Tập ba.

Góc nhìn chủ quán: Cảm xúc.

Góc nhìn chủ quán: Cảm xúc.

Buổi sáng ấy, tôi tỉnh dậy rất sớm.

Không phải vì đồng hồ báo thức, mà vì ánh sáng ngoài cửa sổ quá chói. Bầu trời xám nhạt, mây kéo thành từng lớp mỏng, giống như một tấm rèm chưa kịp mở hẳn. Căn phòng vẫn còn vương mùi đêm qua, mùi trà nhạt và mùi gỗ cũ, quen thuộc đến mức bình thường tôi không để ý. Nhưng hôm nay, nó trở nên trống trải lạ lùng.

Tôi nằm im, nhìn lên trần nhà.

Những đường nứt nhỏ chạy ngang, như những vết rạn rất mảnh. Tôi chợt nghĩ, có lẽ lòng mình cũng đang như thế, không vỡ ra, nhưng đã nứt.

Tối qua, câu nói ấy vẫn còn treo lơ lửng trong không khí quán.

“Em xin phép nghỉ việc ạ.”

Giọng cậu không lớn. Không run. Không biện minh.

Chỉ là một câu nói gọn gàng, đủ để dập tắt toàn bộ ánh đèn trong lòng tôi.

Tôi bước xuống giường, đi ra bếp.

Sàn nhà lạnh hơn thường lệ. Ánh sáng chiếu nghiêng qua cửa kính, rọi lên bàn ăn thành một hình chữ nhật nhợt nhạt. Mọi thứ được sắp xếp ngay ngắn, như thể không có chuyện gì xảy ra. Nhưng chính sự ngay ngắn ấy lại khiến tôi thấy khó chịu.

Tôi bật bếp đun nước.

Tiếng lửa kêu lách tách nghe rõ trong căn nhà im lặng.

Bình thường giờ này tôi sẽ nghĩ đến quán. Nghĩ đến việc hôm nay mở nhạc gì. Nghĩ đến việc cậu sẽ đứng ở đâu sau quầy, có nhớ pha matcha đúng vị tôi thích không. Nhưng hôm nay, những suy nghĩ ấy giống như đi vào một căn phòng trống. Không có người trả lời. Hơi nước bốc lên từ ấm đun làm mờ cửa kính. Tôi nhìn vào lớp sương mỏng ấy, và bất giác thấy hình ảnh của quán: ánh đèn vàng, bàn ghế gỗ, bóng hai người đổ dài trên tường.

Giờ thì chỉ còn một.

Tôi cầm cốc nước đứng cạnh cửa sổ. Ngoài kia, con đường bắt đầu đông người. Xe cộ đi qua, để lại những vệt chuyển động không dứt. Cuộc sống không dừng lại vì một cuộc chia tay im lặng. Chỉ có tôi là đứng yên.

Trong ngực tôi có một cảm giác rất lạ.

Như thể một thói quen vừa bị rút ra khỏi đời sống, để lại một khoảng trống không hình dạng. Tôi không biết mình đang buồn vì mất một nhân viên… hay vì mất một người mà tôi đã quen nhìn thấy mỗi ngày.

Tôi nhớ lại ánh mắt của mình tối qua.

Giận dữ.

Thất vọng.

Rồi bất lực.

Tôi đã trách cậu.

Nhưng thực ra, điều khiến tôi không chịu nổi không phải là việc cậu rời đi, mà là việc cậu không nói gì thêm. Không cho tôi một lý do để níu giữ. Không cho tôi một câu để hiểu. Giống như quán cà phê bị tắt đèn đột ngột, trong khi bài nhạc còn chưa hết.

Tôi ngồi xuống ghế, đặt cốc nước trước mặt.

Mặt bàn phản chiếu ánh sáng nhạt, trống trơn.

“…Mình đã mong đợi điều gì chứ?”

Câu hỏi ấy vang lên trong đầu tôi, chậm và nặng.

Có lẽ tôi đã mong rằng cậu sẽ ở lại. Hoặc mong rằng cậu sẽ nói "vì chị". Hoặc ít nhất, mong rằng cậu sẽ do dự. Nhưng cậu đã im lặng. Và chính sự im lặng ấy làm tôi nhận ra, tôi đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào một người chưa từng hứa hẹn điều gì. 

