“Quả là vậy, chẳng phải là một câu chuyện vô cùng thú vị sao?”
Tại một góc phố sầm uất thuộ Nam Khu Vương đô Rosario.
Vừa nhấm nháp chiếc sandwich trong một quán cà phê ngoài trời nhỏ nhắn xinh xắn, Richelieu vừa mỉm cười đầy thích thú.
“……Chuyện đó buồn cười đến thế sao?”
Ngồi đối diện cô là Mary, một tay cầm ly parfait với vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Shizuru, đang để Mary ngồi trên đùi mình, hỏi ngược lại với một nụ cười gượng.
“Tất nhiên rồi. Thật sảng khoái, hả hê, tuyệt diệu và cũng thật kỳ lạ.”
“Vậy sao……”
Cắn thêm một miếng sandwich, Richelieu cất giọng ngân nga như đang hát.
Việc cô để lộ tâm trạng vui vẻ ra mặt thế này quả là chuyện hiếm thấy.
“Nếu trụ sở của Guild Lính Đánh Thuê chuyên phái một lượng lớn nhân lực chủ yếu đến vùng biên giới bị nghiền nát, thì phe chịu thiệt thòi sẽ là chính quyền trung ương. Nhờ vậy, trước mắt sự chú ý của chúng sẽ hướng ra bên ngoài, giúp công việc của chúng ta dễ thở hơn.”
“Ừm, công nhận là cô nói cũng có lý, nhưng mà……”
Không lẽ Richelieu đã lường trước được cả kết cục này khi quyết định nghiền nát Guild Lính Đánh Thuê sao?
Suy nghĩ ấy chợt lóe lên trong đầu Shizuru.
Nếu là cô ấy, chuyện đó hoàn toàn có thể xảy ra.
“Hơn thế nữa, cái cảnh Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia tự xưng là tinh anh bậc nhất và là niềm tự hào của Vương quốc phải đổ mồ hôi sôi nước mắt chạy đôn chạy đáo khắp nơi, trông chẳng nực cười lắm sao?”
Richelieu nói tiếp, nhếch khóe môi lên thành một nụ cười thích thú tận đáy lòng.
Nhìn dáng vẻ cô lắc nhẹ những viên đá trong ly phát ra tiếng lanh canh êm tai, Shizuru chợt nhận ra một điều.
“……À này, Richelieu-san. Có khi nào, chuyện Đông Huyết Kỵ Sĩ được cử đi tuần tra ban đêm vì vụ của Mary, khiến công việc của Đội 3 bị đình trệ một thời gian…… cô vẫn để bụng chuyện đó phải không?”
“Fufu. Cậu hỏi chuyện thật kỳ lạ đấy, Shizu.”
Cô nhón lấy một viên đá đang tan dở, rồi chỉ dùng sức của những đầu ngón tay để bóp nát nó.
Những mảnh vụn lạnh buốt văng tung tóe ra khắp mọi hướng trên mặt bàn.
“――Chúng đã ngáng đường tôi. Cậu nghĩ tôi sẽ tha thứ cho chúng mà không bắt chúng phải trả giá sao?”
Một giọng nói lạnh lẽo tưởng chừng có thể đóng băng tủy xương trong tích tắc.
Trên đùi Shizuru, Mary khẽ giật mình run rẩy.
“Đệ Nhất Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia, Bắc Vân Hiệp Sĩ. Đệ Nhị Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia, Đông Huyết Hiệp Sĩ. Đệ Tam Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia, Nam Dạ Hiệp Sĩ. Đệ Tứ Hiệp sĩ Đoàn Hoàng gia, Tây Lâm Hiệp Sĩ.”
Vừa lẩm nhẩm từng cái tên, Richelieu vừa tiếp tục nhặt thêm đá trong ly ra và xếp thành hàng.
“Lá bài tẩy của Vương quốc, chỉ cho phép con em của các đại quý tộc, hoặc những kẻ sở hữu năng lực xuất chúng gia nhập.”
Lực lượng tinh nhuệ mạnh nhất phục vụ cho quốc gia vĩ đại nhất thế giới.
Điều đó cũng có nghĩa, chúng là tập đoàn quyền lực nhất trên thế giới này.
