

Về khoản y thuật, Ludmila mới chỉ được Shizuru chỉ bảo cho đôi chút, nhưng nhờ thao tác khá nhanh nhẹn so với một tay mơ, cộng thêm dáng vẻ cũng rất ra dáng nên cô làm việc tàm tạm đâu vào đấy.

Lời Shizuru từng nói rằng vẻ bề ngoài cũng có giá trị của nó, xem ra không hẳn là sai.

“Xin mời vào.”

Cô hơi cất cao giọng gọi để người ngoài cửa cũng có thể nghe thấy.

Một lát sau, tay nắm cửa vặn mở.

“――Ây dà. Cứ tưởng giọng ai lạ lạ, hóa ra đúng là một cô gái không quen mặt thiệt.”

Mơn trớn vành tai cô là một giọng nói cất lên với ngữ điệu thật kỳ lạ.

Bước vào là một bóng người gầy guộc, có vóc dáng cao xấp xỉ Shizuru.

Mái tóc màu tro nhạt, đôi mắt híp lại gợi liên tưởng đến loài cáo.

Trang phục mang thiết kế hiếm thấy ở vương quốc này――một phong thái khác lạ với chiếc áo khoác Haori đỏ thẫm khoác hờ trên vai bộ đồ Montsuki Hakama.

Và bên hông, lại là một thanh kiếm Saber vô cùng lạc quẻ với bộ đồ ấy.

Trước vị khách viếng thăm kỳ quái nhường này, Ludmila lộ vẻ mặt có chút ngờ vực.

“Hử...!?”

Thế nhưng, vào khoảnh khắc chợt nhận ra một điều, cô kinh ngạc mở to hai mắt.

“Này cô gái. Tôi là người đến đây theo lệnh của Đoàn trưởng Rosa.”

Gia huy được thêu trên lưng áo Haori và trước ngực áo Kimono.

Bất kỳ ai lớn lên ở vương quốc đều biết đến dấu ấn này, và là một người xuất thân từ vương tộc, Ludmila đã có vô số cơ hội nhìn thấy nó.

“Shizuru-sensei, có ở đây không vậy?”

Đệ Nhị Hiệp sĩ Đoàn Cận vệ Vương quốc Ci Levant, hay còn được gọi là Đông Huyết Kỵ Sĩ.

Đó chính là minh chứng cho thấy người kia là một thành viên của tổ chức này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!