Bên ngoài trời, mây trôi chậm. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động tấm rèm cửa. Căn phòng như khẽ rung lên, rồi lại đứng yên. Một nơi từng ấm áp, bỗng trở nên rộng hơn bình thường. Tôi áp trán vào cửa kính lạnh. Hơi thở để lại một vệt mờ nhỏ, rồi tan đi rất nhanh.

“Cậu ấy đi rồi… quán vẫn phải mở.”

Tôi nghĩ thầm.

“Nhưng mình liệu có ổn không?”

Chỉ có tôi, đứng giữa căn nhà sáng lên dần, và một cảm giác rất rõ ràng rằng. Tối nay, khi bước vào quán, sẽ có một khoảng trống mà không ánh đèn nào bù đắp được. Dẫu vậy, tôi vẫn phải mạnh mẽ, vẫn phải tin tưởng vào chính mình.

“Cố lên nào.”

Tôi tự vực dậy tinh thần.

Không sao hết, tôi vẫn là tôi.

Vào buổi tối như thường lệ, tôi vẫn đứng ở quầy bar để pha nước. Tôi vẫn đang lau những chiếc ly thủy tinh, từng vòng tròn chậm rãi trên miệng cốc, như một thói quen đã in sâu vào tay. Quán vẫn bật nhạc lofi, ánh đèn vàng vẫn trải đều lên những bộ bàn ghế gỗ, mọi thứ dường như không khác gì hôm qua… chỉ là phía sau quầy, khoảng trống bên cạnh tôi rộng hơn một chút.

Tôi nhận order, in hóa đơn, bưng nước ra bàn. Từng động tác đều quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ. Nhưng chính sự quen thuộc ấy lại khiến tim tôi chùng xuống. Bình thường, vào giờ này, cậu ấy sẽ đứng cạnh tôi, hơi cúi người để nhìn màn hình máy tính tiền, thỉnh thoảng vụng về hỏi một số câu.

Hôm nay, không còn ai hỏi nữa. Chỉ còn tiếng máy pha cà phê và tiếng thìa chạm nhẹ vào thành ly, vang lên rõ hơn bình thường.

Tôi tự nhủ mình ổn. Chỉ là thiếu một nhân viên thôi mà. Quán vẫn chạy được, khách vẫn vào, doanh thu vẫn thế. Tôi mỉm cười với khách như mọi ngày, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, không để lộ bất kỳ vết nứt nào trong lòng.

Nhưng rồi một vị khách quen lên tiếng.

“Ủa… hôm nay cậu nhân viên hay đứng với chị đâu rồi?”

Tôi khựng lại nửa nhịp khi đang đặt ly nước xuống bàn. Chỉ một câu hỏi rất bình thường, vậy mà lại giống như ai đó chạm vào chỗ mềm nhất trong ngực tôi.

“À… cậu ấy nghỉ rồi ạ.”

Tôi trả lời gọn, kèm theo một nụ cười vừa đủ lịch sự.

“Vậy hả? Tụi tôi thấy hai người làm chung quen lắm rồi, tưởng hôm nay bận thôi chứ.”

Khách cười nhẹ, không để ý gì thêm. Nhưng tôi thì không cười nổi.

Tôi quay lại quầy, tiếp tục lau bàn, sắp ghế ngay ngắn. Những chiếc ghế vốn hay bị cậu ấy để lệch một chút giờ đứng thẳng hàng, gọn gàng đến mức lạnh lẽo. Quán sạch hơn, trật tự hơn… nhưng cũng trống trải hơn.

Một nhóm khách khác bước vào, cũng là những gương mặt quen.

“Hôm nay quán thiếu người à chị?”

Tôi gật đầu.

“Ừm, quen tay rồi nên hơi vắng một chút.”

Không ai biết rằng chữ “vắng” ấy không chỉ nói về nhân sự.

Tôi vẫn làm việc không ngừng tay, như thể nếu dừng lại, cảm xúc sẽ tràn ra ngoài mất. Tôi không cho phép mình buồn, cũng không cho phép mình nghĩ quá nhiều. Nhưng mỗi khi quay sang khoảng trống bên cạnh, tôi lại vô thức chậm lại một nhịp, như chờ ai đó xuất hiện.

Đến lúc quán thưa khách, tôi đứng tựa nhẹ vào quầy bar. Ngoài cửa kính, con đường vẫn lấp lánh ánh đèn, mưa lất phất rơi giống hệt những buổi tối trước. Khung cảnh chẳng thay đổi gì cả. Chỉ có tôi là người nhìn nó bằng một ánh mắt khác.