Richelieu lại ấn nát một viên đá.
“Bởi vì trong đó còn lẫn lộn cả những cậu ấm cô chiêu quý tộc với mớ võ thuật chẳng khác gì trò đánh trận giả tẻ nhạt gây buồn ngủ, nên thực lực của chúng rất thượng vàng hạ cám... thế nhưng ở những cấp bậc cao, có những kẻ đủ sức sánh ngang với Cathy và Vlad.”
Lại một viên đá nữa bị bóp nát, cứ như thể cô đang nghiền xát nó bằng những đầu ngón tay.
Những mảnh vụn bị hơi ấm cơ thể làm tan chảy, tí tách nhỏ giọt xuống.
“Vào thời bình, lực lượng duy trì trị an Vương đô suy cho cùng cũng chỉ là đội cảnh vệ. Nhưng một khi có biến, bọn chúng sẽ xuất đầu lộ diện. Thật không có gì phiền phức hơn thế.”
Giữa tông giọng đều đều bình thản ấy, viên đá thứ ba đã bị nghiền nát.
Bây giờ, chỉ còn lại một viên duy nhất.
“Đặc biệt rắc rối nhất là Đông Huyết Hiệp Sĩ. Một tập thể thuần túy dựa trên thực lực, tuyệt đối không có sự tồn tại của bất cứ đoàn viên nào đi cửa sau. Chúng cơ động và mạnh mẽ hơn hẳn ba Hiệp sĩ Đoàn còn lại.”
Cô nhón lấy viên đá cuối cùng, lăn nhẹ nó trong lòng bàn tay.
“Lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của những kẻ mang trong mình khả năng có thể giết được tôi, dù chỉ là một chút.”
Không cần phải gặng hỏi, Shizuru cũng biết chắc cô đang nói đến RoSa.
Một lúc sau, Richelieu không bóp nát viên đá đó mà thả nó trở lại chiếc ly rỗng, vang lên một tiếng keng sắc lẹm.
“Nhưng mà, nếu đánh nhau thì tôi vẫn thắng thôi.”
“À, vậy sao……”
Không biết phải đáp lại thế nào, Shizuru chỉ biết cười gượng.
Cậu thầm nghĩ, đúng là một câu nói mang đậm phong thái kiêu hãnh của Richelieu.
“Dù thế nào thì cũng rất thú vị. Vì tôi cực kỳ căm ghét ả đàn bà đó từ tận đáy lòng.”
Lại một lần nữa chẳng cần phải hỏi, đây chắc chắn lại là nói về Rosa.
Trước cái lý do chẳng khác nào trẻ con ấy, nụ cười gượng trên môi Shizuru lại càng sâu thêm.
“Măm”
(……Cơ mà nói gì thì nói, dáng vẻ lúc ăn của cô ấy vẫn đáng yêu như ngày nào.)
…
Tiếng chuông báo hiệu giữa trưa vang vọng khắp phố phường.
“Ôi chà, đã đến giờ này rồi sao.”
Đang mải mê tán gẫu cùng Shizuru, Richelieu đặt tách cà phê uống dở xuống rồi đứng dậy. Từ trưa nay, cô có chút việc bận.
“Vậy Shizu, tôi xin phép đi trước nhé. Tôi phải ghé qua xem xét vài cửa tiệm một chút.”
Theo thỏa thuận, hai mươi phần trăm lợi nhuận ròng mà Black Maria kiếm được sẽ rơi vào túi Richelieu.
Cô dùng số tiền đó để thu mua những căn nhà hoang rải rác khắp nơi, dùng làm cứ điểm cho các phân đội, đồng thời kinh doanh cửa tiệm để ngụy trang.
“Mà, thực sự thì cũng chỉ là tạt qua ngó nghiêng chút thôi.”
Suy cho cùng đó cũng chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài, nên về cơ bản cô giao phó toàn bộ cho người làm thuê.
Thêm nữa, phần lớn các cứ điểm của Đội 0 vốn thường xuyên thay đổi vị trí, đều được thiết lập ngay sát những cửa tiệm như vậy.