Tới gần mười giờ, tôi kéo cửa cuốn xuống chậm rãi. Tiếng kim loại cọ vào nhau vang lên trong con hẻm nhỏ nghe dài hơn thường lệ. Quán tối dần, chỉ còn lại ánh đèn đường hắt lên tấm kính trước cửa. Tôi xoay tấm bảng “Closed” sang mặt sau, đứng yên một lúc như để chắc chắn rằng hôm nay thật sự đã kết thúc.

Gió đêm mang theo mùi mưa và mùi đồ ăn từ mấy quán vỉa hè gần đó. Không hiểu vì sao, chân tôi lại tự động rẽ sang phía quầy Takoyaki ở đầu ngõ, nơi mà trước kia, hai đứa hay ghé qua sau giờ dọn quán.

Anh bán Takoyaki vẫn đứng đó, đội chiếc mũ lưỡi trai cũ, tay thoăn thoắt lật từng viên bánh tròn vàng trong khuôn sắt. Ánh đèn nhỏ trên xe đẩy hắt lên làn khói mỏng, làm không gian trông ấm áp đến lạ.

“Như mọi khi hả em?”

Anh ngẩng lên cười khi thấy tôi.

“Dạ… cho em một phần thôi anh.”

Anh vừa làm bánh vừa nhìn ra phía sau tôi, rồi hơi nghiêng đầu.

“Hôm nay cậu kia đâu rồi? Hai đứa giận nhau hả?”

Tôi khựng lại. Câu hỏi ấy đến bất ngờ, khiến tay tôi đang đút vào túi áo cũng siết chặt hơn.

“Không… không phải đâu anh.”

Tôi nói nhỏ, rồi dừng một chút mới tiếp.

“Cậu ấy… nghỉ làm rồi.”

Động tác của anh bán Takoyaki chậm lại một nhịp.

“Ủa, vậy hả? Anh tưởng hai đứa là một cặp đang cãi nhau chuyện gì đó chứ.”

Anh cười xòa.

“Hồi trước thấy tối nào cũng đi chung, đứng chung sau quầy, nói chuyện hoài.”

Tim tôi bỗng nhói lên một chút, như bị ai đó chạm đúng chỗ chưa kịp lành.

“Không có đâu anh…”

Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú nhìn những viên bánh đang vàng dần trong khuôn.

“Chỉ là… hết duyên làm chung thôi.”

Nói ra câu ấy, tôi mới nhận ra cổ họng mình khô đi.

Anh đặt hộp Takoyaki vào túi giấy, đưa cho tôi.

“Vậy tiếc thật. Nhìn hai đứa hợp lắm mà.”

Giọng anh bỗng chậm lại, bớt đùa cợt hơn.

“Thằng nhỏ đó hiền, mà lúc nào cũng nhìn em như sợ em biến mất vậy.”

Tôi bật cười rất khẽ, nhưng nụ cười ấy không chạm tới mắt.

“Anh nhìn nhầm rồi.”

Tôi nói, nhưng chính tôi cũng không chắc mình đang nói với anh hay với bản thân.

Nhận túi bánh nóng trên tay, hơi ấm lan qua lớp giấy mỏng, vậy mà lòng tôi lại lạnh đi. Chữ “một cặp” cứ quanh quẩn trong đầu. Vừa khiến tôi ngại, vừa khiến tôi buồn. Ngại vì chưa từng dám gọi tên mối quan hệ đó. Buồn vì giờ đây, ngay cả cơ hội để hiểu rõ nó là gì… cũng không còn nữa.

Tôi quay lưng bước đi, nghe phía sau anh bán Takoyaki còn gọi với theo.

“Khi nào cậu đó quay lại nhớ ghé anh nha!”

Tôi không quay đầu lại. Chỉ khẽ gật một cái, như một thói quen.

Con đường về nhà vắng hơn mọi khi. Túi Takoyaki trong tay vẫn còn ấm, nhưng tôi chợt thấy nó nặng hơn bình thường. Mỗi bước chân vang lên trên vỉa hè nghe rõ mồn một, như thể cả con phố đang nhắc tôi.

Từ hôm nay, không còn ai đi cạnh tôi nữa.

Đáng ghét.