Dĩ nhiên, những kẻ làm thuê kia chẳng hề hay biết gì về Black Maria.
Giả như có bề bị lộ, thì chỉ việc thủ tiêu chúng là xong chuyện.
“Cơ mà, mở đến ngót nghét trăm cái cửa hàng thì quản lý cũng phiền phức thật. Hay là cứ dẹp quách vài tiệm đi nhỉ.”
“Thôi tha cho người ta đi cô...”
Chỉ vì thấy phiền mà dẹp tiệm thì những người làm thuê ở đó thật quá đỗi đáng thương.
Shizuru cười gượng gạo, ôm lấy Mary rồi cũng đứng lên theo.
“Tôi sẽ tiễn cô một đoạn. Đằng nào thì bọn tôi cũng đang định ghé qua tiệm thuốc của Josette.”
“Vậy sao? Tôi hiểu rồi, thế chúng ta cùng đi nào.”
Với đôi mắt mù lòa cộng thêm nhan sắc nổi bật, Richelieu thường xuyên bị kẻ xấu buông lời trêu ghẹo mỗi khi đi dạo một mình.
Nghĩ rằng bớt đi một rắc rối không đáng có cũng tốt, Richelieu gật đầu trước lời đề nghị của Shizuru, rồi tự nhiên khoác tay mình vào tay cậu.
“Mary này, có muốn nắm tay tôi không?”
“Hông chịu.”
Lời từ chối ngắn gọn nhưng vô cùng dứt khoát, Mary thoăn thoắt ôm chầm lấy Shizuru.
Thực chất lại là một người có mặt yêu trẻ con, Richelieu thoáng chút hụt hẫng trước sự cự tuyệt ra mặt này.
“Tại sao con bé lại không chịu gần gũi với tôi nhỉ... Shizu, cậu có muốn biến thành trẻ con lần nữa không?”
“Không hề.”
“Vậy sao... Tiếc thật đấy.”
Dẫn theo Richelieu đang thở dài thườn thượt, Shizuru bước vào một con hẻm nhỏ.
Đang rảo bước trên con đường khuất nắng tối tăm, cậu chợt nhìn thấy một gã đàn ông hớt hải chạy tới từ phía đối diện.
Đám người Shizuru nép sang một bên đường, lướt qua gã đàn ông nọ.
Và rồi―― gã đàn ông đổ gục xuống.
“……Hả?”
Sự việc diễn ra quá đỗi đường đột khiến Shizuru mở to hai mắt kinh ngạc.
Lăn lộn theo đà chạy, gã đàn ông nằm bất động với tư thế vặn vẹo, một vũng máu bắt đầu lênh láng quanh cổ gã.
Đầu gã đã bị chém lìa, chỉ còn dính lại bởi một lớp da mỏng manh.
“Richelieu... san?”
“Hắn định nẫng ví của tôi, nên tôi chém rồi.”
Cộc, Richelieu gõ nhẹ gậy xuống mặt đất, thản nhiên thông báo như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Một câu nói buộc người ta phải nhận ra rằng, quan điểm về sinh mạng của cô ta khác biệt đến tận gốc rễ.
“Vậy Shizu, cậu lo thu dọn chỗ này giúp tôi nhé.”
“Hả?”
Lời vừa dứt, Richelieu đã lẳng lặng cất bước bỏ đi một mình.
Bị bỏ lại phía sau, Shizuru vươn tay về phía bóng lưng cô, nhưng rồi khựng lại, cậu từ từ quay đầu nhìn xuống.
Một đống bùng nhùng mà mới chỉ vài giây trước thôi vẫn còn là một con người sống sờ sờ, đang nằm sõng soài trên mặt đất.
“Aizz... Mary này. Trước mắt thì, con phân xác hắn ra giúp mẹ được không?”
“Vâng ạ.”
Rút hai thanh dao găm giấu sau lưng áo, Mary nhoẻn miệng cười ngây ngô rồi gật đầu.
Shizuru đưa mắt nhìn qua nhìn lại giữa cô bé và cái xác chết, khẽ trút một tiếng thở dài não nề và xót xa, sau đó tĩnh lặng chắp tay làm dấu thánh giá.
“……Amen.”
0 Bình luận