Tôi chỉ nghĩ ra được những từ ngữ sáo rỗng ấy cho tới khi về nhà. Về chuyện nghỉ làm của cậu ấy, tôi chào mẹ một tiếng rồi lên trên phòng, khoá trái cửa lại.

Tôi dựa lưng vào cánh cửa vừa khóa, trượt người xuống sàn lúc nào không hay. Căn phòng tối hơn tôi tưởng. Ánh đèn đường hắt qua cửa sổ thành một vệt dài mờ nhạt trên tường, giống như một đường ranh giữa ngày hôm nay và ngày hôm qua, giữa khi quán còn có cậu, và bây giờ thì không.

Im lặng.

Không còn tiếng máy pha cà phê.

Không còn tiếng bước chân quen thuộc phía sau quầy.

Không còn giọng nói lúng túng mỗi khi cậu gọi tôi là “chị”.

Tôi ôm túi Takoyaki vào lòng. Nó vẫn còn ấm, nhưng hơi ấm ấy không lan được vào tim tôi. Ngược lại, nó làm tôi nhớ ra một điều rất rõ: tối nay, lẽ ra cậu sẽ đứng chờ tôi trước cửa quán như mọi khi.

“…Ngốc thật.”

Tôi không biết mình đang mắng ai. Có lẽ là cậu. Cũng có lẽ là chính tôi.

Tôi đứng dậy, đặt túi bánh lên bàn rồi ngồi xuống mép giường. Đến lúc này, thứ cảm xúc tôi cố giấu suốt cả ngày mới tràn ra, không kịp phòng bị. Nước mắt rơi xuống rất khẽ, không thành tiếng, nhưng vai tôi run lên từng nhịp.

“Chỉ là nghỉ làm thôi mà…”

Tôi tự nói với mình.

“Chỉ là một nhân viên thôi mà…”

Nhưng tim tôi lại không chịu tin điều đó.

Tôi không biết vì sao cậu rời đi. Không có lời giải thích rõ ràng. Không có một câu tạm biệt đàng hoàng. Chỉ để lại một khoảng trống rất lớn trong quán… và trong tôi.

Tôi nhìn lên chiếc lắc bạc nhỏ cậu từng tặng. Nó nằm im lặng dưới ánh đèn mờ, lạnh và yên tĩnh. Một món quà rất bình thường, nhưng lúc cậu đưa cho tôi thì lại lúng túng đến mức không dám nhìn thẳng.

Tôi cầm nó lên.

Kim loại lạnh buốt trong lòng bàn tay.

“…Cậu đi rồi, ai sẽ đứng pha matcha với tôi nữa?”

Câu nói bật ra rất nhỏ, gần như tan vào không khí.

Tôi nhớ từng việc nhỏ. Cách cậu gọt táo cho tôi lúc tôi ốm. Cách cậu luôn cúi đầu mỗi khi tôi khen quán đông khách. Cách cậu lặng lẽ lau bàn khi tôi còn đang tính sổ. Những điều ấy, trước đây tôi nghĩ chỉ là sự tử tế của một nhân viên. Nhưng bây giờ, khi không còn nữa, tôi mới thấy chúng giống như một phần của cuộc sống mình đã bị lấy đi.

Tôi lấy tay che miệng, nước mắt cứ thế rơi vào chiếc vòng trên tay.

“Cậu có biết không…”

Giọng tôi run run.

“…Tôi đã quen với việc có cậu ở đó rồi.”

Tôi không biết cậu nghĩ gì về tôi. Có lẽ với cậu, tôi chỉ là chủ quán. Một người làm việc chung rồi sẽ rời xa. Còn tôi thì khác. Tôi đã quen nhìn về phía quầy bar để tìm bóng dáng cậu. Quen nghe tiếng cậu trả lời mỗi khi tôi gọi tên.

Tôi gục mặt xuống gối. Nước mắt thấm ướt một góc chăn.

“Đáng lẽ… mình nên giữ cậu lại.”

“Đáng lẽ… mình nên hỏi nhiều hơn.”

Ngoài kia, thành phố đã ngủ. Con đường trước nhà yên ắng như chính căn phòng này. Chỉ có tôi ngồi giữa khoảng trống, nắm lấy chiếc vòng bạc lạnh ngắt trong tay.

Tôi chưa từng nghe cậu nói thích tôi.

Chưa từng thấy cậu tỏ tình.

Nhưng tôi biết rất rõ một điều.

Tôi đã yêu cậu mất rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!